Tag Archive:


 

Mega “lách luật” kiểu gì?

Dịch vụ lưu trữ trực tuyến Mega đã chính thức đi vào hoạt động, tiền thân của nó là trang MegaUpload đã bị chính quyền Mỹ đóng cửa vào năm ngoái vì vấn đề vi phạm bản quyền. 

 

 

Mega "lách luật" kiểu gì? 1

 

 

Mega mới vẫn có chức năng tương tự như MegaUpload, vẫn là trang upload và chia sẻ file nhưng tại sao ông chủ Kim Dotcom của nó lại tự tin ra mắt đến như vậy? Đó là vì Mega đã có một sự thay đổi lớn bên trong, nó sẽ tự cô lập mình với những dữ liệu mà bạn tải lên, nói một cách khác là Mega sẽ hoàn toàn không biết những thứ bạn tải lên đó là gì, bao gồm những gì. Tất cả dữ liệu sẽ được mã hóa và chỉ có duy nhất một mình bạn là nắm giữ chìa khóa dùng để xem được nội dung của file. Bằng cách này, chính quyền muốn truy cập vào nội dung của Mega để tìm bằng chứng buộc tội vi phạm bản quyền cũng là một điều rất khó, nếu không muốn nói là gần như không thể.

 

Bài học đầu tiên mà Kim Dotcom rút ra đó là đăng ký tên miền website Mega.co.nz ở bên ngoài nước Mỹ (cụ thể là New Zealand) để tránh bị kiểm soát bởi các đạo luật bảo vệ bản quyền của Hoa Kỳ. Nhưng đó là chỉ lớp phòng thủ đầu tiên, lớp phòng thủ thứ hai của Mega nằm sâu hơn, cao cấp hơn và có sức mạnh tuyệt vời hơn, đó chính là mã hóa. Mã hóa giúp cho các dữ liệu của bạn tránh được ánh mắt tò mò của các hacker cũng như khiến cho các nhà làm luật, cảnh sát và chính quyền không biết được nội dung bên trong, nếu nội dung đó có vi phạm bản quyền thì họ cũng không có bằng chứng nào mà bắt bẻ (bạn và Mega) được.

 

 Cách hoạt động 

 

Mega mới được xây dựng theo tiêu chí “see no evil”, tức là “tui (Mega) không nghe, tui không thấy, tui không biết gì hết”. Bạn tải cái gì lên, nội dung gì, tên file là gì, có vi phạm bản quyền hay không là chuyện của bạn, tôi không cần biết và cũng không có cách nào biết được, vì nó đã bị mã hóa và chìa khóa giải mã duy nhất chính là mật khẩu của bạn, Mega không có được mật khẩu này. Khi bạn tải file lên, nó sẽ được mã hóa, khi người khác tải file của bạn xuống, nó sẽ được giải mã trở lại.

 

Đừng làm mất mật khẩu Mega của mình vì nếu làm mất thì cũng đồng nghĩa với việc bạn mất luôn mọi thứ mà bạn đã tải lên, hay nói chính xác hơn là mất quyền truy cập vào những file đó. Mật khẩu là một thứ rất quan trọng trong Mega, nó sẽ được dùng để tạo ra các công cụ mã hóa và giải mã tập tin mỗi khi bạn upload hay download file. Cụ thể, có 2 cách chia sẻ file đã upload:

 

Cách thứ nhất (bảo mật & an toàn nhất): bạn có thể chia sẻ file đã upload của mình cho mọi người bằng một đường link. Người nhận được đường link này sẽ có thể tải file đó về máy tính của họ, tuy nhiên chắc chắn sẽ không đọc được file đó vì nó đã bị mã hóa (lúc lưu trữ trên Mega thì nó cũng bị mã hóa như thế này, không ai xem được, kể cả Mega). Muốn xem, họ cần phải có chìa khóa giải mã (dưới dạng một tập tin) và bạn chính là người phân phát chìa khóa đó. Do đó đây là cách chia sẻ dữ liệu an toàn nhất, ngay cả khi đường link đó rơi vào tay các hacker hay các nhà làm luật thì họ cũng không có cách nào xem được nội dung bên trong file, nếu không có chìa khóa do bạn cung cấp.

 

Cách thứ hai:  cách này thì bình thường, giống như MegaUpload cũ và nhiều trang chia sẻ khác, khi bạn chia sẻ đường link thì mặc định chìa khóa dùng để giải mã file cũng sẽ được gắn kèm vào cuối mỗi file, nhờ đó khi người ta tải về có thể xem được nội dung của file mà không cần giải mã nữa.

 

 

Mega "lách luật" kiểu gì? 2

 

 

 Điều này giúp ích gì cho bạn? 

 

Bạn hoàn toàn nắm giữ mọi thứ đã được tải lên, không ai biết đó là gì, kể cả trang Mega. Nếu có ai đó muốn tìm bằng chứng vi phạm bản quyền trong nội dung mà bạn tải lên thì cũng giống như mò kim đáy bể khi mà không có chìa khóa để giải mã.

 

 Điều này giúp ích gì cho Mega? 

 

Khi bị bắt bẻ (vi phạm bản quyền), Mega có thể viện lý do không biết máy chủ của mình chứa những gì, không biết người dùng tải file gì lên, nếu muốn biết thì cũng không có cách nào biết được vì không có chìa khóa giải mã của bạn.. Như đã nói ở trên, Mega tự cô lập mình với những nội dung tải lên của bạn nhằm mục đích tự bảo vệ nó trước các đạo luật chống vị phạm bản quyền, khá khôn ngoan.

