Tag Archive: biệt


Sỹ quan bảo vệ tiếp cận và những điều ít biết

Họ là những sỹ quan thuộc lực lượng đặc biệt Bộ Tư lệnh Cảnh vệ (Bộ Công an) chuyên đảm trách nhiệm vụ bảo vệ các nguyên thủ, chính khách quốc tế đến thăm Việt Nam. Xuất hiện bên cạnh yếu nhân trong những bộ veston lịch lãm, ngoài việc bảo vệ tuyệt đối an toàn cho khách, những sỹ quan bảo vệ tiếp cận còn  mang đến cho các vị khách cảm nhận về một Việt Nam hoà bình, thân thiện và hiếu khách.

Ở các nước trên thế giới họ có những đội vệ sỹ hay cận vệ được tuyển chọn, đào tạo, huấn luyện cực kỳ bài bản, công phu, đồng thời được trang bị những thiết bị, vũ khí hiện đại bậc nhất. Mục đích cuối cùng là đảm bảo tuyệt đối an toàn cho các yếu nhân. Do tính chất công việc đặc biệt quan trọng nên những sỹ quan Cảnh vệ Việt Nam cũng không nằm ngoài những yêu cầu và đòi hỏi đó.

Thượng tá Vũ Minh Thản tâm sự: Đối với những sỹ quan bảo vệ tiếp cận, công tác huấn luyện, trau dồi nghiệp vụ luôn đòi hỏi rất cao. Ngoài những bài huấn luyện võ thuật, bắn súng theo định kỳ, những sỹ quan bảo vệ tiếp cận cũng phải đáp ứng một số yêu cầu cơ bản khác về bơi lội, điền kinh và khả năng ứng xử, giao tiếp.

Thủ tướng Australia Howard đi quanh hồ Hoàn Kiếm năm 2006 – đi sát bên cạnh là sỹ quan bảo vệ tiếp cận Việt Nam Trung tá Nguyễn Quang Khai.

Còn nhớ hồi APEC 2006 những người dân tập thể dục ven hồ Hoàn Kiếm đã khá bất ngờ khi thấy Thủ tướng Úc Jonh Howard quần short chạy bộ quanh hồ Hoàn Kiếm vào sáng sớm. Thường xuyên xuất hiện trên truyền hình, nên vị nguyên thủ nổi tiếng thế giới này nhanh chóng được nhiều người dân Hà Nội nhận ra. Chạy sát bên cạnh vị Thủ tướng Australia, người ta nhìn thấy một thanh niên Việt Nam cũng quần short, áo phông. Nhìn bề ngoài ít ai biết được đó là Trung tá Nguyễn Quang Khai – sỹ quan bảo vệ tiếp cận thuộc lực lượng Cảnh vệ Việt Nam, người được giao nhiệm vụ bảo vệ Thủ tướng Australia. Đó là tình huống bảo vệ nằm ngoài dự kiến ban đầu nhưng cuối cùng tất cả đã diễn ra cực kỳ suôn sẻ…

Bảo vệ tiếp cận là theo sát như hình với bóng bên cạnh chính khách, nguyên thủ ở cự ly gần nhất cho phép. Do tính chất công việc nên ngoài công việc bảo vệ, nhiều lúc những sỹ quan này còn phải là những “hướng dẫn viên du lịch” khi khách đặt câu hỏi. Những sỹ quan bảo vệ tiếp cận kể với chúng tôi rằng chuyện các anh bơi dưới chân hòn Ti Tốp ở Vịnh Hạ Long hay các bãi biển ở miền Trung vài giờ đồng hồ là chuyện thường gặp trong những chuyến bảo vệ yếu nhân khi những vị khách này bất ngờ thay đổi lịch trình và… tắm biển.

Bảo vệ Quốc vương Campuchia sang thăm Việt Nam

Niềm vinh quang lặng lẽ

Đối với những sỹ quan bảo vệ tiếp cận, được giao nhiệm vụ bảo vệ một nguyên thủ, chính khách vừa là nhiệm vụ nặng nề nhưng đồng thời cũng là vinh dự lớn. Trung tá Phạm Văn Thắng, người đã có 25 năm trong lực lượng Cảnh vệ và có hàng chục lượt bảo vệ các nguyên thủ, chính khách quan trọng chia sẻ: Để đảm bảo việc bảo vệ an toàn cho khách, người sỹ quan bảo vệ tiếp cận còn phải tìm hiểu nét đặc trưng văn hoá của nước bạn, cả những đặc điểm, thói quen cá nhân được bảo vệ để từ đó có những cách ứng xử phù hợp trong công tác tiếp cận. Ở Phòng 7 – Bộ Tư lệnh Cảnh vệ có một nữ sỹ quan còn khá trẻ đó là Trung úy Lê Thị Hiền.

Tốt nghiệp Học viện An ninh khoa Ngoại ngữ tin học năm 2006, Hiền xin về công tác tại Phòng 7 – Bộ Tư lệnh Cảnh vệ. Cho đến nay cô đã tham gia bảo vệ tiếp cận hàng chục nữ nguyên thủ, chính khách và các phu nhân như: Tổng thống Ấn Độ, Tổng thống Philippines, phu nhân Thủ tướng Thái Lan, phu nhân Tổng thống Hàn Quốc…

Hiền kể không ít lần những nữ chính khách, phu nhân đề nghị hạn chế bớt lực lượng bảo vệ để được thoải mái hoà mình dạo phố ăn kem hoặc mua sắm như một du khách. Trong những tình huống ngoài dự kiến đó, cô và một sỹ quan an ninh của bạn sẽ trực tiếp phải đảm nhận việc đảm bảo an toàn cho khách…

Nam

Đối với các sỹ quan Cảnh vệ, được bảo vệ cho các nguyên thủ tầm cỡ trên thế giới luôn là một vinh dự. Trung tá Lê Bá Hằng – người có hơn 20 năm thâm niên trong lĩnh vực này đã kể cho tôi nghe kỷ niệm về lần anh vinh dự được bảo vệ Chủ tịch Fidel Castro trong dịp Chủ tịch sang thăm Việt Nam vào tháng 3/2003. Từng bảo vệ những nguyên thủ, chính khách nổi tiếng như: Vua Thụy Điển, Tổng thống Hàn Quốc, Thủ tướng Nga… tuy nhiên đối với Lê Bá Hằng, những cảm xúc và ấn tượng về lần bảo vệ Chủ tịch Fidel Castro vẫn còn nguyên vẹn.

Anh tâm sự: Lần đó, trên suốt chuyến xe từ sân bay Nội Bài về đến Hà Nội, Chủ tịch Fidel Castro đã làm cho người sỹ quan Cảnh vệ Việt Nam đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Là người rất am hiểu, thường xuyên quan tâm đến Việt Nam, ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay, Chủ tịch đã quay sang người sỹ quan bảo vệ tiếp cận và đặt câu hỏi: “Nhà ga sân bay này là do ta làm hay phải đi thuê?”, câu hỏi bất ngờ và cách dùng từ ngữ hết sức tình cảm của Chủ tịch đã làm Lê Bá Hằng xúc động. Dọc trên suốt quãng đường về Hà Nội, Chủ tịch liên tục trò chuyện với người sỹ quan bảo vệ tiếp cận như một người thân vừa đi xa trở về. Ông bảo: “Tôi sang lần này thấy cảnh vật đổi thay nhiều quá, hàng quán cũng sầm uất hơn lần trước”. Rồi ông hỏi hiện tại Việt Nam xuất khẩu được bao nhiêu gạo?, bao nhiêu cà phê?… Bình dị và gần gũi.

