Nhân kỷ niệm ngày Nhân Quyền Quốc tế 10-12- 2012. Những tổ chức phi chính phủ liền bắt nhịp theo kiểu “theo đóm ăn tàn”như Ủy Ban Bảo vệ các Ký Giả (Committee to Protect Journalists – CPJ) có trụ sở tại New York (Hoa Kỳ). Tổ chức này cùng dàn “hòa tấu” với các mõ làng như VOA, BBC, RFA,RFI , cùng với các tổ chức của cái gọi là bảo vệ quyền làm người Việt Nam (vietnam commitee on human rights), liên đoàn quốc tế nhân quyền(FIDH, International Federation for human Rights), Tổ chức quan sát nhằm bảo vệ người đấu tranh cho nhân quyền ( The obsevatory for the protection of human rights defenders)…không có thiện cảm với Việt Nam trong suốt thời gian qua đã công bố cái gọi là “phúc trình” về tình hình tự do báo chí và tình trạng đàn áp ký giả diễn ra khắp nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Hơn thế, CPJ còn đưa ra nhiều luận điệu xuyên tạc về tình hình báo chí, đặc biệt là hoạt động internet, blog ở Việt Nam. xếp hạng Việt Nam nằm trên danh sách các nước đàn áp mạnh bạo nhất các nhà báo và bloggers độc lập.

 CPJ - Công cụ xuyên tạc Việt Nam của Mỹ
Ngày 14-12-2012 “Mõ làng” VOA việt ngữ có cuộc phỏng vấn với ông Shawn Crispin, Đại diện cấp cao của CPJ ở Đông Nam Á. Ông này là tác giả của “phúc trình” nghiên cứu tình hình tự do báo chí ở Việt Nam.Theo CPJ, đa số các nhà báo tại Việt Nam bị bỏ tù vì tội danh chống nhà nước liên quan tới các bài viết về các vấn đề chính trị “nhạy cảm” như quan hệ Việt-Trung và cách chính quyền hành xử với cộng đồng Công giáo ?
Trong bản “phúc trình” , CPJ xếp Việt Nam hạng thứ 6 trên danh sách của CPJ, liệt kê 10 nước bỏ tù nhiều nhà báo nhất thế giới nhóm các nước mà họ gọi là “tấn công, đàn áp báo giới”. Tổ chức này cho rằng, cơ sở của nhận định đó là trong năm qua, Việt Nam đã “đàn áp nhiều ký giả, những người viết nhật ký trên mạng (tức blogger)”, “vô cơ bắt giam một số phóng viên” ? rằng, “Việt Nam ngăn chặn mọi trang web và những tài liệu trên mạng” .Trong danh sách các nước bỏ tù nhiều ký giả nhất trên thế giới, Việt Nam hiện đứng thứ sáu, với 14 nhà báo đang bị giam cầm trong đó có 13 người là báo mạng ?.
Theo ý kiến của tôi đây là những đánh giá hoàn toàn mang tính chủ quan, định kiến về tình hình báo chí cũng như hoạt động của các nhà báo Việt Nam . Như chúng ta biết cùng với nghĩa vụ khi tham gia ký kết các công ước quốc tế, mỗi quốc gia, dù theo hệ thống luật lục địa hay luật án lệ đều có các quy định về hành nghề báo chí, hoặc dưới dạng đạo luật của quốc gia hoặc các quy chế hoạt động do tổ chức nghề nghiệp đưa ra. Những quy định này luôn phản ánh các giá trị văn hóa, xã hội và chính trị của quốc gia đó.
