Tag Archive: mua


(TNO) Có thể thấy được những hình ảnh ấn tượng, cô đọng và hài hước khi “soi” Sài Gòn và Hà Nội qua cùng một lăng kính.

Một bộ ảnh đồ họa có tựa đề The Difference Between Hanoi and Saigon (tạm dịch: Sự khác biệt giữa Hà Nội và Sài Gòn) của tác giả Lê Duy Nhất đang rất được lòng cư dân mạng khi mô tả nét khác biệt giữa Hà Nội và Sài Gòn bằng một cách thể hiện ấn tượng.

Thanh Niên Online giới thiệu cùng bạn đọc bộ ảnh The Difference Between Hanoi and Saigon của chàng trai 27 tuổi này (phần chú thích thể hiện quan điểm riêng của tác giả bộ ảnh):

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 4
Trên đường phố Hà Nội có nhiều gánh hàng rong. Trên đường phố Sài Gòn có nhiều xe đẩy bán hàng rong

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 5
Ở Hà Nội có nhiều gánh hàng hoa, xe đạp chở hoa bán rong. Sài Gòn dường như không có hình ảnh này. Người Sài Gòn thường mua trong các tiệm hoa tươi

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 6
Mâm ngũ quả bày lên bàn thờ trong những ngày Tết Nguyên đán của người Hà Nội và người Sài Gòn cũng rất khác nhau

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 7
Tết đến, xuân về, Hà Nội có hoa đào, Sài Gòn có hoa mai

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 8
Người Hà Nội có “thú” ăn phở trong các quán vỉa hè, bên lề đường, trong ngõ phố cổ. Người Sài Gòn thường thưởng thức phở trong tiệm ăn, nhà hàng

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 9
Hình ảnh bữa sáng ở Hà Nội gắn liền với tô phở nóng hổi, ở Sài Gòn gắn liền với ly cà phê

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 10
Trong bữa cơm, các gia đình ở Hà Nội thường có “phép tắc” mời cơm. Ở Sài Gòn, điều này không mấy phổ biến

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 11
Hà Nội có bún chả. Sài Gòn có cơm tấm

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 12
Người Sài Gòn ăn ngọt và cay hơn người Hà Nội

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 13
Người Hà Nội thích uống trà nóng. Người Sài Gòn thích uống cà phê đá

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 14
Ở Hà Nội, địa điểm lý tưởng để “buôn chuyện” là những quán trà đá, trà chanh vỉa hè. Ở Sài Gòn, địa điểm lý tưởng để “tám chuyện” là những quán cà phê bệt

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 15
Người Hà Nội thường tiếp khách bằng trà. Người Sài Gòn thường tiếp khách bằng nước suối, nước ngọt

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 16
Những cơn mưa ở Hà Nội có thể kéo dài dầm dề. Mưa ở Sài Gòn đến nhanh và tạnh nhanh

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 17
Có vẻ như văn hóa công việc “cấp trên, cấp dưới” giữa Hà Nội và Sài Gòn cũng có rất nhiều điều khác biệt

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 18
Giọng nói chắc chắn là điểm khác biệt đặc trưng nhất giữa người Hà Nội và người Sài Gòn

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 19
Trong văn hóa ứng xử, dường như người Hà Nội thiên về sự khéo léo, văn hoa trong lời ăn tiếng nói. Trong khi đó, người Sài Gòn đề cao sự thẳng thắn, không vòng vo

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 20
Ngay cả chiếc “mũ đồng phục” của cảnh sát giao thông ở Hà Nội và Sài Gòn cũng có kiểu dáng rất khác nhau

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 21
Cỗ cưới ở Hà Nội thường ăn buổi trưa. Tiệc cưới ở Sài Gòn thường ăn buổi tối

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 22
Đàn ông Hà Nội thường đi nhậu sau lúc tan sở, xế chiều, xẩm tối và cố gắng về nhà trước khi quá khuya. Đàn ông Sài Gòn có thể nhậu thâu đêm suốt sáng

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 23
Người Hà Nội có vẻ thức dậy sớm hơn người Sài Gòn

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 24
Ở Hà Nội thông dụng loại taxi 4 chỗ. Ở Sài Gòn, taxi 7 chỗ lại thông dụng hơn

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 25
Khái niệm “xe đẹp hay xe xấu” ở Sài Gòn không mấy phổ biến như ở Hà Nội

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 26
Phong cách ăn mặc ở Hà Nội theo quy chuẩn hơn. Ở Sài Gòn thoải mái hơn

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 27
Hà Nội có nhiều hồ lớn trong nội thành hơn Sài Gòn

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 28
Một điểm tương đồng giữa Hà Nội và Sài Gòn đó là tắc đường

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 29
Nhịp sống của Sài Gòn có vẻ hối hả hơn Hà Nội

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 30
Những đồ vật khiến người Hà Nội và người Sài Gòn hoài cổ cũng rất khác nhau

So sánh tếu táo giữa Hà Nội và Sài Gòn 31
Theo như Lê Duy Nhất thì khi đã yêu Hà Nội, Sài Gòn hay một thành phố nào khác, có lẽ sẽ không mấy khó khăn để vượt qua rào cản văn hóa, thích nghi và hòa nhập với môi trường sống, người dân của thành phố đó

Lê Duy Nhất quê Thanh Hóa, đã chuyển vào sống và làm việc tại Sài Gòn hơn 10 năm. Ý tưởng thực hiện bộ ảnh đồ họa The Difference Between Hanoi and Saigonnhen nhóm trong đầu chàng trai 27 tuổi này sau khi tham gia một cuộc thi thiết kế đồ họa liên quan đến hình ảnh và văn hóa Việt Nam.Duy Nhất chia sẻ rằng bản thân anh gặp không ít khó khăn khi lựa chọn ra những nét khác biệt “dễ thương” để đưa vào bộ ảnh: “Trước đây đã có nhiều bài so sánh Hà Nội và Sài Gòn theo cả hướng tiêu cực và tích cực. Mình thì chỉ mong muốn giới thiệu cuộc sống hai miền, không hề có ý định khen chê miền nào cả”.

Lý giải về quyết định viết chú thích ảnh bằng tiếng Anh, Duy Nhất chia sẻ: “Mình chọn ngôn ngữ này bởi nó có vẻ xúc tích, cô đọng hơn. Vừa có thể giới thiệu về văn hóa Hà Nội, Sài Gòn hay cả Việt Nam với bạn bè quốc tế và cũng để “né” những từ ngữ tạo cảm giác phân biệt vùng miền”.

Linh San
Ảnh: Nhân vật cung cấp
[http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130419/goc-nhin-teu-tao-ve-su-khac-biet-ha-noi-sai-gon.aspx]

link bộ ảnh trên behance: http://www.behance.net/gallery/The-difference-between-Hanoi-and-Saigon/8173495

– Những người cầm lá phiếu bỏ phiếu tín nhiệm vì lợi ích cá nhân hay vì cái ghế mình đang ngồi thì chế độ sẽ suy vong – Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định. 

Ngày 26/11, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng tổ đại biểu Quốc hội số 1 đã có buổi tiếp xúc cử tri quận 1, TP.HCM.

Đừng để dân mất lòng tin 

Tháng 6 năm sau, Quốc hội sẽ tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm đối với các nhân sự cấp cao của Chính phủ và Quốc hội. Hầu hết các ý kiến của cử tri đều bày tỏ vui mừng trước thông tin Quốc hội thực hiện lấy phiếu tín nhiệm đối với những người giữ chức vụ do Quốc hội hoặc HĐND bầu hoặc phê chuẩn.

Tuy nhiên, họ cho rằng, trong 3 mức độ để đánh giá cán bộ là “tín nhiệm”, “tín nhiệm cao” và “tín nhiệm thấp” thì những người bỏ phiếu thường có tư tưởng “dĩ hòa vi quý” sẽ bỏ phiếu ở mức độ “tín nhiệm” vì không ảnh hưởng đến ai. Cử tri yêu cầu người bỏ phiếu tín nhiệm cần tập trung và thể hiện rõ quan điểm của mình, không bị chi phối bởi người khác và không thiên vị cho bất cứ ai.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Không ai có quyền đoán cấm báo chí chống tham nhũng. Ảnh: Tá Lâm

Cử tri Phạm Thị Nga (phường Bến Thành) cho rằng, việc bỏ phiếu tín nhiệm rất được lòng tin của người dân. Tuy nhiên, bà băn khoăn, trong thực tế bỏ phiếu tín nhiệm còn thể hiện sự vận động, có thể xảy ra mua chuộc, tiêu cực, mua lá phiếu tín nhiệm.

Trả lời cử tri, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho biết, việc lấy phiếu tín nhiệm hàng năm đối với các nhân sự cấp cao là một việc làm cụ thể trong tổng thể những giải pháp chống tham nhũng. “Việc này nếu làm tốt, đúng đắn, hiệu quả thì chắc chắn sẽ xoay chuyển tình thế”, ông Trương Tấn Sang nói.

Chủ tịch nước nhấn mạnh, mỗi người cầm lá phiếu phải có trách nhiệm đầy đủ, khách quan, công tâm, vì sự nghiệp của đất nước chứ không phải vì lợi ích cá nhân hay vì cái ghế của mình đang ngồi.

