Tag Archive: chay


Máu Trường Sa vẫn chảy

Cuộc hải chiến bi hùng 25 năm trước trên đảo Gạc Ma vẫn chưa đi vào dĩ vãng. Những giọt máu Trường Sa vẫn chảy và những giọt nước mắt đất liền vẫn chảy để giữ chủ quyền dân tộc.

 

“Quê ơi! Về nhé”

Các liệt sĩ đang nằm trên đảo Nam Yết.

Những chiến sĩ hy sinh trên quần đảo Trường Sa đều được đưa về an nghỉ tại nghĩa trang trên đảo Nam Yết. Tại nghĩa trang này có 4 ngôi mộ còn nồng mùi vôi mới: Đinh Thanh Bình (quê Quảng Bình, hy sinh năm 2011); Nguyễn Văn Hà (quê Nghệ An, hy sinh năm 2010); Lại Huy Công (quê Thái Bình, hy sinh năm 2012) và Nguyễn Văn Cường (quê Hưng Yên, hy sinh năm 2012).

Chiều về trên Nam Yết, sắp đến giờ cơm mà bên 4 ngôi mộ này vẫn còn mấy tốp chiến sĩ ngồi nhặt cỏ và trò chuyện với mấy tấm bia mộ dựng vội bằng xi măng. Kẻng báo giờ cơm buổi chiều, tốp chiến sĩ ấy mới thì thầm với người nằm xuống: “Quê ơi! Về nhé”.

Mỗi khi đi qua đảo Gạc Ma, các tàu Hải quân ta luôn có lễ thả hoa tưởng niệm cho những người đã ngã xuống vì chủ quyền. Bây giờ những con tàu đánh cá Việt Nam khi ra khơi, khi qua vùng biển này, ngư dân cũng đã có thói quen thả hoa tưởng niệm những người anh hùng đã và đang bảo vệ bức tường Trường Sa.

Thì ra họ là những tốp đồng hương với các liệt sĩ, ngày mai họ lên tàu trở về đất liền, để lại bạn giữa muôn trùng sóng gió.

Trên Trường Sa, đồng hương với nhau khi nói chuyện không dùng đến các đại từ nhân xưng phức tạp như: Chú, bác, anh, em, họ chỉ thủ thỉ “Quê ơi”. Đêm ấy, những người bạn đồng hương của các liệt sĩ được chỉ huy đảo đặc cách cho ở cùng với bạn đến tận giờ đi ngủ.

Nguyễn Huy Chung – chiến sĩ cùng huyện Kim Động, Hưng Yên với liệt sĩ Nguyễn Văn Cường tay mân mê con ốc: “Mấy bữa nay biển động. Tớ chỉ kiếm được con ốc này thôi. Tớ sẽ mang đến cho em gái cậu. Mai tớ về, cậu ở lại rồi khi nào được về quê, tớ sẽ sang thăm”.

Về chuyện này, Chung kể: “Trước lúc hy sinh, em không biết Cường. Cường hy sinh bên đảo Chìm, lúc đưa về đây an táng được một tuần thì từ bên đảo Chìm điện sang hỏi thăm, khi biết em là đồng hương cùng huyện, các anh bên đó nhờ em chăm lo cho phần mộ của Cường và dặn: Cường viết thư về nhà có hứa mang về cho em gái mình con ốc biển. Vì thế, em thay bạn mang quà về quê”.

Giờ chia tay, trước những ngôi mộ nằm nghiêm trang giữa biển, đại tá Nguyễn Bá Ngọc – Phó Tư lệnh Vùng 4 Hải quân xúc động: “Xin các anh linh liệt sĩ thứ lỗi. Đất nước còn khó khăn, thiếu thốn, chưa có điều kiện đưa các đồng chí về nhà ngay với gia đình. Chúng tôi xin hứa, ngay khi có điều kiện sẽ đưa anh em về đất liền quê hương”.

