Tag Archive: kiểu


 

Mega “lách luật” kiểu gì?

Dịch vụ lưu trữ trực tuyến Mega đã chính thức đi vào hoạt động, tiền thân của nó là trang MegaUpload đã bị chính quyền Mỹ đóng cửa vào năm ngoái vì vấn đề vi phạm bản quyền. 

 

 

Mega "lách luật" kiểu gì? 1

 

 

Mega mới vẫn có chức năng tương tự như MegaUpload, vẫn là trang upload và chia sẻ file nhưng tại sao ông chủ Kim Dotcom của nó lại tự tin ra mắt đến như vậy? Đó là vì Mega đã có một sự thay đổi lớn bên trong, nó sẽ tự cô lập mình với những dữ liệu mà bạn tải lên, nói một cách khác là Mega sẽ hoàn toàn không biết những thứ bạn tải lên đó là gì, bao gồm những gì. Tất cả dữ liệu sẽ được mã hóa và chỉ có duy nhất một mình bạn là nắm giữ chìa khóa dùng để xem được nội dung của file. Bằng cách này, chính quyền muốn truy cập vào nội dung của Mega để tìm bằng chứng buộc tội vi phạm bản quyền cũng là một điều rất khó, nếu không muốn nói là gần như không thể.

 

Bài học đầu tiên mà Kim Dotcom rút ra đó là đăng ký tên miền website Mega.co.nz ở bên ngoài nước Mỹ (cụ thể là New Zealand) để tránh bị kiểm soát bởi các đạo luật bảo vệ bản quyền của Hoa Kỳ. Nhưng đó là chỉ lớp phòng thủ đầu tiên, lớp phòng thủ thứ hai của Mega nằm sâu hơn, cao cấp hơn và có sức mạnh tuyệt vời hơn, đó chính là mã hóa. Mã hóa giúp cho các dữ liệu của bạn tránh được ánh mắt tò mò của các hacker cũng như khiến cho các nhà làm luật, cảnh sát và chính quyền không biết được nội dung bên trong, nếu nội dung đó có vi phạm bản quyền thì họ cũng không có bằng chứng nào mà bắt bẻ (bạn và Mega) được.

 

 Cách hoạt động 

 

Mega mới được xây dựng theo tiêu chí “see no evil”, tức là “tui (Mega) không nghe, tui không thấy, tui không biết gì hết”. Bạn tải cái gì lên, nội dung gì, tên file là gì, có vi phạm bản quyền hay không là chuyện của bạn, tôi không cần biết và cũng không có cách nào biết được, vì nó đã bị mã hóa và chìa khóa giải mã duy nhất chính là mật khẩu của bạn, Mega không có được mật khẩu này. Khi bạn tải file lên, nó sẽ được mã hóa, khi người khác tải file của bạn xuống, nó sẽ được giải mã trở lại.

 

Đừng làm mất mật khẩu Mega của mình vì nếu làm mất thì cũng đồng nghĩa với việc bạn mất luôn mọi thứ mà bạn đã tải lên, hay nói chính xác hơn là mất quyền truy cập vào những file đó. Mật khẩu là một thứ rất quan trọng trong Mega, nó sẽ được dùng để tạo ra các công cụ mã hóa và giải mã tập tin mỗi khi bạn upload hay download file. Cụ thể, có 2 cách chia sẻ file đã upload:

 

Cách thứ nhất (bảo mật & an toàn nhất): bạn có thể chia sẻ file đã upload của mình cho mọi người bằng một đường link. Người nhận được đường link này sẽ có thể tải file đó về máy tính của họ, tuy nhiên chắc chắn sẽ không đọc được file đó vì nó đã bị mã hóa (lúc lưu trữ trên Mega thì nó cũng bị mã hóa như thế này, không ai xem được, kể cả Mega). Muốn xem, họ cần phải có chìa khóa giải mã (dưới dạng một tập tin) và bạn chính là người phân phát chìa khóa đó. Do đó đây là cách chia sẻ dữ liệu an toàn nhất, ngay cả khi đường link đó rơi vào tay các hacker hay các nhà làm luật thì họ cũng không có cách nào xem được nội dung bên trong file, nếu không có chìa khóa do bạn cung cấp.

 

Cách thứ hai:  cách này thì bình thường, giống như MegaUpload cũ và nhiều trang chia sẻ khác, khi bạn chia sẻ đường link thì mặc định chìa khóa dùng để giải mã file cũng sẽ được gắn kèm vào cuối mỗi file, nhờ đó khi người ta tải về có thể xem được nội dung của file mà không cần giải mã nữa.

 

 

Mega "lách luật" kiểu gì? 2

 

 

 Điều này giúp ích gì cho bạn? 

 

Bạn hoàn toàn nắm giữ mọi thứ đã được tải lên, không ai biết đó là gì, kể cả trang Mega. Nếu có ai đó muốn tìm bằng chứng vi phạm bản quyền trong nội dung mà bạn tải lên thì cũng giống như mò kim đáy bể khi mà không có chìa khóa để giải mã.

 

 Điều này giúp ích gì cho Mega? 

 

Khi bị bắt bẻ (vi phạm bản quyền), Mega có thể viện lý do không biết máy chủ của mình chứa những gì, không biết người dùng tải file gì lên, nếu muốn biết thì cũng không có cách nào biết được vì không có chìa khóa giải mã của bạn.. Như đã nói ở trên, Mega tự cô lập mình với những nội dung tải lên của bạn nhằm mục đích tự bảo vệ nó trước các đạo luật chống vị phạm bản quyền, khá khôn ngoan.