“Nếu vì cái ghế mình đang ngồi thì chế độ sẽ suy vong. Muốn chế độ vững bền thì người cầm lá phiếu phải đầy trọng trách”, ông khẳng định.

Theo Chủ tịch nước, chất lượng lá phiếu phụ thuộc vào người đại biểu Quốc hội.

“Cử tri là những người bầu ra đại biểu Quốc hội nên cử tri cũng phải có trách nhiệm đòi hỏi đại biểu làm đúng ý chí của mình. Còn nếu không thực hiện ý chí đó là không còn tư cách đại biểu nữa. Tôi hy vọng rằng, các vị đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND trên cả nước đừng để mất lòng tin của dân khi họ đã bỏ phiếu cho mình”, ông nói.

Không ai có quyền cấm báo chí chống tham nhũng 

Ngoài bỏ phiếu tín nhiệm, vấn đề chống tham nhũng một lần nữa được cử tri quận 1 bức xúc gay gắt. Họ cho rằng, Quốc hội đã nhất trí thành lập Ban chỉ đạo TƯ về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, do Tổng bí thư đứng đầu, liệu có làm an lòng dân không, bởi vì từ trước đến nay “nói hoài, nói mãi” mà vẫn không đẩy lùi được.

Cử tri Nguyễn Thị Hiệp (phường Bến Thành) nhắc lại lời Chủ tịch nước khi trả lời cử tri quận 1 trong một lần tiếp xúc trước đây rằng, vấn nạn tham nhũng chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”. “Nhưng hôm nay, vấn nạn này đã phổ biến, không còn là con sâu làm rầu nồi canh nữa mà là nồi canh sâu. Chủ tịch nước có biện pháp gì để giải quyết vấn đề này?”, cử tri Hiệp nói.

Hay như cử tri Trần Văn Lân cho rằng, “nhóm lợi ích” cũng là biểu hiện của tham nhũng. Tuy nhiên, cách xác định “nhóm lợi ích” này chưa được cụ thể hóa. “Tôi đề nghị, khoa học hóa nhóm lợi ích để bắt bệnh”, ông Lân nói.

Còn cử tri Phạm Thị Nga (phường Bến Thành) đề nghị, nên rộng mở quyền cho báo chí viết bài về chống tham nhũng. “Nếu phát hiện thấy tham nhũng, tiêu cực thì Đảng và Nhà nước phải tiếp thu và có biện pháp xử lý ngay”, bà Nga nói.

Trả lời cử tri, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho biết, kênh thông tin báo chí rất quan trọng trong việc phát hiện những vụ tham nhũng, lãng phí. “Gần đây, tôi nghe anh em than vãn là kênh này không được coi trọng lắm và cũng nghe nói, đồn thổi ông A, ông B, ông C ra lệnh cấm đoán. Không ai có quyền. Nếu cấm là phải nhân danh cái gì và phải căn cứ đạo luật nào đã quy định thì mới được quyền”, Chủ tịch nước khẳng định.

Còn những trường hợp đấu tranh, tố cáo tham nhũng bị trù úm, trù dập, ức hiếp, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho rằng, trong trường hợp đó phải đấu tranh lại. “Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người chứ không thể trù úm cả dân tộc này”, Chủ tịch nước nhắc lại.

Tá Lâm

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/98526/-bo-phieu-vi-cai-ghe–che-do-se-suy-vong-.html

CỜ VÀNG CHỐNG CỘNG: NÓI NHƯ RỒNG LEO, LÀM NHƯ MÈO MỬA
Không ngạc nhiên gì báo chí của bọn cờ vàng CCCĐ ở hải chỉ là một phương tiện tuyên truyền chống Việt Nam Mà, đã tuyên truyền thì theo quan điểm của trùm phát xít đức quốc xã Goebbels là phải dùng những xảo thuật như ngụy biện, nhồi sọ, và nói láo. Nói láo càng trơ trẽn càng tốt.

Nói trắng thành đen (và ngược lại), càng khó tin càng tốt. Đó là “triết lí” nên tảng cho tuyên truyền của báo chí chống cộng ở hải ngoại .
Nói láo đã trở thành một đặc tính ăn sâu vào xương cốt trong giới báo chí cờ vàng CCCĐ . Trung thành với quan điểm “Đổi trắng thành đen ” của họ, bọn bồi bút cờ vàng không hề tỏ ra ngượng ngùng khi bịa chuyện. Chúng ta đã thấy trường hợp Chẳng hạn như chúng không thấy xấu hổ khi nói một cách “vô tư” rằng : Việt Nam bán đất , bán biển cho trung Quốc. Bọn cờ vàng CCCĐ không thấy mình ngu xuẩn khi nói rằng để Trung Quốc đánh chiếm Việt Nam xong chúng sẽ đánh Trung Quốc sau ?? . Thật là một lũ người điên loạn về đầu óc mới nghĩ ra những điều quái đản như vậy .
Thông thường nói láo thường mất khôn nên ngay cả giới được gọi là “trí thức” cờ vàng cũng tỏ ra rất đần độn trong lập luận.. Bọn trí thức CCCĐ này tổ chức các cuộc được gọi là “Hội thảo” nổ vang trời nào là ” Hội thảo khẩn cấp về tình hình Việt Nam” – “Hội thảo về Trường sa- hoàng sa”- ” Hội thảo về lật đổ chế độ công sản Việt Nam” .” Tuyên cáo về việc trung quốc trang chấp biển đông “..vv và vv.. . Văn từ và chữ nghĩa của các ông ” Trí ngủ” này cho thấy các vị là các người rất nghèo nàn về ý tưởng và chữ nghĩa. Mà khi đã nghèo nàn ý tưởng và chữ nghĩa thì đó là hệ quả của sự ngu dốt và bất tài.
Khi người nghe những câu “nói như rồng leo ” của bọn cờ vàng CCCĐ Thật tình ta không hiểu nổi là những lập luận đó lại được phun ra từ những người được gọi là “cờ vàng yêu nước” ? những ý tưởng cực kỳ hoang tưởng , cực kì ngu xuẩn và vô giáo dục đến như thế, chứ nói gì đến những câu vô cùng thô tục của đám người thất học trong đám cờ vàng CCCĐ . Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có thể không nên ngạc nhiên, và đó cũng là một điều hay. Cái hay là nó cho mọi người thấy tính lưu manh và hành xử côn đồ của cờ vàng chống cộng không chỉ trong các cuộc biểu tình chống phá đất nước Việt Nam mà còn ngay cả trong cái gọi là ” Hội thảo” các ” tuyên cáo” các danh xưng ” hội đoàn “. Một lần nữa chứng minh rằng cờ vàng CCCĐ là một gã lưu manh đần độn .
Chúng ta nhận thấy rằng, “quy trình chế tác” ra các loại thông tin của cờ vàng CCCĐ và một số cá nhân hoặc nhóm người được gọi là các “nhà dân chủ” ở trong nước , thực hiện một cách xảo quyệt, mang tính chất dẫn dụ đối tượng đọc tới mục tiêu mà chúng luôn muốn nhắm tới là đòi thay đổi thể chế VN theo hướng đa nguyên, đa đảng , thay đổi đường lốichính trị, kinh tế, văn hóa… Chúng chuẩn bị “chế tác” công phu và bài bản như vậy, loại thông tin này đã từng khiến không ít những trí thức trong nước ( thực chất đó là những kẻ cơ hội) “xám hối” về lòng yêu nước mà tiếp tay cho kẻ thù của đất nước, của dân tộc phá hoại sự đồng tâm nhất trí, trên dưới một lòng vì sự nghiệp xây dựng, phát triển và bảo vệ Tổ quốc.
Cờ vàng CCCĐ lấy tư cách gì mà đòi dân chủ cho Việt Nam ?
Những ngày gần đây, bọn cờ vàng CCCĐ ra sức xuyên tạc quan điểm, chủ trương, chính sách Nhà nước Việt Nam , phủ nhận những thành tựu mà nhân dân VN đã đạt được , lợi dụng các vấn đề “dân tộc”, “tôn giáo”, “dân chủ”, “tự do báo chí”, những tiêu cực trong xã hội để chống phá, vu cáo Việt Nam vi phạm dân chủ. Ngợi ca, kích thích chủ nghĩa tự do, thực dụng. Những quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” cùng với những luận điệu bóp méo sự thật “Việt Nam vi phạm dân chủ”, “mất dân chủ”, vu khống Đảng Cộng sản Việt Nam là “trở lực” cho việc thực hiện dân chủ… Bọn cờ vàng CCCĐ kết hợp với các phần tử được chúng gọi là “phản tỉnh” trong nước liên tiếp tung ra các chiêu bài trong cái gọi là ” chiến dịch diễn biến hoà bình” lại rộ lên như nấm độc sau cơn mưa với những sắc thái mới.

