Tag Archive: Ảnh


9 kho thư viện ảnh khổng lồ miễn phí

Ảnh chất lượng cao và miễn phí rất hữu ích làm ảnh minh họa cho bài viết, đồ họa, kế hoạch hay dự án. Các nguồn ảnh sau là một kho tàng bên cạnh Google Search.

1. Veer.com: có hàng triệu ảnh trong kho lưu trữ tại Veer, tất cả phục vụ cho mục đích sáng tạo hay đồ họa. Veer không hoàn toàn miễn phí mà còn bao gồm gói dịch vụ có phí, tuy nhiên gói miễn phí đem lại cho bạn nhiều hơn các website khác, như ảnh đồ họa (vector), ảnh minh họa (stock photo), font chữ.

 

Website Veer

 

Bên cạnh đó, Veer còn là nơi bạn tương tác với một cộng đồng đồ họa, cùng chia sẻ ý tưởng với mọi người.

2. Corbisimages.com: nguồn dữ liệu cho các hoạt động sáng tạo của các nhà thiết kế trên thế giới, cung cấp hàng loạt nội dung như ảnh đồ họa (vector), ảnh minh họa, font… thuộc nhiều lĩnh vực từ y tế, cuộc sống, làm đẹp, công nghệ cho đến ảnh thể thao.

 

CorbisImages có giao diện chuyên nghiệp, dễ tìm nội dung mong muốn

 

Corbis cung cấp công cụ tìm kiếm (search) mạnh mẽ, bạn có thể dễ dàng tìm qua từ khóa cần thiết.

3. RGBStock.com: một lượng lớn ảnh minh họa (stock photo), bao gồm cả ảnh nền (wallpaper, background) miễn phí cho mục đích thương mại lẫn dùng cá nhân.

 

RGBStock rất thích hợp là nơi tìm kiếm ảnh thường xuyên của bạn

 

4. FotoSearch.com: chứa đến hơn 14,7 triệu ảnh minh họa miễn phí sử dụng. FotoSearch còn là điểm tìm kiếm ảnh đồ họa, clip art và những video minh họa (stock video).

 

Nguồn ảnh phong phú là sức mạnh của FotoSearch

 

5. Morguefile.com: có cái tên “khó nhớ” nhưng Morguefile “đền đáp” bằng ảnh minh họa độ phân giải cao. Và tương tự Corbis Images, MorgueFile có công cụ tìm kiếm mạnh mẽ, dễ tìm thấy các ảnh theo từ khóa. Đặc biệt, website có tích hợp sẵn công cụ xử lý ảnh trực tuyến trước khi tải về máy như cắt cúp ảnh.

 

MorgueFile “thầm lặng” đưa đến nhiều tiện ích cho người dùng

 

6. iStockPhoto.com: cùng cung cấp nội dung ảnh nhưng ảnh minh họa của iStockPhoto mang tính độc đáo riêng về cách thể hiện ý tưởng truyền tải. iStockPhoto cho sử dụng ảnh miễn phí nhưng phải mang nhãn thương hiệu, khi dùng thương mại cần trả một mức phí theo gói.

 

Ảnh minh họa khá thú vị được cung cấp từ iStockPhoto

 

7. Fotolia.com: 17,4 triệu ảnh đa dạng kích cỡ, độ phân giải là con số “trong mơ” của nhiều kho ảnh. Tương tự iStockPhoto, khi bạn mua càng nhiều ảnh từ Fotolia, giá ảnh sẽ càng rẻ. Fotolia cũng có gói dữ liệu miễn phí.

8. Stock.XCHNG (sxc.hu): tuy chỉ ở mức 400.000 ảnh, nhưng đây là địa điểm tìm ảnh miễn phí đa dạng nhiều lĩnh vực. Nếu dùng cho mục đích thương mại, bạn cần tham khảo kỹ thỏa thuận bản quyền sử dụng ảnh.

9. Flickr.com & GettyImages.com: hai nguồn ảnh rất lớn với dữ liệu là nguồn chia sẻ từ cộng đồng người dùng.

Flickr là mạng lưu trữ và chia sẻ ảnh lớn nhất thế giới, một nguồn ảnh miễn phí lớn rất chất lượng. Không chỉ có người dùng phổ thông, Flickr còn là nơi chia sẻ của hàng triệu nhiếp ảnh gia trên thế giới. Nguồn ảnh miễn phí bạn có thể dùng với thỏa thuận sử dụng phù hợp.

Tương tự nhưng thường được báo chí truyền thông ưa chuộng vì các ảnh luôn có tính chất thời sự, bắt kịp nhịp sự kiện tức thời, Getty Images thường hiện diện trên các góc ảnh minh họa của báo chí. Getty Images được sáng lập năm 1995, một trong những dịch vụ ảnh trực tuyến lâu đời nhất của thế giới mạng. Getty Images còn bao gồm cả dạng video minh họa (stock video).

Ngoài các thư viện ảnh “giàu có” ở trên, bạn có thể tham khảo thêm một số kho ảnh đồ sộ để tìm được website phù hợp nhất cho mình, gồm:

  • OpenPhoto.net
  • ShutterStock.com
  • BigstockPhoto.com
  • FreeImages.co.uk (có đến 84 lĩnh vực cho ảnh)
  • Dreamstime.com

PHONG VÂN [TTO]

Advertisements

Sony World Photography Awards, một cuộc thi nhiếp ảnh thường niên được tổ chức bởi World Photography Organisation, vừa mới công bố danh sách rút gọn những người thắng giải. Cuộc thi năm nay nhận được hơn 122.000 tác phẩm tham gia từ 170 quốc gia.