 

Nói cách khác, Mega có thể đẩy trách nhiệm vị phạm bản quyền đó về phía người dùng, Mega chỉ là một dịch vụ lưu trữ trực tuyến, còn người dùng mới chính là những người vi phạm (hơi căng nhưng cũng có phần hợp lý). Do đó nếu bạn thật sự quan tâm về vấn đề này thì hãy nhớ đọc kỹ bản TOS (Terms of Service) của Mega trước khi nhấn nút đăng ký tài khoản nhé.

 

 Vài điều cần lưu ý 

 

Nếu ai đó có được mật khẩu của bạn thì họ sẽ có được mọi thứ mà bạn đã tải lên. Bạn làm mất mật khẩu coi như là mất mọi thứ.Thận trọng khi chia sẻ file theo cách thứ hai (đính kèm chía khóa giải mã vào cuối file) vì lúc đó bạn sẽ không còn được an toàn nữa, giống như đa số các trang chia sẻ file thông thường khác.

 

 

 Theo Gizmodo
Tinhte

Stored Procedure, View, Trigger là gì?

SQL Server cho phép bạn tạo ra 4 đối tượng bằng cách lập trình: Stored Procedure, View, Trigger, Function.

>> Xem thêm: Tôi đi học bằng lái xe ôtô 

SP là gì?

SP (Stored Procedure) là tên được đặt cho một nhóm các mệnh đề SQL được tạo ra và lưu trong server database.

SP cho phép truyền tham số, và có thể được gọi bởi nhiều Client qua mạng với các tham số khác nhau. Khi SP bị thay đổi, tất cả Client sẽ tự động nhận được bản mới, vì SP được lưu ở Server, chứ không phải Client.

Lợi ích của SP:

  • Giảm lưu lượng dữ liệu được truyền qua mạng và tăng hiệu năng (Performance). Client chỉ việc truyền tên SP và tham số (nếu có) thay vì gửi những câu SQL nhiều dòng dài ngoằng.
  • Có thể được sử dụng để đảm bảo tính toàn vẹn dữ liệu của Database.
  • Đối với những ứng dụng lớn kết nối với cơ sở dữ liệu, ta nên dùng SP, tôi liệt kê một vài lợi ích cụ thể như sau:
    • Dễ bảo trì, việc thay đổi SP hoàn toàn không ảnh hưởng đến người dùng cuối, trong suốt với họ.
    • Chuyên biệt công việc, ví dụ những Developer giỏi lập trình C# thì chuyên tâm lập trình C#, còn những Developer giỏi lập trình T-SQL thì chuyên viết SQL từ căn bản đến phức tạp.
    • Tăng khả năng bảo mật. Đối với những ứng dụng mà ta không muốn cho Developer biết thông tin về nghiệp vụ bên trong thì ta viết SP, Developer chỉ gọi SP sử dụng mà không biết ta xử lý gì bên trong.
    • Tái sử dụng Code. Đối với những đoạn Code thường xuyên được sử dụng thì SP rất hữu dụng.
  • VD: sp_spaceused, sp_renameddb…

View là gì?

View có thể được xem như một Table ảo mà dữ liệu của nó được lấy ra từ một câu truy vấn, có chứa cột và dữ liệu từ một hay nhiều Table khác nhau, hay từ những View khác nhau. Ðối với lập trình viên thì View không khác chi so với Table và có thể đặt ở vị trí của Table trong các câu lệnh SQL.

Ðặc điểm của View là ta có thể join dữ liệu từ nhiều Table và trả về một tập kết quả đơn. Ngoài ra ta có thể thao tác dữ liệu trước khi trả về cho user bằng cách dùng các lệnh SQL như where, case…

Lưu ý: View đơn giản là 1 Table ảo, nó không được lưu trữ lễn đĩa về mặt vật lý như Table thông thường.

Lợi ích của View.

  • Có khả năng tăng tính bảo mật. View giúp ta che giấu cấu trúc của câu truy vấn bên trong. Sau khi tạo xong View ta có thể Insert, Delete, Update như 1 Table bình thường.
  • Giảm độ phức tạp. Ví dụ như User chỉ muốn xem thông tin của một vài cột với một điều kiện nào đó, View cung cấp đúng dữ liệu họ muốn mà không có dữ liệu thừa.

Trigger là gì?

Trigger có thể hiểu đơn giản là một thủ tục SQL được thực thi ở phía Server khi có một sự kiện xảy ra như Insert, Delete, hay Update. Tuy nhiên khác với Stored Procedure, Trigger hoàn toàn không có tham số. Chúng ta không thể gọi thực hiện trực tiếp Trigger bằng lệnh EXECUTE như Stored Procedure hoặc bằng bất kỳ một lệnh nào khác, Thay vào đó trigger sẽ được thực hiện một cách tự động.

Trigger cũng có thể gọi thực thi Stored Procedure.

Trigger được lưu trữ và quản lý trong Server Database.

Trigger được dùng trong trường hợp ta muốn kiểm tra các ràng buộc toàn vẹn trong Database.

Function là gì?

Function có thể hiểu đơn giản là hàm trong ngôn ngữ lập trình để thực hiện một phép tính hay một xử lý nào đó

Phá cáp, Trung Quốc có ý đồ gì?

Sau khi cho lưu hành “hộ chiếu lưỡi bò”, một nhóm tàu đánh cá Trung Quốc đã vây quanh và gây đứt cáp tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang làm nhiệm vụ trong vùng biển gần đảo Cồn Cỏ của Việt Na

(ĐVO) Đây không phải là lần đầu tiên phía Trung Quốc ngang ngược, trắng trợn lộng hành và gây hấn với các tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam.

Năm 2011, tàu Bình Minh 02 và Viking II bị gây đứt cáp ngay trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam. Sự việc này tiếp tục tái diễn trong năm nay.

 

Để giúp độc giả hiểu rõ hơn về tính chất sự việc, Đất Việt đã có cuộc phỏng vấn với nhà nghiên cứu Dương Danh Huy (Quỹ Nghiên cứu Biển Đông) về vấn đề này.