Không thể có điều kiện để ngay sau khi hy sinh có thể đưa thi thể các liệt sĩ về đất liền nên những chiến sĩ ngã xuống trên Trường Sa phải chờ rất lâu để được về nhà. Cát biển, nước biển mặn chát khiến thời gian để hài cốt của họ được sạch sẽ rất lâu, có thể mất đến 7 – 8 năm.

Và nước mắt đất liền vẫn chảy

Trong các liệt sĩ tại Trường Sa, Lại Huy Công và Nguyễn Văn Cường là những người hy sinh gần đây nhất. Tại quê hương xã Hùng Cường, Kim Động, Hưng Yên, bà Hoàng Thị Tuyết – mẹ liệt sĩ Nguyễn Văn Cường lặng lẽ khóc khi chúng tôi hỏi thăm.

Cường là con trai lớn, dưới có cô em gái. Phút xúc động qua đi, bà Tuyết chỉ nói như tự an ủi mình: “Cũng may, em nó được nằm giữa bạn bè, có người thỉnh thoảng nói chuyện chắc nó cũng đỡ tủi”.

Bà kể, tháng 6.2012, sau khi Cường hy sinh được 4 tháng, Bộ Tư lệnh Hải quân có đưa bà ra Trường Sa thăm mộ con. Và đến giờ bà vẫn còn xót xa cho người cùng cảnh ngộ, bà kể: “Hai anh em Lại Huy Công, Nguyễn Văn Cường hy sinh cùng nhau nhưng tôi còn khỏe, còn ra thăm con được, mẹ anh Công yếu quá, không ra được thăm con, thật tội”.

Vào ngày 2.2.2012 định mệnh ấy, khi Cường gặp nguy hiểm, Lại Huy Công đã anh dũng lao tới cứu mạng cho Cường nhưng không thành, cả hai hy sinh cùng lúc và giờ họ lại nằm bên nhau giữa Trường Sa.

Dù vô cùng nuối tiếc khi cậu con trai duy nhất không còn nhưng bà Tuyết bảo: “Thôi thì Cường nhà tôi có một thân, một mình, mất đi còn đỡ, anh Công đã có vợ, con vẫn còn bé nên càng thấy xót xa. Hôm đi Trường Sa về, tôi có đến nhà Công báo tin cho bố mẹ anh ấy để họ yên tâm, nhưng bố Công đã yếu lắm rồi, không biết có chờ được ngày đón con về hay không”.

Vào dịp tháng 6 năm ngoái, trong đợt ra thăm Trường Sa, lúc ấy, ông Lại Vĩnh Thành, bố của Công đang ốm, con thì còn quá bé nên không ai đi được. Và đúng như bà Tuyết tiên liệu, ông Thành vừa mới ra đi mà không được chứng kiến ngày con mình được đưa về quê. Bà Nguyễn Thị Nhật (thị trấn Diêm Điền, huyện Diêm Điền, Thái Bình) – mẹ của liệt sĩ Lại Huy Công – trong vòng hơn một năm đón nhận luôn hai nỗi đau lớn nhất đời: Mất con, mất chồng…

Qua điện thoại, bà chỉ nghẹn ngào: “Tôi mong từng ngày để được đưa Công về quê nằm cùng cha nó”.

64 người ngã xuống ở Gạc Ma 25 năm trước đủ thấy cái giá của chủ quyền dân tộc là vô cùng lớn. Để có được cuộc sống thanh bình ta đang có, những giọt máu Trường Sa vẫn chảy và những giọt nước mắt đất liền vẫn chảy.

Nam Hải [danviet.vn]

Sở hữu sự khéo léo của nghệ thuật sắp đặt cùng với trí tưởng tượng và khả năng nắm bắt khoảnh khắc, nhiếp ảnh gia người Nga Stanislav Aristov đã chộp được những bức hình tuyệt đẹp từ que diêm.

