Tag Archive: của


Ngày Của Cha là một lễ được dùng để tôn vinh những người làm cha, tôn vinh cương vị làm cha, mối quan hệ với người cha và ảnh hưởng của người cha trong xã hội. Ngày này được ăn mừng vào Chủ nhật thứ ba của tháng 6 tại nhiều quốc gia và có thể rơi vào những ngày khác ở một số nơi. Ngày này bổ sung cho Ngày của Mẹ – lễ tôn vinh các bà mẹ.

Cha – cuộc đời con…

Ngày Của Cha được ăn mừng phổ biến từ những năm đầu thế kỷ 20 để bổ sung cho Ngày của Mẹ trong những ngày lễ tôn vinh những bậc làm cha mẹ . Ngày của Cha được cử hành vào nhiều ngày khác nhau trên toàn thế giới và thường liên quan đến việc tặng quà, bữa ăn tối đặc biệt cho cha, mẹ, và các hoạt động mang tính gia đình.

Nhưng việc ăn mừng Ngày của Cha sớm nhất được biết đến đã diễn ra ở Fairmont, Tây Virginia vào ngày 5 tháng 7 năm 1908. Sự kiện được bà Grace Golden Clayton tổ chức, với mong muốn vinh danh cuộc đời của 210 người cha bị mất vài tháng trước trong Thảm họa Monongah Mining ở Monongah, Tây Virginia, vào ngày 06 tháng 12 năm 1907. Có thể Clayton chịu ảnh hưởng bởi việc ăn mừng Ngày của Mẹ lần đầu tiên trong năm đó, và chỉ cách đó một vài dặm. Clayton đã chọn ngày Chủ nhật gần nhất so với ngày sinh của người cha vừa mới qua đời của bà.

Tuy nhiên, sự kiện đó bị lu mờ bởi các sự kiện khác trong thành phố. Tây Virginia không chính thức công nhận ngày lễ này, và nó không được tổ chức trở lại. Tất cả công lao trong việc giúp Ngày của Cha ra đời về sau lại được ghi nhận cho Sonora Dodd người Spokane, đã tổ chức Ngày của Cha một cách độc lập vào 2 năm sau đó. Sự kiện của bà cũng chịu ảnh hưởng từ Ngày của Mẹ.

lễ kỷ niệm của bà Clayton đã bị lãng quên cho đến năm 1972, khi một trong những người tham dự để buổi lễ do bà tổ chức nhìn thấy Tổng thống Mỹ Richard Nixon công bố Ngày của Cha, và làm việc để phục hồi di sản của nó. Ngày lễ này hiện được tổ chức hàng năm nhà thờ chính tòa Methodist – tức nhà thờ Williams Memorial Methodist Episcopal. Fairmont nay được đề cử là “Quê hương Ngày của Cha đầu tiên”.

Một dự luật công nhận Ngày của Cha là ngày lễ quốc gia được đưa lên Quốc hội Mỹ vào năm 1913. Năm 1916, Tổng thống Woodrow Wilson đến Spokane để nói chuyện trong lễ kỷ niệm Ngày của Cha và muốn công nhận nó chính thức, nhưng Quốc hội phản đối, vì sợ rằng nó sẽ bị Thương mại hóa. Tổng thống Mỹ Calvin Coolidge đề nghị vào năm 1924 rằng nên đưa Ngày của Cha vào diện ngày được quan sát bởi quốc gia, nhưng chưa phát hành một công bố quốc gia.

Năm 1957, Thượng nghị sĩ Margaret Chase Smith viết một kiến nghị buộc tội Quốc hội đã bỏ phớt lờ Ngày của Cha suốt 40 năm, trong khi tôn vinh các bà mẹ, do đó “chỉ tôn vinh 1 trong 2 phụ huynh của chúng ta”. Năm 1966, Tổng thống Lyndon B. Johnson đã đưa ra lời loan báo tổng thống đầu tiên tôn vinh những người cha, và chỉ định dành ngày Chủ nhật thứ ba trong tháng 6 làm Ngày của Cha.

Sáu năm sau, ngày này đã được chính thức trở thành ngày nghỉ lễ trên toàn quốc ở Mỹ sau khi Tổng thống Richard Nixon ký nó thành luật vào năm 1972. Ngoài Ngày của Cha, còn có Ngày Quốc tế Đàn ông được tổ chức tại nhiều quốc gia vào ngày 19 tháng 11 để dành cho những người đàn ông con trai không phải là cha.

  • Việt Nam:

Ngày của Gia đình (cả cha và mẹ) được tổ chức vào ngày 28 tháng Sáu[1].

  • Thái Lan:

Tại Thái Lan, Ngày của Cha được thiết lập như ngày sinh nhật của nhà vua. ngày 05 tháng 12 là ngày sinh của vua hiện tại, Bhumibol Adulyadej (Rama IX). Theo truyền thống, người Thái ăn mừng bằng cách cho cha hay ông nội của họ một hoa Canna (ดอก พุทธรักษา), được coi là một bông hoa nam tính, tuy nhiên, đây không phải là điều thường được thực hiện ngày hôm nay. Người Thái sẽ mặc màu vàng vào ngày này để tôn trọng nhà vua, bởi vì màu vàng là màu của ngày Thứ Hai, ngày vua Bhumibol Adulyadej ra đời. Năm 2007, vua Bhumibol Adulyadej được nhìn thấy rời khỏi bệnh viện trong trang phục một áo em bé màu hồng (?). Vì vậy, ngày nay người Thái mặc màu hồng thay vì màu vàng.

  • Những nơi có ăn mừng Ngày của Cha còn có: thế giới Arab, Argentina, Úc, Brazil, Canada, Costa Rica, Đan Mạch, Đức, Hồng Kông, Ireland, Pakistan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Seychelles, Nepal, New Zealand, Philippines, Romania, Singapore, Tây Ban Nha, Đài Loan, Vương quốc Anh, Mỹ…
  • Ngoài ra Ngày của Cha còn được nhắc đến trong văn hóa Thiên Chúa giáo, với việc ăn mừng chung với ngày lễ Thánh Giuse.

[sưu tầm]

Advertisements

Những bí ẩn chưa thể giải mã của thế giới cổ đại

Sự mất tích của kho vàng Inca hay sự “bay hơi” của thành phố Atlantis là những bí ẩn có từ lâu nhưng vẫn chưa có lời giải.

Sự mất tích của vàng Inca

Truyền thuyết này bắt đầu từ thế kỷ 16, khi Đế chế Inca bị người châu Âu xâm lược. Tướng chỉ huy người Tây Ban Nha tên Francisco Pizarro bắt giữ một vị vua Inca tên Atahualpa. Tướng Pizarro hứa sẽ thả vua Atahualpa nếu nhà vua chịu đưa cho ông ta một số vàng ngoài sức tưởng tượng.

Thần dân của vua Atahualpa thu thập tất cả số vàng họ có thể tìm thấy. Một nửa số vàng được giao cho Pizarro nhưng trước khi giao một nửa còn lại, người dân yêu cầu tướng Pizarro phải giữ đúng lời hứa thả vua Atahualpa.

Nhiều nguồn tin cho rằng, những cận thần trung thành với vua Atahualpa chôn kho báu trong một hang núi và kho báu được cho là vẫn ở đó cho đến ngày nay.

Nhiều người cố gắng để tìm kiếm kho báu này. Vào năm 1886, Barth Blake tuyên bố rằng ông tìm thấy kho báu Inca huyền thoại. Ông viết: “Có hàng ngàn đồng tiền vàng cũng như những chế tác thủ công mỹ nghệ bằng vàng và bạc, những tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất mà con người không thể tưởng tượng nổi”.

Ông cũng mô tả “những bình vàng đầy ắp ngọc lục bảo” và những bức tượng khổng lồ được làm hoàn toàn bằng vàng. Ông Blake lên kế hoạch sẽ gây quỹ cho một chuyến thám hiểm quy mô lớn trên vùng đất này nhưng thật không may ông đã chết trên biển trước khi có cơ hội thực hiện kế hoạch của mình. Kể từ đó, nhiều người tuyên bố nhìn thấy vùng đất huyền thoại này – nơi chôn giấu kho báu nhưng không có bằng chứng hữu hình nào tồn tại.

Thành phố vàng El Dorado

El Dorado là một thành phố Nam Mỹ huyền thoại được làm hoàn toàn bằng vàng. Truyền thuyết xuất hiện vào thế kỷ 16 và 17 cùng với sự phát triển của thế giới mới.

Nhiều người mạo hiểm đi vào vùng hoang dã của Nam Mỹ để tìm kiếm thành phố này nhưng hầu hết các cuộc thám hiểm đều kết thúc trong bi kịch. Một nhà thám hiểm mất con trai của mình trong khi tìm kiếm thành phố El Dorado huyền thoại. Sau đó, do mặc cảm tội lỗi về cái chết của con trai, ông cũng tự sát.

Trong thực tế, huyền thoại này không có nguồn gốc rõ ràng. Khi những nhà thám hiểm Tây Ban Nha lần đầu tiên đặt chân lên thế giới mới, họ được người dân trong các bộ tộc khác kể về một vị vua ném thần dân của mình cùng đồ trang sức quý giá xuống hồ Guatavita để xoa dịu vị thần sống trong hồ.

Người Tây Ban Nha cố gắng tát nước từ chính chiếc hồ đó và tìm thấy một ít vàng nhưng không thể tát cạn nước hồ để lấy được số vàng lớn được cho là nằm sâu dưới đáy nước.

Đây là một truyền thuyết lâu đời và nhiều người vẫn kể những câu chuyện xung quanh thành phố huyền thoại được làm bằng vàng này. Mặc dù những câu chuyện không hề logic nhưng nhiều người vẫn muốn tin rằng có một thành phố được làm bằng vàng.

Họ tin rằng, họ sẽ có cơ hội sống sót để tìm được sự giàu có vượt ra ngoài những giấc mơ ngông cuồng nhất của họ dựa vào một thành phố đã mất tích từ lâu.

Thành phố huyền thoại Atlantis

Câu chuyện về sự biến mất của Atlantis là một trong những truyền thuyết vẫn còn tồn tại trong nhiều thế kỷ. Nguồn gốc của các truyền thuyết về Atlantis bắt nguồn từ câu chuyện của nhà triết học Hy Lạp Plato.

Câu chuyện kể về một thành phố tuyệt vời được tạo ra bởi cuộc đua tranh giữa thần và người. Nơi đây là quê hương của các động vật hoang dã kỳ lạ và có nền văn minh rực rỡ nhất.