Để tránh né sự thật là VN đang hoà nhập với trào lưu tiến bộ thế giới , những thành tựu vô cùng to lớn đạt được trong công cuộc đổi mới, “dàn đồng ca” của bọn cờ vàng CCCĐ lại “chuyển gam” tập trung tấu lên bản nhạc chung quanh cái gọi là “những vấn nạn trong nước” với những suy diễn, qui chụp võ đoán khi cho rằng: “người dân bất mãn với chính phủ”; rằng nhà cầm quyền cộng sản VN đang đàn áp thẳng tay bắt giữ các nhà vận động nhân quyền , bloggers , những người biểu tình… vv..Xuyên tạc vu cáo vốn là bản chất của cố hữu của đám cờ vàng CCCĐ , song điều cần vạch mặt cái “nghệ thuật” phớt lờ những ý kiến đánh giá của các tổ chức quốc tế, các nhà nghiên cứu đang bàn luận về chính những điều họ nêu ra một cách ấu trĩ và ngu muội.
Trong chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá nhà nước Việt Nam bọn cờ vàng CCCĐ thường nhằm vào những phần tử được coi là trí thức trong nước tìm cách lôi kéo , tài trợ , tâng bốc . Đến lượt mình, số trí thức này, tùy theo trình độ mà “chế tác” cho ra lò các loại thông tin vu khống- phóng đại khác, phát tán ra toàn xã hội. Nói tóm lại, những kẻ tự xưng hay được các nhóm chống Việt Nam phong cho cái nhãn hiệu “nhà dân chủ” ở trong nước và hải ngoại chỉ toàn là một phường chạy theo đuôi những thế lực ngoại bang để phản dân hại nước. Họ mang ảo tưởng làm đối lập, nhưng chẳng ai ủng hộ chúng.
Bọn cờ vàng CCCĐ có hiểu rằng – lịch sử nhân loại và ở cấp độ đặc trưng cơ bản, phân biệt giữa con người với phần còn lại của thế giới, nhu cầu về tự do được xem là một thuộc tính của loài người, là một quyền tự nhiên của con người. Không có tự do thì không có khám phá, không có phát minh sáng chế, không có phát triển …vv… Nhưng ở bình diện cá nhân trong cộng đồng thì nhu cầu về tự do không thể không bị hạn chế vì những lợi ích nhiều mặt của quốc gia, dân tộc, trước hết là ở sự ổn định xã hội – mà thiếu nó thì mọi phát minh, sáng tạo đều trở nên vô nghĩa. Cuộc sống còn chỉ ra rằng, quyền tự do của người này nếu không có những hạn chế nhất định thì có thể xâm hại đến quyền, lợi ích của người khác, trước hết đó là nhân phẩm, danh dự của họ.Vì không hiểu rõ căn nguyên của tự do- dân chủ bọn cờ vàng CCCĐ đã hành động như một lũ vô tri .
Trong khi nhiều người VN ở hải ngoại có trái tim tâm huyết với đất nước đang góp sức mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước theo dõi những chuyển biến tình hình chính trị xã hội thế giới và Việt Nam, thì bọn cờ vàng CCCĐ tổ chức hoạt động hành lang gây áp lực để quốc tế lên tiếng ủng hộ những kẻ gây rối an ninh chính trị gây bất ổn trong nước, những kẻ đó đang bị pháp luật VN trừng trị . Nhưng kết quả như thế nào thì chúng tự khắc biết .
Cờ vàng CCCĐ có hiểu được rằng : mọi hành vi, cho dù xuất phát từ những động cơ rất trong sáng, nhưng vô hình trung tạo ra sự phân tâm hoặc bất ổn xã hội, gây trở ngại cho việc củng cố tiềm lực, triển khai chính sách đối ngoại đa dạng hóa, đa phương hóa đều có thể làm cho sức mạnh dân tộc bị suy yếu, chỉ có lợi cho những người muốn thấy một nước Việt Nam yếu và chia rẽ. Đó là chưa kể một số kẻ mưu toan “đục nước béo cò”, lợi dụng nhiệt huyết của các tầng lớp nhân dân để phục vụ cho những tính toán riêng của họ”.
Vậy là, bọn cờ vàng CCCĐ những kẻ chuyên nghề lu loa, kích động, xuyên tạc , bôi nhọ đã và đang sử dụng mọi “ngón nghề” để phá hoại chính sách đối ngoại và đối nội của Việt Nam, nhưng kết cục chúng đang luẩn quẩn đi vào “ngõ cụt” , hành động của chúng không thể chấp nhận được . Có bao giờ cờ vàng CCCĐ tổ chức một cuộc gọi là “Hội thảo-tổng kết thành quả 37 năm chống cộng sản và tay sai” như các vị gào thét chưa ? kết quả là gì ? một con số không to tướng phải không ? . Thật đúng như câu châm ngôn dành cho cờ vàng CCCĐ là : “Nói như rồng leo , làm như mèo mửa” quả không oan chút nào .

Kiểu mua bán quái đản của Trung Quốc

Cách đây hơn 10 năm, phong trào “giết trâu lấy móng” diễn ra rầm rộ vì lúc bấy giờ giá của bốn cái móng bằng giá… của cả một con trâu khi bán cho thương lái Trung Quốc. Tuy nhiên, việc mua bán bất thường đó vẫn tiếp diễn với đủ các mặt hàng từ tăm tre, gỗ sưa, đỉa…

Đầu tháng 9, hàng loạt người dân tại huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn bất ngờ đổ xô lên rừng đào rễ cây sim về bán “giá cao” và người mua không ai khác chính là thương lái Trung Quốc. Ban đầu chỉ những người thường xuyên đi rừng tiện thì đào về, còn hiện nay việc đào rễ sim đã trở thành “phong trào”.

Hiện nay, thương lái Trung Quốc đang mua rễ sim với mức giá “khá hời” là 2.500đ/kg. Với mức giá đó cộng với “năng suất” đạt gần 100kg/ngày, nhiều người dân có thể bỏ túi gần 250.000đ/ngày mà không tốn quá nhiều sức.

Bị hấp dẫn bởi công việc “làm chơi – ăn thật”, việc càng có nhiều người dân tham gia đào rễ cây sim là điều dễ hiểu. Ước tính mỗi ngày thương lái Trung Quốc “gom” hàng chục tấn rễ sim.

Theo kỹ sư Hoàng Lê Minh (Công ty CP Giống lâm nghiệp vùng Đông Bắc), để có một cây sim trưởng thành phải mất trên 10 năm, vậy mà trong vòng một tháng, hàng vạn cây sim bị tận diệt. Chưa dừng ở đó, việc đua nhau đào rễ cây sim còn gây thiệt hại môi trường sinh thái cho cả một vùng.

Ông Lương Văn Lượng, Phó bí thư Đảng ủy xã Tĩnh Bắc, cho biết: “Do cái lợi trước mắt, nhiều nhà huy động con cháu tham gia lên đồi đào rễ sim làm tan hoang núi đồi, để lại những, đổ ngã kèm theo đó là các hố sâu chi chít, nối dài đến tận biên giới”.

Cửa khẩu Móng Cái
Việc phá hủy các rừng sim trên diện rộng còn dẫn đến tình trạng xói mòn đất, giảm khả năng ngăn nước từ thượng nguồn đổ về, làm tăng nguy cơ xảy ra lũ quét. Ngoài ra, còn ảnh hưởng gián tiếp đến các hoạt động kinh tế – xã hội, môi trường, an ninh, trật tự.

Ngoài tác dụng giữ đất, chống xói mòn, và giữ nguồn nước, cây sim còn có giá trị rất lớn về y học. Sim là một loại dược liệu quý, rễ, lá, quả, đều chữa được các bệnh viêm dạ dày, viêm gan, phong thấp, đau khớp.

Cửa khẩu Tân Thanh
Trong khi đó, thương lái Trung Quốc chỉ thu mua rễ cây sim, còn thân, quả và lá thì bỏ. Đáng nói hơn, việc mua rễ sim nhắc Việt Nam về bài học “tăm tre” Trung Quốc.

Năm 2010, thương lái Trung Quốc thu mua hàng ngàn tấn tre Việt Nam để làm “tăm tre giá rẻ” rồi xuất khẩu sang Việt Nam. Thế nên, chưa ai biết trước được liệu rễ sim sẽ được thương lái Trung Quốc thu mua như nguồn nguyên liệu, rồi xuất khẩu “thảo dược từ rễ sim vào lại Việt Nam?

Việc thu mua rễ sim chỉ là một mắt xích nhỏ trong chuỗi thương mại “bất thường” của thương lái Trung Quốc như: mua mèo, móng trâu, râu ngô, hay gần đây nhất là vụ mua đỉa với một số lượng lớn, giá cao. Điểm chung từ các thương vụ này là thương lái Trung Quốc dùng giá “trên trời”, thậm chí mua những sản phẩm mà không ai nghĩ có thể bán được.

Kích thích đúng “điểm yếu” của người dân là giá cả, thương lái Trung Quốc vận động được nguồn cung “khổng lồ” từ làn sóng người khai thác ngày càng cao. Khi lượng cung ồ ạt chuyển về thì thương lái Trung Quốc đồng loạt bỏ về nước, để lại hậu quả về bất ổn kinh tế, xã hội mà chỉ người dân Việt Nam gánh.

Việc các thương lái Trung Quốc tung hoành tại các tỉnh phía Đông Bắc cho thấy rõ sự yếu kém trong công tác quản lý lao động nước ngoài tại Việt Nam.