PV – Thưa ông, tàu Bình Minh 02 bị gây đứt cáp ở vị trí như thế nào?

Ông Dương Danh Huy – Trong khu vực tàu Bình Minh 02 bị gây đứt cáp, tức là ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, chưa có ranh giới đường đặc quyền kinh tế (EEZ) giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng so với đường trung tuyến giữa Việt Nam và đảo Hải Nam, không tính quần đảo Hoàng Sa, điểm này cách 20 hải lý về phía Việt Nam. Điểm này nằm cách xa Hoàng Sa, và cũng cách xa vạch đầu tiên của đường chữ U về phía Bắc.

– Theo ông, mục đích đằng sau sự việc này là gì? Hành động gây đứt cáp này có vi phạm luật pháp quốc tế không?

Hiên nay Việt Nam và Trung Quốc đang đàm phán phân định và hợp tác cho vùng biển này. Khả năng là Trung Quốc không muốn phân định, vì một ranh giới hợp lý ở vùng này sẽ là một thách thức cho đường chữ U, và như thế thì họ sẽ muốn đẩy đàm phán về hướng cùng khai thác. Có thể đây là cách của Trung Quốc để gây áp lực lên Việt Nam trong đàm phán.

Nhưng nếu thực tế là tàu cá Trung Quốc đang lộng hành trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thì không cần mục đích trên cũng có thể có sự việc này.

Ngày 5/6/2011 thì tàu cá Trung Quốc gây đứt cáp tàu Viking II ở vùng Nam Côn Sơn. Có vẻ như tàu cá Trung Quốc đang lộng hành từ cửa Vịnh Bắc Bộ đến Nam Côn Sơn. Dĩ nhiên là điều đó có gây tổn hại cho ngư dân Việt Nam.

Việc gây thiệt hại kinh tế cho Việt Nam và cản trở hoạt động kinh tế của Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế là vi phạm UNCLOS 1982. Ngoài ra, Tổ chức Hàng hải Quốc tế của Liên Hợp Quốc, mà Việt Nam và Trung Quốc là thành viên cũng có “Công ước phòng ngừa đâm, va trên biển” (COLREGs) với mục đích tránh va chạm trên biển. Nhiều khả năng, các tàu cá Trung Quốc đã cố ý gây va chạm và vi phạm Công ước đó.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị cho biết, ngày 3/12/2012, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm kiên quyết phản đối những việc làm nói trên của Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, chấm dứt ngay những việc làm sai trái đó và không để tái diễn những hành động tương tự.Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gửi công hàm một ngày trước đó để phản đối Trung Quốc về những hành động sai trái gần đây, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.

Theo TTXVN

– Thông thường, Trung Quốc gây hấn với Việt Nam từ khoảng tháng 5 tới tháng 8 hàng năm, bắt đầu bằng lệnh cấm đánh bắt cá. Năm nay việc gây đứt cáp diễn ra vào cuối năm, nhất là sau khi Hội nghị thượng đỉnh ASEAN mới kết thúc. Có điều lạ gì ở đây không?

 

– Lệnh cấm đánh cá mùa hè, bản thân nó là một cách của Trung Quốc để gây hấn, nhưng sự thật là Trung Quốc gây hấn với ngư dân Việt Nam quanh năm. Tương tự việc Trung Quốc cản trở và phá hoại các hoạt động dầu khí của Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của chúng ta cũng không hề đợi đến mùa hè. Hiện nay, Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN vừa kết thúc. Có thể Trung Quốc tính toán rằng những lời phản đối sẽ bị cân bằng phần nào bởi những ngôn từ ngoại giao của sự kiện.

–  Đây là lần thứ 2 tàu Bình Minh 02 bị gây đứt cáp, liệu sự việc này có trở thành “thông lệ”? Việt Nam cần làm gì?

– Việt Nam phải bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của mình. Bộ Ngoại Giao Việt Nam cần có một trang mạng về chuỗi các sự kiện tàu Trung Quốc gây hấn với tàu Việt Nam, có đầy đủ thông tin cho thế giới và người Trung Quốc. Việt Nam cần phải phản đối Trung Quốc và đòi bồi thường thiệt hại và cũng phải đưa vấn đề ra các diễn đàn quốc tế.

>> GS Carl Thayer: ‘VN nên có dấu riêng đặc trị ‘hộ chiếu lưỡi bò’
>> Việt Nam từ chối hộ chiếu ‘lưỡi bò’
>> Hộ chiếu ‘lưỡi bò’: Làm phiền láng giềng
>> Đài Loan phản đối hộ chiếu ‘lưỡi bò’ của Trung Quốc
>> Trao công hàm phản đối TQ in hình lưỡi bò trên hộ chiếu
>> Biên phòng Việt Nam đóng dấu ‘hủy’ vào ‘hộ chiếu lưỡi bò’

>> Tủ sách biển Đông: Biển xanh màu lá
>> Tủ sách biển Đông: Những yêu sách đối kháng của Việt Nam và Trung Quốc ở khu vực bãi ngầm Tư Chính và Thanh Long trong biển Đông
>> Tủ sách biển Đông: Chủ quyền quốc gia Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa
>> Tủ sách biển Đông: Bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
>> Tủ sách biển Đông: Xung đột trên Biển Đông: không còn là nguy cơ tiềm ẩn
>> Tủ sách biển Đông: Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
>> Tủ sách biển Đông: Bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam
>> Tủ sách biển Đông: Hoàng Sa – Trường Sa, Lẽ phải thuộc về chúng ta
>> Tủ sách biển Đông: Dấu ấn Việt Nam trên Biển Đông
>> Tủ sách biển Đông: Hoàng Sa – Trường Sa, luận cứ & sự kiện
>> Tủ sách biển Đông: Biển Đông và hải đảo Việt Nam
>> Tủ sách biển Đông: Tôi kể em nghe chuyện Trường Sa

Đài Trang thực hiện

CNTB đang làm gì nếu không phải là giãy chết?

