Tag Archive: giang


Hồi ức về anh đại úy Nguyễn Tấn Dũng

Viên đại úy mặt mũi đầy bùn, nhoẻn một nụ cười rất hồn nhiên. Nhà báo lão thành Ba Dân nhìn viên đại úy, nói với chúng tôi: “Người cán bộ phải dấn thân như thế !”.

Trích đăng bài viết của nhà báo Minh Diện, cựu phóng viên báo Tiền Phong

___________________________________

CHẮC THỦ TƯỚNG CHƯA QUÊN!

Trong cuốn sổ tay phóng viên của tôi còn ghi lại một chuyện xảy ra cách đây 34 năm.

Hôm ấy là ngày 21-8-1978, một đoàn cán bộ Trung ương Đoàn do Bí thư Trung ương Đoàn, Anh hùng quân đội Lê Thanh Đạo, dẫn đầu đến xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang sau vụ thảm sát của Khmer đỏ. Đại tá Lê Thanh Đạo, sĩ quan không quân, phi công dũng cảm tham gia 8 trận đánh, tiêu diệt 6 máy bay F4 của giặc Mỹ. Cùng đi có nhà báo lão thành Ba Dân, nguyên Phó Tổng giám đốc Thông tấn xã Việt Nam, cùng các nhà báo Việt Thảo, Đình Khuyến, Phạm Hậu…

Từ sáng sớm, đoàn chúng tôi khởi hành từ Sài Gòn bằng hai chiếc xe U-OÁT cũ kỹ, theo quốc lộ 4 về miền Tây. Con đường bị tàn phá trong chiến tranh, lại bị lũ lớn xói lở, ổ gà ổ trâu lổn nhổn, thỉnh thoảng phải tránh những hố bom hố pháo chưa kịp lấp. Hai bên đường làng xóm xác xơ. Cứ cách vài cây số lại gặp một trạm Ba-rie chắn ngang đường, đó là những trạm kiểm soát liên hợp, kiểm tra tất cà các phương tiện giao thông chống buôn lậu, vượt biên, đặc biệt là ngăn người lên biên giới vì chiến sự đang hết sức căng thẳng.

Càng đến gần biên giới không khí càng ngột ngạt. Người dân bồng bế con, gồng gánh chạy từ biên giới về, bộ đội hành quân lên biên giới thanh niên nam nữ vác chông tre đi rào làng.

Đất nước mới hòa bình chưa bao lâu, hố bom chưa kịp lấp, vết thương trên da thịt chưa kịp lành, đang phải ăn bo bo thay gạo, lại xảy ra chiến tranh, kẻ thù lại là người đồng chí từng môi hở răng lạnh, chung một chiến hào đánh Mỹ, từng hy sinh máu xương vì nhau! Đau quá!

Chúng tôi đến xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, An Giang, nơi bọn lính Pôn bốt mới tràn sang tàn sát đồng bào ta đêm 17 rạng 18 tháng 4. Không bao giờ tôi có thể quên được những gì mình nhìn thấy buổi chiều năm ấy. Những đống xác người chồng chất trong chùa, trong trường học, dưới chân núi Tượng, núi Dài, bên bờ kinh. Người bị chặt đầu , người bị cắt cổ , mổ bụng , trẻ em bị lưỡi lê đâm , phụ nữ bị lột hết quần áo lấy cọc tre đóng vào cửa mình . Không thể đếm xuể bao nhiêu xác chết. Bọn lính Pôn Pốt tràn sang lúc nửa đêm, khi bà con ta vẫn ngủ say. Chỉ bảy, tám tiếng đồng hồ, chúng đã giết hại hàng ngàn người dân vô tội.Hành quân lên biên giới

Bộ đội và dân quân lấy bao ni lông gói xác người đưa lên xe bò chở ra hố chôn tập thể . Người thân của các nạn nhân còn sống sót chạy tản cư hết , làng xóm bỏ hoang, điêu tàn. Cách chỗ chúng tôi chưa đầy một tầm đạn súng cối , bọn Khmer đỏ núp trong công sự dưới rặng thốt nốt vẫn thường xuyên bắn sang và rình rập , lừa phía ta sơ hở là tập kích bất ngờ gây thêm tội ác . Khắp xã Ba Chúc , từ núi Tượng đến ngôi chùa của người Miên , nồng nặc mùi tử khí , rải rác xác người chết, từng bầy chó hoang nháo nhác vục mõm vào xác chết đang phân hủy…

Từ Ba Chúc , An Giang , chúng tôi sang Kiên Giang, đến Trung đoàn 152 (Bộ đội địa phương Kiên Giang) đang chiến đấu bảo vệ biên giới. Đồng chí Chủ nhiệm chính trị ân cần đón tiếp chúng tôi. Đó là một đại úy rất trẻ . Anh nói những diễn biến trên tuyến biên giới do đơn vị mình phụ trách , và quyết tâm của anh em trong đơn vị đánh trả bọn Pôn bốt . Khi kể lại chuyện bọn Pôn bốt giết hại đồng bào mình, người đại úy trẻ nghẹn lời, lấy tay chùi nước mắt. Gương mặt anh quắt lại, mắt đỏ ngầu.