Theo Mục a, Khoản 1, Điều 9 của Nghị định 34 Chính phủ quy định về tuyển dụng và quản lý người nước ngoài làm việc tại Việt Nam: “Người nước ngoài làm việc tại Việt Nam với thời hạn dưới 3 (ba) tháng thì không cần giấy phép”.

Đối chiếu thực tại, những chiêu trò thương lái Trung Quốc tung ra chỉ trong “tích tắc” và 3 tháng đã là quá đủ. Thế nên khâu quản lý đầu vào các thương lái Trung Quốc cần phải xử lý mạnh tay.

 

(Theo Doanh nhân Sài Gòn)

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/92909/kieu-mua-ban-quai-dan-cua-trung-quoc.html

Đã 17 năm rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy xúc động và không thể quên được giọng nói ấm áp, lắng sâu mà đầy chí quyết, gương mặt kiên nghị mà hiền, dễ gần gũi của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Ông có tên thường gọi là Sáu Dân thật là xứng đáng, ông Sáu vì Dân. Lần ấy, ông tỏ ra rất khinh miệt và phản đối cái thói “vừa ăn cướp vừa la làng”, đồng thời chỉ đạo ngay việc cần sớm giải quyết quyền lợi chính đáng và hợp pháp cho người dân oan đi khiếu kiện.

Ngày ấy tôi nhận được lá đơn kêu oan của bà Lê Phước Huệ. Đọc lá đơn viết tay đầy lỗi chính tả và trình bày lộn xộn, tôi không hiểu hết nội dung bà muốn nói gì , nên phải đến trực tiếp gặp bà để tìm hiểu sự viêc.

Bà Lê Thị Huệ là vợ ông Nguyễn Văn Tăng tức Tư Tăng, anh hùng quân đội. Nói chính xác là vợ hai vì khi tập kết ra Bắc, ông Tư Tăng đã lấy vợ, khi về miền Nam chiến đấu ông gặp bà Huệ trong đường dây liên lạc điệp báo, hai người lấy nhau và sinh được một con trai.

Bà Lê Phước Huệ có ngưới anh ruột tên T, không lập gia đình, đã mua mấy ngàn mét vuông đất ở núi Nhỏ (Vũng Tàu) để trồng vườn và lập một cái am để tu tại gia. Ông T, được chế độ cũ cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, đất đàng hoàng và đã sống ở đây hàng chục năm. Sau giải phóng một người bạn tên K, đến xin ở nhờ. Thấy bạn đang gặp hoạn nạn nên ông T đồng ý nhận vào làm vườn trả lương hàng tháng. Dần dần ông K đưa vợ con vào ở và sau đó nhập luôn hộ khẩu vào nhà ông T. Ông T rất tin bạn nên không quan tâm chuyện đó. Khi lâm bệnh biết không qua khỏi ông T làm di chúc cho em gái là bà Lê Phước Huệ thừa kế toàn bộ nhà đất theo luật định.

Khi ông T mất, bà Huệ đến kế thừa phần nhà cửa, đất đai theo di chúc ông T để lại thì bị ông K chống đối. Vụ tranh chấp dân sự sắp tới hồi kết thúc. Biết mình sẽ thua nên ông K móc nối với mấy vị chức quyền và Uỷ ban nhân dân thành phố Vũng Tàu ra quyết định thu hồi toàn bộ mấy ngàn mét vuông đất cùng cái am với lý do “đất của chùa giao cho giáo hội Phật giáo quản lý”. Bà Lê Phước Huệ đội đơn đi khắp nơi nhưng không ai bênh vực, giúp đỡ bà. Chính quyền Vũng Tàu tổ chức cưỡng chế ném cả giường chõng của mẹ con bà xuống biển. Người ta còn nói bà không phải là chiến sỹ biệt đông, cũng không phải vợ ông Tư Tăng mà là một “hạ sỹ quan ngụy” và kiến nghị thu hồi tấm huân chương đã cấp cho bà.

Tôi tìm gặp những người cùng đơn vị với ông Tư Tăng để xác minh lý lịch và mối quan hệ của bà Huệ là đúng sự thật. Tôi đến Giáo hội Phật giáo Việt Nam, được biết ông T không phải nhà sư và nơi ông thờ pho tượng Phật ở núi Nhỏ chỉ là cái am chứ không phải ngôi chùa, và đây là tài sản riêng của ông không phải của tôn giáo như Uỷ ban nhân dân than thành phố Vũng Tàu ra quyết định thu hồi.

Bài phóng sự điều tra của tôi được đăng trên báo Tiền Phong và ngay lập tức bị Uỷ ban nhân dân thành phố Vụng Tàu lúc đó phản ứng gay gắt. Một số tờ báo hùa theo, bảo tôi ăn tiền của bà Lê Phước Huệ để đòi đất giúp bà ấy.

Tôi viết tiếp mấy bài báo đưa ra bằng chứng bà Huệ là chiến sỹ biệt động Sài Gòn, và nhà đất bà được hưởng thừa kế là hợp pháp, đồng thời tôi khẳng định chưa từng uống một ly cà phê của bà Huệ mà ngược lại, khi thấy bà bị giải tỏa còn biếu bà 500 .000 đồng vì thấy bà rất tội nghiệp. Nhưng, những bài báo của tôi gửi ra tòa soạn ở Hà Nội đều bị ông Dương Xuân Nam ách lại không cho đăng. Có lần Phó tổng biên tập kiêm thư ký tòa soạn Lương Ngọc Bộ đã dàn bài dàn trang, nhưng Dương Xuân Nam vẫn ra lệnh bóc đi. Bởi vì lãnh đạo Vũng Tàu đã ra Hà Nội trực tiếp gặp Tổng biên tập, và một quan chức ở báo Bà Rịa Vũng Tàu là đồng hương của Dương Xuân Nam, đã gọi điện cho ông. Họ gặp nhau, nói với nhau như thế nào tôi không biết, chỉ biết ông Dương Xuân Nam tỏ thái độ rất căng thẳng đối với tôi và yêu cầu tôi viết tường trình, kiểm điểm.

Tôi không hiểu bằng cách nào mà Thủ tướng Võ Văn Kiệt biết chuyện đó. Một buổi sáng tôi đang ở cơ quan thì ông Quốc Tuấn, trợ lý của Thủ tướng gọi điện cho tôi Ông Tuấn nói: “Tớ hỏi mãi mới có số điện thoại của cậu. Anh Sáu muốn nghe chuyện đất đai của bà Huệ ở Vũng Tàu, cậu có thể nói cho anh nghe được không?”.

Tôi nói: “Vậy thì hay quá ! Anh nói anh Sáu cho em gặp vào lúc nào?”.

Ông Tuấn nói để hỏi anh Sáu rồi báo lại. Khoảng 10 giờ ông Tuấn bảo tôi đúng 1 giờ đến dinh Thống Nhất gặp Thủ tướng. Ông Tuấn nói thêm: “ Cậu chuẩn bị tài liệu thật chính xác và ngắn gọn để báo cáo với anh Sáu trong vòng 40 phút, vì 2 giờ anh Sáu phải chủ trì Hôi nghị ”.

Theo lời ông Tuấn đúng một giờ tôi có mặt ở dinh Thống Nhất và đã thấy Thủ tướng Võ Văn Kiệt đứng đợi ở cầu thang tiền sảnh. Ông cười bắt tay tôi và kéo tôi ngồi ngay ở bâc cầu thang bảo: “Anh Sáu muốn nghe việc cưỡng chế đất của bà Lê Phước Huệ. Em biết đến đâu cứ nói hết”. Tôi báo cáo với Thủ tướng toàn bộ sự thật về vụ tranh chấp nhà đất giữa bà Lê Phước Huệ với ông K, và viêc Uỷ ban nhân dân thành phố Vũng Tàu ra quyết định thu hồi đất …. Thủ tướng chăm chú lắng nghe và bảo ông Tuấn ghi chép cẩn thận.

Nghe xong Thủ tướng chau mày nói: “Đã cướp đất của người ta mà còn la làng, tệ thiệt !”. Ông lắc lắc đầu theo thói quen rồi bảo tôi: “ Em về viết ngay bài báo, nói ý kiến của Thủ tướng là phải trả lại đất cho bà Lê Phước Huệ”.

Tôi sợ Thủ tướng nói miệng rồi quên lại khổ mình nên nói “Dạ thưa anh Sáu !”. Tôi vừa nói vậy thì ông Sáu Dân hiểu ý, bảo: “Em đưa sổ tay đây anh Sáu viết cho mấy chữ ”. Tôi đưa quyển sồ ghi chép cho Thủ tướng, ông đặt lên đấu gối viết 11 chữ “Phải trả ngay nhà đất lại cho bà Lê Phước Huệ”. Ông gạch chân hàng chữ đó rồi ký tên Võ Văn Kiệt ngay bên dưới. Tôi nói nhỏ với ông Tuấn “Thủ tướng ký lệnh ở ngay cầu thang ”. Ông Sáu Dân nghe được phá lên cười và nói: “ Có lợi cho dân thì ký ở chỗ nào mà chẳng được!”