Chủ nghĩa tư bản là một thứ không đứng yên, nó phát triển và tiến với tinh thần cách mạng về phía trước, nhưng nó cũng tất yếu sụp đổ và luôn gắn liền với những khủng hoảng quy mô khác nhau và có thể hết sức khốc liệt.

 

 

Nhà sử học Marxist đương đại nổi tiếng, ông Eric Hobsbawm, vừa qua đời ở tuổi 95. Dưới đây là bài phỏng vấn ông do tuần báo Stern thực hiện trong bối cảnh của cuộc khủng hoảng tài chính thế giới bắt đầu từ mùa Hè 2007, kéo theo các khủng hoảng ngân hàng, khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng tiền tệ và khủng hoảng nợ công ở châu Âu mà hậu quả cho đến nay còn chưa lường hết.

– Thưa ông Hobsbawm, ông đã chứng kiến sự ra đi của nhiều hệ thống: Cộng hòa Weimar tiêu vong, chủ nghĩa phát xít tan vỡ, Cộng hòa Dân chủ Đức lụi tàn, chủ nghĩa cộng sản sụp đổ, và bây giờ…

– Nghe ông liệt kê ra thế, tôi thấy mình sắp thành một hiện vật bảo tàng mất rồi. Lúc tôi còn bé, vua nước Anh đồng thời là hoàng đế Ấn Độ, phần lớn thế giới là các nền quân chủ, vương quốc và thuộc địa. Hầu hết đều đã đi tiêu.

– Và bây giờ biết đâu ông còn được chứng kiến điều này nữa: sự cáo chung của chủ nghĩa tư bản.

– Ồ, tôi không tin là mình còn sống đến cái ngày đáng mừng đó. Nhưng là một sử gia, tôi biết rằng không có giải pháp nào là vĩnh cửu. Chủ nghĩa tư bản cũng thế, nó có sống dai đến đâu, có hiển hiện trong đầu óc người ta như một cái gì không thể thay đổi tới mức nào, rồi nó cũng sẽ biến mất, sớm hay muộn mà thôi.

– Tất nhiên ông phải có quan điểm như vậy.

– Vì sao?

– Ông là một nhà marxist kì cựu, lại sống tại London, chỉ cách mộ Karl Marx một đoạn ngắn.

– Xin chớ giễu cợt. Tôi trở thành người marxist từ những kinh nghiệm đích thân trải qua trong những năm 30, trong cơn Đại Suy thoái.

– Và bây giờ chúng ta lại đang đứng ở một điểm ngoặt của lịch sử?

– Vâng, tôi nghĩ thế. Ngày 15 tháng Chín năm 2008, ngày mà nhà băng Lehman phá sản, sẽ thay đổi tiến trình của lịch sử hơn nhiều so với ngày 11 tháng Chín năm 2001, khi tòa tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới sụp đổ.

– Ông thử đoán tương lai xem sao.

– Sử gia chúng tôi không phải là những nhà tiên tri. Tôi chỉ có thể nói rằng: Ngày Phán xử Cuối cùng thì chắc chúng ta chưa phải đối mặt, nhưng một số phần của thế giới có thể tiêu vong.

– Vì sao lại thế?

– Trước hết: Tôi, người đã trải qua cơn Đại Suy thoái, vẫn chịu không thể hiểu nổi vì sao cuối những năm 70 rồi sang thập niên 80 và 90 thế kỉ trước, các nhà tư tưởng của nền kinh tế thị trường thả phanh lại có thể trở lại khuynh loát, mặc dù thế hệ tiền bối của họ từng góp phần gây ra một tai họa khủng khiếp: nghèo đói, khốn cùng, thất nghiệp, và rốt cục cả cuộc chiến tranh thế giới nữa.

– Ông thử giải thích xem.

– Trí nhớ của con người ta ngắn tới mức không thể tin nổi. Sử gia chúng tôi ghi lại những tội ác và sự điên rồ của nhân loại, chúng tôi nhắc cho người ta nhớ những điều nhiều người không muốn nhớ. Nhưng gần như chẳng có gì từ lịch sử được rút thành bài học. Hậu quả thế nào thì bây giờ đã thấy. Trong 30, 40 năm gần đây, người ta đã khước từ một cách hệ thống việc đánh giá chủ nghĩa tư bản theo tinh thần duy lý.

– Nhưng chúng ta đang có bao nhiêu chuyên gia và các nhà kinh tế học suốt ngày chỉ làm mỗi việc ấy.

– Không, họ trước hết là những nhà thần học của tôn giáo thị trường với một đức tin ấu trĩ rằng thị trường sẽ tự động điều chỉnh được mọi thứ. Họ nhắm chặt mắt trước hiện thực, đó là điều khiến họ trở thành nguy hiểm cho nhân loại. Trong những năm qua họ còn không thèm nhận ra những báo hiệu của khủng hoảng. Họ mù quáng. Họ bất chấp.

– Có những người ở Mỹ cực kì hưng phấn nói về sự cáo chung của lịch sử. Sự lạc quan đó không có cơ sở nào hay sao?

– Không. 40% dân số thế giới sống bằng mức thu nhập 1 Dollar mỗi ngày. Đó không thể là cơ sở cho một trật tự xã hội ổn định. Lịch sử cáo chung cái nỗi gì. Khủng hoảng bên lề ngày càng lan rộng và ngày càng khốc liệt. Còn ở chỗ chúng ta trong trung tâm thì khủng hoảng thỉnh thoảng xuất hiện dưới dạng chứng khoán lao dốc rồi sau đó lại được điều chỉnh. Cuộc chơi lại tiếp diễn.