Các bức ảnh sẽ được đánh giá theo 6 hạng mục khác nhau, bao gồm 3 cấp Chuyên nghiệp (Professional), Mở rộng (Open) và Chú trọng Sinh viên (Student Focus).

Xin giới thiệu với các bạn một số bức ảnh đẹp đã gửi dự thi Sony World Photography Adwards 2013. Danh sách người thắng giải chính thức sẽ được công bố vào khoảng tháng Ba hoặc tháng Tư.

[IMG]

Khoảnh khắc yên bình của cả con người và động vật. Tác giả: Nathan Wills, Australia.

[IMG]

Một ngày lịch sử. Chân dung của một cô gái sống sót trong vụ thảm sát trên đảo Utoeya, ngoại ô Oslo, Na Uy, 22/07/2011. Cô gái này bị bắn trúng vai, bụng và đùi.

[IMG]

Bức ảnh được chụp ở Rome, quê hương của tác giả, vào một buổi chiều mùa Xuân năm 2012, lúc 2h chiều, thời điểm ánh nắng mặt trời rọi qua tấm đanh ở trên, tạo nên một hình ảnh đẹp. Tác giả: Martina Biccheri, Italy.

[IMG]

Một con ong bắp cày lớn với chiều dài thân khoảng hơn 6cm, đậu trên những bông hoa chuối. Tác giả: John Matzick, Mỹ.

[IMG]

VĐV Melissa Wu của Australia tập luyện trước thềm Olympic London tại trung tâm thể thao dưới nước ở làng Olympic, London, Anh, 25/07/2012. Tác giả: Adam Pretty/Getty Images, Australia.

[IMG]

“Love Grows” (Sự lớn lên của tình yêu) là một dự án vẫn đang được tiếp tục bắt đầu từ năm 2011, ghi lại hai khoảnh khắc quan trọng nhất đối với cuộc đời một người phụ nữ; mang thai và làm mẹ. Tác giả: Michela Taeggi, Italy.

[IMG]

Khung cảnh nhìn từ Szczeliniec đến dãy núi Owls và thung lũng Klodzko, Ba Lan. Tác giả: Pawel Uchorczak, Ba Lan.

[IMG]

Bức ảnh dự thi hạng mục Chân dung, cấp Youth Competition. Tác giả: Berta Vicente, Tây Ban Nha.

[IMG]

Một cánh đồng đầy màu sắc ở đồng bằng Castelluccio di Norcia vào mùa Xuân khi những bông hoa nở rực, Italy, 2012. Tác giả: Roberto Bettacchi, Italy.

[IMG]

Đảo Ghoramara nằm ở khu vực đồng bằng của Tây Bengal. Do tình trạng nước biển dâng cao, hậu quả từ tác động của biến đổi khí hậu từ những năm 1960, bờ biển của đảo đang dần bị xoá sổ. Kể từ những năm 1980, hơn 50% lãnh thổ đã bị nước biển xâm thực. Đa số những người hiện vẫn đang sống trên đảo là nông dân và ngư dân, những người phải sống phụ thuộc vào nguồn tài nguyên của đảo để duy trì cuộc sống. Theo một người dân thì trong 20-25 năm tới, chính phủ Ấn Độ có thể quyết định bỏ hòn đảo này và đã lê kế hoạch sơ tán dân cư đến một hòn đảo khác tên Sagar. Tuy nhiên, hiện kế hoạch này chưa nhận được sự đảm bảo về khoản tài chính hỗ trợ hay là đền bù cho những người phải thay đổi chỗ ở. Rồi sẽ đến một ngày người dân của đảo sẽ không còn lựa chọn nào và phải rời bỏ quê hương. Tác giả: Daesung Lee, Hàn Quốc.

[IMG]

Một tấm chân dung trong loạt ảnh về loài gôrila. Những con gôrila đã bị mất môi trường sống thiên nhiên do sự tham lam và bệnh hoạn của loài người. Tác giả: Regis Boileau, Pháp.

[IMG]

Những con đường trên trời. Những thân cây thẳng tắp trong một rừng bạch dương. Tác giả: Jose Ramon Moreno, Tây Ban Nha.

[IMG]

Chân dung. Tác giả: Ali Asadi, Iran.

[IMG]

Đối mặt với một chú cá mập voi. Tác giả: Christian Vizl, Mexico.

[IMG]

Trẻ em tắm mưa trên một con phố ở Havana, Cuba. Thời tiết ở Havana vào tháng Bảy và Tám thường rất nóng nực. Những cơn mưa ngắn nhưng nặng hạt khá phổ biển và thường được người dân chào đón nồng nhiệt, đặc biệt là trẻ em. Tác giả: Val Proudkii, Mỹ.

[IMG]

Cây. Tác giả: Marek Andrzejewski.

[IMG]

Một chú chó săn thỏ về đích đầu tiên trong cuộc đua và con mồi nhử vẫn đang ở phía trước của nó, nó nhìn thẳng vào mắt của người chụp ảnh và tiếp tục chạy. Người chụp ảnh sau đó phải nhảy lên để né nó. Tác giả: Rob Van Thienen, Bỉ.