Ấn tượng về Chủ tịch Fidel Castro trong những sỹ quan bảo vệ tiếp cận như Lê Bá Hằng là hình ảnh một vị lãnh tụ đáng kính và gần gũi. Ông cũng là vị nguyên thủ rất quý anh em cảnh vệ. Lê Bá Hằng còn nhớ, lần đó khi gần kết thúc chuyến thăm, Chủ tịch đã nói với vị cán bộ dưới quyền của mình ra mời anh vào để chụp một kiểu ảnh lưu niệm. Tấm ảnh kỷ niệm quý giá với hình ảnh Chủ tịch Fidel Castro thân mật quàng tay lên vai anh giờ đây luôn được anh nâng niu cất giữ như một báu vật…

Thay lời kết     

Nam

Nhiều lần theo chân lực lượng bảo vệ tiếp cận, xem họ tác nghiệp tại những cuộc hội nghị lớn, các chuyến thăm quan trọng, mới cảm nhận hết sự căng thẳng, vất vả thường xuyên của lực lượng này. Để đảm bảo sự an toàn cho một nguyên thủ, chính khách luôn có sự phối hợp của nhiều lực lượng khác nhau thuộc Bộ Công an. Trong đó những sỹ quan bảo vệ tiếp cận là người trực tiếp giữ vị trí gần nhất với yếu nhân và kịp thời xử lý mọi tình huống bất ngờ xảy ra ngoài dự kiến.

Đến trụ sở đơn vị này vào những ngày cuối năm, cảm nhận được không khí bận rộn của đơn vị trong lịch trình dày đặc của những chuyến công tác. Đây là một năm mà đơn vị đã huy động quân số, phương tiện ở mức cao nhất để phục vụ các hội nghị, chuyến thăm của chính khách quốc tế đến Việt Nam. Những sỹ quan bảo vệ tiếp cận có quyền tự hào về những thành tích mà mình đã đóng góp.

Đã không ít lần chúng tôi đặt câu hỏi với những sỹ quan bảo vệ tiếp cận: Đặt giả thiết trong những trường hợp khẩn nguy ảnh hưởng đến sự an toàn của người được bảo vệ, các anh, các chị có sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ khách, chúng tôi đều nhận được những cái gật đầu không chút ngần ngại. Thượng tá Vũ Minh Thản nói rằng: Trong giáo trình giảng dạy của lực lượng cảnh vệ luôn luôn giáo dục ý thức sẵn sàng xả thân mình để che chở khách. Đó cũng là một trong những phẩm chất cao quý của những chiến sỹ CAND Việt Nam

 

Xuân Luận – CAND Xuân 2011 

Tất cả chúng ta đề sử dụng USB để trao đổi file giữa các máy tính và lưu dự phòng dữ liệu, nhưng còn có nhiều điều tuyệt vời khác bạn có thể thực hiện với chiếc USB của mình. Bạn có thể sử dụng thiết bị để khóa hoặc mở khóa máy tính, hay để kết nối nhanh đến mạng không dây trên PC, gia tăng hiệu năng máy tính thậm chí còn làm một web server trực tiếp trên chính USB.
Người dùng Windows XP cũng có thể thử tải và sử dụng ứng dụng USB Flash Drive Manager của Microsoft, mặc dù chương trình không hỗ trợ cho các phiên bản Windows sau này.
Khóa và mở khóa máy tính

Ứng dụng Predator sẽ giúp biến chiếc USB thành một thiết bị điều khiển truy cập – một chìa khóa cho máy tính. Khi bạn rời khỏi máy, hãy tháo USB ra và máy tính sẽ được khóa. Khi trở lại, chỉ cần cắm lại thiết bị vào để mở khóa. Điều này giống như chức năng Lock trên Windows do người dùng không phải nhập mật khẩu khi sử dụng lại máy.
Sau khi tháo USB khỏi máy, các cửa sổ đang mở sẽ thu nhỏ lại đồng thời, màn hình tự động tối đi và khi cắm USB trở lại, màn hình cũng sẽ bật trở lại.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

Kết nối nhanh tới mạng không dây

Hệ điều hành Windows có một tính năng cho phép lưu lại tên mạng không dây hiện tại, mật khẩu và các thông tin khác vào một chiếc USB. Người dùng sau đó có thể sử dụng thiết bị để kết nối nhanh vào mạng Wi-Fi của mình trên máy tính khác mà không cần nhập đi nhập lại mật khẩu. Trên thực tế, người dùng thậm chí có thể sử dụng USB để kết nối nhanh một chiếc Xbox 360 với mạng Wi-Fi. Chỉ cần chọn tùy chọn Windows Connect Now trong khi thiết lập mạng không dây trên Xbox.
Để lưu lại các thiết lập Wi-Fi trên USB, nhấn vào biểu tượng mạng không dây dưới khay hệ thống, kích chuột phải vào mạng không dây được kết nối hiện tại và chọn Properties.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

Trên thẻ Conncection, kích vào đường dẫn Copy this network profile to a USB flash drive.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

Nhấn Next để Windows copy các thiết lập mạng vào USB. Cắm USB vào máy tính khác sau đó kích đúp vào file setupSNK.exe trên nó để cài đặt thông số mạng lên máy.
Gia tăng hiệu năng bằng ReadyBoost

Nếu đang sở hữu một ổ đĩa cứng tốc độ thấp trên máy thì ReadyBoost có thể giúp tăng tốc cho máy. Khi người dùng kích hoạt ReadyBoost cho một ổ đĩa, nó thực hiện nhiệm vụ như một bộ nhớ cache cho ổ cứng, lưu đệm các file được sử dụng thường xuyên. Nếu tốc độ đọc dữ liệu từ USB nhanh hơn so với từ ổ cứng, Windows sẽ đọc file từ cache trên ổ USB thay thế. Người dùng sẽ không nhận thấy sự tăng cường hiệu năng nếu đang dùng một ổ cứng 7200+ RPM. Nếu có một ổ trạng thái rắn SSD, Windows sẽ không để bạn sử dụng ReadyBoost do cache sẽ chậm hơn so với SSD.
Để bật ReadyBoost, kích chuột phải vào biểu tượng ổ USB trên Windows Explorer, chọn Properties và sử dụng các tùy chọn trên thẻ ReadyBoost. Windows sẽ chỉ cho phép bạn bật ReadyBoost nếu USB đủ nhanh vì vậy bạn có thể nhận thấy các tùy chọn này bị mờ đi với một số thiết bị. ReadyBoost cũng đòi hỏi một ổ flash dung lượng ít nhất 256 MB.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

Cài đặt Web Server bỏ túi

Nếu là một nhà phát triển Web thì bạn có thể cài đặt ứng dụng Server2Go lên USB và biến nó thành một Web Server bỏ túi. Server2Go gồm một bộ server WAMPP hoàn chỉnh đó là Windows, Apache, MySQL, PHP và Perl. Bạn có thể cắm ổ USB Flash vào bất kỳ máy tính chạy Windows nào để khởi chạy nhanh Web Server mà không cần cài đặt. Sở hữu một bộ Web Server hoàn chỉnh trong túi quần có thể lý tưởng cho nhiều mục đích. Server2Go cho phép người dùng tải về miễn phí.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

USB Flash Drive Manager

Nếu vẫn đang sử dụng Windows XP, hãy thử sử dụng ứng dụng quản lý USB USB Flash Manager của Microsoft. Không may là, ứng dụng này không tương thích với Windows Vista, Windows 7 và các bản Windows mới hơn.
USB Flash Drive Manager tập trung quản lý các ổ flash. Người dùng có thể lưu dự phòng các file ảnh của ổ flash vào máy tính, phục hồi chúng, dễ dàng sao chép file vào ra ổ cứng và gán nhãn cho USB. Chương trình gộp nhiều chức năng thông thường của ổ Flash trong Windows vào một cửa sổ, rất thuận tiện cho những người mới.