– Cuộc chơi nay đã chấm dứt.

– Đúng là phải nói như vậy. Cuộc khủng hoảng hiện tại có một chất lượng hoàn toàn mới. Điều duy nhất để các nhà chính trị có thể lấy làm định hướng là giai đoạn từ năm 1929 đến 1933.

– Tờ New York Times cho rằng cuộc khủng hoảng hiện nay thậm chí có thể khốc liệt hơn thời Đại Suy thoái, mà Đại Suy thoái khi ấy phải nhờ cuộc Đại chiến Thế giới mới giải quyết được.

– Chính sách Kinh tế Mới (New Deal) bây giờ được ca tụng của Roosevelt không thực sự chấm dứt được khủng hoảng, nó chỉ ngăn được bạo loạn chính trị và xã hội xảy ra ở Hoa Kỳ. Không ai chế ngự được cuộc khủng hoảng những năm 30. Và tuy lịch sử không lặp lại nhưng hôm nay tình thế cũng khốc liệt như thuở đó, không, hôm nay còn tệ hơn: Không một chính phủ nào biết mình phải làm gì.

– Ông nói sao? Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama bơm hàng ngàn tỉ Dollar vào kinh tế, Thủ tướng Angela Merkel và chính phủ Đức đưa ra những chương trình kích cầu trị giá hàng tỉ. Tại Hội nghị Thượng đỉnh G20, tất cả đều đồng thanh tuyên bố: Chúng ta sẽ sát cánh! Chúng ta biết rõ phải làm gì.

– Ông có cảm tưởng rằng họ thật sự biết phải làm gì à? Họ có đường lối nào, có phân tích nào hậu thuẫn không? Không! Họ hốt hoảng như các nữ y tá chạy vội đến giường bệnh của chủ nghĩa tư bản và làm như thể họ đang hành động gì đó.

– Họ không biết phải đi về đâu hay sao?

– Đúng như vậy, và thế nên vấn đề mới đáng sợ: họ tuyệt không biết phải làm gì. Như người mù đi giữa mê cung, họ dùng những chiếc gậy khác nhau gõ thử vào tường, đầy tuyệt vọng, và hi vọng một lúc nào đó sẽ tìm thấy lối ra. Nhưng công cụ của họ không có tác dụng.

– Cựu Thủ tướng Pháp Laurent Fabius lo ngại sẽ xảy ra “bạo động xã hội“, và ứng viên Tổng thống Đức của Đảng Dân chủ Xã hội, bà Gesine Schwan, cho rằng những bạo động đó có thể là một mối nguy cho nền dân chủ.

– Tất cả đều có thể xảy ra. Lạm phát. Giảm phát. Siêu lạm phát. Nếu không còn gì là an toàn nữa, nếu bị ném khỏi cuộc sống, nếu những dự tính cuộc đời của người ta bị hủy diệt tàn bạo thì con người sẽ phản ứng như thế nào? Kinh nghiệm lịch sử của tôi cho biết rằng chúng ta – tôi không thể loại trừ khả năng này – đang tiến đến một bi kịch. Máu sẽ đổ, mà còn hơn thế, máu sẽ đổ rất nhiều, nỗi thống khổ tăng lên, số người tị nạn cũng tăng lên. Và một điều nữa tôi cũng không muốn loại trừ, đó là chiến tranh, một cuộc chiến tranh rồi sẽ biến thành đại chiến thế giới – giữa Trung Quốc và Mỹ.

– Nghe quá phi lí!

– Không hề. Tôi thừa nhận là hiện thời kịch bản đó có vẻ rất khó xảy ra. Trung Quốc và Hoa Kỳ hiện đang bổ sung cho nhau, thậm chí còn chống đỡ lẫn nhau, gần như hai mặt của một thể thống nhất. Nhưng cuộc cạnh tranh đối đầu của hai thế lực này ở khu vực châu Á và Thái Bình Dương ngày càng quyết liệt. Không có nền tảng nào cho tình hữu nghị dài lâu giữa hai cường quốc đó.

– Xin ông đừng quá bi quan như thế!

– Có rất ít lí do để lạc quan nhìn về tương lai! Ở thế kỉ 19, người ta tin tưởng rằng mọi sự sẽ tiến lên, sẽ tốt đẹp hơn, con người sẽ văn minh hơn, có học thức hơn. Người ta học đọc, học viết. Người ta tin rằng sẽ tiến bộ lên, không chỉ về vật chất mà cả về đạo đức. Người ta đã lạc quan.

– Nhưng sau đó thì Đại chiến Thế giới xảy ra năm 1914.

– Và tất cả những thứ đó kết thúc. Một thời đại khủng khiếp, một thời đại cực đoan bắt đầu: chưa bao giờ số người bị giết trong chiến tranh hay bị giết theo chỉ thị và do nhà nước cho phép nhiều như trong thế kỉ 20. Tra tấn từng được xóa bỏ ở phương Tây – một tiến bộ vượt bực trong lịch sử nhân loại – lại được phục hồi! Và đầu thế kỉ 21 này Hoa Kỳ còn biến nó thành một phương tiện thẩm vấn! Sự mông muội đang tiến mạnh. Những giá trị được thừa nhận của nền văn minh bỗng nhiên bị chối bỏ.

– Nghe ông nói thì con người thật ngu xuẩn.

– Về vật chất thì với rất nhiều người, thế giới ngày nay đã được cải thiện. Người ta cao lớn hơn, thọ hơn, khỏe hơn. Nhưng về tinh thần, chính trị và đạo đức thì người ta không tiến kịp, hiện tại có lẽ còn đang thụt lùi. Vậy đâu là những giá trị của cuộc sống? Vì sao chúng ta sống trên đời? Sống để làm gì?