Chúng tôi đề nghị ra thăm bộ đội ngoài trận địa , chủ nhiệm chính trị hơi ngần ngừ vì cuộc chiến đấu đang hết sức căng thẳng , nhưng khi anh Lê Thanh Đạo nói, hầu hết thành viên trong đoàn đếu là người đã qua khói lửa , đồng chí đại úy trẻ kêu thêm hai chiến sỹ bảo vệ , cùng mình dẫn chúng tôi lên chốt.

Trên đường ra trân địa có một đoạn lầy , bánh xe bị lún sâu không lên được . Chủ nhiệm chính trị hô: “ Nào các đồng chí theo tôi !”. Anh nhảy xuống ghé lưng cõng nhà báo lão thành từ xe qua vũng lầy .Tiếp đến chị Hằng . Hai chiến sỹ cùng chúng tôi, cả anh Lê Thanh Đạo nhảy xuống làm theo đồng chí đại úy. Mọi người khiêng bổng hai chiếc xe qua bãi lầy. Khi xe tiếp tục lăn bánh, viên đại úy mặt mũi đầy bùn, nhoẻn một nụ cười rất hồn nhiên. Nhà báo lão thành Ba Dân nhìn viên đại úy, nói với chúng tôi: “Người cán bộ phải dấn thân như thế !”.

Lẽ thường vốn vậy, tốt-xấu do mình, khen chê là quyền của mọi người, ai cũng có cách nhìn nhận và chính kiến của họ, chặn miệng thế gian là việc làm ngược cách. Dư luận trong dân chúng (trừ những động cơ cá nhân nào đó của một vài người hay thiểu số) phần lớn thường khách quan, công bằng; việc đáng khen thì khen, việc đáng chê thì chê, khi cần phỉ nhổ thì cũng không ngán. Có điều, người bị chê phải biết tự nhận diện, tự xem xét lại mình, không nên chủ quan hoặc tìm cách khỏa lấp, chống chế vì những động cơ cá nhân thấp hèn.

Buổi tối hôm ấy, Ban chỉ huy trung đoàn 152 mời chúng tôi ăn cơm với thịt trâu luộc. Bấy giờ đang thời buổi đói kém, và đã trải qua một ngày vất vả , mệt nhọc , nhưng chúng tôi không tài nào nuốt nổi miếng cơm vì hình ảnh ghê rợn ở Ba Chúc vẫn còn lởn vởn trước mắt. Tôi kê cuốn sổ tay lên đầu gối ghi lại những việc xảy ra trong ngày , và tự nhiên bật ra những câu thơ không vần điệu. Trước khi tạm biệt Ban chỉ huy trung đoàn, tôi đọc bài thơ ấy cho mọi người nghe:

Ta lại hành quân về biên giới Tây Nam
Mộc Hóa, Tân Biên lửa ngút ngàn
Máu dân nhuộm đỏ đồng Ba Chúc
Sa Mát, Cà Tum …trắng khăn tang.

Những tên lính áo đen
Ném trẻ con vào lửa
Đập đầu , mổ bụng người già
Đâm cọc nhọn vào cửa mình phụ nữ
Miệng hô vạn tuế Ăng-ca

Những tên đập đầu dân Cam-pu-chia
Xây dựng “chính quyền năm không” quái dị
Chúng với ta từng là đồng chí
Thắm tình hữu nghị anh em

Đường hành quân về biên giới Tây Nam
Qua những hố bom chưa kịp lấp
Qua những chiếc cầu đổ sập
Gặp những mẹ già chua kịp xả khăn tang

Ta lại hành quân về biên giới Tây Nam
Thành phố sau lưng chập chờn ánh điện
Con khát sữa chụp bình cháo loãng
Mẹ đói lòng nhai tạm bo bo
Vợ ta còm cõi xác xơ
Đêm ngày lại đỏ mắt chờ đợi ta!