Hình ảnh trên diễn đàn Việt Designer

Bạn cũng có thể cài đặt rất nhiều ứng dụng bỏ túi khác nhau vào USB để có thể mang theo bên mình và sử dụng bất cứ khi nào cần mà không phải cài đặt lại.

source: http://forum.vietdesigner.net/threads/5-cong-dung-cua-chiec-usb-co-the-ban-chua-biet.12498/#ixzz2JIHdw9Nv

Mời bạn xem video bên dưới. Công nghệ tiên tiến làm nên những cảnh quay tuyệt đẹp.

Bài xích Trung Quốc một cách cực đoan là thiếu hiểu biết

“Ứng xử tương xứng với phẩm giá”, điều mà thủ tướng Nhật nói với dân là một kinh nghiệm tốt dành cho giới trẻ Việt Nam trong cách hành xử trước vấn đề Trung Quốc.

TS kinh tế Lê Vĩnh Trương (Quỹ Nghiên cứu biển Đông) cho rằng những cuộc tranh luận nảy lửa của giới trẻ về lòng yêu nước là tín hiệu lạc quan của đất nước; song cần thiết phải giữ một cách tiếp cận chừng mực, toàn diện và đầy đủ với Trung Quốc để tránh rơi vào trạng thái cực đoan trong phát ngôn và hành xử.

– Phóng viên: Nhiều người Việt Nam hiện nay có xu hướng bài xích Trung Quốc (TQ), thể hiện ở việc không dùng hàng TQ, chửi bới TQ, miệt thị người TQ… Ông đánh giá như thế nào về hiện tượng này?

– TS Lê Vĩnh Trương: Ở góc nhìn kinh tế, hàng hóa và dịch vụ TQ, như dịch vụ phòng khám chẳng hạn, có một số không nhỏ gây quan ngại về phẩm chất làm cho người tiêu dùng nghi ngờ về sự cẩu thả trong quản lý. Đây là phản ứng tự nhiên của thị trường một cách công bằng và lành mạnh. Nếu giới thương mại và sản xuất TQ muốn cải thiện hình ảnh hàng hóa và dịch vụ TQ vào Việt Nam thì họ phải điều chỉnh chất lượng cho thị trường Việt Nam. Tôi không thấy có sự bài xích nào ở đây cả.

Người Việt Nam nói chung có một sự căm phẫn trước hình ảnh TQ tung hoành biển Đông, xâm chiếm đảo của VN. Năm 2005, họ giết ngư dân Hậu Lộc (Thanh Hóa) và thi thể ngư dân phải ướp nước đá chở về. Từ đó đến nay, lính liên tục quấy phá, xâm hại, bắt bớ, đánh đập, sỉ nhục ngư dân Việt Nam đến mức phải vái lạy ngay trên tàu. Và oái oăm là chính họ lại đưa lên các phương tiện thông tin để thị uy.

Đặc biệt, vài năm gần đây, có thể đọc dễ dàng trên mạng các câu chuyện giới cầm quyền TQ lợi dụng cuộc chiến tranh ở Việt Nam để thủ lợi. Thế nên cảnh giác với giới chức TQ là một tình cảm bình thường ở người Việt Nam.

– Đó là với giới chức, còn với người dân thường TQ thì sao?

– Theo tôi, nhân dân TQ đã bị giới chức TQ tẩy não về Hoàng Sa và Trường Sa đến một mức độ gây nguy hiểm cho chính TQ và những người tỉnh táo ở TQ đang tìm cách hạ nhiệt thông qua vụ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” được giới thiệu trên các phương tiện thông tin đại chúng TQ vào tháng 7-2012.

Theo tôi, có lẽ chưa chính xác khi cho rằng có sự miệt thị người TQ. Người Việt trong tinh thần bao dung và cùng chung sống hòa bình vẫn sống và làm việc với người Âu, Mỹ và người TQ. Tại Việt Nam, quảng cáo trường học Hoa ngữ và cả phòng khám bệnh vẫn có mặt trên báo chí, người Hoa vẫn thoải mái đi chùa chiền lễ bái của mình… Người Việt Nam vẫn cứu ngư dân TQ gặp nạn; vẫn treo tranh thủy mặc, đọc thơ Đường các dịp lễ tết, như mối giao lưu văn hóa xã hội bao năm qua giữa các cộng đồng dân tộc Việt Nam với nhau.

Dẫu vậy, tôi vững tin rằng nhân dân Việt Nam sẵn sàng đập tan âm mưu bành trướng nhiều kiểu của TQ từ thủ đoạn phân hóa nội bộ người Việt Nam đến lấn chiếm biển đảo, phá hoại kinh tế, kích động sắc tộc cho đến phá Việt Nam trên trường ngoại giao ASEAN gần đây.

Hiểu biết thì sẽ không cực đoan

– Quan điểm của ông thế nào về một ám ảnh nước lớn đè nặng lên VN?

– Ở thế hệ chúng tôi, công bằng mà nói, có sự khâm phục người TQ cần cù lao động và phát triển kinh tế, khâm phục trí thức TQ bảo tồn nền văn hóa của họ. Việc nhẫn nhịn TQ đã diễn ra từ ngàn xưa, khởi đầu từ các triều đại Việt Nam sau mỗi lần đánh tan quân xâm lược phương Bắc. Nhẫn nhịn để lo cho kế sách lâu dài của đất nước khác với buông xuôi đầu hàng. Nhưng nếu cho rằng hiện có một nỗi sợ TQ thì với quan sát của cá nhân, tôi cho rằng chưa bao giờ có. Giới làm chính sách có cách ứng xử của họ nhưng tôi tin họ biết và quý bức thông điệp rằng đại bộ phận người Việt Nam không sợ TQ.

Người TQ cũng không thiếu những trí thức như Lý Lệnh Hoa, Lưu Á Châu đã nhìn thấy được điều khiếm khuyết của chính nước họ. Không phải tất cả họ đều sẵn sàng cho một cuộc gây hấn với Việt Nam vốn là một bãi lầy quân sự, một bãi mìn chính trị mà kẻ gây hấn phải trả giá cao.

Khi có đầy đủ kiến thức, ý chí và ý thức về quan hệ Việt Nam-TQ không chỉ từ xưa mà cả thời cận đại từ 1954 đến nay, người Việt sẽ không còn ở hai thái cực – một là quá sợ và hai là quá căm giận người TQ mà mất khôn, dẫn đến ứng xử theo tinh thần dân tộc cực đoan.

TQ phản lại “văn hóa hài hòa”

– Dù thế nào chăng nữa, TQ sẽ mãi mãi là một người hàng xóm của chúng ta, bất chấp họ có thân thiện hay không. Nếu là ông, ông sẽ lựa chọn thái độ cá nhân đối với TQ như thế nào?

– Khi bàn về những giải pháp hàn gắn quan hệ, theo tôi, mỗi bên cần tìm những điều tích cực từ phía bên kia đã làm cho mình để chiêm nghiệm và thực hiện những điều tích cực trong mối quan hệ. Người Việt Nam với bản tính khoan hòa đã chủ động làm nhẹ nỗi đau trận đại bại 1979 của TQ và sự thảm hại của tội ác “chống lưng” diệt chủng Khmer Đỏ của họ.

Ngược dòng thời gian, tôi nhớ tới hình ảnh Tôn Thất Thuyết nghĩ về TQ như một nước bạn có thể giúp Việt Nam phục quốc chống Tây – hình ảnh ông ẩn náu ở TQ và ngày ngày chém đá, nhìn nước mất vào tay kẻ thù làm xúc động thế hệ chúng tôi. Những mối giao hảo của các chí sĩ Việt Nam-TQ trước và sau cách mạng Tân Hợi vẫn còn đó. Người Việt Nam chia sẻ nỗi đau của nhân dân TQ trong vòng lệ thuộc mãi về sau năm 1949.