[IMG]

Dệt lụa là một trong những nguồn thu nhập chính ở Tosora, Sulawesi Selatan, Indonesia. Tác giả: Fahmy Husain, Indonesia.

[IMG]

Chào mừng tới thế giới của loài nhện. Tác giả: Krasimir Matarov.

[IMG]

Thành phố Barcelona vào mùa lễ hội hoá trang, tháng 02/2012. Tác giả: Tatjana Bachmistova, Lithuania.

[IMG]

Một người đàn ông bị bắt giữ bởi lực lượng cảnh sát ở Rochester, New York, sau khi anh ta tấn công người cha bằng một thanh kiếm samurai. Tác giả: Paolo Pellegrin.

[IMG]

Bức ảnh chụp từ trên cao của thành phố nằm trên sa mạc, Dubai. Tác giả: Johannes Heuckeroth.

[IMG]

Bức ảnh tham gia dự thi ở hạng mục Văn hoá, cấp Youth Competition. Tác giả: Alecsandra Dragoi.

[IMG]

Bức ảnh sử dụng kỹ thuật phơi sáng để thể hiện sự náo nhiệt của môi trường đô thị. Tác giả: Robert Gifford, Vương quốc Anh.

[IMG]

Truyền thống. Tác giả: Reza Nezamdust, Iran.

[IMG]

Hai con bướm đậu trên một nhành cây, chờ nắng ấm. Tác giả: Petar Sabol, Croatia.

[IMG]

Một công nhân của rạp chiếu phim Cinema Pamir bán đồ ăn và nước giải khát trong giờ nghỉ chiếu ở Kabul, Afghanistan, 03/05/2012. Tác giả: Danish Siddiqui/Reuters, Ấn Độ.

[IMG]

Những người bị mắc chứng mất trí nhớ, các thành viên gia đình và bạn bè của họ cũng bị ảnh hưởng theo dưới những góc độ cá nhân, tình cảm, tài chính và cả địa vị xã hội. Bà Mirella năm nay 71 tuổi. Bà đã trải qua 43 năm cuộc đời với người yêu duy nhất, 43 năm chia sẻ những khó khăn, nụ cười và những khoảnh khắc đẹp; một gia đình, một tổ ấm, những giá trị không bao giờ mất. Trong vài năm qua, cuộc sống hàng ngày của bà như là một chuỗi tuần hoàn, đơn điệu do căn bệnh của người chồng. Bà cố gắng …….. với sự tận tâm, sức mạnh và tình yêu – vì khi còn sống nghĩa là còn khi vọng – cho dù những ký ức đang dần bị xoá nhoà ngày qua ngày. Tác giả: Fausto Podavini.

[IMG]

Edith, Hellrider và Dadmonster tạo dáng chụp ảnh. Ở Botswana, nhạc heavy metal đã bắt đầu đổ bộ. Các nhóm nhạc metal hiện trình diễn tại những hộp đêm, các buổi hoà nhạc và lễ hội. Số lượng fan hâm mộ của họ tăng rất nhanh. Những người hâm mộ này mặc quần áo da đen, thắt lưng có vít, đi ủng và đội nón cao bồi. Tác giả: Daniele Tamagni.

[IMG]

14 con hươu cao cổ tháo chạy khi phát hiện có một con sư tử đang săn mồi. Tác giả: Frederick van Heerden, Nam Phi.

[IMG]

Trở về với những khung cảnh của tuổi thơ. Bức ảnh này được chụp ở Romania, trên chuyến tàu từ Bucharest đi Baia Mare vào một buổi sáng mùa Thu mờ sương của năm 2012. Tác giả: Hajdu Tamas, Romania.

[IMG]

Bức ảnh chụp tại lễ kỷ niệm ngày sinh lần thứ 100 của lãnh tụ Triều Tiên Kim Il Sung ở Bình Nhưỡng, tháng 04/2012. Tác giả: Ilya Pitalev, Nga.

[IMG]

Đàn chim tung cánh ở Jaipur, Rajasthan, Ấn Độ. Tác giả: Maciej Makowski, Ba Lan.

LEVUONGTHINH – TINHTE.VN / THE ATLANTIC

Nguồn bài:http://reds.vn/index.php/thu-gian/3674-sony-world-photography-adwards-2013

Nancy Rica Schiff – một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã dành rất nhiều thời gian của mình để ghi lại hình ảnh của những ngành nghề mới lạ và độc đáo. Schiff đã từng xuất bản một cuốn sách ảnh về chân dung những người có công việc kì lạ vào năm 2002.

Đa số mọi người sẽ nghĩ rằng những người làm công việc kỳ lạ chắc hẳn sẽ có tính cách lập dị. Tuy nhiên, Schiff cho biết, điều này không đúng. Nhiếp ảnh gia mô tả nhân vật của mình là những người nhạy cảm, tinh tế và làm việc một cách vui vẻ.

Nhiều người trong số các “đối tượng” của Schiff đã liên lạc với nhiếp ảnh gia và kể lại về tác động mà những hình ảnh tạo nên với cuộc sống của họ. Họ chia sẻ rằng trước đây, bạn bè và hàng xóm biết nơi họ làm việc, nhưng không thực sự biết họ làm gì ở đó. Giờ đây, công việc của họ không những được biết đến nhiều hơn mà còn nhận được nhiều sự cảm thông và khích lệ.

Dưới đây là những nghề nghiệp “quái dị” đã được xuất bản trong cuốn sách:

 

1

Chuyên gia… kiểm tra mùi cơ thể.

