Tag Archive: nước


Mấy ngày gần đây dư luận lại xôn xao về đề xuất phương án đổi tên nước trở lại thành Việt Nam dân chủ cộng hòa thay cho tên hiện hành. Đề xuất này vốn không hề mới, nhưng nó nóng lên vì gắn với đợt tổng kết 3 tháng lấy ý kiến sửa đổi hiến pháp của ủy ban dự thảo sửa đổi hiến pháp. Tôi không rõ số liệu cụ thể mà Ủy ban tổng kết thế nào nhưng qua những gì báo chí thể hiện thì tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi Ủy ban lại cho rằng đây là một đề xuất có tính nghiêm túc. Tôi dẫn nguồn như sau:

Báo Pháp luật TP.HCM: Thêm phương án về tên nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Điều 1 dự thảo tiếp thu, bên cạnh cách viết cũ (tên nước là CHXHCN Việt Nam), xuất hiện phương án mới, phản ánh chính xác hình thức chính thể và chủ quyền quốc gia về lãnh thổ: “(1) Nước VN là một nước dân chủ cộng hòa, độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời. (2) Tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH)”.
Phương án này thể hiện ý kiến nhiều tầng lớp nhân dân, cho rằng VNDCCH là tên gọi gắn liền với sự ra đời của chính thể cộng hòa đầu tiên ở nước ta, là thành quả của Cách mạng Tháng Tám, đã được long trọng tuyên bố với nhân dân và toàn thế giới qua bản tuyên ngôn độc lập do Hồ Chủ tịch tuyên đọc ngày 2-9-1945 lịch sử. Tên gọi ấy được khẳng định trong HP 1946, 1959 và chỉ chính thức được thay đổi bởi HP 1980.Tên nước ấy gắn với hai cuộc kháng chiến, hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam và công cuộc xây dựng đất nướcVề mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay.

Trở lại với VNDCCH tạo ra sức lôi cuốn, tập hợp đoàn kết dân tộc, tạo đồng thuận toàn xã hội, thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế, góp phần phát huy, tranh thủ các nguồn lực kiến thiết, phát triển đất nước, vượt qua tình trạng khó khăn hiện nay. Trở lại với tên gọi ấy không phải là phủ nhận định hướng XHCN. Định hướng ấy nằm trong nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước và cả ở những nội dung cần thiết trong HP mới.

Báo Dân trí: Đề xuất phương án mới về tên nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Tên gọi này cũng được cho là phản ánh đúng trình độ phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay, phù hợp với tính chất của nền kinh tế định hướng XHCN. Tên gọi này có khả năng lôi cuốn, tập hợp đoàn kết toàn dân tộc, tạo sự đồng thuận chung trong xã hội, đồng thời thuận lợi hơn trong quan hệ hợp tác với các nước khác trên thế giới…

Việc lựa chọn tên nước theo phương án này, UB dự thảo nhận định, không làm ảnh hưởng đến việc tiếp tục phát triển đất nước theo định hướng XHCN bởi chủ trương, đường lối, pháp luật của nhà nước cũng như bản thân các quy định của Hiến pháp vẫn đang khẳng định mục tiêu nàyThực tế, trong giai đoạn từ 1954 đến 1976, với tên gọi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhà nước vẫn khẳng định và thực hiện công cuộc xây dựng CNXH.

Từ những lập luận đó, UB Dự thảo thể hiện lại Điều 1 để làm rõ hơn hình thức chính thể và chủ quyền của Nhà nước, đồng thời đề xuất phương án quy định tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Trong những vấn đề mà tôi gạch chân ở trên, điều đầu tiên mà tôi đặt dấu hỏi là cụm từ “Phương án này thể hiện ý kiến nhiều tầng lớp nhân dân” của báo Pháp luật TPHCM. Không hiểu đây là nguyên văn thông báo kết quả của Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp hay là của tác giả bài báo (Nghĩa Nhân) sáng tác ra? “Nhiều tầng lớp nhân dân” ở đây là những tầng lớp nào? mỗi tầng lớp có bao nhiêu “nhân dân”? Những “ný nuận” khác tôi gom lại như dưới đây:
1. Tên gọi gắn liền với Tuyên ngôn độc lập, với chính thể cộng hòa đầu tiên, do Bác Hồ đặt.
2. Tạo sức lôi cuốn, đoàn kết dân tộc, thuận lợi trong quan hệ quốc tế…
3. Phản ánh đúng trình độ phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.

Thứ nhất, tại sao tên gọi đầu tiên của nước ta là Việt Nam Dân chủ cộng hòa?

Chữ Cộng hòa trong tên nước thể hiện chế độ nghị viện (quốc hội) và có trong hầu hết tên các nước trên thế giới nên không bàn tới nữa. Chữ “dân chủ” vốn là một thuộc tính của các cuộc cách mạng tư sản chống lại sự thống trị của chế độ phong kiến, giai cấp quý tộc và đối lập với “quân chủ”. “Dân chủ” ở đây cũng không có nghĩa là toàn bộ nhân dân lao động được làm chủ đất nước mà chỉ dành cho giai cấp tư sản, chủ thể của cuộc cách mạng tư sản.

Cách mạng Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20 có 2 nhiệm vụ chính là: “phản đế, phản phong”, tức lật đổ chế độ phong kiến và ách thống trị của thực dân Pháp (“đế” là “đế quốc”, “phong” là “phong kiến”). Năm 1945, cách mạng tháng 8 thành công nhưng mới chỉ lật đổ được chế độ phong kiến chứ gốc rễ của thực dân vẫn bám chặt trên mảnh đất hình chữ S này (mục tiêu “dân chủ”). Mặt trận Việt Minh do Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập năm 1941 với mục đích Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, đang cùng nhau đánh đuổi Nhật – Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập, dựng lên một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”. Tức là  trong thời điểm bấy giờ, việc giành độc lập dân tộc là mục tiêu tối thượng, không phân biệt tầng lớp nhân dân, quan điểm chính trị, tôn giáo,… miễn là “người yêu nước”. Ngoài ra, để tránh việc trở thành quân cờ trong tình hình đối đầu ý thức hệ nóng bỏng của thế giới bấy giờ, cần thiết phải có một cái tên nước trung dung, không ngả nghiêng theo phe nào cả. Có được điều đó là nhờ con mắt tinh tường và kinh nghiệm của Bác Hồ sau bao năm lăn lộn ở chính trường quốc tế. Vì vậy tên gọi “Việt Nam dân chủ cộng hòa” bấy giờ là hoàn toàn hợp lý.

Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa – 2/9/1945

Những năm gần đây, các vị “bất đồng chính kiến” rất hay lợi dụng những câu nói của Bác để làm bình phong cho ý đồ của mình, hòng “lòe” thiên hạ vốn tin yêu tuyệt đối vào Người. Nhưng khi lợi dụng hình ảnh Bác, họ đã không biết, không hiểu hoặc cố tình quên rằng những điều Bác nói, Bác làm (hay bất kỳ nhân vật lịch sử nào khác) là thuận theo hoàn cảnh lịch sử, điều kiện cụ thể bấy giờ chứ không nhất thiết là phải áp dụng cho muôn đời sau (trừ những thứ đã là chân lý). Các thế hệ sau phải biết kế thừa và phát huy những thành tựu, di sản của Bác và thế hệ đi trước lên những tầm vóc cao hơn chứ không phải chăm chăm đòi quay trở lại “xuất phát điểm” như thế. Đó là suy nghĩ của những kẻ bất tài hoặc những kẻ âm mưu phá hoại sự nghiệp cách mạng của dân tộc.

Thứ hai, tại sao nước ta đổi tên thành Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam?

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thống nhất đất nước (cách mạng dân tộc, dân chủ), nhân dân ta đã đạt được một cột mốc mới trong sự nghiệp cách mạng của mình. Để đánh dấu chặng đường này và vạch ra phương hướng cho chặng đường tiếp theo, Quốc hội khóa VI ngày 2/7/1976 đã quyết định đổi tên nước thành nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Những lý do chính khác của việc thay đổi này là:

  • Khẳng định với thế giới và nhân dân rằng nước Việt Nam chúng ta kiên định xây dựng đất nước tiến lên theo con đường CNXH.
  • Thực trạng bấy giờ là đất nước ta đang tồn tại 2 tên nước: Việt Nam dân chủ cộng hòa và Cộng hòa miền nam Việt Nam. Do đó, tất yếu phải có một cái tên chung vừa thể hiện được bản chất, mục tiêu của chế độ vừa“tạo sự đoàn kết dân tộc” (chắc chắn không thể lấy tên CHMNVN đặt tên nước còn dùng VNDCCH thì có vẻ “áp đặt” đối với những người dân miền Nam, nhất là những người trung dung hoặc có liên quan đến chế độ cũ).

Như vậy, ngay việc đổi tên nước năm 1976 đã bao hàm ý nghĩa “đoàn kết dân tộc”rồi. Vậy mà bây giờ lại có những kẻ cố tình lộn ngược cái ý nghĩa đó rồi rêu rao rằng nhằm mục đích bảo vệ cho điều ấy! Ngu xuẩn hay lố bịch?

Quốc hội khóa VI – 1976. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đang phát biểu.

Họ còn nặn ra những “lợi ích” mơ hồ như: tạo ra sự lôi cuốn (?), tạo đồng thuận toàn xã hội (?), thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế (?),…
Đây thực sự chỉ là những cái lý lẽ vu vơ của những kẻ mồm loe mép dãi, vung vít những từ ngữ sáo rỗng để lòe bịp thiên hạ mà chẳng có một cơ sở khoa học, thực tế nào cả.

  • “Tạo sự lôi cuốn”: phải chăng các vị này học tập mấy đứa trẻ chơi Facebook, kiếm cái nick thật kêu và cái avatar thật gợi để “lôi cuốn”người khác? Thế nào là cái tên nước “lôi cuốn”? Tên “Cu Ba”, “Hai ti”, “Séc”, “Ê-cu-anh-đó (Ecuador)” có lôi cuốn không nhỉ? Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng đã “lôi cuốn” hai đế quốc Pháp, Mỹ sống chết nhảy vào tranh giành đó. Quý vị muốn “lôi cuốn” kiểu đó nữa hay không? Khuyến mãi cho quý vị một cách giải thích mang “tầm quốc tế” về cái tên Việt Nam để quý vị xem nó có “hấp dẫn” không nhé: V.I.E.T.N.A.M = Viagra In Every Time. Night And Morning. 
  • “Tạo sự đồng thuận xã hội”: Ối giời, vậy ra bấy lâu nay xã hội Việt Nam đang rất chia rẽ về cái tên nước à? Thông tin này ở đâu ra? Số liệu thống kê thế nào? Ai đảm bảo rằng sau khi đổi tên thành VNDCCH thì toàn xã hội lại đồng thuận cả? Dân Việt Nam bấy lâu nay ngoài việc lo “cơm áo gạo tiền” lại còn thừa thời gian để đi tranh cãi đến mức chia rẽ về cái tên nước nữa cơ đấy!
  • “Thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế”: nhảm nhí! Cái tên CHXHCN Việt Nam gặp bất lợi gì khi gia nhập Liên Hợp Quốc (20/09/1977), ASEAN (28/07/1995), WTO (07/01/2007) à? Hay do cái tên CHXHCN Việt Nam sẽ gặp bất lợi nếu chịu cúi đầu làm chư hầu cho Mỹ, Nato? Hay do cái tên CHXHCNVN viết dài hơn, tốn nhiều mực in hơn VNDCCH? Chẳng biết thuận lợi hơn cái gì chứ trước mắt là cả đống bất lợi cho các nước, doanh nghiệp quốc tế có quan hệ với Việt Nam khi phải thay đổi chứng từ có liên quan.. Muốn thuận lợi, muốn kêu gọi người ta đến hợp tác làm ăn với mình thì cái cần thay đổi là cung cách làm việc, môi trường đầu tư, thủ tục hành chính,.. chứ nào phải thay đổi cái tên? Một chuyện giản đơn như thế mà các vị “lật pháp” há chăng không hiểu?