Thế còn TQ thì sao? Người TQ chua xót với nỗi đau nô lệ của dân tộc mình nhưng tại sao lại để cho giới cầm quyền thản nhiên ức hiếp, sát hại ngư dân nghèo Việt Nam, ngụy tạo chứng cứ độc chiếm biển Đông, tuyên truyền một chiều cho hàng loạt hành động sai quấy, vụng về trong chính sách bên miệng hố chiến tranh, hống hách trên bàn hội nghị, cậy tiền trong các mối quan hệ? Chính họ đã phản lại “văn hóa hài hòa”, “cầu đồng tồn dị” do chính họ đưa ra trước đây không lâu.

“Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” – Không nên hành xử với kẻ khác điều mà mình không muốn kẻ khác ứng xử với mình. Họ quên cả lịch sử lẫn lời dạy của ông thầy nước họ hay sao?

Câu chuyện ngàn năm qua cho thấy: Bạn hay thù là do nước lớn TQ quyết định, nước nhỏ thì chỉ muốn yên ổn. Nói cách khác, TQ là một người hàng xóm có khuynh hướng giàu đổi bạn, có ký ức không bền về lịch sử TQ-Việt Nam và từ chối hiểu phẩm giá Việt Nam – vốn hiếu hòa nhưng thừa tinh thần bảo vệ đất nước. Việc thiếu ký ức này không phải lỗi của đại bộ phận nhân dân TQ.

Ứng xử với phẩm giá

– Về việc TQ chiếm đảo Trường Sa, ông nghĩ sao?

– TS Trần Vinh Dự có lần viết rằng Việt Nam – với tư cách là một quốc gia tồn tại – vẫn sẽ mãi tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa. Xin bổ sung: Việt Nam đã từng mất nước hàng ngàn năm và trong các cuộc chiến vẫn thường tạm rút ra khỏi thủ đô nhưng… những gì của Việt Nam theo sử sách và luật pháp quốc tế thì Việt Nam vẫn sẽ khôi phục lại, vẫn mãi là của Việt Nam. Dĩ nhiên, trong câu chuyện này, không thể chỉ nói suông mà mỗi người Việt Nam phải hành động cụ thể để bảo vệ và khôi phục chủ quyền này như cha ông Việt Nam đã làm hàng ngàn năm nay.

Chúng ta phải ôn hòa và kiên trì sử dụng Công ước LHQ về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) và Tuyên bố về ứng xử của các bên tại biển Đông (DOC) cũng như những chứng cứ chủ quyền về Trường Sa – Hoàng Sa từ trước đây, tạo nên cách thức chủ đạo để bảo vệ biển Đông và các đảo Việt Nam; thu thập đầy đủ chứng cứ pháp lý để khi cần Việt Nam sẽ có thể đấu tranh pháp lý với TQ trên mặt trận pháp lý quốc tế.

Bên cạnh đó, việc cần làm là ghi lại hình ảnh những hành vi xâm lấn để đề phòng TQ tạo cớ leo thang và chuẩn bị đầy đủ sức mạnh vũ trang để đáp trả khi bị tấn công và thông báo cho dư luận quốc tế.

“Ứng xử tương xứng với phẩm giá”, điều mà thủ tướng Nhật nói với dân, là một kinh nghiệm tốt.

HỮU LONG (PHÁP LUẬT TPHCM)

Nguồn: REDS.vn [http://reds.vn/index.php/chinh-tri/chu-quyen/2593-chong-trung-quoc-mot-cach-cuc-doan-la-thieu-hieu-biet]

 

Vĩnh biệt Sihanouk – nhân chứng số 1 của lịch sử hiện đại Campuchia

Cựu hoàng Campuchia Norodom Sihanouk tại vị hơn 60 năm cho tới khi nhường ngôi cho con vào năm 2004 sau khi trải qua bao nhiều thăng trầm của lịch sử Campuchia hiên đại.

Ông là người đã chứng kiến Campuchia giành lại độc lập từ Pháp, trải qua thời kỳ Khmer Đỏ thảm khốc, cuộc chiến tranh du kích sau đó, rồi quốc gia Campuchia quân chủ lập hiến ngày nay.

Theo trang web chính thức của hoàng gia, sau khi ông thoái vị, Quốc hội Campuchia ra nghị quyết tôn vinh ông làm thái thượng hoàng với các nghi thức và đặc quyền giống như một vị quân vương tại vị.

Cựu hoàng Campuchia Norodom Sihanouk đã qua đời ở tuổi 90 vì cơn trụy tim trong một bệnh viện tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Thông tin này do Phó thủ tướng Campuchia Nhik Bun Chhay xác nhận vào sáng 15-10.Campuchia sẽ tổ chức quốc tang và cả nước sẽ treo cờ rủ, theo người phát ngôn chính quyền Khieu Kanharith. Hồi tháng 1, ông Sihanouk đã di nguyện được hỏa táng theo nghi thức Phật giáo và truyền thống Campuchia.

Sinh ngày 31-10-1922, ông Sihanouk trải qua thời thơ ấu sung túc trong gia đình hoàng tộc và được người Pháp chọn lên ngai vàng năm 1941 với lòng tin rằng một hoàng tử trẻ sẽ dễ kiểm soát hơn.

Nhưng người Pháp là những người đầu tiên trong nhiều người đã sai lầm khi đánh giá thấp Sihanouk. Năm 1953 người Pháp đã phải trả lại độc lập cho Campuchia.

Hai năm sau Sihanouk thoái vị để tổ chức một đảng chính trị lớn và đưa Campuchia vào một giai đoạn trung lập không dễ dàng ở thời kỳ đỉnh điểm của Chiến tranh lạnh. Ông chấp nhận viện trợ có hạn từ Mỹ và xây dựng quan hệ với Trung Quốc cũng như góp phần sáng lập Phong trào Không liên kết.

Sihanouk là một chính trị gia đầy nhiệt tâm, tài năng, đồng thời cũng là một quân vương ngẫu hứng và đôi khi hành xử bột phát. Ông làm phim, vẽ tranh, sáng tác nhạc, thành lập một đội bóng của hoàng gia và một ban nhạc jazz của riêng ông. Ông cũng thích xe hơi, phụ nữ và nghệ thuật ẩm thực. Sihanouk kết hôn ít nhất năm lần và có 14 người con.

“Tôi là Sihanouk và mọi người Campuchia đều là con cái của tôi”, ông từng nói.

Năm 1960, Sihanouk trở thành quốc trưởng sau khi cha ông qua đời. Năm 1970, tướng Lon Nol được Mỹ ủng hộ tuyên bố tiến hành đảo chính khi ông Sihanouk đang thăm chính thức Liên Xô và hủy bỏ chế độ quân chủ.

Sihanouk lưu vong sang Trung Quốc để lãnh đạo một phong trào chống đối, còn tại Campuchia, Khmer Đỏ dần lên nắm quyền. Sau khi Pol Pot và đồng bọn nắm hoàn toàn quyền lực tháng 4-1975, những cuộc tàn sát và tử hình hàng loạt bắt đầu, các trại tập trung mọc lên và khoảng 1,7 triệu người Campuchia, tương đương một phần năm dân số, đã thiệt mạng.

Bản thân Sihanouk mất năm người con và 14 người cháu dưới tay Khmer Đỏ. Nhà vua được phép trở lại đất nước vào năm 1976 nhưng qua can thiệp của Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai, Sihanouk mới thoát án tử hình và bị quản thúc tại cung điện của ông cho tới khi Pol Pot bị lật đổ ba năm sau đó.

Sihanouk là “một nhà quân chủ kiểu phong kiến của thời dân chủ. Ông được người dân yêu mến nhưng những nỗ lực của ông nhằm đem lại sự ổn định sau nhiều thập kỷ bạo lực rối ren ở Campuchia thường là thất bại” – theo AP.

Giai đoạn 1979-1991, ông lại phải rời Campuchia, rồi trở về lãnh đạo nền cộng hòa mới. Năm 1993, khi Campuchia tổ chức những cuộc bầu cử quốc hội đầu tiên, quyền lực nhà vua được khôi phục và quốc gia Đông Nam Á này trở thành một nhà nước quân chủ lập hiến.