 

Nói cách khác, Mega có thể đẩy trách nhiệm vị phạm bản quyền đó về phía người dùng, Mega chỉ là một dịch vụ lưu trữ trực tuyến, còn người dùng mới chính là những người vi phạm (hơi căng nhưng cũng có phần hợp lý). Do đó nếu bạn thật sự quan tâm về vấn đề này thì hãy nhớ đọc kỹ bản TOS (Terms of Service) của Mega trước khi nhấn nút đăng ký tài khoản nhé.

 

 Vài điều cần lưu ý 

 

Nếu ai đó có được mật khẩu của bạn thì họ sẽ có được mọi thứ mà bạn đã tải lên. Bạn làm mất mật khẩu coi như là mất mọi thứ.Thận trọng khi chia sẻ file theo cách thứ hai (đính kèm chía khóa giải mã vào cuối file) vì lúc đó bạn sẽ không còn được an toàn nữa, giống như đa số các trang chia sẻ file thông thường khác.

 

 

 Theo Gizmodo
Tinhte

Kiểu mua bán quái đản của Trung Quốc

Cách đây hơn 10 năm, phong trào “giết trâu lấy móng” diễn ra rầm rộ vì lúc bấy giờ giá của bốn cái móng bằng giá… của cả một con trâu khi bán cho thương lái Trung Quốc. Tuy nhiên, việc mua bán bất thường đó vẫn tiếp diễn với đủ các mặt hàng từ tăm tre, gỗ sưa, đỉa…

Đầu tháng 9, hàng loạt người dân tại huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn bất ngờ đổ xô lên rừng đào rễ cây sim về bán “giá cao” và người mua không ai khác chính là thương lái Trung Quốc. Ban đầu chỉ những người thường xuyên đi rừng tiện thì đào về, còn hiện nay việc đào rễ sim đã trở thành “phong trào”.

Hiện nay, thương lái Trung Quốc đang mua rễ sim với mức giá “khá hời” là 2.500đ/kg. Với mức giá đó cộng với “năng suất” đạt gần 100kg/ngày, nhiều người dân có thể bỏ túi gần 250.000đ/ngày mà không tốn quá nhiều sức.

Bị hấp dẫn bởi công việc “làm chơi – ăn thật”, việc càng có nhiều người dân tham gia đào rễ cây sim là điều dễ hiểu. Ước tính mỗi ngày thương lái Trung Quốc “gom” hàng chục tấn rễ sim.

Theo kỹ sư Hoàng Lê Minh (Công ty CP Giống lâm nghiệp vùng Đông Bắc), để có một cây sim trưởng thành phải mất trên 10 năm, vậy mà trong vòng một tháng, hàng vạn cây sim bị tận diệt. Chưa dừng ở đó, việc đua nhau đào rễ cây sim còn gây thiệt hại môi trường sinh thái cho cả một vùng.

Ông Lương Văn Lượng, Phó bí thư Đảng ủy xã Tĩnh Bắc, cho biết: “Do cái lợi trước mắt, nhiều nhà huy động con cháu tham gia lên đồi đào rễ sim làm tan hoang núi đồi, để lại những, đổ ngã kèm theo đó là các hố sâu chi chít, nối dài đến tận biên giới”.

Cửa khẩu Móng Cái
Việc phá hủy các rừng sim trên diện rộng còn dẫn đến tình trạng xói mòn đất, giảm khả năng ngăn nước từ thượng nguồn đổ về, làm tăng nguy cơ xảy ra lũ quét. Ngoài ra, còn ảnh hưởng gián tiếp đến các hoạt động kinh tế – xã hội, môi trường, an ninh, trật tự.

Ngoài tác dụng giữ đất, chống xói mòn, và giữ nguồn nước, cây sim còn có giá trị rất lớn về y học. Sim là một loại dược liệu quý, rễ, lá, quả, đều chữa được các bệnh viêm dạ dày, viêm gan, phong thấp, đau khớp.

Cửa khẩu Tân Thanh
Trong khi đó, thương lái Trung Quốc chỉ thu mua rễ cây sim, còn thân, quả và lá thì bỏ. Đáng nói hơn, việc mua rễ sim nhắc Việt Nam về bài học “tăm tre” Trung Quốc.

Năm 2010, thương lái Trung Quốc thu mua hàng ngàn tấn tre Việt Nam để làm “tăm tre giá rẻ” rồi xuất khẩu sang Việt Nam. Thế nên, chưa ai biết trước được liệu rễ sim sẽ được thương lái Trung Quốc thu mua như nguồn nguyên liệu, rồi xuất khẩu “thảo dược từ rễ sim vào lại Việt Nam?

Việc thu mua rễ sim chỉ là một mắt xích nhỏ trong chuỗi thương mại “bất thường” của thương lái Trung Quốc như: mua mèo, móng trâu, râu ngô, hay gần đây nhất là vụ mua đỉa với một số lượng lớn, giá cao. Điểm chung từ các thương vụ này là thương lái Trung Quốc dùng giá “trên trời”, thậm chí mua những sản phẩm mà không ai nghĩ có thể bán được.

Kích thích đúng “điểm yếu” của người dân là giá cả, thương lái Trung Quốc vận động được nguồn cung “khổng lồ” từ làn sóng người khai thác ngày càng cao. Khi lượng cung ồ ạt chuyển về thì thương lái Trung Quốc đồng loạt bỏ về nước, để lại hậu quả về bất ổn kinh tế, xã hội mà chỉ người dân Việt Nam gánh.

Việc các thương lái Trung Quốc tung hoành tại các tỉnh phía Đông Bắc cho thấy rõ sự yếu kém trong công tác quản lý lao động nước ngoài tại Việt Nam.