Tôi phóng như bay về cơ quan và chúi đầu vào viết bài báo với cái tít: “Phải trả ngay nhà đất cho bà Lê Phước Huệ”. Viết xong tôi mời ông Trần Quang, Trưởng Ban đại diện báo Tiền Phong tại thành phố Hồ Chí Minh duyệt. Ông Trần Quang còn phải xác nhận có hàng chữ do đích thân Thủ tướng Võ Văn Kiệt viết và ký tên gửi ra Tòa soạn ngoài Hà Nội, có thế thì ông Dương Xuân Nam mới cho đăng. Mấy hôm sau Tổng Biên tập Nam điện vào biểu dương tôi và không nhắc đến việc bắt tôi kiểm điểm trước đó.

Ông Võ Văn Kiệt ra đi đã hơn 4 năm rồi, nhưng quan điểm tư tưởng, đạo đức, lối sống, tác phong làm việc và nhất là tấm lòng vì dân của ông sẽ còn lại như một dấu ấn khó phai.

MINH DIỆN (BLOGPOST)

nguồn

– Giang hồ hiểm ác
không bằng mạng lag thất thường 

– Phận làm trai gõ phím bình thiên hạ.
Thân anh hùng click chuột định giang sơn 

– Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời chơi Net không vương tơ tình

– Đang đi trên đường. Bỗng thấy bất thường.
Úp mặt vào tường. Lại thấy… bình thường

– Trái tim em chỉ 2 lần mở cửa.
Đón anh vào và tống cổ anh ra

– Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con ****.
Lác đác đằng sau chổi lông gà 

– Tình yêu là vĩnh cửu.
Và chỉ duy nhất một thứ được phép thay đổi.
Đó là người yêu

– Cần bán gấp nhà 3.000 m2, tường chống đạn, nhiều phòng, an ninh tốt, có camera, công an tuần 24/24. Địa chỉ: Nhà tù bộ công an. Giá thương lượng

– Xin thề : tôi với anh kết nghĩa anh em , tuy không sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày , nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm.

– Thuý Kiều là người rất thương bồ , trước khi ra đi còn đưa tiền cho Kim Trong , bằng chứng : ” Trăm nghìn lạy gửi tình quân ” <– trích truyện Kiều.

– Định nghĩa mới về vợ : ” học dốt nói ngông , đi chơi lông bông , mồm thì khoác lác , mua sắm nát đời , mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý ” 

– Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia … ôm.

– Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau , còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.
– Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân : chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.

– Nếu bạn lật một cái bình lại thì nó sẽ không có chỗ để cắm hoa, nếu xem xuống phía dưới thì bạn sẽ phát hiện một điều rất hay : ” nó cũng không có cả đáy ”

– Nếu có ai đó khen bạn ” bạn có ½ là đẹp , ½ còn lại là tài năng , gộp lại thì vừa đẹp vừa tài năng ” , bạn hãy coi chừng { ½ đẹp tức là ½ đó không có chút chất xám nào , ½ tài năng , tức là ½ đó không có chút sắc đẹp nào –> hợp lại hoá ra bạn là một con người vừa xấu vừa ngu đó sao }

– Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng.

– Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại.
– Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ.

– Phụ nữ đem lại niềm vui nhưng không phải lúc nào cũng vậy , còn thuốc lá thì lúc nào cũng có khói.

– Nhục không phải là nghèo khó , nhưng nghèo khó thì thật là nhục. 

– Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói ” Anh yêu em ”

– Đằng sau sự thành công của một người đan ông luôn có hình bóng của một người đàn bà , và đằng sau sự thất bại của một gười đan ông là một người đàn bà thật sự .

– Thể thao là có hại . Nếu ta sống được thêm 10 năm nhờ luyện tập thì ta cũng mất 15 năm vào các buổi tập luyện đó.

– Tại sao chỉ có danh hiệu bà mẹ việt nam anh hùng mà không có danh hiệu ông bố việt nam anh hùng nhỉ ? .
– Tình yêu là bất tử , chỉ có người yêu là thay đổi.

– Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé.

– Một người vợ tốt luôn tha thứ cho chồng khi cô ta sai.

– Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình … thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai .

– Con đường ngắn nhất để đi từ một trái tim đến 1 trái tim là con đường truyền máu.

– chân lý là mặt trời chói lọi . Nếu bạn không nghiên cứu về nó thì đừng có điên mà nhìn vào nó .
Theo lý thuyết thì Lý thuyết không khác với thực tế là mấy , nhưng thực tế thì thực tế khác xa lý thuyết. 

– Thuoc la co hai suc khoe == hút thuốc lá thì ta có được đến 2 sức khoẻ dại gì mà không hút.

– Lương tâm là cái gì đó cảm thấy tổn thương trong khi các phần khác của cơ thể cảm thấy dễ chịu.

– Lương tâm là cái buộc ta phải kể hết mọi bí mật cho người tình trước khi có ai đó mách.

– Thà sống hèn còn hơn chết dại.

– Bạn có thể mua một người trung thực không ? Không ! nhưng bán một người như vậy dễ hơn .

– Khi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao , khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng , khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ , và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm ca … ve.
– Bia độc hơn rượu , bằng chứng trên thế giới chỉ có ” mộ bia ” mà không có ” mộ rượu ”

– Đàn ông không khóc là đàn ông nhút nhát (không dám làm gì (khóc) là nhút nhát rồi).

– Không có gì tiết kiệm thời gian và tiền bạc hơn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

– Một người phụ nữ toàn diện : sáng diện , trưa diện , chiều diện , tối diện.

– Thiếu nữ là chữ viết tắt của thiếu … nữ tính. 

– ” Quân với dân như cá với nước ” Nước thì nuôi sống cá còn cá thì ị vào nước.

– Phim sạch là phim trong sáng . Phim sạch là phim mà diễn viên lúc nào cũng ở trạng thái sạch sẽ và được người khác liếm láp cho sạch.

– Trăm lời anh nói không bằng làn khói a còng @

– Rõ ràng là trên đời này không có gì là rõ ràng

– Vì tao chắc chắn là trên đời này không có gì là chắc chắn.

– Cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng hứa gì cả.

– Tôi đã nói “không” với ma túy, nhưng tụi nó không chịu nghe

– Luôn luôn nhớ rằng bạn là duy nhất … giống như những người khác

– Luôn cố gắng khiêm tốn, và hãy lấy làm … tự hào về điều đó 

– Khổ quá, sướng không chịu nổi

– Đừng tự ti vì mình nghèo mà vẫn giỏi mà hãy tự hỏi tại sao mình giỏi mà mình vẫn nghèo.

– Sáng soi, trưa đánh, chiều chờ
Cầm tờ kết quả cứ đờ mặt ra.

– Điều tuyệt đối nhất chính là tất cả chỉ là tương đối

(Sưu tầm)

VÌ SAO MỸ IM LẶNG KHI TRUNG QUỐC CHIẾM HOÀNG SA TỪ TAY VNCH

Qua cuốn “Kỷ yếu Hoàng Sa” do UBND huyện Hoàng Sa (Đà Nẵng) và NXB Thông tin – Truyền thông xuất bản tháng 1/2012 và cuốn “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” (NXB Sự thật, 1979), người ta càng hiểu rõ việc Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa là kết quả của một sự mua bán bẩn thỉu trên lưng nhân dân Việt Nam!

VIỆT NAM TRONG CHÍNH SÁCH ĐÔNG NAM Á CỦA TRUNG QUỐC

Theo sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” (1979), Đông Nam Á là hướng bành trướng cổ truyền trong lịch sử Trung Quốc, là khu vực mà từ lâu một số lãnh đạo cực đoan của nước CHND Trung Hoa ước mơ thôn tính. Ý đồ bành trướng của Trung Quốc đặc biệt lộ rõ ở câu nói của Chủ tịch Mao Trạch Đông trong cuộc hội đàm với đại biểu Đảng Lao động Việt Nam ở Vũ Hán năm 1963: “Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam Á”!

Cũng trong dịp này, Mao Trạch Đông so sánh nước Thái Lan với tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc về diện tích thì tương đương nhưng về số dân thì tỉnh Tứ Xuyên đông gấp đôi, và nói rằng Trung Quốc cần đưa người xuống Thái Lan để ở. Đối với nước Lào đất rộng, người thưa, Mao Trạch Đông cũng cho rằng Trung Quốc cần đưa người xuống Lào để ở…

Mao Trạch Đông còn khẳng định trong cuộc họp của Bộ Chính trị BCH TƯ ĐCS Trung Quốc, tháng 8/1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore… Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản… xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy… Sau khi giành được Đông Nam Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh cua chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô – Đông Âu, gió đông sẽ thổi bạt gió tây”.

So với các khu vực khác trên thế giới, Đông Nam Á là khu vực mà Trung Quốc có nhiều điều kiện thuận lợi nhất, có nhiều phương tiện và khả năng nhất để thực hiện chính sách bành trướng và bá quyền nước lớn của mình. Cho nên hàng chục năm qua, những người lãnh đạo CHND Trung Hoa đã dùng nhiều thủ đoạn để thực hiện chính sách bành trướng ở khu vực này, tạo điều kiện cho chiến lược toàn cầu của họ.