Plato kể câu chuyện tuyệt vời này vào năm 360 trước Công nguyên và câu chuyện vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.


Hầu hết các học giả tin rằng câu chuyện của Plato chỉ đơn thuần là câu chuyện triết học hay câu chuyện ngụ ngôn với ngụ ý xã hội văn minh không bao giờ thực sự chinh phục được thiên nhiên, nhưng một số người lại tin rằng Atlantis là có thực.

Có nhiều giả thuyết được đưa ra về vị trí chính xác của thành phố Atlantis, có thể là bắt đầu từ giữa Đại Tây Dương cho đến hết biển Địa Trung Hải.

Khả năng tồn tại của thành phố Atlantis cổ đại không phải là không thực tế, bởi lẽ các thành phố cổ đại cũng như các thành phố hiện đại ngày nay liên tục bị tàn phá bởi lũ lụt và các vụ phun trào núi lửa. Chính vì thế nên việc tồn tại một thành phố lớn như Atlantis có thể là có thực.

Đầu lâu pha lê

Huyền thoại có chút khác biệt so với các huyền thoại khác bởi vì những chiếc sọ pha lê là những hiện vật có thực, nhưng mục đích sử dụng của chúng vẫn còn là một bí ẩn.

Những chiếc sọ này thậm chí không phải là hiếm, nhưng những tàn dư còn sót lại này từ một nền văn minh cổ đại thì quả là bí ẩn.

Những hộp sọ được tìm thấy tất cả ở Mexico và một số nhà khảo cổ học cho rằng chúng đã được chạm khắc hàng chục ngàn năm trước bởi một nền văn minh Trung Mỹ cổ đại.


Những chiếc đầu lâu bí ẩn này là gì? Một số người tin rằng chúng là những đồ tạo tác từ Atlantis còn những người khác lại cho rằng các đầu lâu pha lê là bằng chứng về việc người ngoài hành tinh đến thăm trái đất trong quá khứ.

Nhiều người trong thời đại mới tin rằng chiếc sọ có năng lực siêu nhiên, có thể nâng cao khả năng tâm linh và chúng cũng có khả năng chữa bệnh.

Núi trường sinh bất lão

Nhiều nền văn hóa có truyền thuyết tương tự với câu chuyện về núi trường sinh bất lão. Có tin đồn cho rằng khi vua Alexander Đại đế cận kề cái chết, ông đã truy tìm một dòng sông huyền thoại mà có thể khiến con người trẻ lại.

Ngoài ra ở Châu Âu cũng còn tồn tại huyền thoại kể về một vị vua vĩ đại, người cai trị một vương quốc đem lại cho bạn sự trường sinh bất lão.

Với việc khám phá thế giới mới vào thế kỷ 16, nhiều người đã bị hấp dẫn bởi hàng loạt vùng đất mới này và các huyền thoại về núi trường sinh bất lão lại một lần nữa trở nên phổ biến.

Trong thời gian này, núi trường sinh bất lão được cho là nằm ở Châu Mỹ. Do vậy nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Juan Ponce de Leon nổi tiếng đã tìm kiếm ngọn núi này ở nơi mà trở thành St Augustine, Florida ngày nay.

Điều kỳ lạ là không hề có hồ sơ ghi chép chi tiết về cuộc thám hiểm của Leon ở Florida. Điều này đã khiến nhiều học giả tin rằng câu chuyện huyền thoại này là do de Leon hoặc do một số người cùng thời với de Leon dựng lên.

Tuy nhiên, huyền thoại đó vẫn tồn tại và phổ biến hơn bao giờ hết. Tại Florida có một địa điểm thu hút khách du lịch được tuyên bố là núi trường sinh bất lão. Đáng buồn thay, những người uống nước ở đây lại không thể trở nên bất tử như trong huyền thoại.

1 nghệ sĩ chuyên về Digital Painting, cô gái người Việt trẻ tuổi này cũng là 1 nghệ sĩ kì cựu trên DeviantArt. Nhìn vào những tác phẩm của cô, bạn sẽ phải thán phục về những nét vẽ rất điêu luyện và thanh thoát, đặc biệt là phần tóc cô vẽ, rất thật và đẹp.

Cô gái này có nickname trên DeviantArt là leejun35, tên thật là Lê Dung, vừa tốt nghiệp chuyên ngành Tài chính ngân hàng. Nghe tới đây chắc các bạn sẽ phải ngạc nhiên vì chuyên ngành học của cô không hề liên quan đến mảng nghệ thuật. Đam mê vẽ từ nhỏ nhưng không tìm được trường dạy vẽ chuyên nghiệp, đến khi chuẩn bị thi vào đại học thì lại không được gia đình ủng hộ theo 1 mái trường kiến trúc hay mỹ thuật nào, thế là Dung phải chiều theo gia đình mà theo ngành Tài chính ngân hàng. Trong quá trình từ Cần Thơ lên TPHCM học đại học, Dung vẫn ấp ủ đam mê và vẫn thường xuyên cho ra những tác phẩm rất có hồn. Và sau 4 năm đại học, mặc dù cũng đã thử làm việc ở 1 ngân hàng nhưng tự thấy không phù hợp cho nên Dung đã quyết định vào làm cho 1 công ty game ở vị trí 2D Artist.

Đây chính là Dung, còn rất trẻ và xinh đẹp nhưng lại rất tài năng :">Đây chính là Dung, còn rất trẻ và xinh đẹp nhưng lại rất tài năng :”>

Về những tác phẩm của Dung, bạn gái này thổ lộ bí quyết làm lên những tác phẩm digital painting này là nhờ vào phát thảo hoàn toàn trên Paint Tool SAI bằng tablet và cuối cùng hoàn thành trên Photoshop. (Paint Tool SAI là phần mềm tô màu manga nhỏ gọn nhưng rất tiện lợi, trên Việt Designer đã có bài viết giới thiệu về phần mềm này, bạn có thể xem tại đây).

Tâm sự với Việt Designer, Dung có bảo mặc dù mất 4 năm học đại học với ngành tài chính mà sau khi ra trường lại đi theo làm ở 1 lĩnh vực khác, bạn ấy cảm thấy không hề hối tiếc vì trong suốt 4 năm đó, Dung đã được trải nghiệm rất nhiều điều và có thêm đam mê để theo đuổi lĩnh vực nghệ thuật. Cho nên qua gương điển hình của Dung, càng chứng tỏ rằng giới trẻ ngày nay không nhất thiết phải làm theo ngành mình học, có thể ngành học chính của bạn không phải là việc sau này mình làm nhưng nó cũng giúp ích cho bạn rất nhiều, cho nên không việc gì phải hối tiếc cả, giới trẻ thời nay là thế, rất năng động.

Okay, nói sơ sơ về Dung như thế thôi, vì bạn nữ này cũng khá khép kín, không muốn bật mí nhiều về bản thân mình, cho nên mình xin giới thiệu luôn những tác phẩm tiêu biểu của cô gái trẻ tài năng nay. (nói tiêu biểu nhưng thực ra là những tác phẩm gần đây nhất của cô ấy).

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Những tác phẩm rất chuyên nghiệp đúng không nào? Nhưng ít ai biết được trước khi có điều kiện để tạo ra những tác phẩm đỉnh cao này, Dung đã phải cực khổ vẽ tay trên giấy để thỏa mãn đam mê của mình, nhưng những tác phẩm vẽ tay của cô không hề tệ 1 chút nào nhé!

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Bộ sưu tập "đồ sộ" digital painting của một cô gái Việt trẻ tuổi

Dung có rất nhiều tác phẩm khác cũng đẹp không kém nhưng trong giới hạn bài viết mình chỉ có thể chia sẻ được nhiêu đây thôi, nếu ai muốn chiêm ngưỡng hết những tác phẩm của cô gái trẻ tuổi này thì vào gallery của cô trên DeviantArt tại địa chỉ: http://leejun35.deviantart.com/gallery/. Ngoài ra, Dung còn chia sẻ những bài tutorial digital painting của cô, tuy nhiên lại là tiếng Anh nên nếu bạn muốn tìm hiểu có thể tham khảo tại đây: http://leejun35.deviantart.com/gallery/9367232

Bạn có thích những tác phẩm của Dung không? Nếu thích thì ấn Like bài viết này nhé, và mình hi vọng sẽ có dịp chia sẻ những nghệ sĩ, designer Việt trẻ tuổi và tài năng hơn nữa! Enjoy!!!

 

Written by: Việt Designer

Qua nét vẽ của tác giả, những thực trạng nhức nhối của thế giới ngày nay hiện lên một cách chân thực, hoàn toàn không che đậy.

Họa sĩ (sinh năm 1976 tại Ba Lan) tốt nghiệp chuyên ngành Đồ họa tại Học viện Mỹ thuật Poznan, bắt đầu theo đuổi phong cách biếm họa từ năm 2004 và đã giành gần 100 giải thưởng với thể loại này. Tranh của Pawel Kuczynski hoàn toàn được vẽ trên giấy với màu nước và bút chì màu. Cách minh họa theo lối hoạt hình, mang nét hài hước nhẹ nhàng khá gần với tranh cổ động.
Ấn tượng đầu tiên khi xem tranh Pawel Kuczynski chính là sự phi lý. Hình ảnh anh công nhân dùng chổi sơn vẽ lên bầu trời hay đứa trẻ ăn cả món đồ chơi… thoạt nhìn cực kì vô lý, song đó là cách tác giả khơi dậy trí tò mò và dẫn dắt người xem đi sâu tìm hiểu ý nghĩa của bức tranh.
Giá trị của bộ tranh không phải ở hình ảnh hay màu sắc mà chính là những câu chuyện ẩn giấu phía sau. Qua nét vẽ của tác giả, những thực trạng nhức nhối của thế giới ngày nay hiện lên một cách chân thực, hoàn toàn không che đậy. Từ chiến tranh, đói nghèo đến bóc lột lao động trẻ em… những sự thật hầu như mọi người đều biết nhưng lại chẳng mấy ai để tâm và nhiều lúc khiến chúng ta xót lòng bởi nó diễn ra hàng ngày trong chính xã hội mà ta đang sống.
Những chủ đề lớn lao và trừu tượng thường khó thể hiện bằng hình ảnh, song tác giả đã khéo léo đơn giản hóa chúng thông qua những sự vật gần gũi, mang tính tượng trưng. Chẳng hạn, với bức “Clock”, hình ảnh chiếc đồng hồ tượng trưng cho thời gian, còn ngôi mộ tượng trưng cho cái chết. Hai hình ảnh dường như không liên quan được gắn kết hợp lý trong tranh đã thay lời tác giả muốn nói: “Thời gian trôi đi mang cái chết lại gần”.
Nhiều nhà phê bình nhận xét tranh của Pawel Kuczynski mang phong cách “hài hước đen” (black humour) – sự hài hước thể hiện qua những điều phi lý, có giá trị tố cáo và nhân văn sâu sắc. Tác giả cũng thừa nhận: “Sự hài hước của tôi có màu đen, bởi thực tế phía sau nó là nỗi buồn”. Thật vậy, với nét châm biếm nhẹ nhàng mà thâm thúy, hình ảnh trong tranh thực sự khiến người xem “cười ra nước mắt” và dư âm còn ám ảnh sau đó thật lâu. Bộ tranh đã gửi tới chúng ta một thông điệp “nhỏ mà không nhỏ”: Hãy chấm dứt sự thờ ơ và quan tâm hơn nữa đến thế giới mà mình đang sống.
Dưới đây là một số tác phẩm của Pawel Kuczynski.
Liệu một lúc nào đó, hành tinh xanh có trở thành chiếc nồi khổng lồ ninh chính cỏ cây động vật? Hay hiểu một cách khác, liệu thế giới có trở thành chiếc nồi “ninh chín” hòa bình, công lý dưới áp lực của xung đột, chiến tranh?