2

Người nuôi đỉa.

3

Người sản xuất gà cao su.

4

Người thử nghiệm… thức ăn cho chó.

5

Nhân viên trị liệu… ruột già.

6

Người thiết kế… underwear cho nam giới.

7

Trợ lý cho… nghệ sỹ phi dao.

8

Trị liệu âm nhạc cho những người đang hấp hối.

9

Người làm sạch… xương khủng long.

10

Nhân viên… chữa vết nứt trên các vách đá.

11

Và cả người… thử nghiệm băng vệ sinh.

[sưu tầm]

Với phong cách lịch lãm và duyên dáng trong các cuộc họp báo tại Hội nghị Paris, Bộ trưởng Nguyễn Thị Bình được truyền thông Pháp đặt biệt hiệu “Madamee Bình”.

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam Nguyễn Thị Bình và Trưởng đoàn đàm phán của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Xuân Thủy trong những ngày đầu của Hòa đàm Paris, 1968.

Bà Nguyễn Thị Bình và ông Xuân Thủy tại Paris năm 1970.

“Madame” Nguyễn Thị Bình tại Paris tháng 12/1970.

Nét mặt vui tươi của Bộ trưởng Nguyễn Thị Bình được phóng viên ghi lại ngày 1/7/1971, sau vòng đàm phán thứ 119.

Sự thay đổi nét mặt của những người tham gia đàm phán từ năm 1969 (nửa bên trái bức ảnh) đến ngày 2/7/1971 (nửa bên phải bức ảnh), khi những tiến triển trong đàm phán được ghi nhận.

Những sắc thái khác nhau của bà Nguyễn Thị Bình khi trả lời báo chí tại vòng đàm phán thứ 123 vào ngày 29/7/1971.

Bà Nguyễn Thị Bình trong buổi trao đổi với phóng viên hãng thông tấn AP ngày 30/7/1971, khẳng định miền Bắc Việt Nam sẽ trao trả toàn bộ tù binh chiến tranh nếu Mỹ đưa ra được một thời hạn rút quân khỏi miền Nam Việt Nam.

Bà Nguyễn Thị Bình trả lời phỏng vấn tại phòng nghỉ của mình ở Paris ngày 24/10/1972.

Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Thị Bình trả lời phỏng vấn tại Paris ngày 31/3/1972.

Tại buổi đàm phá diễn ra ngày 17/8/1972, Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Thị Bình đã lên án Nixon “bỏ lỡ cơ hội quý giá nhất để kết thúc cuộc chiến tranh”.

Hai bức ảnh của “Madame Bình” năm 1969 và 1972 được lưu trữ tại thư viện của hãng thông tấn AP.

Thời khắc lịch sử: Ký kết Hiệp định Hòa bình ngày 27/1/1973.

Theo KIẾN THỨC

Một năm là khoảng thời gian nhà lãnh đạo Kim Jong-un nắm quyền điều hành nhà nước CHDCND Triều Tiên sau khi Chủ tịch Kim Jong-il qua đời. Đó là một năm mà diện mạo của đất nước này dường như đã thay đổi rất nhiều.

Bình Nhưỡng rực rỡ ánh đèn về đêm.

Phong cách thời trang của giới trẻ Triều Tiên dường như đang thay đổi dưới thời Kim Jong-un và đệ nhất phu nhân Ri Sol-ju

Nữ ca sĩ Triều Tiên biểu diễn trong trang phục “khiêu gợi” là những hình ảnh hiếm khi xuất hiện trên mặt báo chí quốc tế khi đề cập tới đất nước Triều Tiên bí ẩn này trước thời ông Kim Jong-un nắm quyền

Phong cách mới mẻ đang ít nhiều làm thay đổi suy nghĩ của thế giới về Triều Tiên.

Nghiêm túc nhưng cũng rất trẻ trung và đầy sức sống.

.

Hình ảnh các ca sĩ nước ngoài biểu diễn tại thủ đô Bình Nhưỡng ngày 11/4/2012.

Trượt ống nước và bơi lội trong công viên tại Bình Nhưỡng.

Trên một bãi biển của CHDCND Triều Tiên.

Một tiệm bánh trong quầy bách hóa tổng hợp tại thủ đô Bình Nhưỡng.

Giới trẻ thành thị Triều Tiên ăn mặc khá hiện đại và trẻ trung.

Nhiều gia đình ở Bình Nhưỡng cho con đi chơi công viên nước.

Cánh đàn ông Bình Nhưỡng rất thích uống bia.

Billard là môn thể thao giải trí được nhiều người ưa chuộng.

Các chủng loại hàng hóa đã phong phú hơn rất nhiều.

Các nữ công chức ở Bình Nhưỡng.

Khiêu vũ tập thể trên đường phố.

Nữ sinh Triều Tiên trên giảng đường.

Trẻ em Bình Nhưỡng tập chơi golf ở công viên.

Sự xuất hiện của Đệ nhất phu nhân Ri Sol-ju mang đến một luồng gió mới tươi trẻ cho đất nước Triều Tiên?

Vợ chồng nhà lãnh đạo Kim Jong-un đến thăm một hộ gia đình lao động ở thủ đô Bình Nhưỡng.

Các loại rượu “đặc sản” Triều Tiên trên kệ.

Dàn nhạc chào mừng liên hoan phim quốc tế Bình Nhưỡng.

