Tag Archive: nam hải


TT – Trung Quốc đề nghị ASEAN đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử của các bên ở biển Đông (COC), cùng lúc đó lại ban hành Quy hoạch hải dương mới. Phải chăng Trung Quốc muốn tạo lợi thế để mặc cả khi biến yêu sách phi lý thành sức mạnh để đàm phán?

Các binh sĩ Trung Quốc kiểm tra khí tài trên tàu Lan Châu để chuẩn bị cho cuộc tập trận từ hôm 14-4 tại Tây Thái Bình Dương

Tin sốt dẻo này do Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa thông báo cho giới truyền thông ngay sau khi cuộc họp ngoại trưởng ASEAN tại Brunei kết thúc ngày 11-4. Đặc biệt hơn, như ông Natalegawa cho biết, cuộc họp do chính Trung Quốc đề nghị và tất cả thành viên ASEAN đều đồng ý tham gia.

Liên tục tập trận trên biểnTân Hoa xã vừa công bố loạt ảnh hai tàu chiến thuộc hạm đội Nam Hải. Trong ảnh là các binh sĩ Trung Quốc kiểm tra khí tài trên tàu Lan Châu để chuẩn bị cho cuộc tập trận từ hôm 14-4 tại Tây Thái Bình Dương. Cuộc tập trận được phía Trung Quốc thông báo là “nhằm mục đích huấn luyện các hạng mục tấn công và phòng thủ xa bờ”.Tham gia cuộc tập trận này có hai tàu chiến của hạm đội Nam Hải là Lan Châu và Hằng Thủy. Hai tàu chiến này chỉ mới “nghỉ ngơi” bảy ngày sau chuyến tuần tra và tập trận dài 16 ngày ở biển Đông cũng như Tây Thái Bình Dương. (ĐÔNG PHƯƠNG)

Đây được xem là động thái quan trọng, vì từ trước đến nay Trung Quốc luôn tìm cách trì hoãn đàm phán về COC vốn mang tính ràng buộc pháp lý cao hơn Tuyên bố về ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC).

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ThS Trương Minh Huy Vũ – nghiên cứu sinh tại ĐH Bonn (Đức) – cho rằng cần đặt lời đề nghị này vào bối cảnh khu vực hiện tại với hàng loạt điểm “nóng” như căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên, Philippines đang khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về tranh chấp biển đảo, tranh chấp ở quần đảo Senkaku/Điếu Ngư…

Không khó để nhận thấy trong những sự việc này Trung Quốc có liên quan một phần hoặc thậm chí là “nhân vật chính”. ThS Huy Vũ cho rằng đề nghị của Trung Quốc có thể là biện pháp tạm thời mà nước này sử dụng để giảm độ “nóng” hiện tại trong khu vực.

Việc giảm nhiệt này có thể do Trung Quốc đang tỏ ra “chấp nhận quan hệ dựa trên luật pháp và chịu kiềm chế chiến lược để đạt lợi ích lâu dài” nếu biện pháp này đảm bảo mang lại một trật tự lợi ích lâu dài.

“Ví dụ điển hình như việc Trung Quốc chấp nhận ký DOC với ASEAN vào năm 2002 – ThS Huy Vũ nhận định – Có thể thấy suốt lộ trình phát triển trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc kéo dài được khoảng 10 năm mà không chịu nhiều tác động ảnh hưởng tiêu cực”. Do vậy, nếu Trung Quốc chịu kiềm chế quyền lực, chịu quan hệ đa phương và quan hệ dựa trên luật pháp với các nước nhỏ thì chắc chắn các nước sẽ hoan nghênh và hợp tác với Trung Quốc. Từ việc này Trung Quốc có thể xây dựng được một trật tự mà không phải sử dụng vũ lực hay đe dọa để xây dựng trật tự theo ý mình.

Trong khi đó, ThS Lê Hồng Hiệp, nghiên cứu sinh tại ĐH New South Wales (Úc), lại cho rằng Trung Quốc chủ động đề nghị họp với ASEAN về COC là theo kiểu “vừa đấm vừa xoa”.

Thực chất đây là một thủ thuật để tỏ vẻ thiện chí nhằm xoa dịu sự phản đối của các nước liên quan, mặt khác đơn phương thực hiện các hành động thực thi “chủ quyền thực tế” ở biển Đông. Chẳng hạn, Cục Hải dương quốc gia Trung Quốc mới đây công bố Quy hoạch phát triển hải dương năm năm lần thứ 12 đã nhấn mạnh “bình thường hóa” các hoạt động tuần tra chấp pháp trên biển.

Theo ThS Lê Hồng Hiệp, đây chỉ là một trong nhiều động thái của Trung Quốc để tăng cường sự hiện diện và thực hiện chức năng quản lý nhà nước về mặt dân sự của mình trên biển Đông, “cho dù các nước liên quan khác có thể coi đó là bất hợp pháp”. “Đối với các động thái liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa, mục đích sâu xa của Trung Quốc có thể là nhằm thực hiện “chủ quyền trên thực tế” đối với hai quần đảo của VN” – ThS Hiệp nhận định.