Các loài thú hoang dã vẫn vô tư với cuộc sống của mình mà không biết có cạm bẫy đang chờ ở phía trước.

Hiện tượng nóng lên của Trái đất đang bức tử các loài động vật vùng cực.
Quá trình đô thị hóa và phát triển du lịch đang hủy hoại các di sản.

“Làm sạch không khí” hay dùng lời nói dối hoa mĩ để che đậy sự thật xấu xa?

Nhưng sự thật vẫn là sự thật dù có được tô vẽ thế nào đi nữa.
Ấn tượng đầu tiên khi xem tranh Pawel Kuczynski chính là sự phi lý. Hình ảnh anh công nhân dùng chổi sơn vẽ lên bầu trời hay đứa trẻ ăn cả món đồ chơi… thoạt nhìn cực kì vô lý, song đó là cách tác giả khơi dậy trí tò mò và dẫn dắt người xem đi sâu tìm hiểu ý nghĩa của bức tranh.

Những số phận “dưới đáy xã hội”. Bi kịch của họ là phải hy sinh cơ hội của mình để đổi lấy sự sinh tồn.

Cùng là hình ảnh con tàu nhưng đối với những đứa trẻ, giàu – nghèo sao thật khác.

Đối với đứa trẻ này đó là món đồ chơi, nhưng với đứa trẻ kia lại là nỗi ám ảnh mang tên “Đói”.

Những “vết thương” do chiến tranh để lại… dù chúng ta có cố gắng hàn gắn thì nó vẫn để lại sẹo.

Nền kinh tế đi xuống bởi sự yếu kém của người quản lý nỗ lực giật dây cương trong vô vọng.

Liệu trẻ em có học được gì khi bị chèn ép bởi thước đo và quy chuẩn.

Nghèo đói và thất nghiệp như quả bom nổ chậm.

Hòa bình đâu phải trò chơi cho chiến tranh…

Đằng sau những “tượng đài anh dũng” luôn là “hậu phương” hy sinh.

Thời gian trôi đi mang cái chết lại gần.

Có những thứ chỉ người giàu mới chạm tới được.

Vỏ bọc hào nhoáng có che đậy được gông cùm?

Thảnh thơi trên sự cực khổ của người khác liệu có đáng?

Thời gian vẫn cứ trôi khi chúng ta ngồi yên một chỗ.
OKSEIN (MASK ONLINE)
[Từ REDS.vn]

Các phát minh lỗi lạc của nhân loại

Bánh xe, cúc áo, thìa, đĩa là những phát minh quan trọng của xã hội loài người. Chúng hầu hết bắt nguồn từ thời cổ đại và phát triển dần đến ngày nay.

ô

Bánh xe là một trong những phát minh tối quan trọng của loài người, giúp cải thiện vượt bậc sản xuất, giao thông cũng như nhiều mặt khác của đời sống con người. Bánh xe ra đời khi nào? Cho đến nay, đó vẫn còn là một câu hỏi lớn đối với các nhà sử học. Các nhà khảo cổ tìm thấy chiếc bánh xe cổ xưa nhất tại khu vực Lưỡng Hà có niên đại khoảng 3.500 trước Công nguyên. Trên các bức vẽ cổ của người Sume có khắc họa một loại xe chở hàng có gắn bánh tròn bằng gỗ cưa từ thân cây.

Bánh xe có nan hoa đầu tiên được tạo ra trên bán đảo Tiểu Á (ngày nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 2.000 năm trước Công nguyên và lập tức được du nhập sang khu vực châu Âu và Trung Quốc, Ấn Độ qua các lái thương. Bánh xe loại này chủ yếu được dùng trong các loại xe chở người, riêng người Ai Cập thì dùng để vận chuyển hàng hóa, vật liệu xây dựng. Bánh xe được sử dụng rất rộng rãi tại Hy Lạp cổ đại và sau đó tại La Mã cổ đại. Ở châu Mỹ, bánh xe được các nhà hàng hải châu Âu du nhập vào khi họ tìm ra châu Mỹ. Ảnh:seekonk.sharpschool.com

Cúc áo. Thời xưa tổ tiên chúng ta đã biết tết những sợi đay, sợi vỏ cây làm quần áo và họ dùng xương thú, gai cây thay cho cúc áo. Người Ai Cập và La Mã cổ đại thì khoét lỗ trên một đầu tấm vải dùng làm áo rồi luồn đầu kia qua, hoặc buộc thắt nút. Người Trung Quốc dùng dây rút trong nhiều thế kỷ.

Không ai biết cúc áo do ai phát minh ra. Một số nhà sử học khẳng định cúc áo có từ thời La Mã, một số khác cho rằng từ thời Hy Lạp cổ đại, trong khi một nhóm nhà khoa học khác đưa ra những dẫn chứng về nguồn gốc châu Á của cúc áo.

Những chiếc cúc đầu tiên được đưa vào sử dụng từ thế kỷ 8 và mãi cho tới tận thế kỷ 18, cúc áo được xem là vật xa xỉ mà chỉ có nhà giàu mới dám dùng. Vua chúa thì dùng cúc bằng vàng, bạc. Người nhà giàu dùng xương voi làm cúc. Còn dân thường thì vẫn buộc thắt nút, hoặc dùng dải rút. Đầu thế kỷ 18, người châu Âu bắt đầu sản xuất cúc bằng thép và đồng. Tới tận cuối thế kỷ 19, cúc áo vẫn còn là đồ vật đắt tiền nên người ta khi may áo mới thường tháo cúc từ áo cũ đơm sang. Ảnh: O-detstve.ru.

Bao cao su. Khoảng 3.000 năm trước, một vị vua đã nghĩ ra cách bảo vệ bản thân khỏi bị lây nhiễm các bệnh hoa liễu trong khi đi “vi hành tình dục”. Ông đã dùng bong bóng cá trong quan hệ chăn gối.

Từ “condoms” (bao cao su) được ra đời vào thế kỷ 17, do khi đó quan ngự y của Vua Anh Carl II có tên là Condom đã nghĩ ra cách cải tiến chiếc bao nhằm giúp cho vua ngăn ngừa sinh con ngoài ý muốn và tránh bệnh hoa liễu khi quan hệ với gái. Vị quan ngự y này đã dùng ruột cừu cắt khúc cán mỏng ra và khâu một đầu lại làm thành chiếc bao cho Vua dùng. Về sau nhân dân cũng học theo phương pháp này, song dùng ruột cừu cũng khá tốn kém nên người ta thường phơi khô để tái sử dụng vài lần nữa.

Tới năm 1839, công nghệ lưu hóa ra đời, cho phép chế tạo cao su thô thành một dạng vật liệu mới – cao su tinh chế, có khả năng đàn hồi tốt. Công nghệ này tạo nên một đại cách mạng đối với bao cao su. Năm 1844, loại bao đầu tiên bằng cao su ra đời và tới năm 1919 người ta đã sử dụng chất liệu latex làm bao cao su. Đây là loại chất liệu có độ đàn hồi rất tốt, có thể cán rất mỏng và không có mùi cao su. Loại bao cao su này được sử dụng cho tới ngày nay. Ảnh:datedaily.mate1.com.

Diêm. Thời xa xưa con người đã có rất nhiều cách để tạo ra lửa. Từ cách chà xát hai tấm vỏ cây vào nhau hàng giờ liền đến khi phát lửa, cho đến cách dùng đá lửa đập vào nhau… Rồi khi tạo ra được ngọn lửa thì phải duy trì ngọn lửa khá là công phu.

Năm 1830, nhà hóa học 19 tuổi người Pháp Charles Soria đã phát minh ra diêm phốt pho, tạo ra từ hợp chất muối bertollete, phốt pho trắng và keo. Loại diêm này rất dễ sử dụng, khi chà xát với bất cứ bề mặt cứng nào đều có thể phát ra lửa. Cho nên trong nhiều phim ta thường thấy những chàng cao bồi quẹt diêm vào gót giày để châm thuốc hút. Diêm phốt pho không có mùi khó chịu, song có hại cho sức khỏe do chất phốt pho trắng chứa độc tố gây hại.

Tới 1855, nhà hóa học Johan Lunstrom làm một thử nghiệm với chất phốt pho đỏ, đồng thời ông tráng một lớp mỏng chất này lên bề mặt giấy nhám. Kết quả là ông đã tạo ra một loại diêm mới dễ đánh lửa và ít gây hại hơn cho sức khỏe người dùng. Đây chính là loại diêm chúng ta đang sử dụng ngày nay. Ảnh:Prv3.lori-images.net.

Giấy vệ sinh. Người La Mã cổ đại dùng một chiếc bàn chải có cán để làm vệ sinh cá nhân sau khi đi đại tiện. Chiếc bàn chải này sau đó được ngâm vào hũ nước muối để sử dụng tiếp. Người Viking chùi bằng khăn, trong khi người thổ dân châu Mỹ thì dùng các loại lá cây trong tầm với tay, hoặc dùng lõi ngô. Các vị vua Pháp thì cao cấp hơn, họ dùng giẻ bằng vải lanh.