Tổng duyệt đồng diễn Airang đêm 31/7/2012.

HỒNG THỦY (GIÁO DỤC VIỆT NAM) / QQ

Anh còn bảo “Vì cô đã dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ.

“Gửi người đàn ông tôi đã từng yêu thương nhất!

Em sẽ không xưng là em mà xưng là tôi với anh trong thư này. Bởi vì khi xác định viết lá thư cuối cùng này cho anh, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể nói, chưa khi nào tôi bình tâm, thanh thản và tự tin như lúc này.

Nói thực, suốt gần 1 tuần nay, cứ hình dung khuôn mặt bất ngờ và đầy thất vọng của anh, ánh mắt khinh thường của anh, thái độ không muốn chạm vào người tôi của anh, tôi đã hiểu ra tất cả.

Tất cả chỉ vì tôi đã thú nhận đến thật thà, dại dột mà anh có thái độ lạnh lùng, ích kỷ và khó hiểu đó. Anh đã hỏi “Nếu chúng mình ‘yêu thật sự’, anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. Câu trả lời của tôi là “Em xin lỗi nhưng anh không phải người đầu tiên của em!”.

Và thế là, anh tránh mặt tôi, anh nhắn tin nói cần phải suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Bạn bè thân nói sao tôi dại thế. Sao không nói với anh vẫn còn trinh dù thực tế đã mất rồi và sau đó âm thầm đến bệnh viện mà vá lại tấm màng kia.

Ảnh minh họa.

Tôi biết nếu làm như vậy, anh sẽ vui mừng, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ muốn nói dối cũng như tiếc nuối về những gì đã nói, đã làm. Và cả lí do quan trọng hơn, bản thân tôi không thấy tôi mất cái ngàn vàng là lỗi lầm gì to lớn để phải che giấu.

Đúng vậy, tôi không còn trong trắng nhưng anh và tất cả mọi người không có quyền khinh tôi dù viện bất cứ lý do nào.

Người tôi đã dâng hiến là người yêu đầu tiên của tôi. Khi ấy, tôi yêu hết mình, yêu không toan tính thiệt hơn cho bản thân. Người đó hỏi tôi: “Có yêu không? Yêu thì việc gì phải tiếc!”. Và cuối cùng tôi đã chẳng tiếc thật.

Anh không chấp nhận được chuyện đó, anh nói rằng “Không ngờ còn trẻ mà cô đã sa đọa như thế!”. Tôi không cho rằng làm chuyện ấy trước hôn nhân là sa đọa. Chẳng phải anh cũng đang rủ tôi quan hệ trước hôn nhân đó sao? Tức là anh đang rủ tôi sa đọa cùng anh đấy!

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là yêu thì phải hết mình. Tôi không đắn đo nhiều khi trao thân cho người mà tôi tin tưởng là một nửa cuộc đời mình. Và sau này, khi tình cảm thay đổi, tôi và người đó không đến được với nhau, tôi cũng chẳng hối hận. Tại sao tôi phải hối hận vì đã yêu hết lòng cơ chứ?

Tôi đã nghĩ khi biết chuyện, anh sẽ chẳng giận tôi đâu. Bởi vì anh hiểu tôi, anh trân trọng tình yêu của chúng ta nên anh sẽ không coi cái màng trinh đó như là vương miện. Có nó, tôi là nữ hoàng của anh. Không có nó, tôi trở thành “đồ rẻ tiền”.

Anh còn bảo tôi là “Vì cô dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác!”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ, không phải cứ có đàn ông rủ rê là tôi nhảy ngay lên giường với họ.

Tôi không phải là người con gái dễ dãi. Tôi chỉ thân mật với người đàn ông mà tôi có tình cảm, người tôi yêu thương. Còn những kẻ khác, đến nắm tay tôi cũng chẳng cho nữa là quan hệ thể xác.

Tôi không đáng bị anh sỉ nhục rằng “Mất trinh rồi, biết khoái cảm rồi, sẽ tìm đến đàn ông để thỏa mãn”. Tôi cũng có ham muốn, có thất tình lục dục như ai. Nhưng tôi biết kiềm chế, biết sống sao cho đúng là một con người chứ không phải một con vật chỉ biết tìm giống đực khi lên cơn thèm khát.

Tôi vẫn còn nhớ nụ cười khẩy của anh khi ấy. Anh thì thào “Thảo nào cô không cho tôi quan hệ, hóa ra là để che giấu chuyện đã mất…”.

Anh nhầm! Chẳng qua, tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi và anh chưa đến mức tiến tới bước ấy. Chúng ta mới yêu nhau được vài tháng. Cho dù tôi yêu anh rất nhiều nhưng chúng ta vẫn chưa tìm hiểu nhau kĩ, tôi chưa tin tưởng anh đến mức để đi đến cái giường.

Tôi muốn cuộc yêu giữa chúng ta sẽ là sự thăng hoa về cảm xúc, sự kết hợp của hai tâm hồn đồng điệu. Tôi không muốn chúng ta quan hệ chỉ vì bị thứ nhục dục tầm thường kia xô đẩy.

Sao anh có thể cho rằng tôi chưa tiến đến “bước cuối” với anh chỉ vì không muốn bị phát hiện bản thân không còn trinh trắng. Nếu tôi thủ đoạn như vậy, tôi chỉ cần bỏ dăm ba triệu đi “vá” rồi lừa dối anh. Thế chẳng đơn giản hơn nhiều ấy chứ!