Phía Philippines hoan nghênh cuộc họp của ASEAN với Trung Quốc về COC nhưng cũng tỏ ra thận trọng. “Đây là một diễn biến tích cực, nhưng chưa chắc đã là một đột phá. Hãy cứ chờ xem” – báo Daily Tribune (Philippines) ngày 13-4 dẫn lời người phát ngôn của Tổng thống Philippines Ramon Carandang.

CẢNH TOÀN

Ông Trần Công Trục (nguyên trưởng ban biên giới Chính phủ):Muốn tạo lợi thế để mặc cả!Chúng ta biết Trung Quốc vẫn chần chừ, không muốn đàm phán về COC, nhưng vừa rồi tại hội nghị giữa ASEAN và Trung Quốc ở Bắc Kinh, đặc biệt tại hội nghị bộ trưởng ngoại giao ASEAN – Trung Quốc ở Brunei, Trung Quốc chủ động đề nghị có cuộc họp đặc biệt để triển khai tiến trình đàm phán COC. Ngược lại, trong thực tế, họ vẫn đưa ra quy hoạch mới, triển khai nhiều vấn đề cụ thể, chủ yếu nhằm vào hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa của VN và biển Đông.

Câu hỏi cần đặt ra là phải chăng việc ban hành Quy hoạch hải dương mới vào thời điểm này là để Trung Quốc xúc tiến mạnh mẽ hơn các hoạt động trên thực tế nhằm tạo lợi thế mặc cả và biến yêu sách phi lý thành sức mạnh để đàm phán COC. Phải chăng Trung Quốc đã cảm thấy đủ sức và đủ thế ngồi nói chuyện với các nước ASEAN?

Tôi cho rằng với tính chất đây là quy hoạch do một cơ quan cấp bộ ban hành, sắp tới Trung Quốc sẽ thực hiện bài bản, cụ thể chứ không chỉ đơn thuần là tuyên truyền. Rất có thể trước khi các bên thống nhất được nội dung đàm phán COC, Trung Quốc sẽ thật sự tiến hành khai thác dầu khí trên biển Đông, không phải chỉ là thăm dò nữa vì họ từng triển khai giàn khoan khổng lồ xuống biển Đông.

HƯƠNG GIANG ghi

[Nguồn: http://tuoitre.vn/The-gioi/543253/vi-sao-trung-quoc-muon-dam-phan-coc.html]

Tại sao sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, để thể hiện “tình cảm” của mình với Việt Nam, Trung Quốc lại tự xóa đi 2 đoạn trên bản đồ trong khu vực vịnh Bắc Bộ? Phải chăng Trung Quốc coi việc sửa đường biên giới quốc gia như trò đùa?

Ông Tiết Lý Thái – học giả, nhà bình luận nổi tiếng của trang báo mạng Phượng Hoàng (Hồng Kông, Trung Quốc) trong bài viết đăng trên tờ báo mạng trên ngày 20/7 cho rằng, tranh chấp chủ quyền tại Nam Hải (Biển Đông) giữa Trung Quốc và Việt Nam có dấu hiệu ngày càng căng thẳng trong thời gian qua, trong đó việc Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC) thông báo mời thầu quốc tế vào cuối tháng 6 vừa qua khiến tình hình càng thêm phức tạp.

9 lô dầu khí mà Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc thông báo mời thầu nằm ở phía Đông đường 9 đoạn, tuy nhiên nó lại nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo quy định của Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển.

Ông Tiết Lý Thái cho rằng: Nếu Trung Quốc giải thích và muốn cộng đồng quốc tế công nhận đường 9 đoạn là đường biên giới quốc gia thì khó khăn sẽ không hề nhỏ, ít nhất sẽ gặp phải những thách thức sau:

Thứ nhất, Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc mới đầu chỉ vẽ ra 11 đoạn trên bản đồ nước mình, mà không hề tiến hành phân định biên giới trên biển với các nước láng giềng xung quanh, cũng chưa từng có động thái hòng nhận được sự công nhận của cộng đồng quốc tế. Về bình diện luật pháp quốc tế cũng chưa có sự giải thích rõ ràng, chi tiết nào. Nói một cách nghiêm túc thì đây mới chỉ là “tự nói lời của mình”.

Thứ hai, cho đến hiện nay, Trung Quốc vẫn chưa nói rõ, đường 9 đoạn là đường biên giới quốc gia đứt khúc hay là đường giới tuyến trên biển truyền thống. Đến một định nghĩa cũng không có, hơn nữa cũng chưa ghi rõ kinh độ, vĩ độ trên vị trí địa lý, mà đơn thuần chỉ là vẽ ra các đường đứt đoạn trên bản đồ của mình, thì làm sao mà thuyết phục được người khác?

Thứ ba, nếu như Bắc Kinh nhấn mạnh đường 11 đoạn mà Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc đưa ra ban đầu là đường biên giới quốc gia không thể xâm phạm, thì thử hỏi tại sao sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, để thể hiện “tình cảm” của mình với Việt Nam, Trung Quốc lại tự xóa đi 2 đoạn trên bản đồ trong khu vực vịnh Bắc Bộ? Phải chăng Trung Quốc coi việc sửa đường biên giới quốc gia như trò đùa?