Người Trung Quốc đi tiên phong trong việc sử dụng giấy làm vệ sinh cá nhân. Nhưng chỉ có hoàng đế mới được phép dùng. Mãi tới sau này, khi kỹ thuật in phát triển, giấy mới được sử dụng rộng rãi cho việc vệ sinh cá nhân (giấy báo cũ, sách cũ…).

Năm 1857, một người Mỹ tên là Joseph Hayetti đã nghĩ ra cách cắt giấy thành từng tờ vuông vắn và đóng thành gói. Ông rất tự hào với sáng tạo của mình nên đã in tên mình lên từng tờ giấy. Không rõ sau này ai đã nghĩ ra cách cuộn tròn giấy vệ sinh như ngày nay, chỉ biết rằng năm 1890 xưởng giấy “Scott Paper” ở Mỹ đã sản xuất hàng loạt loại giấy vệ sinh này. Ảnh: Globalwarming.org.

Kim khâu. Con người biết may vá đã hơn 20.000 năm nay. Người tiền sử đã lột da thú, may chúng lại bằng những dụng cụ thô sơ như gai cây, đá nhọn. Họ dùi lỗ trên các dụng cụ ấy và xâu gân thú vào để khâu quần áo. Các nhà khảo cổ đã tìm thấy những chiếc kim bằng đá hoặc xương thú tại những bãi khai quật có niên đại 17.000 năm ở Tây Âu và Trung Á. Tại châu Phi, con người đã dùng gân lá dừa làm kim và sợi cây khô làm chỉ.

Chiếc kim khâu bằng kim loại đầu tiên được làm tại Trung Quốc và cũng chính tại nước này, vào thế kỷ 3 trước Công nguyên, con người đã sáng tạo ra cái đê khâu. Những phát minh này sau đó được đưa sang châu Âu qua các lái buôn.

Cái kéo đầu tiên do người Ai Cập cổ đại làm ra vào thế kỷ 16 trước Công nguyên. Tuy nhiên, nó được chế tạo từ một tấm kim loại liền, chứ không phải là hai thanh kim loại bắt chéo nhau. Loại kéo mà chúng ta dùng ngày nay do Leonardo da Vinci sáng tạo nên. Ảnh: Ualberta.ca

Thìa, dĩa và dao. Từ thời La Mã cổ đại, con người đã sử dụng nhiều bát đĩa bằng gốm sứ tinh xảo phục vụ cho bữa ăn. Nhưng họ ăn bốc. Những chiếc thìa đầu tiên đã được phát minh ra và sử dụng cách đây tới 5.000 năm. Người khu vực Lưỡng Hà đã biết nặn đất sét thành hình một chiếc gáo nhỏ để múc thức ăn. Chiếc thìa bằng kim loại đầu tiên là bằng bạc do Vua Nga Vla-đi-mia Mặt Trời Đỏ đặt chế tác riêng.

Còn với dĩa, vào khoảng thế kỷ thứ 10 tại châu Á đã xuất hiện một loại dụng cụ ăn mang dáng dấp của dĩa, nhưng có nhiều răng, trông như cái bàn cào của Trư Bát Giới thu nhỏ. Một trăm năm sau, phát minh này được du nhập vào châu Âu và tới thế kỷ 16, dĩa được sử dụng rộng rãi và có hình dạng gần giống ngày nay, với 2 răng có đầu nhọn dùng để đâm thức ăn.

Tới cuối thế kỷ 18, những con dao to và dài như mã tấu vốn được sử dụng để cắt thức ăn đã được thay thế bằng loại dao nhỏ gọn và có mũi cong tròn. Lý do của sự cải tiến này rất đơn giản: do không còn cần dao nhọn và dài để đâm thức ăn nữa vì đã có dĩa thực hiện chức năng này. Ảnh: awarenessquest.com.

Băng vệ sinh. Ngay từ thời đồ đá, con người đã bắt đầu có những phát minh sáng tạo độc đáo nhằm giải quyết vấn đề hàng tháng của phụ nữ, sử dụng cỏ khô, lá khô, thậm chí là rong biển. Người Ai Cập cổ đại đã sáng tạo ra một loại băng vệ sinh mà ngày nay người ta gọi đó là tampone, tuy nhiên tại Ai Cập ngày đó loại tampone này làm bằng sợi cói. Người Hy Lạp cổ đại cải tiến tampone, dùng vải quấn quanh một cái que nhỏ. Tại La Mã cổ đại, phụ nữ dùng vải lụa làm băng vệ sinh, tại Nhật họ dùng giấy, trong khi phụ nữ châu Phi dùng bó cỏ khô làm bằng vệ sinh.

Tới đầu thế kỷ 19, người ta bắt đầu dùng những tấm giẻ lau cũ khâu thành cái túi nhỏ, bên trong nhồi bông. Những chiếc băng vệ sinh tân tiến này được giặt, phơi khô và dùng đi dùng lại nhiều lần. Cuối thế kỷ 19, đã từng có một doanh nghiệp châu Âu sản xuất hàng loạt loại băng vệ sinh giẻ lau này, tuy nhiên do không quảng cáo nên dây chuyền sản xuất này đã thất bại.

Đầu thế kỷ 20, phụ nữ bắt đầu dùng vải màn, vải xô. Vào những năm 1920, loại băng vệ sinh làm bằng vải màn bắt đầu được bày bán tại cửa hàng bách hóa và quảng cáo trên tạp chí. Băng vệ sinh loại này được gài vào quần lót bằng kim băng, hoặc nối với dây thắt trên eo. Ảnh: wday.ru.

Bàn chải răng. Cách đây 5.000 năm, con người đã biết chăm sóc răng lợi. Tại các bãi khảo cổ Ai Cập, các nhà khoa học đã tìm thấy những chiếc bàn chải răng thời cổ, được làm từ cành cây có sợi tơ ở đầu.

Tuy nhiên, phải đến năm 1498, hoàng đế Hoằng Trị nhà Minh (Trung Quốc) mới sáng tạo ra loại bàn chải mà chúng ta dùng ngày nay. Chiếc bàn chải của vua Hoằng Trị được làm từ xương thú, còn sợi chải răng thì làm từ lông lợn rừng Siberia.

Năm 1937, con người phát minh ra nylon. Một năm sau đó, bàn chải bắt đầu được làm từ sợi nylon nhựa, tuy nhiên chưa phổ biến vì sợi nylon thời đó còn khá cứng, dễ dàng gây tổn thương cho nướu. Lông lợn rừng do mềm mại hơn nên tiếp tục được sử dụng tới tận giữa thế kỷ 20. Ảnh: vanityshare.net.

Sơn Việt tổng hợp

Bài văn được viết ngày 6/9/2006 và nhận điểm 9 với lời phê:: “Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công”.

Bản Chất Của Thành Công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm.

Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8/3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.

Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi.

Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời.

Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.

Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.

Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Người viết

Hà Minh Ngọc

Kỳ 4: “Bằng chứng khảo cổ” mập mờ và thiếu chính xác của Trung Quốc

 

Để củng cố lý lẽ về chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa, người TQ sử dụng cả các luận cứ về khảo cổ. Người TQ cho là đã tìm thấy vết tích tiền cổ và vật dụng cổ có từ thời Vương Mãng (năm thứ ba trước Công nguyên cho đến năm 23 sau Công nguyên) trên các quần đảo.

>> Kỳ 3: Sử liệu Trung Quốc nói gì?

Chang The-Kuang và S.Yeh viết rằng các đảo này có chứa “các tàn tích của khu dân cư, các vật dùng sành sứ, các dao sắt, các nồi gang và các vật dụng hằng ngày khác có niên đại từ thời Đường, Tống”. Báo cáo sơ bộ của chuyến khảo cổ học thứ hai trên quần đảo Tây Sa của tỉnh Quảng Đông ghi rằng “qua hai cuộc khảo sát, các nhà khảo cổ học đã khảo sát hầu hết các đảo, đá, bãi ngầm, các vũng của quần đảo Tây Sa và hầu như ở đâu họ cũng tìm thấy các đồ vật cổ và các lịch sử của quần đảo Tây Sa, bộ phận lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc chúng ta từ ngàn đời nay”.

Vấn đề đặt ra ở đây là trong luật quốc tế không tồn tại một quy tắc nào cho phép tự quy thuộc chủ quyền cho một quốc gia trên một vùng đất mà tại đó các cổ vật thuộc nền văn minh của nước đó được tìm thấy. Các cổ vật này có thể thuộc các ngư dân TQ đi lại và bị đắm thuyền trong vùng biển này, cũng như có thể thuộc các ngư dân Philippines, Malaysia hoặc của các tàu thuyền Ả Rập, Bồ Đào Nha, Hà Lan bị trôi dạt mắc nạn vào đây. Không có gì chứng minh được rằng các ngư dân TQ là những người duy nhất có các hoạt động định cư thường xuyên trên các đảo không có nước ngọt này.

Trong khi đó, năm 2001, trong khuôn khổ dự án 10 năm điều tra cơ bản khảo cổ học Trường Sa – Tây Nguyên – Nam Bộ, các nhà khoa học Việt Nam đã khai quật và phát hiện nhiều di tích khảo cổ có giá trị trên quần đảo Trường Sa. Trên chứng chỉ khảo cổ học, các nhà sử học đã xác định được các cư dân người Việt sinh sống ở Trường Sa là rất sớm, chí ít cũng phải từ thời nhà Trần và liên tục định cư, sinh sống ở đây trong các giai đoạn thời kỳ sau. Qua các hiện vật thu được, dựa trên căn cứ sử học và văn hóa học, rất rõ ràng để nhận ra có một sợi dây liên kết chặt chẽ giữa cư dân trên đảo với cư dân đất liền từ thuở sơ khai đến nay. Có thể những cư dân đầu tiên Trường Sa là kết quả của các cuộc di dân, tìm đất mới thời cổ xưa. Hoặc là các ngư dân Việt đi biển ghé vào và ở lại lâu dài, khai phá đất đai, tạo lập cuộc sống mới.

