http://mp3.zing.vn/playlist/Nhat-ky-ngay-2-10-2011-Dang-cap-nhat/IW9CWO7F.html
Lại một lần nữa nước mắt tôi không còn gì để rơi…
Cuộc tình thắm thiết, nồng sâu đến mấy thì cũng như thế này thôi sao? Như thế này thôi sao??


Tôi yêu m!
Tôi yêu m nhiều lắm. Cứ nghĩ về m. Cứ cố gắng sống hoàn thiện bản thân, khi nghĩ về tương lai có m.
Cái tình yêu tôi mong chờ là mãi mãi, là hạnh phúc, là bền lâu… lại vụt tắt nhanh hơn ngọn nến… Tắt hy vọng, chả còn niềm tin…
Tôi yêu m! Niềm tin vào tương lai gửi hết về m. Và giờ đây tôi bơ vơ trắng tay hoàn trắng tay. Đời tôi là thế thôi sao?
Ừ thì n chấp nhận. N chấp nhận không phải vì n hết yêu m, mà bởi vì n quá yêu m… N không thể để m cứ khóc vì n… N không thể để m cứ buồn, và mệt mỏi…
Tuy n cũng trải qua những thứ đó, nhưng với n những điều đó quá quen thuộc, vì đời n có nào vui.


N nhớ lại những giây phút bên m… Những đoạn hơi thở cứ đổ dồn lên ngực n, để rồi có gì đó lăn dài lạnh giá trên khuôn mặt n.


Chia tay. Thế là chia tay sao. N hk trách m, hk trách về bất kỳ điều gì. 


N lang thang một đoạn đường, lang thang trong công viên không bóng người…chắc do n không thấy họ… N có quá tham lam khi cần một điểm tựa? n quá tham lam…. điều đó là không thể với n, vì dời n là thế mà….


N không muốn mình lại rơi vào trạng thái như thế này, chẳng tập trung được gì… vì giây phút bên m cứ hiện ra trong mắt n…


Có lẽ m vẫn cần một bờ vai, bờ vai n cũng có thể, hk được m chọn… Nó gầy gòm…Nó yếu ớt…Nó rất không an tâm đúng không m?


“…N đưa đôi mắt n tìm….nhưng không thấy m ở đây
 n yêu m quá mất rồi….nên ngỡ như em về thôi….”


Giờ thì n phải sống sao?? Lại mất đi một niềm tin. N lại chống lại cái khoảng trống to lớn đó… mà thôi….vì đời n là thế mà….


Bạn thân tôi, họ cũng có việc của họ… cứ để họ giúp tôi chắc tôi lại phải vô dụng… chả giúp được gì cho bạn bè…mà chỉ gây thêm phiền phức….


Sống sao cho hết đêm ngày? Ngày hôm qua, n còn nghĩ ngày mai được bên m… n sẽ học thật tốt để tương lai đôi ta sáng như bình minh…. Nhưng n đâu ngờ, chúng ta đã đến hoàng hôn….


M buông tay n… n không trách đâu…n chỉ trách n vô dụng quá….tình nào là tình không đau….Có đau, có xót, có xa…n mới nhận ra, n yêu m nhiều đến mức nào… n yêu m quá mất rồi….


Hôm nay của n, là ngày n tăng ca….n không muốn về phòng trọ…nó xa lạ lắm m à… Nhà n đâu rồi? nơi đầm ấm hạnh phúc đơn giản đâu rồi? Nó tan rồi sao? Nó tan rồi, hôm qua thôi….


N không muốn buông tay m….nhưng n không muốn nắm quá chặt vì sẽ làm m đau…. n buông tay… rồi tự nắm chặt để…giữ hơi ấm bàn tay đó….n không thể ngừng yêu m….


Ừ thì ra, thì ra tôi là một thằng thất bại. Đôi bàn tay giờ có gì? một không gian ….


Một tình yêu có phải là thứ xa sỉ của tôi lúc này?? Có lẻ vậy…có lẻ nó là thứ tôi sẽ không đạt được…


Bạn bè rồi ngày nào đó cũng sẽ có người cạnh bên…tôi sẽ thầm bước sau lưng họ….vì đời tôi là thế mà….


Những món quà n tặng m, đối với nhiều người, rất nhiều người nó chẳng là gì đâu….n chỉ có thể tặng m những thứ như vậy thôi…nó nhỏ lắm….nhưng là tất cả của n….đời n là thế mà….


Ngày mai, chỉ mình n thôi sao… n muốn gạt ngay lập tức hình ảnh của m, để sống tiếp, để vươn dậy….Nhưng n sai rồi…. hành động đó chỉ làm n nhớ đến m nhiều hơn….ánh mắt m…


Nếu n có cơ hội, hãy để n nắm tay m lần nữa!!!! Hãy trở về bên n nha m!!!


Cô đơn cùng với từng giọt đêm buồn… nó đen, nó đắng, nó cay lắm….


Ngỡ m đang ngồi bên n….ngỡ m đang đọc những dòng nhật ký này….chỉ là ngỡ thôi sao….


Tách đêm còn đầy….từng giọt đắng vẫn nằng nặng rơi…

00 giờ 13 phút 
4/10/2011
Đêm Thủ Đức 
Minh Thiện Nguyễn Hoàng






Advertisements