Chưa hết, bên cạnh đó còn có những lý lẽ thể hiện sự thiếu hiểu biết hoặc cố tình bóp méo lịch sử như: Tên nước ấy gắn với hai cuộc kháng chiến, hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam và công cuộc xây dựng đất nước; Về mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay; Tên gọi ấy được khẳng định trong HP 1946, 1959 và chỉ chính thức được thay đổi bởi HP 1980.

Tên nước CHXHCN Việt Nam đã được Quốc Hội thông qua từ ngày 2/7/1976, cùng với đó là Quốc kỳ, Quốc huy, Thủ đô, Quốc ca. Vậy thì các vị cho ý kiến này lấy tư cách gì mà nói rằng khoảng thời gian từ lúc đó đến khi hiến pháp 1980 ra đời thì tên nước CHXHCNVN là không có tính pháp lý? Không có pháp lý mà tên nướcCHXHCNVN được ghi nhận là thành viên thứ 149 của Liên Hiệp Quốc (1977) trong khi VNDCCH không có một giây phút nào là thành viên của tổ chức này? Không có pháp lý mà tên nước, quốc huy được sử dụng trong mọi văn bản pháp luật, công hàm quốc tế trong giai đoạn này à? Giả sử mà Quốc hội bấy giờ không cảm thấy cần thiết phải sửa đổi hiến pháp năm 1980 mà duy trì hiến pháp 1959 đến ngày nay thì 37 năm qua nước CHXHCNVN là không có tính pháp lý à?

Rồi từ cái lý luận củ chuối ấy mà họ cho rằng hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam gắn với cái tên VNDCCH chứ không phải CHXHCNVN. Trên Đôi Mắt có tài liệu “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc 30 năm qua“, xuất bản tháng 10/1979, được coi là “Sách trắng” của Bộ ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam, mời quý vị tham khảo. Rồi “Về mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay” (?!). Câu này không ngu ngơ thì cũng tối tăm vô cùng. Sử dụng nhiều hơn là thế nào? Có ai đã thống kê bao nhiêu văn bản pháp luật, công văn, chứng từ,.. sử dụng VNDCCH và CHXHCNVN để so sánh tên nào được dùng nhiều hơn chưa? Còn nếu tính theo năm thì VNDCCH được sử dụng 31 năm trong khi CHXHCNVN tính đến nay là 37 năm. Mà trẻ con tiểu học cũng biết rằng 37 lớn hơn 31 nhé! Thật ra thì việc so sánh ít – nhiều kiểu này chẳng khác gì trò trẻ con?!

Thứ ba, phải chăng tên gọi là phải phản ánh chính xác thực trạng đất nước?

Theo quan niệm của người Việt Nam, việc đặt tên cho con cái là một vấn đề hệ trọng, bởi nó thể hiện mong muốn, ước nguyện của bậc cha mẹ đối với tương lai của con cái. Cái tên cũng chính là lời nhắc nhở cho người con ghi nhớ điều mà cha mẹ mong đợi ở mình để từ đó cố gắng hoàn thành ước nguyện ấy. Như vậy, cái tên có trước khi nguyện ước của đấng sinh thành trở thành hiện thực. Ví dụ như một đứa bé mới sinh được đặt tên là Trung Hậu thì không có nghĩa rằng người ta thấy nó trung hậu ngay từ lúc lọt lòng mà đặt tên như vậy. Hay như ông Nguyễn Phước Tương cố mãi mà không được công nhận hàm giáo sư nên tự đổi tên mình thành Tương Lai với mong ước sẽ thành giáo sư trong tương lai. Có điều ông này cố mãi, cố quá đến giờ, ở cái tuổi có thể “quá cố” bất cứ lúc nào nhưng vẫn chẳng được ai công nhận hàm giáo sư nên đành cố đấm ăn xôi tự gọi mình là giáo sư Tương Lai.

Quay trở lại tên gọi CHXHCNVN, như trên đã phân tích, đó là lời khẳng định nguyện vọng của nhân dân Việt Nam xây dựng đất nước tiến lên theo con đường XHCN. Bây giờ các vị ấy lại lấy lý do rằng ngày trước với tên VNDCCH, nước ta cũng đi theo con đường XHCN nên giờ có đổi tên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến “con đường đã chọn”. Tên nào cũng chẳng thay đổi bản chất của vấn đề thì đổi để làm gì? Làm một cái việc vô nghĩa như thế với đủ loại tốn kém và phiền hà kèm theo, tưởng đâu chỉ là chuyện của những kẻ có vấn đề về thần kinh mới nghĩ ra.

Quốc huy nước VNDCCH và CHXHCNVN

Nhìn ra thế giới thì thế nào? Liên Xô ngay từ thời kỳ đầu thành lập đã mang tên làLiên bang CHXHCN Xô Viết mà như Lê Nin giải thích rằng “CHXHCN” có nghĩa là chính quyền Xô viết quyết tâm thực hiện bước chuyển lên chủ nghĩa xã hội chứ hoàn toàn không có nghĩa là đã thừa nhận chế độ kinh tế hiện nay là chế độ xã hội chủ nghĩa. Điều đó giống như nước ta hiện nay: tên nước phản ánh mục tiêu, nhiệm vụ và quyết tâm chính trị của giai cấp cầm quyền. Nếu hiểu một cách trụi lủi như các vị “lật pháp” rằng tên nước cần phải “thể hiện đúng trình độ phát triển hiện nay của đất nước” thì không lẽ vài năm sau trình độ của đất nước lên 1 mức mới thì lại phải đổi tên nước lần nữa và cứ thế cứ thế đổi? Các nước phát triển trên thế giới hiện nay danh xưng chỉ có chữ Cộng hòa và tên nước như: Cộng hòa Pháp, Cộng hòa liên bang Đức, Cộng hòa Ý, Liên bang Nga, Hợp chúng quốc Hoa Kỳ,… chẳng nước nào có chữ Dân chủ cả. Vậy phải chăng ở những nước đó không có Dân chủ? Hay những nước như vậy đương nhiên là có dân chủ rồi nên không cần viết vào tên nước nữa? Nếu hiểu theo ý thứ hai này thì Việt Nam chẳng hề có dân chủ nên phải đặt tên là Việt Nam dân chủ cộng hòa? Rồi sau khi đổi tên nước thành VNDCCH được vài năm, các nhà “lật pháp” lại kiến nghị rằng nước ta hiện giờ đã thừa dân chủ rồi nên bỏ cái chữ dân chủ đi cho thành Việt Nam Cộng hòa? Ôi… tư duy các nhà “lật pháp”!!!!

Một vấn đề nhỏ nữa là trong cách hành văn tiếng Việt, danh xưng, tước hiệu, họ, chức vụ,.. đứng trước tên của đối tượng. Đầu thế kỷ 20, ảnh hưởng của Nho giáo Trung Quốc còn nặng nề nên cách gọi thường hơi hướng kiểu Tàu. Ví dụ: Tương Lai tiên sinh chứ không gọi tiên sinh Tương Lai… Theo cách đó, tên nước Việt Nam đã được đặt là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tương tự Trung Hoa Dân quốc, Đại Hàn dân quốc,… Ngày nay, tôn ti trật tự trong tiếng Việt đã ổn định, đi vào khuôn khổ, nề nếp nên danh xưng nước CHXHCN Việt Nam là “chuẩn men” chứ đổi lại thành VNDCCH thế nào cũng có bạn rận rành tiếng Việt lại lu loa lên rằng Nam Trung Hải đã thò tay vào sâu đến nỗi chỉnh sửa cả cái tên quốc gia!

Nói thêm chút về cấu trúc tiếng Việt ở đây:
Trong tiếng Việt thì danh từ đi trước và tính từ bổ nghĩa theo sau. Do đó một số ý kiến cho rằng đúng ngữ pháp thì phải là “Việt Nam Cộng hòa xã hội chủ nghĩa” (Việt Nam là danh từ, CHXHCN là tính từ theo sau) và do đó “Việt Nam dân chủ cộng hòa” là đúng ngữ pháp. Theo quan điểm của tôi, CHXHCN Việt Nam là đúng ngữ pháp vì: Cộng hòa là một danh từ (đầy đủ là “Nền cộng hòa”) còn XHCN là một tính từ bổ nghĩa cho danh từ “cộng hòa” trước nó. Hai từ này ghép lại là một cụm danh từ “CHXHCN”, nghĩa là “nền cộng hòa theo chủ nghĩa xã hội” và là danh xưng đứng trước danh từ Việt Nam. Tương tự vậy, “Việt Nam Dân chủ cộng hòa” đổi đúng theo ngữ pháp Việt Nam phải là “Cộng hòa dân chủ Việt Nam” (2 chữ “cộng hòa” và “dân chủ” đổi chỗ cho nhau). Nhìn sang tiếng Anh thì có thể thấy rõ hơn: Socialist Republic of Viet Nam, trong đó: Socialist (XHCN) là tính từ của Republic (Cộng hòa) of (của) nước Việt Nam.

Thứ tư, những hệ lụy trước mắt nếu đổi tên nước theo ý kiến của các nhà lật pháp

Trước bất kỳ sự thay đổi nào, một vấn đề luôn luôn được đặt ra là: làm điều đó chúng ta được gì và mất cái gì? Ví dụ khi bạn muốn đổi một cái điện thoại thì bạn phải trả lời được câu hỏi: mua nó bạn được trải nghiệm tính năng gì mới và khả năng tài chính của bạn có đáp ứng nổi điều đó một cách thoải mái không? Đôi khi chỉ vì “lỡ yêu rồi” nên cũng ráng “bóp mồm bóp miệng” để “rước được em nó về rinh”. Nhưng danh xưng một quốc gia thì đâu thể tùy hứng thế được! Đổi tên nước là một sự kiện trọng đại của quốc gia và chỉ xảy ra khi có những biến động chính trị to lớn và kéo theo nó là những thay đổi có hệ thống, phức tạp, phiền hà và tốn kém.

Chẳng phải quá thông minh để hình dung ra những phiền hà và tốn kém như sau:Thay đổi toàn bộ quốc huy, quốc danh trên các con dấu, biểu mẫu, tài khoản quốc tế, chứng từ quốc tế, sổ sách, ĐỔI TIỀN,.. Một con số khổng lồ, chưa kể đến khoảng thời gian mất cho những việc đó và những trục trặc, gián đoạn mà các công dân phải gánh chịu trong quá trình chuyển giao này. Tôi còn nhớ, sau khi “xứ Đoài” vinh dự được “nhập hộ khẩu Thủ đô” không bao lâu, tôi đi làm lại chứng minh nhân dân. Khi khai báo nguyên quán Hà Tây, cô nàng cán bộ lạnh lùng phán một câu: làm gì có tỉnh nào là tỉnh Hà Tây? Chợt rùng mình nghĩ giả sử các nhà “lật pháp” thành công, không biết bao nhiêu sương Sa Pa, Đà Lạt có đủ để bọc những câu tương tự: làm gì có nước nào là nước CHXHCN Việt Nam?

Mới chỉ là “kiến nghị” vu vơ mà đã có “hệ lụy” thế này đây!

Vậy đất nước này đánh đổi một khối lượng khổng lồ ngân sách, thời gian, sức lực cùng bao hệ lụy kèm theo để được cái gì? Chẳng được gì cả ngoài những cái “bánh vẽ” (đã chứng minh ở trên) và một cái tên nước “mới”, “tái chế” từ cái tên đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của chính mình, đồng thời chứng minh cho thiên hạ thấy rằng mình vừa dốt lịch sử, vừa dốt tiếng Việt lại thích … đi giật lùi! Chuyện này còn hài hước hơn việc ta có một cái áo đã sử dụng chán chê, vứt đâu đó và lãng quên đi, cho đến một ngày ta gặp nó trong một tiệm quần áo cũ, lúc này kiểu áo đó đang “mốt” lại và ta phải bỏ ra một khoản tiền kha khá để mua lại nó.

