Tag Archive: hcm


TT – Nhiều bạn đọc quan tâm đến việc sở hữu xe hợp pháp để tránh bị phạt nặng theo nghị định 71/2012 của Chính phủ. Vậy làm hợp đồng, thủ tục sang tên xe ra sao?

 

>> Không phạt người đi xe mượn

*  Ông Nguyễn Quang Thắng (phó chủ tịch thường trực Hội Công chứng TP.HCM):

– Theo Luật công chứng, các tổ chức hành nghề công chứng có thẩm quyền công chứng hợp đồng mua bán xe. Tại TP.HCM, người mua, bán xe có thể đến bất cứ tổ chức hành nghề công chứng nào (phòng công chứng nhà nước, văn phòng công chứng tư nhân) để yêu cầu chứng hợp đồng.

Tất cả tổ chức hành nghề công chứng hiện đã có sẵn biểu mẫu hợp đồng mua bán xe nên khách hàng chỉ cần điền thông tin, ký hợp đồng, mất 15-30 phút. Theo quy định của Luật hôn nhân và gia đình, tài sản chung trong hôn nhân thuộc sở hữu của cả hai vợ chồng nên bên bán phải có cả vợ, chồng cùng ký tên trong hợp đồng bán xe, nếu độc thân phải có giấy xác nhận tình trạng hôn nhân.

Đối với xe máy, để tạo thuận lợi cho khách hàng, tổ chức công chứng cũng có thể để bên bán ký cam kết chịu trách nhiệm về việc đơn phương ký hợp đồng bán xe của mình. Riêng đối với ôtô, do giá trị xe lớn nên các tổ chức hành nghề công chứng đều buộc bên bán phải có đủ vợ chồng hoặc có xác nhận tình trạng hôn nhân.

Bên bán phải xuất trình giấy đăng ký xe, chứng minh nhân dân phù hợp với thông tin trên giấy đăng ký xe và hộ khẩu. Bên mua cũng phải xuất trình chứng minh nhân dân và hộ khẩu để xác định thông tin.

* Trường hợp xe đăng ký tại tỉnh thành khác, người mua sinh sống tại TP.HCM có thể đến các phòng công chứng tại TP để chứng hợp đồng không?

– Vì lý do an toàn pháp lý, các phòng công chứng, văn phòng công chứng tại TP không nhận chứng hợp đồng mua bán xe đăng ký tại tỉnh thành khác do không thể biết được xe đó có bị ngăn chặn tại địa phương khác không. Người mua xe đăng ký tại tỉnh thành khác nên đến tổ chức hành nghề công chứng tại tỉnh thành đó để ký hợp đồng mua bán xe nhằm tránh rủi ro.

* Mua bán xe phải chịu mức phí công chứng như thế nào, thưa ông?

– Theo quy định, phí công chứng căn cứ trên giá trị xe mua bán. Xe máy trị giá dưới 50 triệu đồng phí công chứng là 50.000 đồng (cộng thêm tiền đánh máy hợp đồng, dịch vụ công chứng, hiện các tổ chức hành nghề công chứng thường thu khoảng 100.000 đồng/hợp đồng). Nếu xe có giá 50-100 triệu đồng thì phí công chứng là 100.000 đồng, xe có giá từ 100 triệu đến 1 tỉ đồng thì thu phí 0,1% trị giá xe; hợp đồng mua bán xe trị giá từ 1-3 tỉ đồng thì phí là 1 triệu đồng + 0,06% của phần giá trị tài sản hoặc giá trị hợp đồng, giao dịch vượt quá 1 tỉ đồng…

* Thượng tá Trần Thanh Trà (phó Phòng cảnh sát giao thông đường bộ đường sắt (PC67) Công an TP.HCM):

 

Ảnh: Sơn Bình

– Theo quy định tại thông tư số 36/2010 của Bộ Công an về đăng ký sang tên xe trong cùng tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, người dân nên đến nơi đăng ký xe gần nhất, mang theo một số giấy tờ quan trọng như chứng minh nhân dân (hoặc sổ hộ khẩu), giấy đăng ký xe, giấy chứng nhận đăng ký xe, các chứng từ chuyển nhượng như quyết định bán (cho, tặng). Khi đăng ký sang tên thì xe giữ nguyên biển số cũ và chủ xe mới được cấp giấy chứng nhận đăng ký xe.