 
Một trang trong cuốn Hải ngoại kỷ sự (1695) của Thích Đại Sán, một nhà sư Trung Quốc đời Khang Hy, thuật lại chuyến du hành tới xứ Đàng Trong, thừa nhận chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Đại Việt – Ảnh: biengioilanhtho.gov.vn

Chủ quyền quốc gia đã được luật quốc tế định nghĩa về mặt pháp lý. Trương Hồng Tăng và các tác giả TQ khác lập luận rằng: “Dưới thời nhà Tống, nhiều sách vở đã ghi nhận rằng những ngư dân TQ thường tới đây bắt cá và thu lượm san hô (…). Theo Chư phiên chí (ghi chép về các nước chư hầu) của Zhao Rushi (Triệu Nhữ Quát) sống dưới thời nhà Tống cách đây 700 – 800 năm, người TQ đã biết rằng các quần đảo Tây Sa và Nam Sa là những vùng nguy hiểm cho hàng hải (…). Vào thế kỷ trước, chỉ có người TQ đã sống và khai thác một cách liên tục các quần đảo Tây Sa và Nam Sa (…)”.

Sau khi đã nghiên cứu sâu sắc các tài liệu TQ, ông Heinzig, một luật gia Đức đã rút ra kết luận chỉ bắt đầu từ thời nhà Tống (960) người TQ mới có thể tiếp cận với quần đảo Paracels (Hoàng Sa). Còn về việc hiện diện của người TQ trong khu vực Spratlys (Trường Sa) không có gì ghi nhận trước 1867, thời điểm một tàu nghiên cứu Anh gặp những ngư dân TQ tới từ đảo Hải Nam. Theo Heinzig, chỉ từ khi kết thúc Chiến tranh thế giới thứ nhất người TQ mới bắt đầu gọi quần đảo Spratlys là “Đoàn Sa Trung Đảo”. ([1])

Sự tiếp xúc riêng rẽ của những cư dân TQ cá thể đối với Paracels liệu có đủ để thiết lập chủ quyền TQ tại đó không theo luật quốc tế? Các tác giả TQ khẳng định rằng TQ phát hiện ra Tây Sa và Nam Sa cách nay 2.100 năm, vào thời Hán Vũ Đế. Đối với họ, theo luật quốc tế và tập quán quốc tế thời kỳ đó: “Chủ quyền thuộc về người phát hiện” (Who discovers the territory, holds its sovereignty), đó là ngư dân TQ, và vì vậy TQ phải có chủ quyền trên đó”.

So sánh với các tiêu chuẩn thụ đắc lãnh thổ, các ghi chép mà TQ viện dẫn không đủ chứng minh rằng quyền phát hiện đã được xác lập. Một đảo hoặc một quần đảo có thể là đối tượng nhận biết từ lâu đời của các nhà hàng hải, các ngư dân, các nhà địa lý… nhưng chúng vẫn chỉ được coi là lãnh thổ vô chủ

res nullius một khi quốc gia của họ chưa tiến hành một hành động nhà nước nào tại đó. Phan Thạch Anh cố chứng minh rằng vào thế kỷ XV, XVI chỉ cần quyền phát hiện là đủ để tạo nên quyền sở hữu đất vô chủ. Sở dĩ ông ta lập luận như vậy là để chứng minh rằng các hoạt động của tư nhân TQ là đủ để tạo ra quyền phát hiện ([2]). Thế nhưng các hoạt động tư nhân của các ngư dân TQ không thể mang lại hiệu lực pháp lý của “quyền phát hiện” và nó không thể được đánh đồng với quyền chiếm hữu.

Các bằng chứng của quyền phát hiện các đảo này như đã nêu trên rất mập mờ và thiếu chính xác. Chúng ta có thể đồng ý rằng các hoạt động của ngư dân có thể kéo theo sự chú ý và ý định của nhà nước trên lãnh thổ vô chủ. Tuy nhiên, yếu tố ý chí này không đủ khi còn thiếu yếu tố vật chất của các hoạt động nhà nước trên thực địa. Người TQ sẽ chứng minh như thế nào đòi hỏi này của luật quốc tế vào thời kỳ đó?

TS Nguyễn Hồng Thao

_________

[1] Theo Nguyễn Quang Ngọc, Sđd, tr 41. Trước khi Lý Chuẩn ra Hoàng Sa năm 1909, bản đồ TQ vẫn thể hiện đảo Hải Nam là cực nam lãnh thổ TQ. Năm 1928 trường Đại học Trung Sơn tổ chức điều tra quần đảo Tây Sa, được coi là mốc đánh dấu sự hiểu biết của người TQ về quần đảo Tây Sa. Tuy nhiên, cho đến năm 1934, bản đồ TQ vẫn chưa vượt quá quần đảo Tây Sa và đảo Triton, cực nam của quần đảo, ở sát phía dưới vĩ tuyến 16 được gọi là đảo cực nam với lời giải thích đảo là cột mốc đánh dấu lãnh thổ cực nam của TQ. Trong khoảng năm 1935-1936 địa danh Nam Sa và Đoàn Sa xuất hiện trên bản đồ TQ. Nam Sa được đặt tên cho bãi ngầm Maccelesfield Bank còn Đoàn Sa để chỉ Spratleys. Từ năm 1939 tên Nam Sa mới được dùng để chỉ Trường Sa của Việt Nam, tên Đoàn Sa mất đi, còn Maccelesfield Bank được đặt tên là Trung Sa.

[2] Phan Thạch Anh, The ptropolitics of the Nansha islands-China’s indisputable legal case, Beijing, December 1995.

>> Kỳ 5: Độ chênh của lịch sử trong Sách trắng Trung Quốc

Choáng váng chiêu “bôi bẩn” đồng nghiệp của một số tờ báo

 

(Nguoiduatin.vn) – Thay vì tự làm mới mình để phát triển, những tờ báo này đang dùng chiêu cạnh tranh bôi bẩn đồng nghiệp theo kiểu “đánh hội đồng”, bới lông tìm vết, thậm chí bịa đặt…

Trong khi những tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên là những mô hình báo chí thành công về mọi mặt thì nhiều tờ báo thuộc một số cơ quan ở TP Hồ Chí Minh đã tự đánh mất mình và đánh mất bạn đọc vì lối làm báo xơ cứng, thiếu hơi thở của đời sống, xa rời bạn đọc hoặc chỉ chạy theo lợi nhuận quảng cáo mà quên mất nội dung thông tin.

Ở thời đại thông tin, khi nhu cầu và trình độ của độc giả đã được nâng cao, những cách làm báo tự cho mình là chính thống theo kiểu “ông trời” con, muốn “phán” gì cũng được như báo Sài Gòn Giải phóng hoặc chỉ chạy theo phục vụ các “đại gia” nhiều tiền với la liệt các loại PR, quảng cáo trá hình trơ trẽn và thô thiển trên trang báo như báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh thì việc bị người đọc quay lưng, ngoảnh mặt cũng là điều dễ hiểu. Thay vì tự làm mới mình để phát triển, những tờ báo này đang dùng chiêu cạnh tranh bôi bẩn đồng nghiệp theo kiểu “đánh hội đồng”, bới lông tìm vết, thậm chí bịa đặt…

Đã có hàng chục nghìn lượt trích dẫn, phỏng vấn và bài cộng tác các đồng chí lãnh đạo từ Trung ương đến địa phương, các chuyên gia, nhà khoa học từng được đăng trên báo Đời sống và Pháp luật

Tác nghiệp theo cách… đứng trên tất cả

Như một sự sắp đặt mang tính chất “liên minh” từ trước, sáng hôm qua (28/5/2012), 2 tờ báo thuộc các cơ quan TP. Hồ Chí Minh là Sài Gòn Giải phóng và Phụ nữ TP Hồ Chí Minh đồng loạt đăng bài phê phán báo “lá cải” và cơ quan quản lý báo chí.

Trong khi tự cho mình quyền đưa ra nhận định thay cho cơ quan chức năng quản lý báo chí, để tăng tính “gây sốc”, tờ Sài Gòn Giải phóng còn dẫn ý kiến của một sĩ quan an ninh – Ông Nguyễn Tuấn Việt, thiếu tá, phó trưởng phòng An ninh báo chí (phía Nam) của Cục An ninh truyền thông đưa ra ý kiến “chỉ đạo” cơ quan quản lý Nhà nước về báo chí là Bộ Thông tin -Truyền thông cần phải làm thế này, thế khác như sau: “Cần kiên quyết, nghiêm minh trong việc quản lý và xử lý báo chí sai phạm; tránh tình trạng cơ quan quản lý Nhà nước về báo chí có đầy đủ công cụ quản lý trong tay nhưng không xử lý đúng mức đối với các cơ quan báo chí vi phạm. Bộ Thông tin – Truyền thông cần tiến hành thanh tra và xử lý mạnh tay đối với các tờ báo có thông tin không phù hợp thuần phong mỹ tục. Đồng thời, cần sớm có quy hoạch báo chí, ngưng cấp phép đối với những tờ báo hoạt động không hiệu quả, cần mạnh dạn loại bỏ và xử lý người đứng đầu đối với các tờ phụ trương, chuyên đề đã có nhiều sai phạm”.

Những bài báo này sẽ khách quan và hữu ích nếu như mang tính xây dựng. Đáng tiếc là trong khi khoác “tấm áo đạo đức” và lên giọng dạy dỗ người khác, dưới chiêu bài phê phán báo “lá cải”, hai tờ báo này đã “trình diễn” một cách làm báo “lá cải” nhất với những lời bôi bẩn đồng nghiệp một cách thiếu văn hoá, thậm chí đưa ra những thông tin bịa đặt mà không hề kiểm chứng.

Một trong số những điều mà báo “lá cải” khiến nhiều người “sợ” nhất là việc trở thành nạn nhân của những cuộc “trả lời phỏng vấn” mà như không được nói, theo đó mọi câu trả lời đều được bóp méo, xuyên tạc, cắt cúp theo ý đồ của phóng viên, mọi việc làm, cử chỉ dù là vô tình của đối tượng phỏng vấn đều được đưa vào bài viết theo góc nhìn của người viết. Những cuộc phỏng vấn này thường được đưa ra với một lời quy chụp chung chung theo kiểu: “nhiều người cho rằng…”, “có ý kiến nói rằng…”. Thì đây, trong bài “Ma trận truyền thông – choáng váng với báo lá cải”, một phóng viên trẻ của báo Phụ nữ TP. Hồ Chí Minh đã không ngần ngại thể hiện cách tác nghiệp “phỏng vấn” theo kiểu “ông trời con” đối với… lãnh đạo một tờ báo khác.