“Họ xây dựng lực lượng hạt nhân chiến lược, phát triển lực lượng kinh tế, đe dọa bằng quân sự và hứa hẹn viện trợ về kinh tế để mua chuộc, lôi kéo hoặc gây sức ép với các nước ở khu vực này, hòng làm cho các nước đó phải đi vào quỹ đạo của họ. Họ xâm phạm lãnh thổ và gây ra xung đột biên giới, dùng lực lượng tay sai hoặc trực tiếp đem quân xâm lược, hòng làm suy yếu để dễ bề khuất phục, thôn tính nước này, nước khác trong khu vực. Họ không từ bất kỳ một hành động tàn bạo nào, như họ đã dựng lên tập đoàn Pol pot – Ieng Sary thực hiện chính sách diệt chủng ở Campuchia… để phục vụ cho chính sách bành trướng và bá quyền của họ.” (Sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua – 1979).

Cũng theo sách này, Việt Nam có một vị trí chiến lược ở Đông Nam Á. Trong lịch sử, phong kiến Trung Quốc đã nhiều lần xâm lược hòng thôn tính Việt Nam, dùng Việt Nam làm bàn đạp để xâm lược các nước khác ở Đông Nam Á. Khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, những người lãnh đạo Trung Quốc âm mưu nắm Việt Nam để nắm toàn bộ bán đảo Đông Dương, mở đường đi xuống Đông Nam Á.

Trong cuộc gặp gỡ giữa đại biểu 4 ĐCS Việt Nam, Trung Quốc, Indonesia và Lào tại Quảng Đông tháng 9/1963, Thủ tướng Chu Ân Lai nói: “Nước chúng tôi thì lớn nhưng không có đường ra, cho nên rất mong Đảng Lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam Á”!

Sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” (1979) nêu rõ: “Để làm suy yếu và nắm lấy Việt Nam, họ ra sức phá sự đoàn kết giữa ba nước Đông Dương, chia rẽ ba nước với nhau, đặc biệt là chia rẽ Lào và Campuchia với Việt Nam. Đồng thời họ cố lôi kéo các nước khác ở Đông Nam Á đối lập với Việt Nam, vu khống, bôi xấu, hòng cô lập Việt Nam với các nước trên thế giới”.

TỪ VỊNH BẮC BỘ ĐẾN QUẦN ĐẢO HOÀNG SA

Đề cập đến vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa, sách này cũng nhấn mạnh: “Những người cầm quyền Bắc Kinh rêu rao cái gọi là “chủ quyền” của họ đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đầu năm 1974, với sự đồng tình của Mỹ, họ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, bộ phận lãnh thổ của Việt Nam, để từng bước kiểm soát biển Đông, khống chế Việt Nam và toàn bộ Đông Nam Á, đồng thời khai thác tài nguyên phong phú ở vùng biển Đông”.

Đặc biệt, sách này cho biết thêm, từ năm 1973, những người cầm quyền Trung Quốc tăng cường hành động khiêu khích và lấn chiếm đất đai ở các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam nhằm làm yếu những cố gắng của nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng hoàn toàn miền Nam. Đồng thời họ ngăn cản Việt Nam thăm dò, khai thác tài nguyên thiên nhiên của mình để nhanh chóng khôi phục và phát triển kinh tế.

Ngày 26/12/1973, Việt Nam đề nghị mở cuộc đàm phán để xác định chính thức đường biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc trong vịnh Bắc bộ nhằm sử dụng phần biển thuộc Việt Nam phục vụ công cuộc xây dựng đất nước. Ngày 18/1/1974, phía Trung Quốc trả lời chấp thuận đề nghị nhưng họ đòi không được tiến hành việc thăm dò trong một khu vực rộng 20.000km2 trong vịnh Bắc bộ do họ tự ý định ra. Họ còn đòi “không để một nước thứ ba vào thăm dò vịnh Bắc bộ” vì việc đó “không có lợi cho sự phát triển kinh tế chung của hai nước và an ninh quân sự của hai nước”.

“Đó chỉ là một lý do để che đậy ý đồ đen tối của họ. Cũng vì vậy mà cuộc đàm phán về đường biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc trong vịnh Bắc bộ từ tháng 8 đến tháng 11/1974 đã không đi đến kết quả tích cực nào. Cũng với thái độ trịch thượng nước lớn như vậy, họ làm bế tắc cuộc đàm phán về vấn đề biên giới trên bộ và trong vịnh Bắc bộ bắt đầu từ tháng 10/1977, nhằm mục đích tiếp tục xâm phạm biên giới, lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam” (sách đã dẫn).

Đặc biệt, tài liệu này của Bộ Ngoại giao Việt Nam cho hay, chỉ một ngày sau khi nhận đàm phán với phía Việt Nam về vấn đề vịnh Bắc bộ, vào ngày 19/1/1974 phía Trung Quốc đã sử dụng lực lượng hải quân và không quân tiến đánh quân lực Việt Nam Cộng hoà (VNCH) và chiếm quần đảo Hoàng Sa từ lâu vốn là bộ phận lãnh thổ Việt Nam.

“Họ nói là để “tự vệ” nhưng thực chất đó là một hành động xâm lược, một sự xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam để khống chế Việt Nam từ mặt biển và từng bước thực hiện mưu đồ độc chiếm biển Đông. Hành động xâm lược của họ có tính toán từ trước và được sự đồng tình của Mỹ. Vì vậy, khi đó đại sứ Mỹ G. Martin ở Sài Gòn đã bác bỏ yêu cầu cứu viện của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn, và hạm đội Mỹ ở Thái Bình Dương đã được lệnh tránh xa quần đảo Hoàng Sa” (sách đã dẫn).

VÌ SAO CHÍNH QUYỀN NIXON IM LẶNG TRƯỚC BIẾN CỐ HOÀNG SA

Về chi tiết vừa nêu trên, TS Trần Công Trục trong bài “Quá trình xác lập và thực thi chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa” đăng trong cuốn “Kỷ yếu Hoàng Sa” (NXB Thông tin và Truyền thông, tháng 1/2012) cũng cho biết thêm:

“Ngày 20/1/1974, lúc 16g, Ngoại trưởng VNCH Vương Văn Bắc đã thông báo tình hình quần đảo Hoàng sa cho Martin, Đại sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn, và yêu cầu Hoa Kỳ cho biết sẽ dành cho VNCH sự ủng hộ nào về vật chất, chính trị với tư cách là nước thân hữu và đồng minh, cũng như với tư cách là quốc gia đã ký kết và bảo đảm cho Hiệp định Paris ngày 27/1/1973, nhưng không nhận được trả lời của Hoa Kỳ.

Ngày 21/1/1974, Chính quyền VNCH đã gửi Công hàm cho các thành viên ký kết Định ước Paris đề nghị các thành viên lên án và đòi nhà cầm quyền Trung Quốc không được xâm phạm lãnh thổ Việt Nam theo đúng nội dung Điều 1 và Điều 4 của Định ước này.

Ngày 22/1/1974, Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã gửi thư cho Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon về biến cố Hoàng Sa và ngày 28/1/1974 thông báo tới tất cả các quốc gia có quan hệ ngoại giao với VNCH về hành động hiếu chiến của Trung Quốc trong cuộc hành quân xâm lược quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam”.

Vì sao là một nước “thân hữu và đồng minh” với VNCH nhưng Mỹ lại im lặng trước biến cố Hoàng Sa? Sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” (1979) nêu rõ: “Về việc Tổng thống Nixon đi thăm Trung Quốc năm 1972, Chủ tịch Mao Trạch Đông đã nói với những người lãnh đạo Việt Nam tháng 6/1973 như sau: “Thành thực mà nói, nhân dân Trung Quốc, ĐCS Trung Quốc và nhân dân thế giới phải cảm ơn nhân dân Việt Nam đã đánh thắng Mỹ. Các đồng chí chiến thắng mới buộc Nixon phải đi Bắc Kinh”.

Kỳ thực, theo tài liệu của Bộ Ngoại giao Việt Nam, trong chuyến thăm vừa nêu, Trung Quốc đã thoả thuận với chính quyền Nixon một cuộc mua bán bẩn thỉu trên lưng nhân dân Việt Nam, thể hiện trong Thông cáo Thượng Hải. Theo đó, Trung Quốc mưu toan dùng “con bài Việt Nam” để ngoi lên địa vị một cường quốc lớn, bình thường hoá quan hệ Trung – Mỹ và giải quyết vấn đề Đài Loan. Còn chính quyền Nixon có thể cứu vãn và khôi phục địa vị trên thế giới đã bị suy yếu nghiêm trọng do hậu quả của cuộc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu thực hiện chiến lược “Việt Nam hoá chiến tranh” nhằm rút được quân Mỹ ra khỏi miền Nam Việt Nam mà vẫn giữ được chính quyền Nguyễn Văn Thiệu.

Do vậy, chính quyền Nixon đã không có bất cứ động thái nào đáp ứng lời cầu cứu của chính quyền VHCN khi quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm lược. Và đây cũng chính là bài học lịch sử về việc chúng ta phải không ngừng nêu cao tinh thần độc lập, tự chủ, tận dụng sự ủng hộ của quốc tế nhưng phải trên cơ sở phát huy tự lực, tự cường chứ không thể chỉ trông chờ, dựa dẫm vào những lực lượng từ bên ngoài để bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ chủ quyền quốc gia của chúng ta!

