Tag Archive: Quốc


Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc

Song hành cùng tuyên bố thành lập TP.Tam Sa, Bắc Kinh âm mưu biến thành phố này thành tiền đồn quân sự mang ý nghĩa chiến lược.

Cuối tháng trước, Trung Quốc tuyên bố thành lập TP.Tam Sa, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nhật báo Phương Nam ngày 2.7 nhận định động thái trên nhằm “nâng cấp” đảo Phú Lâm, ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, để đảo này đóng vai trò thủ phủ của TP.Tam Sa. Đồng thời, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh ngày 28.6 tuyên bố thiết lập bộ chỉ huy quân sự cho TP.Tam Sa. Vì thế, nhật báo Phương Nam đánh giá đảo Phú Lâm sẽ đóng vai trò “trung tâm chính trị, quân sự” trong tham vọng thâu tóm Hoàng Sa và Trường Sa mà Bắc Kinh đang theo đuổi.

 

Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc 1
Mô hình phát triển do Trung Quốc đề ra cho đảo Phú Lâm – Ảnh: Baidu

 

Ráo riết chuẩn bị quân sự

 

Tàu hải giám Trung Quốc diễn tập ở Trường Sa

Đội tàu hải giám Trung Quốc gồm 4 tàu số 83, 84, 71 và 66 tổ chức diễn tập trái phép tại bãi Châu Viên, ở quần đảo Trường Sa vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam, vào ngày 2.7. Theo Tân Hoa xã, đội tàu này xuất phát từ TP.Nam Á vào ngày 26.6 để đến biển Đông thực hiện chuyến tuần tra dài 2.400 hải lý (4.500 km). Sau khi đến Châu Viên vào ngày 1.7, đội tàu trên nhanh chóng triển khai diễn tập vào sáng hôm sau. Tuy nhiên, một trực thăng được mang theo đã không thể tham gia diễn tập vì điều kiện thời tiết xấu.

 

Thực tế, phát ngôn viên Cảnh đã công khai việc Trung Quốc ráo riết thiết lập cơ sở quân sự tại Tam Sa. Không chỉ bất chấp luật pháp quốc tế để xâm phạm chủ quyền Việt Nam, phát ngôn viên này còn ngang ngược cho rằng việc thiết lập cơ sở quân sự nói trên là “điều tất yếu”. Theo Tân Hoa xã, Trung Quốc hiện có nhiều cơ sở (trái phép) tại đảo Phú Lâm như: tòa nhà chính phủ, ngân hàng, bưu điện, bệnh viện, cửa hàng, khách sạn, thư viện, sân bay, cầu cảng, trạm khí tượng, doanh trại…

Ủng hộ cho quan điểm sai trái trên, phó giáo sư Bạch Tú Lan của Viện Nghiên cứu chiến lược quốc tế thuộc Trường Đảng trung ương Trung Quốc, cho rằng Tam Sa cần được tập trung đầy đủ cả hải, lục, không quân. Ông còn đề nghị Trung Quốc cần bổ nhiệm một lãnh đạo cấp tướng cho bộ chỉ huy quân sự tại đây. Cụ thể, ông Bạch đưa ra đề xuất biến Tam Sa thành một tiền đồn quân sự khi kêu gọi rằng: “TP.Tam Sa có vị trí chiến lược nên cần nhiều binh lực hơn nữa. Ngoài lục quân, nơi này cần có thêm không quân và hải quân để cùng nhau phối hợp”. Đáng quan ngại hơn, ông này cho rằng đề xuất trên nhằm phục vụ cho mưu đồ bá quyền của Bắc Kinh là: “Thành lập cơ quan quân sự mới cho TP.Tam Sa sẽ giúp tăng cường thực lực để Trung Quốc thâu tóm Trường Sa, Hoàng Sa và bãi ngầm Macclesfield. Khi đó, Bắc Kinh sẽ chủ động trong việc chiếm giữ các khu vực này”.