Theo Mục a, Khoản 1, Điều 9 của Nghị định 34 Chính phủ quy định về tuyển dụng và quản lý người nước ngoài làm việc tại Việt Nam: “Người nước ngoài làm việc tại Việt Nam với thời hạn dưới 3 (ba) tháng thì không cần giấy phép”.

Đối chiếu thực tại, những chiêu trò thương lái Trung Quốc tung ra chỉ trong “tích tắc” và 3 tháng đã là quá đủ. Thế nên khâu quản lý đầu vào các thương lái Trung Quốc cần phải xử lý mạnh tay.

 

(Theo Doanh nhân Sài Gòn)

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/92909/kieu-mua-ban-quai-dan-cua-trung-quoc.html

Choáng với kiểu “chê tiền” của ăn mày

 – Khi ăn xin trở thành nghề có thu nhập khá thì những kẻ ăn mày lại được dịp “làm cao”… Việc “ăn mày đòi xôi gấc” tưởng lạ mà lại trở nên rất đỗi bình thường.

“Cho 2 nghìn thì không đủ mua mớ rau!”

Trong khi ngồi đợi xe ở trạm trung chuyển xe bus Long Biên, tôi được dịp chứng kiến cảnh một bà lão ăn xin chê tiền của khách.

“Cô tính thế nào chứ 2 nghìn bây giờ chả đủ mua mớ rau, lần sau đã mất công cho thì cho “tử tế” nha!”

Câu nói của bà lão ăn xin khiến nhiều người phải sốc. Cô sinh viên vừa cho bà tiền cố giải thích: “Bà thông cảm cho, cháu chỉ còn mấy đồng đi xe bus, nếu có hơn cháu đã cho bà rồi”.

Chứng kiến cảnh trên, mọi người xung quanh xì xào bàn tán. Họ đều bất ngờ về lời nói của bà lão ăn xin. Nhiều người đã thốt lên rằng: “Đúng là ăn mày mà còn đòi xôi gấc”.

Một cụ già bán kẹo cao su (một kiểu ăn xin) ở trạm trung chuyển xe bus Long Biên.

Anh Hoàng Tuấn Anh (Cổ Nhuế – Từ Liêm) chia sẻ: “Lần trước đi chùa thấy có người ăn mày đến xin tiền, tôi giở ví ra lấy tiền cho. Ai ngờ không có tiền lẻ nên tôi đành cáo lỗi. Tôi đang định cất tiền vào ví thì anh ta bảo không sao, cứ đưa tiền chẵn rồi anh ta sẽ trả lại. Đúng là ăn xin VIP!”
Nếu như trước kia, những người ăn xin nhận được tiền, quà của khách qua đường biếu, họ rối rít cảm ơn, dù ít nhiều nhưng đó là cái tình người ta dành cho mình. Vậy mà giờ đây, khách cho ít hay không có tiền cho thì ăn mày quay ra khinh rẻ, chửi mắng. 

Chị Hương (Cầu Giấy – Hà Nội) chia sẻ câu chuyện có thật mà như đùa: “Nói thật, có lần gặp hai chị em nhà này đi ăn xin, thương tâm quá tôi liền rút ví ra đưa cho chúng 3 nghìn lẻ. Ngay lập tức, nó gọi tôi lại, giơ tờ 5 nghìn đồng lên trước mặt tôi bảo: cho chị thêm 2 nghìn cho đủ mua mớ rau nhé. Đúng là ăn xin bây giờ, cho ít tiền là khinh luôn. Mà có phải ai cũng có nhiều tiền để cho đâu”.

 

 

Trước kia, ăn xin vốn là nghề thấp hèn, bị xã hội rẻ rúng. Những người ăn xin thường là bị tật nguyền hay mất sức lao động, trẻ em mồ côi, người già cô đơn… Họ không thể dùng sức lao động để nuôi thân và gia đình nên phải ngửa tay kiếm sống. Những người ăn mày được nhiều người cảm thông, chia sẻ. Cứ gặp kẻ ăn mày là mọi người đều động lòng thương cảm và biếu chút tiền, gạo mong giúp họ qua khỏi khó khăn. Đây đã trở thành nét đẹp truyền thống của dân tộc, biểu hiện trong cách cư xử có tình của người dân. Tuy nhiên, nghề ăn xin hiện nay đã phần nào biến tướng, trở thành nghề có thu nhập cao, cũng không ít người trở nên giàu có nhờ nghề này.

Làm phúc xúc phải tội!

Tại các bến xe khách Mỹ Đình, Giáp Bát, Lương Yên… dân ăn mày đổ về “hoạt động” khá nhiều. Với bộ dạng rách rưới, nghèo khổ, tật nguyền, những người ăn mày này đã lấy được lòng thương của không ít người khách tốt bụng, có lòng hảo tâm. Tuy nhiên, nhiều người đã phải ngã ngửa khi biết lòng tốt của mình bị lừa gạt, chì chiết.

Anh Nguyễn Văn Thành (Nghĩa Hưng – Nam Định) kể: “Hôm trước, đang ngồi chờ xe ở bến xe Mỹ Đình thì có hai người, một già một trẻ lại gần, giơ cái nón rách ra trước mặt tôi xin tiền. Họ tự giới thiệu là bố con. Người đàn ông lớn tuổi nhếch nhác, khổ sở nói rằng, vợ anh ta mới chết để lại bốn đứa con nhỏ, một mình anh ta không nuôi nổi nên đành phải vác nón đi ăn xin. Thằng bé đi cùng là con đầu của anh, mới 12 tuổi đã phải theo bố đi ăn xin. Thấy vậy, sẵn có 50 nghìn trong tay, tôi biếu luôn bố con anh ta. Mấy người ngồi cạnh đấy không ai bảo ai, đều lấy ra chút tiền biếu bố con họ”.