Ngang ngược gây ra tình trạng “việc đã rồi”!

“Trong cuộc hội đàm với những người lãnh đạo Việt Nam năm 1975, Phó Thủ tướng Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã thừa nhận rằng hai bên đều nói các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của mình, cho nên cần gặp gỡ để bàn bạc giải quyết. Điều đó càng chứng tỏ hành động của phía Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa là ngang ngược, bất chấp luật pháp quốc tế, gây ra một tình trạng việc đã rồi”

(Sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” – NXB Sự thật, 1979)

NGUỒN: INFONET

Bản đồ Trung Quốc 1904 không có Hoàng Sa, Trường Sa

TT – Bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” (Địa dư toàn đồ tới các tỉnh của TQ được thực hiện dưới thời nhà Thanh) xuất bản năm 1904 ghi rõ cực nam TQ là đảo Hải Nam, không hề bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa.

 

Dòng chữ Hán này đọc từ phải sang có nghĩa: Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ

 

 

Tiến sĩ Mai Hồng chỉ vào tấm toàn đồ Trung Quốc, dừng lại ở cực nam Trung Quốc là đảo Hải Nam. Không hề có Hoàng Sa, Trường Sa trong tấm bản đồ quý và chính thống này – Ảnh: Việt Dũng

 

Hơn 30 năm giữ trong tay tấm bản đồ quý, sau khi tra cứu, dịch lại nội dung in trên bản đồ, tiến sĩ Mai Hồng, nguyên trưởng phòng tư liệu thư viện – Viện Hán Nôm, quyết định chia sẻ bằng cứ lịch sử mình có.

* Ông có thể cho biết tấm bản đồ này đã tới tay ông như thế nào?

– Tôi có được bản đồ từ những năm 1977-1978, trong thời gian làm công tác quản lý một kho sách Hán Nôm. Thời gian đó, việc sưu tầm các tài liệu về bản đồ không thuộc chức năng bảo quản của nơi tôi công tác (giờ là Viện Hán Nôm). Không hiểu xui khiến thế nào, hôm ấy một cụ già chuyên bán sách cho cơ quan tên là Nguyễn Văn Cồng (Phú Xuyên) giới thiệu tấm bản đồ này và khuyên tôi nên mua nó. Tôi giấu gia đình trích hơn một tháng lương ra mua bản đồ về.

* Được biết đây là một tấm bản đồ quý, được làm một cách công phu và dài hơi…

– Đúng vậy, “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” của NXB Thượng Hải in năm 1904 có chất liệu bằng giấy, được in màu, có bìa cứng ở ngoài, gấp gọn lại như một cuốn sách. Bên trong là hơn 35 miếng ghép dán trên nền vải bố (cũng may nhờ chất liệu này nên bản đồ vẫn còn giữ được nguyên dạng sau một khoảng thời gian dài), kích cỡ mỗi miếng ghép khoảng 20x30cm. Do đọc được chữ Hán, sau khi có bản đồ, tôi dịch nghĩa lại khoảng 600 chữ cổ đã giải thích một cách rõ ràng xuất xứ, niên hiệu, thời gian thực hiện bản đồ.

Theo đó, đây là một công trình tiếp thu phông tư liệu từ đời Tần, đời Hán, rồi được viết liên tục trong gần hai thế kỷ (1708-1904), từ thời vua Khang Hi đến thời vua Quang Tự, một tấm bản đồ được đích thân các hoàng đế nhà Thanh huy động lực lượng giáo sĩ, những người tài giỏi về thiên văn và toán pháp điền dã thực hiện.

Cụ thể hơn, năm Mậu Tý Khang Hi 47 (1708), vua Khang Hi tuyển các giáo sĩ phương Tây như Bạch Tấn Lôi Hiếu, Tư Đỗ Đức Mỹ, ban đầu với mục đích chế tác Vạn lý thành đồ. Vào năm 1711, vua sai các giáo sĩ đi tới khắp 13 tỉnh đo đạc đất đai. Từ đấy, trong gần 200 năm, các nhân sĩ Trung Hoa và phương Tây sưu tập khảo cứu các dư đồ Trung Quốc, gia cố bồi tập thêm từ các nguyên cảo của các giáo sĩ đã soạn thảo trước đây. Có những vị giáo sĩ phương Tây rất uy tín đã giúp vua Khang Hi nhà Thanh lập bản đồ có thể kể tên như: Lợi Mã Đậu (Matteo Bicci), Thang Nhược Vọng (Joannes Adam Schall Von Bell.), Nam Hoài Nhân (Ferdinandus Verbiest)…

Năm 1904, NXB Thượng Hải chính thức xuất bản tấm bản đồ Địa dư toàn đồ tới các tỉnh của triều đình nhà Thanh với lời giới thiệu của Sái Thượng Chất, chủ biện (tương đương với giám đốc bây giờ) đài thiên văn ở Dư Sơn.

 

Giao lại bản đồ cho Bảo tàng Lịch sử quốc gia

Ngày 4-7, tiến sĩ Mai Hồng đã chủ động liên hệ, giao lại bản đồ cho Bảo tàng Lịch sử quốc gia bảo quản và trưng bày. Thông tin từ bảo tàng cho biết khi tiếp nhận, đây là một bản đồ nguyên vẹn, chiều ngang 115cm, chiều dọc 140cm. Bảo tàng đang làm các thủ tục bảo quản sơ bộ, hoàn thiện hồ sơ, làm thủ tục nhập kho (đăng ký giá trị pháp lý hiện vật) trước khi trưng bày. Buổi lễ tiếp nhận bản đồ sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào sáng 24-7 với sự tham gia của một số nhà sử học.

 

Tiến sĩ Mai Hồng đã cất giữ tấm bản đồ quý chứng minh các quần đảo biển Đông không phải của Trung Quốc – Ảnh: Việt Dũng

 

 

* Những cứ liệu lịch sử hữu ích có từ tấm bản đồ này là gì, thưa ông?

– Trong tấm bản đồ này, chủ biện Sái Thượng Chất có lý lẽ rất khiêm tốn, đánh giá cao thành quả của các giáo sĩ phương Tây, những người vốn đi trước Trung Hoa về thiên văn và toán pháp. Chủ sự bản đồ cũng ghi nhận nhìn vào bản đồ “rõ ràng như trong lòng bàn tay”, đặc biệt “tại các cửa biển ở các miền duyên hải đều phỏng họa các đường thủy tàu thuyền ra khơi vào cảng”, trong đó không hề xuất hiện hình in, vẽ, tính toán, đo đạc tới các quần đảo ở biển Đông. Chính họ tự nhận đất đai mình tới cực nam Trung Quốc chỉ tính đến đảo Hải Nam.

* Ông suy nghĩ gì khi quyết định công bố tài liệu này?

– Theo tôi, tấm bản đồ gốc này cung cấp một số thông tin rất tốt cho việc tranh biện trên bàn quốc tế, một bằng cứ đến từ chính Trung Quốc sẽ tránh cho chúng ta việc bị lấn át. Đây cũng có thể là một tài liệu tốt để các học giả nghiên cứu chủ quyền biển đảo trong nước sử dụng.

NGA LINH thực hiện

 

 

Đại Nam nhất thống toàn đồ (bản đồ Việt Nam vẽ năm 1834) đã có Hoàng Sa, Vạn lý Trường Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam – Nguồn: NXB Bản Đồ

Địa đồ chính thống, giá trị cao 

Bức “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” này thuộc nhóm địa đồ độc lập in thành bức rời với kích thước khá lớn (115 x 140 cm), trong lịch sử hai triều Minh – Thanh của Trung Quốc, nhóm địa đồ in rời kích thước lớn loại này có gần 60 bức.

Về kỹ thuật trắc địa, “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” ứng dụng kỹ thuật phương Tây với hệ kinh vĩ độ khá chuẩn xác, gần giống như các bản đồ ngày nay. Đây là địa đồ được thực hiện bởi quan chức chuyên môn ở đài thiên văn – một cơ quan nhà nước của triều Thanh. Vì vậy, có thể nói bức địa đồ này mang tính chính thống. Là loại địa đồ hành chính, bức địa đồ này có tầm quan trọng ngang với Đại Thanh đế quốc toàn đồ 1905 và có giá trị cao hơn bức địa đồ chuyên ngành bưu chính có trước đó là Đại Thanh bưu chính công thự bị dụng dư đồ (1903, Trung – Anh văn đối chiếu).

PHẠM HOÀNG QUÂN (nhà nghiên cứu Hán Nôm)

Xã hội Việt Nam cần có một ngày ‘diệt sâu bọ’

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

Tết Đoan ngọ năm nay đúng vào thứ Bảy, ngày nghỉ của cán bộ công nhân viên. Vợ N. rảnh rỗi hơn mọi năm, hào hứng làm bún vịt xáo măng. Thắp hương trên bàn thờ gia tiên có rượu nếp, bánh tro, vải thiều… Thế cũng được gọi là tươm tất, cô ấy bảo. Năm nay chợ vắng hơn năm ngoái, mà hàng hóa cho ngày 5/5 thì lại ê hề. Nhìn chung, giá rẻ, đời sống đi lên… Mừng!

