Vấn đề biển Đông: “dân biết dân mới làm”
TTO – Phát biểu trước Quốc hội sáng 6-8, nhà sử học Dương Trung Quốc dành hầu hết thời gian để trình bày ý kiến về vấn đề biển Đông. TTO xin trích đăng bài phát biểu này. Tít do TTO đặt.
Đại biểu Dương Trung Quốc trong một lần phát biểu tại Quốc hội – Ảnh: Việt Dũng
Tôi xin đưa ra một ví dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập đến một vấn đề hệ trọng chưa được Chính phủ quan tâm đúng mức xét từ khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân, đó là vấn đề biển Đông.
Vấn đề nổi bật
Không thể không thừa nhận rằng vấn đề biển Đông, trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia lâu dài là một vấn đề nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe dọa, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Báo cáo Chính phủ tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của Nhà nước nhưng rõ ràng chưa thể hiện đúng mức.
Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không gây hoang mang, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong Báo cáo của Chính phủ đúng tầm mức, được phản ánh trong chương trình nghị sự Quốc hội đúng tầm mức để nhân dân thông suốt. Phải đến lúc dư luận xã hội và đại biểu Quốc hội yêu cầu thì Quốc hội mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiếng đồng hồ và không thảo luận.
Tôi đã nói với Bộ trưởng Bộ Ngoại giao ý kiến của tôi rằng: Trừ một vài nội dung chi tiết, còn về những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì Chính phủ đã làm. Nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn, những trăn trở của dân, quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.
Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân cần sự tin cậy và thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng với nội giao. Đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa Chính phủ và nhân dân cho dù sự cảnh giác là cần thiết.
“Dân biết dân mới làm”
Là người làm nghề sử tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946 khi cần đối phó với một tình huống ngàn cân treo trên sợi tóc liên quan đến vận mệnh của Tổ quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là đã Ký hiệp định sơ bộ 6-3. Thấy nước cờ đấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang, chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia tại quảng trường Nhà hát lớn, hình ảnh hiện nay vẫn còn để nguyên vẹn.
Cho thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, anh phu xe, công chức, thợ thuyền, trí thức v.v… Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, Chủ tịch nước đứng trước quốc dân nói rằng đồng bào hãy tin tưởng Hồ Chí Minh không bao giờ bán nước. Học tập Bác Hồ nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn.
Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có thể khập khiễng thì nguyên lý “dân biết dân mới làm” và dân có điều kiện kiểm tra Chính phủ là chuyện của muôn đời. Tại sao đại biểu phải là đại biểu Quốc hội mới có thể dự được một phiên họp kín để được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao nhiêu. Tôi tin rằng dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không đó là điều thứ yếu.
Tôi nghĩ rằng kỳ họp Quốc hội này chúng ta nên có một hành động, nếu không phải là một nghị quyết riêng thì nên nêu trong nghị quyết chung của kỳ họp nói rõ được quan điểm của chúng ta, lập trường của chúng ta và sự ủng hộ của chúng ta đối với Chính phủ. Điều đó sẽ mang lại hiệu quả tích cực vào trong sự ủng hộ đồng thuận, ủng hộ của người dân.
Hướng ra biển Đông phải quan tâm đến đất liền
Hướng ra biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khóa trước tôi đã đặt câu hỏi chất vấn Chính phủ rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả những nguồn lực nước ngoài thông qua việc phát triển những mối quan hệ hợp tác nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không?
Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong Quốc hội với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt với Trung Quốc cần được quan tâm để điều chỉnh vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực thay đổi.
Nêu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị bằng mọi giá.
Chúng tôi với tư cách là một thành viên của đoàn Đồng Nai là một đại biểu Quốc hội đã đưa vào chương trình bầu cử của mình về con đường 20, chúng tôi lắng nghe ý kiến của TKV, nhưng chúng tôi cũng tự hỏi nếu chúng ta đã nói tình trạng ít hiểu biết về sử thì như chúng ta ít hiểu biết về toán, đến giữa tháng 8 này chúng ta mới bắt đầu trình văn bản mà chúng ta làm sao cuối năm nay có thể lưu thông cho con đường đi được. Các chiến sĩ cánh sát giao thông của tỉnh Đồng Nai đặt câu hỏi: Nếu một chiếc xe 40 tấn đi ngang qua một cây cầu 25 tấn liệu có cho đi qua không?
Chúng tôi nghĩ đây không phải là vấn đề kinh tế mà chính là vấn đề kỷ cương mà trong đó Quốc hội phải chịu trách nhiệm. Vì chúng ta đã thông qua nghị quyết ủng hộ cho việc xây dựng công trình Bô xít mà chúng ta không quan tâm đến khả năng Bô xít đã được di chuyển như thế nào? tạo ra những tình huống khó xử như thế này…
Nguồn: Website Quốc hội
Advertisements