Category: Tôi nhìn tôi


Cách Tao Chơi (Official Audio) – Karik

© Copyright by KARIK (DO NOT REUP)
Composer : Karik
Recorded : MC Studio
Produced and mixed : BeeBB
Fanpage chính thức KARIK
https://www.facebook.com/karik.phk
Soundcloud chính thức
https://soundcloud.com/karikpham/tracks
Link download mp3:
https://soundcloud.com/karikpham/cach-tao-choi-karikprod-by-beebb

Lyris: Tiếp tục đọc

Advertisements

Chia sẻ kinh nghiệm đi học bằng lái xe ôtô B2 (Tại trường CĐ nghề số 7 – QK7)

Tìm hiểu một thời gian cũng kha khá dài thì hôm 24.09.2016 tôi đi đăng ký học bằng lái tại trường này. Lý do vì sao? Và đăng ký như thế nào thì tôi sẽ chia sẻ cho mọi người trong bài này.

Bài này sẽ viết theo dạng nhật ký nên sẽ được cập nhật khi có tin mới, hoặc hoạt động mới. Song song đó mình sẽ cố gắng quay video (nếu được) để mọi người dễ hình dung.
Kênh youtube mà mình: Link đây

///

Bắt đầu là mình đến trường số 7 để đăng ký nhập học và đóng tiền. Nói chung cũng dễ không khó, các bạn gửi xe rồi trở ngược ra công để vào phòng ghi danh. Cứ lại các em nhân viên hỏi để được hướng dẫn. Còn việc tiết kiệm thì mình chia sẻ các bạn thế này, các bạn có thể chụp ảnh ở ngoài, nền xanh, mặc áo thoải mái. Mình bữa đó chơi áo thun không cổ bình thường, ai muốn đẹp khi lên bằng thì sơ mi mà chiến nhé. Tại bằng A1 của mình cũng áo thun không cổ nên mình quen rồi. Chụp trong ấy thì nhanh gọn với 40k. khoảng 8 tấm nhé.

Địa chỉ trường số 7 nhé:

Sau khi đóng 180k khám sức khỏe, thì cầm mấy tờ giấy đi vào trong. Bạn sẽ đi qua cổng và thẳng vào trong. Xong lên lầu 1 (có tờ giấy hướng dẫn), có người cho cái lọ để xin tí nước tiểu. Sau khi qua phần này (chắc thử ma túy, bia rượu các kiểu, ai mà uống bia rượu thì nhờ người khác tè dùm) Xong xuống tầng trệt, có phòng khám sức khỏe. vào đó đo huyết áp và đọc mắt cận, thường thì đọc 2 độ trở xuống, và còn lại để “bác sỹ” trong ấy lo. Xong đi ra lại phòng ghi danh lúc nãy.

Bây giờ mới chính thức nộp hồ sơ và đóng tiền full. Đóng xong thì chụp lịch học, KIỂM TRA KỸ CÀNG mấy cái biên lai rồi ra về.

//////

Tới ngày học lý thuyết thì đi học, mình học ngay mùa mưa, hôm đầu tiên học thì Sài Gòn lên láng, được 2 mạng lên học nên hình như thầy hoãn buổi đó, mình đi hôm thứ 2. Báo đây: http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/trung-tam-khi-tuong-tran-mua-o-sai-gon-lon-nhat-trong-40-nam-3474869.html.// http://news.zing.vn/sai-gon-mua-lon-nhat-tu-dau-nam-toa-nha-bitexco-bi-dot-post684833.html

2

Phòng học lý thuyết rộng rãi, quạt thì nhiều nên không lo nóng.

Thế là cũng xong 1 tháng học lý thuyết. Nhìn chung thầy dạy ổn, chắc. Làm nhớ lại thời cấp 3 đọc đọc, chép chép. 😀 Tiếp tục đọc

Anh còn bảo “Vì cô đã dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ.

“Gửi người đàn ông tôi đã từng yêu thương nhất!

Em sẽ không xưng là em mà xưng là tôi với anh trong thư này. Bởi vì khi xác định viết lá thư cuối cùng này cho anh, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể nói, chưa khi nào tôi bình tâm, thanh thản và tự tin như lúc này.

Nói thực, suốt gần 1 tuần nay, cứ hình dung khuôn mặt bất ngờ và đầy thất vọng của anh, ánh mắt khinh thường của anh, thái độ không muốn chạm vào người tôi của anh, tôi đã hiểu ra tất cả.

Tất cả chỉ vì tôi đã thú nhận đến thật thà, dại dột mà anh có thái độ lạnh lùng, ích kỷ và khó hiểu đó. Anh đã hỏi “Nếu chúng mình ‘yêu thật sự’, anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. Câu trả lời của tôi là “Em xin lỗi nhưng anh không phải người đầu tiên của em!”.

Và thế là, anh tránh mặt tôi, anh nhắn tin nói cần phải suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Bạn bè thân nói sao tôi dại thế. Sao không nói với anh vẫn còn trinh dù thực tế đã mất rồi và sau đó âm thầm đến bệnh viện mà vá lại tấm màng kia.

Ảnh minh họa.

Tôi biết nếu làm như vậy, anh sẽ vui mừng, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ muốn nói dối cũng như tiếc nuối về những gì đã nói, đã làm. Và cả lí do quan trọng hơn, bản thân tôi không thấy tôi mất cái ngàn vàng là lỗi lầm gì to lớn để phải che giấu.

Đúng vậy, tôi không còn trong trắng nhưng anh và tất cả mọi người không có quyền khinh tôi dù viện bất cứ lý do nào.

Người tôi đã dâng hiến là người yêu đầu tiên của tôi. Khi ấy, tôi yêu hết mình, yêu không toan tính thiệt hơn cho bản thân. Người đó hỏi tôi: “Có yêu không? Yêu thì việc gì phải tiếc!”. Và cuối cùng tôi đã chẳng tiếc thật.

Anh không chấp nhận được chuyện đó, anh nói rằng “Không ngờ còn trẻ mà cô đã sa đọa như thế!”. Tôi không cho rằng làm chuyện ấy trước hôn nhân là sa đọa. Chẳng phải anh cũng đang rủ tôi quan hệ trước hôn nhân đó sao? Tức là anh đang rủ tôi sa đọa cùng anh đấy!

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là yêu thì phải hết mình. Tôi không đắn đo nhiều khi trao thân cho người mà tôi tin tưởng là một nửa cuộc đời mình. Và sau này, khi tình cảm thay đổi, tôi và người đó không đến được với nhau, tôi cũng chẳng hối hận. Tại sao tôi phải hối hận vì đã yêu hết lòng cơ chứ?

Tôi đã nghĩ khi biết chuyện, anh sẽ chẳng giận tôi đâu. Bởi vì anh hiểu tôi, anh trân trọng tình yêu của chúng ta nên anh sẽ không coi cái màng trinh đó như là vương miện. Có nó, tôi là nữ hoàng của anh. Không có nó, tôi trở thành “đồ rẻ tiền”.

Anh còn bảo tôi là “Vì cô dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác!”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ, không phải cứ có đàn ông rủ rê là tôi nhảy ngay lên giường với họ.

Tôi không phải là người con gái dễ dãi. Tôi chỉ thân mật với người đàn ông mà tôi có tình cảm, người tôi yêu thương. Còn những kẻ khác, đến nắm tay tôi cũng chẳng cho nữa là quan hệ thể xác.

Tôi không đáng bị anh sỉ nhục rằng “Mất trinh rồi, biết khoái cảm rồi, sẽ tìm đến đàn ông để thỏa mãn”. Tôi cũng có ham muốn, có thất tình lục dục như ai. Nhưng tôi biết kiềm chế, biết sống sao cho đúng là một con người chứ không phải một con vật chỉ biết tìm giống đực khi lên cơn thèm khát.

Tôi vẫn còn nhớ nụ cười khẩy của anh khi ấy. Anh thì thào “Thảo nào cô không cho tôi quan hệ, hóa ra là để che giấu chuyện đã mất…”.

Anh nhầm! Chẳng qua, tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi và anh chưa đến mức tiến tới bước ấy. Chúng ta mới yêu nhau được vài tháng. Cho dù tôi yêu anh rất nhiều nhưng chúng ta vẫn chưa tìm hiểu nhau kĩ, tôi chưa tin tưởng anh đến mức để đi đến cái giường.

Tôi muốn cuộc yêu giữa chúng ta sẽ là sự thăng hoa về cảm xúc, sự kết hợp của hai tâm hồn đồng điệu. Tôi không muốn chúng ta quan hệ chỉ vì bị thứ nhục dục tầm thường kia xô đẩy.

Sao anh có thể cho rằng tôi chưa tiến đến “bước cuối” với anh chỉ vì không muốn bị phát hiện bản thân không còn trinh trắng. Nếu tôi thủ đoạn như vậy, tôi chỉ cần bỏ dăm ba triệu đi “vá” rồi lừa dối anh. Thế chẳng đơn giản hơn nhiều ấy chứ!

Tất cả chỉ vì tôi không trong trắng mà anh khinh thường tôi. Nhưng này, liệu anh có còn zin không mà bắt tôi phải nguyên vẹn? Nếu anh không còn trong trắng thì anh dựa vào cái gì mà bắt tôi phải còn trắng trong chứ? Dựa vào anh là đàn ông, còn tôi là phụ nữ sao?

Tôi coi thường suy nghĩ ngu ngốc đó. Tại sao phụ nữ cứ phải giữ chữ “trinh”, còn đàn ông thì được lăng nhăng thoải mái. Tôi nói cho anh biết, cái thời trinh tiết là tất cả đối với phụ nữ qua lâu rồi. Nếu anh chỉ nhìn vào cái màng trinh mà không nhìn được vào tâm hồn tôi, anh chẳng xứng đáng được ở bên tôi đâu.

Mà kể cả nếu anh còn trong trắng, anh cũng chẳng có quyền khinh tôi. Nếu anh cay cú chỉ vì “tôi còn trinh mà cô không trinh”, thì anh là 1 thằng đàn ông quá trẻ con, quá so đo thiệt hơn. Người đàn ông như thế cũng chẳng xứng để bước vào cuộc đời tôi.

Anh bảo “Đàn ông ai cũng vậy thôi, cũng muốn mình là người độc chiếm, muốn mình là người đầu tiên và người cuối cùng của người phụ nữ mình yêu thương”. Ừ thì cũng buồn đấy. Nhưng nếu yêu thật sự, người ta sẽ chỉ buồn giây lát và bỏ qua tất cả. Đáng gì vài giọt máu trong lần đầu yêu nhau. Những thứ đó sao có thể sánh bằng tình cảm con người, bằng tương lai hạnh phúc.

Sẽ chẳng có ai dằn vặt người yêu, hành hạ người yêu chỉ vì cô ấy không còn tấm màng sinh học ấy. Thế mà, anh lại còn xách mé tôi “Đã sai còn không chịu xin lỗi” (?!).

Anh có đang nằm mơ không đấy? Tôi sẽ chẳng xin lỗi, van nài anh vì tôi đã mất “cái ngàn vàng”. Nếu làm như vậy, chẳng khác nào tôi đánh mất đi bản chất thật của mình – một người con gái yêu không toan tính và không bao giờ hối tiếc vì điều đó.

Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn cái tấm màng đó để anh yêu nữa.

Tôi nhất định sẽ không cầu xin tình yêu của anh đâu. Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn tấm màng ấy để anh yêu nữa. Vậy thì chúng ta còn gì mà nói nữa, chúng ta nên dừng ở đây là được rồi.

Màng trinh của tôi có thể mất, nhưng danh dự thì không anh ạ. Tiếp tục ở bên anh, tôi sẽ là đứa con gái nhục nhã, hèn mọn, quanh năm bị anh sỉ vả và phải van lơn tình yêu rẻ mạt của anh. Không bao giờ tôi làm thế vì không ai có quyền khinh rẻ tôi, kể cả anh!

Cảm ơn anh vì đã vô tình hỏi đến cái màng của tôi. Cũng may vì nhờ đó mà tôi biết bộ mặt ích kỉ, gia trưởng, giả dối của anh. Và nói thẳng, tôi cũng không còn coi trọng anh một mi-li-mét nào.

Anh không xứng đáng để làm chú rể của tôi trong ngày cưới. Anh không xứng đáng trở thành người bố của các con tôi sau này. Nhất là anh không xứng đáng là người đàn ông để tôi tin tưởng, yêu thương, chia sẻ nỗi đau cũng như cuộc sống tuyệt vời này.

Vĩnh biệt anh!”.

Theo TTVN

Nhận bằng đại học chỉ sau 3 năm

TT – Tháng 12, bốn sinh viên Trường ĐH Nông lâm TP.HCM sẽ nhận bằng ĐH chỉ sau ba năm học tại trường. Bí quyết của các bạn ở đâu?

“Tôi đã lên kế hoạch học tập cụ thể cho mình và đã tiết kiệm được một năm học”

NGUYỄN THỊ BÍCH HUỆ
– Ảnh: NHƯ HÙNG

“Lê Vũ cho rằng điều kiện kinh tế khó khăn là động lực để Vũ học vượt, ra trường sớm”

Ảnh: HÀ BÌNH

” Muốn học vượt, bạn cần xem xét đến sức khỏe, quỹ thời gian và năng lực học tập”

PHẠM THỊ TOÀN LANH
– Ảnh: HÀ BÌNH

Đầu năm học này, khi các bạn cùng khóa 2009-2013 bước vào năm học cuối thì Nguyễn Thị Bích Huệ (ngành quản trị kinh doanh thương mại Trường ĐH Nông lâm TP.HCM) đã tốt nghiệp và đang làm việc toàn thời gian cho một công ty chuyên về marketing online.

Tiết kiệm một năm

Cô SV quê Cẩm Mỹ, Đồng Nai kể khi vào năm nhất, bạn chưa biết về tín chỉ và có thể ra trường trước thời hạn. Khi nghe giảng viên nói SV tích lũy đủ tín chỉ sẽ được ra trường sớm, Huệ quyết định thử sức. “Biết tôi ấp ủ dự định học ĐH trong ba năm, anh của tôi đang học ĐH và bạn bè đều cho rằng tôi viển vông. Nhưng sau khi tham khảo ý kiến từ thầy cô cố vấn học tập, cách lựa chọn, đăng ký môn học, tôi đã lập kế hoạch học tập để đi đến mục tiêu của mình” – Huệ nhớ lại.

Để hoàn thành 135 tín chỉ cho chương trình ĐH, Huệ cho biết mỗi học kỳ bạn đăng ký 25 tín chỉ. Nghỉ hè, khi bạn bè cùng lớp về quê thăm gia đình thì Huệ ở lại trường đăng ký học thêm.

Huệ cho biết: “Trước khi đến lớp, tôi tranh thủ coi bài ở nhà và dành toàn bộ thời gian để nghe giảng. Tôi thấy điều SV cần nhất ở giảng viên là kiến thức thực tế chứ lý thuyết đã có trong sách rồi.

Chính những đề thi mở, đòi hỏi SV phải tìm hiểu kiến thức từ thực tế đã cuốn hút tôi vào bài học nên tôi luôn học một cách thoải mái nhất”.

Sau hai năm rưỡi “vừa học vừa chơi”, vừa đi dạy kèm, tham gia câu lạc bộ phát thanh… Huệ đã hoàn thành chương trình ĐH. Sáu tháng sau đó, Huệ làm khóa luận tốt nghiệp và ra trường. “Tôi đã lên kế hoạch học tập cụ thể cho mình và nay đã tiết kiệm được một năm học. Tôi có thể đi làm sớm và thực hiện tiếp những dự định khác” – Huệ nói.

Kết hợp nhiều yếu tố

Trong khi đó, điều kiện kinh tế khó khăn là động lực lớn nhất để bạn Lê Vũ – sinh viên ngành kinh tế Trường ĐH Nông lâm TP.HCM – quyết tâm phải ra trường sớm để tiết kiệm chi phí ăn học. Sau ba năm học, hiện Vũ đã đi làm công việc kinh doanh cho một công ty và chuẩn bị học thêm văn bằng hai về công nghệ sinh học.

Học nhiều hơn bình thường, Vũ còn đi làm bảo vệ buổi tối trong dịp hè để trang trải việc học. Vừa học vừa làm nhưng Vũ đã tốt nghiệp loại giỏi và luận văn tốt nghiệp của bạn đạt 8,7 điểm. Chàng SV quê Sơn Tịnh, Quảng Ngãi cho biết: “Học kỳ đầu tiên mình đăng ký 16 tín chỉ, thấy còn dư nhiều thời gian nên đăng ký lên 19, rồi 25 tín chỉ.

Ở năm nhất, năm hai việc học vẫn nhẹ nhàng nhưng cực nhất là năm ba. Nhiều môn học mà môn nào cũng làm tiểu luận nên nhiều đêm phải thức trắng làm cho kịp”. Theo Vũ, khi quyết định học vượt, SV phải xác định năng lực học tập, quỹ thời gian của mình xem có theo nổi hay không. “Quan trọng nhất là phải có động lực để cố gắng” – Vũ kết luận.

Được tốt nghiệp khi tích lũy đủ học phần

Quy chế 43 về đào tạo theo học chế tín chỉ của Bộ GD-ĐT quy định: “Điều kiện xét tốt nghiệp, công nhận tốt nghiệp khi SV tích lũy đủ số học phần quy định cho chương trình đào tạo với: khối lượng không dưới 180 tín chỉ đối với khóa đại học 6 năm, 150 tín chỉ đối với khóa đại học 5 năm, 120 tín chỉ đối với khóa đại học 4 năm.