– Và câu trả lời của ông?

– Chà, tôi chỉ có thể hỏi rằng vì sao người ta cứ bám chặt vào một hệ thống thường xuyên sản sinh ra những tai họa khủng khiếp nhất như vậy? Một hệ thống bóc lột và phá hủy môi trường, cưa chính cái cành cây mà mình đang ngồi? Và bây giờ cành cây gãy răng rắc khắp nơi. Có lẽ nhân loại rồi sẽ ân hận vì không nghe theo Rosa Luxemburg: hoặc chủ nghĩa xã hội, hoặc trở về thời mông muội.

– Tôi xin ông, chính các bạn hữu chính trị của ông, những người thừa kế gia sản của Lenin, đã tàn phá dự án đối lập với chủ nghĩa tư bản, đã hủy hoại ý tưởng về một thiên đường mơ ước.

– Vâng, đúng như vậy. Và hậu quả đã hiện rõ. Vì bây giờ, khi chúng ta thật sự cần thì lại không có một dự án đối sách cho nhân loại. Thật tai họa.

– Có lẽ vì bản tính của con người là tham lam. Đơn giản chỉ có thế.

– Không. Không. Karl Marx chưa bao giờ lập luận chống lại các nhà tư bản tham lam. Ông ấy chỉ chống lại một hệ thống tất yếu đẻ ra lòng tham. Con người có thể thay đổi, tôi tin tưởng sâu sắc như vậy. Nhưng trong chế độ tư bản, ai cũng buộc phải chạy theo lợi thế cho bản thân, không làm thế là chết.

– Vậy ông cho rằng giới nhà băng không hề làm gì quá đáng?

– Họ tuyệt đối tuân theo quy luật nội tại của hệ thống. Lợi nhuận. Lời lãi. Tăng trưởng kinh tế tối đa. Các lí thuyết sùng bái thị trường tự do rất hay ho, chừng nào chúng ta bỏ qua thực tế. Người ta kiến tạo một hệ thống, đặt tên cho nó là tự do, và trên lí thuyết thì nó vận hành rất tốt: mọi người, mọi nhà, mọi doanh nghiệp đều tìm mọi cách kiếm lợi thế, cái lợi thế có thể hoạch tính bằng lí trí, và thị trường đứng trên mọi phán quyết của con người sẽ điều chỉnh mọi chuyện theo hướng lành mạnh. Thật là một hệ tư tưởng sơ khai. Khối tri thức của những người từng hiểu và mổ xẻ chủ nghĩa tư bản thì bị khinh thường và bỏ xó: Những người như Marx và Schumpeter biết rõ rằng chủ nghĩa tư bản là một thứ không đứng yên, nó phát triển và tiến với tinh thần cách mạng về phía trước, nhưng nó cũng tất yếu sụp đổ và luôn gắn liền với những khủng hoảng quy mô khác nhau và có thể hết sức khốc liệt.

– Nhưng Marx của ông nói rằng “mọi cuộc cách mạng cho đến nay chỉ chứng minh được một điều, rằng nhiều thứ có thể thay đổi, chỉ con người là không“.

– Đúng thế, nhưng Phương châm Hi vọng vẫn là một điều vĩ đại. Tuy theo Max Weber thì mô hình xã hội lí tưởng nằm ngoài khả năng của chúng ta, nhưng nếu không tin vào chính trị thì cũng không thể đạt được điều gì đáng kể trong chính trị. Con người vừa có bản tính Thiện, vừa có bản tính Ác – mà hành xử của con người thì chắc có thể thay đổi được! Để thế giới này vẫn còn là quê hương, hay rồi sẽ trở thành quê hương cho tất cả mọi người, mục tiêu ấy đẹp đấy chứ.

Theo PRO&CONTRA / STERN

[nguồn: REDS.vn]

Sa Đéc có gì ngon?

“Sa Đéc có gì ngon?” – nhiều người bạn phương xa lần đầu đến thăm quê Phước đã hỏi như thế. Và với một con người có tâm hồn ăn uống như Phước thì Phước rất sẵn lòng giới thiệu đến các bạn những đặc sản quê mình.

Đầu tiên, phải kể đến đó là món hủ tiếu Sa Đéc. Thị xã Sa Đéc có rất nhiều tiệm hủ tiếu ngon như hủ tiếu Văn Vĩ đường Trần Phú, hủ tiếu Phú Thành gần ngã tư Lãnh Nam, hủ tiếu bò viên cạnh chợ thực phẩm, hủ tiếu mực gần Cầu Đốt… Thực khách có thể chọn lựa nhiều món hủ tiếu khác nhau như hủ tiếu khô, hủ tiếu nước, hủ tiếu xào, hủ tiếu bò viên, hủ tiếu mực… Nói chung món hủ tiếu nào cũng ngon, cũng đặc trưng hết á! ^^

 

 

hủ tiếu Sa Đéc
Ở ngã tư Lãnh Nam đoạn chợ trái cây cũ bây giờ mọc lên rất nhiều cửa hàng phục vụ ăn uống với đầy đủ các món như bún riêu, bún cá, miến gà,hoành thánh, bánh canh,… Khu này thường bán vào lúc chiều và tối.