Nhiếp ảnh gia 30 tuổi Stanislav Aristov khéo léo uốn cong que diêm để tạo hình trước khi châm lửa. Hình dạng của những que diêm cháy dở, hình ảnh ngọn lửa hay cách đám khói bốc lên tạo thành những hình thù đặc biệt, không khỏi làm người xem trầm trồ thán phục.

Ra mắt những ngày cuối tháng 12, bức ảnh chụp 7 que diêm đang cháy dở tạo thành hình cây thông Noel của Stanislav Aristov thực sự tạo ấn tượng mạnh đối với người xem.
Bức ảnh chụp 2 que diêm đang cháy tạo hình tháp Eiffel cũng là một trong những tác phẩm đáng chú ý của nhiếp ảnh gia trẻ tuổi người Nga.
Hình ngôi sao 5 cánh được tạo thành từ 5 que diêm cho người đọc thấy trí tưởng tượng phong phú của tác giả.
Cách thức duy trì giống nòi được tác giả khéo léo thể hiện bằng những que diêm đã tàn và ngọn lửa đang cháy dở.
Tuy nhiên, góp mặt nhiều nhất trong bộ ảnh của Stanislav Aristov chính là các tạo hình những loài động vật từ chính ngọn lửa vào khói từ mỗi que diêm. Hình ảnh chú bướm được tạo thành từ ngọn lửa lúc diêm bốc cháy.
Khói tỏa ra sau khi ngọn lửa tắt trở thành đôi cánh của chú chuồn chuồn nhỏ.
Con sâu được định hình từ những que diêm đang cháy dở.
Hình ảnh con nhện và chiếc thuyền buồm cho thấy sự tài tình của tác giả.
Hình ảnh một loài hoa mang tên Bulrushes và một chú ruồi đang bay.
Con thằn lằn và chú ốc sên đang trong tư thế di chuyển.

HỒNG DUY

VÀI CHUYỆN NÓI CHƠI VỚI ĐÁM CCCĐ

1/ Các ông nói Việt Nam ngu dốt và đói nghèo?

Phải rồi, một dân tộc bỊ ngàn năm đô hộ. Một dân tộc hơn 100 năm bị thực dân bóc lột tận xương tủy. Một dân tộc 30 năm phải gồng lưng đánh giặc đế quốc hùng mạnh nhất thế giới và đám tay sai bán nước bẩn thiểu để nhận viện trợ. Đã vậy, còn thêm 20 năm bị cấm vận thì sức lực đâu, của cải đâu mà không nghèo. Thời gian đâu mà học để nâng cao dân trí. Chiến tranh đi qua, bọn giặc cướp nước và đám tay sai để lại những gì? Một đất nước tàn phá tan nát, đến nhà thờ, chùa chiền chúng cũng không tha. Một đất nước còn sót lại hơn 800.000 tấn bom mìn nằm rãi rác. Một đất nước còn hàng triệu lít chất độc da cam. Một đất nước bị kẻ thua trận tức tối bày trò cấm vận và đám tay tru tréo tẩy chay. Thử hỏi như vậy làm sao không đói nghèo, lạc hậu. Một đất nước vừa hòa bình lại phải đánh Nam, dẹp Bắc với bọn diệt chủng, bành trướng. Trong cảnh như vậy, mà đất nước đó còn phải dẹp bọn con rơi của chủ nghĩa thực dân đế quốc rơi rớt lại ở Tây Nguyên, đất nước đó phải dẹp đám chống phá tay sai với các chiến dịch Đông Tiến của đám mất trí.

Như vậy, Việt Nam nghèo nàn, lạc hậu là chuyện hiển nhiên. Nhưng Đất nước đó vẫn tồn tại và phát triển, dẹp được tất cả các môi nguy để trở thành đất nước thanh bình hàng đầu thế giới. Cấm vận hoài mà nó từ đói đến xuất khẩu được gạo tuy không nhiều. Đến khi mở cấm vận thì xuất khẩu gạo vọt lên hàng thứ 2 thế giới và các nông sản khác thì hàng đầu thế giới. Chưa hết, trong thời gian như vậy mà có biết bao nhân tài xuất hiện như Đặng Thái Sơn, Ngô Bảo Châu, Hoàng Tụy… được thế giới biết đến.