Hiệu trưởng quy định cụ thể khối lượng kiến thức tối thiểu cho từng chương trình được triển khai đào tạo trong phạm vi trường mình”. Theo đó, tùy theo sức học của mình, SV có thể đăng ký học vượt để tốt nghiệp trước thời hạn.

Cùng lớp với Vũ, bạn Phạm Thị Toàn Lanh cũng đã tốt nghiệp sau ba năm học. Lanh cho rằng khi quyết định học vượt, bạn xem xét đến những khía cạnh như sức khỏe, quỹ thời gian, năng lực học tập của mình.

“Phải có kế hoạch học tập ngay từ đầu thì mới có thể hoàn thành việc học trước thời hạn – Lanh nói – Ngoài ra, cần phải có sự tư vấn thêm từ thầy cô, cố vấn học tập. Học vượt phải đi học, thực tập với anh chị khóa trên. Phải làm việc nhóm thường xuyên với lớp mới nên nhiều khi có những xung đột rất khó hòa giải”.

Theo Lanh, khó khăn lớn nhất là sắp xếp thời gian hợp lý để có thể học tốt. Bạn nói thêm: “Dù đã chuẩn bị kỹ kiến thức cơ bản để vào chuyên ngành nhưng đôi khi vẫn bị quên, phải tìm tài liệu xem lại.

Vào lớp, mình thường xuyên “xí” chỗ ngồi đầu bàn để chăm chú lắng nghe thầy cô giảng bài. Buổi sáng mình đến trường học đến khi nào thư viện đóng cửa mới về. Mùa hè mình cũng ở lại trường để học thêm”. Ngoài giờ học, Lanh còn tranh thủ đi phục vụ suất ăn công nghiệp để kiếm tiền trang trải việc học.

Tạo điều kiện cho SV giỏi

TS Trần Đình Lý – trưởng phòng đào tạo Trường ĐH Nông lâm TP.HCM – cho rằng đào tạo theo học chế tín chỉ thể hiện sự phân hóa rất cao trong SV, tạo cơ hội cho SV giỏi thể hiện và khẳng định năng lực của họ.

Số SV học vượt trong thời gian 3-3,5 năm tại trường nhiều hơn trước nhưng đồng thời số SV bị buộc thôi học cũng không ít.

Chính từ sự phân hóa ấy, TS Lý cho rằng SV phải biết lượng sức mình, đưa ra kế hoạch học tập toàn khóa học và lên kế hoạch học vượt.

Trong khi đó, TS Nguyễn Kim Quang – Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐHQG TP.HCM) – lưu ý SV học vượt phải học nhiều môn trong mỗi học kỳ so với bình thường nên đòi hỏi SV phải thật sự có năng lực.

Với SV có sức học trung bình, nếu đăng ký học vượt sẽ gặp nhiều khó khăn và kết quả có thể không cao. “SV cần cân nhắc xác định tốc độ học tập của mình. Nếu không có nhu cầu ra trường sớm thì không nên chọn việc học với tốc độ cao vì rất dễ đuối sức và sẽ không hoàn thành tốt kế hoạch học tập. Ngược lại những SV giỏi cần được khuyến khích học vượt để họ đạt được trình độ cao ở lứa tuổi còn trẻ…” – TS Quang nói.

TRẦN HUỲNH – HÀ BÌNH

[TTO]

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

————————-

Cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta dù phải kinh qua gian khổ, hy sinh nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn toàn.

 

Đó là một điều chắc chắn.

 

Tôi có ý định đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc, để chúc mừng đồng bào, cán bộ và chiến sĩ anh hùng, thǎm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quý của chúng ta.

Kế theo đó, tôi sẽ thay mặt nhân dân ta đi thǎm và cảm ơn các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa, và các nước bầu bạn khắp nǎm châu đã tận tình ủng hộ và giúp đỡ cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta.

 

*

* *

Ông Đỗ Phủ là người làm thơ rất nổi tiếng ở Trung Quốc đời nhà Đường, có câu rằng “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”, nghĩa là “Người thọ 70, xưa nay hiếm”.

 

Nǎm nay, tôi vừa 79 tuổi, đã là lớp người “xưa nay hiếm” nhưng tinh thần, đầu óc vẫn rất sáng suốt, tuy sức khoẻ có kém so với vài nǎm trước đây. Khi người ta đã ngoài 70 xuân, thì tuổi tác càng cao, sức khoẻ càng thấp. Điều đó cũng không có gì lạ.

 

Nhưng ai mà đoán biết tôi còn phục vụ cách mạng, phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân được bao lâu nữa?

 

Vì vậy, tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột.

 

TRƯỚC HẾT NÓI VỀ ĐẢNG  Nhờ đoàn kết chặt chẽ, một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, cho nên từ ngày thành lập đến nay, Đảng ta đã đoàn kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hǎng hái đấu tranh tiến từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

 

ĐOÀN KẾT là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình.

 

Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau.

 

Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.

 

ĐOÀN VIÊN THANH NIÊN ta nói chung là tốt, mọi việc đều hằng hái xung phong, không ngại khó khǎn, có chí tiến thủ. Đảng cần phải chǎm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa “hồng” vừa “chuyên”.

 

Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết.

 

NHÂN DÂN LAO ĐỘNG ta ở miền xuôi cũng như ở miền núi, đã bao đời chịu đựng gian khổ, bị chế độ phong kiến và thực dân áp bức bóc lột, lại kinh qua nhiều nǎm chiến tranh.

 

Tuy vậy, nhân dân ta rất anh hùng, dũng cảm, hǎng hái, cần cù. Từ ngày có Đảng, nhân dân ta luôn luôn đi theo Đảng, rất trung thành với Đảng.

 

Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và vǎn hóa, nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân.

 

CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ có thể còn kéo dài. Đồng bào ta có thể phải hy sinh nhiều của, nhiều người. Dù sao, chúng ta phải quyết tâm đánh giặc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn.

 

Còn non, còn nước, còn người, Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay!

 

Dù khó khǎn gian khổ đến mấy, nhân dân ta nhất định sẽ hoàn toàn thắng lợi. Đế quốc Mỹ nhất định phải cút khỏi nước ta. Tổ quốc ta nhất định sẽ thống nhất. Đồng bào Nam Bắc nhất định sẽ sum họp một nhà. Nước ta sẽ có vinh dự lớn là một nước nhỏ mà đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc to – là Pháp và Mỹ; và đã góp phần xứng đáng vào phong trào giải phóng dân tộc.

 

VỀ PHONG TRÀO CỘNG SẢN THẾ GIỚI  là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bao nhiêu, thì tôi càng đau lòng bấy nhiêu vì sự bất hoà hiện nay giữa các đảng anh em!

 

Tôi mong rằng Đảng ta sẽ ra sức hoạt động, góp phần đắc lực vào việc khôi phục lại khối đoàn kết giữa các đảng anh em trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin và chủ nghĩa quốc tế vô sản, có lý , có tình.

Tôi tin chắc rằng các đảng anh em và các nước anh em nhất định sẽ phải đoàn kết lại.

 

*

* *

VỀ VIỆC RIÊNG  Suốt đời tôi hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Nay dù phải từ biệt thế giới này, tôi không có điều gì phải hối hận, chỉ tiếc là tiếc rằng không được phục vụ lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa.

 

Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân.

 

*

* *

Cuối cùng, tôi để lại muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho các cháu thanh niên và nhi đồng.

 

Tôi cũng gửi lời chào thân ái đến các đồng chí, các bầu bạn và các cháu thanh niên, nhi đồng quốc tế.

 

Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới.

 

Hà nội, ngày 10 tháng 5 nǎm 1969

 

 

 

 QUÁ TRÌNH VIẾT DI CHÚC CỦA BÁC:

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh bắt đầu viết tài liệu “Tuyệt đối bí mật” (Di chúc) từ năm 1965, vào lúc mà đồng bào và chiến sĩ cả nước đang sôi nổi thi đua lập thành tích chúc thọ Bác Hồ 75 tuổi.

 

Năm 1965:

Chủ tịch Hồ Chí Minh bắt đầu viết tài liệu “Tuyệt đối bí mật” (Di chúc) từ năm 1965, vào lúc mà đồng bào và chiến sĩ cả nước đang sôi nổi thi đua lập thành tích chúc thọ Bác Hồ 75 tuổi. Từ ngày 10 đến ngày 14-5-1965, mỗi ngày Người dành từ một đến hai tiếng để viết và đã hoàn thành bản thảo Di chúc đầu tiên gồm 3 trang, do chính Người tự đánh máy, ở cuối đề ngày 15-5-1965.

Ngày 10-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh bắt đầu thảo tài liệu “Tuyệt đối bí mật” – Di chúc.

Ngày 11-5, từ 5h 45′ sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi tiễn đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Italy về nước. Sau đó từ 9h đến 10h, Người viết tiếp tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

Ngày 12-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục viết tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

Ngày 13-5, từ 9h đến 10h sáng Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục viết tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

Ngày 14-5, sáng sớm, Chủ tịch Hồ Chí Minh đi thăm Hợp tác xã nông nghiệp Phương Đông (Từ Liêm, Hà Nội).

10h sáng, Người họp Hội nghị Bộ Chính trị Trung ương Đảng bàn về công tác đào tạo cán bộ. Từ 14h đến 16h, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết phần cuối tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

18h, Người tiếp các đồng chí ủy viên Bộ Chính trị Trung ương Đảng đến chúc thọ Người.

Ngày 15-5, Chủ tịch Hồ Chí Minh rời Hà Nội đi thăm Trung Quốc.

 

 

 

 

Nguyên văn bản thảo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh:

 

 

VIỆT NAM DÂN CHỦ CÔNG HOÀ

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

————————-

(Tuyệt đối bí mật)

 

Nhân dịp mừng 75 tuổi

Người làm thơ rất nổi tiếng, ở Trung Quốc đời nhà Đường là cụ Đỗ Phủ có câu thơ rằng “hân sinh thất thập cổ lai hy”. Nghĩa là: Người thọ 70, xưa nay hiếm.

 

Nǎm nay, tôi đã 75 tuổi. Tinh thần vẫn sáng suốt, thân thể vẫn mạnh khỏe. Tuy vậy, tôi cũng đã là lớp người “xưa nay hiếm”.

 

Ai đoán biết tôi sẽ sống và phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng mấy năm mấy tháng nữa?

 

Vì vậy, tôi để lại mấy lời này, chỉ nói tóm tắt vài việc thôi. Phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước và đồng chí trong Đảng khỏi cảm thấy đột ngột.

 

Trước hết nói về Đảng – Nhờ đoàn kết chặt chẽ, một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, cho nên từ ngày thành lập đến nay, Đảng ta đã đoàn kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hǎng hái đấu tranh tiến từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

 

Đoàn kết là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình.

 

Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau.

 

Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.

 

Đoàn viên thanh niên ta nói chung là tốt, mọi việc đều hằng hái xung phong, không ngại khó khǎn, có chí tiến thủ. Đảng cần phải chǎm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa “hồng” vừa “chuyên”.

 

Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết.

 

Nhân dân lao động ta ở miền xuôi cũng như ở miền núi, đã bao đời chịu đựng gian khổ, bị chế độ phong kiến và thực dân áp bức bóc lột, lại kinh qua nhiều nǎm chiến tranh.

 

Tuy vậy, nhân dân ta rất anh hùng, dũng cảm, hǎng hái,cần cù. Từ ngày có Đảng, nhân dân ta luôn luôn đi theo Đảng, rất trung thành với Đảng.

 

Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và vǎn hóa, nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân.

 

Cuộc kháng chiến chống Mỹ có thể kéo dài mấy năm nữa. Đồng bào ta có thể phải hy sinh nhiều của nhiều người. Dù sao, chúng ta phải quyết tâm đánh giặc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn.

 

Còn non, còn nước, còn người,

Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay!

 

Dù khó khǎn gian khổ đến mấy, nhân dân ta nhất định sẽ hoàn toàn thắng lợi. Đế quốc Mỹ nhất định phải cút khỏi nước ta. Tổ quốc ta nhất định sẽ thống nhất. Đồng bào Nam, Bắc nhất định sẽ sum họp một nhà. Nước ta sẽ có vinh dự lớn là một nước nhỏ mà đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc to – là Pháp và Mỹ; và đã góp phần xứng đáng vào phong trào giải phóng dân tộc.

 

Về phong trào cộng sản thế giới – là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bao nhiêu, thì tôi càng đau lòng bấy nhiêu vì sự bất hoà hiện nay giữa các đảng anh em!

 

Tôi mong rằng Đảng ta sẽ ra sức hoạt động, góp phần đắc lực vào việc khôi phục lại khối đoàn kết giữa các đảng anh em trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin và chủ nghĩa quốc tế vô sản, có lý có tình.

 

Tôi tin chắc rằng các đảng anh em và các nước anh em nhất định sẽ phải đoàn kết lại.

 

*

* *

Về việc riêng – Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức đám đình, lãng phí ngày giờ và tiền bạc của nhân dân.

Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, nói chữ là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” dần dần sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất. Bao giờ ta có nhiều điện, thì “điện táng” càng tốt hơn.

 

Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.

 

Nên có kế hoạch trồng cây trên đồi. Ai đến thăm thì trồng một cây làm kỷ niệm. Trồng cây nào phải tốt câu ấy. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng, sẽ tốt cho phong cảnh và lợi cho nông nghiệp.

 

Nếu tôi qua đời trước ngày nước ta được thống nhất, thì nên gửi một ít tro xương cho đồng bào miền Nam.

Cuối cùng, tôi để lại muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho các cháu thanh niên và nhi đồng.

 

Tôi cũng gửi lời chào thân ái đến các đồng chí, các bầu bạn, và các cháu thanh niên, nhi đồng quốc tế.

 

Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới.

 

Hà nội, ngày 15 tháng 5 nǎm 1965

Hồ Chí Minh

 

 

Năm 1966:

Ngày 11-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc lại tài liệu “Tuyệt đối bí mật”, suy nghĩ nhưng không viết gì thêm.

Ngày 15-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc lại tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

Ngày 16-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn đọc lại tài liệu “Tuyệt đối bí mật”. Buổi chiều cùng ngày, sau khi dự bữa cơm thân mật với Bí thư Thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Quốc hội, Đại tướng chính uỷ Bộ Tư lệnh quân giải phóng miền Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đi Trung Quốc chữa bệnh.

Năm 1967:

Ngày 14-4, Chủ tịch Hồ Chí Minh đi Quảng Châu (Trung Quốc) để chữa bệnh. Người điều trị tại nhà số 1 Vườn Tùng, khu an dưỡng suối nước nóng Tùng Hoá ở ngoại ô Quảng Châu cho đến ngày 30-6 mới trở về Hà Nội nên Người không chỉnh sửa tài liệu “Tuyệt đối bí mật”.

Ngày 19-5, các vị lãnh đạo Trung Quốc tổ chức chúc thọ Người 77 tuổi cũng tại nhà số 1 Vườn Tùng, Phu nhân Thủ tướng Chu Ân Lai, bà Đặng Dĩnh Siêu cũng bay từ Bắc Kinh xuống để mừng thọ Người bức tượng nữ chiến sĩ du kích miền Nam bằng đá cẩm thạch. Sau buổi chúc thọ, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem một số tiết mục văn nghệ của đoàn văn công quân đội Quảng Châu.

Năm 1968:

Ngày 10-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết lại phần mở đầu của bản Di chúc và phần “về việc riêng”. Đến 10h30, Người làm việc với Chủ tịch Quốc hội Trường Chinh về việc chuẩn bị cho kỳ họp thứ 4 Quốc hội khoá III.

Ngày 11-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục viết Di chúc phần nói về công tác chỉnh đốn Đảng: “Theo ý tôi, việc cần phải làm trước tiên là chỉnh đốn Đảng, làm cho mỗi đảng viên, mỗi đoàn viên, mỗi chi bộ đều ra sức làm tròn nhiệm vụ Đảng giao phó cho mình…”. Đến 10h, Người làm việc với đồng chí Hoàng Quốc Việt về kế hoạch đi thăm vùng mỏ.

Ngày 12-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục viết Di chúc, đọc và sửa chữa những phần đã viết. Người căn dặn thêm nhiều điểm cụ thể về việc chăm lo đời sống của nhân dân sau chiến tranh:

“Đầu tiên là công việc đối vớicon người.

 

Đối với những người đã dũng cảm hy sinh một phần xương máu của mình (cán bộ, chiến sĩ, dân quân, du kích, thanh niên xung phong…), Đảng, Chính phủ và đồng bào phải tìm mọi cách làm cho họ có nơi ăn chốn yên ổn, đồng thời phải mở những lớp dạy nghề thích hợp với mỗi người để họ có thể dần dần “tự lực cánh sinh”…”. Đến 10h, Người tiếp đạo diễn điện ảnh Hà Lan Jorit Iven.

 

Ngày 13-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục viết và sửa chữa bản Di chúc. Người sửa đoạn viết về chăm lo hạnh phúc đối với con người: “Trong bao năm kháng chiến chống thực dân Pháp, tiếp đến chống đế quốc Mỹ, đồng bào ta, nhất là đồng bào nông dân đã luôn luôn hết sức trung thành với Đảng và Chính phủ ta, ra sức góp của góp người, vui lòng chịu đựng mọi khó khăn, gian khổ. Nay ta đã hoàn toàn thắng lợi, tôi có ý đề nghị miễn thuế nông nghiệp 1 năm cho các hợp tác xã nông nghiệp để cho đồng bào hỉ hả, mát dạ, mát lòng, thêm niềm phấn khởi, đẩy mạnh sản xuất”.

