“Chuyện bi thương đối với người chiến sĩ hình sự là chuyện hàng ngày… Té ngã và đổ máu là chuyện thường con à. Nhưng một mình ba chết đã đành, đằng này ba đã vô tình làm khổ cả mẹ con!”.

Nguyễn Thành Dũng, nguyên Trung úy CSHS Công an quận 11, TP HCM, viết trong nhật ký khi biết mình bị lây nhiễm HIV.

Anh đã hy sinh ngày 13/6/2006, sau 5 năm gắng gượng chiến đấu với căn bệnh HIV mà anh vô tình bị lây nhiễm. Vợ của Dũng cũng đã ra đi vào tháng 12/2005. Họ để lại một đứa con nhỏ vừa qua tuổi lên 10. Hình ảnh bé Nguyễn Duy Minh quỳ lặng bên quan tài cha mình khiến những người có mặt đều rơi nước mắt. Nỗi đau quá lớn đối với bé, chỉ trong 6 tháng, cả cha lẫn mẹ đều lần lượt ra đi…

Đổ máu vì cuộc sống bình yên

Nguyễn Thành Dũng sinh ra và lớn lên ở xóm đình Tân Liễu, huyện Bình Chánh nghèo khó. Ba của Dũng đi biền biệt từ khi Út Dũng còn nhỏ xíu, một tay mẹ của Dũng tảo tần nuôi chị em Dũng lớn khôn. Dũng lớn lên trong tình thương của mẹ, điều ấy thôi thúc Dũng gắng học để sớm đỡ đần cho mẹ.

Năm 1988, Dũng thi đậu vào Trường Cao đẳng Sư phạm nhưng sự nghèo khó đã ngăn bước Dũng trở thành thầy giáo như ước mơ thuở nhỏ. Tháng 9/1989, Nguyễn Thành Dũng thoát ly gia đình vào lực lượng Công an với chế độ nghĩa vụ quân sự. Dũng bảo, mình tự nguyện vào lực lượng Công an chỉ đơn giản vì hồi đó còn nhiều tội phạm quá…

Tháng 11/1992, Dũng thi đậu và học tại Trường Trung học Cảnh sát nhân dân tại Thủ Đức. Dũng chọn học chuyên ngành Cảnh sát hình sự để đấu tranh chống cướp, trộm cắp, lừa đảo, cờ bạc, mại dâm, ma túy, lưu manh, côn đồ theo như tâm nguyện vào lực lượng Công an của mình. Dũng biết chuyên ngành mình theo là nguy hiểm! Trong hồi ký của mình, Dũng đã ghi lại rằng: “Tôi đã học được những cái hay, phẩm chất tốt đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân và mong mỏi sẽ phấn đấu để phục vụ suốt đời cho ngành, cho nhân dân”.

Tháng 8/1994, đồng chí Nguyễn Thành Dũng nhận quyết định về công tác tại Đội Cảnh sát hình sự Công an quận 11. Trung úy Nguyễn Thành Dũng bắt đầu cuộc chiến đấu cam go khốc liệt với đủ loại tội phạm. Các đồng chí chỉ huy Công an quận khi ấy nhận xét về Dũng rằng: “Một chiến sĩ hình sự có vóc người nhỏ con nhưng sự dũng cảm thì ngược lại…”.

Người viết là một trong số ít người đầu tiên được biết tin Dũng bị phơi nhiễm HIV, cũng là một trong số những người cùng đồng đội thường xuyên ghé thăm vợ chồng Dũng từ khi họ bị bệnh tại căn nhà nhỏ tuềnh toàng tại xã Hưng Long, huyện Bình Chánh. Dũng cũng không biết bản thân mình bị lây nhiễm HIV trong trường hợp nào, anh chỉ ân hận một điều rằng: “Mình không biết sớm để tránh lây nhiễm cho vợ”.

Tháng 10/1998, khu vực bãi đất trống – bây giờ là Trường học Chu Văn An, quận 11, là một ổ buôn bán ma túy. Sau thời gian điều tra, Công an quận 11 quyết định tung một mẻ lưới. Khi các CSHS ập vào, bọn tội phạm cũng chống trả quyết liệt hòng tẩu thoát, Dũng được phân công “chăm sóc” một tên cao to và bặm trợn với những hình xăm vằn vện trên tay.