Xin được trích lại nguyên văn đoạn box trong bài viết này: “Chiều 24/5/2012, chúng tôi hẹn phỏng vấn ông Trần Tiến Dũng – Trưởng văn phòng đại diện Báo Đời sống và Pháp luật (Hội Luật gia VN). Phóng viên đặt vấn đề: “Một số người cho rằng tờ Đời sống và Pháp luật cùng một số ấn phẩm phụ như Hôn nhân và Pháp luật thứ 7, Người đưa tin đang dần lá cải hóa để thu hút bạn đọc, bất ngờ, ông Nguyễn Tiến Thanh (Tổng biên tập Báo Đời sống và Pháp luật), lúc này đang ngồi ở bàn làm việc bên cạnh, chen ngang cuộc phỏng vấn. Ông nổi giận cho rằng phóng viên Báo Phụ Nữ TP đặt vấn đề sai và chỉ đạo ông Dũng ngưng ngay cuộc phỏng vấn. Ông Thanh quát tháo: “Báo Đời sống và Pháp luật hoạt động với tôn chỉ khác, không làm theo kiểu lá cải, người ta lấy căn cứ nào dám bảo báo của chúng tôi lá cải?. Phóng viên Báo Phụ Nữ TP: “Riêng trong tháng 5/2012, Sở Thông tin và Truyền thông TP.HCM đã chỉ ra nhiều tin bài của Báo Đời sống và Pháp luật, đã vi phạm Nghị định 51. Ông Thanh tiếp tục cắt ngang: “Đó là chuyện của Sở, họ có quyền thống kê”. Phóng viên Báo Phụ Nữ TP: “Thưa ông, còn những ấn phẩm phụ của Đời sống và Pháp luật như Hôn nhân và Pháp luật, Người đưa tin thì thế nào?”. Ông Thanh vẫn chưa hết nóng giận, tuyên bố từ chối trả lời phỏng vấn”.

Trên thực tế, phóng viên này đăng ký gặp ông Dũng (quyền trưởng cơ quan đại diện, không phải trưởng Văn phòng đại diện như bài báo đưa) với nội dung trao đổi về kinh nghiệm của một tờ báo có lượng phát hành lớn, nhưng đến khi gặp lại đưa ra câu hỏi mang tính quy chụp cho rằng tờ báo “đang dần lá cải hoá để thu hút bạn đọc”. Tổng biên tập báo Đời sống và Pháp luật đã yêu cầu dừng cuộc phỏng vấn vì phóng viên trẻ này đã vi phạm quy chế phỏng vấn của cơ quan quản lý Nhà nước và nhắc nhở về đạo đức nghề nghiệp của người phỏng vấn cũng như quyền của người được phỏng vấn, không hề có chuyện nóng giận và quát tháo. Việc bà tổng biên tập báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh cho đăng đoạn “phỏng vấn” nói trên đủ cho thấy thế nào là một tờ báo “lá cải” theo đúng nghĩa của từ này.

Quy chụp và xúc phạm danh dự một cách vô văn hoá

Tương tự như báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh, với tiêu đề: “Thảm hoạ “báo lá cải””, báo Sài Gòn Giải phóngsố ra ngày 28/5/2012 đăng bài của tác giả Đường Loan với một cách tác nghiệp “lá cải” mang tính “gây sốc”, sử dụng những lời lẽ quy chụp để bôi bẩn đồng nghiệp một cách trắng trợn nhất. Báo SGGP viết: “Hãi hùng nhất trong việc “trồng cải” là “tập đoàn” ĐS&PL với 4 ấn phẩm “con, cháu”. Đáng chú ý, tờ báo chính là ĐS&PL chỉ được xuất bản 4 số/tuần thì ấn phẩm phụ Người đưa tin lại được cấp phép xuất bản hàng ngày! Có số lượng hùng hậu “tập đoàn” này làm mưa làm gió với những thông tin trơ trẽn, thô tục về tư, tình, tiền, tù tội”.

Chúng tôi chưa nói đến tính đúng sai trong một số thông tin trong đoạn bài báo này (như chuyện cấp phép) mà chỉ nói đến cách viết tuỳ tiện, thiếu hiểu biết, vô văn hoá đã xúc phạm nghiêm trọng danh dự của không chỉ Báo ĐS&PL mà còn với hàng chục vạn độc giả và đặc biệt là những người đã từng tham gia đóng góp tin bài, trả lời phỏng vấn trên báo ĐS&PL.

Trong hơn 10 năm xây dựng và phát triển, Báo ĐS&PL tự hào và có thể liệt kê, chứng minh rằng: Đã có hàng chục ngàn lượt các nhà khoa học, các chuyên gia; Lãnh đạo các bộ, ban, ngành của trung ương cũng như các địa phương (trong đó có cả lãnh đạo của Thành uỷ TP Hồ Chí Minh-cơ quan chủ quản của báo SGGP) và thậm chí các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước đã từng trả lời phỏng vấn, viết bài trực tiếp, trích dẫn đăng trên báo ĐS&PL.

Báo cũng đã tổ chức nhiều loạt bài và các tin bài lẻ khác thông tin, tuyên truyền, đóng góp ý kiến về các chủ trương lớn, hoạt động lớn của Đảng, Nhà nước và các cơ quan quản lý khác. Từ các kỳ Đại hội, hội nghị của Đảng đến các kỳ họp Quốc hội, các diễn đàn, hội thảo quốc tế với sự có mặt của các nguyên thủ, các nhà khoa học từ nhiều quốc gia trên thế giới. Vậy mà tác giả bài báo này dám viết một câu nhận xét: “…làm mưa làm gió với những thông tin TRƠ TRẼN, THÔ TỤC” (Chúng tôi nhấn mạnh những chữ viết hoa – PV). Không có từ ngữ nào chính xác hơn để mô tả cách viết báo này là “quy chụp, thiếu hiểu biết và vô văn hoá”.

Ngay sau khi Báo Sài Gòn Giải phóng đăng tải bài viết, Báo ĐS&PL đã nhận được nhiều thư, điện thoại của độc giả bày tỏ sự bất bình về nội dung bài báo của Báo Sài Gòn Giải phóng và đề nghị Báo ĐS&PLphải lên tiếng để bảo vệ danh dự cho bản thân tờ báo và hàng chục vạn độc giả, cộng tác viên của Báo.

Với cách viết quy chụp như trên, bài báo này còn tiếp tục: “Ngay cả ĐS&PL, bạn đọc cũng “ngã ngửa” khi phác hoạ bức tranh xã hội Việt Nam quả là dễ sợ đủ chuyện cướp – giết – hiếp với giọng văn vô cảm và bỏ lửng, không hề thấy nhà báo phân tích việc nào đúng việc nào trái pháp luật; hung thủ có khả năng phạm tội gì, điều luật nào, nạn nhân có thể vận dụng pháp luật để giải quyết vấn đề theo cách nào…”.

Chúng tôi thực sự bất ngờ với cách viết quy chụp một cách “trơ trẽn” và “chợ búa” trong đoạn bài báo trên. Qua hơn 10 năm hình thành và phát triển, với hàng triệu tin, bài mà Báo ĐS&PL đã xuất bản, không hiểu tác giả Đường Loan đã đọc được bao nhiêu bài mà dám “tổng kết” như trên. Trong khuôn khổ bài báo này, chúng tôi cũng không muốn liệt kê tính toán từng bài báo cụ thể để “so đo” với tác giả Đường Loan của Báo Sài Gòn Giải phóng (mời đọc thêm ý kiến độc giả của Báo ĐS&PL mà chúng tôi đăng tải trên số báo này-PV) mà chỉ muốn nói về một kiểu tác nghiệp mà các nhà báo, cơ quan báo chí tự cho mình cái quyền đứng trên tất cả để dạy dỗ bạn đọc, dạy dỗ người khác-mà bài báo này nói chung và đoạn bài báo chúng tôi trích dẫn nói trên là một điển hình.

Cũng trong bài báo trên, báo SGGP đã trắng trợn bịa đặt thông tin khi nói rằng: “Ấn phẩm HN&PL không hề giấy phép theo quy định của Luật báo chí và báo ĐS&PL lại có tới 2 văn phòng đại diện hoàn toàn riêng biệt để sản xuất nội dung tại TP Hồ Chí MInh”. Việc bịa đặt này nhằm mục đích gì thì có lẽ chỉ có báo Sài Gòn Giải phóng mới có câu trả lời.

Không thể “bán báo” bằng cách xúc phạm người khác

Ai cũng hiểu rằng, khi phản ánh một vấn đề sự kiện, mỗi cơ quan báo chí phải tuân theo tôn chỉ, mục đích và có cách tiếp cận riêng. Đối với Báo ĐS&PL, ngoài việc đưa thông tin chính xác, tôn trọng kết quả xác minh của các cơ quan chức năng luôn có sự xuất hiện của các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực (trong đó đặc biệt là các luật gia) để phân tích không chỉ sự đúng sai mà soi rọi và tôn vinh các giá trị đạo đức, nhân văn và nhân phẩm của con người.

Báo ĐS&PL là cơ quan tuyên truyền của Hội Luật gia Việt Nam nên các vấn đề liên quan đến pháp lý là mảng để tài lớn. Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của luật pháp là để hướng con người đến làm điều thiện nên không cần phải có những biện pháp tuyên truyền đa dạng, phù hợp.

Chính vì vậy, có lẽ không một người hiểu biết nào lại nghĩ rằng tuyên truyền các điều luật một cách khô khan kiểu “tầm chương trích cú” có thể đem lại hiệu quả. Hơn thế nữa, những đối tượng cần được hỗ trợ pháp lý nhiều nhất là những người bình dân trong xã hội, cho nên báo chí cần có cách viết đa dạng, sinh động cho phù hợp.

Vì thế, khi phản ánh các vấn đề sự kiện, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến pháp lý, Báo ĐS&PL không chỉ đưa các thông tin mang tính gợi mở, định hướng thông qua ý kiến của các luật gia mà luôn có ý thức đi sâu khắc hoạ số phận của mỗi con người, mối quan hệ xã hội, qua đó soi rọi và làm rõ những giá trị nhân văn, đạo đức.

Đặc biệt, ĐS&PL xác định Báo là một diễn đàn, đăng tải chính xác ý kiến của mỗi người dân, của các cơ quan chức năng chứ không thể làm thay công việc của họ bằng cách đứng ra “phán” ai đúng ai sai, “kết tội” người này người khác như cách mà Báo Sài Gòn Giải phóng “chỉ đạo”. Chính vì vậy, Báo ĐS&PL tự hào khi có một lượng bạn đọc đông đảo, có hàng chục vạn người chờ đón đọc các ấn phẩm của BáoĐS&PL mỗi kỳ xuất bản.

