Tag Archive: cuoi


Mắng dân và… cười ngạo nghễ!

 

Sao Dân tôi bỗng dưng… muốn khóc!

Thế là, mặc cho kết luận của cơ quan quản lý Nhà nước rằng, đập thủy điện Sông Tranh 2 bảo đảm ổn định, an toàn, mặc cho những trấn an với người dân, rằng hãy biết yên tâm và duy trì các hoạt động sản xuất, học tập, sinh hoạt bình thường, và cũng mặc cho đập thủy điện chưa tích nước, đến thời điểm này, ST 2 vẫn liên tiếp có… “kết luận” riêng của nó.

Ai “kém hiểu biết” hơn?

Chỉ trong ngày 23/09, hai trận động đất với cường độ mạnh 4,8 richter đã khiến hàng nghìn người dân các huyện Nam- Bắc Trà My (Quảng Nam) hoảng hốt. 150 người đang dự tiếp xúc cử tri tại xã Trà Đốc bỏ chạy tán loạn.

Đã có gần 120 ngôi nhà, trường học của các xã Trà Đốc, Trà Tân, Trà Sơn và Trà My bị hư hỏng nặng. Ai sẽ phải đền bù thiệt hại đã xảy ra và sẽ xảy ra?  Câu trả lời còn ở thì…tương lai.

Nhưng trong khi chờ đợi “thì tương lai” tới, thì hiện tại, theo ông Đặng Phong, Chủ tịch UBND huyện Bắc Trà My, do quá lo sợ, nhiều người dân đành vào rừng, làm nhà tạm để sống.

Động đất vốn là thiên tai khiến cả nhân loại luôn kinh hoàng, sợ hãi. Không một quốc gia nào, dù phát triển văn minh, tiên tiến trong khoa học, như Nhật Bản chẳng hạn có thể dám coi thường. Bài học Fukushima mới đây còn đầy nước mắt.

Nữa là những quốc gia còn đang phát triển như Việt Nam. Nữa là cái huyện miền núi còn nghèo, chậm phát triển như Bắc Trà My. Tiếc thay, sau những ngày hoảng hốt chạy tán loạn, người dân Bắc Trà My và cả xã hội hết sức bất bình trước cái cách ứng xử của các nhà khoa học, các nhà chuyên môn.

Chưa bao giờ, gánh nặng sinh mạng của hàng ngàn người dân thực sự trĩu vai chính quyền huyện Bắc Trà My như lúc này. Thủy điện ST 2 bỗng nhiên như một “chứng nhân” bất đắc dĩ của cuộc đấu khẩu giữa hai bên- chính quyền và các nhà khoa học.

Trước sự vênh nhau giữa phân tích về kỹ thuật với hiện tượng động đất luôn xảy ra, không tin vào những kết luận của đoàn cán bộ khoa học khảo sát, cũng như của Ban Quản lý thủy điện ST 2, ông Đặng Phong, Chủ tịch huyện gay gắt:Chúng tôi vẫn đang nợ người dân câu trả lời về độ an toàn của thủy điện ST 2.

 

Đã có gần 120 ngôi nhà, trường học hư hỏng nặng sau hàng loạt trận động đất. Ảnh: Thanh Niên

 

Thì đây, các nhà khoa học, các chuyên gia thủy điện, “trả nợ” dân:

Bà Ngô Thị Lư (Đoàn nghiên cứu Viện Vật lý Địa cầu): Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy.Bà Ngô Thị Lư còn yêu cầu chính quyền nên giáo dục lại dân.

Ôi trời, cái tâm của một người phụ nữ làm khoa học, lại là … TS nữa kia! Dân không chạy động đất thì ngồi đợi chờ chết ư, thưa bà Ngô Thị Lư?

Ông Lưu Thế Biểu, Phó Trưởng ban xây dựng Tập đoàn EVN: Nếu các trận động đất lớn hơn xảy ra đập vẫn an toàn. Ngày 13-9, EVN sẽ họp với Bộ Xây dựng để có kết luận cuối cùng và đề nghị Thủ tướng cho phép tích nước. Ông Biểu còn khuyên: Người dân và chính quyền tỉnh Quảng Nam phải tin vào kết luận của các nhà khoa học vì đó là… chân lý.

Còn ông Trần Văn Hải-Trưởng ban Quản lý dự án thủy điện 3, chủ đầu tư công trình ST2: Dân nên chia sẻ và hy sinh cho thủy điện!

Những lời mắng, lời khuyên… thừa, bỗng trở thành bất nhẫn, thưa các nhà khoa học lẫn các nhà quản lý dự án.

Nếu dân không biết chia sẻ và hy sinh, thì đâu phải di dời, chuyển nhà, tìm nơi định cư mới với vô vàn khó khăn của sự khởi đầu lại?