Thế thì kẻ nào thực sự được hưởng lợi từ câu chuyện hài hước trên nếu nó thành sự thật? Đương nhiên, dễ thấy nhất và cụ thể nhất là các nhà máy in, các cửa hàng khắc dấu, băng rôn cờ hiệu,…- những con kiến cặm cụi đi tha những mảnh vụn lợi ích rơi vãi từ cái mỏ của đàn kền kền quốc tế, của đám sâu đang đục khoét rường cột chế độ – và sự hí hửng, thỏa mãn của lũ rận khi chúng nhấm nháp chút hoa hồng của hợp đồng bán nước mà quan thầy ban cho. Và chắc chắn một điều, biên lai của “bữa tiệc mừng tên mới” này sẽ do nhân dân Việt Nam thanh toán!

Vậy thì… có ai quen biết với các vị trong Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp không nhỉ? Hãy nhắc họ rằng ngày cá tháng tư đã qua được nửa tháng rồi trừ phi họ muốn bán món cá ươn khi cho rằng đề xuất đổi tên nước này là một điều nghiêm túc!

CẬP NHẬT 1:
Vậy là không phải chuyện cá ươn tháng tư nữa rồi. Hôm nay vnexpress.net phỏng vấn nhà “lật pháp” Nguyễn Minh Thuyết tại đây. Tôi đọc qua thì chẳng thấy có điều gì mới mẻ ngoài ba cái luận điệu cũ rích, rẻ tiền mà tôi đã phân tích ở trên. Xin điểm qua vài vấn đề mà ông “Giáo xư” này đưa ra:
NMT: Theo tôi, chúng ta nên trở lại với tên đầu tiên đã đặt khi mới giành được độc lập. Tên gọi này thể hiện đúng bản chất của chế độ là Cộng hòa Dân chủ. Thể chế Xã hội chủ nghĩa cũng là một kiểu nhà nước dân chủ, tuy nhiên tên Cộng hòa Dân chủ khái quát và phổ biến hơn.
Đôi mắt: Về “tên gọi” và “bản chất chế độ” thì tôi đã phân tích ở trên. Nhưng nếu nói “thể chế Cộng hòa Dân chủ là khái quát hơn và phổ biến hơn” thì không hiểu ông này muốn nói cái gì? Nếu phổ biến hơn nữa thì bỏ chữ Dân chủ đi cho thành Việt Nam cộng hòa đi. Bản chất chế độ “Cộng hòa dân chủ” là bản chất như thế nào? Cộng hòa Pháp, Hợp chúng quốc Hoa Kỳ,… không có chữ dân chủ thì bản chất nó như thế nào? Không hiểu ông GS này nói mà có hiểu những gì mình nói hay không?

NMT: Đối với đông đảo kiều bào nước ngoài, kể cả những người đã ra đi trước năm 1945 thì cái tên Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn là một tên gọi quen thuộc, gần gũi. Nó cũng sẽ tạo điều kiện để nhiều kiều bào xích lại gần hơn với đất nước.
Đôi mắt: Ông này lấy cái gì chứng minh rằng tên gọi VNDCCH là “một tên gọi quen thuộc, gần gũi” với kiều bào hơn để “tạo điều kiện để nhiều kiều bào xích lại gần hơn với đất nước”? Kiều bào trước ra đi do sự kiện 30/04/1975 thì thấy tên gọi VNDCCH “quen thuộc” với “nỗi ám ảnh bị xâm lược”, nên đến tận bây giờ vẫn có những “kiều bào” kêu gọi “báo thù”, “quốc hận”,… Giáo với chẳng sư!

NMT: Cái tên cũng giống như bức tượng Phật trong nhà. Có tượng hay không có tượng, tượng gỗ hay tượng đồng thì thế gian vẫn có Phật. Cái tên không phải là chỉ dấu cho một sự đổi hướng nào. Lấy tên nào thì mục tiêu của chúng ta vẫn là xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh.
Đương nhiên, đổi tên nước sẽ dẫn đến việc chi tiêu một khoản tiền nhất định để đổi con dấu, biển hiệu của cơ quan nhà nước, giấy tờ giao dịch… Tốn kém là có, nhưng cũng không lớn đến nỗi không nên làm. Nếu so sánh thì lợi ích đem lại lớn hơn nhiều. Và cũng phải cân nhắc, những gì không nhất thiết phải đổi như đồng tiền chẳng hạn thì không nên đổi.

Đôi mắt: ông này đúng là “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”! Miệng thì leo lẻo có tượng hay không có tượng (có đổi tên hay không đổi tên) thì bản chất sự việc không đổi, vậy thì đòi đổi tên nước làm cái gì? Ông ta căn cứ vào đâu mà nói là “tốn kém không đến nỗi lớn”? “Ích lợi đem lại” là những cái bánh vẽ mà tôi đã phân tích trong bài. Cái ông giáo sư này có thấy trên thế giới này có nước nào mà tên nước trên đồng tiền khác với tên nước thực hay không?
Lạy trời cho đất nước này bớt đi cái đám “giáo sư” như vậy!

CẬP NHẬT 2:Liên quan đến bài viết này có một số bạn như Phạm Như Ý có ý kiến rằng: “Mỗi người một quan điểm, ai cũng có lý lẽ riêng và có quyền bày tỏ chính kiến của mình. Một số người ủng hộ có vị trí cao trong xã hội như nguyên Chủ nhiệm VPQH Vũ Mão”. Bên cạnh đó, tôi lên Facebook cũng có nhiều người ủng hộ tên “VNDCCH” nhưng sau khi “đấu lý” không được, họ vẫn bảo lưu quan điểm của họ nhưng với lý lẽ “dù sao thì tôi vẫn thích cái tên VNDCCH hơn”!Thưa các bạn đọc!Việc đòi đổi tên nước thật ra không phải là vấn đề mới mà đã âm ỉ hàng chục năm nay, giờ bất chợt “bùng lên” cùng sự kiện nhà nước lấy kiến nghị sửa đổi hiến pháp. Nếu chỉ là một quan điểm đơn thuần thì không nói làm gì, nhưng đây là một trong những mục tiêu của “diễn biến hòa bình”: đổi tên nước, rồi đòi bỏ quyền lãnh đạo của ĐCS, rồi trung lập quân đội,…Nhưng cho dù biết là thế, tôi cũng không phản đối nếu như lý do họ đưa ra là đúng, là thuyết phục và có lợi ích cho đất nước này. Vậy như tôi phân tích ở trên, các bạn xem họ đúng chỗ nào và dân lợi chỗ nào?Về đối tượng, tôi không lên án ai nếu chưa biết rõ về họ (thông qua các hành động phá hoại hoặc âm mưu phá hoại sự yên ổn của đất nước) mà “đánh” vào cái tư tưởng mà tôi cho rằng sai trái. Do vậy, tôi có thể hiểu và thông cảm cho từng CON NGƯỜI cụ thể chứ không chấp nhận thỏa hiệp với TƯ TƯỞNG sai trái.Về vấn đề tên nước này, tôi chia thành phần ủng hộ ra thành các loại sau:

  1. Thành phần cố tình cổ vũ cho việc này nhằm mục đích phá hoại sự ổn định chính trị của đất nước (rận chủ, lật pháp và đám giật dây sau lưng).
  2. Thành phần thích cái tên VNDCCH một cách tự nhiên, cảm tính, vì nhiều lý do như: tên đầu tiên của đất nước, tên Bác Hồ đặt, tên nghe hay,…
  3. Thành phần có vai vế trong XH mà tôi không chứng minh được nằm trong loại 1 (coi như họ theo loại 2), tích cực ủng hộ phương án đổi tên nước, phát biểu cổ vũ trên báo chí mà không đưa ra được một lý luận hợp lý nào, như ông Vũ Mão.