Thứ tư, theo học giả này, nếu như Bắc Kinh khẳng định đường 9 đoạn là đường biên giới quốc gia, sau khi thống nhất đất nước vào năm 1975, trong thời gian 30 năm, Việt Nam đã chiếm hữu đến 30 hòn đảo lớn nhỏ một cách liên tục, mà Bắc Kinh trong các lần phản đối ngoại giao lại không hề có lần nào nêu ra vấn đề trên?. Điều này là hoàn toàn không bình thường.

Cuối cùng, Biển Đông là tuyến vận tải của hơn 80% hàng hóa chiến lược của khu vực Đông Bắc Á, trong đó bao gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, của hơn 40 % hàng hóa chiến lược của hầu hết các quốc gia phương Tây. Nếu như nói tuyến đường vận tải trên Biển Đông là tuyến đường sinh mạng của các quốc gia phương Tây cũng không có gì là quá.

Nếu “đường 9 đoạn” được tuyên bố là đường biên giới quốc gia của Trung Quốc, khi Mỹ và các đồng minh chuyển dịch lực lượng quân sự giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, bất cứ lúc nào, họ  đều có thể bị coi là ở vị trí phi pháp và sẽ bị cản trở mạnh mẽ. Như vậy liệu cộng đồng quốc tế có chấp nhận tuyên bố của Trung Quốc?

Học giả Tiêt Lý Thái cho rằng: ngày nay, cư dân mạng Trung Quốc không ngừng hô hào những luận điệu hiếu chiến trong thế giới ảo. Tuy nhiên sau khi thoát khỏi thế giới ảo, chúng ta phải trở về thế giới thực tại.

XUÂN DẦN (TIỀN PHONG ONLINE)

Trung Quốc trong chiến lược độc chiếm biển Đông:

Thế trận binh lực của Trung Quốc

Đối với hai hạm đội Đông Hải và Nam Hải, Bắc Kinh đặt trọng tâm vào khả năng tấn công chớp nhoáng, đổ bộ chiếm đảo.

Cuối tuần trước, Bộ Quốc phòng Mỹ công bố báo cáo thường niên mang tên Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2012 đánh giá tổng quan về quân sự Trung Quốc. Theo đó, Bắc Kinh đang phát triển hải quân theo xu hướng tăng cường khả năng chiến đấu đa nhiệm. Ba hạm đội hải quân nước này là Nam Hải, Đông Hải và Bắc Hải mang các vai trò khác nhau trong chiến lược lâu dài của nước này.

 Thế trận binh lực của Trung Quốc - nd
Sơ đồ bố trí các hạm đội của hải quân Trung Quốc – Đồ họa: Hoàng Đình

Hạm đội Bắc Hải đảm trách nhiệm vụ bảo vệ thủ đô Bắc Kinh và vùng bờ biển phía bắc. Hạm đội này mang tính chất phòng vệ và sẵn sàng đối phó trước các cuộc tấn công quy mô lớn. Ngoài ra, khu vực này nằm lân cận với Nhật Bản và Hàn Quốc, vốn là những đồng minh thân cận của Mỹ. Vì thế, hạm đội Bắc Hải có vai trò trọng tâm trong chiến lược chống tiếp cận mà Bắc Kinh đề ra nhằm đối phó với sự hiện diện quân sự dày đặc của Washington ở khu vực này. Tại đây, Trung Quốc bày bố nhiều loại tàu chiến hạng nặng. Cụ thể, hạm đội Bắc Hải được biên chế 3 tàu ngầm tấn công sử dụng năng lượng hạt nhân mang tên lửa đạn đạo liên lục địa, tên lửa đối hạm tầm xa. Hạm đội này còn sở hữu 10 tàu khu trục cỡ lớn.  Tuy nhiên, Lầu Năm Góc nhận định hạm đội này khó có khả năng chi viện cho 2 hạm đội còn lại.

Tâm điểm biển Đông, Đài Loan

Trong khi đó, 2 hạm đội Đông Hải và Nam Hải chủ yếu được biên chế các loại tàu chiến thiên về khả năng tấn công nhanh, phù hợp với các cuộc xung đột quy mô nhỏ. Nếu như hạm đội Bắc Hải chỉ có 19 tàu tấn công nhanh thì hạm đội Đông Hải và Nam Hải sở hữu tổng cộng 67 chiếc loại này. Tương tự, 2 hạm đội này có đến 44 tàu hộ tống trong khi Bắc Hải chỉ được trang bị 9 chiếc. Ngoài ra, 26 tàu mẹ đổ bộ và 18 tàu đổ bộ cỡ trung cũng được biên chế cho 2 hạm đội Đông Hải và Nam Hải. Vì thế, Lầu Năm Góc nhận định rằng Bắc Kinh đánh giá khu vực eo biển Đài Loan và biển Đông, lần lượt do hạm đội Đông Hải, Nam Hải đảm trách, ẩn chứa nhiều nguy cơ xung đột. Số lượng tàu đổ bộ hùng hậu có thể giúp Trung Quốc thực hiện các cuộc tấn công chiếm đảo bất ngờ.