Nếu không biết hy sinh, lấy đâu ra công sức lao động để xây nên con đập thủy điện, mà do những kém cỏi chuyên môn, thậm chí do sự thiếu trách nhiệm và vô lương tâm của những kẻ nào đó, từ điều tra, khảo sát, thiết kế kỹ thuật đến thi công, giờ dân lại đang phải chịu những cơn “đập” nổi giận của đất?

Gần 120 ngôi nhà, trường học của dân nghèo bị  hư hỏng, dân phải chạy vào rừng sống, đã là hy sinh chưa? Hay hy sinh có nghĩa là chấp nhận sống chung với những trận động đất ngày càng lớn về cường độ, thậm chí biết đâu, có thể hủy diệt cả một cộng đồng?

Có kém hiểu biết, dân mới phải “bám víu” vào những khảo sát, kết luận “chân lý” của các nhà khoa học. Thế nhưng, chỉ 10 ngày sau lời khuyên “khoa học là chân lý”, đã có tiếp 2 trận động đất khiến dân kinh hồn.

Đến nước này, dư luận xã hội, chỉ mong các nhà khoa học, nhà chuyên môn như bà Ngô Thị Lư, ông Lưu Thế Biểu, ông Trần Văn Hải, và cả những ai ai nữa, khẳng định đầy tự tin vào sự an toàn của ST 2, nên đưa cả gia đình vào khu vực thủy điện chung sống, “chia sẻ” sự… hiểu biết cho người dân Bắc Trà My vốn kém hiểu biết.

Có lẽ khi đó, dân mới hoàn toàn tin phát ngôn của các vị có lý!

Ở góc độ Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Quảng Nam, ông Trần Xuân Thọ cay đắng: Chúng tôi tin các nhà khoa học chứ. Nhưng trước đó họ nói động đất sẽ giảm dần, giờ lại tăng lên thì có gì bất thường không? Giờ lại nói chúng tôi phải chờ ba năm nữa mới có kết quả chính thức là sao? Chỉ sợ khi đó chúng tôi không… còn sống nữa để đợi kết quả.

Không phải ngẫu nhiên ngày 24/9, báo SGTT có bài viết “Dân đáng bị mắng hay nhà khoa học đáng phải ra toà?”. Bài báo dẫn chứng, một phiên toà ở Ý từng làm xôn xao giới khoa học, vì theo cáo buộc của công tố viên, các nhà khoa học không cung cấp thông tin đầy đủ và chính xác về khả năng động đất, dẫn đến thiệt hại nghiêm trọng về con người và tài sản của dân.

Thông tin khoa học chính xác là yêu cầu tiên quyết, người dân chờ đợi ở các nhà khoa học, trong khi ngày ngày họ vẫn phải “chờ đợi” thảm họa động đất rất có thể lại xảy ra. Liệu ST 2 có cần được đi theo vết xe đổ của các nhà khoa học nước Ý xa lắc xa lơ không?

Nhưng mới đây, một “dư chấn khoa học” khiến xã hội còn sửng sốt hơn. Liệu đây có phải là câu “trả lời” của ST 2 cho các nhà khoa học không:

Khi Lật lại báo cáo đánh giá tác động môi trường thủy điện Sông Tranh 2, người ta sửng sốt, vì trong báo cáo này (lập vào tháng 8/2005), Tập đoàn Điện lực VN- EVN, cho rằng thủy điện ST 2 không có khả năng gây động đất kích thích khi tích nước, không gây rủi ro môi trường.

Thực tế xảy ra trái ngược hẳn, các hiện tượng động đất của ST 2 đều được các chuyên gia phân tích,  đánh giá là động đất kích thích.

Thế nhưng, cũng theo bài báo, một chuyên gia trong nhóm đánh giá nguy hiểm động đất thủy điện ST 2 (thời điểm tháng 8/2005) cho biết, nhóm này chỉ được “đặt hàng” đánh giá nguy hiểm động đất cực đại có thể tới 5,5 độ Richter chứ chưa có những nghiên cứu về động đất kích thích lúc đó!

Chưa có nghiên cứu, mà dám khẳng định trong báo cáo “thủy điện ST2 không có khả năng gây động đất kích thích khi tích nước, không gây rủi ro môi trường”. Đó là báo cáo kiểu gì, nếu không phải là thiếu cả trách nhiệm lẫn lương tâm khoa học?

Các nhà khoa học hay đổ tại cho cơ chế quản lý không tạo động lực nghiên cứu. Nhưng ở sự kiện ST 2, các nhà khoa học có trách nhiệm liên đới sẽ trả lời ra sao, về nghiên cứu một đằng, phát biểu một nẻo?

Ông Lê Trí Tập, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam đã phải nói:

Bây giờ tôi thật sự băn khoăn là có nên tin vào các nhà khoa học hay không vì họ nói không nhất quán gì cả. Đứng trước sinh mệnh của hàng vạn người dân Quảng Nam, tôi tha thiết đề nghị các nhà khoa học phải hết sức trung thực, hết sức khách quan và phải hết sức chính xác khi nhận định về những biến động địa chất ở thủy điện ST2.