Ngày 14-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục sửa bản Di chúc.

Ngày 15-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc lại và sửa bản Di chúc.

Ngày 16-5, từ 9h đến 10h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc và sửa bản Di chúc.

Ngày 17-5, từ 9h sáng Chủ tịch Hồ Chí Minh bổ sung và sửa chữa bản Di chúc. Đến 10h, Người nghe Bộ trưởng Bộ Ngoại giao báo cáo về công tác ngoại giao.

Ngày 18-5, đúng 9h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục bổ sung và sửa chữa bản Di chúc. Sau bữa cơm chiều hôm ấy, Người rời nhà sàn đến nhà nghỉ Hồ Tây.

Ngày 19-5, tại nhà nghỉ Hồ Tây, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp thân mật một số cán bộ đến chúc thọ Người. Từ 9h sáng đến đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục bổ sung và sửa chữa bản Di chúc.

 

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA

Độc lập, Tự do, Hạnh phúc

 

(Tuyệt đối bí mật)

 

Năm nay, tôi vừa 78 tuổi, vào lớp những người “trung thọ”. Tinh thần vẫn sáng suốt tuy sức khỏe có kém so với vài năm trước đây. Người ta đến khi tuổi tác càng cao thì sức khỏe càng thấp. Đó là điều bình thường.

 

Nhưng không ai đoán biết được tôi sẽ sống và phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng mấy tháng, mấy năm nữa?

 

Vì vậy tôi viết sẵn và để lại mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước và đồng chí trong Đảng khỏi cảm thấy đột ngột.

 

Về việc riêng

Suốt đời tôi hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Nay dù phải từ biệt thế giới này, tôi không có điều gì phải hối hận, chỉ tiếc là tiếc rằng không được phục vụ lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa.

Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân.

Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhiều điện, thì “điện táng” càng tốt hơn.

 

Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam.

 

Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.

 

Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho phong cảnh và lợi cho nông nghiệp. Việc săn sóc nên giao phó cho các cụ phụ lão.

Tháng 5-1968, khi xem lại thư này tôi thấy cần phải viết thêm mấy điểm không đi sâu vào chi tiết.

 

Ngay sau khi cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta đã hoàn toàn thắng lợi, công việc toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta phải ra sức làm là mau chóng hàn gắn vết thương nghiêm trọng do đế quốc Mỹ gây ra trong cuộc chiến tranh xâm lược dã man. Đó là một công việc cực kỳ to lớn, phức tạp và khó khăn. Chúng ta phải có kế hoạch sẵn sàng, rõ ràng, chu đáo, để tránh khỏi bị động, thiếu sót và sai lầm. Theo ý tôi, việc cần phải làm trước tiên là chỉnh đốn lại Đảng, làm cho mỗi đảng viên, mỗi đoàn viên, mỗi chi bộ đều ra sức làm tròn nhiệm vụ Đảng giao phó cho mình, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân. Làm được như vậy, thì dù công việc to lớn mấy, khó khăn mấy chúng ta cũng nhất định thắng lợi.

 

Đầu tiên là công việc đối với con người.

 

Đối với những người đã dũng cảm hy sinh một phần xương máu của mình (cán bộ, binh sĩ, dân quân, du kích, thanh niên xung phong..,), Đảng, Chính phủ và đồng bào phải tìm mọi cách làm cho họ có nơi ăn chốn ở yên ổn, đồng thời phải mở những những lớp dạy nghề thích hợp với mỗi người để họ có thể dần dần “tự lực cánh sinh”.

Đối với các liệt sĩ, mỗi địa phương (thành phố, làng xã) cần xây dựng vườn hoa và bia kỷ niệm ghi sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ, để đời đời giáo dục tinh thần yêu nước cho nhân dân ta.

 

Đối với cha mẹ, vợ con (của thương binh và liệt sĩ) mà thiếu sức lao động và túng thiếu, thì chính quyền địa phương (nếu ở nông thôn thì chính quyền xã cùng hợp tác nông nghiệp) phải giúp đỡ họ có công việc làm ăn thích hợp, quyết không để họ bị đói rét.

 

Những chiến sĩ trẻ tuổi trong các lực lượng vũ trang nhân dân và thanh niên xung phong đều đã được rèn luyện trong chiến đấu và đều tỏ ra dũng cảm. Đảng và Chính phủ cần chọn một số ưu tú nhất, cho các cháu ấy đi học thêm các ngành, các nghề, để đào tạo thành những cán bộ và công nhân có kỹ thuật giỏi, tư tưởng tốt, lập trường cách mạng vững chắc. Đó là đội quân chủ lực trong công cuộc xây dựng thăng lợi chủ nghĩa xã hội ở nước ta.

 

Trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước, phụ nữ đảm đang ta đã góp phần xứng đáng trong chiến đấu và trong sản xuất. Đảng và Chính phủ cần phải có kế hoạch thiết thực để bồi dưỡng, cất nhắc và giúp đỡ để ngày thêm nhiều phụ nữ phụ trách mọi công việc kể cả công việc lãnh đạo. Bản thân phụ nữ thì phải cố gắng vươn lên. Đó là một cuộc cách mạng đưa đến quyền bình đẳng thật sự cho phụ nữ.

 

Đối với những nạn nhân của chế độ xã hội cũ, như trộm cắp, gái điếm, cờ bạc, buôn lậu, v.v.. thì Nhà nước phải dùng vừa giáo dục, vừa phải dùng pháp luật để cải tạo họ, giúp họ trở nên những người lao động lương thiện.

Trong bao năm kháng chiến chống Pháp, tiếp đến chống đế quốc Mỹ, đồng bào ta, nhất là đồng bào nông dân đã luôn luôn hết sức trung thành với Đảng và Chính phủ ta, ra sức góp của góp người, vui lòng chịu đựng mọi khó khăn gian khổ. Nay ta đã hoàn toàn thắng lợi, tôi có ý đề nghị miễn thuế nông nghiệp 1 năm cho các hợp tác xã nông nghiệp để cho đồng bào hỉ hả, mát dạ, mát lòng, thêm niềm phấn khởi, đẩy mạnh sản xuất.

 

Ở đây nói về kế hoạch xây dựng lại thành phố và làng mạc đẹp đẽ, đàng hoàng hơn trước chiến tranh. Khôi phục và mở rộng các ngành kinh tế. Phát triển công tác vệ sinh, y tế. Sửa đổi chế độ giáo dục cho hợp với hoàn cảnh mới của nhân dân, như phát triển các trường nửa ngày học tập, nửa ngày lao động. Củng cố quốc phòng. Chuẩn bị mọi việc để thống nhất Tổ quốc…

 

Công việc trên đây là rất to lớn, nặng nề, và phức tạp, mà cũng là rất vẻ vang. Đây là một cuộc chiến đấu chống lại những gì đã cũ kỹ, hư hỏng, để tạo ra những cái mới mẻ, tốt tươi. Để giành lấy thắng lợi trong cuộc chiến đấu khổng lồ này cần phải động viên toàn dân, tổ chức và giáo dục toàn dân, dựa vào lực lượng vĩ đại của toàn dân.

 

Năm 1969:

Ngày 10-5, Chủ tịch Hồ Chí Minh họp Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 16. Đến giờ nghỉ giải lao, Người xin về trước. Từ 9h30 đến 10h30, Chủ tịch Hồ Chí Minh sửa chữa bản Di chúc, Người viết toàn bộ đoạn mở đầu Di chúc vào mặt sau tờ tin tham khảo đặc biệt của thông tấn xã Việt Nam ra ngày 3-5-1969.

Ngày 11-5, Chủ tịch Hồ Chí Minh bổ sung và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 12-5, từ 8h sáng, Chủ tịch Hồ Chí Minh họp Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam. Đến 15h, Người sửa bản Di chúc phần mở đầu và phần viết thêm của năm 1968.

Ngày 13-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh sửa chữa bản Di chúc. Người sửa đoạn mở đầu và phần viết thêm của năm 1965.

Ngày 14-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 15-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 16-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 17-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 18-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh xem và sửa chữa bản Di chúc.

Ngày 19-5, từ 9h đến 10h, Chủ tịch Hồ Chí Minh sửa chữa bản Di chúc của các năm 1965, 1968, 1969. Người xem lại tài liệu lần cuối và xếp vào phong bì cất đi.

 

10-5-1969

Cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta dù phải kinh qua gian khổ hy sinh nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn toàn.

 

Đó là một điều chắc chắn.

 

Tói có ý định đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc, để chúc mừng đồng bào, cán bộ, và chiến sĩ anh hùng, thăm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quý của chúng ta.

 

Kế theo đó, tôi sẽ thay mặt nhân dân ta thăm và cảm ơn các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa, và các nước bầu bạn khắp năm châu đã tận tình ủng hộ và giúp đỡ cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta.

 

Ông Đỗ Phủ là người làm thơ rất nổi tiếng ở Trung Quốc, đời nhà Đường, có câu rằng “nhân sinh thất thập cổ lai hy” nghĩa là “người thọ 70, xưa nay hiếm”.

 

Năm nay, tôi vừa 79 tuổi, đã là hạng người “xưa nay hiếm” nhưng tinh thần, đầu óc vẫn rất sáng suốt, tuy sức khỏe có kém so với vài năm trước đây. Khi người ta đã ngoại 70 xuân, thì tuổi tác càng cao, sức khỏe càng thấp. Điều đó cũng không có gì lạ.

 

Nhưng ai mà đoán biết tôi còn phục vụ cách mạng, phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân được bao lâu nữa?

Vì vậy tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột.

 

Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh

 

Công bố năm 1969 giới thiệu ở đầu trang

 

 

Sau khi được công bố, bản Di chúc đã gây một sự xúc động lớn, một niềm cảm phục sâu sắc, không chỉ đối với toàn thể nhân dân Việt Nam mà với tất cả các dân tộc đang đấu tranh cho hòa bình, độc lập, dân chủ và tiến bộ xã hội trên khắp các lục địa.

 

Di chúc là một văn kiện lịch sử vô giá, kết tinh trong đó cả tinh hoa tư tưởng, đạo đức và tâm hồn cao đẹp của một vĩ nhân hiếm có đã suốt đời phấn đấu hy sinh vì tổ quốc và nhân loại.

 

Toàn bộ Di chúc toát lên khí phách, tinh thần lạc quan chiến thắng của một bậc đại trí, đại nhân, đại dũng luôn luôn vững tin vào tương lai tất thắng của sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, của sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế đất nước sau chiến tranh… giữa lúc cuộc chiến đấu còn đang diễn ra quyết liệt, kẻ thù còn đang thi thố bao thủ đoạn tàn ác xảo quyệt.

 

Trong Di chúc, Người nhấn mạnh đến các yếu tố chính trị tinh thần đã góp phần mang lại thắng lợi cho cách mạng Việt Nam: sự đoàn kết nhất trí trong Đảng, việc thực hành dân chủ, tự phê bình và phê bình, tình đồng chí thương yêu lẫn nhau… Đặc biệt, Người nhấn mạnh vai trò của đạo đức cách mạng, vì đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân”.

 

Di chúc đã phản ánh tâm hồn và đạo đức vô cùng cao thượng và phong phú, vô cùng trong sáng và đẹp đẽ của một con người vĩ đại suốt đời “hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Nay dù phải từ biệt thế giới này… không có điều gì phải hối hận, chỉ tiếc là tiếc rằng không được phục vụ lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa”.

 

Mỗi câu, mỗi chữ của Di chúc dồn nén bao cảm xúc, chứa chan tình yêu và sự gắn bó sâu xa với con người, thiên nhiên và cuộc đời. “Muôn vàn tình thân yêu” của Người trùm lên toàn Đảng, toàn quân và toàn dân, đồng chí, bầu bạn, các cháu thanh niên nhi đồng Việt Nam và quốc tế.

 

Do những giá trị đó, Di chúc mãi mãi là một áng văn tuyệt bút, là những lời căn dặn thiết tha, là ánh sáng chỉ đường, là sức mạnh thôi thúc hành động, chẳng những đối với nhân dân ta mà còn đối với tất cả những ai đang đấu tranh cho tự do, độc lập, cho hoà bình, công lý và hạnh phúc của con người.

 

thông tin tại http://www.hochiminhcity.gov.vn

Mình Lính Quận 1 , nhập ngũ 09/2010 , xuất ngũ 01/2012 , tái ngũ : khi có chiến tranh .
Đơn vị đóng quân : Tiểu đoàn 4 – Trung Đoàn 2 – Sư Đoàn 9 ( thuộc Quân Đoàn 4 )
Mình lính bộ binh , 1 thời gian sau chuyển sang hỏa lực Cối 82 .
Có bác nào đi chung đợt này với mình không .

Thui vài lời tâm sự trước với A/E và sau đây là Kinh nghiệm + Trải nghiệm của mình suốt thời gian đi lính :

Mình cố gắng viết đầy đủ và rõ ràng nhất , A/E nào có thắc mắc cứ hỏi để mình trả lời và cập nhật lên TOpic luôn.

Mình sẽ chia ra các bước : Bắt đầu từ lúc được lệnh khám và tới lúc Nhập ngũ & Xuất ngũ nhé .

Phần 1 : Gởi giấy gọi khám sức khõe
__________________________________________________ ____

Thông thường trong năm sẽ có 2 đợt nhập ngũ

Đợt 1 là bình thường sau Tết Nguyên đán , tức là sẽ rơi vào khoảng cuối tháng 2 dương lịch hoặc đầu tháng 3 .
Và đợt khám sức khỏe và tuyển chọn cho đợt này là là khoảng tháng 11 – 12 .

Đợt 2 là đầu tháng 9 ( khoảng ngày 8-9-10 trong tháng 9 ) và đợt khám sức khõe tuyển chọn cho đợt này là vào khoảng cuối tháng và đầu tháng 7

Giấy mời khám sức khỏe và các giấy mời họp mặt , tuyên truyền sẽ được phường đội gởi tận nhà các bạn . Gởi từ 2 – 3 lần và sau đó tới ngày khám sức khỏe . Tất cả thanh niên từ đủ 18 tuổi đến hết 25 tuổi sẽ phải khám sức khỏe .

Địa điểm khám thường là tại BCHQS quận / huyện các bạn đang ở .

Trong thời gian khám nếu bác nào ” được ” kêu tiếp tục thử máu và thử nước tiểu thì có đến 95% là đã được tuyển chọn , sau đó các bác sẽ tiếp tục được ” Chụp hình ” để hoàn tất hồ sơ . Và sẽ được Sĩ Quan Quận tư vấn nơi đi .

Thông thường nếu ở TPHCM thì sẽ đi các nơi sau : Sư Đoàn 9 ( Củ chi ) , Sư Đoàn 5 ( Tây ninh ) , Sư Đoàn 309 , .. Trung Đoàn Gia Định , Tăng Thiết Giáp , các Quân khu……… , Tuy nhiên nói đến chua nhất và đúng nghĩa người đi lính để trải nghiệm 2 chữ “bộ đội” là gì thì vào Sư Đoàn 9 , Sư Đoàn 5, … mới biết hết được .

Update thêm phần này :

Gửi bởi leduan
thế đi lữ 75 pháo binh, hay tăng 26.. trương 700 Long Thành .. ko đủ trải nghiệm à? hay cứ phải bộ binh mới khổ?

Gửi bởi leduan

nếu muốn thật sự thì đi Cam, hay chống Mẽo nhá, hoăc đi lính cách đây hơn 10-15 năm đấy

Theo như lời bác leduan này thì Lữ 75 Pháo binh , tăng 26 , trường 700 Long Thành cũng khổ lắm nha các bác .. còn đi lính thời 3 năm hay thời chiến thì ai không biết khổ bác , ý mình nói là thời này mà 1 số anh lính kiểng cứ ra vẻ ta đây .

Tiếp tục nhé :

Lúc này chỉ có các trường hợp sau mới không bị đi :
1./ Kết quả xét nghiệm máu bị Dương Tính
2./ Có giấy được tạm hoãn .
3./ Lo lót
4./ Trốn ^^

Trong Thời Gian kể từ lúc đã ” Đậu ” khi khám sức khõe cho đến khi bắt đầu chính thức nhập ngũ thì các bác còn phải trải qua 1 số thủ tục sau :

– Phường xã hội họp , động viên các bác .
– Các bác làm các thủ tục , ký tên để hoàn tất hồ sơ.
– sẽ học 1 -2 khóa học để kết nạp thành Đoàn Viên .
…… 1 số thủ tục khác và thời gian này các bác sẽ chính thức biết được mình sẽ đóng quân ở đâu .

__________________________________________________ ________

Vậy là xong phần 1 , tiếp đến là Phần 2 : Ngày làm Lễ Ra Quân vì Tổ Quốc
__________________________________________________ ______________

Trước ngày lên đường khoảng 1 tuần lễ thì các bác sẽ được cấp trước 1 balo , 1 giày , 1 quần 1 áo ( K03 ) , 1nón , 1 dây nịt , 1 khăn , 1 áo thun , 1 quần đùi . Đến khi vào doanh trại các bác sẽ tiếp tục được cấp thêm .

Thí dụ bác nhận quyết định ngày 10/09/2012 là lên đường .