Vị thế chiến lược

 

 Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc 2
Đường băng hiện tại trên đảo Phú Lâm – Ảnh: Koming.com.hk

 

Vốn dĩ, Phú Lâm là đảo san hô có địa hình phẳng và cảnh quan đẹp. Tuy nhiên, lý do then chốt khiến đảo này được chọn làm trọng tâm của chính quyền TP.Tam Sa không phải vì vẻ đẹp độc đáo mà là tham vọng của Bắc Kinh nhằm thâu tóm biển Đông. Tân Hoa xã dẫn lời phó giáo sư Bạch công khai ý định trên: “Phần lớn các đảo trên quần đảo Hoàng Sa đều là đảo san hô, tương đối nông. Nhiều đảo không có sẵn điều kiện để con người sinh sống. Trong đó, Phú Lâm là một đảo lớn, có sân bay, bưu điện, có môi trường làm việc bình thường và ở gần biển Đông. Điều này rất có lợi cho việc Trung Quốc kiểm soát cả khu vực biển Đông”. Theo đó, Bắc Kinh có thể biến đảo Phú Lâm thành địa điểm trung chuyển, tiếp vận cho tàu chiến, máy bay của Trung Quốc trên hành trình từ đảo Hải Nam đến các đảo gần Philippines. Hiện tại, sân bay tại đảo Phú Lâm có thể cho phép máy bay Boeing 737 cất và hạ cánh. Đồng thời, cầu cảng tại đây cũng có chỗ neo đậu cho tàu tải trọng lên đến 5.000 tấn.

Lucy Nguyễn [Thanh Niên]

Luật quốc tế và chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa – Kỳ 6: Những luận cứ chủ quyền không vững chắc

– Sự kiện  thứ ba: Ngô Thăng, phó tướng thủy sư Quảng Đông đã thực hiện việc  tuần biển vào khoảng các năm 49 và 51 đời nhà Thanh (1710 – 1712). “Tự Quỳnh Thôi, lịch Đồng Cổ, kinh Thất Châu Dương, Tứ Canh Sa, Châu Tào tam  thiên  lý, Cung  tự tuần thị (từ Quỳnh Nhai, qua Đồng Cổ, qua Thất Châu Dương, Tứ Canh  Sa,  vòng  quanh  ba  ngàn  dặm,  đích thân đi tuần tra xem xét). Gọi Thất Châu Dương ở đây tức quần đảo Tây Sa ngày nay, lúc bấy giờ do hải quân Quảng Đông phụ trách đi tuần”.

>> Kỳ 5: Độ chênh của lịch sử trong Sách trắng Trung Quốc

Việc nghiên cứu nghiêm túc lại cho ta một sự  thật khác hẳn. Những địa danh nêu trong đoạn trích trên đều nằm xung quanh  đảo Hải Nam, theo các tác giả VN ([1]) :

–  Quỳnh Nhai, tức “Đạo binh bị Quỳnh  Nhai” (Đảo Hải Nam) đời Thanh, sở tại Quỳnh Sơn gần thị trấn Hải Khấu ngày nay, phía bắc đảo Hải Nam.

– Đồng Cổ ở mỏm đông bắc đảo Hải Nam

– Thất Châu Dương  là vùng biển có bảy hòn đảo gọi là Thất Châu nằm ở phía đông đảo Hải Nam.

– Tứ Canh Sa là bãi cát ở phía tây đảo Hải Nam.


Các chuyến đi của Trịnh Hòa (1405-1443) không được Sách trắng của Bộ Ngoại giao TQ nhắc đến – Ảnh tư liệu