Đảng bảo hoàng FUNCINPEC của con trai Sihanouk, Norodom Ranariddh, giành thắng lợi trong cuộc bầu cử và thành lập liên minh với Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) của ông Hun Sen.

Tháng 9-1993, Sihanouk lại lên ngôi quốc vương Campuchia. Cuộc đấu tranh quyền lực giữa CPP và FUNCINPEC kéo dài năm năm, đôi khi dẫn tới đổ máu và Sihanouk đã lựa chọn im lặng, cho tới khi tình hình có nguy cơ trở thành nội chiến và Sihanouk can thiệp để buộc Ranariddh chấp nhận một liên minh mới với Hun Sen.

Trong những năm cuối đời, nhiều người lớn tuổi ở vùng nông thôn Campuchia vẫn sùng kính ông, nhưng một bộ phận lớp trẻ chỉ coi ông là một hình bóng quá khứ, thậm chí phải chịu trách nhiệm một phần vì những bi kịch của đất nước.

Cựu hoàng chuyển sang viết blog và lui hẳn về sau hậu trường, dành phần lớn thời gian của ông ở Bắc Kinh, trong sự chăm sóc của các bác sĩ.

Hoàng thân Sisowath Thomico, một thành viên hoàng gia và là trợ lý riêng của ông Sihanouk, nói cựu hoàng qua đời vì cơn trụy tim trong một bệnh viện ở Bắc Kinh. “Việc ông qua đời là một tổn thất lớn với Campuchia”, ông Thomico nói, đồng thời khẳng định ông Sihanouk đã cống hiến đời mình “cho lợi ích quốc gia, dân tộc và người dân Campuchia”.

Người kế nhiệm của ông, Quốc vương Norodom Sihamoni, đã cùng Thủ tướng Campuchia Hun Sen sang Bắc Kinh ngày 15-10 để đưa thi hài cựu hoàng về nước, theo lời đại tá Chhay Bunna, phụ trách an ninh ở sân bay quốc tế Phnom Penh.

HẢI MINH (TUỔI TRẺ ONLINE)

 

 

[lấy bài từ REDS.vn]

Sự thật về Biệt thự của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Hiện nay trên mạng internet, các trang web, blog phản động như “Dân Làm báo”, “baohoasen”, “tintuchangngay”, “webdoithoai”, “boxitvn” … đang thi nhau đăng tải và thêm mắm, thêm muối bài viết với tiêu đề “Ngắm Biệt Thự Mới Xây Của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng”.

Trích đoạn: “Căn biệt thự mà thủ tướng Việt Nam đang sở hửu – được xây dựng từ năm 2000 mang đậm phong cách cổ điển châu Âu với đầy đủ những cơ sở vật chất cho một cuộc sống xa hoa như bể bơi, sân vườn, spa..và đặc biệt mặt tiền của ngôi nhà quay ra hướng vịnh với khung cảnh biển thoáng đạt.”

Tôi thấy Bài viết trên đang làm cho người dân hiểu lầm nghiêm trọng. Vì hầu hết người dân thường rất tò mò với các thông tin riêng tư của Lãnh đạo đất nước hoặc những người nổi tiếng. Đặc biệt các bạn sinh viên, học sinh rất dễ tin và bất mãn với chế độ và Lãnh đạo đất nước khi tiếp nhận các thông tin kiểu này.

Để tìm làm rõ sự thật hư vấn đề này, Tôi quyết định tìm hiểu:
Những gì đang diễn ra?
Các bạn có thể search trên google với từ khóa “Ngắm Biệt Thự Mới Xây Của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng” . Ngay lập tức Google sẽ liệt kê hàng chục đường dẫn của các trang web, blog phản động đăng bải bài viết này.

[IMG]
Hàng chục đường dẫn của các trang web, blog phản động đăng bải bài viết này.

Qua tìm hiểu, tôi thấy bài viết trên được phát tán trên mạng vào ngày 10/3/2012, đang được các trang web, blog phản động thi nhau đăng lại bài viết trên.

Đặc biệt, tôi còn thấy có cả Video mô tả cụ thể Lâu đài này và xuyên tạc là của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do tài khoản Vnh20 đăng tải tại  được upload ngày 7/8/2011 (trước thời điểm bài viết trên được phát tán 10-3-2012 so với ngày 7/8/2012 là hơn 7 tháng) với dung xuyên tạc trắng trợn và nhảm nhí.

[IMG]
Hình được chụp từ video đã lắp ghép thô thiển bằng mắt thường ai cũng có thể nhận biết.

Ngoài ra, Bài viết “Nguyễn Tấn Dũng Bán Nước Mua Lâu Đài” được đăng bởi “nguoithathoc1959″ từ tháng 8/2011 đưa tin ông Nguyễn Tấn Dũng là chủ sở hữu một tòa lâu đài ở Ả Rập với những hình ảnh như trên .

Toàn bài viết “Nguyễn Tấn Dũng Bán Nước Mua Lâu Đài” với lời lẽ lắp ghép, bôi nhọ Lãnh đạo, xuyên tạc đến mức nhảm nhí. Thể hiện bản chất phản động của các trang web trên.

Đâu là sự thật?

Theo tôi tìm hiểu, Lâu đài này thuộc về bà Benazir Bhutto của Pakistan hoặc là của Pvldarhayy, một người ở Iran
Thứ nhất, Toà lâu đài này thuộc về một người Iran là Pvldarhayy sống tại Teheran, Căn biệt thự này được BBC so sánh là to và đẹp ngang với Nhà Trắng của Mỹ. Tham khảo tại
http://umic.ir/index.php?option=com_content&task=view&id=889&Itemid=318

[IMG]
Hình ảnh mô tả Lâu đài này của một người ở Iran

Thứ hai, Tòa lâu đài này được cho là thuộc về Bà Benazir Bhutto (Bà Benazir Bhutto, hai lần làm thủ tướng Pakistan (1988–1990; 1993–1996) và sau đó là lãnh đạo của đảng đối lập Đảng Nhân dân Pakistan, đã bị ám sát ngày 27 tháng 12 năm 2007).

Các bạn hãy tìm kiếm (search) trên google với từ khóa “Benazir Bhutto Palace Dubai”. Ngay lập tức Google liệt kê hàng chục đường dẫn tới Tòa lâu đài này. Các bạn hãy so sánh các hình ảnh và video để biết sự thật mà các tổ chức và cá nhân phản động đang xuyên tạc nhảm nhí đến mức nào:

Sau đây là các địa chỉ mô tả về Lâu đài của Bà Benazir Bhutto mà các bạn có thể tham khảo:
http://sweet-wallpapers.weebly.com/benazirs-palace-in-dubai.html
http://www.paklinks.com/gs/images-central/284704-late-benazir-bhuttos-house-in-dubai.html
http://khangeee.blogspot.com/2010/12/benazir-bhutto-palace-dubai-exclusive.html
http://sweet-wallpapers.weebly.com/benazirs-palace-in-dubai.html
(Benazir Palace In Dubai)  được u2ubex upload vào ngày 4/2/2009

[IMG]
video mô tả Lâu đài này của bà Benazir Bhutto

(Benazir Palace In Dubai)  được 07Bilawal upload 16/3/2010
Tôi đã đăng lại tại đây để bạn đọc tham khảo:
– (Benazir Bhutto’s Palace in Dubai) 
– (The Bhutto’s Palace family’s cribs, Let’s see what’s inside) 

Tôi thấy các tổ chức, cá nhân phản động đang ra sức phát tán thông tin này và rất nhiều thông tin khác để bôi nhọ Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, đánh lừa nhân dân. Nhưng hành động này càng làm cho họ nhảm nhỉ và nực cười.
Cứ đà này không biết mai mốt họ có nói White House, hay điện Kremli là của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không nữa

 

Nguồn: http://www.yeutoquoc.org/threads/97/

KHÔNG BIẾT XẤU HỔ THÌ… GAY!