Hầu hết các quốc gia thể chế hoá quyền tự do thông tin và đưa thông tin trong những văn bản mang tính chất pháp lý cao nhất (hiến pháp) và văn bản luật thành văn trong đó có Việt Nam. Một số quốc gia đưa các chế định về bảo vệ nhà báo, nghề báo vào trong Bộ luật hình sự. Luật báo chí của Việt Nam cũng khẳng định quyền của nhà báo được thông tin trung thực về tình hình đất nước và thế giới, phù hợp với lợi ích của đất nước và của nhân dân, đấu tranh phòng, chống các hành vi vi phạm pháp luật, các hiện tượng tiêu cực trong xã hội, và được pháp luật bảo hộ trong hoạt động nghề nghiệp. Quyết định này được ban hành theo quy định của pháp luật về báo chí Việt Nam và thực tế phát triển thông tin hiện nay Chính phủ Việt Nam ban hành quy chế phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí, hay như việc Nhà nước Việt Nam quản lý báo chí bằng Luật, hoàn toàn không phải là sự cản trở quyền tự do báo chí của người dân, cũng như hoạt động báo chí của các nhà báo. Báo chí và hoạt động báo chí ở Việt Nam luôn luôn vì sự phát triển của đất nước và cuộc sống ngày càng đầy đủ hơn cả về vật chất và tinh thần. Không hiểu các vị ở CPJ có biết được hay cố tình “lãng quên” những con số thống kê sau ở Việt Nam với hơn 550 cơ quan báo chí, với hơn 700 ấn phẩm báo chí với các loại hình, từ báo viết, báo nói, báo hình đến Internet, hiện nay, mỗi người dân được thụ hưởng tới 7,5 tờ báo. Với sự phát triển nhanh chóng trong nhu cầu được thông tin mà không gặp bất cứ một sự trở ngại nào. Đó chính là biểu hiện sinh động của tự do báo chí ở Việt Nam, thể hiện quyền tự do ngôn luận của mỗi người dân.
Việc CPJ và một số phương tiện truyền thông kiểu “mõ làng” phương Tây đã cố tình thêu dệt bức tranh “u ám” về báo chí ở Việt Nam, một lần nữa thể hiện sự thiếu thiện chí và định kiến của họ về tình hình phát triển của báo chí Việt Nam. Nền báo chí cách mạng Việt Nam hoạt động vì sự phát triển và phồn vinh của đất nước, Luật Báo chí Việt Nam khẳng định, báo chí không chỉ phản ánh trung thực tình hình phát triển của đất nước, thế giới, mà còn là diễn đàn tin cậy của người dân. Trong khi đó, với môi trường bùng nổ thông tin như hiện nay, không phải tất cả mọi nguồn thông tin về những sự kiện quan trọng của xã hội đều chính xác. Hơn thế nữa còn có cả những thông tin sai lệch, trái với bản chất của sự việc, do trình độ của người của nhà báo, thậm chí vì cả những toan tính chính trị không trong sáng. Mới đây TAND thành phố Hồ Chí Minh xét xử các bị cáo là blogger Nguyễn văn Hải (còn gọi là điếu cày), Tạ phong Tần, Phan thanh Hải (anh ba saigon) với tội danh “tuyên tryền chống nhà nước CHXHCNVN theo khoản 2 điều 88, BLHS. Theo cáo trạng chỉ trong thời gian từ tháng 9-2007 đến tháng 10-2010 đã có 421 bài đăng tải trên cái gọi là CLB nhà báo tự do này, trong đó có 327 bài lấy từ các blog, trang Web của các tổ chức CCCĐ ở hải ngoại, có 26 bài chứa nội dung kích động lật đổ chế độ Việc viết bài trên các blog, mạng xã hội có nội dung xuyên tạc vu cáo, chống chính quyền là vi phạm luật pháp việt Nam. ngay tại mỹ nơi được mệnh danh là “thiên đường tự do” thì luật pháp của các tiểu bang quy định rất rõ về vấn đề này và đã không ít người