Mọi người lặng đi một lát . Đồng chí đại úy chủ nhiệm chính trị bắt tay tôi và xin bài thơ chép tay để đăng báo tường đơn vị.

Đồng chí đại úy trẻ ấy chính là Thủ tường Nguyễn Tấn Dũng bây giờ.

Hơn ba chục năm đã qua chưa một lần tôi gặp lại ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng tôi không quên hình ảnh người đại úy trẻ khóc khi kể về những người đồng bào của mình bị sát hại và nhảy xuống cõng nhà báo lão thành qua đầm lầy lên mặt trận biên giới năm ấy.

MINH DIỆN (BLOGPOST)

[nguồn: REDS.vn]

Advertisements

Ký ức phía sau “cánh gà” trường bắn

Ông trùm phu mộ Ba Son bao năm qua vẫn thế, bất cứ có vị khách  nào đến nhà tìm kiếm đều hết sức dè chừng, cảnh giác. Những va chạm giữa cuộc sống đời thường buộc người đàn ông ngoài 60 tuổi này phải đề phòng bất trắc. Ngay cả chúng tôi, lúc đầu tìm đến căn nhà có tường vây lưới B40, chiếc khóa cổng lách cách, cửa kéo kèn kẹt, Ba Son nhìn qua đầy ngờ vực, mãi lúc sau mới dám tin tưởng mời vào nhà trò chuyện.

Trong căn nhà hẹp, xây theo kiểu phòng trọ, phòng nhỏ, không gian tối, cảm giác lành lạnh cảm giác thâm u, bụi, mạng nhện bám đầy, mọi vật dụng hoặc là cũ, hoặc là hỏng hay bị vỡ một phần… tất cả được ông sắp xếp không theo bố cục nhất định nào. Dưới nền đất vài con chó Nhật xuề xòa cáu bẩn nằm vạ vật.

Phút trầm tư của Ba Son khi nghĩ về ký ức nơi trường bắn Long Bình

Ba Son ở trần, dáng người rọm rẹm, da nhăn nheo, mấy vết xăm trên mình, phải tưởng tượng mãi tôi mới hình dung đó là một vài con hổ, con rồng phượng gì đó, đại loại là biểu tượng cho uy quyền. Khuôn mặt ông xương xẩu, dữ tợn, mấy chiếc răng rụng không đều, khiến nụ cười ông thêm nham nhở.

Điểm đặc biệt nhất ở con người Ba Son  là mái tóc dài. Hàng chục năm nay không cắt, mà để thõng, thắt củ tỏi phía sau lưng, tay đeo hay chiếc nhẫn, cổ 1 chiếc dây chuyền lớn. Tất cả bằng inox, ông ưa trang sức ngay cả lúc tuổi bóng xế. Người ta bảo ông khá lập dị là như thế.

Ba Son mang phong thái của một gã lãng tử, pha chất bụi giang hồ. Giờ rửa tay gác kiếm, ông bảo, tất cả những bí mật của cái nghề kỳ quái của mình ông tung hê hết, chẳng giấu thứ gì.

Lý do để ông không muốn bo bo giữ kín sau hàng chục năm, là vì bây giờ không còn cảnh tử tù bị trói tay, bịt mắt, tựa cột nữa. Và, ông cũng chẳng còn sung sức để làm cái nghề “đêm đêm móc xác chạy phăng phăng”. Ông bộc bạch để thấy nhẹ nhõm hơn, đó cũng là dịp Ba Son xả những ký ức nặng nề ở thế giới đầy tà khí.

Hơn 30 năm ngụp lặn nơi trường bắn, Ba Son giờ đã rửa tay gác kiếm

Làm cái nghề kinh dị này gần nửa cuộc đời, chừng ấy cũng đủ để ông trở thành “từ điển” pháp trường mà không ai vượt  qua. Cảnh vòng trong tử tù gục xuống, vòng ngoài pháp trường chộn rộn tiếng bước chân. Đôi lúc cảnh đó bẽ bàng như lũ cú diều chực chờ xác chết đến móc rỉa, ông không lạ gì.

Ở đâu có công việc được tôn vị lợi, ở đó có lưu manh, trong hơn 30 năm hành nghề bốc mộ, từ một kẻ tinh thần thượng võ, Ba Son nhận mình đã biến thành kẻ cơ hội, với nhiều mánh khóe. Vì gần như đó là con đường không thể khác hơn, ởtrường bắn, người ta có thế bất chấp tất cả, miễn là có được tiền.