Vậy, ai mới là “kém hiểu biết” hơn?

Xin các nhà khoa học, hãy trung thực lên tiếng?

Tại cuộc họp báo mới đây, ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP khẳng định, quan điểm của Chính phủ phải bảo đảm tuyệt đối an toàn tính mạng và tài sản của người dân. Cần thận trọng, theo dõi thêm ST 2, và Chính phủ cũng chưa cho phép tích nước ở thời điểm này.

Đó là quyết định đúng đắn và cần thiết.

Nụ cười …ngạo nghễ?

Giữa lúc thủy điện ST2 còn chưa biết đi về đâu hỡi tôi, thì ngày 24/09, VietNamNet đưa thông tin “Người có chức quyền thu nhập sẽ khá”. Đây được coi là một trong những giải pháp để phòng chống tham nhũng, khiến bạn đọc lập tức phản hồi, phản biện tới tấp về tòa soạn.

Tham nhũng, từ lâu giống như một “chấn thương tâm lý xã hội” cực mạnh. Bởi những thảm họa nó gây ra cho xã hội, khiến dân quá phẫn nộ, vì thậm chí nó đe dọa đến sự tồn vong của chế độ.

Thật ra, quốc gia nào cũng có tham nhũng, từ tư bản đến xã hội chủ nghĩa, nó không phải đặc tính của một thể chế chính trị nào.

Có điều, tham nhũng sẽ bị hạn chế, nếu cơ chế quản lý xã hội thực sự khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, và pháp luật không bị tham nhũng…bịt mắt. Và có điều, tham nhũng ở xã hội ta, nó cũng đặc biệt quá.

Không cứ là quan chức, từ một nhân viên công quyền vô danh tiểu tốt, một giáo viên mầm non, một y tá,  điều dưỡng bệnh nhân…, đều có thể tham nhũng, bởi họ vẫn có quyền với một nhóm người nào đó phụ thuộc họ.

Nhưng quan chức, khả năng tham nhũng lớn, tham nhũng nặng, thì hơn hẳn. Nếu vậy, việc cải cách tiền lương chỉ “ưu tiên” cho quan chức, thì tác động của giải pháp này có phần gây… phản cảm. Sự bàn luận ồn ào ngay sau thông tin, đã giải thích phần nào. Và liệu nó có hiệu quả không?

Xin dẫn chứng, về cái sự tăng tiền bạc trước đây:

Khi ngành giáo dục có chủ trương tăng học phí, một câu hỏi đặt ngược: Liệu có sẽ tăng chất lượng giáo dục không?

Khi ngành y tế có chủ trương tăng viện phí, cũng có  câu hỏi đặt ngược: Liệu có sẽ tăng chất lượng điều trị bệnh không?

Câu trả lời của cả hai ngành giáo dục- y tế: Chưa dám khẳng định, vì chất lượng phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác!

Thật khôn và thật khéo!

 

Tăng lương có chống được tham nhũng? Ảnh minh họa

 

Giờ đây, cũng rất có thể, có một câu hỏi đặt ngược: Nếu tăng tiền lương cho các quan chức, liệu tham nhũng có giảm bớt không? Không chừng, giống như ngành giáo dục và y tế, câu trả lời sẽ là: Chưa chắc, vì tham nhũng phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác!

Thế nên, trong bài viết mới đây trên Tuần Việt Nam, ngày 25/09, tác giả bài viết đã đặt câu hỏi: Tăng lương rồi mà vẫn tham nhũng thì làm gì nữa? Chả lẽ lại…tăng lương tiếp?

Câu hỏi này xin dành cho các chuyên gia tư vấn về chính sách phòng chống tham nhũng.

Quan trọng hơn cả, cơ chế, thiết chế quản lý kinh tế- chính trị- xã hội hiện nay đã thực sự khoa học, phù hợp thực tiễn, để có thể ngăn ngừa, phòng chống và hạn chế tham nhũng chưa?

Câu hỏi này xin dành cho các nhà quản lý chính quyền từ cơ sở…

Sau những ồn ào, sau những quan tâm thông tin về đối thoại phòng chống tham nhũng năm 2012, chờ cho tiếng nói dư luận xã hội lắng xuống, Tham nhũng mới xuất hiện. Đẹp đẽ, hồng hào, trông rất trí thức, lại rất giống đại gia. Rất kẻ cả, gương mặt đầy vẻ ban phát.

Giờ là lúc Tham nhũng đối thoại với Dân tôi:

– Nhà ngươi ăn gì?

– Dĩ nhiên ăn cơm. Thế còn ông, Tham nhũng, ông ăn gì?

– Ta ăn nhiều thứ lắm, tiền bạc, vàng, ngoại tệ, đất đai… Có thế mới đẹp đẽ thế này chứ. Ngươi tuy ăn, nhưng gạo thì đầy thuốc trừ sâu, phân hóa học, thực phẩm, rau củ, hoa quả ô nhiễm, đầy chất bảo quản. Tham nhũng tự tin.