 

* Trường hợp người dân mua lại xe máy nhưng không biết chủ sở hữu xe do xe đã được mua bán qua nhiều đời chủ thì làm sao để sở hữu xe hợp pháp?

– Theo quy định, người dân không sở hữu hợp pháp xe có thể bị xử phạt khi bị cơ quan chức năng kiểm tra, phát hiện nên phải tìm được chủ xe trước đó để làm thủ tục đăng ký sang tên. Trường hợp do mua bán qua nhiều người, mà người chủ sở hữu xe đã qua đời, thì người đang sử dụng xe phải tìm được người thừa kế tài sản của chủ sở hữu xe (có thể là vợ, con của người này…) để làm thủ tục đăng ký sang tên.

* Người dân sống ở quận này nhưng mua xe ở quận khác hoặc sống ở tỉnh này nhưng mua xe ở tỉnh khác thì thủ tục đăng ký sang tên như thế nào?

– Thủ tục sang tên đã được quy định cụ thể như đã nêu trên, tuy nhiên trường hợp sang tên xe máy khác quận (huyện) trong cùng thành phố (tỉnh) thì đến cơ quan đăng ký xe nơi chủ xe cư trú hoặc có trụ sở để làm thủ tục sang tên. Trong thời hạn 30 ngày, kể từ ngày làm giấy tờ mua bán (cho, tặng, thừa kế), người mua hoặc bán xe phải đến cơ quan đăng ký làm thủ tục sang tên, di chuyển, thay đổi đăng ký xe. Nghiêm cấm mọi hành vi giả mạo hồ sơ, đục xóa số máy, số khung để đăng ký.

Cũng theo thông tư 36/2010 của Bộ Công an, đối với trường hợp khác tỉnh thành, người mua hoặc người bán xe phải xuất trình giấy tờ quy định như thủ tục đăng ký sang tên (không phải đưa xe đến kiểm tra), giấy chứng nhận đăng ký xe và biển số xe, hai giấy khai sang tên di chuyển, chứng từ chuyển nhượng xe theo quy định. Trường hợp di chuyển nguyên chủ đi tỉnh khác, chủ xe phải có quyết định điều động công tác hoặc sổ hộ khẩu thay cho chứng từ chuyển nhượng xe.

CHI MAI – SƠN BÌNH thực hiện

 

Mức thu phí đăng ký và cấp biển số xe

– Trường hợp cấp mới giấy đăng ký kèm theo biển số đối với ôtô con dưới 10 chỗ ngồi, không hoạt động kinh doanh vận tải hành khách thì mức thu phí từ 2-20 triệu đồng cho khu vực 1 (TP.HCM và Hà Nội); sơmi rơmoóc đăng ký rời hoặc rơmoóc thì mức phí từ 100.000-200.000 đồng. Riêng xe máy tính theo lệ phí trước bạ, nếu trị giá xe từ 15 triệu đồng trở xuống mức thu 500.000-1 triệu đồng; trị giá xe trên 15 triệu đồng đến 40 triệu đồng, thu phí 1-2 triệu đồng; trị giá xe trên 40 triệu đồng, thu phí 2-4 triệu đồng. Trường hợp cấp lại hoặc đổi giấy đăng ký xe kèm theo biển số đối với các loại xe tương tự như trên, mức thu phí thấp nhất là 30.000 đồng và cao nhất là 150.000 đồng.

S.BÌNH

[http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/520633/Thu-tuc-sang-ten-xe-ra-sao.html]

DK1 23 tuổi: Còn nhà giàn là còn biển

TT – Ngày 5-7-2012 là ngày kỷ niệm 23 năm thành lập cụm nhà giàn DK1. “Sinh nhật” nhưng mọi sinh hoạt của các cán bộ, chiến sĩ tại nhà giàn cũng như ban chỉ huy vẫn diễn ra bình thường.

Đoàn đại biểu TP.HCM đến thăm cán bộ, chiến sĩ trên nhà giàn DK1/15 vào tháng 4-2012 – Ảnh: MINH ĐỨC

“Vì là năm lẻ mà” – thiếu tá Nghiêm Xuân Thái, chính trị viên phó tiểu đoàn DK1, cười nói khi tiếp đoàn đại diện báo Tuổi Trẻ đến thăm hỏi, chúc mừng.