 

Số lượng tàu chiến của Trung Quốc

 

Đồng thời, Bắc Kinh cũng tăng cường khả năng phối hợp giữa hạm đội Đông Hải với Nam Hải do có sự tương đồng trong nhiệm vụ và nguy cơ xung đột. Vì thế, Bộ Quốc phòng Mỹ đánh giá 2 hạm đội này gần như hợp nhất về vai trò trong chiến lược chung của hải quân Trung Quốc. Điển hình như căn cứ tàu ngầm Nam Á trên đảo Hải Nam vốn thuộc hạm đội Nam Hải nhưng vẫn được cho là có nhiệm vụ bao quát cả biển Đông lẫn eo biển Đài Loan vốn do hạm đội Đông Hải đảm trách. (Còn tiếp)

 

Bắc Kinh sắp hạ thủy khinh hạm tên lửaNgày 22.5, tờ  Taipei Times dẫn lời giới quan sát quân sự cho hay Trung Quốc sẽ hạ thủy chiếc khinh hạm đầu tiên mang tên lửa thuộc lớp 056 trong vài ngày tới. Khinh hạm này có độ choán nước từ 1.400 – 1.700 tấn, được trang bị pháo 76 mm, 4 ống phóng tên lửa chống tàu chiến YJ-83 với tầm bắn lên đến 180 km, 1 ống phóng tên lửa đối không và ngư lôi. Hiện tại, Trung Quốc đang hoàn thiện 4 chiếc tàu loại này. Cuối năm nay, chiếc đầu tiên sẽ chính thức được triển khai. Theo giới quan sát, Bắc Kinh sẽ dùng loại khinh hạm mới này để thị uy ở biển Đông. Tuy nhiên, Trung Quốc chưa đưa ra phản ứng nào về thông tin trên.

Văn Khoa

 

Ngô Minh Trí [Thanh niên]

Thế trận binh lực của Trung Quốc: Không quân dày đặc phía nam

25/05/2012 3:36

Trung Quốc đang bố trí lực lượng hùng hậu gồm máy bay tiêm kích, cường kích và ném bom ở khu vực biên giới phía nam của nước này.

Theo báo cáo Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2012 của Bộ Quốc phòng Mỹ,không quân Trung Quốc hiện có 29 sư đoàn gồm các loại: máy bay tiêm kích, máy bay cường kích, máy bay ném bom và máy bay vận tải. Ngoài ra, 3 hạm đội hải quân nước này cũng được biên chế tổng cộng 6 sư đoàn máy bay chiến đấu. Trong đó, Trung Quốc hiện có tổng cộng 8 sư đoàn chiến đấu cơ và 1 sư đoàn máy bay vận tải ở khu vực sát biên giới phía nam. Cụ thể, số sư đoàn chiến đấu cơ tại đây gồm: 1 sư đoàn tiêm kích của quân khu Thành Đô, 4 sư đoàn tiêm kích và 1 sư đoàn ném bom của quân khu Quảng Châu, 2 sư đoàn gồm máy bay tiêm kích, cường kích và ném bom của hạm đội Nam Hải. Theo đó, một lực lượng máy bay chiến đấu đông đảo của Trung Quốc đang đồn trú trên đảo Hải Nam (cách quần đảo Hoàng Sa Việt Nam khoảng 430 km). Vùng sát biên giới phía nam trở thành khu vực tập trung lực lượng chiến đấu cơ Trung Quốc dày đặc nhất.

 Thế trận binh lực của Trung Quốc: Không quân dày đặc phía nam
Sơ đồ bố trí lực lượng không quân Trung Quốc  – Đồ họa: Hoàng Đình

Để tăng cường khả năng tác chiến cho lực lượng trên không hùng hậu, Bắc Kinh ra sức nâng cấp, hiện đại hóa các loại chiến đấu cơ. Về máy bay tiêm kích, Trung Quốc đang chủ yếu sử dụng các loại gồm J-7, J-8, J-10, J-11 do nước này tự sản xuất và Su-27, Su-30 được Nga chế tạo. Số máy bay trên hầu hết là chiến đấu cơ đa nhiệm, được trang bị đầy đủ các loại vũ khí gồm súng pháo, tên lửa đối không, đối hạm, tấn công mặt đất và bom. Tuy nhiên, Trung Quốc đang dần thay thế 2 dòng chiến đấu cơ J-7 và J-8 bằng các loại hiện đại hơn như J-10, J-11, JF-17. Gần đây, J-10, J-11 và JF-17 trở thành niềm tự hào của Bắc Kinh nhờ vào năng lực tác chiến tầm xa. Điển hình như máy bay tiêm kích đa năng J-10 có tốc độ tối đa trên 2.000 km/giờ, bán kính chiến đấu lên đến 1.600 km (khi được tiếp nhiên liệu trên không).