Thì 5-6 giờ tối 09/09/2012 là các bác phải tập trung lên phường và lên quận làm lễ tiễn đưa và cho tiền . ( Đợt mình đi và kết thúc buổi lễ là cũng gần 12h đêm , tất cả mọi người phải ra về để các bác tập trung ngủ để mai lấy sức lên đường ( mà chắc không ngủ được đâu ) đứa thì đánh bài , đứa thì nhớ mẹ , nhớ cha , nhớ bồ … có đứa thẫn thờ vì nhớ bồ quá ^^ Lúc này vẫn còn xài điện thoại được nha các bác . Vui nhất là lúc 2 phường dành nhau cái quạt kéo ầm ầm
Dật dờ mãi gần 3-4 h mới chợp mắt được xíu .

__________________________________________________ __________________________________
Phần 3
Ngày lên đường và cũng là ngày đầu tiên gia nhập Quân đội
__________________________________________________ __________________________________

Sáng 5h , bắt đầu BCH phường đội kêu dậy để chuẩn bị đồ đạc , balo bắt đầu làm thêm 1 lễ quyết tâm nữa để lên đường .

7h lễ xong , lúc này bước theo hang lên xe hướng về doanh trại , lúc này cũng là lúc được nhận phong bì của quận cho . tính ra đợt mình đi lính được Phường , Quận , Ủy ban Tp , cho tổng cộng gần 3-4 triệu .

Xe chạy tầm 9h là có rẽ vào doanh trại . Lúc này nếu người thân , gia đình đi theo và vô doanh trại thăm các bác vẫn được nhé Lần đầu tiên mình nhìn cổng doanh trại thì thấy bắt đầu ngán lắm rồi , xe vừa vào cổng thì gặp 1 đám lính cũ hét lên “ Lính mới kìa , lại 1 người nữa giống như tui “ “ Dô đi mấy em , còn khổ dài dài “ Nghe mà muốn trốn liền ngay lập tức .

Rồi thì cũng tới đơn vị , tay Đại đội trưởng ra nhận lính và làm lễ . Lúc này bắt đầu chia ra các trung đội . 1 Đại Đội Bộ binh sẽ có 3 trung đội , 1 trung đội sẽ có 3 tiểu đội , 1 tiểu đội sẽ có khoảng 12 tên .

Đứng đầu Đại đội là : Đại Đội Trưởng ( CT – C Trưởng ) , Chính Trị Viên ( CTV ) , Đại Đội Phó ( CP – C phó ) , Chính Trị Viên Phó ( CTVP ), sau đó là đến 3 Trung Đội trưởng ( bT ) chỉ huy 3 Trung Đội , trong 1 trung đội thì gồm có khoảng 4,5 Tiểu đội trưởng chỉ huy 3 Tiểu đội .

Cấp Trung Đội trở lên là Sĩ Quan Chính Qui hoặc Sĩ Quan Chuyên Nghiệp . mà thời 2012 toàn Sĩ quan Lục quân ra không . ít có sĩ quan chuyên nghiệp lắm .

Tiểu đội trưởng ( aT ) cũng là lính như chúng ta nhưng nó mất thêm 6 tháng đi học .

Rút lại cấp bậc như sau :

Binh Nhì ( Là chúng ta sau khi hoàn thành xong khóa Tân Binh )
Binh Nhất ( Là chúng ta sau vài tháng đeo quân hàm binh nhì sẽ được lên Binh Nhất )
Hạ Sỹ ( quân y , quân khí viên )
Trung Sỹ ( Tiểu đội trưởng )
Thượng Sỹ ( Tiểu đội truởng và có thể kiêm trung đội phó )

Chuẩn úy ( Học Viên Sĩ Quan ) : ( Có thể sẽ làm Trung đội trưởng Thực Tập )
Thiếu úy ( Trung Đội Trưởng )
Trung Úy : ( có thể làm : Trung đội trưởng , chính trị viên phó , đại đội phó .. )
Thượng Úy ( có thể làm : Chính trị Viên , Đại đội trưởng )

Đại Úy ( có thể làm chính trị viên , đại đội trưởng , tiểu đoàn phó , tiểu đoàn trưởng )

Cấp Tá :

Thiếu tá : Có thể làm đứng đầu Tiểu Đoàn hoặc làm trên Trung Đoàn
Trung tá
Thượng Tá
Đại Tá : 3 cấp này có thể chỉ huy ở Trung Đoàn hoặc Sư Đoàn

Cấp tướng : ( các cấp này thì quá pro , chúng ta chỉ được gặp khi có các dịp lễ )

Các bạn xem thêm ở đây :http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A…%E1%BB%87t_Nam

Tiếp theo

Để học tiểu đội trưởng thì ai muốn đi cũng được , sau 3 tháng tân binh ai muốn đi thì đăng ký đi , nhưng gác chuyện đó qua 1 bên đi để sau này xong 3 tháng tân binh rồi tính .

Đại đội trưởng Nhận quân và bàn giao xong xuôi thì tới lúc bắt đầu Trung Đội trưởng lên nhận quân .

Trung đội trưởng nhận quân ( 30 em / Trung Đội ) thì về biên chế lại cho 3 AT ( Tiểu Đội )

Sauk hi biên chế xong thì các bác sẽ được sắp giường .
Nói tới sắp giường cũng rất quan trọng , sau đây là các kinh nghiệm của mình :
– Giường loại giường cặp , giường trên và giường dưới , các ưu điểm và khuyết điểm của nó như sau .
– Giường trên
– + Ưu điểm : Mát mẻ , thoáng mát , sạch sẽ , an toàn hơn khi xài lén điện thoại
– Khuyết điểm : Dễ bị chú ý Nội vụ , balo , dễ bị chậm khi có báo động ban đêm ,
– Giường dưới : Ngược lại với giường trên

Kinh nghiệm : nên chọn giường trên

Sau khi chọn giường xong các bác sẽ được thằng AT phổ biến các nội quy trong đơn vị như :

Không hút thuốc
Không Uống rượu
Không Xài Điện Thoại
Không nhiều cái lắm …………………

Và cuối cùng là tắm rữa , đi ăn cơm trưa , cơm chiều , thư thả , sinh hoạt làm quen ..

Tối ngày đầu trong quân đội , nhiều đứa nhớ gia đình , nhớ người yêu , khóc sướt mướt . cảm giác khó rất khó tả , chỉ muốn về nhà ngay lập tức . Kẻng đã gõ , còi đã thổi và tắt đèn , mắc màn lên giường .

Sau đó có thể các bác sẽ được thư thả trong 1 -2 ngày đầu .

Vậy là bây giờ các bác bắt đầu thực hiện NVQS rồi đấy .

Tuy nhiên trong thời gian 3-4 ngày đầu các bác sẽ được khám sức khõe trong doanh trại 1 lần nữa , kiểm tra chiều cao , cân nặng , … tổng quát 1 lần nữa , lúc này vẫn có thể được về nhà luôn nếu thật sự sức khõe yếu và biết cách lo lót(tuy nhiên trường hợp này là rất hiếm )

Phần 4 : 3 Tháng Tân Binh – Những ngày gian khổ .

Nói đến 3 tháng tân binh thật ra các bác chỉ học khoảng 2 tháng rưỡi là cùng .

Trong thời gian này chủ yếu là học bắn súng AK , Ném lựu đạn , Đánh thuốc nổ , để cuối kỳ kiểm tra Tân binh , gọi là kiểm tra 3 tiếng nổ ,

Và còn phải học đi điều lệnh , điều lệ , đi nghiêm ,

Học 10 lời thề danh dự của Quân nhân ..

Học chính trị dành cho Tân binh

Và mỗi ngày như mọi ngày là :

tập làm quen với mọi cách sống khác hẳn ở ngoài .

Sáng 5h báo thức , bắt đầu dậy sắp nội vụ , có 5-7 phút cho các bác sắp .
Sau đó nhảy xuống giường , mang giày tập thể dục hoặc chạy bộ .
5h30 bắt đầu dọn vệ sinh khu vực : quét lá , hốt rác , công tác , vệ sinh cá nhân
6h00 : Xuống nhà ăn doanh trại ăn cơm .

Ngày đầu ăn cơm bộ đội : Cơm nhiều , thịt ít , canh lạt , nói chung cái gì cũng lạt , các bác nên thủ thêm nước mắm nam ngư , nước tường chin – su , chà bong gà , thịt hộp , cá mòi …. Hoặc mắm ruốc , kho quẹt . để có thể nuốt được cơm khi chưa quen thời gian đầu .

Ăn xong về bắt đầu chuẩn bị quần áo , súng , nón … bắt đầu đi học ., các bác phải tranh thủ nếu trung đội nào bị chậm thì việc phải …. Vác súng chạy ra thao trường khoảng 2 cây số là điều hoàn toàn có thể ( Trước mình ở Trung đội 3 do A. Cường quản lý , Hầu như suốt tân binh trung đội này toàn bị báo động và chạy đi học ) =.=

Học ở đây có 2 loại :
Học Chính Trị ( thường thì ngày thứ 3 trong tuần )
Học Quân sự gồm có 2 món : Chiến thuật và Bắn súng

Và còn phải học Điều Lệnh nữa , tân binh ngán nhất môn này , bác nào đi yếu sẽ bị cho ra ngoài , đứng ke chân đắm đuối.

Sáng học từ : 7 è 11h chia làm 4 tiết , 1 tiết 50 phút và được giải lao 10 phút .

Tuy nhiên học chỉ đến khoảng 10h40 là được về để chuẩn bị ăn cơm . và ngủ nghĩ trưa . ( xong tân binh hầu như tụi mình không ngủ trưa mà trốn xuống căn tin đánh bài và đánh bi da )

Chiều học từ 1h30 è 4h30 chia làm 3 tiết

Tuy nhiên học đến khoảng 4h15 là về .

Sau đó sẽ bắt đầu đi tăng gia sản xuất , trồng rau , cuốc đất , cấy rau , tưới rau , tưới phân …..

Sau đó là thể thao 1 tí và tắm rữa chuẩn bị ăn cơm .

5h30 sẽ bắt đầu ăn cơm chiều .
Tầm 6h là sinh hoạt Tiểu Đội hoặc Trung Đội ( Lúc đi lính chỉ thích nhất giờ này ,, A/E đem bánh trái mà chủ nhật gia đình lên thăm mua cho ra ăn chung , ngồi tán dóc , nói chuyện … hoặc Gõ bo cùng nhau ngồi hát )

7h kém 10 , chuẩn bị đem tivi ra xem thời sự . ( rieeng thứ 7 – CN thì có thể được xem phim )

8h00 Kết thúc thời sự và có thể là : Sinh hoạt trung đội , đại đội , tiểu đoàn , trung đoàn .

8h45 Điểm danh – Điểm Quân Số .

9h00 chuẩn bị đánh răng hoặc ăn uống thêm , Thông thường tân binh các bác sẽ không được phép xuống căn tin mà tụi căn tin nó sẽ chạy lên đơn vị bán cho các bác .

9h30 . Kẻng ngủ ^^

Và thời điểm này dễ có chuyện nhất .

1 số bác không đi ngủ , mà đi tới đi lui , đi xuôi đi ngược , không báo cáo , không ai biết đi đâu , Sĩ Quan tới giường kiểm tra không thấy è Báo động
1 Số bác xài lén điện thoại bị Chụp ( theo k/n nên xài điện thoại sau 10h )
1 Số bác nc ồn ào , sĩ quan nhắc không nghe è Báo động
— Còn nhiều cái zui nữa – hihihi ——

Tân binh 1 tuần học 6 ngày , CN nghĩ ( gia đình được lên thăm , ngồi tiếp gia đình , ăn bánh , uống nước ngọt , xài điện thoại , laptop …. 3G vi vu hihihi )
Xong Tân binh , lúc này các bác chính thức là Quân Nhân sẽ là Binh Nhì
1 Tuần học 5 ngày .
Thứ 7 – CN nghĩ ( nhưng phải bị công tác , ai có gia đình thăm thì được miễn công tác , ngồi tiếp gia đình , ăn bánh , uống nước ngọt , xài điện thoại , laptop …. 3G vi vu hihihi )

Trong Tân binh sợ nhất là bị báo động , vì cường độ học tập cao , ban đêm ngủ mà 12 đêm bị báo động chạy hoặc lội ao rau muống , hoặc trườn , bò lê lết thì …. oải biết bao . nhưng cũng phải chịu nếu như bạn ở chung trong 1 trung đội mà lính lác vi phạm nhiều kỹ luật quá

Mỗi ngày như 1 ngày vậy đó , có ngày này ngày nọ ngày kia nhưng cơ bản là như thế , các bác cứ trãi nghiệm thêm .

Xong Tân Binh Các bác được về phép 5-6 ngày .

Tiếp theo : Phần 5 “ Kỹ Thuật “ về phép và “ lo lót “ biên chế hoặc để “ xuôi theo số trời “ .

Phần này nói chung là rất quan trọng , nó sẽ quyết định số thời gian còn lại của các bạn trong Quân ngũ , cho nên mình sẽ cố gắng viết thật tỷ mỹ và những kinh nghiệm + tìm hiểu trong suốt thời gian tại ngũ .

==>

Sau khi xong Tân Binh , có nghĩa sau khi các bác làm lễ Tuyên Thệ để chính thức trở thành người Quân nhân trong QĐNDVN với quân hàm là … Binh Nhì
Ở Đây mình sẽ nói thêm 1 chút về lễ Tuyên Thệ . bởi vì nó cũng là 1 trong những thử thách chua nhất của giai đoạn Taanbinh .
Nói đến Lễ Tuyên thệ là nói đến đi Điều lệnh – đội ngũ . , đi đều , đi nghiêm . đi tay không , đi có súng , đi cầm cuốc xèng ( công binh )…
Mà nói đến đi điều lệnh thì phải nói thẳng ra đó là 1 ” cực hình ” dành cho những người mới bước vào Quân Đội , Tuy nhiên nói là vậy thật ra tham gia tất cả các bạn sẽ tự động cố gắng đi hết mình , cố đi hết sức , tập đúng động tác , để có thể được vào trong Khối đi khi tham gia Lễ Tuyên Thệ , còn đối với bác nào có tinh thần … mau nản chí hoặc lười biếng không chịu tập luyện thì sẽ vào khối đứng.

Khối đứng và khối đi khác nhau như thế nào thì có lẽ sau này các bác vào đó trải nghiệm sẽ rõ nhất . Nhưng theo mình thì kinh nghiệm của mình , của 1 thằng chuyên bị vào khối đứng vì khả năng của mình đi rất xấu chứ không phải là mình không chịu luyện tập . Thì các bác nên cố gắng đi tốt để được tham gia vào khối đi sẽ biết cảm giác hào hùng khi đi nghiêm qua lá cờ Tổ Quốc .

Ở đây nói thêm 1 chút là có nhiều khối đội ngũ : Sĩ quan , khối tay không , khối cầm súng , khối mang súng , khối mang cuốc xèng , đợt mình bị dính vào khối cuốc xẻng , Khối cuốc xèng là chua nhất , vì cây cuốc không gần hết 5kg rồi mà lại phải vác đúng tư thế rồi đi nghiêm đi đều , rồi la , rồi hét ………..

Nói chung là mỗi lần đi điều lệnh , mỗi lần tập là lưng áo các bác sẽ thành cái … vũng mồ hôi chứ không còn là cái áo nữa , còn tay chân thì rệu rã , nhấc không lên . Lần đầu đi có nhiều thằng tập xong đến chiều tối nó bỏ cơm luôn . Nói thì đó là sự thật nhưng tinh thần của 1 người lính thì không có gì phải sợ , phải nãn , tất cả đều là trãi nghiệm cuộc sống.

==>

Tiếp nhé : Đó là những thông tin nhỏ về phần đi Điều lệnh , sau khi hoàn thành xong phần kiểm tra 3 tiếng nổ , thi chính trị tân binh , và các bác sẽ được dự Lễ tuyên thệ và trở thành Quân Nhân .

Lúc này sẽ là giai đoạn biên chế các bác . ( tuy nhiên các bác sẽ được về phép trước hết sau đó mới bắt đầu biên chế , phần về phép mình sẽ nói sau phần này )

Có nhiều khả năng sau :

– 1 số bị biên chế đi đơn vị khác ( có thể biên chế qua trung đội khác , biên chế qua tiểu đội hỏa lực , đại liên , hoặc qua các Đại Đội khác nhưng cùng 1 Tiểu Đoàn )
– 1 số bị biên chế đi các đơn vị trực thuộc Trung Đoàn ( Pháo binh , Công Binh … )
– 1 số sẽ được ở lại đơn vị cũ .
– Cũng có thể sẽ bị chuyển đi Sư Đoàn khác , thay đổi nơi đóng quân , như hồi mình đi thì có Lính bị biên chế từ Sư Đoàn 309 về Sư Đoàn 9 ( và nhóm lính đó tháng 7 năm nay sẽ được ra Quân nè )

Và 1 số sẽ được biên chế theo trình độ – Theo Hên Xui – Và theo lo lót .