đã bị bắt và xử lý. Vậy thì các ngài ở CPJ nói “đàn áp” blogger ở điểm nào ? Xin thưa với các vị CPJ rằng : Ở Việt Nam, số người dùng mạng xã hội đang tăng lên nhanh chóng. Theo một thống kê mới nhất, trong số đối tượng 18 tuổi trở lên có tài khoản mạng xã hội thì: 43% dân số có một tài khoản, 25% có hai tài khoản, 13% có bốn tài khoản trở lên. Theo số liệu từ DoubleClick Ad Planner(1), trong tháng 1-2012, lượng người dùng Internet tại Việt Nam là 23 triệu (chiếm26% dân số Việt Nam)và lượt xem là 18,4 tỉ. Về mạng xã hội tại Việt Nam, Zing Me (me.zing.vn) có lượng người dùng cao nhất (8,2 triệu), thời gian truy cập nhiều nhất (1 tỉ phút) và lượt xem 540 triệu. Đứng thứ hai là Facebook.com với 5,6 triệu người dùng, thứ ba là yume.vn (2,2 triệu người dùng), thứ tư là tamtay.vn (1 triệu người dùng). Theo Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông), công cụ tìm kiếm và mạng xã hội là hai dịch vụ được hàng chục triệu người dùng internet sử dụng rộng rãi nhất (100% sử dụng tìm kiếm, 80% sử dụng mạng xã hội). Tính đến tháng 3 năm 2012, trong lĩnh vực thông tin điện tử, Việt nam có 61 báo, tạp chí điện tử, 191 mạng xã hội, hơn 1.000 trang thông tin điện tử tổng hợp. Sự tương tác giữa các loại hình thông tin này đang diễn ra vô cùng sôi động. Ở Việt Nam hay nhiều quốc gia khác trên thế giới việc thông tin trên Internet đều phải tuân thủ những quy định, nguyên tắc cụ thể, các thông tin đăng tải phải bảo đảm tính khách quan, chính xác. Các thông tin xuyên tạc, bịa đặt, thóa mạ cá nhân, tổ chức tất nhiên đều là phạm pháp và đương nhiên người vi phạm phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Các vị lãnh đạo CPJ có biết rằng: Mặc dù Hoa Kỳ không có một bộ thông tin mà lại để các hệ thống truyền thông và truyền hình tư chủ động làm công việc trên căn bản tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, theo mức độ tự kiểm và lương tâm nghề nghiệp. Người làm báo, truyền thông và truyền hình tại Hoa Kỳ và các nước tự do trên thế giới khi có nhiều quyền hành và thế lợi thì cũng có nhiều trách nhiệm và bổn phận, nhất là về mặt thủ tục nghề nghiệp trọng hiến pháp, trọng pháp luật và về mặt luân lý xã hội, tôn trọng công lý, lẽ phải và lý tưởng nhân đạo. Do đó, thế lực của báo chí truyền thông còn phải tương xứng với sứ mạng đăng tải tin tức xác thực, thông tri kiến thức, và phổ biến những điều cần biết để người dân tìm hiểu và chọn lựa thái độ liên hệ với thời cuộc. Nhờ vậy, báo chí truyền thông có bề thế gây ảnh hưởng sâu sắc trên dư luận quần chúng . Ngay tại Hoa Kỳ báo chí phải tuân theo hiến pháp và luật pháp hiện hành quy định tự do tin tức (Freedom of Information Act) để thi hành nghiệp vụ phóng sự, điều tra và phổ biến sự thật 

Báo chí khi loan tin tức thất thiệt với dụng ý khai thác, trục lợi, sẽ mất quyền tự do ngôn luận (unprotected speech) và sẽ bị chế tài. Thật vậy, toà soạn, phóng viên, và người đăng tin thất thiệt có thể bị liên đới về mặt trách nhiệm dân sự, nếu họ chủ tâm đăng tải hoặc tái đăng những tin tức có tính cách mạ lỵ, phỉ báng, sai sự thật. Vì thế nhà báo phải thận trọng kiểm soát bài vở đăng tải, phải kiểm chứng tài liệu và nguổn gốc tin tức sử dụng.