Các địa danh  trên đều được  tìm  thấy trên các hải đồ TQ. Trong hải đồ N 5012 tỷ lệ 1/500.000 do hải quân TQ  xuất bản bằng tiếng TQ  và  tiếng VN  tháng  5.1956  có  tiêu đề: “Vùng  phụ  cận  Lôi Châu  và  đảo Hải Nam”,  và các bản đồ “Bán đảo Lôi Châu và đảo Hải Nam”, và Nam Hải địa  hình  đo, tỷ  lệ  1/300.000.000 do  Nhà xuất  bản  địa  đồ TQ  xuất  bản  tháng  5.1984,  có  nhóm  đảo có tên Thất Châu Đảo và vùng biển  xung  quanh các đảo nhỏ đó ở phía đông nam của  đảo  Hải  Nam  được  gọi  tên  đúng  là Thất  Châu Dương. Rõ ràng tên này không được dùng để chỉ toàn bộ biển phía Nam Trung Hoa. Ngoài  ra, trong cuốn Quảng  Đông  dư  địa  đồ thuyết in năm  1909, Lý Hàn  Chung đã nói về các cuộc tuần biển của hải quân Quảng Đông như sau:

“Biên giới  trên biển ngày nay  lấy phía Nam đảo Hải  Nam  làm  giới  hạn,  bên  ngoài  là  Thất  Châu Dương, Đô  đốc  thuỷ  quân Quảng Đông  đi  tuần  đến đó là quay về”.

Ở  đây một  lần  nữa,  chúng  ta  không  thấy  bất  kỳ một ghi chép chính xác nào về các đảo Paracel dưới tên gọi Tây Sa.

Hơn  nữa,  các  hành  vi  quản  lý  mà  TQ viện dẫn, nếu đúng, chỉ  liên quan tới các đảo Tây Sa mà  không  nhắc  gì  đến  các  đảo  Nam  Sa.  Đối  với Spratly, TQ chỉ nêu ra được  sự kiện  năm 1883  khi  tàu  nghiên  cứu  của  Đức  tiến  hành các nghiên cứu  khoa  học  tại  quần  đảo  Nam  Sa,  chính quyền Quảng Đông đã phản  đối  (theo  Heinzig,  sự kiện này  liên quan Tây Sa hơn là tới Nam Sa). Việc phía TQ thiếu một  danh  nghĩa  chiếm hữu của Nhà nước được xác lập một cách vững chắc và từ lâu đời làm cho việc phản đối ngoại giao dựa trên cơ sở quyền thụ  đắc  theo  thời  hiệu  để  ngăn chặn một hành động như vậy không  còn  giá  trị. Đúng  hơn  nó chỉ được coi như một  tham vọng chủ quyền mà thôi.

Để chứng minh cho lập luận của họ, các tác giả TQ  viện dẫn tới cả các chuyến đi của Thái giám Trịnh  Hòa  trong thời gian từ 1405 đến 1433 qua các đảo này. Tuy nhiên các chuyến đi này không được Sách trắng của Bộ Ngoại giao TQ nhắc đến. Các chuyến đi của Trịnh Hòa tới Java, Ấn Độ và bờ biển Phi châu chỉ có giá trị tạo uy danh cho triều Minh ([2]) và Trịnh Hòa cũng không đưa ra một yêu sách  tạo lập danh nghĩa chiếm hữu  các đảo nào thay mặt thiên triều TQ. ([3])

Các thí dụ kể trên chỉ  tạo  ra sự nhận biết về các đảo, đúng hơn là một số đảo. Nếu các đảo trong biển Đông được các thủy thủ và ngư dân TQ biết tới là điều không phải bàn cãi thì việc khẳng định chủ quyền  TQ trên  các  quần  đảo  này  thật  khó thuyết  phục.  Trong  các  sách  và  văn  kiện do TQ trích dẫn, không có một ghi chép nào về quyền phát hiện hoặc sự củng cố một danh nghĩa chiếm hữu các  đảo  này, và về  thực chất không  thể hiện ý định thực  thi chủ quyền tại đó của họ.

Các  sự kiện kể  trên diễn  ra với khoảng thời gian cách quãng  200-500  năm. Điều  đó  rõ  ràng  làm yếu thêm lập luận của TQ, theo đó các Hoàng đế Trung Hoa đã quản  lý các đảo này  từ hai nghìn năm nay một cách liên tục và không ngắt quãng.