Theo như Ba Son thổ lộ, kiếp người “ký sinh” bên xác chết thì chẳng ai kết thúc có hậu cả. Nhiều người đi bốc mộ, hít nhiều tử khí, một thời gian xơ gan, phềnh bụng, ung thư chết tiệt. Người không bị chết thì cũng điên điên, khùng khùng, sống lập dị, bị người đời xa lánh. Và, như một mặc định, ăn của người chết, sống cũng chắc phúc phận gì.

Cuối đời lẻ bóng

Bây giờ trường bắn ngừng hoạt động trên phạm vi cả nước, hình thức tử hình bằng thuốc độc thay thế, được xem là bước hoàn thiện của pháp luật. Tất nhiên, người làm nghề hốt xác ở trường bắn cũng không thể mưu sinh bằng nghề này nữa. Rồi đây những câu chuyện buồn “sau tiếng súng” cùng những phận người sẽ dần đi vào dĩ vãng, khép lại những ký ức một thời không muốn kể.

Một thời sống “ký sinh” bên xác chết, giờ ông lui về nhà cô quạnh với nỗi cô đơn giày xéo. Vợ chết sớm, con cái không ai chịu ở chung, tiền kiếm được thì “vào lỗ hà, ra lỗ hốc”, ông ném tất cả vào những cuộc ăn chơi, cuối cùng trắng tay.

Thú vui lớn nhất của Ba Son lúc này là ôm cần câu đi rong ruổi các kênh rạch, ao hồ ngồi giết thời gian. Ông cũng thuộc loại “sát cá”, cả ngày ngồi lì bên cần câu, ông có thể thu về cả chục cân cá. Số cá ấy, ông không đem bán, cũng chẳng mang về ăn, tất cả được đem cho hàng xóm.

Ông bảo, đó chính là khoảng thời gian mình được tĩnh tâm nhiều hơn, nghĩ suy lại cuộc đời chìm nổi. Chẳng biết lời nói của một kẻ phu mộ có đáng tin hay không, và ông có thật sự day dứt với bản thân khi những năm tháng ngụp lặn, quật mộ, bốc thuê hay” ăn xác”, với đủ các kiểu làm luật ngay trên thể xác tử tù. Nhưng giờ theo hàng xóm nhìn nhận thì ông đã thay đổi rất nhiều, không có chất máu giang hồ thuở nào nữa.

Mỗi tối, ông vẫn một mình ngồi cà phê vỉa hè ở các ngóc ngách xung quanh gần khu dân cư ở trường bắn, ngắm nhìn dòng người ngược xuôi đi qua…..

 

GIANG UYÊN

Theo Infonet

Người dân Trung Quốc đang bị kích động

TT – Tại sao ở Trung Quốc liên quan đến vấn đề biển Đông lại xuất hiện dư luận hiếu chiến đến mức mù quáng, bất chấp lẽ phải và sự thật, bất chấp luật pháp quốc tế? Kết quả của một cuộc thăm dò của Thời báo Hoàn Cầu.

Tàu Trung Quốc tuần tra trên biển Đông – Ảnh: Mạng quân sự Trường Giang

Kết quả của một cuộc thăm dò do Thời báo Hoàn Cầu thực hiện với gần 1.500 người ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thành Đô, Tây An, Thẩm Dương… cho thấy rõ điều này. Gần 80% ủng hộ Trung Quốc “sử dụng vũ lực để đập tan các hành động gây hấn và xâm phạm” trên biển Đông. Chỉ vỏn vẹn 16,6% là nói không.

Thử khảo sát trên các trang Weibo… của cư dân mạng Trung Quốc cũng dễ dàng nhận thấy một dư luận tương tự. Rất nhiều ý kiến đòi chính quyền tuyên chiến trên biển Đông. “Không có chỗ cho đàm phán khi xét đến vấn đề lãnh thổ. Một cuộc chiến có thể đem lại 10 năm hòa bình” – một người viết. Người khác lại thẳng thừng: “Tôi ủng hộ việc bắn phá Philippines”. Nhiều người còn chỉ trích chính quyền Trung Quốc là hèn nhát, không dám bảo vệ đất nước. Đa số khẳng định căng thẳng trên biển Đông là “âm mưu thâm độc” do Mỹ dàn dựng để chống Trung Quốc…

Tâm lý nạn nhân

Tất nhiên, ở Trung Quốc vẫn còn có những người tử tế, biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, biết yêu đất nước mình và tôn trọng quyền lợi chính đáng của những nước khác như hội thảo “Chủ quyền quốc gia và quy tắc quốc tế” do Viện Nghiên cứu kinh tế và báo mạng Tân Lãng tổ chức mới đây đã cho thấy. Thế nhưng những tiếng nói như vậy còn ít ỏi và lẻ loi, thậm chí đang có nguy cơ bị xem là “những kẻ phản quốc”. Nguyên văn tuyên bố của thiếu tướng quân đội Trương Châu Trung như sau: “Có hơn 1 triệu kẻ phản quốc ở Trung Quốc. Một số học giả là do Mỹ đào tạo, đọc sách Mỹ, chấp nhận quan niệm Mỹ và họ đang giúp Mỹ chống Trung Quốc”.