Truy cập Internet với vô số thông tin nó có thể là những thông tin hay, chính xác, thông tin có giá trị nhưng cũng có thể là tin rác, hoặc chỉ là những thông tin thất thiệt, thiếu sự kiểm chứng. Không loại trừ, trong số đó có cả bàn tay của những thế lực chống phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc của nhân dân Việt Nam.Như vậy,báo chí truyền thông được xác định bởi sứ mạng gìn giữ truyền thống dân chủ hiến định, đồng thời bởi nghiệp vụ tôn trọng sự thật và phục vụ giá trị nhân bản của người dân, của độc giả. Nếu không tôn trọng giá trị hiến pháp, nếu không bênh vực mẫu mực dân chủ và lý tưởng nhân đạo, báo chí sẽ đi ngược lại với công lý và lẽ phải, sẽ lầm lẫn và gây ảnh hưởng rối loạn nơi quần chúng.Trên thực tế, bên cạnh một số trang mạng xã hội được cấp phép ở Việt Nam, một số thế lực thù địch lợi dụng internet đã dùng thủ đoạn xây dựng các trang web, đặt máy chủ ở nước ngoài, đăng tải các thông tin, luận điệu phản động, sai trái, kích động, trái thuần phong mỹ tục… nhằm chống phá Nhà nước Việt Nam. Những thế lực này, với tư cách thành viên của các trang mạng xã hội, đưa lên mạng những lời lẽ bình luận không khách quan hoặc thông tin sai sự thật, thậm chí bịa đặt, nhằm gây nhiễu loạn thông tin, bôi nhọ hình ảnh, nói xấu chế độ.
CPJ đưa ra quan điểm rằng những việc làm của các bị cáo trên là “bất bạo động”, là “bàn luận tự do” trong một xã hội dân chủ. Xin nói cho các vị biết rằng, qua tài liệu có được của cơ quan điều tra thu thập thì những phần tử này đã có hành vi xâm phạm an ninh quốc gia. Hành động có tổ chức chặt chẽ, có sự phân công nhiệm vụ cụ thể, có sự cấu kết, móc nối với các tổ chức phản động người Việt Nam lưu vong chống cộng cực đoan nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Họ tàng trữ, tán phát nhiều tài liệu có nội dung xuyên tạc, chống Nhà nước Việt Nam rồi đưa lên mạng nhằm kích động, gây nghi ngờ, làm mất lòng tin của nhân dân đối với sự lãnh đạo của nhà nước. Ngay tại Hoa Kỳ báo chí được mệnh danh là đệ tứ quyền ( chỉ đứng sau lập pháp, hành pháp, tư pháp) phải luôn luôn là của dân, bởi dân, vì dân (Of the People, By the People, For the People). Nhưng dù hoạt động ở bất cứ dạng nào, bất cứ ở đâu, do bất cứ lực lượng nào đảm trách thi hành, đệ tứ quyền nếu muốn giữ đúng sứ mạng và khả năng tồn tại vẫn phải tôn trọng những tiêu chuẩn căn bản về tự do ngôn luận, phẩm giá nhân bản, công lý và nhân ái. Bởi vậy để hạn chế những thông tin tiêu cực, xấu, ở Việt Nam và ngay cả nhiều quốc gia khác, cũng phải có những biện pháp để ngăn chặn. Điều này thể hiện trách nhiệm của nhà nước đối với việc bảo vệ chế độ, bảo vệ những giá trị văn hóa, truyền thống của dân tộc. Có những phóng viên đã đưa những thông tin sai sự thật và có những hành vi vi phạm pháp luật và vi phạm Luật báo chí. Những phóng viên này, vì thế, phải chịu những hình phạt của luật pháp . Đó là thể hiện tính nghiêm minh của Nhà nước pháp quyền và sự quản lý báo chí bằng pháp luật ở Việt Nam, không phải là cản trở những hoạt động báo chí của các nhà báo.Thông tin của báo chí không chỉ tác động đến một, hai người mà cả triệu người. Những thông tin thiếu trung thực, kiểu giật gân, thiên lệch, thiếu tính xây dựng… gây ảnh hưởng rất lớn đến xã hội.Người làm báo phải xác định trách nhiệm xã hội, trách nhiệm công dân của mình. Mọi quy định, quy ước chỉ nhằm việc tôn trọng pháp luật. Vì thế, trước hết các nhà báo hãy thực hiện đúng, đầy đủ những quy định pháp luật về hoạt động báo chí. Việc CPJ coi những biện pháp chính đáng và cần thiết đó là sự tấn công, đàn áp bỏ tù các nhà báo, blogger là hoàn toàn sai trái không mang tính thuyết phục. Vì thế, chúng ta có quyền nhận định rằng, CPJ đã đi ngược lại với tiêu chí của mình, là “khách quan, tôn trọng sự thật” vì sự phát triển của báo chí của Việt Nam và các nước trên thế giới.
Hoa Kỳ 16-12-2012
Advertisements