Sẽ không có gì đáng nói nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Anh Thành kể tiếp: “Trong số những người biếu tiền, có một người đưa cho anh ta 2 nghìn đồng. Thấy vậy, anh ta liền tỏ thái độ nói: “Không nhìn thấy người ta cho bao nhiêu đây à mà vứt có 2 nghìn vào đây”. Nói xong anh ta nhặt tờ bạc vứt trả lại người vừa cho.

Bố con anh ăn xin đi rồi mọi người vẫn chưa hết bàng hoàng. Không ngờ anh ta lại có thái độ như thế. Có người bực mình thốt lên: “Đã đi xin rồi, không cảm ơn người ta một câu lại còn chê ít, biết thế không cho”. Bà hàng nước bên cạnh ra vẻ bí mật nói: “Nói nhỏ với các chú nhé, lần sau gặp cái bọn này thì tránh xa ra, toàn bọn lừa đảo cả thôi! Các chú không ở đây nên không biết, ngày nào mà chúng nó không lượn đi lượn lại, thấy khách nào qua cũng xin tiền”.

Đưa con đi ăn xin. Ảnh minh họa

 

Khó khăn lắm chúng tôi mới tiến cận được với em Đỗ Văn Thuận, 14 tuổi, quê ở Thái Bình. Em là một trong những người ăn xin thường vạ vật quanh bến xe Mỹ Đình. Để được “phỏng vấn” một vài câu, chúng tôi phải đưa cho em 50 nghìn đồng làm “lệ phí”.

Em cho biết, gia đình ở quê rất nghèo, quanh năm làm không đủ ăn nên em phải theo mẹ lên thành phố hành nghề ăn xin. Bình thường em đi cùng mẹ nhưng hôm nay mẹ bị ốm nên em chỉ đi một mình.

Thuận chia sẻ: “Bình thường một ngày em kiếm được 100, 200 nghìn, hôm nào “hên” thì được 250 nghìn hoặc hơn thế”. Em cho biết thêm, nếu ai cho tiền mà thể hiện thái độ không vui vẻ thì em trả lại tiền, hoặc cho ít thì em cũng không thèm lấy, tiền rách thì em vứt đi luôn. Mặc dù mới 14 tuổi nhưng Thuận tỏ ra khá già đời, em tự đắc nói: “Ăn xin cũng có cái giá của ăn xin chứ!”

Giá trị đảo lộn

Hiện nay, có nhiều kẻ xấu giả mạo ăn xin, ăn mày để kiếm tiền bằng cách lợi dụng lòng thương của người khác. Bên cạnh đó còn có những người nghèo khổ, có hoàn cảnh khó khăn thực sự, liệu họ có đánh bị đánh đồng với những kẻ xấu kia hay không?

 

 

Vẫn còn những người trân trọng từng chút ít của cải người khác cho mình như cụ bà ăn xin 78 tuổi ở bến xe Mỹ Đình. Cụ bà tên Duyên, quê ở Hà Nam, bà bị các con bỏ rơi, không nơi nương tựa nên phải đi xin ăn từng bữa. Bà nói: “Tôi gần đất xa trời rồi, sống cũng không được bao nhiêu nữa, lấy nhiều tiền của người ta làm gì. Ai cho bao nhiêu thì tôi quý bấy nhiêu, ít cũng được, nhiều cũng được miễn là tấm lòng thôi”.

Cụ ông Trần Văn Bộ, một người dân sống tại Từ Liêm – Hà Nội nói: “Trước khi cho đi một món quà, hãy xem xem đối phương có đáng nhận nó hay không. Tốt nhất là phải cân nhắc xem nên dành nó cho ai, làm việc tốt vô ích thì cũng như làm việc xấu thôi”.

Bạch Nga
 

BẠN NGHĨ GÌ VỀ HIỆN TƯỢNG NÀY?

MTH: Công chúa yêu kiều giữa biển Trường Sa

Nguồn: http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=71072&p=869080#post869080

Mai Thanh Hải – Đó là nhà giàn Huyền Trân (DK1/7), nằm trên vùng biển Trường Sa, cách TP. Vũng Tàu gần 254 hải lý về phía Đông Nam.

Thượng tá Lê Đình Việt, Phó Chính ủy Lữ đaàn 171, Vùng II Hải quân bảo: Dịp biển lặng như… ao, nhà giàn soi bóng xuống nước, lung linh như 1 nàng công chúa. Chả thế mà nhà giàn mang tên Huyền Trân, con gái vua Trần Nhân Tông, từ thủa giữ nước bộn bề, tít tắp quá khứ xa xưa.

Anh Việt gắn bó với nhà giàn từ khi những cái nhà cao cẳng, mọc lêu nghêu trên thềm lục địa phía Nam Tổ quốc, nên tỷ thứ chuyện liên quan, đều thuộc làu làu hơn cháo. Thế nên, câu chuyện của tụi mình, trong cả tháng hành quân từ bờ biển, từ đảo đến đảo, từ đảo qua nhà giàn, quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là DK1.

Lẩn mẩn tính ra, trên toàn thế giới, chả có lực lượng Hải quân nào giống như Hải quân Việt Nam, mà trực tiếp là Lữ đoàn 171, bởi Lữ này, ngoài tàu bè, súng pháo, còn có 1 Tiểu đoàn rất đặc biệt, mang tên Tiểu đoàn DK1, chuyên làm nhiệm vụ canh trời giữ biển Tổ quốc trên những nhà giàn giống y tổ chim, cắm cheo leo trên mặt biển.