-…

– Ta biết, Dân các ngươi phẫn nộ với Tham nhũng ta lắm. Nhưng Dân các ngươi có biết, vì sao ta không chết, mà vẫn có ba đầu sáu tay? Tại các ngươi cả đấy. Tại các ngươi luôn có nhu cầu khiến ta phải tham nhũng.

Có kẻ nào đó trong các ngươi từng tổng kết, cuộc đời làm dân của hắn, phải “lạy” tới 36 cửa: Cửa xin học, xin tuyển dụng, xin việc làm, xin chữa bệnh, xin công chứng, xin mua bán nhà cửa..v v…và vv…Các ngươi chỉ có quyền xin sỏ. Còn ta, ta có quyền.

– Chả lẽ Dân tôi có nhu cầu của đời sống là có tội?

– Không có tội. Nhưng ta có quyền. Quyền sinh ra lợi, đặc quyền, đặc lợi. Hiểu chưa?

Mà người có biết vì sao người ko chống nổi ta ko? Vì các ngươi có mỗi cái miệng là vũ khí. Lúc nào cũng hô khẩu hiệu: Chống tham nhũng, chống tham nhũng! Làm như cứ hô khẩu hiệu là Tham nhũng ta chết thẳng cẳng í? Tham nhũng cười sằng sặc.

– …

– Nhưng Dân các ngươi chỉ có quyền hô. Tham nhũng ta cũng hô cùng các ngươi, nhưng ta… “có quyền” không bao giờ chống lại… chính ta? Hiểu chửa?

Và Tham nhũng lại cười. Bước đi. Dáng đi và nụ cười ngạo nghễ, khệnh khạng giống nhau lạ.

Ôi chao. Vừa bị các nhà khoa học mắng. Giờ Dân tôi lại bị Tham nhũng mắng, diễu cợt!

Sao Dân tôi bỗng dưng…muốn khóc!

Kỳ Duyên [http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/90453/mang-dan-va—-cuoi-ngao-nghe-.html]————–

Tham khảo:

http://m.baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Dan-gan-thuy-dien-Song-Tranh-thua-lo-lang-thieu-hieu-biet/20129/233553.datviet

http://phapluattp.vn/2012091312154194p0c1015/tranh-luan-ve-dong-dat-nha-khoa-hoc-mang-dan.htm

http://phapluattp.vn/20120926104351104p0c1015/lat-lai-bao-cao-danh-gia-tac-dong-moi-truong-thuy-dien-song-tranh-2-ngo-ngang.htm

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-09-26-nha-khoa-hoc-dang-phai-ra-toa-

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/89635/nguoi-co-chuc-quyen-thu-nhap-se-kha.html

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-09-24-tang-luong-de-phong-chong-tham-nhung-

9 CÁI NGU MÀ CÁC NHÀ DÂN CHỦ CUỘI (RẬN CHỦ) KHÔNG THỂ THIẾU

1. Bác Hồ một đời hi sinh cho Dân Tộc, Bác được cả dân tộc kính ngưỡng, nhưng các nhà dân chủ cuội lại dày công xuyên tạc bội nhọ Bác, thậm chí còn sử dụng ngôn từ và biếm họa rất bênh hoạn. Đây là cái ngu kinh điển nhất.

2. Bom mìn thuốc nổ mà Mỹ tống vào một mình cái thành cổ Quảng Trị thôi đã bằng 6 lần đương lượng nổ của quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima, rồi thì ném bom Hà Nội, rải dioxin, băn giết người VN, thế nhưng các nhà dân chủ cuội luôn gân cổ lên mà rằng :”Mỹ không hề xâm lược Việt Nam”. Đây là cái ngu kinh tởm nhất.

3. Việt Nam Cộng Hòa là tay sai của Mỹ, do Mỹ dựng lên, đã khước từ nguyện vọng thống nhất của nhân dân, đã lê máy chém đi khắp miền Nam, đã đàn áp giết hại bao nhiêu đồng bào, nhưng các nhà dân chủ cuội luôn cho rằng đó là 1 nhà nước “đầy ắp dân chủ, căng tràn tự do”. Đây là cái ngu đáng phỉ nhổ nhất.

4. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam, đã đặt nền móng đầu tiên cho thể chế dân chủ, lần đầu tiên ở Việt Nam, nam nữ được bình quyền, mọi công dân đều bình quyền, được hưởng các quyền tự do.

ĐCSVN đã lãnh đạo nhân dân, đuổi Pháp, đánh Mỹ, ngăn Ponpot, đạp tan âm mưu bành trướng của Trung Quốc, cùng nhân dân xây dựng đất nước. Dẫu họ có sai lầm, dẫu còn nhiều bất cập nhưng không thể không ghi nhân công lao của họ được.