Đối với máy bay cường kích, Trung Quốc chủ yếu dựa vào loại JH-7 có bán kính tác chiến lên đến 1.700 km. Ngoài ra, Bắc Kinh còn nâng cấp số máy bay ném bom H-6, vốn có nguồn gốc từ dòng Tu-16 của Nga, đạt bán kính chiến đấu 1.800 km và mang được 9 tấn bom, tốc độ xấp xỉ 1.000 km/giờ. Bên cạnh đó, Trung Quốc còn bổ sung hàng chục máy bay do thám, cảnh báo sớm tối tân cho lực lượng không quân.

Ngoài việc tăng cường năng lực không quân, Bắc Kinh còn phát triển nhiều dòng tên lửa tấn công. Đến nay, tên lửa DF-5 của Trung Quốc đạt tầm bắn lên đến 13.000 km, đủ sức bao trùm khu vực Nam Thái Bình Dương lẫn toàn bộ châu Phi.

Phân bổ lực lượng không quân

 

Quân khu Lực lượng
Bắc Kinh 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

2 sư đoàn máy bay vận tải

Lan Châu 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

Nam Kinh 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

Quảng Châu 4 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

1 sư đoàn máy bay vận tải

Tế Nam 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

Thành Đô 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay vận tải

Thẩm Dương 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

Hạm đội Nam Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ
Hạm đội Đông Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ
Hạm đội Bắc Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ

 

 (nguồn: Bộ Quốc phòng Mỹ)

Lực lượng tên lửa tấn công của Trung Quốc

 

Chủng loại Tầm bắn

(km)

Số lượng

tên lửa

Số lượng bệ phóng
Tên lửa liên lục địa Trên 5.500 50 – 75 50 – 75
Tên lửa đạn đạo tầm xa 3.000 – 5.500 5 – 20 5 – 20
Tên lửa đạn đạo tầm trung 1.000 – 3.000 75 – 100 75 – 100
Tên lửa đạn đạo tầm ngắn Dưới 1.000 1.000 – 2.000 200 – 250
Tên lửa hành trình Trên 1.500 200 – 500 40 – 55

Ngô Minh Trí [Thanh niên]

Kỳ 6: Những luận cứ chủ quyền không vững chắc

07/08/2011 22:50

– Sự kiện  thứ ba: Ngô Thăng, phó tướng thủy sư Quảng Đông đã thực hiện việc  tuần biển vào khoảng các năm 49 và 51 đời nhà Thanh (1710 – 1712). “Tự Quỳnh Thôi, lịch Đồng Cổ, kinh Thất Châu Dương, Tứ Canh Sa, Châu Tào tam  thiên  lý, Cung  tự tuần thị (từ Quỳnh Nhai, qua Đồng Cổ, qua Thất Châu Dương, Tứ Canh  Sa,  vòng  quanh  ba  ngàn  dặm,  đích thân đi tuần tra xem xét). Gọi Thất Châu Dương ở đây tức quần đảo Tây Sa ngày nay, lúc bấy giờ do hải quân Quảng Đông phụ trách đi tuần”.

>> Kỳ 5: Độ chênh của lịch sử trong Sách trắng Trung Quốc

Việc nghiên cứu nghiêm túc lại cho ta một sự  thật khác hẳn. Những địa danh nêu trong đoạn trích trên đều nằm xung quanh  đảo Hải Nam, theo các tác giả VN ([1]) :

–  Quỳnh Nhai, tức “Đạo binh bị Quỳnh  Nhai” (Đảo Hải Nam) đời Thanh, sở tại Quỳnh Sơn gần thị trấn Hải Khấu ngày nay, phía bắc đảo Hải Nam.

– Đồng Cổ ở mỏm đông bắc đảo Hải Nam

– Thất Châu Dương  là vùng biển có bảy hòn đảo gọi là Thất Châu nằm ở phía đông đảo Hải Nam.

– Tứ Canh Sa là bãi cát ở phía tây đảo Hải Nam.


Các chuyến đi của Trịnh Hòa (1405-1443) không được Sách trắng của Bộ Ngoại giao TQ nhắc đến – Ảnh tư liệu

Các địa danh  trên đều được  tìm  thấy trên các hải đồ TQ. Trong hải đồ N 5012 tỷ lệ 1/500.000 do hải quân TQ  xuất bản bằng tiếng TQ  và  tiếng VN  tháng  5.1956  có  tiêu đề: “Vùng  phụ  cận  Lôi Châu  và  đảo Hải Nam”,  và các bản đồ “Bán đảo Lôi Châu và đảo Hải Nam”, và Nam Hải địa  hình  đo, tỷ  lệ  1/300.000.000 do  Nhà xuất  bản  địa  đồ TQ  xuất  bản  tháng  5.1984,  có  nhóm  đảo có tên Thất Châu Đảo và vùng biển  xung  quanh các đảo nhỏ đó ở phía đông nam của  đảo  Hải  Nam  được  gọi  tên  đúng  là Thất  Châu Dương. Rõ ràng tên này không được dùng để chỉ toàn bộ biển phía Nam Trung Hoa. Ngoài  ra, trong cuốn Quảng  Đông  dư  địa  đồ thuyết in năm  1909, Lý Hàn  Chung đã nói về các cuộc tuần biển của hải quân Quảng Đông như sau:

“Biên giới  trên biển ngày nay  lấy phía Nam đảo Hải  Nam  làm  giới  hạn,  bên  ngoài  là  Thất  Châu Dương, Đô  đốc  thuỷ  quân Quảng Đông  đi  tuần  đến đó là quay về”.