Món quà lần này báo Tuổi Trẻ đại diện bạn đọc ở đất liền mang đến DK1 là những chiếc tủ đông. Trong đợt thăm nhà giàn gần nhất vào tháng 5-2012, các chiến sĩ nhà giàn đã thổ lộ mong muốn có được chiếc tủ đông để trữ thức ăn tươi, sau khi những tấm pin mặt trời đã cung cấp đủ điện cho các sinh hoạt thường ngày.

“Trước khi có chương trình Thắp sáng nhà giàn của Tuổi Trẻ, chúng tôi thật là trăm bề khổ” – trung tá Dương Thế Đường, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn DK1, nhắc. Những câu chuyện cũ ùa về: những ngày không đủ điện, không ánh sáng, không phương tiện giải trí, để duy trì liên lạc có khi tàu phải chở máy phát điện đi từ nhà giàn này sang nhà giàn kia, lại có khi tàu đi rồi phải quay lại vì máy phát thiếu tay quay…

Chuyện như từ ngày xưa nhưng thật ra chỉ mới đây thôi, trước tháng 5-2009, trước sinh nhật lần thứ 20 của nhà giàn, trước khi Tuổi Trẻ phát động chương trình Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1.

15 nhà giàn DK1, những căn nhà treo trên cọc thép đang lần lượt được sửa chữa, nâng cấp để tiếp tục trụ vững với nhiệm vụ làm cột mốc chủ quyền của Việt Nam giữa biển Đông. 23 năm, đã có chín cán bộ, chiến sĩ hi sinh khi bảo vệ nhà giàn và hàng trăm cán bộ, chiến sĩ khác vẫn đang ngày đêm bám trụ giữa nắng gió, mưa bão và những căng thẳng chính trị.

“Hôm rồi đổi quân, có nhiều anh em xung phong ở lại không về” – trung tá Đường kể trong câu chuyện. Hết chuyện cũ đến chuyện mới, không thể không nhắc về những bất ổn trên biển Đông những ngày gần đây, các sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn DK1 khẳng định: “Các chiến sĩ của chúng tôi trên nhà giàn coi như treo trên biển, chân không đạp đất nhưng đầu đội trời Việt Nam. Dù có việc gì xảy ra, chúng tôi không có chọn lựa nào khác ngoài việc bảo vệ nhà giàn, bảo vệ biển Việt Nam. Còn người là còn nhà giàn, còn nhà giàn là còn biển”.

Những khẳng định mạnh mẽ dường như đối lập với những thiếu thốn mà các chiến sĩ đã và vẫn đang phải kiên trì chịu đựng, khắc phục. Thiếu nước, thiếu điện, thiếu tiện nghi, thiếu tình cảm. Chỉ có sự hi sinh là dư thừa. Và vì vậy, càng biết rằng món quà nhỏ mà chúng tôi mang đến hôm nay thật nhỏ bé, càng biết rằng đất liền còn quá nhiều việc phải làm để góp phần gìn giữ biển Đông.

P.VŨ [Tuổi trẻ]

Sống trong thế giới người điên

Chiếc taxi vừa dừng, anh Đông, bảo vệ Bệnh viện tâm thần TP HCM tiến đến mở cửa. Bệnh nhân chưa xuống xe đã nghe tiếng quát tháo; anh bảo vệ đưa tay đỡ nhận “bộp” ngay một chiếc giày cao gót vào vai.

Tại bệnh viện tâm thần, từ bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý đến bảo vệ đều cần phải sành tâm lý, giỏi chịu đựng, bởi họ thường phải hứng chịu những cú ra đòn khó đỡ kịp từ bệnh nhân – những người vốn không còn làm chủ được bản thân.

Sáng 22/5, một nữ bệnh nhân 31 tuổi mắc chứng trầm cảm nặng được người nhà đưa đến Bệnh viện tâm thần TP HCM khám.

Đang hướng dẫn bệnh nhân đến tái khám, thấy chiếc taxi đổ trước cổng bệnh viện, anh Đông bảo vệ bệnh viện lập tức rời khỏi bàn làm việc đứng lên tiến ra. Việc làm này ít khi thấy ở các bảo vệ của những bệnh viện khác. “Bệnh nhân hay quậy, phải chuẩn bị tư thế để giúp người nhà”, anh Đông nói.