Vậy mà các nhà dân chủ cuội phủ nhận sạch trơn. Đây là cái ngu tệ hại nhất.

5. Bất cập thậm chí là bất công ở Việt Nam là có, và không hề ít. Nhưng thay vì phản ánh những sự thật đó thì các nhà dân chủ cuội lại chọn cách bịa đặt và xuyên tạc. Còn nhớ năm nào đó, bộ đội ta đi giúp dân tránh lũ, các vị ấy xây dựng nên 1 clip gọi là “đảo chính ở Việt Nam”. Đây là cái ngu đáng kinh ngạc nhất.

6. Muốn được lòng dân, thì phải đủ tài lẫn đức, nhưng các nhà dân chủ cuội không cần điều đó, chỉ cần có ai đó chửi đảng, chửi nhà nước một câu thì suy tôn ngay thành anh hùng, thành nữ hào kiệt, thành người con của sông núi, thành nhân sỹ bất kể đó là thành phần bênh hoạn như Lý Tống hay giang hồ như Bùi Hằng. Đây là cái ngu phi phàm nhất.

7. “Ỉa chảy hay táo bón đều là tại Đảng và Nhà Nước” đó là lý lẽ của các nhà dân chủ cuội, bất kể là việc con trâu nó có sừng hay việc con voi nó có vòi thì họ đều quy cho trách nhiệm thuộc về đảng và nhà nước. Đây là cái ngu bệnh hoạn nhất.

8. Miệng nói dân chủ, nhưng thực tế chẳng hiểu dân chủ là gì, hỏi dân chủ là gì thì câu tra lời dâu có 1 vài câu hay dài dằng dặc thì chung quy cũng là “giống như Mỹ ấy”. Chẳng khác gì hỏi fan cuồng Kpop rằng nghệ thuật là gì thì nhận được câu trả lời “giống Kpop ấy”. Đây là cái ngu đáng cười vào mặt nhất.

9. Biểu tình phản đối VN gia nhập WTO, dâng thỉnh nguyện thư kiến nghị Hoa Kỳ cấm vận VN, kích động chiến tranh Việt – Trung và nhiều trò phản quốc tương tự. Đây là cái ngu đáng nguyền rủa nhất.

———

Vì sao ngu đến vậy ? Đơn giản thôi, vì họ không phải là những nhà dân chủ thực sự họ là những nhà dân chủ cuội (nhà dân chủ thực sự phải như Bác Hô, phải như Bác Võ Văn Kiệt hay như đại biểu Dương Trung Quốc ấy).

Mục đích của họ không phải là dân chủ, mục đích của họ là chống cộng, nên cái gì có thể chống cộng họ đều làm, bất chấp.

Ký ức phía sau “cánh gà” trường bắn

Ông trùm phu mộ Ba Son bao năm qua vẫn thế, bất cứ có vị khách  nào đến nhà tìm kiếm đều hết sức dè chừng, cảnh giác. Những va chạm giữa cuộc sống đời thường buộc người đàn ông ngoài 60 tuổi này phải đề phòng bất trắc. Ngay cả chúng tôi, lúc đầu tìm đến căn nhà có tường vây lưới B40, chiếc khóa cổng lách cách, cửa kéo kèn kẹt, Ba Son nhìn qua đầy ngờ vực, mãi lúc sau mới dám tin tưởng mời vào nhà trò chuyện.

Trong căn nhà hẹp, xây theo kiểu phòng trọ, phòng nhỏ, không gian tối, cảm giác lành lạnh cảm giác thâm u, bụi, mạng nhện bám đầy, mọi vật dụng hoặc là cũ, hoặc là hỏng hay bị vỡ một phần… tất cả được ông sắp xếp không theo bố cục nhất định nào. Dưới nền đất vài con chó Nhật xuề xòa cáu bẩn nằm vạ vật.

Phút trầm tư của Ba Son khi nghĩ về ký ức nơi trường bắn Long Bình

Ba Son ở trần, dáng người rọm rẹm, da nhăn nheo, mấy vết xăm trên mình, phải tưởng tượng mãi tôi mới hình dung đó là một vài con hổ, con rồng phượng gì đó, đại loại là biểu tượng cho uy quyền. Khuôn mặt ông xương xẩu, dữ tợn, mấy chiếc răng rụng không đều, khiến nụ cười ông thêm nham nhở.

Điểm đặc biệt nhất ở con người Ba Son  là mái tóc dài. Hàng chục năm nay không cắt, mà để thõng, thắt củ tỏi phía sau lưng, tay đeo hay chiếc nhẫn, cổ 1 chiếc dây chuyền lớn. Tất cả bằng inox, ông ưa trang sức ngay cả lúc tuổi bóng xế. Người ta bảo ông khá lập dị là như thế.

Ba Son mang phong thái của một gã lãng tử, pha chất bụi giang hồ. Giờ rửa tay gác kiếm, ông bảo, tất cả những bí mật của cái nghề kỳ quái của mình ông tung hê hết, chẳng giấu thứ gì.