Thành phần 1 thì đã nói trong bài. Thành phần 2 nếu là những người hiểu lý lẽ thì khi được “tư vấn” sẽ biết cân đối nặng nhẹ mà thay đổi ý kiến của mình. Nếu họ vẫn thích theo sở thích cá nhân, còn thiệt hại của đất nước thì “sống chết mặc bay”, tôi cũng tôn trọng ý kiến của họ (làm gì có cái gì hoàn hảo được đâu!). Riêng đối với loại thứ 3, một số bạn đưa ra làm “lá chắn” (ông ấy to thế, quan trọng thế mà còn ủng hộ,..), tôi lấy trường hợp ông Vũ Mão làm ví dụ để trình bày như sau:1. Với cá nhân ông Vũ Mão (và các ông bà tương tự), tôi tôn trọng và biết ơn ông về những gì đã làm cho đất nước. Tuy nhiên, thành tích trong quá khứ chỉ có giá trị tham khảo đối với những vấn đề hiện tại. Không thể lấy huy chương vàng mà 1 VĐV đoạt được năm ngoái ra làm cơ sở chắc chắn rằng anh ta sẽ đoạt HCV năm nay! Ông Hoàng Văn Hoan đã từng là một “cây đa cây đề” của cách mạng Việt Nam nhưng điều đó không đảm bảo rằng ông ta đã không sai lầm khi bắt tay với Trung Quốc để chống lại dân tộc mình. Đối với một vấn đề cần tranh luận, tôi tin vào lý lẽ chứ không thể tin vào “cái tên” được. Ví dụ bây giờ, ông Lê Đức Anh nói không thể đổi tên nước thì các bạn nghe ai hay chỉ cân đong đo đếm xem “tên tuổi” ông nào to hơn? Do đó, nếu ông Vũ Mão nhận định sai thì tôi có thể thông cảm cho cá nhân ông ấy chứ không thể “thông cảm” cho cái tư tưởng, cái lý lẽ sai được.2. Về những điều ông Vũ Mão phát biểu trên báo Dân trí, tôi thấy chẳng có gì khác mấy so với lý lẽ của ông Nguyễn Minh Thuyết mà tôi đã phân tích ở trên. Tôi lược qua vài lý luận hơi “tươi mới” của ông ấy cho mọi người cùng đánh giá:- “Cho rằng việc này thực sự hợp lòng dân”: câu này rất vô bổ, sáo rỗng. Đã ai thống kê bao nhiêu người đồng ý, bao nhiêu người không đồng ý mà ông ấy nói vậy? Đây là bệnh chung của các quan chức thì phải, cái gì cũng rất chung chung, khái quát, kiểu: “tham nhũng những năm gần đây đã giảm nhiều rồi” mà chẳng đưa ra được số liệu giảm thế nào, nhiều là bao nhiêu,..- “Đảng ta phát động phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Việc lấy lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một việc làm rất thiết thực. Tên nước là Việt Nam dân chủ cộng hoà được Bác Hồ đặt ra, được quy định trong Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1959.”: Lý này thì chẳng hề mới, vẫn dựa vào cái bóng của Bác. Ngoài việc tôi phân tích lý do tên nước là VNDCCH ở phần trên, xin hỏi thêm một câu cho những người có cùng quan điểm với ông Vũ Mão: các vị lấy cơ sở gì để nói rằng nếu Bác còn ở lại với chúng ta và vẫn tham gia chính sự đến hết năm 1976 thì Bác lại không đồng ý đổi tên nước thành CHXHCN Việt Nam? hay thậm chí rất có thể Bác lại là người tiên phong trong việc đề nghị điều đó?- “Trong nhiều năm qua, tôi đã nhiều lần được gặp gỡ, “tiếp xúc với các cử tri Việt Kiều”. Tôi hiểu được nguyện vọng của bà con. Tôi tin rằng việc đổi lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẽ được bà con hoan nghênh. Như thế, càng có lợi cho sự nghiệp Đại đoàn kết toàn dân tộc.”: lại là con bài “đoàn kết dân tộc”, lại chủ quan khi cho rằng “tôi tin rằng việc đổi lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẽ được bà con hoan nghênh”. Như đã nói ở trên, tên VNDCCH gắn liền với chiến tranh, đặc biệt là cuộc kháng chiến chống Mỹ, dẫn đến nỗi “ám ảnh” ăn sâu trong đầu của không ít kiều bào là “VNDCCH xâm lược VNCH”. 1976 đổi tên nước cũng một phần là xóa bỏ cái nỗi “ám ảnh” đó. Còn muốn xem kiều bào “hoan nghênh” thế nào thì mời mọi người xem ý kiến của độc giả hải ngoại đối với bài viết của tôi trên KBCHN.- “Tôi nghĩ bạn bè quốc tế cũng rất vui đón nhận tên gọi nói trên”: Vâng, lại nghĩ giùm cho cả thế giới! Có thể họ “vui vẻ” đó nhưng các bạn có bao giờ không đặt dấu hỏi cho một công ty đang làm ăn với mình bỗng dưng đổi tên, đổi dấu không? Chí ít là phải cảnh giác thế này: chắc nó gặp khó khăn nên đổi tên cho hợp phong thủy chăng? Vậy có ai mà “vui vẻ” tiếp tục làm ăn với 1 công ty như vậy không? Đổi tên nước thì một thằng nước ngoài vô tư nhất cũng phải đặt dấu hỏi về tình hình chính trị của nước này: cái gì biến động? có ảnh hưởng gì đến “nồi cơm” của mình không? chuẩn bị “đảo chính” à?.v.v… Vậy họ có “ngãng ra” để nghe ngóng một thời gian không? Ở đó mà “vui vẻ đón nhận”, trừ những thằng đã “biết trước” điều này!- “Các nước cùng thể chế chính trị như nước ta thì hầu như không nước nào đổi tên để có cụm từ xã hội chủ nghĩa như nước ta. Trung Quốc từ năm 1949 đến nay vẫn giữ nguyên gọi là nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa”: Chẳng có nước nào trong các nước này trải qua cảnh bị chia đôi đất nước và chiến đấu sát nhập lại được như nước ta. Vậy thì họ đâu cần đổi tên nước làm gì vì một trong những lý do đổi tên nước là có 1 cái tên chung? Một chuyện nữa là nếu nói cùng thể chế chính trị, sao ông ấy không nói về các nước thuộc Liên bang Xô Viết ngày trước cũng đều là CHXHCN? Mà tại sao chúng ta cứ phải nhìn xem thế giới họ đặt tên thế nào thì mình bắt chước? Nước Cu Ba theo CNXH nhưng tên chỉ là Cộng hòa Cu Ba, giống như các nước đại tư bản vậy!- Nói về “tốn kém” thì lại giống như ông Nguyễn Minh Thuyết, ông Vũ Mão cũng ý rằng “không đáng bao nhiêu so với đại cuộc” dù cái “đại cuộc” được gì mất gì thì tôi đã phân tích ở trên (phải chăng phần lớn các ông “quan” đều có cái suy nghĩ tiêu tiền nhà nước như vậy?). Xin hỏi đã có ai hình dung (chưa cần thống kê) là sẽ tốn bao nhiêu tiền (chưa tính phiền toái) cho việc này chưa mà các ông ấy cứ nói nhẹ tênh vậy nhỉ? Một cây cầu, một con đường bị “ngắt nhéo” thì ít ra người dân còn có cầu, có đường mà đi nhưng tốn kém để đổi tên nước thì người dân được gì ngoài việc đọc tên nước nó hay, nó sướng? Những câu dạy thuộc dạng “chân lý” của Bác Hồ như về “tiết kiệm”, “chống lãng phí” thì ai cũng thuộc và đọc rất to nhưng cái việc mà các ông đang ủng hộ làm này là “lãng phí” hay “tiết kiệm”? Phải chăng các ông ấy chỉ thích “vận dụng” lời Bác theo ý của mình? 3. Mỗi cá nhân đương nhiên là sẽ có quan điểm riêng của mình. Nhưng khi đã là người gánh vách trọng trách của xã hội thì bắt buộc người ta phải biết cân nhắc, biết đắn đo lợi – hại đối với đất nước, với nhân dân trước khi đưa ra ý kiến của mình. Với vai trò như ông Vũ Mão, ông Nguyễn Minh Thuyết thì những phát biểu một cách tùy tiện như thế thậtvô trách nhiệm, bởi lẽ đến một dân đen như tôi còn hình dung ra những tiêu cực của việc mà các ông ấy đang ủng hộ, thì chẳng có lý gì các ông ấy lại không nghĩ đến được. Giả sử nước ta đổi tên thật, mất một đống tiền và công sức (trong thời buổi “thóc cao gạo kém” hiện nay), sau cơn hoan hỉ của những người thích cái tên VNDCCH, mà nước ta vẫn không thể “đi lên” như ước nguyện thì những ông như Vũ Mão, Nguyễn Minh Thuyết,.. cũng nào phải gánh vác trách nhiệm gì ngoài việc mang tiếng “dự sai”!? Không lẽ lúc đó lại quay về CHXHCN Việt Nam? Năm rồi nước ta cũng có khối cái luật, quy định được “đưa vào rồi lại đưa ra” đó thôi! Không lẽ đất nước này đã đến mức cần phải nghe theo lời của các “thầy phong thủy” đổi tên nước đặng mong đổi vận để phát triển?! Ôi cái sự đời!!!Nói tóm lại, mỗi người có một ý thích đối với cái tên nước nhưng nếu là một người có lòng với đất nước thì cần phải tỉnh táo nhìn nhận vấn đề một cách khoa học, cân nhắc thiệt hơn chứ đừng để mình ngã vào “đám đông”.

Nguồn: Đôi Mắt

Trung Quốc đừng dại thử lòng yêu nước của dân tộc Việt

(ĐVO) – Lòng yêu nước của dân tộc Việt, về góc độ xã hội, lịch sử được gọi là Truyền thống, về góc độ khoa học được gọi là Gen di truyền. Cho nên, thế giới có đổi thay, vương triều có đổi thay nhưng truyền thống đó hay gen di truyền đó không bao giờ thay đổi.

Không rõ tinh thần yêu nước của dân tộc Trung Hoa như thế nào, bởi vì từ xưa Trung Quốc chỉ đi xâm lược, mở rộng lãnh thổ, nhưng khi bị các quốc gia khác tới xâm lược như Nguyên Mông, Anh, Nhật Bản thì họ đều thúc thủ và ý chí của họ thể hiện trong “Vạn lý trường thành”, trong cuộc biểu tình chống Nhật Bản mới đây…thì có lẽ chỉ họ mới hiểu, đánh giá được thực chất, sức mạnh kết nối lòng yêu nước của dân tộc họ.

Dân tộc Việt, lòng yêu nước được biểu hiện theo cách khác, đơn giản là “Sông núi nước Nam, vua Nam ở” nó đã “rành rành định sẵn” rồi. Kẻ nào, dù hung hãn đến đâu, xâm phạm là phải và bị đánh đuổi, đơn giản thế thôi. Về ý chí thì “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm 20 năm hoặc lâu hơn…”, “dù có đốt cháy dãy Trường Sơn cũng phải giành độc lập”…

   Chủ quyền của Tổ quốc luôn thiêng liêng trong mỗi người Việt Nam
Chủ quyền của Tổ quốc luôn thiêng liêng trong mỗi người Việt Nam

Duy nhất một lần dưới triều Nguyễn, nhưng lịch sử thời đó vẫn còn vang vọng những cái tên hào hùng lẫm liệt của Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, còn đó lời bất hủ của Nguyễn Trung Trực…và hơn 90 năm sau, năm 1954, dân tộc Việt đã vùng lên bằng trận Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.

Mỹ thua Việt Nam có nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân đầu tiên là Mỹ không hiểu dân tộc Việt. Chỉ đến năm 1972 khi Nixon bắt tay Mao Trạch Đông ở Thượng Hải thì người Mỹ mới tin rằng Việt Nam dân chủ cộng hòa và Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam đánh Mỹ là vì lý do thống nhất đất nước chứ không phải đánh Mỹ bởi tác động của Trung Quốc hay Liên Xô.

Máu xương của thế hệ ông, cha, anh đổ xuống để có hôm nay, cho con cháu một Việt Nam liền một dải, không như bán đảo Triều Tiên hiện giờ là quý báu biết chừng nào và đương nhiên chỉ ai là con cháu Lạc Hồng mới cảm nhận được.

Lòng yêu nước của dân tộc Việt, về góc độ xã hội, lịch sử được gọi là Truyền thống, về góc độ khoa học được gọi là Gen di truyền. Cho nên, thế giới có đổi thay, vương triều có đổi thay nhưng truyền thống đó hay gen di truyền đó không bao giờ thay đổi.

Động thái hung hăng, ngang ngược, đe dọa gây hấn trên Biển Đông của Trung Quốc đòi độc chiếm 80%, xâm phạm đến chủ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt đang ngày càng được người Việt Nam trong và ngoài nước ý thức rất rõ ràng.

Sự việc đường “lưỡi bò” trên bản đồ; đèn lồng in chữ “Tam Sa”; sách vở in sai, có cờ Trung Quốc; siêu thị Big C bán nho…được sự “quan tâm” sát sao của dân cả nước là dấu hiệu của lòng tự tôn dân tộc, lòng yêu nước đang phát tiết mà không cần hô hào phát động.

Hành động rất nguy hiểm của Trung Quốc mới đây trên Biển Đông, dùng súng bắn cháy ca bin tàu đánh cá của ngư dân Việt trong vùng biển chủ quyền Việt Nam là hành động ngang ngược, độc ác, vô nhân đạo và chúng không hiểu được sức mạnh lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.

 Ca bin tàu bị Hải giám TQ bắn cháy nhưng quyết không để cháy cờ Tổ quốc
Ca bin tàu bị Hải giám TQ bắn cháy nhưng quyết không để cháy cờ Tổ quốc

Hạm đội 7 của Hoa Kỳ ngày xưa (là niềm mơ ước của hạm đội Nam Hải-Trung Quốc ngày nay) khi Hải quân Việt Nam là con số “không” mà còn không dọa được Việt Nam thì vài chục con tàu giả dạng Hải giám, đằng sau có vài con tàu chiến tập trận, đã tỏ ra hung hăng, xua đuổi phi pháp tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam là có thể dễ dàng tác quái trên Biển Đông của Việt Nam ư? Họ đã lầm vì dân tộc Việt luôn yêu chuộng hòa bình, muốn là bạn với láng giềng một cách thân thiện, hữu nghị nhưng lòng yêu nước, bảo vệ từng tấc đất, tấc biển của Việt Nam thì ngàn đời không thay đổi. Họ chỉ tổ tốn dầu và hao máy mà thôi. Hành động ngang ngược, ác độc, vô nhân đạo của Trung Quốc đã kích hoạt lòng yêu nước của dân tộc Việt.

Lịch sử vốn không bao giờ lặp lại, nhưng khi đã lặp đi lặp lại nhiều lần thì chứng tỏ điều đó đã trở thành quy luật khách quan, mà khi đã là quy luật thì đừng dại dột làm trái với nó.

Chỉ có kẻ điên mới mong có sóng thần để thử độ vững của đê chắn sóng.

  • Lê Ngọc Thống

Lấy phiếu tín nhiệm cả Chủ tịch nước và Thủ tướng

 

 

– Theo Nghị quyết về quy trình lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm vừa được QH thông qua sáng nay, từ năm 2013, các nhân sự cấp cao của Chính phủ và QH sẽ được lấy phiếu tín nhiệm hàng năm. Người có quá nửa ĐB đánh giá “tín nhiệm thấp” có thể xin từ chức hoặc QH bỏ phiếu tín nhiệm.

5 trường hợp bỏ phiếu tín nhiệm

Theo Nghị quyết, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) sẽ trình QH bỏ phiếu tín nhiệm khi xảy ra một trong các trường hợp sau: khi UBTVQH đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm; khi có kiến nghị của ít nhất 20% tổng số đại biểu; khi có kiến nghị của Hội đồng Dân tộc, ủy ban của QH.

Đại biểu QH ấn nút thông qua nghị quyết về quy trình lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm sáng 21/11. Ảnh: Minh Thăng

 

Việc bỏ phiếu tín nhiệm cũng sẽ được tiến hành khi người được lấy phiếu tín nhiệm có trên 2/3 tổng số đại biểu QH đánh giá “tín nhiệm thấp”. Hoặc, người được lấy phiếu tín nhiệm có 2 năm liên tiếp có quá nửa tổng số đại biểu đánh giá “tín nhiệm thấp”.

Như vậy, so với luật hiện hành, Nghị quyết này chỉ bổ sung thêm hai điều kiện về “bỏ phiếu” tín nhiệm căn cứ vào kết quả lấy phiếu tín nhiệm hàng năm. Còn lại, vẫn là những quy định cũ đã có trong luật nhưng chưa từng được thực thi.