Đúng là đàn bà. Thấy mua được rẻ là mừng. N. nghĩ, rẻ, thì là do CPI giảm. Đọc báo thấy chỉ số giá tiêu dùng (CPI) cả nước giảm 0,26% trong tháng 6. Đây là lần đầu tiên kể từ tháng 3/2009, CPI có mức âm. Con số này vừa được Tổng cục Thống kê công bố. Sức mua đang giảm, hàng hóa tăng giá làm sao được. Như thế này là giảm phát, giảm phát có khi còn đáng sợ hơn lạm phát. Nhưng nói với vợ cũng bằng thừa, cô ấy hoàn toàn không hiểu. Ngay cả ngày Tết Đoan ngọ, cô ấy cũng chăm chăm mua bán thắp hương chứ chẳng cần tìm hiểu xem ý nghĩa ngày ấy là gì.

Ngồi vỉa hè sáng thứ Bảy, N. nghe dân tình tranh cãi nhau, ngày Đoan ngọ 5/5 âm lịch là Tết Tàu hay Tết ta, hay Tết Hàn. Ngày ông Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La 5/5, dân nhớ người trung nghĩa thì thắp hương ngày ấy. Nhưng lại có lần nghe nói Hàn Quốc đề nghị Liên Hiệp Quốc công nhận Tết Đoan ngọ vào ngày 5/5 là “di sản văn hóa phi vật thể” của Hàn Quốc. Việt Nam thì chưa đòi công nhận di sản ngày này, nên cho đến giờ, N. thấy ngày 5/5 đơn giản là ngày giết sâu bọ. Vả lại, xem xét nguồn gốc lễ này hội kia là việc của các nhà nghiên cứu.

Các nhà nghiên cứu thỉnh thoảng đưa ra những giả thiết cực kỳ hay, về người Việt, chữ Việt… Nghe không biết thực hư thế nào, nhưng thấy tự hào. Chẳng hạn gần đây, N. mới thấy vỉa hè bảo đã có tài liệu cho rằng nàng Vương Chiêu Quân, một trong tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Hoa, hóa ra cùng quê với chị Hai Năm Tấn. Tác giả bài báo đưa ra câu chuyên này kể rằng tình cờ có mặt trong ngày hội làng Diêm Tỉnh, xã Thụy Dũng, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, 13 tháng 3 Âm lịch và rất bất ngờ khi được mời đến dự hội với lời giới thiệu: “Hôm nay là ngày sinh của Bà Chúa Vương Chiêu Quân người làng này. Vì vậy, ban tế toàn là nữ và sẽ có màn tế Nữ Quan”. Có thần tích, có sắc phong và dân làng khẳng định: “Đúng là Chiêu Quân cống Hồ đấy, nhưng là người làng này”.

Có nhiều điều bất ngờ trên đời như vậy, cũng chẳng nên nhọc công tranh luận xem nguồn gốc ngày Tết Đoan ngọ là ở xứ nào.

N., thì thích cái tên Ngày diệt trừ sâu bọ ở nước mình. Có lẽ còn chút máu nông dân chảy trong huyết quản, nhưng ý tưởng có một ngày toàn dân làm sạch ruộng đồng và bản thân từ bên trong, một ngày cho sự thanh tẩy bệnh tật một cách dân dã với cây lá ruộng vườn, ngẫm thấy thật hay. Đã thế, bạn trà lá vỉa hè lại còn rủ rỉ thêm là giá có một ngày 5/5 nào đấy được Nhà nước quy định là ngày diệt trừ sâu bọ trong xã hội thì tốt quá.

Lâu nay người ta ít dùng cái câu “Con sâu bỏ rầu nồi canh”, là vì sâu trong canh quá nhiều. Cứ nghĩ như ở một xã nào đó trong tỉnh Thanh, dân đang phải ngày đêm góp thóc, 5 tạ thóc mất 1 tạ “phí” để nuôi cán bộ ăn không ngồi rồi, thì thấy đúng là rùng mình. Xã có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân, nhưng cán bộ xã thì có tới 500 người.

Mà riêng gì xã này đâu, tương tự, theo thống kê của Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An, đội ngũ cán bộ công chức cấp phường xã của tỉnh hiện có trên 10.000 người. “Cán bộ phường… đông như quân Nguyên”, bài báo viết như vậy.

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

HÀ PHẠM (TT&VH CUỐI TUẦN)

Written by: Việt Designer

Cách tạo cơn mưa bằng Photoshop

Sau khi viết xong bài tutorial Cách tạo ảnh động bằng Photoshop, bây giờ mình tiếp tục share một tutorial cách tạo mưa bằng Photoshop, cái này sẽ giúp cho đề thi Contest XII [Thời tiết] lần này. Bài viết này hướng dẫn bạn cách thêm cơn mưa vào ảnh chụp, thực hiện bằng một vài kỹ thuật cũ và nổi tiếng, khi đặt lại với nhau sẽ tạo nên hiệu ứng thuyết phục.

 

Bước 1: Muốn bức ảnh trông u ám hơn, bạn dùng Gradient đen trắng tạo thành một lớp trên layer ảnh (có thể nhìn thấy Fill Adjustment trên thanh layer).

Tiếp tục giảm Opacity 65%.

Bước 2: Chuyển sang công đoạn quan trọng, bạn khởi tạo layer mới (phím tắt Ctrl + Shift + N) tạo thành một lớp Fill (Edit > Fill… và chọn 50% Grey).

Bước 3: Thiết lập một lớp rất nhiễu tại Filter Noise (Filter > Noise > Add Noise và chọn Amount 400 %), tích vào Gaussian và Monochromatic.

Bước 4: Tiếp tục làm mờ layer Noiser đó bằng Gaussian Blur (Filter > Blur > Gaussian Blur).

Bước 5: Bạn cần điều chỉnh những thông số trên lớp này (Image > Adjustments > Levels…) hoặc phím tắt Ctrl + L và làm theo hướng dẫn.

Bây giờ bạn sẽ được hình ảnh như bên dưới.

Bước 6: Muốn hạt mưa hoàn thiện hơn, bạn dùng Filter Blur (Filter > Blur > Motion Blur) và nhớ sắp xếp hướng mưa rơi thật hợp lý vào nhé!

Lựa chọn chế độ hòa trộn Screen cho layer trên.

Bạn có thể làm mưa nhiều hơn bằng cách nhân đôi layer này và di chuyển chúng đến vị trí khác.

Bước 7: Tạo một layer mới (Ctrl + Shift + N), thiết lập Filter Clouds (Filter > Render > Clouds) và chọn Soft Light.

Nếu cẩn thận hơn thì bạn hãy tút thêm những hạt mưa to bằng cách trên nhưng thay đổi chút thông số đi chút nhé.

 

Tiếp theo đây, chúng tớ sẽ hướng dẫn bạn sáng tạo hiệu ứng mưa chuyển động trong ảnh.

Bước 1: Đầu tiên, bạn hãy mở tấm hình gốc dưới đây lên nào.

Thao khảo thêm tut làm ảnh động tại đây.

Bước 2: Tạo một layer mới (Ctrl + Shift + N), đổ màu đen (#000000). Sau đó vào Filter >Noise > Add Noise… và chỉnh thông số Amount còn 60 như hình sau.

 

Bước 3: Tiếp đến, bạn tìm đến phần Filter > Blur > Motion Blur… và chỉnh thông số như hình mẫu bên dưới.

Bước 4: Lần lượt tạo thêm 3 layer nữa, lặp lại bước 1 với thông số Amount tăng lên +1 (61, 62, 63) và vẫn giữ nguyên thông số mặc định tại bước 3.

Chuyển chế độ hòa trộn của 4 layer này thành chế độ Screen và giảm Fill xuống còn 60%.

Bước 5: Bấm tổ hợp phím Ctrl + Shift + M (Photoshop CS2) hoặc vào Window > Animation (Photshop CS3) để chuyển sang Image Ready. Riêng Photoshop CS5 đã tích hợp sẵn vào Window > Animation và nhân thêm layer nữa.

Bước 6: Nhấp chuột chọn layer thứ 1 (phía dưới bảng Frames) và click vào con mắt phía bên bảng Layers.

Bước 7: Lần lượt nhấp chọn layer thứ 2 và làm tương tự cho đến layer cuối cùng.

Bước 8: Nhấp chọn tất cả 4 layer rồi click chuột trái để mặc định thời gian chuyển đổi giữa 2 layer.

Bước 9: Nhấn tổ hợp phím Alt + Shift + Ctrl + S (Save for Web…) để lưu hình lại, định dạng file *.gif và chọn chế độ Forever tại phần Looping Option.

 

Còn bây giờ chính là kết quả đấy teen ạ.

 

Source: Freevnn

 

Còn đây là 2 video clip tham khảo cách làm mưa và cách làm ảnh động:

 

Sau đây là một vài ví dụ về những cơn mưa lãng mạn ♥
Đây là những ảnh động làm tự hiệu ứng trên, nếu bạn ko thấy nó động do load lâu thì nhấp trực tiếp vào nó để thấy hình động nha :D