Diễn giải ra, thì vắn tắt thế này: DK1 là Cụm Dịch vụ kinh tế-khoa học-kỹ thuật, được xây dựng dưới dạng các nhà giàn, trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, cách đất liền khoảng 250-350 hải lý.

Trên khu vực Biển Đông, chúng ta đã xây dựng cụm 7 khu vực xây dựng nhà giàn, mỗi nhà giàn là một Trạm Dịch vụ Kinh tế-Khoa học kỹ thuật (DVKT-KHKT), giao cho Lữ đoàn 171 thuộc Vùng 2 Hải quân quản lý.

DK là chữ cái đầu viết tắt của cụm từ Dịch vụ-Khoa học kỹ thuật, được hiểu như một công trình phục vụ mục đích dân sự trên biển.

Số 1 chỉ những nhà giàn ở vòng ngoài cùng, xa nhất, so với phía gần đất liền hơn là hệ thống DK2.

Sau cuộc đụng độ 14/3/1988, Trung Quốc bất ngờ nổ súng chiếm đảo Gạc Ma và bắn chết 64 cán bộ chiến sĩ Hải quân Việt Nam đang làm nhiệm vụ xây dựng, canh giữ đảo, một số tàu chiến, tàu thăm dò của Trung Quốc được đà, xuất hiện sâu trong thềm lục địa phía Nam Việt Nam, nơi có tiềm năng lớn về dầu khí và có ý nghĩa chiến lược về an ninh, quốc phòng.

Trước tình hình đó, ngày 17/10/1988, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh ký văn bản 19/NQ-TƯ về việc bảo vệ khu vực bãi ngầm trong thềm lục địa phía Nam (gọi tắt là khu DK1).

Cùng thời gian này, Tư lệnh hải quân Giáp Văn Cương cũng đã khẩn cấp giao cho Lữ đoàn 171 nhiệm vụ trấn giữ, bảo vệ chủ quyền thềm lục địa phía Đông Nam.

Với những trang thiết bị đo độ sâu, biên đội tàu HQ-713 và HQ-668 do Trung tá Lữ đoàn trưởng Phạm Xuân Hoa chỉ huy đã ra khơi khảo sát, đo đạc trên vùng biển rộng 60.000km2, tìm ra các điểm cạn và định vị các bãi đá ngầm san hô Ba Kè, Phúc Tần, Phúc Nguyên, Quế Đường, Tư Chính và Huyền Trân.

Chính từ những dữ liệu đó, hệ thống nhà giàn DK1 được xây dựng

Từ ngày 10 đến 15/6/1989, Bộ Giao thông – Vận tải phối hợp với Bộ Tư lệnh Công binh tiến hành xây dựng xong nhà giàn đầu tiên tại bãi đá ngầm Phúc Tần (tên địa danh hành chính là Trạm KT-KHDV Phúc Tần). Đây là nhà giàn được khảo sát ở vị trí số 3 nên còn được gọi là nhà giàn DK1/3 và là nhà giàn đầu tiên được xây dựng hoàn chỉnh.

Ngay sau khi nhà giàn được xây dựng xong, một phân đội thuộc Lữ đoàn 171 Hải quân do Đại úy Nguyễn Văn Nam chỉ huy lần đầu tiên ra bám trụ nhà giàn.

Sau đó, ngày 16/6/1989, nhà giàn DK1/4 cũng hoàn thành.

Từ ngày 27/6/1989, Tổng cục Dầu khí phối hợp với Bộ Tư lệnh Công binh cũng hoàn thành nhà giàn DK1/1.

Ngày 5/7/1989, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng ra chỉ thị số 180U/T về việc xây dựng Cụm DVKT-KHKT thuộc Đặc khu Vũng Tàu-Côn Đảo, xác định lại chủ quyền Việt Nam đối với khu vực thềm lục địa này.

Ngày 2/11/1989, Trạm DVKT-KHKT Tư Chính B (hay Tư Chính 2, hay Nhà giàn DK1/5) được thành lập, trở thành nhà giàn DK1 thứ 4.

Ngày 10/11/1990, Trạm DVKT-KHKT Phúc Nguyên (hay Nhà giàn DK1/6) được xây dựng xong, trở thành nhà giàn DK1 thứ 5.

Giai đoạn đầu các nhà giàn tương đối thô sơ, kết cấu dạng pông-tông (một dạng phao lớn hình khối hộp làm bằng kim loại) đặt trên nền san hô, dễ bị dịch chuyển bập bềnh trong nước khi có sóng lớn cấp 4 hoặc dòng nước chảy mạnh.

Tháng 12/1990, một cơn bão lớn với gió giật cấp 12 đã giật sập nhà giàn DK1/3 làm 3 CBCS hy sinh (Chỉ huy phó Chính trị Trần Hữu Quảng, Trung sĩ cơ điện Hồ Văn Hiền và Trung úy Quân y Trần Văn Là). Các nhà giàn DK1/4, DK1/6 cũng bị bão giật sập nhưng không thiệt hại về người.

Không quản ngại khó khăn, chúng ta tiếp tục xây dựng thêm các nhà giàn để khẳng định chủ quyền trước sự gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc trên vùng Biển Đông. Các nhà giàn liên tục được xây dựng.

Những nhà giàn về sau được xây dựng trên 4 cọc thép chắc chắn cắm sâu xuống đáy biển, phía trên là tổ hợp sinh hoạt, công tác có diện tích sàn khoảng 100m2.