Những biên chế đó là :
– Đi Vệ binh ( trở thành vệ binh thì sẽ được nhiều cái sướng vì có trong tay quyền , ăn rồi suốt ngày đi gác , và đi bắt lính , tuy nhiên nếu bạn trở thành Vệ binh đồng nghĩa với việc bạn trở thành kẻ thù của toàn bộ lính trong Trung Đoàn & Sư Đoàn , nếu chẳng may 1 chú Vệ binh nào vô tình bị phát hiện đang lang bang 1 mình thì khả năng bị…. Hội đồng là rất cao ) Bởi vậy nếu có được thành Vệ binh các bác nên sống hiền 1 chút .
– Trở thành cò , vạc ( là thành người giúp việc nhà cho các thủ trưởng từ cấp Đại Đội trở lên )
– Biên chế lên công tác tại các nhà ăn cấp Tiểu Đoàn – Trung Đoàn – Sư Đoàn ( làm anh nuôi , chỉ việc nấu cơm , nấu đồ ăn , chặt cũi … )
– Biên chế lên công tác tại các cơ sở y tế , bệnh viện trong Sư Đoàn – Trung Đoàn ( Cái này 100% là phải lo lót )
– Và còn 1 số biên chế lặt vặt nữa .

Rút lại : Trong thời gian xong tân binh các bác sẽ được về phép và biên chế ( 1 là ngẫu nhiên , 2 la lo lót ) Về phần biên chế nếu các bác nào muốn sướng thì nhờ gia đình bung tiền ra lo để được biên chế đi các chỗ sướng ( biên chế từ cấp Trung Đoàn – Sư Đoàn là sướng nhiều ) còn nếu các bác nào không có tiền lo hoặc tiếp tục muốn thử sức mình thì để mặc “ xuôi theo ý trời “ , tới đâu hay tới đó .

Kinh nghiệm chia sẽ của mình : Nên để xuôi theo số trời vì có sướng hay khổ cũng 18 tháng là ra ( nói 18 tháng thực ra các bác đi khoảng 16-17 tháng là cùng ) , không có chết được đâu mà sợ , đã đi là phải đi cho tới , Đợt mình đi có vài đứa trong Trung đội lo lót từ 5 -> 10 triệu để được biên chế đi chỗ sướng . Riêng mình thì được ở lại đơn vị cũ . Tuy nhiên cũng chỉ ở lại được 6 tháng nữa sao đó có thêm đợt biên chế giữa năm và vì … quậy quá nên mình bị … ý kiến chuyển đi chỗ khác . Đó cũng là 1 bước sang trang của mình . Mà chuyện đó nói sau đi . mắc công lại không trình tự

Bây giờ mình sẽ quay lại vấn đề về phép :

Theo điều lệnh 2530 ( điều lệnh điều lệ dành cho Quân nhân ) thì 1 năm các bác sẽ được hưởng 10 ngày phép , các bác đi 18 tháng nghĩa là được 1 năm rưỡi tính tròn là 2 năm là được thêm 10 ngày phép nữa . Nhưng trong suốt thời gian tại ngũ các bác chỉ được về phép đúng 2 lần

– 1 lần là vào dịp xong Tân Binh ( thường thì khoảng 5-6 ngày )
– 1 Lần là vào dịp tết Nguyên đán ( tết ta ) ( khoảng 4-5 ngày )
– Ngoài ra các bác sẽ được hưởng phép đặc biệt khi các trường hợp sau : Người thân của các bác không may qua đời , như : cha mẹ , a/c/e ruột , hoặc châm chước thêm Nội – Ngoại .
– Cũng có thể vào dịp cuối tuần : Thứ 7 – CN , các bác xin phép tranh thủ ( về 1 ngày hoặc sang đi tối lên ) về khoảng này ăn thua là khả năng ngoại giao với cấp trên của các bác

Sơ lược là vậy , bây giờ mình sẽ kể kinh nghiệm và 1 số thủ thuật về phép Tân binh :
Như đã nói ở trên , xong tân binh các bác sẽ được về phép 5-6 ngày . Và chia ra làm từ 2-3 đợt , Đợt tân binh của mình chia ra làm 3 đợt
+ Đợt Đầu ( về đầu , dành cho những ai trong tân binh xuất sắc , hoặc không vi phạm )
+ Đợt Giữa ( Khi đợt đầu lên thì tiếp theo sẽ tới đợt này , dành cho những đồng chí ít vi phạm hoặc ngoan )
+ Đợt Cuối ( về sau cùng , dành cho các đồng chí có nhiều thành tích đen )

Riêng mình thì được tuyển thằng …. Vào đợt cuối ^^

Khi các bác về đợt nào cũng được cấp trên nhắc nhở rất nhiều , là phải lên trả phép đúng ngày quy định , nếu sai thì sẽ bị phạt , bị giam . Cho nên hầu hết đều lên đúng phép .

Cũng có 1 vài trường hợp trả phép không đúng quy định , ví dụ cho phép 5 ngày mà các bác đi đến 10 ngày là không đúng quy định . Sau khi lên sẽ bị như sau :

– Không bị giam ( các bác là tân binh sẽ chưa bị giam đâu )
– Có thể bị Trung Đội Trưởng “ Bát – Xê – Lô – Na “ ngay lập tức .
– Làm kiểm điểm – Sinh Hoạt
– Tối bị báo động ( 12h đang ngủ thì toét toét toét , báo động ) ( bác nào vi phạm sẽ bị cho bò , trườn , lết …lội ao ) riêng trung đội thì đi bộ theo nhìn . Có trường hợp cả trung đội bị chung .
– Báo động chừng vài ngày như vậy .
– Sau đó sẽ bị cắt cử công tác ngoài giờ ( như công tác thêm buổi trưa , không được ngủ trưa , buổi tối không được ngủ sớm mà ra … Đeo balo cát đứng học chỉ thị , điều lệnh ) Thời gian phạt có thể lên tới 1 – 2 tháng . Rất chua

Sơ sơ những điều trên nếu bác nào có khả năng dám chơi ,
Dám chịu thì xong tân binh khi về phép thì ở chơi thêm vài ngày nữa , tuy nhiên nếu các bác trả phép quá 6 ngày ( từ 6 ngày trở lên ) có nghĩ là phép được 5 ngày các bác đi thêm 6 ngày là 11 ngày thì sẽ bị phạt như mình kể trên . Nếu đi quá 6 ngày có nghĩa các bác phạm vào tội “ Đào ngũ “ và khi bị bắt hoặc trở lên lại thì khả năng vào nhà giam Trung Đoàn nằm là điều hoàn toàn có thể

Vài kinh nghiệm chia sẽ khi các bác về phép

Update thêm phần 4-5 về Tiểu Đội Trưởng .

Tiểu đội trưởng là ai . Làm sao trở thành tiểu đội trưởng .

Tiểu đội trưởng viết tắt và gọi tắt là A Trưởng ( aT )

At cũng là lính như tụi mình , do bỏ thêm 6 tháng đi học ở trường Quân Sự nên sau khi học xong sẽ được biên chế về đơn vị cũ hoặc đơn vị mới làm AT

AT sau khi học xong 6 tháng sẽ được thăng quân hàm Hạ Sỹ – Trung Sỹ ( tùy theo thái độ học tập và năng lực cũng như ngành theo học )

Ví dụ : Bạn đăng ký học At mà về Quân khí , quân y thì khi ra trường chỉ mang quân hàm Hạ Sỹ , Sau khi về đơn vi khoảng 6 tháng nếu tốt sẽ được tiếp tục thăng quân hàm Trung Sỹ .

Còn nếu đăng ký học tiểu đội trưởng Bộ Binh , Cối , ĐKZ , 12 Li 7 , Pháo binh , Trinh sát , Thông Tin … thì sao khi ra trường các bác sẽ được quân hàm Trung sỹ , về đơn vị công tác + học tập 1 thời gian sẽ tiếp tục lên Thượng Sỹ nếu phấn đấu tốt .

Theo kinh nghiệm của mình thì học Trinh sát và Thông tin là sướng nhất , người ta nói “ Ăn Trinh sát , mát Thông tin “ là chỗ đó , các bạn cứ lựa chọn .

1 số trường hợp AT vì quậy quá , hoặc lầy lội quá thì sẽ bị giáng quân hàm xuống còn Binh nhì .

Điều kiện để được học AT : Tất cả chiến sỹ sau khi hoàn thành xong 3 tháng tân binh sẽ được đi học , miễn là thích và đăng ký là sẽ được .

Vậy có nên đi học AT không ?

Theo kinh nghiệm của mình thì nếu như các bác muốn gắn bó lâu dài với Quân Đội , hoặc muốn theo nghiệp sỹ quan thì nên đăng ký .
Còn xác định đi thực hiện NVQS 18 tháng để hoàn thành nghĩa vụ với đất nước thì không nên đi . Vì đi sẽ mất thêm 6 tháng học nữa . Tính ra là các bác sẽ đi tới 24 tháng .

Tiểu Đội Phó ( Ap) ( là ai .

1 câu nói vui mà không ai không biết trong Quân đội là “ Tiểu đội phó là con … của Tiểu đội trưởng
Câu nói trên chỉ là bong đùa thôi thật ra Tiểu đội phó chính là những Chiến sỹ , binh nhì , binh nhất ( không có học qua AT ) do thời gian tại ngũ công tác tích cực và giỏi giang nên được Trung Đội Trưởng xét lên làm Tiểu đội phó .
Cũng có trường hợp đơn vị thiếu Tiểu đội trưởng nênTiểu đội phó đó đựợc đặc cách làm Tiểu đội trưởng tiểu đội luôn .

Và khi bạn được làm Tiểu Đội phó thì quân hàm của bạn sẽ được thăng lên Hạ sỹ trong thời gian Tại ngũ .

Tiếp tục phần 6 ………

Phần 6 : Sau khi biên chế A/E mỗi người một hướng , và bắt đầu vào Huấn luyện chiến sỹ năm nhất . 6 tháng đầu năm gian khổ

Sau khi xong tân binh sẽ còn khoảng 12 tháng nữa sẽ ra Quân , Và 1 năm trong Quân Đội thường sẽ chia ra 2 đợt huấn luyện và kiểm tra hường gọi là 6 tháng đầu năm và 6 tháng cuối năm . Cuối mỗi đợt như vậy các bác sẽ được đi Mây Tàu ( trường bắn Quốc gia 3 tại Đồng nai ) để tập trận bắn đạn thật .. Cái này mình sẽ nói thêm sau .

6.A/ A/E Biên chế , tay mỗi người 1 ngã + Ngày Tết trong Quân Đội , cái tết đầu tiên và cũng là cuối cùng . Những giọt nước mắt đã rơi .

Sau đợt về phép Tân Binh . Khi mình vừa lên phép ( đợt cuối ) thì bắt đầu có đợt biên chế . Toàn thể A/E trong đơn vị bị báo động di chuyển , thu gom tất cả các đồ đạc của mình , từ balo , mùng mền , chiếu gối , giày dép , khăn nón … nói chung là gom tất cả những thứ vật dụng tư trang của các bác đi .

Tất cả tập trung lên Trung Đoàn và bắt đầu chờ đọc lệnh biên chế , ai có tên là sẽ bị chuyển đi đơn vị khác , lúc này mình run lắm , vì lỡ như bị đọc tên đi thì phải xa bạn bè , xa đơn vị , xa các anh / em

Rất may mắn là đợt biên chế đó đa số lính quận 1 đều được ở lại đơn vị , chỉ 1 số đứa lo lót lên trung đoàn nên đi . Còn lại là lính ở tỉnh bị biên chế đi đơn vị khác , chia tay A/E cũng buồn .

Và tiếp tục về đơn vị cũ , chính thức chuẩn bị huấn luyện chiến sỹ năm nhất .

Lúc đó cũng gần giữa tháng 12 rồi , nghĩa là chỉ còn khoảng 2 tháng nữa là sẽ đến Tết

Thời điểm đó chưa huấn luyện mà được nghĩ giai đoạn , để công tác .

Nói là nghĩ giai đoạn nhưng thật ra là toàn đi công tác .Đi công tác ở đây là :
– Quét lá rừng , mỗi lần quét là mấy ngày mấy đêm chưa xong , sau khi quét thì hàng trăm đống lá , phải hốt đem đổ , đem đốt .
– Chặt cây , làm bia bắn .. làm thợ mộc , bào vuốt …
– Làm trường bắn , trường bắn sư đoàn , vác đất , đắp bệ … chua lè chua lét , bởi vậy khi xuất ngũ vai nào bác nào cũng cứng ngắc , rắn chắc

– Bác nào biết xây , sẽ được chọn làm thợ xây . Cũng rất sướng
– Đợt đó do đơn vị chuẩn bị xây mới nên tụi mình còn phải phụ hồ .. xây nhà .. nói chung là làm tất tần tật . những nhiệm vụ được giao . Bởi vậy mấy cấp trên thường hay nói vui là Bộ đội cái gì cũng làm được , chỉ có … Đẻ là không làm được

…………… Sơ sơ là thế còn nhiều nữa , các bác cứ trải nghiệm thêm .

Quay tới quay lui thì chuẩn bị thì cũng hết năm và chuẩn bị đón cái Tết đầu tiên và cũng là cuối cùng trong Quân ĐỘI vì đợt lính nào cũng vậy chỉ được ăn 1 cái Tết trong Quân Đội .

Lúc bấy giờ đám lính cũ chuẩn bị ra Quân , và ngày tụi nó ra Quân , sáng hôm đó , mình quét lá mà tụi nó đi ngang qua mà la mà hét , la hét cả đêm hôm qua không đủ sao mà giờ la nữa ,, cảm thấy nước mắt cũng sắp rơi nhưng lòng tự nhủ :” Rồi sẽ đến lượt mình thôi “ Lúc ấy mình còn gần 12 tháng nữa mới ra Quân .

Thời gian chuẩn bị đón Tết vui lắm vì lúc đó chuẩn bị được cấp phép về thăm gia đình và người yêu nữa .

Đợt về phép Tết chia làm 4 đợt , đợt 1 và đợt 2 ( Về trước Tết ,
Tức khoảng từ 17 đến 22 và từ 22 đến 26 Tết ) còn đợt 3 và đợt 4 là về sau Tết ( từ Mùng 6 đến mùng 10 và từ mùng 10 đến 14 )

Riêng trong Tết từ 26 đến mùng 6 thì tất cả toàn bộ cán bộ chiến sỹ phải ở lại đơn vị Trực chiến , không ai được ra khỏi doanh trại .
Có nhiều đứa đi về đợt 1 , đợt 2 sau đó trốn chơi Tết luôn , sau tết mới lên và bị… chuyển thẳng lên nhà giam Trung Đoàn .

Về chia đợt thì cũng như Tân binh , lần này đợt 3 và đợt 4 dành cho những đồng chí ngoan hiền . Và như thường lệ , mình bị…. ưu tiên đi về đợt đầu hoặc đợt 2 .
Lý do : từ tân binh đển giờ vi phạm khá nhiều : Xài DDTDDD , nhậu , đánh nhau ….
=.= Bởi vậy dô đó mà quậy quá cũng bị mất nhiều quyền lợi lắm . Hihi

Và bây giờ chúng ta quay lại thời điểm đơn vị chuẩn bị đón Tết nhé , Rất vui , rất nhiều cảm giác lẫn lộn các bác ạ .

Khoảng 25-26 Tết , lúc ấy nhóm về phép Đợt 1 & 2 cũng lên rồi . Toàn bộ đơn vị thì 1 màu Tết , 1 không khí vui vẽ , nào là khu vui chơi Xuân , nào là câu đối , nào là các Trung đội mua hoa giấy , đèn , hoa mai , về trang trí , nhộn nhịp hẳn lên . Các đồng chí nào biết múa lân thì vào đội Lân tiểu đoàn tập luyện để mùng 1 thi đấu .

Và Đêm giao thừa cũng đến , gạt nước mắt , gạt nỗi nhớ gia đình , người yêu sang 1 bên , tất cả tập trung tại Đại đội xem ti vi đón Giao thừa , bắn pháo hoa , lúc ấy mới thấy vui vẽ , chan hòa biết bao , Xem xong pháo bong thì Trung đội tụ tập lại , a Trung đội trưởng lì xì cho các bạn , chỉ 10 ngàn , 5 ngàn nhưng chan chứa tình đồng chí , Rồi thì khui bánh mứt , nước ngọt …. Quây quần bên nhau tâm sự . Riêng tụi mình thì thủ sẵn gần chục lon 333 + mấy lít nếp *c và mồi màng để chiến Tăng 2 . ^^

Bây giờ kể lại vẫn còn xúc động và nhớ như in cảm giác đó .

Mùng 1 , mùng 2 , mùng 3 .. Tất cả được ăn Lễ , nghĩa là phần ăn gấp đôi ngày thường , có đùi gà , bánh tét , ốp la , cá thu chiên , bò , nước ngọt … nói chung ăn như ăn đám cưới hihihi Rất đã và vui .

3 ngày tết vui lắm , gia đình lên thăm thoải mái , đứa thì đánh bài , trưa chiều thì chơi hội , xem thi đấu , múa lân . chúc tết …, rồi vui chơi khu vui xuân , sau đó chiều chiều thì đá banh , thể dục thể thao , Tới tối xem phim … Ước gì mình được ăn Tết trong Quân đội 1 lần nữa …

Cuộc vui nào cũng qua , Tết cũng hết , Đợt 3 và đợt 4 về phép cũng lên thì cũng đến lúc bắt đầu làm Lễ Ra quân Huấn luyện chiến sỹ năm 1 . Bắt đầu 1 hành trình gian khó gấp mấy lần Tân binh .

6.b/ Bắt đầu chính thức Ra Quân Huấn luyện Chiến sỹ năm 1 và sự gian khổ tột cùng khi lần đầu tiên Hành Quân Rèn Luyện .

6.b/ Bắt đầu chính thức Ra Quân Huấn luyện Chiến sỹ năm 1 và sự gian khổ tột cùng khi lần đầu tiên Hành Quân Rèn Luyện .