QH cũng chỉ lấy phiếu tín nhiệm với các chức danh lãnh đạo chủ chốt. Không lấy phiếu tín nhiệm tại Hội đồng Dân tộc, ủy ban của QH, ban của HĐND như dự kiến ban đầu.

Theo báo cáo giải trình của UBTVQH, qua thảo luận tại hội trường, nhiều đại biểu đề nghị thu gọn phạm vi những người được lấy phiếu tín nhiệm, không làm dàn trải.

Kết quả thăm dò bằng phiếu gửi đại biểu cũng cho thấy đa số tán thành chỉ lấy phiếu tín nhiệm với các chức danh chủ chốt. Tương tự, HĐND lấy phiếu tín nhiệm đối với những người giữ các chức vụ do HĐND bầu như: chủ tịch, phó chủ tịch, ủy viên thường trực HĐND, trưởng các ban của HĐND; chủ tịch, phó chủ tịch và các ủy viên của UBND.

Bỏ phiếu kín

Việc lấy phiếu tín nhiệm sẽ bắt đầu thực hiện ngay tại kỳ họp QH đầu năm 2013.

Với các nhiệm kỳ sau, việc lấy phiếu tín nhiệm sẽ bắt đầu vào kỳ họp đầu tiên trong năm kể từ năm thứ hai của nhiệm kỳ.

Trước đó, mặc dù có một số ý kiến đề nghị chỉ nên lấy phiếu tín nhiệm hai lần trong một nhiệm kỳ hoặc vào kỳ họp cuối mỗi năm, song theo UBTVQH, việc lấy phiếu tín nhiệm hàng năm sẽ giúp người giữ chức vụ thấy mức độ tín nhiệm của mình để phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Đồng thời, cũng để các cơ quan có thẩm quyền kịp thời xem xét, điều chỉnh việc sắp xếp, bố trí cán bộ, góp phần nâng cao hiệu lực, hiệu quả bộ máy nhà nước. Quy định về thời điểm lấy phiếu tín nhiệm bắt đầu từ năm thứ hai của nhiệm kỳ là để bảo đảm thời gian cần thiết cho việc thể hiện năng lực lãnh đạo, quản lý.

Quy trình được tiến hành như sau: Người được lấy phiếu tín nhiệm sẽ có báo cáo công tác bằng văn bản gửi UBTVQH chậm nhất 30 ngày, trước ngày khai mạc kỳ họp QH. UBTVQH gửi thông báo về việc lấy phiếu tại kỳ họp và báo cáo công tác của người được lấy phiếu đến đại biểu chậm nhất là 20 ngày, trước ngày khai mạc kỳ họp. QH quyết định ngày lấy phiếu tín nhiệm trong chương trình kỳ họp. Hình thức là bỏ phiếu kín.

Người được lấy phiếu tín nhiệm có trách nhiệm tự nhận xét, báo cáo trung thực kết quả thực hiện chức trách, nhiệm vụ, quyền hạn được giao, việc rèn luyện tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống và giải trình đầy đủ các nội dung mà người tham gia lấy phiếu yêu cầu. Đại biểu có quyền yêu cầu người được lấy phiếu giải trình thêm về những vấn đề đại biểu quan tâm, cần được làm rõ; thu thập thêm thông tin từ những nguồn đã được kiểm chứng khác.

Người có quá nửa tổng số đại biểu đánh giá mức “tín nhiệm thấp” có thể xin từ chức hoặc QH bỏ phiếu tín nhiệm.

Người bị bỏ phiếu có quyền trình bày

Quy trình bỏ phiếu tín nhiệm được tiến hành như sau.

UBTVQH trình QH về việc bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ doQH bầu hoặc phê chuẩn tại kỳ họp QH, trong đó báo cáo rõ căn cứ đề nghị thực hiện bỏ phiếu tín nhiệm.

QH thảo luận. Trước đó, người bị bỏ phiếu tín nhiệm có quyền trình bày ý kiến của mình trước QH. Trong trường hợp cần thiết, đại biểu thảo luận tại các đoàn. Chủ tịch QH có thể họp với các trưởng đoàn đại biểu để trao đổi các vấn đề liên quan.

Sau đó, UBTVQH báo cáo trước QH kết quả thảo luận.

QH bỏ phiếu tín nhiệm bằng cách bỏ phiếu kín. Trên phiếu thể hiện tên, chức vụ của người bị bỏ phiếu tín nhiệm, hai mức độ “tín nhiệm” và “không tín nhiệm”.

Đối với người có quá nửa đại biểu không tín nhiệm thì cơ quan hoặc người có thẩm quyền giới thiệu để QH bầu hoặc phê chuẩn việc bổ nhiệm có trách nhiệm trình QH xem xét, quyết định việc miễn nhiệm hoặc phê chuẩn việc miễn nhiệm đối với người đó.

 

 

Các đối tượng QH thực hiện lấy phiếu tín nhiệm: Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước; Chủ tịch QH, các phó chủ tịch QH, Chủ tịch Hội đồng dân tộc, chủ nhiệm các ủy ban của QH, các thành viên khác của UBTVQ;Thủ tướng, các Phó Thủ tướng, các thành viên khác của Chính phủ; Chánh án TANDTC, Viện trưởng VKSNDTC, Tổng Kiểm toán Nhà nước.

 

 

Lê Nhung

 

Bản chất bỏ phiếu là bất tín nhiệm

Nguyên Chủ nhiệm VPQH Vũ Mão nói, phối hợp QH – cơ quan Đảng về nhân sự còn lúng túng. Nhân bàn bỏ phiếu tín nhiệm, QH nên chủ động hơn.

Nên bỏ phiếu tín nhiệm 49 nhân sự cấp cao

Thảo luận ở tổ, nhiều ĐBQH nói chỉ nên khoanh vùng ở 49 nhân sự cấp cao. Phải bỏ phiếu luôn, không nên “vòng vo” thêm quy trình lấy phiếu.

Phải thay được người không còn uy tín

Cán bộ nếu lấy phiếu mà đạt tín nhiệm thấp có quyền xin từ chức. Người tín nhiệm thấp phải tìm giải pháp tốt nhất cho bản thân trong danh dự.

Sẽ lấy phiếu tín nhiệm trong Đảng

Cùng với quy trình bỏ phiếu tín nhiệm ở QH, sắp tới còn có NQ về lấy phiếu tín nhiệm trong Đảng – Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu nói.

Tín nhiệm thấp, cách chức luôn?

Thẩm tra dự thảo Nghị quyết về lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm, UB Pháp luật đề xuất nếu ai đó tín nhiệm thấp nên cách chức luôn.

Lấy phiếu tín nhiệm: Cơ hội cho văn hóa từ chức

Xây dựng văn hóa từ chức trong hoạt động chính trị là kỳ vọng của các ủy viên Thường vụ QH khi thảo luận đề án lấy phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do QH, HĐND bầu hoặc phê chuẩn.

Bỏ phiếu tín nhiệm khi dư luận ‘trào sôi’

Trọng tâm buổi thảo luận tổ về đề án đổi mới hoạt động QH chiều nay (28/5) là đề xuất bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do QH bầu hoặc phê chuẩn.

Bỏ phiếu tín nhiệm: Cần được ‘bật đèn xanh’

GS.TS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng, Đảng đổi mới phương thức lãnh đạo đối với Quốc hội, “bật đèn xanh” sẽ đảm bảo cơ chế bỏ phiếu tín nhiệm đi vào thực tiễn một cách thực chất.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/97741/lay-phieu-tin-nhiem-ca-chu-tich-nuoc-va-thu-tuong.html

(REDS.VN) Sự sụp đổ của Liên bang Xô viết vào năm 1991 tưởng như là hồi chuông báo tử cho hệ tư tưởng của Marx và Lenin tại Nga, tuy nhiên chỉ sau gần hai thập kỷ, một làn sóng mới của các nhà hoạt động xã hội chủ nghĩa tại Nga, những người sẵn sàng vẫy cờ đỏ một lần nữa trên nóc điện Kremlin, đã xuất hiện ngày càng rõ rệt hơn.

Isabel Magkoeva, 21 tuổi, một nhà hoạt động của Mặt trận Xã hội Cách mạng, ngôi sao đang lên của cánh tả nước Nga cho biết “Tôi đã đặc biệt hứng thú với lý tưởng xã hội chủ nghĩa ngay từ khi còn là một thiếu niên.”

Magkoeva cho biết, cô luôn quan tâm đến các vấn đề bất công trong nền kinh tế và bắt đầu tự hỏi về nguyên nhân gây ra tình trạng này, sau đó, cô đã đi tìm câu trả lời trong các tài liệu cánh tả, và nhận ra cô phải tự tay tham gia đấu tranh chống lại chuyện này. Isabel Markoeva đã từng là một người mẫu tuổi thiếu niên, người được cho là có đặc điểm rất giống với thủ lĩnh biểu tình sinh viên người Chile có tên Camila Vallejjo.

Tuy nhiên, dù Magkoeva luôn coi Lenin là “Nhà cách mạng vĩ đại” nhưng cô vẫn còn rất mơ hồ về Liên bang Xô viết, một thể chế đã sụp đổ vào cùng năm mà cô được sinh ra.

Cô cho biết: “Thực ra nhà nước Xô viết chưa đi theo con đường chủ nghĩa xã hội thực thụ, và do đó, sẽ là rất sai lầm nếu miêu tả những người như tôi cố gắng hành động để khôi phục lại một nhà nước từ quá khứ. Thực sự, chúng tôi đấu tranh cho một hình thái hiện đại hơn của chủ nghĩa xã hội”.

Thực trạng lý tưởng xã hội chủ nghĩa ngày một phổ biến tại Nga đã ngày được xác nhận rõ ràng qua những báo cáo về tình trạng phân hóa giầu nghèo được đưa ra tháng trước bởi công ty tài chính Credit Suisse của Thụy Sĩ. Trong báo cáo có đoạn: “Không kể đến một số nước vùng Caribbe vốn là nơi được chọn đặt dinh thự của rất nhiều tỷ phú, sự phân hóa giàu nghèo tại Nga là cao nhất trên thế giới. Trên quy mô toàn cầu, các nhà tỷ phú đang sở hữu không tới 2% tài sản cá nhân, tuy nhiên tại nước Nga hiện nay, 100 tỷ phú đã chiếm giữ tới 30% tổng khối tài sản này”.

Chính vì lý do này, nhiều người trẻ nước Nga ngày càng bị cuốn hút vào các nhóm hoạt động mang tư tưởng xã hội chủ nghĩa, tạo bước đột phá cho phong trào cánh tả khi trong so với gần hai mươi năm trước, khi những người Cộng sản thời Xô viết là những người duy nhất còn mang tư tưởng xã hội chủ nghĩa.

Nhà hoạt động cánh tả Sergei Fomchenkov, 38 tuổi, thủ lĩnh mặt trận Nước Nga khác cho biết: “Những người trẻ gần như không có cơ hội mua được nhà cửa với mức giá trên trời và lo cho gia đình một cuộc sống bình thường. Cơ hội để họ leo lên những tầng lớp trên của xã hội cũng gần như không có, đặc biệt là với những người không có gốc gác Moskva. Khi tất cả mọi người phải chịu đựng điều này, họ lại thấy một nhóm nhỏ những tỷ phú giầu có xây dựng những dinh thự xa hoa, từ đó, những tư tưởng đấu tranh theo mô hình cánh tả đã thu hút họ”.

Tuy nhiên, giống như Magkoeva, Fomchenkov không hề có ý tưởng đưa nước Nga lại thời kỳ Xô viết. Ông cho biết cái mình muốn là một nhà nước xã hội chủ nghĩa kiểu mới, với mô hình nhà nước kiểm soát hoàn toàn các ngành công nghiệp chính, tuy nhiên, những hình thức kinh doanh quy mô nhỏ vẫn có được toàn quyền tự do. Theo Fomchenkov, nếu nhà nước muốn kiểm soát đến từng mặt nhỏ nhất của đời sống, ví dụ như từng quán café một, đó thực sự là độc tài chứ không phải xã hội chủ nghĩa.