Ở  đây một  lần  nữa,  chúng  ta  không  thấy  bất  kỳ một ghi chép chính xác nào về các đảo Paracel dưới tên gọi Tây Sa.

Hơn  nữa,  các  hành  vi  quản  lý  mà  TQ viện dẫn, nếu đúng, chỉ  liên quan tới các đảo Tây Sa mà  không  nhắc  gì  đến  các  đảo  Nam  Sa.  Đối  với Spratly, TQ chỉ nêu ra được  sự kiện  năm 1883  khi  tàu  nghiên  cứu  của  Đức  tiến  hành các nghiên cứu  khoa  học  tại  quần  đảo  Nam  Sa,  chính quyền Quảng Đông đã phản  đối  (theo  Heinzig,  sự kiện này  liên quan Tây Sa hơn là tới Nam Sa). Việc phía TQ thiếu một  danh  nghĩa  chiếm hữu của Nhà nước được xác lập một cách vững chắc và từ lâu đời làm cho việc phản đối ngoại giao dựa trên cơ sở quyền thụ  đắc  theo  thời  hiệu  để  ngăn chặn một hành động như vậy không  còn  giá  trị. Đúng  hơn  nó chỉ được coi như một  tham vọng chủ quyền mà thôi.

Để chứng minh cho lập luận của họ, các tác giả TQ  viện dẫn tới cả các chuyến đi của Thái giám Trịnh  Hòa  trong thời gian từ 1405 đến 1433 qua các đảo này. Tuy nhiên các chuyến đi này không được Sách trắng của Bộ Ngoại giao TQ nhắc đến. Các chuyến đi của Trịnh Hòa tới Java, Ấn Độ và bờ biển Phi châu chỉ có giá trị tạo uy danh cho triều Minh ([2]) và Trịnh Hòa cũng không đưa ra một yêu sách  tạo lập danh nghĩa chiếm hữu  các đảo nào thay mặt thiên triều TQ. ([3])

Các thí dụ kể trên chỉ  tạo  ra sự nhận biết về các đảo, đúng hơn là một số đảo. Nếu các đảo trong biển Đông được các thủy thủ và ngư dân TQ biết tới là điều không phải bàn cãi thì việc khẳng định chủ quyền  TQ trên  các  quần  đảo  này  thật  khó thuyết  phục.  Trong  các  sách  và  văn  kiện do TQ trích dẫn, không có một ghi chép nào về quyền phát hiện hoặc sự củng cố một danh nghĩa chiếm hữu các  đảo  này, và về  thực chất không  thể hiện ý định thực  thi chủ quyền tại đó của họ.

Các  sự kiện kể  trên diễn  ra với khoảng thời gian cách quãng  200-500  năm. Điều  đó  rõ  ràng  làm yếu thêm lập luận của TQ, theo đó các Hoàng đế Trung Hoa đã quản  lý các đảo này  từ hai nghìn năm nay một cách liên tục và không ngắt quãng.

Để chứng minh chủ quyền, cần phải cung cấp các bằng  chứng  liên  quan  trực  tiếp  tới  việc  chiếm  hữu. D.L Bennett, luật gia Mỹ, nhận xét:

“Nếu các đảo hoặc không được quản lý bởi một chính phủ hoặc không được thăm viếng bởi các nhân viên nhà nước, vấn đề đặt ra  là liệu những cuộc tiếp xúc riêng rẽ bởi các ngư dân tư nhân TQ có đủ  để  thiết  lập  chủ  quyền trên  Spratly  theo  luật quốc  tế  không. Vì  vậy  giá  trị  của  lập  trường  chính thức của TQ là đáng nghi ngại”. ([4])

TS Nguyễn Hồng Thao

[1] Vũ Phi Hoàng, Các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa lãnh thổ Việt Nam, Nxb Quân đội nhân dân, Hà Nội, tr. 88;  Nguyễn Quang Ngọc, Sđd.

[2] BBC, ngày 27 tháng 11 năm 2008

[3] Năm 2005 Trung Quốc tuyên  truyền nhiều về Trịnh Hòa, tổ chức thi  “Nhịp cầu Hán ngữ” kỷ niệm các chuyến đi  của ông, gọi ông  là nhà hàng hải  vĩ  đại ngang  tầm Colombo  nhằm mục đích  gắn chuyến  đi  của Trịnh Hòa với quyền phát hiện. 

[4] D.L Benne, “Cộng hòa nhân dân Trung Hoa và việc sử dụng luật pháp quốc  tế  trong  vụ  tranh  chấp  các  đảo  Spratleys”,  Stanford  Journal  of International Law, quyển 28 (1991-1992), tr. 435.