Không biết xấu hổ thì có nghĩa là không bao giờ có thể tự mình tu tỉnh, rèn luyện, khắc phục những yếu kém, sai lầm của mình. Và cứ như vậy, họ như đôi giày đã giẫm bùn… Không cần gìn giữ nữa, cứ thế mà giẫm bạt mạng, bất kể là vào đâu.

1. Cách đây mấy năm, tôi sang Hàn Quốc. Trong một buổi gặp gỡ với Bộ trưởng Bộ Thông tin Hàn Quốc, chúng tôi có đặt câu hỏi rằng, tại sao Hàn Quốc lại có sự phát triển về kinh tế thần kỳ đến như vậy? Không cần suy nghĩ lâu, ngài Bộ trưởng nói: “Chúng tôi có được như ngày hôm nay chính là vì dân tộc chúng tôi cảm thấy rất nhục nhã, xấu hổ khi phải thua kém các nước khác, đặc biệt là với nước Nhật”.

Rồi ông kể cho chúng tôi nghe rằng, vào những năm 60, 70 thế kỷ trước khi người Nhật đã chế tạo ra được những chiếc đài bán dẫn chỉ to hơn bàn tay thì người Hàn Quốc mới làm ra chiếc đài bán dẫn nặng gần 2kg. Mặc dù hàng hóa mẫu mã xấu xí, chất lượng thua rất xa hàng Nhật, hàng Mỹ nhưng người Hàn Quốc vẫn dùng và kiên quyết không dùng hàng Nhật, hàng Mỹ. Họ coi việc sử dụng hàng nội địa là yêu nước. Và cho đến bây giờ, hàng điện tử của Hàn Quốc đã “đánh” cho hàng điện tử của Mỹ, Nhật và nhiều quốc gia khác “xất bất xang bang”.

Ở Hàn Quốc, rất hiếm thấy hàng Nhật, hàng Mỹ. Ôtô chạy trên đường có đến 99% là xe Hàn, còn hàng điện tử và hàng tiêu dùng thì khỏi phải nói đất Hàn không có chỗ đứng cho hàng Nhật. Đúng là sự “cảm thấy xấu hổ” khi thua kém bạn bè đã tạo động lực tinh thần cho người Hàn Quốc. Văn hóa Hàn Quốc đang xâm nhập một cách sâu rộng vào Nhật Bản, Trung Quốc. Còn ở Việt Nam này, người ta mê văn hóa Hàn Quốc đến mức độ đặt tên con cái theo các ngôi sao Hàn, rồi những fan hâm mộ đến hôn cả ghế mà ngôi sao Hàn Quốc vừa ngồi. Chỗ nào cũng thấy sự hiện diện của người Hàn Quốc, từ đồ điện tử, chăn ga gối đệm và đến cái món kim chi vốn khó ăn với người Việt, nay cũng ngự trị trên menu của rất nhiều nhà hàng.

2. Nhìn về nước Việt ta, bấy lâu nay cái dây thần kinh “xấu hổ” đã bị đứt ở rất nhiều người và thực sự đã phần nào làm triệt tiêu tinh thần sáng tạo và vươn lên trong xây dựng và phát triển kinh tế, văn hóa của người Việt.

Không ít cán bộ Việt Nam khi đi sang Cuba đã chê bai, dè bỉu rằng, Cuba nghèo quá, người dân sống khốn khổ quá, thiếu thốn quá và nhiều người đã thẳng thừng tuyên bố, một xã hội như Cuba thì không thể chấp nhận được. Nhưng họ lại không biết rằng, không một trẻ em nào ở Cuba dưới 6 tuổi thiếu sữa uống. Họ không biết rằng, Cuba không có một trẻ em nào thất học và họ càng không biết rằng, ở đất nước này trẻ em đi học không những không phải đóng học phí, mà còn được cấp sách vở, quần áo và một bữa ăn ở trường. Còn khám chữa bệnh cho người dân thì khỏi phải nói, chúng ta đừng bao giờ mơ thấy được như vậy.

Thế vận hội Olympic London vừa rồi, Cuba xếp hạng 15 về thành tích thể thao. Trong khi đó, Việt Nam tự hào vỗ ngực với đủ mọi thứ thành tựu thì đứng ở hàng 86, cùng với 20 quốc gia khác “đem quân” đi thi đấu mà trắng tay không được một mảnh huy chương nào. Ấy thế mà cấm thấy có một ai ở ngành thể dục thể thao có lời xin lỗi. Cũng rất nhiều người nghĩ rằng, CHDCND Triều Tiên đang kiệt quệ. Ấy vậy mà họ xếp thứ 20 về thành tích thể thao trên thế giới đấy.

Bao nhiêu năm nay, chúng ta tự vẽ ra một vòng hào quang cho mình và người ta lầm tưởng rằng, một quốc gia có thể đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất trên thế giới thì có thể làm gì cũng được, kể cả trong xây dựng và phát triển kinh tế. Nhưng tất cả đều nhầm. Và thực tế cho thấy, nền kinh tế Việt Nam đang “đứng ở đâu”.

Chúng ta có rất nhiều đại gia mà về thói ăn chơi của họ thì có lẽ các tỷ phú trên thế giới cũng còn phải chào thua. Nhưng thử hỏi đã có bao nhiêu doanh nghiệp tư nhân vươn ra được thị trường thế giới? Hay là loanh quanh chỉ có vài ba doanh nghiệp cò con…

Bao nhiêu năm chúng ta đã sống trong những vầng hào quang giả tạo và không dám thừa nhận một thực tế rằng, trí tuệ Việt Nam ngày càng thấp đi trên bảng xếp hạng toàn cầu. Người Việt Nam ngày càng kém đi về sức lực (mặc dù tuổi thọ cao hơn); môi trường sống ngày càng bị tàn phá nặng nề; trật tự an toàn xã hội ngày một lộn xộn… Còn trong phát triển kinh tế thì khỏi phải bàn. Chúng ta chẳng có gì đáng tự hào ngoài việc là nước xuất khẩu nhiều gạo, nông sản nhiệt đới… Nhưng xuất khẩu lắm gạo, đứng vị trí cao mà giá thấp, khiến người nông dân vẫn cứ nghèo khó?

Tôi đã tiếp xúc với không ít doanh nhân Việt. Điều mà tôi nhận thấy nhất ở nhiều người đó là thói huênh hoang, vỗ ngực, nhìn thiên hạ bằng con mắt “mục hạ vô nhân” và nặng về thói làm ăn chộp giật. Rất hiếm người có những khát khao, trăn trở và có suy nghĩ xấu hổ rằng, tại sao chúng ta lại không vươn được ra thế giới?

3. Một sự không biết xấu hổ nữa, đó là người ta đã coi những kẻ tham nhũng, những kẻ phạm tội là… “rất bình thường”. Đã có không ít những trường hợp khi giám đốc bị bắt vì tội tham nhũng thì công đoàn, cấp ủy đơn vị vào tận trại giam tiếp tế thăm nuôi, động viên. Đã có không ít những kẻ khi được mãn hạn tù trở về được người ta tổ chức đón tiếp, thậm chí mang cả hoa đến cổng trại giam để tặng. Chao ôi! Thời bao cấp nhà nào có con hư đốn bị công an bắt; có người đảo ngũ, có người mắc vòng lao lý thì người thân trong gia đình khi ra đường chỉ cúi mặt, không muốn để thiên hạ nhìn thấy. Nhưng bây giờ, khái niệm “xấu hổ” trong rất nhiều, rất nhiều người khi mắc sai phạm hầu như không còn nữa. Một người không biết xấu hổ thì cũng có nghĩa rằng họ không còn liêm sỉ. Mà với kẻ không có liêm sỉ thì có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích cá nhân.