Ngày 12/12/1998, cơn bão Faith có sức gió giật trên cấp 12 quét qua vùng Biển Đông. Sáng ngày 13/12, nhà giàn Phúc Nguyên 2A bị sóng cuốn trôi, đánh sập, 9 người bị rơi xuống biển, trong đó có 3 CBCS Tiểu đoàn DK1 (Nguyễn Văn An, Lê Đức Hồng, Vũ Quang Chương) hy sinh.
Sau tai nạn của nhà giàn Phúc Nguyên 2A, Quân chủng Hải quân chấm dứt sử dụng các nhà giàn được xây dựng trên nền thiết kế cũ.

Ngày 28/8/2009, Vùng 2 Hải quân mới được thành lập, nhiệm vụ chính là quản lý, bảo vệ chủ quyền vùng biển từ Bình Thuận đến Bạc Liêu, trong đó có khu vực trọng điểm là khu DK1.

Như những cột mốc đánh dấu chủ quyền lãnh hải của Việt Nam tại vùng thềm lục địa , các nhà giàn được những người lính Hải quân canh giữ trong điều kiện cực kỳ thiếu thốn, không có điện, thiếu nước ngọt, khả năng liên lạc hạn chế.

Đầu năm 2009, Báo Tuổi Trẻ TP. Hồ Chí Minh phát động chương trình “Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1”, vận động quyên góp tài chính để lắp đặt pin mặt trời và hệ thống điện gió trên toàn bộ các nhà giàn.

Ngày 22/8/2009, các nhà giàn DK1/21 và DK1/12 đã có điện mặt trời. Các nhà giàn khác cũng lần lượt được lắp đặt, đến ngày 1/1/2011, DK1/10 là nhà giàn cuối cùng cũng có điện.

Cùng thời gian này, Tập đoàn Viễn thông Quân đội cũng thực hiện việc cải tiến và tăng công suất nâng khả năng phát sóng của trạm BTS ở khu vực biển đảo đi xa 100 km, giúp 9/15 nhà giàn có thể liên lạc bằng điện thoại di động thông thường.

Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam cũng dùng cách nâng công suất trạm BTS cùng với việc lắp đặt các trạm thu sóng từ vệ tinh Vinasat-1, trạm tiếp sóng, giúp mở rộng cả khả năng kết nối Internet từ các nhà giàn.

Khu vực nhà giàn DK1 gồm 7 cụm­ Phúc Nguyên, Phúc Tần, Huyền Trân, Quế Đường, Tư Chính, Ba Kè và Cà Mau với cả thảy 20 nhà giàn, từng được xây dựng trên thềm lục địa.

Chiều sâu mực nước bãi cạn thấp nhấp là 7m tại DK1/3 và sâu nhất là 25m tại DK1/15. Các nhà giàn được xây dựng từ năm 1989 đến 1998.

Hiện tổng cộng có cả thảy 15 nhà giàn đang sử dụng, trong đó có 8 nhà giàn có bãi đỗ trực thăng trên nóc, 4 nhà giàn có hải đăng, 1 nhà giàn có trạm quan sát khí tượng. Có 14 nhà giàn ở khu vực giáp với vùng biển Trường Sa và một nhà giàn (DK1/10) ở bãi cạn Cà Mau trên vùng biển Tây Nam…

Kế hoạch của tụi mình, ngay từ khi ở Cam Ranh là chặng dừng chân làm việc tại nhà giàn trên bãi cạn Huyền Trân.

Cụm nhà giàn Huyền Trân được thành lập chính thức từ 11/11/1991, xây dựng trên bãi cạn Huyền Trân (Alexandra Bank) thuộc vùng biển Trường Sa với nhà giàn DK1/7,có ngọn hải đăng và Trạm quan sát khí tượng Huyền Trân

Cơ động từ Trường Sa Lớn đến Huyền Trân, tàu lùi lũi chạy trong đêm đen kịt.

Buổi chiều, biển lặng và đẹp là thế, nhưng đêm buông xuống, biển trở mặt đánh sóng ào ào như ngăn không cho qua nhà giàn.

Càng về khuya, sóng càng mạnh, lên đến cấp 5 khiến tàu nhô lên hụp xuống trên mặt nước sóng trắng lân tinh.

Ca ăn đêm, đã dọn sẵn ngoài boong dưới, cũng phải bê hết vào trong phòng, cho bộ đội lấy dây chằng buộc bàn ghế, xoong chảo nồi niêu.

Buổi chiều ăn cơm xong, mình cắm Headphone nghe Quang Dũng và đút túi quần sóoc mấy lon 333, lững thững ra mũi tàu, vắt vẻo như… Titanic, hút thuốc, uống bia và ngắm biển. Cứ miên man vậy, đến lúc ngất ngây con gà Tây mới phi về phòng, lấy võng ra boong dưới, trùm chăn nghe nhạc thiếp đi…

Gần sáng, chợt tỉnh dậy khi thấy… ướt ướt dưới mông. Tỉnh hẳn: “Ơ! Bằng tuổi này còn tè dầm á?”. Sụp phát, tàu khụy xuống, sóng ào phát lên mặt, mới té ngửa: “Biển động!” và tỉnh hẳn khi chú Biên khoác AK, tùm hum trong bộ rằn ri lay đầu: “Biển động, tàu neo, đề nghị các Thủ trưởng vào phòng kẻo sóng tràn ướt hết người!”. Lắc đầu sang trái, vầng sáng lung linh huyền ảo trong biển, trên ngất ngây đầu sóng, tỉnh hẳn: “Đã tới nhà giàn Huyền Trân”. Thế là tỉnh ngủ luôn, ngồi nghĩ chuyện nhà giàn…

Mình đã mấy lần lên nhà giàn, bởi mỗi chuyến đi, ít nhất cũng có 1 chặng dừng ở 1-2 nhà giàn.