Tại sao dư luận Trung Quốc lại mù quáng, bất chấp đạo lý và lẽ phải đến như vậy? Câu trả lời dễ nhận ra là do người dân đã bị “tẩy não” và bị “đầu độc” hằng ngày hằng giờ những điều sai lệch.

Các phương tiện truyền thông Trung Quốc, điển hình nhất là tờ Thời báo Hoàn Cầu, thường xuyên cáo buộc Việt Nam và Philippines là “kích động”, “gây hấn” trên biển Đông và đòi chính quyền Bắc Kinh phải phát động “một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ” chống lại các quốc gia Đông Nam Á. Giới tướng lĩnh quân đội Trung Quốc (PLA) liên tục đe dọa sẽ trừng trị các nước láng giềng.

Sách giáo khoa của học sinh tiểu học và trung học đều khẳng định cực nam lãnh thổ Trung Quốc là quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Các bản đồ chính thức của Trung Quốc cũng vẽ lãnh thổ Trung Quốc kéo dài tới tận Trường Sa.

Tất nhiên, sách giáo khoa Trung Quốc đã lờ tịt việc hải quân nước này đánh chiếm bất hợp pháp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974. Giới “học giả” Trung Quốc cứ ra rả một luận điệu dối trá khi nhấn mạnh trước thập niên 1970 không hề có cái gọi là “vấn đề biển Đông” do “biển Đông thuộc quyền quản lý của Trung Quốc”.

Trung Quốc hiện có một số tổ chức lớn chuyên nghiên cứu về biển Đông như Viện Hàng hải Trung Quốc, Viện Nghiên cứu Nam Hải, Học viện Khoa học xã hội, Viện Quan hệ quốc tế đương đại… Các “học giả” và “chuyên gia” của các tổ chức này, thông qua các hội nghị, hội thảo, diễn đàn, đều chung một luận điệu dối trá cho rằng khu vực được quy định bởi “đường chín đoạn” là thuộc chủ quyền lịch sử của Trung Quốc.

Phân tích dư luận của Trung Quốc về vấn đề biển Đông, nghiên cứu của Tổ chức Khủng hoảng quốc tế (ICG) cho rằng nguyên nhân là do chính quyền Bắc Kinh đã “tẩy não” người dân nước mình ngay từ khi họ còn là những đứa trẻ và “đầu độc” họ hằng ngày, nên người dân luôn tin rằng toàn bộ biển Đông là của Trung Quốc. Hằng ngày họ liên tục tiếp nhận những thông tin méo mó, dối trá qua các phương tiện thông tin. Do đó, niềm tin này càng trở nên mạnh mẽ đến mức họ coi các quốc gia khác là kẻ gây hấn, còn Trung Quốc là người vô tội.

Tâm lý của kẻ bị vây hãm

Vẫn theo ICG, trong vấn đề biển Đông, chính quyền Trung Quốc đã kích động một tâm lý dân tộc cực đoan bằng cách mô tả Trung Quốc là “nạn nhân” của các quốc gia xung quanh, là “kẻ yếu thế” trong các tranh chấp trên biển Đông. Chẳng hạn, báo chí Trung Quốc thường đưa tin theo kiểu: “Có hơn 1.000 giàn khoan dầu trên biển Đông và bốn sân bay ở Trường Sa, nhưng không có một cái nào là của Trung Quốc”.

Việc Mỹ tuyên bố trở lại châu Á càng là cơ hội để truyền thông Trung Quốc tô đậm “tâm lý nạn nhân” này, đẩy nó lên thành “tâm lý của kẻ bị vây hãm” bởi “những thế lực chống Trung Quốc” ở bên ngoài, và Trung Quốc đang phải tả xung hữu đột để chống đỡ và cố thoát ra tình trạng bị bủa vây này. Tất nhiên, như ICG vạch rõ, bằng cách này các cơ quan và chính quyền địa phương ở Trung Quốc mới có thể lợi dụng để thực hiện những ý đồ riêng. Họ thường công khai chỉ trích các quốc gia khác để gây sức ép buộc chính quyền Bắc Kinh hỗ trợ thêm nguồn lực. PLA cũng lợi dụng tranh chấp ở biển Đông để mở rộng ngân sách quốc phòng.