Cảnh cửa taxi vừa mở ra, người trên xe chưa bước xuống đã nghe tiếng chửi bới quát tháo. “Con bị làm sao mà đưa đến bệnh viện tâm thần. Mọi người điên hết rồi. Con khỏe. Bực mình quá đi!”, giọng nói là của một phụ nữ trẻ với sắc mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu. Đi cùng cô có hai phụ nữ khác, một khoảng 50, một ngoài 30 tuổi.

Nhìn thấy bảo vệ, người phụ nữ lớn tuổi xưng mẹ của bệnh nhân vừa trình bày ý định muốn khám vừa muốn nhờ bảo vệ hỗ trợ. “Con gái tôi quậy từ đêm qua đến nay, ở nhà không ai chịu được”, bà nói. Không cần chờ hết câu, anh Đông đã gật đầu rồi tiến về phía xe. “Để tôi đưa cô vào khám”, người bảo vệ nói. Chẳng nói chẳng rằng, cô gái lập tức đáp lại anh Đông bằng chiếc giày cao gót. May mà anh đỡ kịp nên chiếc giày chỉ trúng vào vai.

10 phút sau, được các nữ hộ lý dùng lời ngon tiếng ngọt thuyết phục, bệnh nhân cũng chịu bước xuống xe. Tuy nhiên mới đi vài bước, cô lại tiếp tục la to, huơ tay đánh đấm vào những người đi cạnh. Dù đã vùng tránh nhưng một nữ điều dưỡng vẫn bị túm áo và “dính” một cái tát tai.

Bác sĩ thăm khám bệnh nhân tại bệnh viện tâm thần TP HCM. Ảnh: Thiên Chương.

Mỗi ngày Bệnh viện Tâm thần TP HCM nhận hàng chục bệnh nhân cấp cứu, nên chuyện nhân viên y tế bị người bệnh phản ứng như trên không phải là hy hữu. Sau bệnh nhân nữ “cho” anh Đông chiếc giày cao gót, một nam bệnh nhân bị loạn thần do dùng chất gây nghiện được người nhà đưa đến trong tình trạng tay đã được cột chặt.

“Buông tao ra, không tao đánh chết tụi bây”, người đàn ông quát, mắt trừng trừng nhìn bảo vệ. Biết anh ta không bình tĩnh, những người đang đến tái khám vội dạt ra. Đoạn đường từ cổng vào đến phòng khám chừng 30 mét, bệnh nhân này đã có 4 lần dùng chân đá vào ghế và vào những gì trong tầm chân với, trong đó có một lần anh đá trúng chân của nữ hộ lý đang đi cùng.

Vất vả trầy trật gần 15 phút, việc thăm khám cho nam thanh niên này mới hoàn tất. Theo yêu cầu của gia đình và căn cứ vào bệnh trạng, các bác sĩ cho bệnh nhân này nhập viện để điều trị nội trú. Trên đường đi đến khu nội trú, anh ta tới đâu, tiếng la hét theo đến đấy. Anh này còn cố tình húc người vào một nam điều dưỡng và dùng tay chỉ trỏ những bệnh nhân đứng gần.

“Vậy chưa ăn thua gì đâu, nhiều bệnh nhân còn dùng tay đánh cả vào mặt bác sĩ đến chảy máu mũi hoặc cắn đến sứt da chảy máu”, điều dưỡng Bình nói. Điều anh Bình nói diễn ra ngay sau đó, khi một bệnh nhân đang không có biểu hiện bất thường bỗng vung tay tát ngang mặt một nữ hộ lý. May mà chị phản ứng kịp.

Chuyện bệnh nhân tâm thần quậy thầy thuốc xảy ra thường xuyên hơn ở khu điều trị nội trú. Bệnh viện có 2 khu riêng biệt dành cho bệnh nhân nam và bệnh nhân nữ. Hộ lý, điều dưỡng, bác sĩ và hơn 30 bệnh nhân tâm thần dạng nặng cùng ở một phòng.