Tất cả chỉ vì tôi không trong trắng mà anh khinh thường tôi. Nhưng này, liệu anh có còn zin không mà bắt tôi phải nguyên vẹn? Nếu anh không còn trong trắng thì anh dựa vào cái gì mà bắt tôi phải còn trắng trong chứ? Dựa vào anh là đàn ông, còn tôi là phụ nữ sao?

Tôi coi thường suy nghĩ ngu ngốc đó. Tại sao phụ nữ cứ phải giữ chữ “trinh”, còn đàn ông thì được lăng nhăng thoải mái. Tôi nói cho anh biết, cái thời trinh tiết là tất cả đối với phụ nữ qua lâu rồi. Nếu anh chỉ nhìn vào cái màng trinh mà không nhìn được vào tâm hồn tôi, anh chẳng xứng đáng được ở bên tôi đâu.

Mà kể cả nếu anh còn trong trắng, anh cũng chẳng có quyền khinh tôi. Nếu anh cay cú chỉ vì “tôi còn trinh mà cô không trinh”, thì anh là 1 thằng đàn ông quá trẻ con, quá so đo thiệt hơn. Người đàn ông như thế cũng chẳng xứng để bước vào cuộc đời tôi.

Anh bảo “Đàn ông ai cũng vậy thôi, cũng muốn mình là người độc chiếm, muốn mình là người đầu tiên và người cuối cùng của người phụ nữ mình yêu thương”. Ừ thì cũng buồn đấy. Nhưng nếu yêu thật sự, người ta sẽ chỉ buồn giây lát và bỏ qua tất cả. Đáng gì vài giọt máu trong lần đầu yêu nhau. Những thứ đó sao có thể sánh bằng tình cảm con người, bằng tương lai hạnh phúc.

Sẽ chẳng có ai dằn vặt người yêu, hành hạ người yêu chỉ vì cô ấy không còn tấm màng sinh học ấy. Thế mà, anh lại còn xách mé tôi “Đã sai còn không chịu xin lỗi” (?!).

Anh có đang nằm mơ không đấy? Tôi sẽ chẳng xin lỗi, van nài anh vì tôi đã mất “cái ngàn vàng”. Nếu làm như vậy, chẳng khác nào tôi đánh mất đi bản chất thật của mình – một người con gái yêu không toan tính và không bao giờ hối tiếc vì điều đó.

Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn cái tấm màng đó để anh yêu nữa.

Tôi nhất định sẽ không cầu xin tình yêu của anh đâu. Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn tấm màng ấy để anh yêu nữa. Vậy thì chúng ta còn gì mà nói nữa, chúng ta nên dừng ở đây là được rồi.

Màng trinh của tôi có thể mất, nhưng danh dự thì không anh ạ. Tiếp tục ở bên anh, tôi sẽ là đứa con gái nhục nhã, hèn mọn, quanh năm bị anh sỉ vả và phải van lơn tình yêu rẻ mạt của anh. Không bao giờ tôi làm thế vì không ai có quyền khinh rẻ tôi, kể cả anh!

Cảm ơn anh vì đã vô tình hỏi đến cái màng của tôi. Cũng may vì nhờ đó mà tôi biết bộ mặt ích kỉ, gia trưởng, giả dối của anh. Và nói thẳng, tôi cũng không còn coi trọng anh một mi-li-mét nào.

Anh không xứng đáng để làm chú rể của tôi trong ngày cưới. Anh không xứng đáng trở thành người bố của các con tôi sau này. Nhất là anh không xứng đáng là người đàn ông để tôi tin tưởng, yêu thương, chia sẻ nỗi đau cũng như cuộc sống tuyệt vời này.

Vĩnh biệt anh!”.

Theo TTVN

Sau khi hạ thủy ngày 28/8/2012, tàu ngầm Kilo 636.1 đầu tiên – mang tên Hà Nội – của đối tác Việt Nam đang được nhà máy đóng tàu Admiratly ở St Petersburg hoàn thiện phần kiến trúc thượng tầng trước khi đưa ra biển thử nghiệm.

Dưới đây là một số hình ảnh mới nhất về chiếc tàu ngầm Kilo này đang neo đậu ở âu tàu nhà máy Admiratly hôm 4/11.

Theo TP

Hình ảnh tàu ngầm Kilo đầu tiên Nga đóng cho Việt Nam

(REDS.VN) Đó là khi New York chìm trong biển nước, Trung Quốc bị sa mạc nuốt chửng, Paris biến thành xứ sở nhiệt đới…

Hãng sản xuất quần áo Diesel của Italia đã thực hiện một chiến dịch quảng cáo đầy khiêu khích mang tên “Sẵn sàng cho sự nóng lên toàn cầu”, với hình ảnh các người mẫu mặc trang phục của hãng này trong bối cảnh một thế giới bị xáo trộn bởi nhiệt độ tăng cao và nước biển nhấn chìm chiều thành phố.

Thành phố New York chìm sâu dưới nước biển.

Bồ câu sẽ biến mất khỏi quảng trường St Mark, venice (Italia), thay vào đó là những chú vẹt sặc sỡ của xứ sở nhiệt đới.

Vạn lý trường thành của Trung Quốc sẽ bị bao phủ bởi sa mạc cát.

Thư giãn trên biển ở London.

Bãi biển thơ mộng ở núi Rushmore, nơi tạc tượng chân dung các vị Tổng thống nổi tiếng của nước Mỹ.