Cách đây ít hôm, tôi có dịp được trò chuyện với một Bí thư Tỉnh ủy. Ông đã cay đắng thốt lên rằng, cán bộ, đảng viên bây giờ nhiều người không còn biết xấu hổ nữa. Họ không biết xấu hổ khi đã không làm tròn chức trách được Đảng, nhân dân giao phó. Và vì không biết xấu hổ cho nên họ trở nên vô cảm đối với dân. Cái họa cũng chính từ đây mà ra. Tôi có hỏi ông rằng: Vậy tình hình như thế này thì phải làm thế nào? Ông cười như mếu và nói: Nghị quyết Trung ương IV có rồi, vấn đề bây giờ là làm thế nào để cho cán bộ thấy rằng cần phải biết xấu hổ với những việc làm của mình. Có xấu hổ thì mới biết tu tỉnh. Nhân dân ta vốn là một dân tộc rất rộng lòng tha thứ. Người dân cũng sẽ sẵn sàng bỏ qua cho những lỗi lầm của người khác nhưng vấn đề ở chỗ là người ấy phải biết xấu hổ và còn phải biết giữ liêm sỉ cho mình.

Không biết xấu hổ thì có nghĩa là không bao giờ có thể tự mình tu tỉnh, rèn luyện, khắc phục những yếu kém, sai lầm của mình. Và cứ như vậy, họ như đôi giày đã giẫm bùn… Không cần gìn giữ nữa, cứ thế mà giẫm bạt mạng, bất kể là vào đâu.

Theo : Petrotimes

CHIA CẮT – NỖI ĐAU LỚN NHẤT CỦA DÂN TỘC

Nam Bắc là một nhà – không lực lượng nào có thể chia cắt được!

Một dòng sông Bến Hải, rộng không quá 100 mét, một cầu Hiền Lương dài 178 mét mà người Việt Nam phải đi suốt 18 năm (1954-1972), đánh đổi không biết bao xương máu mới qua được bờ Nam sông Bến Hải. Ngoài những trận chiến khốc liệt, không hiếm những cuộc “chọi màu”, “chọi loa”, “chọi cờ” cũng quyết liệt không kém giữa 2 bên tại đôi bờ cầu Hiền Lương. Đó là những trận chiến âm thầm nhưng ý nghĩa của nó lại hết sức lớn lao, thể hiện khát vọng thống nhất của dân tộc Việt Nam, cũng như câu nói của nhà điện ảnh Thụy Điển Gerald Evans: “Vĩ tuyến 17 – nơi “trưng bày” sự man rợ đến tột cùng của đế quốc Mỹ và lòng dũng cảm đến mức thần thánh của nhân dân Việt Nam.”
………………
…….

“Cuộc chiến màu sắc”

Trong sự mâu thuẫn chính trị giữa hai bên, trong đó nổi bậc là phong trào đấu tranh chính trị đòi hiệp thương Tổng tuyển cử thống nhất đất nước của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà(VNDCCH) đối với chính quyền Việt Nam Cộng hoà(VNCH), cây cầu Hiền Lương và dòng sông Bến Hải bị cuốn vào cuộc tranh chấp vì đây là nơi giáp mặt của hai chính quyền đối lập.

Ở đoạn giữa cầu có một vạch trắng kẻ ngang, rộng 1cm được dùng làm ranh giới. Thoạt đầu VNCH chủ động sơn một nửa cầu phía nam thành màu xanh, VNDCCH liền sơn tiếp màu xanh một nửa cầu còn lại. Sau VNCH lại chuyển sang màu nâu thì VNDCCH cũng sơn lại màu nâu. Cứ như thế, cầu Hiền Lương luôn thay đổi màu sắc, hễ VNCH sơn một màu khác đi để tạo ra hai màu đối lập thì ngay lập tức VNDCCH liền sơn lại cho giống. Cuối cùng vào năm 1975, cây cầu chung một màu xanh thống nhất. Hành động sơn màu cầu là một cách đấu tranh chính trị nhằm nói lên khát vọng thống nhất đất nước của VNDCCH.

“Cuộc chiến âm thanh”

Những năm 1954-1964 là giai đoạn không còn tiếng súng ở đôi bờ giới tuyến, song cuộc chiến bằng tiếng nói đã diễn ra ở đây rất căng thẳng và quyết liệt giữa hai phe đối lập.

Lúc đầu, VNDCCH cho xây dựng một hệ thống loa phóng thanh được phân bố thành 5 cụm trong chiều dài 1.500m ở bờ Bắc, mỗi cụm gồm 24 loa có công suất 25W.

Sau những ngày phát sóng đầu tiên, hệ thống loa phóng thanh này không thể át được các loa do Tây Đức, Úc cung cấp phát với âm thanh lớn hơn của chính quyền VNCH. Chính quyền VNDCCH trả đũa bằng cách tăng thêm 8 loa có công suất 50W và 1 loa có công suất 250W được viện trợ từ Liên Xô. Ngược lại chính quyền VNCH được Mỹ viện trợ cho những loại loa tối tân hơn, vang xa hàng chục cây số.

Vào đầu năm 1960, một giàn loa của Mỹ với công suất của mỗi loa lên tới hàng trăm oát được chuyển đến và đặt tại bờ Nam sông Bến Hải. Lúc bấy giờ chính quyền VNCH tuyên bố: “Hệ thống loa “nói vỡ kính” này sẽ vang tận Quảng Bình, dân bờ Bắc sẽ nghe rõ tiếng nói của “chánh nghĩa Quốc gia”!” Không chịu thua, lúc bấy giờ chính quyền VNDCCH đã lắp đặt chiếc loa có công suất 500W với đường kính rộng đến 1,7m và bổ sung thêm 20 loa loại 50W, 4 loa loại 250W của Liên Xô tại chiến tuyến Bến Hải. Khi thuận gió, tiếng loa có thể truyền xa hơn 10km.

Vào giai đoạn 1954 – 1964, ở đôi bờ Bến Hải vang vọng trong ký ức của một giọng ca ngọt ngào, truyền cảm của nghệ sĩ Châu Loan của VNDCCH với những bài thơ, bài hò do nghệ sĩ thể hiện rất biểu cảm:

“Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Thiếp xa chàng ngày đợi đêm trông
Trong đồn chàng có nhớ thiếp không?
Ngoài này thiếp vẫn chờ mong chàng về”.

Cuộc “chọi cờ”

Theo quy định của hiệp định Genève, tất cả các đồn cảnh sát giới tuyến phải treo cờ hàng ngày. Treo cờ là chuyện bình thường, song “chọi cờ” mới là chuyện “quốc gia đại sự” đã từng xảy ra ở hai cột cờ ở hai đầu cầu Hiền Lương và kéo dài hàng chục năm.

Lúc đầu, vào năm 1954 – 1956, chính quyền VNDCCH cho làm một cột cờ bằng cây phi lao cao 12m để treo một lá cờ có khổ 3,2mx 4,8m. Ở bờ Nam, Pháp cắm cờ tam tài lên nốc lô cốt Xuân Hoà ở bờ Nam cao 15m. Theo yêu cầu của nhân dân giới tuyến, cờ của chính quyền VNDCCH phải cao hơn cờ của địch thủ nên những người lính của chính quyền VNDCCH đã vào rừng sâu để tìm bằng được một cây gỗ cao 18m, cao hơn cột cờ của Pháp 3m và treo một lá cờ bằng vải sa tanh rộng 24m.

Ngay sau đó, Ngô Đình Diệm đã cho dựng một trụ cờ bằng xi măng cốt thép cao 30m tại bờ Nam. Trên đỉnh treo một lá cờ vàng ba sọc đỏ lớn, có hệ thống đèn nê-ông nhấp nháy đủ màu. Khi dựng cờ xong, loa chiến tranh tâm lý hướng sang bờ Bắc truyền thông: “Tổng thống VNCH cho dựng cột cờ cao 30m ở Vĩ tuyến 17 để dân chúng miền Bắc thấy rõ chánh nghĩa Quốc gia”.