Những nhà phân tích nhìn nhận phong trào cánh tả đang lên ở Nga cũng tương tự những gì đang xảy ra ở châu Âu trong thời kỳ khủng hoảng này. Kết quả là tại châu Âu, các đảng cánh Tả cũng đang lớn mạnh một cách bất ngờ trong hệ thống chính trị của các nước thành viên.

Một nhà phân tích tại Trung tâm phân tích Carnegie, Moskva tên Lilia Shevtsova bình luận: “Giống mọi nơi khác tại châu Âu, những người trẻ bị tác động mạnh hơn bởi khủng hoảng kinh tế toàn cầu và họ sẽ dễ bị ảnh hưởng bởi tư tưởng xã hội chủ nghĩa”.

Ilya Ponomaryov, một trong những nhà sáng lập của Mặt trận cánh tả nhận định: “Ngày nay, những nhóm đấu tranh kiểu mới đã xây dựng được một cương lĩnh đấu tranh với tư tưởng xã hội chủ nghĩa kiểu mới và đã nhận được rất nhiều biểu hiện tích cực từ dân chúng và càng ngày càng có nhiều người trẻ tham gia”.

Ponomaryov cũng phủ nhận ngay những quan điểm cho rằng việc xây dựng nhà nước cộng sản và xã hội chủ nghĩa lý tưởng là bất khả thi. Ông bày tỏ quan điểm khi nói về sự thất bại của hệ tư tưởng này trong quá khứ: “Mọi người đã hiểu sai hết ý tưởng của Marx và Engels, đáng lẽ ra bạn phải thi hành đường lối kinh tế xã hội chủ nghĩa hoàn chỉnh trước khi bạn muốn xây dựng một nhà nước xã hội chủ nghĩa.”

Tổng thống Putin thường gọi sự sụp đổ của liên bang Xô viết là “thảm họa địa chính trị khủng khiếp nhất” của thế kỷ 20, thể hiện sự đồng cảm với những người thuộc về thế hệ đã sinh sống dưới thời kỳ này.

Đồng thời, đối thủ chính của ông Putin là Gennady Gudkov, một sĩ quan KGB trong quá khứ hiện là một nhà đấu tranh chống lại chính quyền Kremlin cũng tự bạch với tạp chí RIA Novosti khi được hỏi quan điểm về tổng thống: “Dù sao chúng tôi cũng phải giữ cho đất nước sự đoàn kết.”

Còn đối với nhà đồng sáng lập mặt trận cánh tả Ponomaryov, ông thừa nhận có “cảm xúc lẫn lộn” về nhà nước Xô viết trong quá khứ. Trong phát biểu của Ponomaryov có đoạn: “Liên bang Xô viết là một nhà nước rất mạnh với nhiều bảo đảm xã hội, tuy nhiên, họ lại quá chuyên quyền. Nhưng một điều khá rõ ràng là xã hội thời Xô viết còn tốt hơn hiện nay”.

Trong con mắt các nhà phân tích, những người cánh tả đang là đe dọa lớn nhất cho quyền lực của tổng thống Putin. Về vấn đề này, nhà phân tích Shevtsova của trung tâm Carnegie cho biết: “Ngày trước thì những nhóm dân tộc cực đoan là đe dọa lớn nhất đối với quyền lực chính quyền, nhưng ngày nay thì chắc chắn rằng, vai trò này đang thuộc về các nhóm đấu tranh cánh tả”.

NGUYỄN LINH (trích dịch từ RIA Novosti)

VÀI CHUYỆN NÓI CHƠI VỚI ĐÁM CCCĐ

1/ Các ông nói Việt Nam ngu dốt và đói nghèo?

Phải rồi, một dân tộc bỊ ngàn năm đô hộ. Một dân tộc hơn 100 năm bị thực dân bóc lột tận xương tủy. Một dân tộc 30 năm phải gồng lưng đánh giặc đế quốc hùng mạnh nhất thế giới và đám tay sai bán nước bẩn thiểu để nhận viện trợ. Đã vậy, còn thêm 20 năm bị cấm vận thì sức lực đâu, của cải đâu mà không nghèo. Thời gian đâu mà học để nâng cao dân trí. Chiến tranh đi qua, bọn giặc cướp nước và đám tay sai để lại những gì? Một đất nước tàn phá tan nát, đến nhà thờ, chùa chiền chúng cũng không tha. Một đất nước còn sót lại hơn 800.000 tấn bom mìn nằm rãi rác. Một đất nước còn hàng triệu lít chất độc da cam. Một đất nước bị kẻ thua trận tức tối bày trò cấm vận và đám tay tru tréo tẩy chay. Thử hỏi như vậy làm sao không đói nghèo, lạc hậu. Một đất nước vừa hòa bình lại phải đánh Nam, dẹp Bắc với bọn diệt chủng, bành trướng. Trong cảnh như vậy, mà đất nước đó còn phải dẹp bọn con rơi của chủ nghĩa thực dân đế quốc rơi rớt lại ở Tây Nguyên, đất nước đó phải dẹp đám chống phá tay sai với các chiến dịch Đông Tiến của đám mất trí.

Như vậy, Việt Nam nghèo nàn, lạc hậu là chuyện hiển nhiên. Nhưng Đất nước đó vẫn tồn tại và phát triển, dẹp được tất cả các môi nguy để trở thành đất nước thanh bình hàng đầu thế giới. Cấm vận hoài mà nó từ đói đến xuất khẩu được gạo tuy không nhiều. Đến khi mở cấm vận thì xuất khẩu gạo vọt lên hàng thứ 2 thế giới và các nông sản khác thì hàng đầu thế giới. Chưa hết, trong thời gian như vậy mà có biết bao nhân tài xuất hiện như Đặng Thái Sơn, Ngô Bảo Châu, Hoàng Tụy… được thế giới biết đến.

Các ông thì sao? Làm tay sai bán nước để ăn cơm ăn. Khi thất trận nó bắt làm cu li thì giả điên, giả bệnh để kiếm tiền chứ biết làm cóc khô gì đâu. Có ăn có học như các ông mà nói năng tục tiểu, bậy bạ thiếu văn hóa còn hơn mấy nhóc chăn bò xóm tôi nữa mà. Đã vậy còn suốt ngày chê bai lớn lối. thật lố bịch.

2/ Các ông nói các ông có chính nghĩa?

Trong chiến tranh, người dân ủng hộ các ông và đế quốc hay công sản? Cái này chắc các ông biết quá mà. Vậy nên các ông mới dồn dân, lập ấp để người dân không ủng hộ kháng chiến. Nhưng chính nghĩa vẫn là chính nghĩa, người dân vẫn theo dù đang đói nghèo. Họ ít học nhưng họ biết lẽ phải để họ theo. Có biết bao nhiêu cuộc biểu tình chống đế quốc và bè lũ tay sai, chắc các ông không đếm nỗi. Chưa hết, hầu hết các nước cũng biểu tình chống các ông và đế quốc xâm lăng, trong đó có cả nước bu của ông nữa đấy. Sau chiến tranh, gần 200 quốc gia và vùng lãnh thổ đã công nhận vào quan hệ với Việt Nam, trong đó có cả Bu các ông đây. Bu các ông còn đề nghị nâng tầm quan hệ lên thành đối tác chiến lược nữa cơ. vậy ai có chính nghĩa? Các ông nói các ông có tri thức mà sao các ông không nhận thấy những chuyện rành rành ra đó. Hay là các ông nói CS đã tuyên truyền cho cả thế giới hết rồi?

3/ Các ông nói các ông lãnh đạo 90 triệu dân trong nước lật đổ CS?

Ở chổ tôi, sáng sáng các anh chăn vịt cùng lùa ra cho vịt chạy đồng, chiều chiều lùa về, vịt ai về quây nấy. Sáng sáng các cháu chăn bò cùng lùa bò lên rẩy, chiều chiều lùa về bò ai về chuồng nấy. Đến mùa, các bác nông dân đi cấy, làm cỏ, gặt lúa vần công cho nhau. Tôi thấy họ học ít mà đoàn kết, sẽ chia, đằm thắm biết bao. Còn các ông bên đó, có biết bao là hội đoàn, suốt ngày chưởi rủa, bêu xấu, tố cáo lẫn nhau. Ông này chụp mũ ông kia, cuối cùng cả đám các ông trở thành cộng sản kiểu hải ngoại hết. Chỉ có bấy nhiêu người mà không tập hợp được với nhau mà đòi về lãnh đạo 90 triệu dân trong nước. Xin lỗi các ông, các ông về chăn bò chung với đám con nít xóm tôi nó còn không cho, sợ các ông lùa bò của nó nữa chứ ở đấy mà lãnh đạo, về đây lãnh đạn thì có.

4/ Các ông nói CS tàn ác?

Các ông biết rỏ là Thím của mấy ông nó bóc lột dân tộc này đến tận cùng xương tủy. Mấy triệu người chết trước mắt các ông đó thôi. Chắc gia đình các ông được thím cho bú nên làm địa chủ, khi CS họ đứng lên, lấy hết tài sản và giết luôn đám địa chủ bán nước hại dân để chia cho dân nghèo giờ tiếc của nên rối loạn tâm thần chứ gì? Các ông nhìn trên bản đồ của các ông thời đó mà xem? Có phải nhà tù nhiều hơn trường học không vậy? biết bao nhiêu cuộc thảm sát của Thím, Bu và các chư hầu đã và đang tiếp tục được giải mã các ông có xem hay không? Các ông có biết luật 10/59 không? “Theo luật 10-59, tội xử chỉ có hai mức: tử hình và khổ sai chung thân. Xét xử chỉ được phép kéo dài tối đa 3 ngày, không có giảm khinh, không có kháng cáo, bản án thi hành ngay”, ai tàn ác vậy? chiến tranh xong, CS không giết các ông là may, họ giam giử các ông để rảnh tay đối phó với diệt chủng polpot, bành trướng bắc kinh, tàn quân Fulro và đám lưu vong chạy thoát về quấy rối nữa. Trong thế thù trong giặt ngoài như vậy, thả các ông ra có mà mang họa à? Thế mà các ông thù hằn gần 40 năm vẫn chưa nuốt trôi. Vậy những người bị các ông nhốt, tra tấn tù đày ở Côn Đảo, Phú Quốc, và hàng trăm nhà tù trong đất liền họ có nuốt trôi không? Họ không giết các ông là may đấy vì họ đâu có ấu trĩ như các ông. Họ muốn hòa giải, hòa hợp từ khi bắt được các ông kìa. Chứ mà trả thù thì tiêu đời các ông rồi.

Hàng triệu lít chất độc gia cam đổ lên đất nước này có phải là tàn ác? Bộ đội, người dân và con cái của họ cũng như con cái của những người lính VNCH phục vụ cho việc rãi này bị đau đớn, biến dạng dị tật là do ai? Tôi nói cho các ông biết rằng trong 2 triệu nạn nhân chính thức bị chất độc gia cam tại Việt Nam có rất nhiều người là con cháu của người lính VNCH chứ không chỉ là bộ độ và người dân không đâu. Chính lính Mỹ và đám chư Hầu còn bị thì nó tha gì đồng đội các ông. Có tàn ác không? Các ông biết rằng 2 triệu nạn nhân có biểu hiện từ nhỏ. Còn có hàng triệu nạn nhân khác bị chết, ung thư mà không rỏ nguyên do cũng xuất phát từ cái thứ tàn độc ấy đấy. Vậy có tàn ác không? Ai tàn ác vậy?

5/ Ai bán đất bán biển?

Hoàng Sa ai làm mất? Đảo Ba Bình tại sao mất?

Ai tuyên bố thà dâng đất cho Vatican chứ không để rơi vào tay công sản?

Ai tuyên bố biên giới của Mỹ kéo dài đến vỹ tuyến 17?