Paris trở thành một thiên đường nhiệt đới.

Dấu vết duy nhất còn lại của Rio de Janeiro (Brazil) là bức tượng Jesus khổng lồ.

Kỳ nghỉ hè với đàn chim cánh cụt ở Nam Cực.

T.N

Bộ ảnh hiếm về chiến tranh VN trên tạp chí LIFE

Tạp chí LIFE đã công bố những bộ ảnh màu với tên gọi “Chúng tôi chìm sâu hơn vào cuộc chiến khốc liệt” của phóng viên ảnh Larry Burrows trong ấn phẩm của mình vào tháng 1/1963.

Những bức ảnh đầy chân thực này được tạp chí LIFE coi là một tác phẩm ảnh phóng sự quan trọng, đột phá tới mức nó được đưa lên trang bìa của tạp chí này.

Đặc biệt, những biên tập viên tạp chí này cho rằng bức ảnh bài thực sự mang tính gợi mở hiếm có và giúp nhiếp ảnh gia Burrows phát huy đầy đủ đặc trưng mạnh mẽ của thể loại chân dung.

Theo Soha

Hồi ức về anh đại úy Nguyễn Tấn Dũng

Viên đại úy mặt mũi đầy bùn, nhoẻn một nụ cười rất hồn nhiên. Nhà báo lão thành Ba Dân nhìn viên đại úy, nói với chúng tôi: “Người cán bộ phải dấn thân như thế !”.

Trích đăng bài viết của nhà báo Minh Diện, cựu phóng viên báo Tiền Phong

___________________________________

CHẮC THỦ TƯỚNG CHƯA QUÊN!

Trong cuốn sổ tay phóng viên của tôi còn ghi lại một chuyện xảy ra cách đây 34 năm.

Hôm ấy là ngày 21-8-1978, một đoàn cán bộ Trung ương Đoàn do Bí thư Trung ương Đoàn, Anh hùng quân đội Lê Thanh Đạo, dẫn đầu đến xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang sau vụ thảm sát của Khmer đỏ. Đại tá Lê Thanh Đạo, sĩ quan không quân, phi công dũng cảm tham gia 8 trận đánh, tiêu diệt 6 máy bay F4 của giặc Mỹ. Cùng đi có nhà báo lão thành Ba Dân, nguyên Phó Tổng giám đốc Thông tấn xã Việt Nam, cùng các nhà báo Việt Thảo, Đình Khuyến, Phạm Hậu…

Từ sáng sớm, đoàn chúng tôi khởi hành từ Sài Gòn bằng hai chiếc xe U-OÁT cũ kỹ, theo quốc lộ 4 về miền Tây. Con đường bị tàn phá trong chiến tranh, lại bị lũ lớn xói lở, ổ gà ổ trâu lổn nhổn, thỉnh thoảng phải tránh những hố bom hố pháo chưa kịp lấp. Hai bên đường làng xóm xác xơ. Cứ cách vài cây số lại gặp một trạm Ba-rie chắn ngang đường, đó là những trạm kiểm soát liên hợp, kiểm tra tất cà các phương tiện giao thông chống buôn lậu, vượt biên, đặc biệt là ngăn người lên biên giới vì chiến sự đang hết sức căng thẳng.

Càng đến gần biên giới không khí càng ngột ngạt. Người dân bồng bế con, gồng gánh chạy từ biên giới về, bộ đội hành quân lên biên giới thanh niên nam nữ vác chông tre đi rào làng.

Đất nước mới hòa bình chưa bao lâu, hố bom chưa kịp lấp, vết thương trên da thịt chưa kịp lành, đang phải ăn bo bo thay gạo, lại xảy ra chiến tranh, kẻ thù lại là người đồng chí từng môi hở răng lạnh, chung một chiến hào đánh Mỹ, từng hy sinh máu xương vì nhau! Đau quá!

Chúng tôi đến xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, An Giang, nơi bọn lính Pôn bốt mới tràn sang tàn sát đồng bào ta đêm 17 rạng 18 tháng 4. Không bao giờ tôi có thể quên được những gì mình nhìn thấy buổi chiều năm ấy. Những đống xác người chồng chất trong chùa, trong trường học, dưới chân núi Tượng, núi Dài, bên bờ kinh. Người bị chặt đầu , người bị cắt cổ , mổ bụng , trẻ em bị lưỡi lê đâm , phụ nữ bị lột hết quần áo lấy cọc tre đóng vào cửa mình . Không thể đếm xuể bao nhiêu xác chết. Bọn lính Pôn Pốt tràn sang lúc nửa đêm, khi bà con ta vẫn ngủ say. Chỉ bảy, tám tiếng đồng hồ, chúng đã giết hại hàng ngàn người dân vô tội.Hành quân lên biên giới

Bộ đội và dân quân lấy bao ni lông gói xác người đưa lên xe bò chở ra hố chôn tập thể . Người thân của các nạn nhân còn sống sót chạy tản cư hết , làng xóm bỏ hoang, điêu tàn. Cách chỗ chúng tôi chưa đầy một tầm đạn súng cối , bọn Khmer đỏ núp trong công sự dưới rặng thốt nốt vẫn thường xuyên bắn sang và rình rập , lừa phía ta sơ hở là tập kích bất ngờ gây thêm tội ác . Khắp xã Ba Chúc , từ núi Tượng đến ngôi chùa của người Miên , nồng nặc mùi tử khí , rải rác xác người chết, từng bầy chó hoang nháo nhác vục mõm vào xác chết đang phân hủy…