6.b/ Bắt đầu chính thức Ra Quân Huấn luyện Chiến sỹ năm 1 và sự gian khổ tột cùng khi lần đầu tiên Hành Quân Rèn Luyện .

Sau khi đón Tết xong cũng là lúc toàn thể cán bộ – chiến sỹ toàn quân chuẩn bị lễ Ra quân huấn luyện , giai đoạn 6 tháng đầu năm . Lúc này vẫn phải tập điều lệnh nha các bác , đi điều lệnh là nó gắn liền với các bác suốt thời gian tại ngũ đó . mà lúc này tập cũng khõe do đã quen với cường độ , và cũng đã chai lì rồi . Sau khi tập xong xuôi thì ngày Lễ cũng tiến hành , toàn sư đoàn diễu binh và anh em hô quyết tâm để kết thức Lễ và bắt đầu vào giai đoạn Năm 1.

Lúc này các bác sẽ được biên chế học các loại súng khác nhau ( bác nào biên chế súng nào thì học súng đó , chua nhất là mấy bác nào cao to bắn giỏi , sẽ được biên chế súng B41 , vừa nặng , vừa mệt , :

Các môn học trong năm 1 là

Bắn súng AK bài 2
Bắn súng b41
Bắn súng Trung Liên
Bắn súng Đại liên
Bắn súng M79
Lựu đạn
Thuốc nổ
Học bơi
Học Võ ( 16 thế võ Bác hồ và 35 thế luân quyền )
Học bắt tăng võng ( Để chuẩn bị đi diễn tập )
Học chính trị 6 tháng đầu năm
Học chiến thuật cấp Trung – Đại đội để giữa năm đi diễn tập bắn đạn thật tại Mây Tàu .
Học chiến thuật rất chua nha các bác , chạy liên tục , la liên tục …

Song Song học thì 1 thử thách mới mà khiến mình cũng như tất cả các chiến sỹ bộ đội đều ngao ngán và nhăn nhó khi *ng tới nó . Đó chính là : Hành quân rèn luyện .

Hành quân rèn luyện là gì ?

Có thể các bác sẽ hay bắt gặp những đoàn bộ đội , mang balo , súng ống … đi thành từng đoàn dài vào mỗi buổi tối .Đó chính là lúc đang hành quân đó .

Tại sao lại phải hành quân ?

Để thân thể khõe mạnh và có thể đi bộ để diễn tập , Đi bộ từ Sư đoàn 9 củ chi xuống Mây tàu , gần 200 cây số đó , không rèn luyện làm sao mà đi nổi .

Phương pháp hành quân ?

Mỗi chiến sỹ chuẩn bị 1 balo và đồ đạc hoặc 1 can 10 lít đựng cát

Nói tóm lại là chuẩn bị gì cũng được miễn sao cái balo phải nặng từ 12 hoặc 15kg + thêm cây súng là gần 15 đến 20kg trên người . Và bắt đầu đi hành quân suốt đoạn đường khoảng 10 – 15 cây số .

Thời gian hành quân rèn luyện ?

1 tuần sẽ tiến hành 1 lần vào thứ ba hoặc thứ 5 hàng tuần ( có thể 2 lần )

Thông thường sẽ tiến hành vào buổi tối . Sau khi ăn cơm chiều xong là chuẩn bị để đi .

Bắt đầu từ 6h30 đến 9h30 hoặc trễ hơn .

Kinh nghiệm của bản thân

– Đem theo nước uống , đem khoảng 1 lít nước ( nước suối cho lành ) , bỏ xíu muối
– Không nên lấy băng vệ sinh lót giày ( làm vậy sau này sẽ không chịu nổi khi đi diễn tập , với lại bị cười nữa ) tốt nhất là mua thêm miếng lót giày là được
– Hạn chế bị bỏ lại phía sau và chạy.
– Đem theo máy nghe nhạc , mp3 để nghe lấy tinh thần .
– 1 lần đi được nghĩ giải lao từ 1 đến 2 lần , 1 lần 15 – 20’ cho nên tranh thủ nghĩ giải lao làm tí gì cho đỡ đói ( nếu bác nào còn sức ăn )
– Đem theo can nước ( đừng đem cát ) khó đổ , đợt mình đi toàn đem nước hoặc đi can không , đi giữa đường đổ bỏ , tuy nhiên khi về bị phát hiện là balo không có gì => bị phạt .
– Lần đầu tiên đi về bệnh luôn , 2 cái bàn chân nhấc không nổi , súng thì đưa anh Trung đội trưởng mang giùm . Mồ hôi ra như tắm , có lúc lại tưởng chừng, như chỉ biết lăn ra xỉu , nhưng lại cố lên mà đi . Cuối cùng cũng về tới đơn vị , Mồ hôi mồ kê nhễ nhại , tắm xong và ăn 1 chút gì đó xếp sơ balo và lên giường ngủ . Lúc này đồng hồ chỉ 10h30 . Ai gác ca này chắc oải lắm , mới đi về mệt mà giờ lại gác … Có hôm đi hành quân về tối bị báo động chạy nữa , thế mới biết Bộ Đội Việt Nam là như thế nào .

– Đi thấy vậy vui lắm , bộ đội lâu lâu mới được ra đường , gặp gái ngoài đường là hú inh ỏi => Quá vui

Tổng kết : Đi hành quân rất vui mà cũng rất mệt , tuy nhiên vì Tổ quốc không có gì là không vượt qua được . Ước gì được đi hành quân lại 1 lần nữa .

Và rồi thời gian cũng trôi mau . Chuẩn bị đến cuối đợt diễn tập 6 tháng đầu năm rồi .

6.c/
Đợt diễn tập 6 tháng đầu năm có bắn đạn thật cấp Trung Đội tại Mây Tàu . A/E khăn gói lên xe ra đường đi diễn tập 7 ngày . Lần đầu tiên Sống trong rừng và ngủ trên võng

Sauk hi gần kết thúc huấn luyện 6 tháng đầu năm thì đợt tổng kết danh sách các chiến sĩ đi được công bố . Rất hên là mình cũng có tên trong danh sách đi ( quậy quậy chứ học tập , bắn súng mình cũng khá lắm chứ bộ ^^ )
Theo như thông báo thì :

– 6 tháng đầu năm sẽ được đi xe còn 6 tháng cuối năm mới đi bộ . Hên quá vậy là khỏi đi 200 cây số nhưng nghĩ lại cuối năm cũng dính à mà thôi , tới đâu hay tới đó .
– Thời gian đi diễn tập là 6 đến 7 ngày
– Địa điểm : Mây Tàu ( Trường bắn Quốc Gia III ) giáp bình thuận .

Kinh nghiệm mang đồ :
– Mang 2 bộ k07 thôi .
– Mang theo nhang muỗi và Sót Feo ^^
– Đèn Pin ( không có đèn pin là sai lầm lớn nhé các bác )
– Mang tiền ( quan trọng nhất ) chừng 500k hoặc 1 chai là đc . A/E ai máu me mang vài chai lên đánh bài hoặc “ Bắt Gà “ ( nhớ mang theo BCS nhé )
– Máy nghe nhạc , điện thoại ( mang lén , ra đó mà không có điện thoại thì chán chết)
– Và mang vài thứ theo quy định như : tăng võng , con lăn …..

Và ngày đó cũng đã đến …

Ngày lên đường đi diễn tập , lần đầu tiên đi xe Bộ đội , cảm giác rất đã các bác ạ .

1 xe dồn khoảng 30 chú , ngoài ra còn … đồ đạc , xong nồi , xe thồ , súng ống , balo …..

‘ Chật như nêm ‘ là câu thành ngữ rất đúng cho trường hợp này . A/E ai cũng la lối , ỏm tỏi .. vì chật quá . Thì đ/c CTV phán 1 câu :
– Bây giờ chật chứ xe chạy được nữa tiếng là giãn ra à mấy em .

Và xe khởi hành , vừa ra khỏi cổng sư đoàn là : như thường lệ , như mấy đợt về phép , tụi mình la ỏm tỏi lên , cảm giác rất đã … Lúc đó tự nhủ là không biết bao giờ mình mới được ra khỏi cỗng này luôn =.= .. Sao thời gian trôi qua lâu quá à ..

Tuy nhiên suy nghĩ cũng tan biến khi có vài đứa la lên : Ê Ê , gái kìa tụi bây , dễ thương quá , học sinh kìa , em ơi em , và như thường lệ là mấy đứa con gái khi được Bộ Đội chọc thì chỉ biết nhoẽn miệng cười duyên , hihihi …

Kinh nghiệm cho thấy là nếu có đi xe các bác nên lựa ngồi ngay thành xe , để nhìn đường , nhìn gái gú sao bao tháng … toàn nhìn súng với rừng .

Mấy anh Sĩ Quan nhắc , Chọc nhỏ nhỏ thôi , dân người ta cười bây giờ . Hehe . Đoạn ảnh rút thuốc ra hút , Lúc này đã rời khỏi doanh trại nên mình cũng … mạnh dạn móc thuốc ra mồi hút trước mặt ảnh luôn . Ả nhìn mình cười cười : Bữa nay gan ha , dám hút thuốc trước mặt A . Mình cũng xởi lỡi : Lâu lâu mới có dịp ra ngoài A ơi ….

Và xe chạy chừng 30’ thì bắt đầu thấy rộng thiệt , đồ đạc nó giãn ra .. và cũng có vài đồng chí gật gù bên thanh ngồi .

Mình không nhớ và cũng không rõ xe hiệu gì , mà chỉ biết là mấy bác tài chạy rất máu , chạy ào ào , bon bon xem như chưa hề có CSGT là gì ( xe biển số đỏ ) GT dám *ng mới sợ ^^.

Và chạy được khoảng 1h thì ngừng lại cho A/E xả hơi , uống nước , giải lao chừng 20’ . Sau đó lên xe tiếp tục . Lúc này mình cũng đã thiêm thiếp rồi , thôi nhắm mắt xíu để có sức . Thiếp được 1 chút thì bỗng nghe có tiếng xôn xao : Tới rồi , tới rồi tụi bây ơi ..

Mình bật dậy thì xe quẹo dô 1 con đường đất nhỏ , Kịp nhìn thấy 1 tấm bảng ‘ Trường bắn Quốc gia – khu vực III ‘ Vòng vèo 1 chút nữa thì toàn thấy Đất với đất , bụi với bụi, cây với cây , hàng hàng dài . Mấy a sĩ quan nói , mấy cái cây đó để mấy em Tăng võng ngủ đó , nhưng mình ở trong nữa kìa ..

Xe thắng lại tại 1 cánh rừng sâu thẳm nhưng khá đông đúc . Nào là đợt lính khác tới trước , nào là mấy chị bán căn tin di động , tùm lum hết . Xôn xao và vui nhộn + lo âu biết bao . Sau khi xuống xe , khiêng đồ vào khu vực nơi đóng quân thì bắt đầu được Quán triệt và chia chỗ Tăng võng . A/E Tăng võng cho thật chắc nhé , vì gió ở đó ( gần biển ) rất mạnh , Đợt mình đi có thằng bắt võng cẩu thả khi trời mưa , gió thổi bay Tăng võng của nó luôn J

Ngày đầu tiên : Dọn dẹp khu vực , Tăng võng , ăn uống ( ra đây nấu ăn ngon hơn ở đơn vị nha các bác ) , đánh bài , tắm rữa ( tắm nước giếng , hoặc nước hồ ,) các bác nghĩ màu Cà Phê Sữa sao thì màu nước ở đây nó vậy đó ,Không lẽ không tắm …Không tắm nước đâu tắm . ^^ Thoải mái 1 bữa . Tắm xong ăn cơm . Tối ra mấy em căn tin ( công nhận mấy em căn tin ở đây em nào cũng dễ thương , đợt mình đi có 2 em Vân và ..Mi ( 2 chị em ) Hotgirl bán căn tin ngoài đó ^^ ) làm vài trứng vịt lộn + mấy cái bánh xèo … lén lén làm vài xị nữa . Hết bài …. Hihi

Đêm đầu tiên : Khó ngủ , ngủ võng lần đầu + mùng + tăng , gặp mấy thằng nằm kế nc om sòm . + Mấy đứa gác ca đầu đi tới đi lui ( Ra đây cũng gác nha các bác ) Đợt đó đi mình không đem ĐT vì sợ bị bắt ( sai lầm khi không đem ) nên buồn , nhớ người yêu muốn chết . Hehehe Nằm trằn trọc mãi cũng ngủ .

Ngày thứ 2 : Sáng 4h30 , Trung Đội Trưởng ( viết tắt là bT nhé ) , BT
Dậy đi lay từng võng để bộ đội dậy , Bắt đầu lấy nước Suối đóng chai để xúc miệng , đánh răng , rữa mặt … Sau đó quét sơ sơ khu vực võng mình nằm và Ăn sáng .

Ăn sáng xong vẫn còn chút thời gian ra căn tin ( kế bên ) làm ly café sữa , hút điếu thuốc . Sau đó đi học . Ra đây cũng phải học , Học cũng chua , đúng nghĩa ‘ Trèo đèo , lội suối ‘ luôn đó các bác , chủ yếu học Chiến Thuật để chuẩn bị tập trận thật ,

Học đến trưa về và sinh hoạt như ngày hôm qua .

Ngày thứ 3 + 4 + 5 : Như ngày thứ 2 , nhưng các bác b41 bắt đầu thử đạn , thử súng trước .

Ngày thứ 6 : Tập trận ( tập giả ) trước . cũng có bắn đạn thật ( b41 ) bắn .

Ngày cuối cùng :

Sáng 3h30 , báo thức , dậy ăn sáng , chuẩn bị .

4h30 có mặt ở ngoài Thao trường để chuẩn bị .

5h30 : bắt đầu Diễn tập trận có bắt đạn thật Cấp Trung Đội

Đánh thuốc nổ , bắn AK , Trung Liên , Đại liên , B41…..

Nói chung là rất hoành tráng .

Nhưng mình sẽ không kể nhiều về đợt diễn tập này vì bắn Cấp Trung Đội cũng khá dễ . Mình sẽ kể chi tiết vào đợt 6 tháng cuối năm , có bắn đạn thật cấp Tiểu Đoàn.

Và kết thúc buổi diễn tập , kết quả thành công , An toàn 100% , đạt chỉ tiêu . Nói chung cảm giác lần đầu đi diễn tập như đi chơi , vui quá trời vui , vì không phải đi bộ , lúc này chợt nghĩ đến đợt diễn tập cuối năm khi phải đi bộ gần 200 cây số =.= . Mà thôi tới đó tính ..

Bây giờ là

là kết thúc luôn 6 tháng đầu năm và kết thúc phần 6c tại đây

Phần 7 :

Phần 7 a : Bắt đầu 6 tháng cuối năm + chia tay đợt lính cũ ra quân và Tiếp tục có sự biên chế mới . Sự bất ngờ khi mình bị Biên chế đến đơn vị mới , Nỗi Buồn khi chia tay đồng chí , A/E sau gần 10 tháng chung sống .

Biên chế Tiểu đoàn chuẩn bị đợt diễn tập cuối năm

Sau kkhi hoàn thành đợt tập huấn giữa năm thì chúng tôi cũng còn khoảng 6 tháng hơn nữa là ra quân ..

6 tháng cuối năm dài đăng đẳng vì gần ra quân nên cảm giác nó thấy lâu các bác ạ .

Về học hành thì cũng như 6 tháng đầu năm .. Có cái học tiếp tục bài 3 , và học ban đêm , học ban đêm vui lắm , haha , buoi tối không trăng không sao mà đưa súng cho các bác ngắm đúng mục tiêu mới chịu đó …

Nói sơ thêm về đợt biên chế giữa năm .

Cũng biên chế như lần trước mà ít hơn . Do cuối năm nay đợt của mình bắn cấp Tiểu Đoàn ( bắn lớn ) nên Tiểu đoàn phải biên chế đầy đủ ..

Và thế là : 3 đơn vị trung đội trực thuộc của Tiểu đoàn gồm : 12li7 , DkZ , Thông tin , và Đại Đội hỏa lực cối 82 ( Đại Đội 4 ) được biên chế lính .

Gom thêm 1 số lính bên Tiểu Đoàn 6 và 1 số lính của 3 Đại đội bộ binh ( 1,2,3 ) về cho đủ . Và thật bất ngờ khi mình …có tên trong danh sách được biên chế đi , 1 Trung đội chỉ lấy 3 người , và đứa nào có nhiều “ Thành tích “ sẽ dễ bị đưa đi … Lúc đó mình hơi bất ngờ vì cảm thấy sắp xa anh em gần 10 tháng chung sống ( buồn ) nhưng cũng hơi vui vì nghe nói qua đó * sướng lắm ,( sướng thật , sau này mới biết ) + nếu qua đó sẽ được thoát cái Án đứng Balo 2 tháng …” Nghĩ sao còn có 6 tháng nữa ra quân mà bị đứng Balo 2 tháng “ cho nên cũng nữa vui nữa buồn , mà vui nhiều hơn buồn vì biên chế qua Đại đội 4 cũng chung tiểu đoàn , ở sát bên đơn vị cũ , qua chơi cũng đc .