Lý do để ông không muốn bo bo giữ kín sau hàng chục năm, là vì bây giờ không còn cảnh tử tù bị trói tay, bịt mắt, tựa cột nữa. Và, ông cũng chẳng còn sung sức để làm cái nghề “đêm đêm móc xác chạy phăng phăng”. Ông bộc bạch để thấy nhẹ nhõm hơn, đó cũng là dịp Ba Son xả những ký ức nặng nề ở thế giới đầy tà khí.

Hơn 30 năm ngụp lặn nơi trường bắn, Ba Son giờ đã rửa tay gác kiếm

Làm cái nghề kinh dị này gần nửa cuộc đời, chừng ấy cũng đủ để ông trở thành “từ điển” pháp trường mà không ai vượt  qua. Cảnh vòng trong tử tù gục xuống, vòng ngoài pháp trường chộn rộn tiếng bước chân. Đôi lúc cảnh đó bẽ bàng như lũ cú diều chực chờ xác chết đến móc rỉa, ông không lạ gì.

Ở đâu có công việc được tôn vị lợi, ở đó có lưu manh, trong hơn 30 năm hành nghề bốc mộ, từ một kẻ tinh thần thượng võ, Ba Son nhận mình đã biến thành kẻ cơ hội, với nhiều mánh khóe. Vì gần như đó là con đường không thể khác hơn, ởtrường bắn, người ta có thế bất chấp tất cả, miễn là có được tiền.

Theo như Ba Son thổ lộ, kiếp người “ký sinh” bên xác chết thì chẳng ai kết thúc có hậu cả. Nhiều người đi bốc mộ, hít nhiều tử khí, một thời gian xơ gan, phềnh bụng, ung thư chết tiệt. Người không bị chết thì cũng điên điên, khùng khùng, sống lập dị, bị người đời xa lánh. Và, như một mặc định, ăn của người chết, sống cũng chắc phúc phận gì.

Cuối đời lẻ bóng

Bây giờ trường bắn ngừng hoạt động trên phạm vi cả nước, hình thức tử hình bằng thuốc độc thay thế, được xem là bước hoàn thiện của pháp luật. Tất nhiên, người làm nghề hốt xác ở trường bắn cũng không thể mưu sinh bằng nghề này nữa. Rồi đây những câu chuyện buồn “sau tiếng súng” cùng những phận người sẽ dần đi vào dĩ vãng, khép lại những ký ức một thời không muốn kể.

Một thời sống “ký sinh” bên xác chết, giờ ông lui về nhà cô quạnh với nỗi cô đơn giày xéo. Vợ chết sớm, con cái không ai chịu ở chung, tiền kiếm được thì “vào lỗ hà, ra lỗ hốc”, ông ném tất cả vào những cuộc ăn chơi, cuối cùng trắng tay.

Thú vui lớn nhất của Ba Son lúc này là ôm cần câu đi rong ruổi các kênh rạch, ao hồ ngồi giết thời gian. Ông cũng thuộc loại “sát cá”, cả ngày ngồi lì bên cần câu, ông có thể thu về cả chục cân cá. Số cá ấy, ông không đem bán, cũng chẳng mang về ăn, tất cả được đem cho hàng xóm.

Ông bảo, đó chính là khoảng thời gian mình được tĩnh tâm nhiều hơn, nghĩ suy lại cuộc đời chìm nổi. Chẳng biết lời nói của một kẻ phu mộ có đáng tin hay không, và ông có thật sự day dứt với bản thân khi những năm tháng ngụp lặn, quật mộ, bốc thuê hay” ăn xác”, với đủ các kiểu làm luật ngay trên thể xác tử tù. Nhưng giờ theo hàng xóm nhìn nhận thì ông đã thay đổi rất nhiều, không có chất máu giang hồ thuở nào nữa.

Mỗi tối, ông vẫn một mình ngồi cà phê vỉa hè ở các ngóc ngách xung quanh gần khu dân cư ở trường bắn, ngắm nhìn dòng người ngược xuôi đi qua…..

 

GIANG UYÊN

Theo Infonet

Phần 1: Click

Ngang với…!

Bố Vợ Và Con rể Đi lên huyện.
Tới Bờ Sông, 2 bố Con nhìn thấy 1 con chó bơi ở dưới Sông.

Bố vợ: Con có biêt bơi không?
Con rể: dạ! Không ạ!
Bố Vợ: Ui! Mày không cả bằng con chó nữa à?
Con rể: Thế Bố biêt Bơi không ạ?
Bố Vợ: Ta Có Chứ!
Con rể: Thế Bố cũng chỉ ngang Với Con Chó Thôi! hehehe

Mặt gì?

Hai gã say đang trò chuyện trên đường về nhà:

– Đẹp thật, nhìn trăng kìa!

– Sai bét ! Đó là mặt trời !