 

 

Đối diện chợ thực phẩm là khu ăn uống với rất nhiều món ngon như cơm tấm sườn bì chả, gỏi cuốn, hột gà nướng, cánh gà nướng, ruột nướng, súp cua, các loại ốc và hải sản, bò nướng lá lốt… Khu này cũng chỉ hoạt động vào lúc chiều tối

 

 

Còn nếu nói về các quán hải sản tươi sống phải kể đến những quán nhậu nổi tiếng như Lộc Huệ ở gần cầu Sắt Quay, Hải Sản Hè Phố, quán 333… Có rất nhiều món ăn tươi sống chế biến từ cua, ghẹ, ốc lác, ốc bươu, sò huyết, tôm, mực,…

 

 

Nếu muốn ăn lẩu thì có quán lẩu gà nòi Tấn Lộc ở gần khu A khu công nghiệp Sa Đéc, quán lẩu Tư Lâm ở cuối đường Thống Nhất với lẩu cá hồi, lẩu chua, lẩu ngọt, lẩu thập cẩm… Ngoài ra còn có lẩu bò Hai Hiển (Quán này của thầy dạy môn thể dục hồi Phước học cấp 3), lẩu thái Ngọc Lan ở bờ kè Sa Đéc…

 

 

Lẩu gà nòi
Còn muốn ăn tráng miệng thì có quán của dì Dung trên đường Trần Phú với bánh flan, trái cây dĩa, rau câu, kem sim… Quán sinh tố Mạnh Dung ở gần cầu Cái Sơn 2 với rất nhiều loại sinh tố bổ dưỡng (Phước thích nhất là sinh tố bơ).

Nếu muốn vừa được ăn vừa được uống vừa ngồi tám chuyện trên trời dưới đất thì có quán nước mía, hột vịt lộn và các loại khô của chú Sơn ở gần bờ hồ công viên Sa Đéc. Nơi đây là một nơi lý tưởng để chúng ta vừa có thể ngồi ngắm cảnh vừa tận hưởng không gian mát mẻ của công viên vừa có thể tám chuyện với bạn bè. Chính vì thế mà nơi đây thường là điểm hẹn của nhóm Phước mỗi lần họp nhóm.

 

 

Bạn muốn mua đặc sản Đồng Tháp về làm quà cho người thân thì Phước sẽ dẫn bạn đi mua nem Lai Vung của tiệm Giáo Quỳ (một nơi bán nem chả nổi tiếng ở Sa Đéc). Ngoài ra còn có bánh phồng tôm Sa Giang cũng là một thương hiệu nổi tiếng khắp nơi.

 

 

 

Dạo một vòng các quán ăn ở Sa Đéc bạn thấy thế nào? Hehe. Thôi thì trăm nghe không bằng một thấy. Mời bạn về thăm Sa Đéc quê tôi để kiểm chứng những gì tôi nói nhé!

Yêu nước là gì? Yêu nước như thế nào?

 

Đối với em, yêu nước xuất phát từ tình yêu gia đình, dòng tộc, yêu cha mẹ và những năm tháng tuổi thơ sống trong yên bình dưới mái nhà nơi làng quê, yêu xóm giềng, yêu cả những khuôn mặt người quen nơi đồng đất quê nhà. Đi tha phương cả bốn phương trời, kết giao với đủ bạn bè, bằng hữu, tham gia đủ mọi mỗi quan hệ giản đơn cũng như phức tạp để biết rằng sẽ không ai yêu thương ta, hi sinh vì ta vô điều kiện và sẵn sàng như cha mẹ, anh chị em. Gia đình là tình yêu thiêng liêng đầu đời, cũng là cái nôi đầu tiên giúp ta nuôi dưỡng lý tưởng. Nếu một ngày có phải chiến đấu, phải hi sinh cho tổ quốc, cũng sẵn lòng vì tổ quốc phải đâu là khái niệm quá xa vời, tổ quốc chính là nơi có mẹ cha, có gia đình, dòng tộc, những bạn bè, những người quen thân, tổ quốc là một phần máu thịt.

 

Yêu nước là yêu quê hương. Quê em nghèo, chênh vênh trên những mảnh đồi bát úp hướng ra sông Lục Nam. Mỗi tháng 7 nước lên, đồng quê lại mênh mông thành biển nước, con sông nhỏ như dòng kênh vào mùa xuân giờ cuộn cuộn sóng liếm lên tận cổng nhà. Càng khôn lớn, càng đi xa để hiểu nhiều, biết nhiều em càng khao khát được về chạy giữa cánh đồng quê, được nằm vóng mắc trước sân nhà ngửa mặt lên trời nhìn trăng sao vằng vặc. Quê hương thành mảnh đất thiêng liêng, thành nỗi nhớ thiết tha cho mỗi đứa con tha phương. Còn quê hương là còn một chốn để trở về sau hết thảy những rốt ráo bộn bề vinh nhục. Quê hương như mẹ, không bao giờ chối bỏ những đứa con.

 

Yêu nước là yêu dân tộc Việt, dòng máu Việt. Yêu nước là biết đau thương, xót xa và chia sẻ với đồng bào mình. Yêu nước là biết đau lòng vì Miền Trung mỗi mùa lũ lụt lại có mất mát, lại có đói khát thảm thương. Yêu nước là xót xa khi thấy đồng bào mình cơm đói áo lạnh trên những rẻo cao mùa đông khắc nghiệt. Yêu nước là biết buồn cho những phận người ĐBSCL trồng lúa nhiều nhất cả nước mà vẫn đói nghèo, vẫn thất học vì từng bữa chạy ăn. Đối với em, yêu nước là yêu dân tộc.

 

Yêu nước cũng là biết sống có trách nhiệm hơn, cả trong suy nghĩ và trong hành động. Mọi tình yêu cuồng dại và mù quáng đều dẫn đến bi kịch, yêu nước cũng thế. Ai yêu nước thì hãy cố gắng hiểu nhiều hơn về nước mình để biết lợi biết hại, biết giữ cho trái tim nóng mà cái đầu thì nguội bớt những suy nghĩ ngông cuồng. Yêu nước không phải là mù quáng xả thân mình cho những phiêu lưu nguy hiểm và viển vông hay chỉ biết kêu gào yêu nước bằng máu xương của người khác. Trong suy nghĩ của em, yêu nước giản đơn là làm tốt công việc của mình, sống tốt bổn phận của mình và sẵn sàng đáp lời khi tổ quốc thật sự cần. Cuộc sống đã phân công sẵn cho mỗi con người những việc phải làm, những vị trí phải đảm nhận, khi hòa bình, làm tốt trách nhiệm ấy cũng đã là yêu nước, khi tranh đấu, đâu đâu cũng là mặt trận, hãy cố gắng cống hiến thật nhiều dù đang ngoài tuyến lửa hay đang ở hậu phương.