Từ Ba Chúc , An Giang , chúng tôi sang Kiên Giang, đến Trung đoàn 152 (Bộ đội địa phương Kiên Giang) đang chiến đấu bảo vệ biên giới. Đồng chí Chủ nhiệm chính trị ân cần đón tiếp chúng tôi. Đó là một đại úy rất trẻ . Anh nói những diễn biến trên tuyến biên giới do đơn vị mình phụ trách , và quyết tâm của anh em trong đơn vị đánh trả bọn Pôn bốt . Khi kể lại chuyện bọn Pôn bốt giết hại đồng bào mình, người đại úy trẻ nghẹn lời, lấy tay chùi nước mắt. Gương mặt anh quắt lại, mắt đỏ ngầu.

Chúng tôi đề nghị ra thăm bộ đội ngoài trận địa , chủ nhiệm chính trị hơi ngần ngừ vì cuộc chiến đấu đang hết sức căng thẳng , nhưng khi anh Lê Thanh Đạo nói, hầu hết thành viên trong đoàn đếu là người đã qua khói lửa , đồng chí đại úy trẻ kêu thêm hai chiến sỹ bảo vệ , cùng mình dẫn chúng tôi lên chốt.

Trên đường ra trân địa có một đoạn lầy , bánh xe bị lún sâu không lên được . Chủ nhiệm chính trị hô: “ Nào các đồng chí theo tôi !”. Anh nhảy xuống ghé lưng cõng nhà báo lão thành từ xe qua vũng lầy .Tiếp đến chị Hằng . Hai chiến sỹ cùng chúng tôi, cả anh Lê Thanh Đạo nhảy xuống làm theo đồng chí đại úy. Mọi người khiêng bổng hai chiếc xe qua bãi lầy. Khi xe tiếp tục lăn bánh, viên đại úy mặt mũi đầy bùn, nhoẻn một nụ cười rất hồn nhiên. Nhà báo lão thành Ba Dân nhìn viên đại úy, nói với chúng tôi: “Người cán bộ phải dấn thân như thế !”.

Lẽ thường vốn vậy, tốt-xấu do mình, khen chê là quyền của mọi người, ai cũng có cách nhìn nhận và chính kiến của họ, chặn miệng thế gian là việc làm ngược cách. Dư luận trong dân chúng (trừ những động cơ cá nhân nào đó của một vài người hay thiểu số) phần lớn thường khách quan, công bằng; việc đáng khen thì khen, việc đáng chê thì chê, khi cần phỉ nhổ thì cũng không ngán. Có điều, người bị chê phải biết tự nhận diện, tự xem xét lại mình, không nên chủ quan hoặc tìm cách khỏa lấp, chống chế vì những động cơ cá nhân thấp hèn.

Buổi tối hôm ấy, Ban chỉ huy trung đoàn 152 mời chúng tôi ăn cơm với thịt trâu luộc. Bấy giờ đang thời buổi đói kém, và đã trải qua một ngày vất vả , mệt nhọc , nhưng chúng tôi không tài nào nuốt nổi miếng cơm vì hình ảnh ghê rợn ở Ba Chúc vẫn còn lởn vởn trước mắt. Tôi kê cuốn sổ tay lên đầu gối ghi lại những việc xảy ra trong ngày , và tự nhiên bật ra những câu thơ không vần điệu. Trước khi tạm biệt Ban chỉ huy trung đoàn, tôi đọc bài thơ ấy cho mọi người nghe:

Ta lại hành quân về biên giới Tây Nam
Mộc Hóa, Tân Biên lửa ngút ngàn
Máu dân nhuộm đỏ đồng Ba Chúc
Sa Mát, Cà Tum …trắng khăn tang.

Những tên lính áo đen
Ném trẻ con vào lửa
Đập đầu , mổ bụng người già
Đâm cọc nhọn vào cửa mình phụ nữ
Miệng hô vạn tuế Ăng-ca

Những tên đập đầu dân Cam-pu-chia
Xây dựng “chính quyền năm không” quái dị
Chúng với ta từng là đồng chí
Thắm tình hữu nghị anh em

Đường hành quân về biên giới Tây Nam
Qua những hố bom chưa kịp lấp
Qua những chiếc cầu đổ sập
Gặp những mẹ già chua kịp xả khăn tang

Ta lại hành quân về biên giới Tây Nam
Thành phố sau lưng chập chờn ánh điện
Con khát sữa chụp bình cháo loãng
Mẹ đói lòng nhai tạm bo bo
Vợ ta còm cõi xác xơ
Đêm ngày lại đỏ mắt chờ đợi ta!

Mọi người lặng đi một lát . Đồng chí đại úy chủ nhiệm chính trị bắt tay tôi và xin bài thơ chép tay để đăng báo tường đơn vị.

Đồng chí đại úy trẻ ấy chính là Thủ tường Nguyễn Tấn Dũng bây giờ.

Hơn ba chục năm đã qua chưa một lần tôi gặp lại ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng tôi không quên hình ảnh người đại úy trẻ khóc khi kể về những người đồng bào của mình bị sát hại và nhảy xuống cõng nhà báo lão thành qua đầm lầy lên mặt trận biên giới năm ấy.

MINH DIỆN (BLOGPOST)

[nguồn: REDS.vn]