Thế nhưng, có lên nhà giàn, mới thấm thía cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, để phục lăn những đồng đội, mang thân mình đặt lên cái nhà cũ kỹ, trên những cột thép yếu ớt để canh giữ biển trời, như những cột mốc sống, không cho lũ Tàu khựa cải trang trong tàu cá vào thăm dò, thục mũi khoan hút máu biển.

Quay lại câu chuyện của Thượng tá Lê Đình Việt, cứ thấm thía lời trầm trầm, giữa ầm ào sóng biển: “Ở đảo, hy sinh còn giữ được xác. Lính nhà giàn, hy sinh là mất xác trong lòng biển!”

Ra thăm nhà giàn dịp sóng yên biển lặng, khối khách đất liền xuýt xoa: “Đẹp quá! Trong lành quá! Sướng quá!” khiến lính ta cứ quay mặt đi, cười cũng không nổi: Chả sướng đâu. Mỗi năm chỉ có 3-4 tháng biển lặng cho các Đoàn ra thăm và nhìn nhà giàn dưới con mắt “ăn chơi ngủ nghỉ”, còn lại chỉ mấy anh em co ro với nhau trên cái chuồng chim bện bẳng sắt thép, sóng to gió lớn là nghiêng ngả. Những lúc ấy, hết thảy lính tráng phải mặc áo phao , đút tài liệu – vũ khí khí tài quan trọng vào túi bảo quản, chờ lệnh nhảy xuống biển, kéo lên tàu trực theo kiểu… “bỏ của chạy lấy người”. Hết bão gió, người lại lướt thướt quay ra, với “của”.

Cứ lẩn mẩn, trời sáng lúc nào chả biết. Chỉ thấy phía Đông, ửng lên quầng sáng như cà chua chín, thêm chút nữa, quả cà chua chín được nhúng nước ướt rượt thèn thẹn nhô lên, khiến lũ sóng lâu nhâu bu đến, trên đầu đứa sóng nào cũng nhấp nháy những đốm nắng xinh xinh.

Loa phóng thanh trên tàu lại: “Toàn tàu báo thức! Báo thức toàn tàu!”, khiến tất cả bừng tỉnh, xô hết sang mạn vẫy tay chào nhà giàn.

Sáng hẳn, kế hoạch lên nhà giàn thay đổi: Sóng to, biển động nên số xuống xuồng chuyển tải chỉ gồm bộ đội, thuộc loại đàn ông đã có kinh nghiệm đi biển, lên nhà giàn…

Buộc chặt túi bảo quản, siết quai mũ, căng quai dép và đợi sóng dềnh lên, nhảy bụp xuống lòng xuồng trước sự thán phục của những người ở lại, đang xanh mặt nhìn sóng cao đến cả mét đập ầm ầm vào thân tàu, xô dúi dụi chiếc cano chuyển tải.

Lại lạch tạch, ngất ngư nhô lên ngụp xuống giữa mênh mông biển. Tiếng bộ đàm léo nhéo trên giàn, chỉ dẫn xuồng cập chân cột thép. Nới dây, cột thừng và đảo ra lắc vào đến cả chục lần, gần 20 con người mới co chân, đạp lên bậc cầu thang rêu bám xanh, theo đà kéo của bộ đội, chính thức đặt chân lên tổ chim Huyền Trân.

Nhà giàn Huyền Trân được đặt ở vị trí có độ sâu từ mặt san hô lên đến mặt nước biển khoảng 12-15m, độ cao từ mặt nước biển lên sân thượng khoảng 15m.

Nhà giàn được thiết kế, chế tạo đáp ứng các hoạt động công tác hằng ngày, thiết kế chống rung lắc khi sóng lớn, bão mạnh trên cấp 12.

Nhà giàn thiết kế như một căn hộ với các phòng khách, ngủ, bếp, các phòng lắp đặt thiết bị nghiệp vụ chuyên môn.

Dưới chỉ có biển và biển, xung quanh đều hợp kim sắt thép, lên xuống bằng các bậc thang thép dốc đứng, nhưng Huyền Trân vẫn có chuồng chăn nuôi ngan, , những ô rau xanh mơn mởn với mùng tơi, rau lang, dền, ớt cay…

Khác với các đảo của Lữ đoàn 146, bộ đội trên nhà giàn của Lữ đoàn 171 chủ yếu là QNCN. Cậu Thiếu úy QNCN tên Quang, người Bắc Ninh dẫn mình đi sục sạo khắp 3 tầng của chuồng cu, tủm tỉm: “Báo cáo! Đã hết chỗ đi!”.

Xuống tầng… trệt, nhìn lũ cá bâu đen dưới chân cột sắt, mình nổi hứng: “Hay câu tý nhỉ?”. Quang lắc đầu: “Bọn cá này, bọn em chả câu làm gì cho… phí công!”.

Ối Giời phí!. Té ra ngoài này cá nhiều như vãi trấu. Mỗi bữa ăn, bộ đội thường đổ cơm nguội xuống biển, bọn cá chén cơm thành quen, lấy luôn nhà giàn thành nơi kiếm ăn – sinh sống. Mà thường thì bọn đói khát – gầy ốm mới le ve đợi… ăn sẵn, bộ đội lại chả thích tụi “chế độ chính sách”, thi thoảng mới thả dây, câu bọn cá to – béo hú có đến vài chục cân ở mãi tít biển sâu…

Quang kéo mình lên tầng ở, lạch xạch mở cửa bếp, mở vung nồi nhôm to đùng đặt trên bếp dầu: Toàn cá là cá, chặt thành khúc dày khự. “Hôm nào có thời gian, anh ở lại đây 1 đêm, bọn em câu tôm hùm, nấu canh mời anh! Gì chứ tôm cá ngoài đây, có mà đầy!”.