– Họ cãi nhau cho đến khi gặp một người đi ngược lại, một người hỏi: Này anh bạn, hãy nói xem cái vật đang chiếu sáng trên kia là mặt trời hay mặt trăng vậy ?

Người kia nhìn lên rồi cau mày nói:

– Ngu thế! Nó là cái đèn chứ cái gì!!!

Buồn cười nhất

Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?”

– Vâng, rất vui ạ – cậu con trai cười toe toét.

– Chắc là 2 anh em xem tivi?

– Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi.

– Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? – bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên.

– Dạ, thoạt tiên, chúng con xem phim hoạt hình Tom và Jerry, nhưng chúng con không thấy buồn cười. Sau đó chúng con xem phim hài Laurel và Hardy nhưng chúng con cũng không thấy buồn cười. Rồi chúng con xem Mr. Bean, vẫn chẳng thấy buồn cười gì cả. Chúng con nghĩ ra chuyện vào trong kho, ở đấy có một cái hộp nhỏ quấn ruy-băng màu hồng, chúng con thấy những bức thư bố viết cho mẹ khi 2 người chưa lấy nhau. Chúng con vừa đọc vừa cười bò ra.

Giàn hoa lý sắp đổ

Một thầy đề sợ vợ, một lần bị vợ cào cấu cho sứt cả mặt, khi đến công đường, quan huyện thấy mới hỏi:
– Sao mặt thầy lại xây xát cả ra thế?
Thấy đề thưa:
– Bẩm, chiều hôm qua con ngồi chơi hóng mát, cái giàn hoa lý nó đổ xuống, suýt nữa thì khốn.
Quan không tin hỏi lại:
– Thầy dối tôi. Chắc hôm qua vợ thầy lại cào cho thầy đấy chứ gì? Thầy cứ nói thật đi, rồi tôi sai mấy tên lệ ra lôi cổ nó vào đây. cái giống đàn bà phải trị thẳng thay, không thì được đằng chân lên đằng đầu cho mà xem.
Không ngờ quan bà đứng trong tư thế nghe thấy quan nói vậy giận lắm hầm hầm bước ra.
Quan ông thấy bóng quan bà líu cả lưỡi lại, bảo thầy đề:
– Thôi … thầy… tạm lui… Giàn hoa lý nhà tôi cũng sắp đổ rồi!

Chuẩn không phải Chỉnh

Chàng trai nhận được điện thoại từ một cô gái: “Alo tôi nghe?”
– Dạ. Alo, anh là anh Chỉnh phải không ạ?
– Chuẩn không phải Chỉnh.
– Vâng. Em nè, là người hôm bữa anh có khen em đẹp đấy ạ, có thiệt em đẹp vậy không anh?
– Chuẩn không phải Chỉnh em ơi!
– Ôi thích thế.
– Cái con dở người này, tao không phải Chỉnh, tao tên Chuẩn.
– !!!!!!

Dẻo mồm

Vợ cằn nhằn chồng:
– Sao sáng nào anh cũng đi cà phê, trưa thì đọc báo, tối lại đi nhậu hết vậy?
– Anh làm vậy vì em thôi.
– Tại sao lại vì em?
– Anh đi cà phê thì mới có tin tức thời sự kể cho em nghe, anh đọc báo để biết shop thời trang, mỹ phẩm nào giảm giá, khuyến mãi cho em chứ.
– Chứ còn anh đi nhậu?
– Để khi nhậu về, anh thấy em thật quyến rũ và dịu dàng.

Một tấm lòng…

– Sống trên đời sống, cần có 1 tấm lòng,… Để làm gì?
– Để… đút thêm… để nhét thêm… (tham ăn vãi!…)
– Hả!!???

Có thể…

Một đôi đang hẹn hò trong rạp chiếu phim. Trong phim, người vợ đang tức giận, quát mắng chồng vì anh ta ngoại tình.
– Anh nghĩ gì mà thừ ra thế?
– Không có gì, anh đang nghĩ là sau này, khi là chồng em, anh có bị mắng như vậy ko nhỉ?
– !!?!!???

Kẻ bị nạn

Một vụ tai nạn giao thông vừa xảy ra ngoài phố. Mọi người tò mò chen lấn vòng trong vòng ngoài để xem. Một anh đến chậm không tài nào vào xem được.

Tức quá, anh ta liền hét toáng lên:

– Tôi là bố kẻ bị nạn đây!

Mọi người kinh ngạc quay lại nhìn và vội vã giãn ra cho anh ta vào. “Kẻ bị nạn” là một… chú chó vừa bị xe cán chết.

Lời chúc dễ ghét

Chúc…

Trẻ trung như heo sữa,

Bốc lửa như heo hơi,

Chịu chơi như heo nái,

Hăng hái như heo con,

Sắc son như heo đất,

Đủ chất như ..heo thịt

Bài học về tội nói dối

Một ông mục sư nói với các giáo dân:

– Tuần tới tôi sẽ thuyết giảng về tội nói dối. Để giúp các bạn nhanh chóng nắm được vấn đề, tôi muốn tất cả đọc trước chương 17 quyển Mark.