Vì đồng đô la viện trợ mà các ông để chuyện đó xảy ra, bây giờ ra rả CS bán đất bán biển. Đúng là “ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo”

Tôi chỉ là nông dân nghèo, được nhà nước kéo dây internet về làng, chúng tôi vào đó để học hỏi kỹ thuật nuôi trồng. Gặp mấy ông trên này nói nhảm dữ quá, cầm lòng không đặng, có vài điều để các ông nghe chơi. Hiểu hay không thì mặc các ông. Nhưng các ông đừng bố láo nhân danh 90 triệu dân chúng tôi nhé. Bây giờ ra thăm ruộng, không nói thêm được. Mà với mây ông thì nói biết bao cho đủ, vì câu nào mấy ông nói ra cũng vô lý hết trơn. Để mấy anh em trong diễn đàn này họ có trình độ, có hiểu biết dạy các ông sẽ hay hơn.

Nhớ nhé, ĐỪNG BỐ LÁO NHÂN DANH 90 TRIỆU DÂN CHÚNG TÔI NHÉ, HÃY LO MẤY CÁI HỘI TÀO LAO CỦA MẤY ÔNG ÊM ẤM ĐI

HAI LÚA NƯỚC VIỆT.

[Nguồn: kbchn.net]

Yêu nước là gì? Yêu nước như thế nào?

 

Đối với em, yêu nước xuất phát từ tình yêu gia đình, dòng tộc, yêu cha mẹ và những năm tháng tuổi thơ sống trong yên bình dưới mái nhà nơi làng quê, yêu xóm giềng, yêu cả những khuôn mặt người quen nơi đồng đất quê nhà. Đi tha phương cả bốn phương trời, kết giao với đủ bạn bè, bằng hữu, tham gia đủ mọi mỗi quan hệ giản đơn cũng như phức tạp để biết rằng sẽ không ai yêu thương ta, hi sinh vì ta vô điều kiện và sẵn sàng như cha mẹ, anh chị em. Gia đình là tình yêu thiêng liêng đầu đời, cũng là cái nôi đầu tiên giúp ta nuôi dưỡng lý tưởng. Nếu một ngày có phải chiến đấu, phải hi sinh cho tổ quốc, cũng sẵn lòng vì tổ quốc phải đâu là khái niệm quá xa vời, tổ quốc chính là nơi có mẹ cha, có gia đình, dòng tộc, những bạn bè, những người quen thân, tổ quốc là một phần máu thịt.

 

Yêu nước là yêu quê hương. Quê em nghèo, chênh vênh trên những mảnh đồi bát úp hướng ra sông Lục Nam. Mỗi tháng 7 nước lên, đồng quê lại mênh mông thành biển nước, con sông nhỏ như dòng kênh vào mùa xuân giờ cuộn cuộn sóng liếm lên tận cổng nhà. Càng khôn lớn, càng đi xa để hiểu nhiều, biết nhiều em càng khao khát được về chạy giữa cánh đồng quê, được nằm vóng mắc trước sân nhà ngửa mặt lên trời nhìn trăng sao vằng vặc. Quê hương thành mảnh đất thiêng liêng, thành nỗi nhớ thiết tha cho mỗi đứa con tha phương. Còn quê hương là còn một chốn để trở về sau hết thảy những rốt ráo bộn bề vinh nhục. Quê hương như mẹ, không bao giờ chối bỏ những đứa con.

 

Yêu nước là yêu dân tộc Việt, dòng máu Việt. Yêu nước là biết đau thương, xót xa và chia sẻ với đồng bào mình. Yêu nước là biết đau lòng vì Miền Trung mỗi mùa lũ lụt lại có mất mát, lại có đói khát thảm thương. Yêu nước là xót xa khi thấy đồng bào mình cơm đói áo lạnh trên những rẻo cao mùa đông khắc nghiệt. Yêu nước là biết buồn cho những phận người ĐBSCL trồng lúa nhiều nhất cả nước mà vẫn đói nghèo, vẫn thất học vì từng bữa chạy ăn. Đối với em, yêu nước là yêu dân tộc.

 

Yêu nước cũng là biết sống có trách nhiệm hơn, cả trong suy nghĩ và trong hành động. Mọi tình yêu cuồng dại và mù quáng đều dẫn đến bi kịch, yêu nước cũng thế. Ai yêu nước thì hãy cố gắng hiểu nhiều hơn về nước mình để biết lợi biết hại, biết giữ cho trái tim nóng mà cái đầu thì nguội bớt những suy nghĩ ngông cuồng. Yêu nước không phải là mù quáng xả thân mình cho những phiêu lưu nguy hiểm và viển vông hay chỉ biết kêu gào yêu nước bằng máu xương của người khác. Trong suy nghĩ của em, yêu nước giản đơn là làm tốt công việc của mình, sống tốt bổn phận của mình và sẵn sàng đáp lời khi tổ quốc thật sự cần. Cuộc sống đã phân công sẵn cho mỗi con người những việc phải làm, những vị trí phải đảm nhận, khi hòa bình, làm tốt trách nhiệm ấy cũng đã là yêu nước, khi tranh đấu, đâu đâu cũng là mặt trận, hãy cố gắng cống hiến thật nhiều dù đang ngoài tuyến lửa hay đang ở hậu phương.

 

Yêu nước là biết trân trọng lịch sử, biết tự hào rằng mảnh mình sống hôm nay đã đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh, bằng mất mát của cả một dân tộc suốt những tháng năm trường kỳ kháng chiến. Yêu nước là khắc cốt ghi tâm rằng một tấc đất non sông, một ngày tháng hòa bình, độc lập và tự chủ mà chúng ta đang hưởng là thành quả, là nỗ lực phi thường của cả một dân tộc, là sự đánh đổi bằng sự hi sinh của cả triệu thanh niên mang dòng máu Lạc Hồng đã nằm lại với chiến trường. Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hòa bình, lịch sử dân tộc mình là lịch sử dựng nước và giữ nước, sức mạnh phi thường của dân tộc đến từ lòng yêu nước, tinh thần chính nghĩa và tình đoàn kết đồng bào máu mủ ruột già. Nếu yêu nước, xin hãy giữ bài học lịch sử ấy làm lòng.

 

Yêu nước xin hãy biết gạt bỏ những định kiến cá nhân để đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Hãy nhớ rằng có giữ được nước mới có cơ sở để mà xây dựng được một đất “đàng hoàng hơn” “to đẹp hơn”, công bằng hơn, tốt đẹp hơn như các bạn vẫn thường mong. Yêu nước là biết quan tâm đúng mực đến vận mệnh của dân tộc, là biết trân trọng hòa bình, gìn giữ hòa bình nhưng cũng sẵn sàng đứng lên để bảo vệ hòa bình cho tổ quốc thân yêu.

 

Em đang sống những tháng năm lãng mạn nhất của một đời người: Tuổi đôi mươi. Bao nhiêu những người trẻ như em cũng đang sống với nhiệt huyết, với tham vọng, vơi bao nhiêu dự định còn đang toan tính dở dang. Chúng ta nuôi những giấc mộng khác nhau, sống với lý tưởng khác nhau và quan điểm cũng khác nhau rất nhiều, nhưng chắc chăn lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ tổ quốc trong mỗi chúng ta là điều không hề khác.

 

 

sưu tầm facebook. [https://www.facebook.com/bmmua]

Xem ốc sên, kiến trổ tài ‘đi’ trên mặt nước

 

Ốc sên, kiến “trổ tài” đi trên mặt nước,… là những bức ảnh tuyệt đẹp về côn trùng trong và sau trận mưa do một nhiếp ảnh gia Nga ghi lại.

>>  Vì sao ngựa vằn có vằn?/Những loài động vật lưỡng cư kỳ lạ nhất /

Vì sao voi mang thai lâu hơn gấp đôi người? /

Vì sao nước nóng đông nhanh hơn nước lạnh?

Những bức ảnh cận cảnh của nhiếp ảnh gia Vadim Trunov đã đặc tả thế giới côn trùng trong vườn nhà ông ở Voronezh (Nga) phản ứng như thế nào với trời mưa. Phần lớn các ”người mẫu” của bộ ảnh là ốc sên và kiến. Ảnh đăng tải trênDailymail.

“Khi thời tiết khô và nóng, ốc sên thường ẩn nấp ở những khu vực hẻo lánh trong vườn. Đó là những nơi tối, mát và có độ ẩm cao. Nhưng vào những ngày mưa, ốc sên bò ra ngoài để đi kiếm ăn. Chúng ăn hầu như mọi loại cây trong vườn”, nhiếp ảnh gia Vadim Trunov cho biết trên Daily Mail.

Vì những con côn trùng rất nhỏ, nên Vadim Trunov phải sử dụng ống kinh macro để chụp được những bức ảnh cận cạnh có một không hai về thế giới côn trùng trong vườn nhà mình, bao gồm những con kiến nhỏ tí xíu.

“Nếu bạn thả một con kiến xuống nước, nó sẽ không bị chìm. Bởi thân của kiến bao phủ một lớp sáp chống nước. Nó cũng được bao bọc bởi những bong bóng khí gắn ở bộ xương ngoài. Cùng với sức căng của mặt nước, những côn trùng như kiến có thể thoải mái di chuyển trên mặt nước mà không sợ chìm”, ông Vadim giải thích khả năng đi trên nước của loài kiến.

Dưới đây là một số hình ảnh về côn trùng trong mưa do nhiếp ảnh gia Vadim Trunov thực hiện:

 

 

 

 

Ốc sên trú mưa dưới một cành cây, trong khi, châu chấu đậu bên trên.
Kiến tìm cách thoát khỏi đám rêu đầy nước sau trận mưa.
Ốc sên trổ tài bò trên nước. Sức căng bề mặt của nước và trọng lượng nhẹ giúp nó không bị chìm.
Ốc sên bò trên cành cây thăm dò trời mưa.
Một con bướm đậu trên bông hoa tím rủ xuống mặt nước.
Kiến rón rén dùng râu thăm dò mặt nước.
Ốc sên bơi trong nước.
Kiến thử bước một chân xuống mặt nước trong đêm tối.
Kiến rón rén dùng râu thăm dò mặt nước.
Kiến trên đám rêu trong vũng nước
Ốc sên trèo lên đỉnh cây nấm thò đầu xuống nước.
Kiến trổ tài đi trên mặt nước.

Hà Hương

Vì sao nước nóng đông nhanh hơn nước lạnh?

Tại sao nước nóng đóng băng nhanh lơn nước lạnh? Đây là câu hỏi hóc búa đã làm đau đầu các nhà khoa học hàng đầu thế giới trong nhiều năm qua.

Để khuyến khích mọi người tìm câu trả lời cho bí ẩn trên, Hiệp hội Hóa học Hoàng gia Anh đã quyết định treo thưởng 1.000 bảng cho cá nhân hay tổ chức nào đưa ra giải thích thuyết phục. Mọi người có thể gửi câu trả lời đến ngày 30/7 tới.

Bí ẩn hiện tượng nước nóng đóng băng nhanh hơn nước lạnh vẫn chưa có lời giải

Ông Brian Emsley, giám đốc truyền thông của Hiệp hội Hóa học Hoàng gia Anh, cho biết trên Daily Mail: “Người giành giải thưởng 1.000 bảng cần giải thích một cách thuyết phục cho hiện tượng nước nóng đóng băng nhanh hơn nước lạnh và có thể đưa ra một số ý tưởng sáng tạo.”

Hiện tượng nước nóng đóng băng hơn nước lạnh được gọi là ‘hiệu ứng Mpemba’, đặt theo tên học sinh cấp 3 Erasto Mpemba người Tanzania, sau khi học sinh này đưa câu hỏi cho các giáo sư tới thăm trường của cậu vào năm 1968.

Mpemba, đã nghiên cứu hiện tượng kỳ quái này suốt 5 năm, trước khi đưa câu hỏi cho giáo sư Denis Osborne thuộc trường đại học Dar es Salaam (Tanzania): “Nếu ông đưa hai cốc nước bằng nhau, một cốc có nhiệt độ 35 độ C và một cốc có nhiệt độ 100 độ C, vào tủ  lạnh, cốc nước 100 độ C sẽ đóng băng trước. Tại sao?”

Giáo sư Denis Osborne đã không trả lời được câu hỏi hóc búa của cậu học sinh cấp 3. Một năm sau đó, ông đã tiến hành một nghiên cứu về hiện tượng này và gọi nó là ‘Hiệu ứng Mpemba’.