Dũng đã bị hắn đâm nhiều nhát dao vào người, máu anh và máu tên tội phạm cùng đổ rồi hai người vật lộn trên một đống xà bần, cuối cùng tên tội phạm cũng phải chịu thúc thủ tra tay vào còng trước sự dũng cảm của anh.

Tháng 4/2001, sau một đợt truy quét những đối tượng tổ chức lấy chồng Đài Loan tại Công viên Lãnh Binh Thăng, Dũng thấy nhiều kim tiêm còn dính đầy máu tươi của những con nghiện vương vãi nhiều nơi ở công viên, sợ người ta giẫm phải, khu vực này lại nhiều trẻ con thường xuyên chạy nhảy nô đùa, Dũng lặng lẽ nhặt từng chiếc đem bỏ vào bịch, sơ ý một ống kim rơi xuống làm chân anh chảy máu…

Tháng 2/2002, Dũng bị sốt cao kéo dài vào mỗi lúc hoàng hôn, nghĩ bị sốt rét, anh vào nằm Viện 30/4 và xét nghiệm máu. Cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay, vợ anh bật khóc nức nở, còn anh thì chết lặng…

Cuốn hồi ký viết dở

Lúc còn sống, Dũng tâm sự với tôi: “Mình chỉ hy vọng được sống tới ngày cu Bi (con anh) lớn khôn, đến ngày tự nó có thể lo cho nó, vậy là mình mãn nguyện lắm rồi!”. Anh đã không sống được đến ngày đó…

Đầu năm 2006, trong bệnh viện, khi sức khỏe của anh như ngọn đèn leo lét trước gió, anh bảo anh sẽ viết hồi ký để lại cho con trai anh. Con anh còn quá nhỏ, những lời dặn dò của Dũng bây giờ, anh sợ bé sẽ mau quên. Anh muốn ghi lại một phần đời ngắn ngủi của mình, sau này, một ngày nào đó, con anh đọc, nó sẽ tự hiểu về người cha, người mẹ của nó.

… Ngày 26/1/1995 thì đám cưới của ba và mẹ được tiến hành. Một đám cưới giản dị nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Đầu tháng 4/1995, mẹ báo tin vui cho ba biết là mẹ đã có thai, ba mừng quá ôm mẹ nâng cao và hôn nhẹ vào bụng mẹ: “Cám ơn em, anh ước gì nó là con trai…”. Mẹ cười: “Em thì trai gái gì cũng được”. Lúc này, lương chiến sĩ cũng nghèo lắm, nhưng ba cố dành dụm để lo cho con.

Rồi 9 tháng cũng qua, ngày 24/1/1996, ba mừng đến rơi nước mắt khi nghe tiếng khóc chào đời của con.

Cuộc sống của gia đình ta thật hạnh phúc…

Con là hoàng tử của ba, con đi học về là lại hát cho ba nghe… Ba cầu mong sao cuộc sống cứ êm đềm như thế. Dự định đến đầu năm 2003 thì sẽ sanh cho con một đứa em nữa cho vui cửa vui nhà…

Dũng công tác xa, hai ba ngày mới về, lo mảnh vườn ao cá, dạy thằng nhóc bi bô học, rồi lại đi. Vợ Dũng ở nhà, một tay lo toan mọi việc.

Vào tháng 10/1998, trong một lần kết hợp với Công an phường 8, quận 11 mai phục triệt phá một ổ buôn bán ma túy, ba bị tai nạn. Một tên tội phạm ma túy đã vật lộn và đâm ba, có lẽ nó đã bị bệnh HIV… Tháng 11/2000, trong khi trinh sát tại Công viên Lãnh Binh Thăng, ba bị một đối tượng dùng kim tiêm đâm lén từ phía sau rồi bỏ chạy, trời tối và đang làm nhiệm vụ, ba không đuổi theo. Về đơn vị, bác đội phó kêu ba đi chích ngừa, nhưng ba đã không đi…

Anh vào nằm viện trong nỗi chán chường, tuyệt vọng, thường lảm nhảm những câu vô nghĩa rồi tự cười một mình, cười khanh khách mà vô cảm. Chị cũng bệnh nhưng thấy anh tuyệt vọng, chị không cho phép mình gục ngã, hàng ngày chị đến bên anh, đút cho anh từng miếng sữa!