Để chứng minh chủ quyền, cần phải cung cấp các bằng  chứng  liên  quan  trực  tiếp  tới  việc  chiếm  hữu. D.L Bennett, luật gia Mỹ, nhận xét:

“Nếu các đảo hoặc không được quản lý bởi một chính phủ hoặc không được thăm viếng bởi các nhân viên nhà nước, vấn đề đặt ra  là liệu những cuộc tiếp xúc riêng rẽ bởi các ngư dân tư nhân TQ có đủ  để  thiết  lập  chủ  quyền trên  Spratly  theo  luật quốc  tế  không. Vì  vậy  giá  trị  của  lập  trường  chính thức của TQ là đáng nghi ngại”. ([4])

TS Nguyễn Hồng Thao

[1] Vũ Phi Hoàng, Các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa lãnh thổ Việt Nam, Nxb Quân đội nhân dân, Hà Nội, tr. 88;  Nguyễn Quang Ngọc, Sđd.

[2] BBC, ngày 27 tháng 11 năm 2008

[3] Năm 2005 Trung Quốc tuyên  truyền nhiều về Trịnh Hòa, tổ chức thi  “Nhịp cầu Hán ngữ” kỷ niệm các chuyến đi  của ông, gọi ông  là nhà hàng hải  vĩ  đại ngang  tầm Colombo  nhằm mục đích  gắn chuyến  đi  của Trịnh Hòa với quyền phát hiện. 

[4] D.L Benne, “Cộng hòa nhân dân Trung Hoa và việc sử dụng luật pháp quốc  tế  trong  vụ  tranh  chấp  các  đảo  Spratleys”,  Stanford  Journal  of International Law, quyển 28 (1991-1992), tr. 435.

>> Kỳ 7: Tư liệu phía Việt Nam

Thế trận binh lực của Trung Quốc

Đối với hai hạm đội Đông Hải và Nam Hải, Bắc Kinh đặt trọng tâm vào khả năng tấn công chớp nhoáng, đổ bộ chiếm đảo.

Cuối tuần trước, Bộ Quốc phòng Mỹ công bố báo cáo thường niên mang tên Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2012 đánh giá tổng quan về quân sự Trung Quốc. Theo đó, Bắc Kinh đang phát triển hải quân theo xu hướng tăng cường khả năng chiến đấu đa nhiệm. Ba hạm đội hải quân nước này là Nam Hải, Đông Hải và Bắc Hải mang các vai trò khác nhau trong chiến lược lâu dài của nước này.

 Thế trận binh lực của Trung Quốc - nd
Sơ đồ bố trí các hạm đội của hải quân Trung Quốc – Đồ họa: Hoàng Đình

Hạm đội Bắc Hải đảm trách nhiệm vụ bảo vệ thủ đô Bắc Kinh và vùng bờ biển phía bắc. Hạm đội này mang tính chất phòng vệ và sẵn sàng đối phó trước các cuộc tấn công quy mô lớn. Ngoài ra, khu vực này nằm lân cận với Nhật Bản và Hàn Quốc, vốn là những đồng minh thân cận của Mỹ. Vì thế, hạm đội Bắc Hải có vai trò trọng tâm trong chiến lược chống tiếp cận mà Bắc Kinh đề ra nhằm đối phó với sự hiện diện quân sự dày đặc của Washington ở khu vực này. Tại đây, Trung Quốc bày bố nhiều loại tàu chiến hạng nặng. Cụ thể, hạm đội Bắc Hải được biên chế 3 tàu ngầm tấn công sử dụng năng lượng hạt nhân mang tên lửa đạn đạo liên lục địa, tên lửa đối hạm tầm xa. Hạm đội này còn sở hữu 10 tàu khu trục cỡ lớn.  Tuy nhiên, Lầu Năm Góc nhận định hạm đội này khó có khả năng chi viện cho 2 hạm đội còn lại.