>> Kỳ 7: Tư liệu phía Việt Nam

Trước giờ, truyền thông TQ, đặc biệt là Hoàn Cầu thời báo, thường tuyên bố “chính nghĩa” thuộc về họ trong tranh chấp trên biển. Vì thế, bài viết này là một bằng chứng cho thấy Trung Quốc thừa hiểu họ đang làm sai, nhưng bất chấp tất cả.

Chuyên trang quân sự thuộc tờ Hoàn Cầu thời báo của đảng Cộng sản Trung Quốc vừa có bài viết nêu rõ những hành động gây rối của nước này trên biển Đông.

Với nhan đề “Mỹ choáng váng: Trung Quốc bài binh bố trận trên biển Đông vượt quá dự liệu“, đoạn đầu bài viết (không ghi tên tác giả) đánh giá về tương quan vị thế quân sự, chính trị của Washington và Bắc Kinh. Theo đó, bài xã luận nhận định những tuyên bố của Mỹ và Nhật Bản không đủ sức ngăn cản những hành động cứng rắn của Trung Quốc tại vùng biển châu Á – Thái Bình Dương. Bằng chứng là tại biển Đông, Bắc Kinh vẫn nắm thế chủ động và lâu nay liên tục có nhiều động thái gây hấn nhưng chẳng hề gì. Đến nay, bài viết vẫn đang hiện diện tại đường dẫn http://mil.huanqiu.com/weapon/2012-03/2548253_4.html.

Về tình hình khai thác dầu khí trên biển, bài báo viết:

“Các nước ASEAN luôn tìm kiếm những công ty phương Tây hợp tác khai thác dầu ở Nam hải (Việt Nam gọi là biển Đông – NV). Tuy nhiên, tàu chiến, máy bay của hải quân Trung Quốc luôn xuất hiện dày đặc. Đặc biệt, Bắc Kinh còn thành lập thành phố Tam Sa quản lý các quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và Tây Sa (Hoàng Sa), xây dựng sân bay trên đảo Vĩnh Hưng (Phú Lâm). Vì thế, việc khai thác dầu trên biển Đông không được yên ổn”.


Hình chụp giao diện bài xã luận trên chuyên trang quân sự của Hoàn Cầu thời báo

Bài viết cũng thừa nhận sự bất ổn trong các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc, đặc biệt là bản đồ “đường lưỡi bò” mà Bắc Kinh vẽ ra trên biển Đông:

“Từ xưa đến nay, đối với các nước như Brunei, Malaysia…, Trung Quốc vẫn luôn vẽ đường phân tuyến tới “tận cửa nhà người ta”. Trung Quốc còn phân hóa Myanmar, Thái Lan, Campuchia…, chia rẽ các nước ASEAN, nhìn Philippines bị bóp chết và từng bước cướp miếng ăn của Việt Nam. Thậm chí với đường lãnh hải, Trung Quốc vẽ nên một “vòng lớn hoa lệ” ở Nam hải. Tuyên bố này vốn có từ thời Trung Hoa Dân quốc.

Thập niên 1930 là thời kỳ hoàng kim của chính quyền Trung Hoa Dân quốc nên một nhóm chuyên gia bắt đầu sử dụng thủ thuật trên để mở rộng lợi ích dân tộc. Nhóm chuyên gia du học từ nước ngoài trở về đã đem theo những bản đồ hàng hải của Anh, Pháp, Mỹ, Nhật. Sau đó, họ tích cực tìm kiếm các hòn đảo trên bản đồ, thấy lợi ích ở đâu thì khoanh tròn lại rồi cho rằng thuộc Trung Quốc. Ngoài ra, Bắc Kinh còn tìm kiếm tài liệu lịch sử, từ các đời Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh để mò mẫm những tuyến lãnh hải gây tranh cãi nhằm tuyên bố chủ quyền”.

Theo đó, cứ địa điểm nào mà tài liệu lịch sử các đời trên từng nhắc đến thì Trung Quốc tuyên bố nơi đó thuộc chủ quyền của nước này. Bài viết đánh giá thêm:

“Sau này, Trung Quốc thấy bản đồ do Trung Hoa Dân quốc vẽ quá rộng, đem lại nhiều lợi ích nên “ăn theo” tuyên bố chủ quyền trong đó. Tuy nhiên, Nam hải quá rộng, nên dù mang tên quốc tế là biển Nam Trung Hoa, thì không có nghĩa cả khu vực này thuộc chủ quyền Bắc Kinh. Nói theo cách đó, không lẽ Ấn Độ Dương thuộc về Ấn Độ? Sử dụng một “đường lưỡi bò” để vẽ lại toàn bộ Nam hải thì chỉ xét về đạo lý cũng không thuận”.

Bài xã luận trên cũng thừa nhận Trung Quốc đã “làm càn” trên biển Đông trong các cuộc xung đột từng xảy ra.

“Trong cuộc chiến trên biển Tây Sa vào năm 1974, một số tàu săn ngầm Trung Quốc tấn công tới tấp nhằm vào các tàu khu trục của miền Nam Việt Nam. Lúc bấy giờ, mặt biển nhuộm đỏ máu, hải quân Trung Quốc không chỉ nã pháo mà còn ném vô số lựu đạn, điên cuồng xả súng và bắt tù binh.