Các ông thì sao? Làm tay sai bán nước để ăn cơm ăn. Khi thất trận nó bắt làm cu li thì giả điên, giả bệnh để kiếm tiền chứ biết làm cóc khô gì đâu. Có ăn có học như các ông mà nói năng tục tiểu, bậy bạ thiếu văn hóa còn hơn mấy nhóc chăn bò xóm tôi nữa mà. Đã vậy còn suốt ngày chê bai lớn lối. thật lố bịch.

2/ Các ông nói các ông có chính nghĩa?

Trong chiến tranh, người dân ủng hộ các ông và đế quốc hay công sản? Cái này chắc các ông biết quá mà. Vậy nên các ông mới dồn dân, lập ấp để người dân không ủng hộ kháng chiến. Nhưng chính nghĩa vẫn là chính nghĩa, người dân vẫn theo dù đang đói nghèo. Họ ít học nhưng họ biết lẽ phải để họ theo. Có biết bao nhiêu cuộc biểu tình chống đế quốc và bè lũ tay sai, chắc các ông không đếm nỗi. Chưa hết, hầu hết các nước cũng biểu tình chống các ông và đế quốc xâm lăng, trong đó có cả nước bu của ông nữa đấy. Sau chiến tranh, gần 200 quốc gia và vùng lãnh thổ đã công nhận vào quan hệ với Việt Nam, trong đó có cả Bu các ông đây. Bu các ông còn đề nghị nâng tầm quan hệ lên thành đối tác chiến lược nữa cơ. vậy ai có chính nghĩa? Các ông nói các ông có tri thức mà sao các ông không nhận thấy những chuyện rành rành ra đó. Hay là các ông nói CS đã tuyên truyền cho cả thế giới hết rồi?

3/ Các ông nói các ông lãnh đạo 90 triệu dân trong nước lật đổ CS?

Ở chổ tôi, sáng sáng các anh chăn vịt cùng lùa ra cho vịt chạy đồng, chiều chiều lùa về, vịt ai về quây nấy. Sáng sáng các cháu chăn bò cùng lùa bò lên rẩy, chiều chiều lùa về bò ai về chuồng nấy. Đến mùa, các bác nông dân đi cấy, làm cỏ, gặt lúa vần công cho nhau. Tôi thấy họ học ít mà đoàn kết, sẽ chia, đằm thắm biết bao. Còn các ông bên đó, có biết bao là hội đoàn, suốt ngày chưởi rủa, bêu xấu, tố cáo lẫn nhau. Ông này chụp mũ ông kia, cuối cùng cả đám các ông trở thành cộng sản kiểu hải ngoại hết. Chỉ có bấy nhiêu người mà không tập hợp được với nhau mà đòi về lãnh đạo 90 triệu dân trong nước. Xin lỗi các ông, các ông về chăn bò chung với đám con nít xóm tôi nó còn không cho, sợ các ông lùa bò của nó nữa chứ ở đấy mà lãnh đạo, về đây lãnh đạn thì có.

4/ Các ông nói CS tàn ác?