Chính do những thứ tâm lý này, các giọng điệu hiếu chiến luôn chiếm ưu thế trước quan điểm ôn hòa trong dư luận Trung Quốc. Cũng chính vì tự thổi ngọn lửa dân tộc cực đoan, chính quyền Bắc Kinh lại luôn bị áp lực phải thể hiện bộ mặt cứng rắn để không bị xem là yếu thế mỗi khi đề cập đến vấn đề biển Đông. Một số học giả nhận định chính Bắc Kinh đã “tự tạo ra một con quái vật mà nó sẽ khó lòng kiểm soát”.

SƠN HÀ – ĐÔNG PHƯƠNG

Xem thêm nhiều bài báo tại Tuổi Trẻ

Xem hồ sơ Trung Quốc mở thầu phi pháp trên biển Đông: “Công ty nước ngoài không tham gia gói thầu Trung Quốc” I Thượng nghị sĩ Mỹ: Các lô dầu khí là của Việt Nam I Trung Quốc tự xóa sạch cam kết I Trung Quốc mời thầu phi pháp: Ngang ngược và tráo trở I Bắc Kinh “diễn trò chính trị” I Hội Luật gia VN phản đối TQ mời thầu sai trái I Trung Quốc đang bành trướng I Vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam I “Khu vực Trung Quốc mời thầu thuộc chủ quyền Việt Nam” | Trao công hàm phản đối Trung Quốc mời thầu phi pháp | Trung Quốc mời thầu tại thềm lục địa VN là phi pháp I Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí trên biển Việt Nam

Các cao thủ thời xưa hành tẩu giang hồ với bốt, thắt lưng da và… điện thoại di động!

Mới đây, mối tình đầu của Lệnh Hồ Xung – Nhạc Linh San (Dương Dung) – đã chính thức “trình làng”. Dù ngất ngây với nhan sắc của Linh San, song một số khán giả tinh mắt đã phát hiện ra… chiếc điện thoại di động được nàng giắt ở thắt lưng. Họ bình luận hài hước rằng: “Thời đại số nên khi hành tẩu giang hồ cũng phải “găm” điện thoại theo. Đến lúc quẫn bách còn gọi… tổ dân phố ra giải quyết”.


Nhạc Linh San không chỉ “găm” điện thoại…

Đây được xem là một hạt sạn không thể tin nổi và khá là tức cười của đoàn làm phim Tiếu ngạo giang hồ. Tuy nhiên, nhiều khả năng đây mới chỉ là ảnh “tạo dáng” của Dương Dung. Và chiếc điện thoại này rất có thể sẽ không được cùng người đẹp “hành tẩu giang hồ” khi lên phim. Song, những sai sót sơ đẳng thế này thì tốt hơn hết nên tuyệt đối tránh, nhất là khi khán giả đang ngày càng “tinh tế” như hiện nay.


…cô còn mang cả bốt

Nhân chuyện điện thoại “hành tẩu giang hồ”, nhiều khán giả cũng nhắc lại việc đoàn phim Tiếu ngạo giang hồ sử dụng phụ kiện một cách bừa bãi. Những chiếc thắt lưng được sử dụng trong phim đều là hàng “mốt” và cực kỳ hiện đại. Thậm chí, cách thắt cũng rất hợp thời. “Nhạc Linh San” Dương Dung cũng bị “đào xới” lại chuyện… đi bốt trong tạo hình cổ trang.


Bộ sưu tập thắt lưng “hợp mốt” của các cao thủ


Không xu dính túi vẫn đi vòng quanh thế giới

Không một xu dính túi, anh ta đã băng qua bốn châu lục, trải dài từ Châu Âu đến Nam Mỹ và cuối cùng là đặt chân lên Nam Cực. Đây là câu chuyện về sự nỗ lực tuyệt vời của một chàng trai trẻ đã vượt qua 40.000km, trong một chuyến du lịch mà chi phí tổng thể là: 0 đồng.

 


Michael Wigge bắt đầu chuyến đi với tấm biển “Đến nơi tận cùng của thế giới”

Michael Wigge (35 tuổi, nhà báo, nhà làm phim, nhà văn người Đức) lớn lên ở một tỉnh lẻ miền quê nước Đức. Anh bắt đầu đam mê du lịch khi bước sang tuổi 14.