Sau đó, rất nhiều giả thuyết dựa trên các hiệu ứng vật lý như bay hơi, đối lưu và làm chậm đông đã được các nhà  khoa học đưa ra để giải thích ‘Hiệu ứng Mpemba’, nhưng không giả thuyết nào thuyết phục được đa số giới khoa học.

Hà Hương [VietNamNet.vn]

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Mình xin giới thiệu với các bạn một cách khá đơn giản, có lẽ ai cũng làm được để biến bức ảnh của mình giống như tranh vẽ. Cách này khá có ích cho những bạn thích vẽ vời nhưng ngại vẽ background (như mình).

Đây là bức hình mình chọn để thực hành:

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Và đây là kết quả :

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 1: Mở bức ảnh bạn chọn. Cách làm này có hiệu quả tốt nhất đối với những bức ảnh màu sắc, độ tương phản cao. Tuy vậy đối với những bức ảnh có nhiều chi tiết thì bạn sẽ bị mất khá nhiều đường nét và chi tiết nhỏ .

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 2: Nhân đôi layer chính 3 lần (Ctrl+J)

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 3: Bỏ chọn 2 layer trên cùng. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc với layer 1

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 4: Vào Filter -> Artistic -> Cutout và chọn với thông số như sau:

Number of Levels : 4
Edge Simplicity : 4
Edge Fidelity : 2

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

 

Bước 5: Chọn chế độ Luminosity cho Layer 1 

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 6: Chọn layer copy 1

Vào Filter -> Artistic -> Dry Brush và chọn thông số:

Brush Size 10
Brush Detail 10
Texture option 3

Chuyển chế độ hòa trộn của layer này sang Screen 

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Bước 7: Chọn layer 1 copy 2

Vào Filter ->Noise -> Median với thông số khoảng tầm 12 – 15px tùy theo bức ảnh của bạn.

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chuyển sang chế độ Soft Light 

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Tadaaaaaaaaaaaa đây là kết quả ♥

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Thêm một vài ví dụ nữa:

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chuyển ảnh chụp thành tranh vẽ màu nước trong Photoshop

Chúc các bạn thành công !
[Vietdesigner.net] 

Trung Quốc đang thử thách ý chí các nước ASEAN

“Gây ra tranh chấp bãi cạn Scarborough, Trung Quốc đang đi nước cờ thử thách ý chí các quốc gia ASEAN, chính sách của Mỹ. Nếu họ hành công, những bước khác sẽ dễ dàng hơn rất nhiều”, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ Trần Công Trục phân tích.

Từ đầu năm 2012 tới nay, Trung Quốc đã có một loạt các động thái trên khắp các mặt trận khác nhau liên quan tới ý đồ độc chiếm Biển Đông, hiện thực hóa yêu sách “đường lưỡi bò”. Tôi không lấy làm lạ về điều này bởi đây là việc Trung Quốc áp dụng từ lâu. Thậm chí, nước này có lúc đã dùng tới lực lượng vũ trang để đánh chiếm, tranh giành lãnh thổ như đánh vào quần đảo Hoàng Sa năm 1974, Trường Sa vào 1988…

Nhưng điều đáng ngạc nhiên lần này, là việc Trung Quốc chọn thời điểm, vị trí để gây hấn – bãi cạn Scarborough (nơi mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham còn Philippines gọi là Panatag Shoals ). Tôi cho rằng, đây là một nước đi trong ván cờ đầy toan tính để Trung Quốc đi đến mục tiêu của mình. Tôi xin phân tích thêm về vị trí của khu vực này như thế nào để mọi người hiểu thêm về lý lẽ về việc chứng minh chủ quyền của đôi bên.

Bãi cạn Scarborough được Trung Quốc coi là một bộ phận của quần đảo Trung Sa – một trong 4 quần đảo ở Biển Đông được Trung Quốc tuyên bố thuộc chủ quyền của mình gồm: Tây Sa, Đông Sa, Trung Sa và Nam Sa – theo cách gọi của Trung Quốc). Theo lý lẽ của nước này, Hoàng Nham là một bộ phận của Trung Sa, tức là một bộ phận của lãnh thổ được Trung Quốc tuyên bố từ lâu và đặt tên cho nó. Trung Quốc lập luận bãi cạn thuộc lãnh thổ mình như cách họ lập luận với Tây Sa và Nam Sa (quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam).

Trong bối cảnh đang có tranh chấp chủ quyền bãi đá Scarborough/Hoàng Nham với Philippines, Trung Quốc hôm 18/4 điều tàu Ngư Chính 310 tới tăng cường tuần tra quanh khu vực này. Trong ảnh là tàu Ngư Chính 310 hoạt động gần bãi đá Scarborough/Hoàng Nham. Ảnh: Nddaily.

Vậy, xét về mặt địa chất và địa lý, liệu có đúng đây là một bộ phận của “Trung Sa”? Thực chất, nơi mà Trung Quốc gọi là quần đảo Trung Sa cũng là một bãi ngầm, phương Tây gọi là bãi ngầm san hô Macclesfield (Macclesfield Bank). Đây không phải là quần đảo đúng nghĩa như quy định trong Công ước Luật biển 1982 (UNCLOS 1982).

Trong khi đó, Scarborough cũng chỉ là một vành đai san hô đặc trưng của Biển Đông, cũng như Thái Bình Dương. Vị trí của nó nằm giữa bãi Macclesfield và đảo Luzon (Philippines). Khi thủy triều lên thì bãi này hầu như bị ngập và triều xuống thì có một vài điểm nổi lên. Vì vậy, theo quy định của UNCLOS 1982 thì đây chỉ là bãi cạn, vành đai san hô chứ không phải là các đảo, chứ chưa nói có thuộc Trung Sa hay không.

Vì thế, chỉ có thể coi đây là một bộ phận của thềm lục địa của quốc gia liên quan, tương tự như các bãi cạn thuộc thềm lục địa của Việt Nam, Malaysia, Indonesia, Brunei, Philippinnes mà hiện đang có các công trình, thiết bị nhân tạo được xây dựng để phục vụ cho việc thăm dò nghiên cứu và khai thác tài nguyên thềm lục địa và vùng đặc quyền về kinh tế của các quốc gia này.

Còn xét về mặt pháp lý, mọi người đều đã quá quen với luận điểm “chủ quyền lịch sử không thể tranh cãi” của Trung Quốc đối với “Tây Sa, Nam Sa, Trung Sa, Đông Sa” ở giữa Biển Đông, bởi vì người Trung Quốc “đã phát hiện, khám phá, khai khẩn” các quần đảo này từ hàng ngàn năm nay.

Tất nhiên, việc chứng minh ai đúng ai sai, đúng đến mức độ nào thì hãy cứ đưa ra cơ quan tài phán quốc tế như Tòa án luật biển (ITLOS). Philippines cũng đã đề nghị Trung Quốc điều này song Trung Quốc không đồng ý.

Vấn đề đáng chú ý ở đây là tại sao vào thời điểm này Trung Quốc lại chọn vị trí này để tiến hành tranh chấp với Philippinnes, quốc gia có Hiệp ước phòng thủ chung với Mỹ, phải chăng Trung Quốc muốn thử thách thái độ của Mỹ?

Thực chất, điều mà ai cũng phải thừa nhận là Trung Quốc coi lực lượng đáng ngại nhất tại vùng biển phía Tây Thái Bình Dương là lực lượng quân sự của Mỹ. Trung Quốc luôn không muốn quốc tế hóa, không muốn các nước lớn can thiệp vào các diễn biến ở Biển Đông. Một điều rõ ràng là trước đây, khi thực hiện các hành động quân sự ở Biển Đông, Trung Quốc đều tính đến yếu tố Mỹ và họ đã thành công khi Mỹ không quan tâm hay không can thiệp vào.

Vì thế, có thể nói, đây là nước cờ mạo hiểm, phải chăng Trung Quốc muốn thăm dò xem trong hình hình hiện nay (khi lực lượng quân đội Mỹ – vốn đang bị phân tán ở nhiều điểm nóng khắp thế giới, đồng thời kinh tế Mỹ có nhiều vấn đề) thì liệu Mỹ có thể can thiệp nếu xảy ra xung đột?

Ngoài ra, ở đây còn một điều khiến tôi băn khoăn. Trung Quốc luôn không muốn các nước lớn can thiệp nhưng việc Trung Quốc hành động như thời gian vừa qua lại đang tạo cơ hội cho các nước lớn “nhảy vào” Biển Đông. Đây cũng là điều mâu thuẫn với quan điểm từ trước tới nay của Trung Quốc.

Có thể thấy, ý đồ của Trung Quốc cho tới nay còn nhiều điểm chưa bộc lộ hết. Tuy nhiên, điều rõ ràng và dễ thấy rằng, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ chiến lược tìm mọi cách hiện thực hóa tham vọng đường lưỡi bò, chiếm 80% diện tích Biển Đông. Gây ra tranh chấp bãi Scarborough vào thời điểm này chính là Trung Quốc đang quyết tâm thực hiện bước đi khó nhất trong chiến lược hiện thực hóa tham vọng “đường lưỡi bò”.

Trung Quốc đang đi nước cờ thử thách ý chí các quốc gia ASEAN, quyết tâm của Mỹ. Nếu họ hành công, những bước khác sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Vậy trong hoàn cảnh hiện nay ASEAN cần làm gì? Điều đáng lo ngại là phản ứng của ASEAN cho tới thời điểm này mờ nhạt quá, thậm chí đang có sự im lặng, ngoại trừ Việt Nam có tuyên bố mang tính nguyên tắc về vụ việc tại bãi cạn Scarborough. Tất nhiên, chúng ta cần hiểu và thông cảm cho những mối quan hệ phức tạp về lợi ích trong quan hệ kinh tế, chính trị, ngoại giao, quân sự giữa các nước với Trung Quốc.

Theo tiến sĩ Trần Công Trục, ASEAN cần có tiếng nói đủ mạnh để tránh tổn thất lợi ích chính đáng của mình. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Tuy nhiên, nếu sự im lặng vẫn tiếp diễn thì chắc chắn Trung Quốc sẽ càng mạnh dạn hơn trong các bước đi của mình. Lợi ích chính đáng của khối ASEAN vì thế sẽ bị tổn thất. Nếu tiếng nói, hành xử của ASEAN không đủ mạnh và nếu Trung Quốc thành công trong vụ này thì chuyện xảy ra khi Trung Quốc tiếp tục nhảy vào tranh chấp ở các khu vực khác là điều dễ nhìn thấy trước. Và khi đó, sự can thiệp của các nước lớn vào khu vực sẽ càng sâu hơn, an ninh khu vực vì thế chắc chắn sẽ càng phức tạp.

Tôi cho rằng, trong tình thế hiện nay, ASEAN cần phải có tiếng nói, không chỉ về nguyên tắc mà phải xuất phát từ chân lý, từ cơ sở khoa học khách quan, cơ sở pháp lý để ủng hộ cái đúng, bác bỏ cái sai, bác bỏ ý đồ không căn cứ vào cơ sở khoa học cũng như luật pháp quốc tế và những thỏa thuận đã đạt được giữa các nước có liên quan trong khu vực.

Hơn nữa, nếu ASEAN muốn tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế thì chính ASEAN phải có tiếng nói, bởi nếu các quốc gia có lợi ích trực tiếp mà không lên tiếng thì làm sao quốc tế có thể giúp đỡ?

Vệc Trung Quốc đưa dàn khoan khổng lồ, tàu chế biến hải sản “khủng”, tàu sân bay ra Biển Đông… chứng tỏ nước này sẽ có những bước tiếp theo để thực hiện ý đồ tiếp tục lấn sâu xuống phía nam Biển Đông. ASEAN vì thế cần quan tâm đúng mức tới sự kiện, không phải quan tâm để hình thành khối quân sự đối lập với Trung Quốc mà là quan tâm để bảo vệ lợi ích chính đáng của mình, vì an ninh, hòa bình,ổn định của khu vực và thế giới.

Nguyễn Hưng ghi