– Chủ nhật sau đó, để mở đầu bài giảng, mục sư liền yêu cầu những người đã đọc chương 17 quyển Mark giơ tay. Tất cả đều giơ tay. Ông mục sư cười và nói: Tốt! Bây giờ tôi sẽ tiến hành bài giảng về tội nói dối. Quyển Mark chỉ có 16 chương…

 

Trong rạp chiếu phim

– Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?

– Thôi rồi.

– Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.

– Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng…

– Anh ta sàm sỡ lắm hả?

– Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

 

Rơi mất bánh xe

Mary lần đầu tiên lái xe, đang đi trên đường, cô chợt nghe thấy tiếng lộc cộc dưới xe. Dừng lại, xuống xem cô phát hiện thấy một bánh xe vừa to, vừa nặng ở dưới gầm. Phải nặng nhọc, khổ sở lắm cô mới vần được nó lên xe, cũng vì vậy mà quần áo bẩn thỉu, mặt mũi lấm lem.

– Về đến nhà, ông chồng thấy vậy hốt hoảng: Em làm sao mà trông kinh khủng thế này?

– Một bánh xe long ra, nên em phải bê nó lên chở về.

– Nhưng đây là nắp cống ngầm mà, em không mang trả lại thì công an đến nhà đòi bây giờ.

 

Trời ơi, hụt!

Một ông nhà giàu và một ni cô đi đánh gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, ông nhà giàu kêu lên:
– Trời ơi, hụt!!!

Ni cô liền nói: Thí chủ đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy ạ!

Đến phát thứ hai hụt, ông lại kêu lên: Trời ơi, hụt!!!

Ni cô bèn can: Thí chủ đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy ạ!

Phát thứ ba hụt, ông kêu lên: Trời ơi, hụt!!!

Đột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy ni cô bị sét đánh đen thui.

Bỗng từ trên trời có tiếng nói rất to vọng xuống: TRỜI ƠI, HỤT!!

 

Nghĩ đến cha

Toà hỏi một bị cáo:

– Khi thực hiện hành vi ăn cướp, anh không nghĩ gì tới người cha già đau yếu sao?

– Thưa toà, có chứ ạ, nhưng tôi chẳng thấy trong cửa hàng đó có thứ gì hợp với ông ấy cả.

 

Trả giá với Chúa

Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:

– 5 vạn đôla!

– Không được!

– 10 vạn đôla!

– (Im lặng)

– Thôi được, 50 vạn vậy nhé!

Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:

– Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?

– Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola”.

 

Thời hiện đại

 

Hai người đàn ông chuẩn bị làm bố gặp nhau ngoài phòng chờ của bệnh viện phụ sản. Đồng cảnh ngộ nên họ mau chóng trò chuyện tâm đầu ý hợp.
– Anh tin không, – Một người nói – Hôm nay là ngày đầu tiên trong chuyến du lịch của chúng tôi. Thế mà cô ấy lại lên bàn đẻ…
– Thế thì có gì mà anh phải phàn nàn? – Người kia nhún vai. – Đây là tuần trăng mật của chúng tôi.

 

Chữa bệnh

 

Sau khi khám cho một nữ bệnh nhân, bác sĩ nói:

– Bà hoàn toàn khoẻ mạnh. Tôi chỉ khuyên bà nên ra những nơi có không khí trong lành hơn, còn mùa đông, bà nên mặc ấm hơn chứ đừng ăn mặc hở hết cả cổ ra như thế này.

– Khi bà về nhà, người chồng hỏi: Bác sĩ bảo sao hả em?

– À, bác sĩ khuyên em mùa hè nên đi nghỉ vùng biển, còn mùa đông thì nên mặc áo lông cáo.

 

Đoạn Kết Tây Du Kí

Sau khi trải qua 81 kiếp nạn, thày trò đường tăng cũng đến đc đất phật để thỉnh kinh. Anh em hồ hởi gặp như Lai.
– Như Lai: các chú có mang theo USB ko đấy ?
– Đường Tăng: sặc..
– Như Lai: thế anh truyền kinh cho các chú bằng gì bây giờ?
– Ngộ Không nhanh trí: anh bắn bluetooth vào di động cho em.
– Ngộ Không lắc mạnh tay con di động anycall haptic hiện ngay bluetooth enable.
– Như Lai ăn chơi không kém rút con netbook từ túi quần hiệu sony vaio P kích thước 16×9 ra, chỉ trong vài giây, việc truyền kinh đã xong và Như Lai bay đi.
– Đường Tăng lẩm bẩm, biết thế ở nhà search Google download cho nhanh

 

Đã hai lần rồi

 

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại:

– Muộn thế này còn định đi đâu nữa?

– Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ!

– Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!