Về đến nhà, chị tự nhốt mình trong phòng, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên gò má gầy gò. Chị sợ sẽ không còn nhiều ngày để lo cho anh, cho con khi mình đổ bệnh… Nghĩ đến chuyện anh đang nằm bệnh viện một mình, sợ anh nghĩ quẩn, chị lại tất tả đi vào trong bệnh viện và tự nhủ sẽ luôn ở bên anh, không cho anh biết là mình cũng đang đau khổ…

Anh bớt bệnh cũng là lúc chị kiệt sức, mấy tháng trời đi từ nhà lên Bệnh viện Nhiệt Đới gần 30 cây số lo cho anh rồi về lo cho con, chăm sóc người mẹ già 75 tuổi thi thoảng phát bệnh tâm thần đã gần lú lẫn của anh, chăm nom mảnh vườn, thửa ruộng của gia đình vượt quá sức chịu đựng đối với người phụ nữ.

Bệnh, chị vẫn gượng cười và mong anh đừng tuyệt vọng, trong hơi thở thều thào, chị thì thầm bên tai anh: “Còn con, còn mẹ, anh ơi”! Nghe vậy, anh bật khóc bên giường bệnh của chị, những nỗi buồn đau kìm nén bao lâu nay trong người đàn ông tưởng chừng như không bao giờ được khóc bật nên rưng rức.

Những ngày khó khăn của gia đình Dũng, các đồng đội đã từng kề vai sát cánh bên anh trong những ngày cùng truy quét tệ nạn xã hội vẫn thay nhau đến để giúp đỡ, động viên, người mang đến lon sữa, trái cam và nhiều khi là một miếng thịt heo tươi rói để anh nấu cháo cho chị. Nhiều anh em đến ngủ lại và kể cho anh nghe những cuộc truy quét mới, báo cho anh biết quận 11 đã được thành phố công nhận là địa bàn không còn ma túy. Nghe vậy anh vui lắm, trong chiến công ấy anh đã góp một phần công sức và cả máu của mình!

Anh có được sự hỗ trợ tiền thuốc điều trị từ lực lượng Công an nhưng còn chị, chị phải tự chịu chi phí thuốc men cho mình, cũng bởi những trường hợp như chị xưa nay chưa có nên không được hưởng chế độ trợ cấp. Để lo tiền thuốc men cho chị, đồ đạc trong nhà cứ lần lượt ra đi, tiền thuốc điều trị khi ấy quá đắt so với khả năng của gia đình, căn nhà chung cư cơ quan cấp cho phải sang tay gấp cho người ta, hai công đất mà cha mẹ để lại cũng phải bán nốt. Cơ quan, đồng đội vẫn đóng góp hàng tháng lo cho anh chị nhưng không thấm vào đâu so với số tiền quá lớn hàng ngày anh chị phải bỏ ra mua thuốc.

Nhiều tháng nhà không còn tiền, chị bỏ không dùng thuốc nữa, anh không chịu, anh nhường thuốc cho chị. Nhưng người có HIV phải thường xuyên dùng thuốc nếu không thuốc sẽ vô hiệu, biết vậy, chị ép anh uống nếu không chị… tự tử. Anh ngoan cố bảo: “Em có mệnh hệ gì thì ai lo cho mẹ, cho con”.

Anh nhường chị, chị nhường anh, họ cứ nhường từng viên thuốc cho nhau trong khi bệnh tình của hai người mỗi ngày một nặng.

Niềm an ủi duy nhất, hạnh phúc duy nhất của hai vợ chồng Dũng là bé Nguyễn Duy Minh xét nghiệm âm tính. Những ngày sau đó, hai vợ chồng Dũng cứ kìm nén nỗi khao khát được ôm thằng bé vào lòng. Anh thú thật với tôi rằng: “Nhiều khi nghĩ quẩn, mình và vợ muốn chết cho xong nhưng chỉ lo cho thằng bé, mẹ già…”.