“Thời thơ ấu tôi có một ước mơ: một ngày nào đó sẽ đặt chân lên Nam Cực. Vì không có đủ tiền để chi tiêu cho những tàu du lịch sang trọng, tôi quyết định sẽ làm mọi cách để đi du lịch miễn phí. Sau một năm trời lên kế hoạch chặt chẽ: tôi bắt đầu chuyến đi kéo dài 150 ngày, đi qua 11 quốc gia, mỗi ngày thức dậy đều phải nghĩ cách làm sao để có được thức ăn miễn phí, chỗ ở miễn phí và đi du lịch miễn phí.” Wigge kể.

Đi du thuyền với giá 0 đồng

 


Làm việc trên tàu chở hàng để vượt đại dương

Bước đi lớn đầu tiên mà Michael Wigge thực hiện khi vượt đại dương từ Châu Âu sang Châu Mỹ là làm việc trong khoang động cơ trên một tàu chở hàng. Anh băng qua Đại Tây Dương, từ Bỉ sang Canada mà không tốn một đồng nào.

Trong hành trình dài dằng dặc của mình, Michael đã từng đứng hàng giờ để chờ đợi một lái xe tốt bụng dừng lại bên đường và cho anh quá giang.


Wigge đã xin đi nhờ  trên 20 chiếc xe tải và buýt suốt dọc đường đi.

“Ở nhiều quốc gia, xin đi quá giang rất dễ, đặc biệt là Châu Âu. Tuy nhiên thật không may là tại hầu hết các tiểu bang tại Mỹ, xin đi quá giang là bất hợp pháp. Nhưng luôn có các lựa chọn khác khá tốt: tôi băng qua Ohio bằng cách đi bộ và xe đạp. Từ cực nam Argentina, tôi xin làm việc cho một du thuyền sang trọng để có thể đặt chân lên điểm đến cuối cùng là Nam Cực.”


Michael Wigge tại Nam Cực, ước mơ từ thuở nhỏ của anh.

Đến lục địa thứ 7: Nam Cực trong lúc không có đồng nào trong túi tưởng chừng là không thể với hầu hết mọi người, nhưng điều đó hoàn toàn có thể với Wigge. Thay vì bỏ ra từ 5.000-10.000 USD cho một chuyến đi từ Nam Mỹ, anh xin làm việc trên du thuyền. Giấc mơ Nam Cực trở thành hiện thực khi anh được thuê làm trợ lý cho trưởng đoàn thám hiểm. Công việc mỗi ngày của anh bao gồm: rửa sạch giày đi tuyết của khách, hướng dẫn khách bước đi trên băng, cũng như giải cứu chim cánh cụt khỏi những du khách quá hiếu kì.

Đổi lấy thức ăn bằng những câu chuyện thú vị

 

Wigge cũng thành công phần lớn trong việc yêu cầu làm việc tại các cửa hàng thực phẩm hoặc nhà hàng để đổi lấy thức ăn miễn phí. Tỷ lệ này thành công đến 80% trong tất cả các quốc gia mà anh chàng đã viếng thăm.

“Không có gì dễ bằng việc bước vào một cửa hàng và lịch sự xin đồ ăn miễn phí. Bạn cho rằng cách này không hiệu quả và bạn sẽ bị đuổi ra? Tôi luôn đề nghị được kể một vài kinh nghiệm vui vẻ từ hành trình của mình để đổi lấy thức ăn. Nếu cách này vẫn không hiệu quả, hãy đề nghị được lau sàn hoặc các kệ đồ.”

 


H5: Bằng sự tự tin và thân thiện, Wigge kiếm được đồ ăn ở khắp mọi nơi, từ cửa hàng thức ăn nhanh, đến chợ và thậm chí các nhà hàng cao cấp.

Ở Hawaii, Wigge gặp trong rừng những người đàn ông chỉ cho anh cách tìm những trái cây và hoa có thể ăn được. “Sau khi ăn đến 30 loại hoa thì bữa ăn của tôi hoàn tất…và rất ngon

Ngủ với người vô gia cư


H6: Đôi khi chỉ với một chiếc túi ngủ, Michael đã qua một đêm.

Khi hồi tưởng lại những kỉ niệm trong suốt chuyến đi, Michael nhớ đến cái đêm ngủ cùng với một người vô gia cư và gọi đó là “kỉ niệm không thể nào quên”.

“Tại Albuquerque, New Mexico, tôi gặp một người vô gia cư tên Joseph. Ông ấy kể cho tôi nghe về cuộc đời mình và giới thiệu cho tôi một hệ thống giúp đỡ những người vô gia cư của nhà thờ, nơi có thể xin thức ăn, tắm và gọi điện thoại miễn phí. Tôi và Joseph đã ngủ đêm trong công viên thành phố và thực sự trở thành bạn của nhau.”