“Bệnh nhân của chúng tôi là thế. Không ai biết trước họ phải làm gì nên mỗi khi họ quậy quá thái quá, cả nhóm hộ lý, điều dưỡng đều phải cùng nhau hiệp lực mới có thể khống chế được người bệnh. Chuyện điều dưỡng nữ bị bệnh nhân gạt tay đến chảy máu mũi, hay họ giật phá đồ đạc là bình thường. Bản thân tôi cũng một lần suýt bị bệnh nhân làm rơi chiếc máy tính mới mua”, một bác sĩ nói.

Theo một nam điều dưỡng có 26 năm làm việc tại bệnh viện, khó khăn hơn cả là khi phải đối phó với những bệnh nhân có sức khỏe tốt lại từng làm vệ sĩ hoặc có chút võ thuật. “Có lần một nhóm bệnh nhân cùng quậy phá đòi được thả ra khỏi khoa, chúng tôi buộc lòng phải gọi điện cầu cứu công an phường”, người điều dưỡng kể.

Hộ lý Tú Anh, người có 9 năm gắn bó với nghề cũng cho biết, có lần chị đang nói chuyện với người nhà của bệnh nhân thì người bệnh giật phăng một chai nước phang vào mặt. Một lần khác chị đang đẩy băng ca thì bị bệnh nhân đạp luôn vào bụng. “Vì họ làm trong cơn loạn thần nên mình đành chịu”, chị Anh nói.

Nghề vất vả là thế nhưng khi được hỏi, hầu hết các bác sĩ, điều dưỡng và hộ lý Bệnh viện Tâm thần TP HCM đều cho rằng “làm mãi cũng quen và thấy yêu thương công việc”.

Bác sĩ trẻ Đỗ Chính Thắng, khoa Khám cho rằng, không chỉ chẩn đoán, điều trị và chăm sóc, với người bệnh tâm thần, nhân viên y tế phải là những người sành tâm lý, giỏi chịu đựng. “Với người mắc bệnh tâm thần, nếu không hòa vào cùng họ, không trò chuyện cùng họ bằng chính giọng điệu và suy nghĩ của họ thì họ khó lòng hợp tác”, bác sĩ Thắng nói.

Những điều bác sĩ Thắng nói thể hiện rõ trong cách mà anh khám cho bệnh nhân. Đêm 22/5, trước những câu nói ngô nghê và chống đối của một bệnh nhân bị loạn thần do dùng chất gây nghiện kéo dài, bác sĩ Thắng đã khéo léo trò chuyện khiến bệnh nhân trở nên ngoan ngoãn. Trước vài phút, bệnh nhân này gặp ai cũng đòi đánh.

Từng việc tại bệnh viện hơn 20 năm, anh Bình điều dưỡng thì cho rằng, với bệnh nhân tâm thần, ngoài những lúc quậy, phần lớn thời gian còn lại họ rất “dễ thương” và hiền từ. “Càng làm lâu, càng có kinh nghiệm chúng tôi dễ tránh được những cơn thịnh nộ của họ. Càng tiếp xúc, càng thấy họ rất cần chúng tôi, bởi khái niệm gia đình đối với họ gần như không còn nữa”, anh Bình tâm sự.

Người trong cuộc quen việc, yêu nghề thì nói thế, nhưng theo bác sĩ Phạm Văn Trụ, Phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần TP HCM, ngoài chuyện người bệnh tâm thần bị kỳ thị, cả y bác sĩ làm việc trong ngành này cũng chưa được cộng đồng nhìn nhận đúng sự hy sinh của họ.

Theo bác sĩ Trụ, nhiều người cho rằng “làm bác sĩ tâm thần không oai, người thân không hãnh diện vì thu nhập thấp”. Thậm chí, suy nghĩ cùng học y khoa mà ra trường không được tiếp xúc với người bình thường, lại phải làm việc với những người “không nhớ mình là ai”, khiến ngành tâm thần vẫn ít được sinh viên lựa chọn.

“Câu nói ‘cả gia đình tôi là bác sĩ chuyên khoa tim’ nghe có vẻ ‘sướng’ hơn câu ‘cả nhà tôi là bác sĩ tâm thần’. Nhưng mọi người phải hiểu rằng, nếu trái tim lành lặn mà rơi vào cảnh ‘trí lẫn’ và không được bác sĩ tâm thần chữa trị thì xem như trái tim ấy cũng đã chết”, bác sĩ Trụ nói.

Thiên Chương