Ban Chỉ huy Công an quận 11 và Ban Chỉ huy Đội CSHS của ba đã hết lòng an ủi và khuyên ba và mẹ bình tĩnh, có chuyện gì thì cơ quan hết lòng giúp đỡ, không được nghĩ quẩn, dù sao vẫn còn hy vọng là con…

Nhiều đêm thằng bé ngủ, anh chị muốn đặt môi vào đôi má bầu bĩnh của con nhưng rồi lại sợ, sợ lây nhiễm qua thằng bé, nỗi sợ vô hình cứ đẩy anh chị phải xa con nhỏ. Những giọt nước mắt của người mẹ nhiều đêm rớt lên đôi má con trẻ ấy. Chỉ tội cháu bé vô tư, thấy ba mẹ ở đâu là sấn vào bá vai ôm cổ, anh chị phải cắn răng kiên quyết từ chối tình cảm thiêng liêng ấy! Khi phát bệnh nặng, vợ chồng Dũng đã gửi hẳn bé Minh về ở bên ngoại.

Ngày 3/4/2005, phái đoàn của UBND quận 11 do bà Võ Thị Mỹ dẫn đầu xuống thăm ba và còn hứa giúp đỡ cho 1 căn nhà ở quận 11 để ba có điều kiện tiện đi chữa bệnh. Ba được an ủi phần nào, Đảng không bỏ ba, Nhà nước không bỏ ba, đồng đội không quên ba…

Ba chỉ tội cho mẹ của con…

Gia đình đồng chí Nguyễn Thành Dũng cũng mong chúng tôi thay lời, gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Ban Biên tập Báo CAND, đến độc giả của Báo CAND – Chuyên đề ANTG, những nhà hảo tâm đã giúp đỡ gia đình đồng chí Nguyễn Thành Dũng rất nhiều trong thời gian vợ chồng anh điều trị (sau bài viết đăng trên Chuyên đề ANTG).

Gia đình cũng chân thành cảm ơn Ban Biên tập Báo Công an TP Hồ Chí Minh, tờ báo đã nhận tài trợ học bổng cho cháu Nguyễn Duy Minh; Ban Biên tập và độc giả Báo Pháp luật, Báo Tuổi trẻ. Báo Tuổi trẻ cũng đã nhận nuôi dưỡng cháu Nguyễn Duy Minh.

Hồi ký của đồng chí Dũng kết thúc ở đây, những ngày cuối tháng 4, Dũng yếu lắm rồi, dù muốn viết thêm nhiều nữa nhưng Dũng cầm bút không nổi. Người thân của Dũng kể lại rằng: Những ngày sắp mất, nằm trong bệnh viện, Dũng muốn gặp bé Minh lắm nhưng Dũng sợ, ngày nào Dũng cũng gọi điện về nhà ngoại, chỉ để hỏi bé Bi ăn cơm chưa? Thèm nghe lắm một tiếng “Ba ơi”! Nhưng gần 6 tháng ròng rã, Dũng nén lòng và không một lần cho bé Minh lên bệnh viện thăm mình.

Lời tri ân cuối cùng

Đồng chí Nguyễn Thành Dũng trút hơi thở cuối cùng vào ngày 13/6/2006, sau 5 năm vợ chồng anh chống chọi với virus HIV từng giờ, từng phút cũng khốc liệt, cũng cam go như cuộc chiến đấu của anh và đồng đội với bọn tội phạm.

Ngày 14/6, Đại tá Lê Đông Phong – Phó Giám đốc Công an TP Hồ Chí Minh đã dẫn đầu đoàn đại biểu Công an thành phố về thắp hương viếng linh cữu đồng chí Nguyễn Thành Dũng. Trên quan tài anh, cờ đỏ sao vàng phủ kín. Sáng 15/6, đồng đội và người thân đã đưa Trung úy Nguyễn Thành Dũng về nơi an nghỉ cuối cùng, anh nằm lại sau một ngôi chùa, cạnh mộ vợ mình, mộ người vợ vẫn chưa kịp xanh cỏ…

Sáng 17/6, tôi và vài đồng nghiệp đã trở lại ngôi nhà xưa của anh Dũng ở xã Hưng Long, huyện Bình Chánh, thắp thêm một nén nhang, tôi đặt trang trọng lên bàn thờ anh tờ báo Chuyên đề ANTG số 562 có bài viết về anh, như một lời tri ân cuối cùng!

“Có cái chết hóa thành bất tử” – người viết xin mượn lời của nhà thơ Tố Hữu để thay lời kết. Đồng đội sẽ tiếp tục cuộc chiến đấu chống tội phạm, cái ác, tiếp tục sự nghiệp mà anh còn dang dở. Người thân và xã hội sẽ thay anh chị lo lắng cho đứa con nhỏ mồ côi của hai người…

========================
Theo CAND

Advertisements