Tháng 7 – 1957, Tổng Công ty lắp máy Việt Nam đã gia công một cột cờ bằng thép ống cao 34,5m tại Hà Nội rồi vận chuyển vào giới tuyến. Trên đỉnh cột cờ gắn một ngôi sao bằng đồng có đường kính 1,2m, 5 đỉnh ngôi sao gắn một chùm bóng điện loại 500W, lá cờ rộng 108m2.

Chính quyền VNCH hoàn toàn bất ngờ trước sự kiện này nên vội vàng tôn cột cờ của họ lên 35m và lên giọng: “VNDCCH muốn chọi cờ nhưng chọi sao nổi với Quốc gia”.

Năm 1962, thêm một lần nữa, Tổng Công ty lắp máy Việt Nam gia công một cột cờ cao 38,6m rồi chuyển vào dựng ở Hiền Lương, kéo lên lá cờ đại 134m2, nặng 15kg, cách đỉnh 10m có một cabin để chiến sĩ VNDCCH đứng treo và thu cờ. Cột cờ này được xem là cột cờ cao nhất giới tuyến. Hàng ngày, các người lính an ninh VNDCCH kéo cờ lên sớm hơn và hạ cờ xuống muộn hơn giờ quy định (6h30’ đến 18h30’) để cho những người đi làm sớm, về muộn cũng nhìn thấy được lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới bên cạnh đối thủ. Người dân ở xa hàng chục cây số vẫn nhìn thấy rõ lá cờ Tổ quốc ở bờ Bắc. Nếu như trước đây người đi rừng, đi biển nhìn sao Bắc đẩu, thì nay họ nhìn vào ngọn cờ cao 38,6m này để tìm phương hướng.

Cờ của VNDCCH treo cao hơn lúc nào cũng đập vào mắt lực lượng an ninh VNCH làm họ phải luôn tìm cách phá hoại. Khi Mỹ tìm cách phá hoại bằng không quân đối với miền Bắc, thì cột cờ Hiền Lương là mục tiêu đánh phá hàng đầu. Ngày 8-02-1965, tướng không quân của chính quyền VNCH Nguyễn Cao Kỳ đã lái chiếc máy bay AD6 bắn phá cột cờ, nhưng pháo cao xạ của VNDCCH bắn trả bị thương.

Mặc dù VNCH huy động hàng trăm chiếc máy bay ném bom và hàng vạn đạn pháo cỡ lớn từ Dốc Miếu, Cồn Tiên bắn ra, từ Hạm đội 7 ngoài biển bắn vào, nhưng vẫn không thể xóa được cái “chấm đỏ” này ở bắc cầu Hiền Lương. Đến ngày 2-8-1967, họ lại tập trung nhiều tốp máy bay thay nhau đánh phá liên tục suốt ngày làm cho cột cờ của VNDCCH bị gãy và đánh sập cầu Hiền Lương. Tối hôm đó, loa của VNCH truyền thông: “Cột cờ của Bắc Việt trên đầu cầu Hiền Lương đã bị không lực Hoa Kỳ đánh tan tành tro bụi”. Nhưng ngay đêm hôm đó, một cột cờ mới được dựng lên. Sáng hôm sau, trong lúc loa VNCH đang đọc bản tin thì lá cờ đỏ sao vàng của VNDCCH lại đã xuất hiện tung bay trong nắng sớm. Cũng chính ngay đêm hôm đó, những người lính VNDCCH đã ôm bộc phá sang đánh gãy cột cờ ở bờ Nam, để chấm dứt lá cờ của VNCH trên bầu trời giới tuyến.
………..
…..
Sau ngày hòa bình được lặp lại, một cây cầu mới đã được dựng lên theo nguyên bản của cây cầu Hiền Lương cũ. Thời kỳ đó, cầu Hiền Lương là ranh giới chia cắt Việt Nam thành hai quốc gia. Còn ngày nay nó đã trở thành biểu tượng của “nỗi đau chia cắt”, để con cháu đời sau có thể nhìn vào mà thấy tự hào vì mình là công dân của một đất nước thống nhất, để biết rằng anh em Nam Bắc sống hoà thuận dưới cùng một mái nhà Việt Nam!

Nguồn:

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=423122211062415&set=a.127053440669295.8435.124739034234069&type=1&theater

Khác biệt giữa HTML5 và Flash

Khi bàn về Flash và HTML5, những nhà phát triển thường hay công kích lẫn nhau. Nhưng thật ra HTML5 và Flash tại thời điểm này vẫn có điểm mạnh và điểm yếu, tùy thuộc vào từng mục tiêu, định hướng mà chúng ta sẽ chọn giải pháp nào. Flash và HTML5 có thể tồn tại song song với nhau chứ chưa thể loại trừ lẫn nhau. Sau đây là một vài điểm mạnh và điểm yếu cơ bản của Flash và HTML5:

Điểm mạnh - Điểm yếu của HTML5 và Flash

ĐIỂM MẠNH

Điểm mạnh của HTML5:

  • Phù hợp trên nhiều nền tảng: nhà phát triển chỉ cần lập trình một lần là có thể dùng được trên nhiều hệ thống, không như Flash hay các plug-in khác luôn cần có nhiều phiên bản khác nhau dành cho mỗi nền tảng.
  • Khả năng hỗ trợ API và DOM: điều này sẽ giúp các nhà phát triển tự do hơn trong việc sáng tạo các ứng dụng thân thiện hơn với người dùng khi mà không còn lệ thuộc vào phần mềm của bên thứ 3, ví dụ việc nhúng video, âm thanh, các bản vẽ chất lượng cao, biểu đồ và hình ảnh động và các loại khác nhiều nội dung phong phú mà không cần cài đặt thêm 1 plug-ins nào khác như flash player, windows media player, …
  • Tính nhất quán: HTML hỗ trợ các phần tử mới để khai báo cấu trúc website như: header, footer, … do vậy giúp cho nhà thiết kế hay người lập trình ngay lập tức hiểu được cấu trúc của website.

Điểm mạnh của Flash:

  • Tính phổ biến: flash là một Plug-in thành công và phổ biến nhất, 97% các máy tính và trình duyệt có hỗ trợ Flash.
  • Hỗ trợ tốt cho game: flash được sử dụng rất phổ biến trong việc phát triển game và flash cung cấp rất nhiều tính năng để tạo ra các game chất lượng.
  • “Nếu không hư hỏng thì không cần sửa”: một cách tổng quát thì flash rất dễ sử dụng, rất nhiều các lập trình viên đã quen thuộc sử dụng flash. Do vậy gắn bó với flash thay vì chuyển sang một công cụ khác sẽ tiết kiệm thời gian, tiền bạc và nhiều tài nguyên khác.

ĐIỂM YẾU

Điểm yếu của HTML5:

  • Ít trình duyệt hỗ trợ: chỉ có các trình duyệt mới gần đây mới hỗ trợ HTML5, do vậy việc sử dụng theo trào lưu, không theo mục đích sẽ dẫn đến một cái bẫy là phần lớn khách hàng sẽ không xem được.
  • Quá mới mẻ: vì được phát triển gần đây nên phần lớn lập trình viên vẫn chưa quen thuộc, chuyển đổi sang HTML5 có thể làm phát sinh thời gian, tiền bạc và tài nguyên. Một lần nữa chúng tôi khuyên hãy đưa ra quyết định dựa vào yêu cầu, mục tiêu, đừng bao giờ chỉ vì chạy theo trào lưu.

Điểm yếu của Flash:

  • Flash không làm việc tốt với Mac OSX, và các thiết bị di động của Apple không hỗ trợ nội dung Flash.
  • Gặp nhiều vấn đề về bảo mật.
  • Người phát triển ứng dụng trên nền tảng Flash phải tốn chi phí để mua các phần mềm như Flash Pro hoặc Flash Builder

Source: hienlth