Các ông biết rỏ là Thím của mấy ông nó bóc lột dân tộc này đến tận cùng xương tủy. Mấy triệu người chết trước mắt các ông đó thôi. Chắc gia đình các ông được thím cho bú nên làm địa chủ, khi CS họ đứng lên, lấy hết tài sản và giết luôn đám địa chủ bán nước hại dân để chia cho dân nghèo giờ tiếc của nên rối loạn tâm thần chứ gì? Các ông nhìn trên bản đồ của các ông thời đó mà xem? Có phải nhà tù nhiều hơn trường học không vậy? biết bao nhiêu cuộc thảm sát của Thím, Bu và các chư hầu đã và đang tiếp tục được giải mã các ông có xem hay không? Các ông có biết luật 10/59 không? “Theo luật 10-59, tội xử chỉ có hai mức: tử hình và khổ sai chung thân. Xét xử chỉ được phép kéo dài tối đa 3 ngày, không có giảm khinh, không có kháng cáo, bản án thi hành ngay”, ai tàn ác vậy? chiến tranh xong, CS không giết các ông là may, họ giam giử các ông để rảnh tay đối phó với diệt chủng polpot, bành trướng bắc kinh, tàn quân Fulro và đám lưu vong chạy thoát về quấy rối nữa. Trong thế thù trong giặt ngoài như vậy, thả các ông ra có mà mang họa à? Thế mà các ông thù hằn gần 40 năm vẫn chưa nuốt trôi. Vậy những người bị các ông nhốt, tra tấn tù đày ở Côn Đảo, Phú Quốc, và hàng trăm nhà tù trong đất liền họ có nuốt trôi không? Họ không giết các ông là may đấy vì họ đâu có ấu trĩ như các ông. Họ muốn hòa giải, hòa hợp từ khi bắt được các ông kìa. Chứ mà trả thù thì tiêu đời các ông rồi.

Hàng triệu lít chất độc gia cam đổ lên đất nước này có phải là tàn ác? Bộ đội, người dân và con cái của họ cũng như con cái của những người lính VNCH phục vụ cho việc rãi này bị đau đớn, biến dạng dị tật là do ai? Tôi nói cho các ông biết rằng trong 2 triệu nạn nhân chính thức bị chất độc gia cam tại Việt Nam có rất nhiều người là con cháu của người lính VNCH chứ không chỉ là bộ độ và người dân không đâu. Chính lính Mỹ và đám chư Hầu còn bị thì nó tha gì đồng đội các ông. Có tàn ác không? Các ông biết rằng 2 triệu nạn nhân có biểu hiện từ nhỏ. Còn có hàng triệu nạn nhân khác bị chết, ung thư mà không rỏ nguyên do cũng xuất phát từ cái thứ tàn độc ấy đấy. Vậy có tàn ác không? Ai tàn ác vậy?

5/ Ai bán đất bán biển?

Hoàng Sa ai làm mất? Đảo Ba Bình tại sao mất?

Ai tuyên bố thà dâng đất cho Vatican chứ không để rơi vào tay công sản?

Ai tuyên bố biên giới của Mỹ kéo dài đến vỹ tuyến 17?

Vì đồng đô la viện trợ mà các ông để chuyện đó xảy ra, bây giờ ra rả CS bán đất bán biển. Đúng là “ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo”

Tôi chỉ là nông dân nghèo, được nhà nước kéo dây internet về làng, chúng tôi vào đó để học hỏi kỹ thuật nuôi trồng. Gặp mấy ông trên này nói nhảm dữ quá, cầm lòng không đặng, có vài điều để các ông nghe chơi. Hiểu hay không thì mặc các ông. Nhưng các ông đừng bố láo nhân danh 90 triệu dân chúng tôi nhé. Bây giờ ra thăm ruộng, không nói thêm được. Mà với mây ông thì nói biết bao cho đủ, vì câu nào mấy ông nói ra cũng vô lý hết trơn. Để mấy anh em trong diễn đàn này họ có trình độ, có hiểu biết dạy các ông sẽ hay hơn.

Nhớ nhé, ĐỪNG BỐ LÁO NHÂN DANH 90 TRIỆU DÂN CHÚNG TÔI NHÉ, HÃY LO MẤY CÁI HỘI TÀO LAO CỦA MẤY ÔNG ÊM ẤM ĐI

HAI LÚA NƯỚC VIỆT.

[Nguồn: kbchn.net]