Loanh quanh trên sàn thép, thần kinh căng như dây đàn bởi dịp sóng yên biển lặng, là lúc bọn trộm cắp hay lén lút mò vào thềm lục địa, dịp bão gió lại lo chống đỡ giữ thân nhưng lính tráng vẫn hồn nhiên, vô tư và yêu đời lắm lắm.

Sự yêu đời của những người lính, mình bắt gặp trên vỏ hòm đạn 12,7 ly cải tạo thành thùng trồng rau xanh mướt; trên vỏ đạn gò thành chiếc kẻng báo động, trên vỏ bia 333 mài nhẵn thành cốc uống nước; trên mầm xanh của nhánh xương rồng, được cất cẩn thận sau bậc cầu thang vươn lộc xanh đón gió biển; trên cật tre bu gà, buộc chặt vào cột thép kiên trung…

Chia tay, mấy chàng sĩ quan trẻ gãi đầu ấp úng: “Hôm nay sóng to, chị em không lên được. Lát tàu nhổ neo chạy ngang qua, các Thủ trưởng cho phép chúng em ngắm chị em qua… ống nhòm nhé!. Nửa năm rồi, nhà chưa bóng văn công!” khiến tất cả lặng đi, không nói nổi. Bao năm rồi, cái thiếu thốn của bộ đội vẫn vậy và vo tròn thành nỗi nhớ giọng nói, ánh mắt, vòng eo con gái…

Về tàu, kéo neo. Tiếng loa phóng thanh hôm nay nhẹ hẳn: “Đề nghị các đồng chí nữ lên mạn chào nhà giàn!”.

Trên cao chuồng chim, lính ta tràn hết ra lan can, cuống quýt chuyền tay nhau ống nhòm, vẫy tay đến hoa mắt, cho những vòng tay của các chị nữ cũng đáp lại hối hả.

Cô bé trong đoàn bỗng cởi chiếc khăn màu hồng, quàng kín cổ ngăn những trận ho, vẫy lên rối rít khi tàu ngang qua nhà giàn, hụ còi nói lời tạm biệt.

Trên cao nhà giàn, những chiếc mũ trắng Hải quân bỗng được chuyền hết lên tay, xếp thành đường thẳng, chao qua chao lại theo nhịp của lời hát: “Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ” quen thuộc, mà tất cả mọi người trên tàu, cùng cất lên giữa ầm ầm sóng vỗ, ngày biển động bất thường…

Và đến giờ thì mình mới hiểu: Ở cái nhà giàn xa đất liền nhất này, nằm trên vùng nước biến động của quần đảo Trường Sa này, mọi khó khăn vất vả, gian lao, người lính sẽ vượt qua được, bởi phía sau họ là vợ con, người yêu, bạn gái…

Nỗi nhớ ấy không chỉ là dòng thư nối tháng, tiếng điện thoại bập bõm sóng xa mà còn rành mạch trong từng hơi thở nóng, nụ cười quen, giọng nói trong trẻo và ngón tay mềm vẫy gọi, của con gái đất liền khi ghé ngang qua. Có phải vì nhớ thương, dấu yêu dằng dặc vợ con – người yêu đến cháy lòng, khát khao như vậy, nên căn nhà giàn xa xôi, khó khăn nhất trong các nhà giàn này, được đặt tên theo công chúa – Nàng công chúa yêu kiều trên biển Trường Sa?..
———————————————————————————————————————–

Nhà giàn Huyền Trân nhìn từ xa
Nghệ thuật… lên giàn
Đồ đặc chủng, cho nhà giàn không có sân bay
Có nhà vệ sinh hẳn hoi (nhưng chỉ mở cửa khi có khách đến thăm thôi nhá! Còn bình thường, ngu gì mà chui vào?..)
Bia tập bắn trên biển
Mình và anh em đều thích gọi bằng tên thực: Bu gà
Phao cứu sinh luôn để ở chỗ dễ lấy, dễ nhìn
Giấu kín chậu xương rồng nhưng vẫn bị mình phát hiện được
Công nghệ lọc nước ngọt có 1 không 2
Vườn treo rau muống
Chật chội quá nên dụng cụ nấu ăn, thực phẩm cũng phải để ngoài lan can, giữa trời
Tàu đỗ ngoài cho nhà giàn thêm nhớ
Không đâu có, ngoài Huyền Trân: Cây chanh rất sai quả và quả nào cũng to đùng, mọng nước
Để dép ở ngoài cửa, nhá!
Góc làm việc và sinh hoạt
Dao thớt như ai
Kẻng để báo động
Hòm đạn thành… hòm rau
Có nước ngọt đâu mà giặt giũ?..
Thức ăn dự trữ
Toàn lính trẻ
Ai thăm cứ thăm, ai gác vẫn gác
Vườn rau mầm đây
Chỗ này mà ngồi nhậu hoặc nhảy nhót thì tuyệt
Tầng trệt đây. Ai xuống đây cũng phải mặc áo phao
Sóng cuộn lên, nhìn khiếp hãi
Bãi cạn Huyền Trân có mấy chú cá mập to như cái thuyền, thi thoảng hay vào nhà giàn chờ ăn cơm nguội
Ổn định chỗ ngồi chưa nào
Chào tạm biệt
Ngắm nhau
Các gái chào các giai. Hẹn gặp lại Huyền Trân, nhé!
Một kiểu ảnh kỷ niệm với Phó Chính ủy 171, để không quên nhà giàn Huyền Trân, tháng 4/2012