– Sáng đi chụp biểu tình thật à?

– Anh hỏi đùa như thật.

– Thật hả? anh tưởng đùa.

– Anh không đi, có nghĩa là anh bỏ trận địa cho bọn rận tha hồ tuyên truyền láo, “nào là đàn áp, nào là bắt bớ”.

– Anh thấy bọn nó èo uột lắm, không nên cơm cháo gì đâu. Xong rồi lại lên mạng la lớn đại thắng lợi, lửa đã nhóm, giờ đã điểm, xong có để làm gì đâu.

– AP, BBC sẽ đưa tin này. Biểu tình với lý do “Trung Quốc xâm phạm quyền chủ quyền của Việt Nam”.

– Thế em sẽ thay đổi được?

– Được hay không thì tùy anh thôi. Quan điểm của em biểu tình là cần thiết và cần sử dụng đứng mực (biết dừng đúng lúc). Hồi xưa có một vở kịch về Liên Xô sụp đổ, trong đó có một câu khá hay: ” Một ngôi nhà sụp thì con chuột cũng phải chịu trách nhiệm”.

– Vấn đề là bọn biểu tình này thực chất không chống Trung Quốc. Anh không muốn đứng chung hàng ngũ với bọn Bùi Hằng – Xuân Diện.

– Anh nhầm. Đấy không phải duyệt binh đâu mà anh nói chuyện hàng ngũ. Đấy là mặt trận. Và nếu anh bỏ mặt trận cho đối phương tức là anh đầu hàng. Có thể có người có thái độ chống chính phủ nhưng chắc chắn họ cũng chống Trung Quốc. Việc chống ai, chống bao nhiêu là do thành phần tham gia. Những người như anh và em bỏ trận địa cho bọn họ thì sẽ có ngày biểu tình chuyển thành chống chính phủ.

 

– Thực sự nếu có biểu tình chống Trung Quốc mà không lẫn bọn chống chính quyền vào thì anh cũng khoái đấy. Nhưng mình tham gia cùng bọn đấy chả hóa ra tiếp tay cho bọn nó.

– Có cuộc biểu tình như thế thì lúc ấy thì lửa cháy và máu đổ ở biên giới rồi anh ạ, như năm 1979 ấy.

– Mặt trận thì những chiến sỹ ở cùng một chiến tuyến, phải có chung một lý tưởng, đằng này… Ngu gì để bọn nó lợi dụng lòng yêu nước của mình.

– Ở Trung Quốc những năm 1930-1940, Quốc Cộng vẫn hợp tác chống Nhật đấy thôi. Việt Minh cũng đứng chung hàng ngũ với nhiều kẻ thù để giành độc lập – tự do đấy.

– Ha ha, thôi được rồi, anh thì nghĩ có bọn đang núp bóng lợi dụng thôi còn tùy quan điểm của em.

– Có kẻ lợi dụng là chắc chắn, nhưng có lợi dụng được mình hay không là do mình.

– Giờ em cầm biểu ngữ, mặc áo cờ đỏ sao vàng nhưng đứng cạnh Bùi Hằng – Xuân diện rồi chụp hình, post lên mạng… có bao nhiêu người ko tin rằng em cùng một giuộc với bọn ấy? Hôm nay, biểu ngữ chống Trung Quốc bé tí bằng tờ A4. Còn cái biểu ngữ to cái gì mà tiền thuế của dân. Trung Quốc đâu? Hoàn toàn không có mặt trong cái biểu ngữ đấy, biểu ngữ đấy là nhằm vào chính phủ.

– Nếu có trường hợp thế em sẽ cầm theo ảnh của 2 người đó bị gạch chéo. Em sẽ có 1 biểu ngữ chống Trung Quốc và 1 biểu ngữ chống lại bọn rận. Sao anh không có mặt và làm cái biểu ngữ to hơn chúng nó. Nhiều biểu ngữ chống Trung Quốc thì cái biểu ngữ kia sẽ cô đơn và lạc lõng.

– Anh deny bọn này, quan điểm của anh là ko cho troll ăn, mạc xác chúng nó tự chết.

– Anh và những người suy nghĩ như anh sẽ bị đào thải.

– Đào thải đi đâu?

– Bị đào thải vào cuộc sống ảo, như bọn ba que ở hải ngoại sống bằng ảo tưởng. Cái gì trống, nó sẽ được lấp đầy còn lấp đầy bởi cái gì thì phụ thuộc vào ai là người chịu khó lấp đầy.

Advertisements