Ở đây kể thêm chuyện vì sao mình bị dính cái Án 2 tháng . Dù gì đây cũng là 1 kinh nghiệm khá hay để A/E sau này lỡ có mắc phải cũng biết đường binh … ^^

Số là trước vài ngày Đi diễn tập đợt giữa năm . Mình và 7 đồng chí ( trong đó 2 thằng Trung Sĩ – Tiểu đội trưởng ) ở chung đơn vị có lén leo rào ra ngoài nhậu .. Chi tiết như sau :
– Đêm đó là Chủ nhật , Ban ngày thì người nhà lên thăm cho nên cũng có chút máu + mồi , Thế là tối đó lúc ngồi xem thời sự thì tụi mình đã bàn là tối nay đúng 11h khuya ( ca gác thứ 2 , mình gác ca đó ) sẽ bắt đầu tổ chức nhậu Bởi vì Nghe Đồn Tối Nay Trung Đội Trưởng Về Tranh Thủ Thứ 2 Mới Lên . địa điểm sẽ là ở sau giá lau súng của Trung đội . Thế là tối đó trước khi đi ngủ … Mỗi đứa hùn vào 20-30 chục để … đưa cho thằng kia mua rượu . Mua ở đâu : Có số đt , cứ alo và đi ra bờ rào sẽ có người đưa rượu ( Quá Vip ) …
– Và đúng 11h đêm hôm đó , tới ca gác của mình thì thằng gác ca đầu không nhậu , nó kêu mình và tụi kia xong nó lên giường ngủ .. Mình mặc đồ xuống đi gác và tụi kia cũng … xuống đi lấy rượu nhậu ..
– Có tổng cộng 8 thằng tham gia .
– Sauk hi uống gần hết … 4 lít Vẫn chưa đã . cả đám bàn bạc thế nào mà lại … hứng lên leo rào ra ngoài nhậu tiếp . Sau khi được sự tán thành của 8 thành viên thì … 10 phút sau tất cả đã có mặt ở quán … cháo , gỏi vịt ngoài đường .
– Kêu dĩa gỏi vịt + 1 lít chuối hột , vừa mới đi được 1 vòng thì…. Có điện thoại của tụi lính ở trong gọi ra ( Thấy Vip ko, đi bộ đội nói cấm xài đt mà thằng nào cũng có , 10 thằng hết 8 thằng có rồi ) .
– Nội dung cuộc gọi thoại như sau :
– Alo.. Đại đội đã biết 8 thằng bây trốn ra ngoài nhậu
– Zậy hả , zậy lỡ rồi đi luôn vài ngày cho đã . cám ơn mày nha.

Đến lúc này thì … coi như muốn tỉnh rượu .. vì chuyện đã bể . nhưng lỡ chơi thì phải chơi luôn . Cả đám kéo qua nhà thằng Trung sĩ ( nó lính Củ chi , nhà ở gần đó ) nhậu thêm 1 tăng nữa . Sau đó ngủ đến sáng qua nhà bạn nó ( không dám ở nhà nó vì Sĩ Quan sẽ đến tìm ngay )

Sauk hi nhậu thêm 1 tăng nữa thì cũng đã chiều ( lúc này người nhà gọi đến nhiều lắm , nói là mấy ổng đi kiếm tụi bây quá chời , thôi tụi con vô đơn vị đi để ba mẹ khỏi lo )

Sau khi bàn bạc 1 hồi thì cả đám quyết định…. Dô đầu thú . Tất nhiên là ra đường nào thì vào đường đó . Đúng 9h30 tối… Cả đám ( lúc này chỉ có 6 thằng vô ) còn 2 thằng Trung Sĩ nó vô sau . Sau này mới biết đó là chiêu của tụi nó , vì tụi mình đưa đầu vô liền lúc đó mấy cha Sĩ quan đang nóng .Vô là … lên đường .

Và cảnh tượng diễn ra như sau .

6 thằng bị kêu lên *ng Giao Ban . trong đó có ( 1 Đại Đội trưởng , 1 Chính trị viên , 1 Chính trị viên phó , 1 Trung đội trưởng của mình ) tổng cộng là 4 , hên là lúc đó không có thằng Đại đội phó , thằng đó đánh ác lắm .

6 đứa vừa vô thì …: Cửa trước đóng lại , cửa sổ đóng lại , cửa sau đóng lại.

Nhìn xung quanh … thì thấy trên bàn có để 1 chai rượu trắng và 1 cái ly ( gọi là ly chứ nó là 1 cái vỏ chai O độ bị cắt miệng để làm ly )

Và : Mình tường thuật sơ thôi nhé ..
Đại đội trưởng : Thằng nào mua rượu
Lính 1 ( cứng đầu nhất ) : dạ em
Đại đội trưởng : lại là mày hả ( thằng này bị bắt 3-4 lần rồi ) , mày ghiền rượu lắm hả . ( nói tới đây nó kêu t Trung đội trưởng lại rót rượu vào ly và … Nắm cần cổ thằng Lính 1 để rót rượu vào cho uống .. Thằng Lính 1 mặt xanh lét , không còn hột máu , dạ dạ em không dám uống nữa ..
Đại đội trưởng : Ba mày có dạy mày không ? Đi nghĩa vụ hay đi đàn đúm … ??? ABCD XYZ …
Lính 1 ( Bức xúc ) : Sao anh ? Anh nói gì nói đừng đem gia đình tui ra nha ? ( vừa nói , ngón tay vừa nhịp nhịp ) .

Trung Đội Trưởng : * mẹ , mày láo hả ABCD… XYZ …-> Lao tới nắm cổ áo thằng đó và …. ( Đùng đùng ,, đùng đùng … hự , bụp …binh , bốp )

Mình ( thấy đánh dữ quá , thương bạn ) : Cũng Lao tới … nhưng lao tới ôm t Trung đội trưởng lại và nói : Anh.. C` … , đừng đánh nữa a C , có gì từ từ nói A.C` . và 4 thăng kia cũng lao tới can ra

TRung đội trưởng ( lúc này điên rồi, quay qua mình ) : Mày can hả , tụi bây can hả , và him quay qua mình , 1 chõ , 2 chấn , hự hự , mình ôm bụng .

Trung đội trưởng : Tiếp tục nhào tới 4 thằng kia và ……4 thằng thằng nào cũng dính 1 vài cái đá , cái đấm ..

Chính trị viên phó + Chính trị viên trưởng : Tụi bây loạn hả ,… Đm .. đập cm tụi nó cho tao ..

Đại đội trưởng :… Thôi , được rồi , hỏi tụi nó tiếp đi .

…..Lúc này tới mình .. bị CTV hỏi : Mày có uống rượu không ?
Mình : dạ có !!
Tiếng ‘ Có ‘ chưa kịp vang ra hết thì … bụp …Nguyên cái cùi chỏ của nó dô ót mình 1 cái bốp .

Mình : lạng chạng , xém xỉu …
CTV : mày uống nhiều không .
Mình : dạ cũng ít .
CTV : Qua viết tường trình , tới thằng khác .
Mấy lính khác : Cũng bị .. Bốp binh , binh bốp , binh binh , bốp bốp .

Xong … xuôi .

Cửa mở , viết biên bản , ký tên .

Và trong 1 tuần lễ 8 thằng bị báo động bò trườn , lê cả đêm + thêm cái án đứng đeo 3 lô khoảng 2 tháng , và không được ngủ trưa + công tác ngoài giờ . Rất hên chưa đứa nào bị giam

__________________________________________________ ____-

Nếu đúng luật Quân sự là Sĩ quan không được phép đánh lính dù bất cứ trường hợp , nếu bị đánh kêu người nhà lên gặp Sư Đoàn trưởng thưa là tụi kia bị Kiểm điểm mệt nghĩ .Nhưng lúc đó 1 phần chưa rành luật lắm + với việc dù gì mình cũng có lỗi nên … coi như huề ….

Tạm gác qua mấy chuyện đánh đấm này vì đi lính ai cũng phải trãi qua kỷ luật Quân đội .

Tiếp tục kể về sự Biên chế nhé .

Mình được biên chế qua Đại đội 4 , đại đội khá dễ , * Tốt ..

Học thì sướng , chỉ việc vác khẩu cối 82 ra ngoài thao trường để đó và … ngồi chơi . Chơi nhiều học ít , Tuy nhiên khoảng 3 tháng cuối năm thì học khá nhiều vì sắp diễn tập cuối năm ,

Qua đây chua nhất là hành quân bộ .

Nếu như bên bộ binh như mình kể hành quân chỉ việc đeo balo và súng thì bên đây phải vác Cối chứ không vác súng .

Cối 82 gồm 3 bộ phận chính:
– Nòng ( 18 kg )
– Giá Chân : 20 kg
– Bàn Đế : 22 Kg
– Cộng cái kính ngắm 1,8kg ( ai mang nòng thì mang luôn kính ngắm ).

Tổng cộng : 61,8 kg

Các chia khi đi hành quân như sau

3 người 1 món , buộccây vào 2 đầu gánh , mỗi lần 2 người gánh thay phiên nhau vác . Nghĩa là bạn sẽ vác cối 30 phút và không vác cối 15 phút , nhưng vẫn phải đi và vẫn phải mang Balo như thường

Nói chung qua đây cái gì cũng sướng … chỉ có cái ..Hành quân là hơi khổ ,
Nhưng được cái đơn vị dễ nên thời gian sau … đa số đi .. can cát không .. hehe hoặc đổ chừng 1,2 kg cát à …

Tới đây mình cho hết phần 7A nhé và sang phần 7B

Phần 7B : Diễn tập vòng Tổng hợp , những thử thách đầu tiên khi hành quân bộ xa ( gần 40 cây số ) và những kỷ niệm khi Bơi qua sông , ở nhà Dân .

Đợt vòng tổng hợp chúng tôi sẽ đi khoảng 30 mấy cây , và được lội qua sông ( cái này rất nguy hiểm bác nào biết bơi thì hãy đăng ký nhé , còn không thì không nên , đợt mình bơi qua xém bị nước cuốn đi đấy , 1 phần vì hành quân mệt quá , 1 phần nước xiết )

, Đc ở nhà dân ..

Đi trong vòng 2-3 ngày là xong

____________________-
_____________________-

7C/
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Trung Đoàn 2 Và Tin vui cho đợt lính Tiểu đoàn 4 , đi hành quân bắn cấp Tiểu Đoàn bằng … XE .

Do dính vào đợt làm lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trung Đoàn ( 22-12-1961 – 22-12-2011 ) nên đợt cuối năm nay tụi mình vì mắc phải ở trung đoàn tập đội ngũ nên không có thời gian đi bộ … và Tư lệnh Quân Đoàn đã quyết định là đợt này Tiếp tục sẽ được đi Xe …

Quá đã ,, nghĩ lại đợt hành quân bộ vừa rồi ( khoảng 30 mấy cây ) mà muốn chết giờ đi 200 cây chắc cưa chân thiệt , hehe ..Nói vậy thôi , hên thì mình hưởng .

Và chúng tôi tiep tục tập luyện và ngày đó cũng đã đến .
Sauk hi làm lễ Kỹ niệm 50 năm xong , Chúgg tôi lên đường ra Mây tàu bắn cấp Tiểu Đoàn .

7.D/ Bắn Cấp Tiểu đoàn thành công . Và chúng tôi chuẩn bị……..về với Gia đình .

Đi cũng như giữa năm thôi , và cũng ở ngoài rừng , đợt này đi đến 10 ngày , lúc này các bác có kinh nghiệm hết rồi nên em không nói thêm nữa ..

Chỉ cập nhật bài viết này khá là đầy đủ

Do 5 giay bi gì đó nên các bác vào link này xem cho rõ nhé Linkhttp://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/…-ban-dan-that/

Và sau khi hoàn thành thì cũng hết tháng 12 .

Còn lại 13 ngày nữa tụi mình sẽ được ra Quân .

Phần 8 Hết : Những kỷ niệm đáng nhớ ngày ra quân , A/E không biết bao giờ mới được gặp lại .

Nói chung mình cũng không nói nhiều vấn đề này , nhiều cảm giác lắm , nói chung là bồi hồi , xúc động , cảm giác rất sung sướng giống như tái sinh 1 lần vậy ..Giống như cảm giác chia tay bạn bè năm cuối cấp đó , còn hơn nữa , bởi vì A/E ăn chung , sống chung , ngủ chung , ở chung , học chung , công tác chung … bắn súng , diễn tập , hành quân chung …..

Nói chung không gì bằng Tình đồng chí các bác ạ ..

Các bác nào đi lính sắp ra quân sẽ biết được cảm giác này .

nguồn: facebook [cảm ơn đồng chí nào đó đã chia sẻ]

Sa Đéc có gì ngon?

“Sa Đéc có gì ngon?” – nhiều người bạn phương xa lần đầu đến thăm quê Phước đã hỏi như thế. Và với một con người có tâm hồn ăn uống như Phước thì Phước rất sẵn lòng giới thiệu đến các bạn những đặc sản quê mình.

Đầu tiên, phải kể đến đó là món hủ tiếu Sa Đéc. Thị xã Sa Đéc có rất nhiều tiệm hủ tiếu ngon như hủ tiếu Văn Vĩ đường Trần Phú, hủ tiếu Phú Thành gần ngã tư Lãnh Nam, hủ tiếu bò viên cạnh chợ thực phẩm, hủ tiếu mực gần Cầu Đốt… Thực khách có thể chọn lựa nhiều món hủ tiếu khác nhau như hủ tiếu khô, hủ tiếu nước, hủ tiếu xào, hủ tiếu bò viên, hủ tiếu mực… Nói chung món hủ tiếu nào cũng ngon, cũng đặc trưng hết á! ^^

 

 

hủ tiếu Sa Đéc
Ở ngã tư Lãnh Nam đoạn chợ trái cây cũ bây giờ mọc lên rất nhiều cửa hàng phục vụ ăn uống với đầy đủ các món như bún riêu, bún cá, miến gà,hoành thánh, bánh canh,… Khu này thường bán vào lúc chiều và tối.

 

 

Đối diện chợ thực phẩm là khu ăn uống với rất nhiều món ngon như cơm tấm sườn bì chả, gỏi cuốn, hột gà nướng, cánh gà nướng, ruột nướng, súp cua, các loại ốc và hải sản, bò nướng lá lốt… Khu này cũng chỉ hoạt động vào lúc chiều tối

 

 

Còn nếu nói về các quán hải sản tươi sống phải kể đến những quán nhậu nổi tiếng như Lộc Huệ ở gần cầu Sắt Quay, Hải Sản Hè Phố, quán 333… Có rất nhiều món ăn tươi sống chế biến từ cua, ghẹ, ốc lác, ốc bươu, sò huyết, tôm, mực,…

 

 

Nếu muốn ăn lẩu thì có quán lẩu gà nòi Tấn Lộc ở gần khu A khu công nghiệp Sa Đéc, quán lẩu Tư Lâm ở cuối đường Thống Nhất với lẩu cá hồi, lẩu chua, lẩu ngọt, lẩu thập cẩm… Ngoài ra còn có lẩu bò Hai Hiển (Quán này của thầy dạy môn thể dục hồi Phước học cấp 3), lẩu thái Ngọc Lan ở bờ kè Sa Đéc…

 

 

Lẩu gà nòi
Còn muốn ăn tráng miệng thì có quán của dì Dung trên đường Trần Phú với bánh flan, trái cây dĩa, rau câu, kem sim… Quán sinh tố Mạnh Dung ở gần cầu Cái Sơn 2 với rất nhiều loại sinh tố bổ dưỡng (Phước thích nhất là sinh tố bơ).

Nếu muốn vừa được ăn vừa được uống vừa ngồi tám chuyện trên trời dưới đất thì có quán nước mía, hột vịt lộn và các loại khô của chú Sơn ở gần bờ hồ công viên Sa Đéc. Nơi đây là một nơi lý tưởng để chúng ta vừa có thể ngồi ngắm cảnh vừa tận hưởng không gian mát mẻ của công viên vừa có thể tám chuyện với bạn bè. Chính vì thế mà nơi đây thường là điểm hẹn của nhóm Phước mỗi lần họp nhóm.

 

 

Bạn muốn mua đặc sản Đồng Tháp về làm quà cho người thân thì Phước sẽ dẫn bạn đi mua nem Lai Vung của tiệm Giáo Quỳ (một nơi bán nem chả nổi tiếng ở Sa Đéc). Ngoài ra còn có bánh phồng tôm Sa Giang cũng là một thương hiệu nổi tiếng khắp nơi.

 

 

 

Dạo một vòng các quán ăn ở Sa Đéc bạn thấy thế nào? Hehe. Thôi thì trăm nghe không bằng một thấy. Mời bạn về thăm Sa Đéc quê tôi để kiểm chứng những gì tôi nói nhé!