 

Yêu nước là biết trân trọng lịch sử, biết tự hào rằng mảnh mình sống hôm nay đã đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh, bằng mất mát của cả một dân tộc suốt những tháng năm trường kỳ kháng chiến. Yêu nước là khắc cốt ghi tâm rằng một tấc đất non sông, một ngày tháng hòa bình, độc lập và tự chủ mà chúng ta đang hưởng là thành quả, là nỗ lực phi thường của cả một dân tộc, là sự đánh đổi bằng sự hi sinh của cả triệu thanh niên mang dòng máu Lạc Hồng đã nằm lại với chiến trường. Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hòa bình, lịch sử dân tộc mình là lịch sử dựng nước và giữ nước, sức mạnh phi thường của dân tộc đến từ lòng yêu nước, tinh thần chính nghĩa và tình đoàn kết đồng bào máu mủ ruột già. Nếu yêu nước, xin hãy giữ bài học lịch sử ấy làm lòng.

 

Yêu nước xin hãy biết gạt bỏ những định kiến cá nhân để đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Hãy nhớ rằng có giữ được nước mới có cơ sở để mà xây dựng được một đất “đàng hoàng hơn” “to đẹp hơn”, công bằng hơn, tốt đẹp hơn như các bạn vẫn thường mong. Yêu nước là biết quan tâm đúng mực đến vận mệnh của dân tộc, là biết trân trọng hòa bình, gìn giữ hòa bình nhưng cũng sẵn sàng đứng lên để bảo vệ hòa bình cho tổ quốc thân yêu.

 

Em đang sống những tháng năm lãng mạn nhất của một đời người: Tuổi đôi mươi. Bao nhiêu những người trẻ như em cũng đang sống với nhiệt huyết, với tham vọng, vơi bao nhiêu dự định còn đang toan tính dở dang. Chúng ta nuôi những giấc mộng khác nhau, sống với lý tưởng khác nhau và quan điểm cũng khác nhau rất nhiều, nhưng chắc chăn lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ tổ quốc trong mỗi chúng ta là điều không hề khác.

 

 

sưu tầm facebook. [https://www.facebook.com/bmmua]

Trong những năm gần đây, nhiều học giả cho rằng đã có sự tăng trưởng mạnh mẽ của nền kinh tế ngầm, đó là vô vàn các hoạt động không được khai báo cho chính phủ.

Trích từ cuốn Kinh tế học của Paul A Samuelson, Wiliam D. Nordhalls, Nhà xuất bản tài chính, tái bản lần 1 (2007).

Chúng là những hoạt động như đánh bạc, mại dâm, buôn bán ma túy, công việc của những người nhập cư bất hợp pháp, hoạt động dịch vụ đổi dịch vụ, khai khống tài khoản chi tiêu, buôn lậu và kể cả trồng cây nông sản ở nhà.
Một số nhà quan sát cho rằng, sự điều tiết của chúng phủ và thuế cao đã khiến cho một phần ba tổng sản lượng là do nền kinh tế ngầm sản xuất.
Hầu hết các hoạt động ngầm đề xuất phát từ động cơ mong muốn giảm thuế hoặc tránh sự kiểm soát hay trừng phạt của chính phủ. Khi kẻ bán ma túy lờ những khoản tiền thu được do bán chất marijuana không khai vào bản khai thuế, họ không chỉ nhằm giảm bớt mức thuế phải nộp mà còn để che dấu các hoạt động bất hợp pháp. Trái lại khi ai đó thuê trọn ngày một người bảo mẫu để chăm sóc con cái và không trả thuế bảo hiểm xã hội, thì người đó làm như vậy chỉ để giảm thuế hay tránh sự phiền toái phải khai các bản kê mà thôi, bởi vì bản thân những hoạt động ấy là hoàn toàn hợp pháp.
Không phải tất cả các hoạt động ngầm đề được tính đến một cách thích hợp trong GDP. Nói chung, các nhà kế toán quốc gia đều loại trừ các hoạt động bất hợp pháp khỏi thước đo sản lượng quốc dân – đó là do xã hội coi chúng là “điều xấu” chứ không phải “điều tốt”. Khối lượng buôn bán cocaine tăng lên không được tính vào GDP hay NEW. Tương tự, khi một nhà sưu tầm nghệ thuật bán bức tranh của Picasso ở Zurich và không khai báo đó như một khoản lợi tức vốn, thì đó là vấn đề về thu nhập chịu thuế thôi chứ không được tính vào GDP vì bức tranh ấy đã được sáng tác hàng vài thập kỷ trước rồi.
Thế còn những hoạt động động ngầm hợp pháp thì sao?
Những hoạt động của thợ mộc, bác sĩ, người trông trẻ và nông dân chẳng hạn, họ sản xuất ra các hàng hóa và dịch vụ có giá trị nhưng không khai báo thu nhập của họ cho chính phủ. Có lẽ ước tính đáng tin cậy nhất là của Tổng cục thuế, cơ quan tiến hành kiểm toán rất chặt chẽ đối với cá nhân. Dựa trên việc rà soát lại này Tổng cục thuế đã ước tính rằng, có từ 4 đến 8% thu nhập đã không được khai báo trong thời kỳ giữa những năm 1970.
Theo NGHIENCUUKINHTEHOC.COM