Báo ĐS&PL không thể rập khuôn theo bất kỳ một tờ báo nào, đặc biệt là Báo Sài Gòn Giải phóng Chúng tôi xin trích đăng nguyên văn lời nhận xét của phó bí thư thường trực Thành uỷ TP Hồ Chí Minh Nguyễn Văn Đua trong lần đến thăm Báo SGGP ngày 5/5/2012 (đã được chính Báo Sài Gòn Giải phóng đăng tải): “Đây là giai đoạn khó khăn nhất của Báo Sài Gòn Giải phóng nên Đảng uỷ, Ban biên tập Báo Sài Gòn Giải phóng cần suy nghĩ tìm hướng đi để Báo Sài Gòn Giải phóng đạt được mục tiêu thông tin: đúng, trúng, hay; phải làm sao bạn đọc bỏ tiền ra mua báo”.

Theo phó bí thư thường trực Thành uỷ, hiện nay Báo Sài Gòn Giải phóng đã đảm bảo được tính đúng trong thông tin nhưng phải nghĩ cách để báo đến với đông đảo, qua việc đổi mới công tác phát hành, lượng báo phát hành phải tính đến từng người đọc, cũng như tính đến bạn đọc truy cập báo điện tử. Đồng chí đặc biệt nhấn mạnh nội dung báo phải luôn bám sát thực tiễn để phản ánh được hơi thở cuộc sống, khơi gợi những cách viết đi vào lòng người.

Từ những nhận xét của phó bí thư thường trực Thành uỷ TP Hồ Chí Minh Nguyễn Văn Đua- lãnh đạo cơ quan chủ quản của Báo Sài Gòn Giải phóng có thể nhận thấy: Những người làm Báo Sài Gòn Giải phóngcần xem lại chính mình, với việc hàng năm được cấp một khoản ngân sách không nhỏ cộng với sự đầu tư về trang thiết bị, trụ sở… từ nguồn đóng góp qua thuế của người dân nhưng báo Sài Gòn Giải phóng chưa hoàn thành tốt nhiệm vụ là tuyên truyền để đưa các nghị quyết của Đảng, chủ trương chính sách của Nhà nước nói chung và của TP Hồ Chí Minh đến với đồng đảo người dân. Báo Sài Gòn Giải phóng không thể che đậy sự yếu kém hay lớn mạnh được như mong muốn của lãnh đạo cơ quan chủ quản bằng việc đi bôi nhọ xúc phạm cơ quan báo chí khác và đồng nghiệp.

>> Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu: “Tôi thấy mình bị xúc phạm”

Nhóm phóng viên

Tác giả : Họa sĩ Nguyễn Thành Phong.

 

Bé lợn, lớn bò của họa sĩ Nguyễn Thành Phong:

 
 
 

Phân tích

Việt Tân bày game mới 2012 

TRẦN NHẬT PHONG 

Báo chí trong nước loan tin, ông Nguyễn Quốc Quân, một thành viên của đảng Việt Tân đã chính thức bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất ngày 17 tháng 4 vừa qua, với tội danh “âm mưu khủng bố.” Ông đã xin visa nhập cảnh Việt Nam với tên là Richard Nguyễn. Đây là lần nhập cảnh thứ hai và bị bắt, trước đó ông Nguyễn Quốc Quân cũng đã từng nhập cảnh Việt Nam với tên gọi là “Lý Seng,” bị nhà nước Việt Nam kết án sáu tháng tù và trục xuất khỏi Việt Nam.

CHIẾN LƯỢC KHÔNG THAY ĐỔI 
Hàng năm cứ gần tới mùa bầu cử, đảng Việt Tân luôn đưa ra các động thái nhằm gây tiếng vang cho các mục tiêu về chính trị, bao gồm đưa người vào Việt Nam để bị bắt (nhưng chỉ vi phạm những lỗi nhỏ, có thể được can thiệp bởi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ), thúc đẩy những người đang tranh đấu cho công bằng xã hội trong nước lên tiếng, khuấy động và có các động thái vi phạm luật lệ của Việt Nam, rồi kích động cộng đồng, tri hô với chính giới Hoa Kỳ là Việt Nam đàn áp nhân quyền, bắt giữ người bất hợp pháp v.v.

Kịch bản này luôn được lập lại. Kế tiếp sẽ là các dân cử có sự hỗ trợ của đảng Việt Tân như Loretta Sanchez, Lou Corea, Chris Smith v.v. sẽ lên tiếng kêu gọi nhà nước Việt Nam trả tự do cho những người bị bắt giữ. Đương nhiên như đã nói ở trên, những người bị bắt khi nhập cảnh Việt Nam đều cố gắng giữ mình chỉ vi phạm những lỗi nhỏ để Bộ Ngoại giao Hoa kỳ có thể can thiệp, do đó họ chỉ bị giữ vài ngày hoặc tối đa vài tháng là được trả tự do.

Cuối cùng, đảng Việt Tân sẽ cho là chiến thắng vì thành công ép được nhà nước Việt Nam trả tự do cho thành viên của họ, các dân cử sẽ có công trạng tranh đấu và tiếp tục nhận được phiếu bầu của cử tri gốc Việt.

Mỗi năm đều có game và kịch bản mỗi game đều giống nhau. Dường như đảng Việt Tân đang gặp bế tắc và không có lối thoát nào khác ngoại trừ những chiến lược mang tính giai đoạn như hiện nay.

Thứ nhất, đối với cộng đồng, đảng Việt Tân luôn bị đám đông quần chúng có thành kiến, tẩy chay thậm chí nhiều nơi còn quá khích chống phá tất cả các hoạt động của đảng này. Do đó, Việt Tân luôn có khát vọng chinh phục cộng đồng bằng những vụ nói trên, mong rằng các thành phần trong cộng đồng sẽ thay Đỗi cái nhìn đối với họ. Tiếc rằng, cho đến nay Việt Tân chưa hề đạt được mục tiêu. Một phần là vì những hành động trong quá khứ chưa được minh bạch, một phần khác là do chủ trương thiếu bản lãnh đương đầu với dư luận. Mỗi khi có sự kiện, Việt Tân chỉ muốn chọn những nơi nào có cảm tình để lên tiếng, không dám đương đầu với những cá nhân, tổ chức hoặc truyền thông để lý luận bảo vệ các đường lối hoạt động.

Thứ hai, đối với chính giới Hoa kỳ, đảng Việt Tân chỉ là một tổ chức hoạt động về chính trị với phương thức trao Đỗi quyền lợi. Việt Tân tạo sự kiện để các dân cử Hoa Kỳ có cơ hội kiếm phiếu, ngược lại các dân cử sẵn sàng thỏa mãn một số yêu cầu của đảng Việt Tân, với điều kiện những yêu cầu này không gây ảnh hưởng quan hệ đang tốt đẹp giữa Việt Nam – Hoa Kỳ.

Do yếu tố chỉ lợi dụng lẫn nhau, nên sự ủng hộ của các dân cử chỉ giới hạn. Họ chưa bao giờ giúp Việt Tân tạo được ảnh hưởng sâu rộng trên quốc hội mà chỉ là những trò ve vãn bên lề của quốc hội. Trong khi đó, Việt Tân lại không có giải pháp nào để thuyết phục cả lưỡng viện quốc hội xác nhận vai trò đối lập của Việt Tân đối với Việt Nam. Cho đến nay đối với chính phủ Hoa Kỳ, Việt Tân chỉ là một tổ chức cá nhân, không phải là một đảng phái chính trị đối lập của Việt Nam, vai trò của họ không hề được thừa nhận với tên gọi là đảng phái chính trị.

Ngoài ra, sự hợp tác và thúc đẩy quyền lợi giữa Hoa Kỳ – Việt Nam càng lúc càng rõ nét hơn. Hòa Kỳ cần Việt Nam để hoàn tất chiến lược của họ tại Á Châu Thái Bình Dương, ngược lại Việt Nam cần Hoa kỳ để phát triển kinh tế và ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc về hướng nam. Thời gian này được xem là “tuần trăng mật” của hai cựu thù ngày xưa, quan hệ tốt đẹp của hai phía càng lúc càng chín mùi, do đó các hoạt động của Việt Tân chỉ gây khó chịu cho cả hai phía. Việt Tân sẽ càng gặp khó khăn hơn, thậm chí có thể sẽ bị cấm cửa hoạt động tại Hoa kỳ vì có hành động gây hại đến quốc gia đối tác của Hoa kỳ.

Thứ ba, đối với phía chính quyền Việt Nam xưa nay vẫn xem Việt Tân là “tổ chức khủng bố.” Mỗi lần xảy ra sự kiện, hàng trăm tờ báo trong nước đều “đồng khí tương cầu” trên các bản tin, sự việc này đã kéo dài nhiều năm và đa phần công chúng (gần 90 triệu dân) đều xem Việt Tân giống như “khủng bố.” Họ không biết Việt Tân là ai, hoặc có biết cũng tránh né tiếp xúc hoặc không muốn có quan hệ gì với tổ chức này. Rốt cuộc, Việt Tân chỉ có khoảng vài người biết đến hoặc có cảm tình.

Thêm vào đó các nhà hoạt động chống bất công xã hội đang bị chính quyền Việt Nam theo dõi, giám sát, cũng tránh né các liên lạc hoặc có quan hệ với Việt Tân, vì họ không muốn bị kết tội nặng hơn vì “liên kết với phần tử xấu âm mưu lật Đỗ chính quyền.” Và nhiều người trong số họ chỉ là những nhà tranh đấu về mặt xã hội, họ không muốn bị biến thành tranh đấu về chính trị.


SAI LẦM TRONG VỤ NGUYỄN QUỐC QUÂN 

Ngay sau khi ông Nguyễn Quốc Quân bị bắt, các thành viên, cảm tình viên của Việt Tân lập tức lên tiếng như chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng, Hoàng Tứ Duy, Lê Nguyên Hồng v.v… Mỗi người giải thích theo một kiểu khác nhau, nhưng tựu chung chỉ muốn nhấn mạnh các hoạt động hiện nay của Việt Tân, và phê phán hành động của nhà nước Việt Nam.

Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm trong cuộc phỏng vấn với tờ báo Người Việt cho rằng, Việt Tân có hoạt động tại Việt Nam và xâm nhập nhiều lần, đồng thời thừa nhận những “vấp váp” trong quá khứ, bị nhiều đảng phái khác đối kỵ và bị đánh phá bởi phía Việt Nam.