Đến hải chiến ở Nam Sa hồi năm 1988, Trung Quốc dùng tàu lớn để đánh với tàu nhỏ Việt Nam, kết quả thì chẳng ai mà không biết. Tiếp đến, Bắc Kinh điên cuồng chiếm địa bàn, sửa chữa công sự để lập trạm phòng thủ như ngày nay. Trung Quốc còn đắp 8.000 mét vuông đất đảo và xây dựng bãi đáp trực thăng, nhà kính thực vật trên bãi đá Vĩnh Thử (đá Chữ Thập) thuộc Nam Sa”.

Cuối cùng, bài viết kết luận:

“Bắc Kinh ngày càng thích gây ra rắc rối trên Nam hải. Không chỉ cố đạt được lợi ích mà Trung Quốc còn “tát” vào các nước láng giềng rồi quay sang cho rằng họ tự đập mặt vào tay Bắc Kinh”.

Đây là một trong những bài bình luận với giọng điệu hiếm gặp được đăng trên các cơ quan ngôn luận trung ương của Trung Quốc. Trước giờ, truyền thông nước này, đặc biệt là Hoàn Cầu thời báo, thường tuyên bố “chính nghĩa” thuộc về họ trong tranh chấp trên biển. Vì thế, bài viết này là một bằng chứng cho thấy Trung Quốc thừa hiểu họ đang làm sai, nhưng bất chấp.

LUCY NGUYỄN (THANH NIÊN ONLINE)

Đểv tiện theo dõi, xin phép được dịch tóm tắt các chú thích của phía TQ,

Ảnh trên: Phân đội Nam Hải hành quân xuống Trường sa trong lúc xảy ra tình hình căng thẳng trong việc xây dựng căn cứ trên các đảo của quần đảo Nam Sa


Chiếc 929 đóng vai trò soái hạm và hậu cần của phân đội Nam Hải trong CQ-88


Quân đội TQ rất hiếu chiến, luôn sẵn sàng chiến đấu (Những hình ảnh đang chuẩn bị đạn dược trên tàu 929)

Pháo trên tàu TQ. Binh lính TQ tập làm quen với cái nóng 40 độ

 

 


Tàu HQ-604 của Hải quân ND Việt Nam chở theo 120 binh sĩ hoạt động ở vùng biển Nam sa(ảnh do TQ chụp)


Ngày 13 Tháng Ba trước khi cuôc chiến diễn ra (lễ kết nạp Đảng)

Lính đặc nhiệm được xem phim tuyên truyền Việt Nam ăn cắp tài nguyên của Trung Quốc


Tàu vận tải của hải quân Việt Nam là HQ504 đưa lực lượng vũ trang chiếm giữ Johnson South Reef và tiến hành các hoạt động xây dựng

 

 

Hơn 40 binh lính Việt Nam từ tàu vũ trang HQ504 đổ bộ lên Gạc Ma để xây căn cứ, thượng cờ Việt Nam

Theo đúng quy định của quân đội, phía TQ thả ca nô vào đảo


với một đội quân đặc nhiệm hải quân để trục xuất quân xâm lược (Việt Nam)

Chính trị viên dùng lý lẽ để thuyết phục quân Việt rút khỏi rạn san hô

 
Lúc 08:47 ngày 14 binh lính Việt Nam bất ngờ nổ súng trên rạn san hô

Chính ủy Xu ra lệnh: “mục tiêu tàu địch , bắn”

Các khẩu pháo giận dữ nả đạn vào tàu đối phương. Ảnh: súng phòng không trên tàu 531 nả đạn vào đối phương


Hải quân Trung Quốc trong trận hải chiến đã dùng pháo 100 mm bắn vào con tàu Việt Nam HQ-505

 
tàu đối phương bị trúng pháo hạng nặng mất khả năng điều khiển, các binh sĩ bắt đầu nhảy xuống biển để thoát khỏi tàu

Tàu địch chìm dần chỉ còn phần cuối cùng của các cột.
Hình ảnh cuối cùng trước khi con tàu bị chìm, con tàu với gần như tất cả 175 binh lính Việt Nam đã bị chết đuối

Ảnh dưới:
Cuối cùng vào lúc 8h58 phút là sự im lặng của chiếc tàu hùng mạnh của địch(hic, tàu vận tải không vũ trang mà hùng mạnh)
với chỉ 9 người sống sót và sau đó bị bắt

 
Tàu HQ505 của Việt Nam trong nổ lực tấn công tàu HQ-531 của TQ đã bị bắn trọng thương, cháy ba ngày ba đêm


Chi gua trở về với đất me, lính đặc nhiệm TQ cắm lá cờ đỏ (TQ)
Trận chiến kết thúc với chiến thắng (của TQ), đội đặc nhiệm trở về tàu

 


Hơn 200 sĩ quan và binh lính hoan nghênh các thành viên đặc nhiệm trở về, phía TQ chỉ có một người bị thương

 

Người cao nhất trong các đặc nhiệm Hải quân này tên là Du Xiang Hou là tên đã xé bỏ cờ Việt Nam trên đảo