H7: Trong suốt hơn 100 đêm lang thang, Wigge thậm chí cắm trại trên bãi biển và tận hưởng những đêm đầy sao và gió.

Michael cũng đã nhận được sự giúp đỡ của hàng chục Couch Surfer, một người thậm chí còn giao cho anh chìa khóa của hẳn một biệt thự với lời nhắn “Hãy ở lại trong một tuần và thoải mái ăn đồ ăn để trong tủ lạnh.”

 

Những công việc lạ đời

Sự sáng tạo, can đảm, gan dạ của Wigge được ví như vô hạn. “Tôi không muốn làm một công việc bình thường. Rất nhiều người chọn cách này khi đi du lịch.” Anh nói thế và quả thực anh còn làm được hơn thế.

Ở Panama, Wigee làm việc cho vị Đại sứ Đức với vai trò một quản gia: phục vụ rượu, đánh giày, rửa hồ bơi và mở cửa cho ngài Đại Sứ. Wigge sau đó đã được trả công đủ tiền để mua vé máy bay đi Colombia.

Ở San Francisco, Wigge nghĩ ra một dịch vụ rất lạ đời có tên “Pillow Fighting” (Cuộc chiến bằng gối), mỗi người trả cho anh 1 USD để dùng gối đánh vào anh hoặc dùng chiếc gối đó đánh vào bạn mình. Sau vài ngày, anh có đủ tiền để mua vé máy bay đến Costa Rica.


H8: Cuộc chiến bằng gối của Wigge thu hút hơn 300 người tham gia.

” Nhu cầu đánh nhau bằng gối ở San Francisco dường như rất lớn.” Anh hóm hỉnh kể lại. “Một người đàn ông trẻ cầm chiếc gối và đánh vào mặt tôi mạnh hết mức có thể và tôi thậm chí còn không có cơ hội để đánh trả. Hai doanh nhân khác thì cầm gối để chiến đấu với nhau vào giờ nghỉ trưa và trả cho tôi đến 20 USD. Rất nhanh sau đó, mọi người bắt đầu xếp hành dài ở công viên Golden Gate cho dịch vụ của tôi.”


H9: Ở Las Vegas, “The human sofa” là một công việc lạ lùng khác mà Wigge nghĩ ra.

“The human sofa” (ghế sô pha bằng thân người) là một dịch vụ lạ đời khác: Wigge đề nghị khách du lịch ngồi lên lưng anh trong lúc trời nóng kinh khủng để đổi lấy 1 USD mỗi lần.


Dù nhiều lần tưởng như kiệt sức, Michael vẫn hoàn thành công việc của một phu khuân vác lên đến đỉnh Machu Picchu.

Để đi suốt cung đường huyền thoại Inca và leo lên đỉnh Machu Picchu , Peru, Wigge xin làm chân khuân vác đồ cho dân du lịch trong vòng năm ngày. “Mang đến 36kg hành lý ở độ cao gần 4.300m đúng là địa ngục. Vào đêm đầu tiên, trong khi khách du lịch ngủ trong các lều trại thì tôi ngủ cùng phu khuân vác, chỉ với một miếng nhựa lót dưới chiếc túi ngủ, ngăn cách với nền đất lạnh khủng khiếp. Tôi thiếp đi lúc 3 giờ sáng và bị đánh thức lúc 4 giờ, để chuẩn bị đồ ăn sáng cho du khách.”

 


Dù không một xu dính túi, Michael Wigge luôn luôn mỉm cười.

“Mỗi USD kiếm được thực sự khiến tôi kiệt sức, nhưng nó giúp tôi tồn tại. Mọi việc đều có thể thực hiện dù không có một xu dính túi, tôi đã thực hiện được ước mơ của đời mình. Dù không có dao cạo râu, không có đồ ăn, di du lịch với quần jeans rách, thỉnh thoảng phải chịu cơn đau răng và kiệt sức hoàn toàn, tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn bã trong hành trình của mình.”



Chuyến đi của Michael Wigge đã được viết thành sách và dựng thành phim với cùng tựa đề “How to travel the world for free”. 30.000 cuốn sách đã được bán ra trong vòng 5 tháng đầu tiên kể từ khi xuất bản.

Bạn có thể tìm hiểu thêm về Michael Wigge bằng cách viếng thăm trang web:http://www.howtotraveltheworldforfree.com/

Đinh Hằng ( http://dinhhang.tumblr.com/ )