Trong khi đó Lê Nguyên Hồng trong bài viết cho rằng, “CSVN hoảng loạn khi bắt ông Nguyễn Quốc Quân.” Một mặt ông này cho rằng chính quyền Việt Nam sợ hãi trước các hoạt động của Việt Tân, nhưng đến cuối bài lối văn lại “mềm dẻo” gần như năn nỉ nhà nước Việt Nam trả tự do cho ông Nguyễn Quốc Quân.

Còn trong bản thông cáo báo chí, ông Hoàng Tứ Duy tri hô rằng Việt Nam bắt giữ người bất hợp pháp, với những ngôn từ nặng mùi lập trường chính trị, đòi hỏi Việt Nam trả tự do “vô điều kiện” cho ông Nguyễn Quốc Quân.

Những lần trước hầu như xảy ra sự kiện, chỉ có chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm lên tiếng, và Việt Tân sử dụng những cơ quan ngôn luận của tổ chức để “giải độc” với dư luận. Riêng lần này số lượng thành viên lên tiếng khá đông, cho thấy Việt Tân đang có nỗ lực đánh động dư luận với hy vọng sẽ nhận được sự hỗ trợ của quần chúng trong vụ ông Nguyễn Quốc Quân.

Có lẽ đây là sự tính toán sai lầm của Việt Tân và giờ đây phải cố gắng “chữa lửa.” Trong vài ngày sắp tới có lẽ Việt Tân sẽ đưa ra nỗ lực hơn nữa để tìm cách rút ngắn thời gian bị giam giữ của ông Nguyễn Quốc Quân.

Thứ nhất, về khung luật pháp, ngoại trừ động cơ chính trị mà ông Quân đang đối diện với tội danh mà nhà nước Việt Nam gọi là “âm mưu khủng bố” ra, ông Quân sẽ còn đối diện với án tù khác mà Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ khó lòng can thiệp, đó là vi phạm luật lệ Việt Nam về tình trạng bị trục xuất.

Năm 2007, ông Quân bị kết án sáu tháng tù cho hành động tương tự và đến năm 2008 ông được trả tự do và bị trục xuất về Hoa Kỳ. Với công dân của một quốc gia nào đó bị trục xuất theo công pháp quốc tế, họ sẽ bị cấm nhập cảnh trở lại quốc gia đó, nếu vi phạm sẽ bị kết án tù cao hơn và bị xử bởi luật lệ của quốc gia đó.

Ông Quân từng bị Việt Nam trục xuất, và theo đó ông bị cấm nhập cảnh Việt Nam với mọi hình thức. Nay ông đổi tên trên passport thành một tên khác, rồi cố tình nhập cảnh Việt Nam, dù Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ muốn can thiệp cũng khó lòng vì hành động cố tình vi phạm luật lệ của Việt Nam, đó là chưa kể sự cố vi phạm này lại mang theo động cơ chính trị như lời xác nhận của chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm hay Hoàng Tứ Duy.

Thứ hai, ông Quân bị bắt giữ ngay sau khi vừa nhập cảnh vào phi trường Tân Sơn Nhất, điều này chứng tỏ an ninh Việt Nam đã biết trước kế hoạch xâm nhập của ông Quân.

Với kinh nghiệm đối phó với sự xâm nhập của Việt Tân từ nhiều năm qua và các kế hoạch tạo tiếng vang, thông thường Cục An ninh Việt Nam sau khi bắt giữ mới thông báo cho Bộ Ngoại giao Hoa kỳ biết thông qua qua tòa Tổng lãnh sự hay Đại sứ quán tại Việt Nam, phía Hoa Kỳ sẽ phái người tìm hiểu sự kiện rồi mới quyết định can thiệp hay không.

Lần này, Cục An ninh Việt Nam đã thông báo cho Bộ Ngoại giao Việt Nam biết trước việc bắt giữ, và Bộ ngoại giao Việt Nam cũng như Hoa Kỳ đã được thông báo đầy đủ trước khi họ tiến hành bắt giữ ông Quân tại phi trường. Do đó, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chỉ cử người hiện diện trong cuộc phỏng vấn để đảm bảo phía Việt Nam không có hành vi thô bạo với công dân của họ.

Ngoài ra, các cuộc thẩm vấn sẽ được ghi âm và ghi hình đầy đủ, mọi trình tự đều được thông báo đầy đủ cho phía Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Dù các dân cử ủng hộ Việt Tân có can thiệp, họ không chỉ nghe báo cáo một phía của Việt Tân, mà còn chờ báo cáo chính thức từ Bộ Ngoại giao với những văn bản thông báo trước khi bắt giữ và những trình tự thẩm vấn được phơi bày. Các dân cử cũng khó lòng mở miệng vì hành động vi phạm luật pháp quá rõ ràng, cũng như thái độ khi thẩm vấn của ông Quân, Việt Tân khó cơ hội nói ngược rằng ông Quân bị “khủng bố tinh thần” và phải ký vào văn bản phạm tội, vì tất cả đều có sự giám sát của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Lần này, Việt Tân sai lầm khi dùng các chiêu thức cũ, vi phạm các lỗi nhẹ trong phạm vi can thiệp của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Việt Tân không biết rằng sau nhiều lần cử người xâm nhập theo chiêu thức này, phía Bộ Ngoại giao Việt Nam và Hoa Kỳ đã có sự hợp tác và làm việc rõ ràng hơn, tránh kích động và gây hại cho các mối quan hệ giữa hai nước.

Ngoài ra việc thúc đẩy dự án TPP giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, theo đó đôi bên sẽ cố gắng đạt được vào tháng 11 cuối năm nay, phía Hoa Kỳ đã có chính sách và chiến lược dành cho Việt Nam. Rất có thể theo thỏa thuận phía Hoa Kỳ sẽ dựa theo các bằng chứng hiện nay và quá khứ để chấm dứt các hoạt động chính trị “chống phá Việt Nam” của Việt Tân, theo yêu cầu của phía Việt Nam, tương tự như trường hợp Tướng Vàng Pao năm 2007.

Chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ luôn luôn sẽ là cây gậy và củ cà rốt. Cho đến thời điểm hiện nay, cây gậy của Hoa Kỳ đối với Việt Nam chính là chính sách “nam tiến” của Trung Quốc chứ không phải sự đối lập của Việt Tân với Việt Nam.

Trong khi mục tiêu sau cùng của Việt Tân là mong muốn được quần chúng cộng đồng Việt Nam hải ngoại, chính phủ Hoa Kỳ xác nhận họ là đảng đối lập với chính phủ Việt Nam để có thể giành hoặc chia quyền cai trị. Nhưng cho đến hiện tại, với các xu thế hiện nay có vẻ khát vọng trên của Việt Tân chỉ là ảo vọng.

Phía chính phủ Việt Nam chưa hề xem Việt Tân là đảng chính trị đối lập, họ chỉ xem Việt Tân là “tổ chức khủng bố.” Cộng đồng Việt Nam hải ngoại bị phân hóa rất nhiều, nhưng đa phần đều không ủng hộ cho các khuynh hướng hoạt động của Việt Tân, điển hình qua vụ “Thỉnh Nguyện Thư.” Cả nhóm Trúc Hồ lẫn tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng đều bác bỏ sự tham gia và gần như chỉ trích Việt Tân rất nặng nề. Các tay viết chống cộng thường xuyên như Kim Sơn Hà Văn Âu, Việt Thường, Trần Thanh, Trương Minh Hòa, Duyên Lãng Hà Tiến Nhất v.v… cùng hàng trăm website đều hàng ngày phê phán hay chỉ trích các hoạt động của Việt Tân.

Trong khi đó, chính phủ Hoa Kỳ cũng chưa hề thừa nhận Việt Tân là một chính đảng đối lập với Việt Nam, chỉ xem Việt Tân là một tổ chức chính trị thiểu số thông qua một số chính trị gia dòng chính tập tành trò chơi vận động hành lang. Do đó, hầu như Việt Tân không có tư thế để đạt được các mục tiêu mong muốn.

KHÔNG CÓ GIẢI PHÁP 
Qua vụ ông Nguyễn Quốc Quân bị bắt giữ ngày 17 tháng 4 vừa qua, cho thấy Việt Tân vẫn chưa hề có những chiến lược thiết thực hơn, và đang đưa ra nỗ lực cố gắng giành tiếng vang cho tổ chức, với hy vọng đánh động được đám đông ủng hộ, cũng như muốn tạo cơ hội cho các dân cử như Loretta Sanchez, Lou Corea, Chris Smith có dịp lên tiếng để kiếm phiếu mùa bầu cử.

Sự bế tắc về đường hướng hoạt động và thiếu giải pháp chinh phục cộng đồng, Việt Tân có thể đối diện với sự phá sản về nhân sự. Vì cho đến nay, hầu như các nhân vật đầu não của Việt Tân chiếm giữ những vị thế quan trọng, đều xuất phát từ gia đình của ông Hoàng Cơ Minh. Nhiều người có cảm tình với Việt Tân trước đây hoặc đã tham gia vào các hoạt động của Việt Tân sẽ dần dần bỏ rơi hoạt động của tổ chức này. Một phần vì bế tắc như đã nói trên, một phần vì giới hạn sự phát triển trong tổ chức không có cơ hội trở thành lãnh đạo tổ chức này, nếu không phải là thành viên trong gia đình của ông Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Long hay Hoàng Cơ Định.

Nhưng nếu để tìm ra giải pháp để giải quyết những bế tắc với cộng đồng, Việt Tân lại phải đối diện với những việc làm trong quá khứ mà chưa hề có lời giải thích mang tính thuyết phục nào với quần chúng. Từ chuyện quyên góp tiền bạc ở thập niên 80, 90 cho đến các vụ thanh trừng trong nội bộ v.v… Đây sẽ là bài toán khó tìm ra đáp án của Việt Tân.

Tóm lại, lần này phía nhà nước Việt Nam rất có thể kết án nặng nề đối với ông Nguyễn Quốc Quân mà Bộ Ngoại giao Hoa kỳ chỉ có thể đề nghị phía Việt Nam giảm án, không như dự tính ban đầu của Việt Tân là sẽ giam độ vài ngày hay vài tháng rồi thả ra.

Riêng với cộng đồng người Việt hải ngoại, sự vận động quần chúng của Việt Tân sẽ không gây ồn ào như vụ Đỗ Thành Công trước đây, vì kịch bản được lập lại quá nhiều lần sẽ khiến người trong cộng đồng nhàm chán và cho rằng vô ích.

Click xem Nguồn