Bước 1: Chuẩn bị hồ sơ gồm:
– Phiếu báo thay đổi hộ khẩu, nhân khẩu (Mẫu HK02)
– Bản khai nhân khẩu (Mẫu HK01) (đối với nhân khẩu từ đủ 14 tuổi trở lên)
– Giấy chuyển hộ khẩu (mẫu HK07) (đối với các trường hợp phải cấp giấy chuyển hộ khẩu quy định tại khoản 2 Điều 28 Luật Cư trú);
– Giấy tờ, tài liệu chứng minh chỗ ở hợp pháp thuộc quyền sở hữu của công dân (quy định tại Điều 5 Nghị định số l07/2007/NĐ-CP) (trừ trường hợp được người có sổ hộ khẩu đồng ý cho nhập vào sổ hộ khẩu của mình):
+ Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở hoặc giấy tờ về quyền sở hữu nhà ở do cơ quan có thẩm quyền cấp qua các thời kỳ;
+ Giấy tờ về quyền sử dụng đất ở theo quy định của pháp luật về đất đai (đã có nhà ở trên đất đó);
+ Giấy phép xây dựng theo quy định của pháp luật về xây dựng (đối với trường hợp phải cấp giấy phép);
+ Hợp đồng mua bán nhà ở thuộc sở hữu nhà nước hoặc giấy tờ về hoá giá thanh lý nhà ở thuộc sở hữu nhà nước;
+ Hợp đồng mua nhà ở hoặc giấy tờ chứng minh việc đã bàn giao nhà ở, đã nhận nhà ở của doanh nghiệp có chức năng kinh doanh nhà ở đầu tư xây dựng để bán;
+ Giấy tờ về mua, bán, tặng, cho, đổi, nhận thừa kế nhà ở có công chứng hoặc chứng thực của UBND xã, phường, thị trấn;
+ Giấy tờ về giao tặng nhà tình nghĩa, nhà tình thương, nhà đại đoàn kết, cấp nhà ở, đất ở cho cá nhân, hộ gia đình di dân theo kế hoạch của Nhà nước hoặc các đối tượng khác;
+ Giấy tờ của Toà án hoặc cơ quan hành chính nhà nước có thẩm quyền giải quyết cho được sở hữu nhà ở đã có hiệu lực pháp luật;
+ Giấy tờ có xác nhận của UBND cấp xã về nhà ở, đất ở không có tranh chấp quyền sở hữu nhà ở, quyền sử dụng đất ở nếu không có một trong các giấy tờ nêu trên;
+ Giấy tờ chứng minh về đăng ký tàu, thuyền, phương tiện khác thuộc quyền sở hữu và địa chỉ bến gốc của phương tiện sử dụng để ở. Trường hợp không có giấy đăng ký thì cần có xác nhận của UBND cấp xã về việc có tàu, thuyền, phương tiện khác sử dụng để ở thuộc quyền sở hữu hoặc xác nhận việc mua bán, tặng cho, đổi, thừa kế tàu, thuyền, phương tiện khác và địa chỉ bến gốc của phương tiện đó.
* Giấy tờ chứng minh việc cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ chỗ ở hợp pháp là các loại hợp đồng, cam kết cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ nhà ở, nhà khác của cơ quan, tổ chức hoặc cá nhân (trường hợp hợp đồng, cam kết cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ nhà của cá nhân phải có công chứng hoặc xác nhận của UBND cấp xã);
* Giấy tờ của cơ quan, tổ chức, cơ sở tôn giáo về việc công dân có chỗ ở thuộc trường hợp quy định tại điểm c, điểm d khoản 1 Điều 26 của Luật Cư trú:
+ Thương binh, bệnh binh, người thuộc diện chính sách ưu đãi của Nhà nước, người già yếu, cô đơn, người tàn tật và các trường hợp khác được cơ quan, tổ chức nuôi dưỡng, chăm sóc tập trung;
+ Chức sắc tôn giáo, nhà tu hành hoặc người khác chuyên hoạt động tôn giáo theo quy định của pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo mà sống tại cơ sở tôn giáo.
* Giấy tờ của cơ quan, tổ chức do thủ trưởng cơ quan, tổ chức ký tên, đóng dấu chứng minh về việc được cấp, sử dụng nhà ở, chuyển nhượng nhà ở, có nhà ở tạo lập trên đất do cơ quan, tổ chức giao đất để làm nhà ở (đối với nhà ở, đất thuộc thẩm quyền quản lý của cơ quan, tổ chức) hoặc xác nhận của UBND cấp xã là nhà ở đó không có tranh chấp về quyền sở hữu hoặc quyền sử dụng.
Đối với trường hợp chỗ ở hợp pháp là nhà ở do thuê, mượn, ở nhờ của của cá nhân hoặc được người có sổ hộ khẩu đồng ý cho nhập vào sổ hộ khẩu của mình thì người cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ nhà ở của mình hoặc người có sổ hộ khẩu phải ghi rõ ý kiến đồng ý cho đăng ký thường trú vào phiếu báo thay đổi hộ khẩu, nhân khẩu, ký, ghi rõ họ, tên và ngày, tháng, năm.
Đối với trường hợp có quan hệ gia đình là ông, bà, cha, mẹ, vợ, chồng, con và anh, chị, em ruột, cháu ruột chuyển đến ở với nhau thì không phải xuất trình giấy tờ, tài liệu chứng minh chỗ ở hợp pháp, nhưng phải xuất trình giấy tờ chứng minh mối quan hệ nêu trên để làm căn cứ ghi vào sổ hộ khẩu.

*Hồ sơ đăng ký thường trú đối với một số trường hợp cụ thể:
Ngoài giấy tờ có trong hồ sơ đăng ký thường trú nêu trên, các trường hợp dưới đây phải có thêm giấy tờ sau:
+ Người chưa thành niên nếu không đăng ký thường trú cùng cha, mẹ; cha hoặc mẹ mà đăng ký thường trú cùng với người khác thì phải có sự đồng ý bằng văn bản của cha, mẹ; cha hoặc mẹ.
+ Người sống độc thân được cơ quan, tổ chức nuôi dưỡng, chăm sóc tập trung khi đăng ký thường trú thì cơ quan, tổ chức đó có văn bản đề nghị. Trường hợp được cá nhân chăm sóc, nuôi dưỡng tập trung thì cá nhân đó có văn bản đề nghị có xác nhận của UBND cấp xã. Văn bản đề nghị cần nêu rõ các thông tin cơ bản của từng người như sau: họ và tên, ngày, tháng, năm sinh, giới tính, quê quán, dân tộc, tôn giáo, số chứng minh nhân dân, nơi thường trú trước khi chuyển đến, địa chỉ chỗ ở hiện nay.
+ Trẻ em khi đăng ký thường trú phải có giấy khai sinh (bản chính hoặc bản sao có công chứng hoặc chứng thực).
+ Người sống tại cơ sở tôn giáo khi đăng ký thường trú phải có giấy tờ chứng minh là chức sắc tôn giáo, nhà tu hành hoặc người khác chuyên hoạt động tôn giáo theo quy định của pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo.
+ Người Việt Nam định cư ở nước ngoài vẫn còn quốc tịch VN trở về nước sinh sống có một trong các giấy tờ sau: Hộ chiếu VN hoặc giấy tờ thay hộ chiếu VN có đóng dấu kiểm chứng nhập cảnh của lực lượng kiểm soát xuất nhập cảnh tại cửa khẩu; Giấy tờ chứng minh còn quốc tịch VN do cơ quan đại diện VN ở nước ngoài cấp, kèm theo giấy tờ chứng minh được về VN thường trú của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; Giấy chứng nhận có quốc tịch Việt Nam do UBND tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, kèm theo giấy tờ chứng minh được về nước thường trú của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.
Bước 2: Nộp hồ sơ tại Đội CSQLHC về TTXH Công an cấp huyện
* Thời gian: Từ thứ 2 đến sáng thứ 7 hàng tuần (ngày lễ nghỉ).
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ kiểm tra hồ sơ viết giấy biên nhận trao cho người nộp. Nếu thiếu, hoặc không hợp lệ thì cán bộ tiếp nhận hồ sơ hướng dẫn làm lại.
Bước 3: Nhận Sổ hộ khẩu tại trụ sở Công an cấp huyện
– Người nhận đưa giấy biên nhận từ thứ 2 đến sáng thứ 7 hàng tuần (ngày lễ nghỉ) để nhận lại hổ khẩu và nộp lệ phí (trừ trường hợp được miễn).
+ Thời hạn giải quyết: Không quá 15 ngày kể từ ngày nhận đủ hồ sơ theo quy định.
+ Lệ phí đăng ký cư trú: không quá 15.000đ/lần đăng ký (không quá 10.000đ/lần đăng ký đối với trường hợp không cấp sổ hộ khẩu) đối với các quận của thành phố trực thuộc TƯ hoặc phường nội thành của thành phố thuộc tỉnh. Đối với các khu vực khác, mức thu tối đa bằng 50% mức thu trên. Mức thu cụ thể do HĐND tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương quyết định.
+ Không thu lệ phí đăng ký thường trú đối với các trường hợp: bố, mẹ, vợ (hoặc chồng) của liệt sĩ, con dưới 18 tuổi của liệt sĩ; thương binh, con dưới 18 tuổi của thương binh; Bà mẹ VNAH; hộ gia đình thuộc diện xoá đói, giảm nghèo; công dân thuộc xã, thị trấn vùng cao theo qui định của Uỷ ban Dân tộc.

Lưu ý:
– Những trường hợp bị xóa tên trong sổ đăng ký thường trú và trong hộ khẩu cũ vì đi khỏi nơi cư trú trong thời gian dài nhưng không đăng ký tạm vắng thì hồ sơ xin đăng ký thường trú gồm:

+ Phiếu báo thay đổi hộ khẩu, nhân khẩu (theo mẫu);
+ Bản khai nhân khẩu (theo mẫu);
+ Giấy chuyển hộ khẩu và giấy này cần phải có giấy xác nhận nơi trước đây đã đăng ký thường trú.
Hồ sơ đề nghị xác nhận gồm: (Gửi đến cơ quan đã đăng ký thường trú trước đây).
+ Phiếu báo thay đổi hộ khẩu, nhân khẩu (theo mẫu);
+ Giấy tờ chứng minh trước đây có hộ khẩu thường trú (nếu có).
– Ngoài những quy định về thủ tục nói trên, người muốn nhập hộ khẩu phải có giấy tờ chứng minh chỗ ở hợp pháp.
+ Nếu ở thuê, ở nhờ thì phải có văn bản đồng ý của chủ nhà.
+ Nếu nhập hộ khẩu về với gia đình thì không cần chứng minh chỗ ở hợp pháp, nhưng phải xuất trình giấy tờ chứng minh mối quan hệ để làm căn cứ ghi vào sổ hộ khẩu (đăng ký kết hôn, giấy khai sinh, sổ hộ khẩu, xác nhận của UBND cấp xã nơi cư trú hoặc giấy tờ chứng minh quan hệ cha mẹ và con; cha mẹ nuôi và con nuôi…).
– Trường hợp đăng ký thường trú tại thành phố trực thuộc TW cần có thêm một trong các giấy tờ sau:
+ Có chỗ ở hợp pháp và đã tạm trú liên tục tại thành phố đó từ 1 năm trở lên (kể từ ngày đăng ký tạm trú đến ngày nộp hồ sơ đăng ký thường trú; tạm trú liên tục tại một chỗ hay tạm trú liên tục tại nhiều chỗ ở thành phố đó trong thời gian tổng cộng từ 1 năm trở lên). Cần một trong các giấy tờ sau để chứng minh thời hạn tạm trú: Giấy tờ về tạm trú có thời hạn hoặc xác nhận của công an phường, xã, thị trấn về thời gian tạm trú trước ngày 1.7.2007, Sổ tạm trú hoặc xác nhận của công an xã, phường, thị trấn về thời gian đăng ký tạm trú (với các trường hợp đăng ký tạm trú nhưng không cấp sổ tạm trú). Nếu có người đồng ý cho nhập vào hộ khẩu của mình thuộc một trong các trường hợp: vợ về ở với chồng, mẹ về ở với con thì không cần chứng minh chỗ ở hợp pháp và chứng minh đã tạm trú liên tục từ 1 năm trở lên.

Ngày Của Cha là một lễ được dùng để tôn vinh những người làm cha, tôn vinh cương vị làm cha, mối quan hệ với người cha và ảnh hưởng của người cha trong xã hội. Ngày này được ăn mừng vào Chủ nhật thứ ba của tháng 6 tại nhiều quốc gia và có thể rơi vào những ngày khác ở một số nơi. Ngày này bổ sung cho Ngày của Mẹ – lễ tôn vinh các bà mẹ.

Cha – cuộc đời con…

Ngày Của Cha được ăn mừng phổ biến từ những năm đầu thế kỷ 20 để bổ sung cho Ngày của Mẹ trong những ngày lễ tôn vinh những bậc làm cha mẹ . Ngày của Cha được cử hành vào nhiều ngày khác nhau trên toàn thế giới và thường liên quan đến việc tặng quà, bữa ăn tối đặc biệt cho cha, mẹ, và các hoạt động mang tính gia đình.

Nhưng việc ăn mừng Ngày của Cha sớm nhất được biết đến đã diễn ra ở Fairmont, Tây Virginia vào ngày 5 tháng 7 năm 1908. Sự kiện được bà Grace Golden Clayton tổ chức, với mong muốn vinh danh cuộc đời của 210 người cha bị mất vài tháng trước trong Thảm họa Monongah Mining ở Monongah, Tây Virginia, vào ngày 06 tháng 12 năm 1907. Có thể Clayton chịu ảnh hưởng bởi việc ăn mừng Ngày của Mẹ lần đầu tiên trong năm đó, và chỉ cách đó một vài dặm. Clayton đã chọn ngày Chủ nhật gần nhất so với ngày sinh của người cha vừa mới qua đời của bà.

Tuy nhiên, sự kiện đó bị lu mờ bởi các sự kiện khác trong thành phố. Tây Virginia không chính thức công nhận ngày lễ này, và nó không được tổ chức trở lại. Tất cả công lao trong việc giúp Ngày của Cha ra đời về sau lại được ghi nhận cho Sonora Dodd người Spokane, đã tổ chức Ngày của Cha một cách độc lập vào 2 năm sau đó. Sự kiện của bà cũng chịu ảnh hưởng từ Ngày của Mẹ.

lễ kỷ niệm của bà Clayton đã bị lãng quên cho đến năm 1972, khi một trong những người tham dự để buổi lễ do bà tổ chức nhìn thấy Tổng thống Mỹ Richard Nixon công bố Ngày của Cha, và làm việc để phục hồi di sản của nó. Ngày lễ này hiện được tổ chức hàng năm nhà thờ chính tòa Methodist – tức nhà thờ Williams Memorial Methodist Episcopal. Fairmont nay được đề cử là “Quê hương Ngày của Cha đầu tiên”.

Một dự luật công nhận Ngày của Cha là ngày lễ quốc gia được đưa lên Quốc hội Mỹ vào năm 1913. Năm 1916, Tổng thống Woodrow Wilson đến Spokane để nói chuyện trong lễ kỷ niệm Ngày của Cha và muốn công nhận nó chính thức, nhưng Quốc hội phản đối, vì sợ rằng nó sẽ bị Thương mại hóa. Tổng thống Mỹ Calvin Coolidge đề nghị vào năm 1924 rằng nên đưa Ngày của Cha vào diện ngày được quan sát bởi quốc gia, nhưng chưa phát hành một công bố quốc gia.

Năm 1957, Thượng nghị sĩ Margaret Chase Smith viết một kiến nghị buộc tội Quốc hội đã bỏ phớt lờ Ngày của Cha suốt 40 năm, trong khi tôn vinh các bà mẹ, do đó “chỉ tôn vinh 1 trong 2 phụ huynh của chúng ta”. Năm 1966, Tổng thống Lyndon B. Johnson đã đưa ra lời loan báo tổng thống đầu tiên tôn vinh những người cha, và chỉ định dành ngày Chủ nhật thứ ba trong tháng 6 làm Ngày của Cha.

Sáu năm sau, ngày này đã được chính thức trở thành ngày nghỉ lễ trên toàn quốc ở Mỹ sau khi Tổng thống Richard Nixon ký nó thành luật vào năm 1972. Ngoài Ngày của Cha, còn có Ngày Quốc tế Đàn ông được tổ chức tại nhiều quốc gia vào ngày 19 tháng 11 để dành cho những người đàn ông con trai không phải là cha.

  • Việt Nam:

Ngày của Gia đình (cả cha và mẹ) được tổ chức vào ngày 28 tháng Sáu[1].

  • Thái Lan:

Tại Thái Lan, Ngày của Cha được thiết lập như ngày sinh nhật của nhà vua. ngày 05 tháng 12 là ngày sinh của vua hiện tại, Bhumibol Adulyadej (Rama IX). Theo truyền thống, người Thái ăn mừng bằng cách cho cha hay ông nội của họ một hoa Canna (ดอก พุทธรักษา), được coi là một bông hoa nam tính, tuy nhiên, đây không phải là điều thường được thực hiện ngày hôm nay. Người Thái sẽ mặc màu vàng vào ngày này để tôn trọng nhà vua, bởi vì màu vàng là màu của ngày Thứ Hai, ngày vua Bhumibol Adulyadej ra đời. Năm 2007, vua Bhumibol Adulyadej được nhìn thấy rời khỏi bệnh viện trong trang phục một áo em bé màu hồng (?). Vì vậy, ngày nay người Thái mặc màu hồng thay vì màu vàng.

  • Những nơi có ăn mừng Ngày của Cha còn có: thế giới Arab, Argentina, Úc, Brazil, Canada, Costa Rica, Đan Mạch, Đức, Hồng Kông, Ireland, Pakistan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Seychelles, Nepal, New Zealand, Philippines, Romania, Singapore, Tây Ban Nha, Đài Loan, Vương quốc Anh, Mỹ…
  • Ngoài ra Ngày của Cha còn được nhắc đến trong văn hóa Thiên Chúa giáo, với việc ăn mừng chung với ngày lễ Thánh Giuse.

[sưu tầm]

Bài văn được viết ngày 6/9/2006 và nhận điểm 9 với lời phê:: “Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công”.

Bản Chất Của Thành Công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm.

Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8/3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.

Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi.

Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời.

Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.

Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.

Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Người viết

Hà Minh Ngọc