Tâm điểm biển Đông, Đài Loan

Trong khi đó, 2 hạm đội Đông Hải và Nam Hải chủ yếu được biên chế các loại tàu chiến thiên về khả năng tấn công nhanh, phù hợp với các cuộc xung đột quy mô nhỏ. Nếu như hạm đội Bắc Hải chỉ có 19 tàu tấn công nhanh thì hạm đội Đông Hải và Nam Hải sở hữu tổng cộng 67 chiếc loại này. Tương tự, 2 hạm đội này có đến 44 tàu hộ tống trong khi Bắc Hải chỉ được trang bị 9 chiếc. Ngoài ra, 26 tàu mẹ đổ bộ và 18 tàu đổ bộ cỡ trung cũng được biên chế cho 2 hạm đội Đông Hải và Nam Hải. Vì thế, Lầu Năm Góc nhận định rằng Bắc Kinh đánh giá khu vực eo biển Đài Loan và biển Đông, lần lượt do hạm đội Đông Hải, Nam Hải đảm trách, ẩn chứa nhiều nguy cơ xung đột. Số lượng tàu đổ bộ hùng hậu có thể giúp Trung Quốc thực hiện các cuộc tấn công chiếm đảo bất ngờ.

 

Số lượng tàu chiến của Trung Quốc

 

Đồng thời, Bắc Kinh cũng tăng cường khả năng phối hợp giữa hạm đội Đông Hải với Nam Hải do có sự tương đồng trong nhiệm vụ và nguy cơ xung đột. Vì thế, Bộ Quốc phòng Mỹ đánh giá 2 hạm đội này gần như hợp nhất về vai trò trong chiến lược chung của hải quân Trung Quốc. Điển hình như căn cứ tàu ngầm Nam Á trên đảo Hải Nam vốn thuộc hạm đội Nam Hải nhưng vẫn được cho là có nhiệm vụ bao quát cả biển Đông lẫn eo biển Đài Loan vốn do hạm đội Đông Hải đảm trách. (Còn tiếp)

 

Bắc Kinh sắp hạ thủy khinh hạm tên lửaNgày 22.5, tờ  Taipei Times dẫn lời giới quan sát quân sự cho hay Trung Quốc sẽ hạ thủy chiếc khinh hạm đầu tiên mang tên lửa thuộc lớp 056 trong vài ngày tới. Khinh hạm này có độ choán nước từ 1.400 – 1.700 tấn, được trang bị pháo 76 mm, 4 ống phóng tên lửa chống tàu chiến YJ-83 với tầm bắn lên đến 180 km, 1 ống phóng tên lửa đối không và ngư lôi. Hiện tại, Trung Quốc đang hoàn thiện 4 chiếc tàu loại này. Cuối năm nay, chiếc đầu tiên sẽ chính thức được triển khai. Theo giới quan sát, Bắc Kinh sẽ dùng loại khinh hạm mới này để thị uy ở biển Đông. Tuy nhiên, Trung Quốc chưa đưa ra phản ứng nào về thông tin trên.

Văn Khoa

 

Ngô Minh Trí [Thanh niên]

Thế trận binh lực của Trung Quốc: Vành đai Đông Nam

Lực lượng bộ binh tại 3 quân khu Quảng Châu, Nam Kinh và Tế Nam đóng vai trò kiến tạo vành đai phía đông nam của Trung Quốc.

Theo báo cáo Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2012 của Bộ Quốc phòng Mỹ, Trung Quốc đang hiện đại hóa lục quân theo hướng đa nhiệm. Bắc Kinh liên tục bổ sung nhiều loại xe bọc thép, xe tăng hạng nặng, pháo binh tầm xa cùng pháo cao xạ cho lực lượng quân sự mặt đất. Ngoài ra, lục quân Trung Quốc cũng được biên chế ngày càng nhiều hơn các loại máy bay trực thăng tấn công, ví dụ như dòng Z-10 chuyên đánh phá mặt đất. Đồng thời, Bắc Kinh đang dần chuyển đổi cấu trúc tổ chức lực lượng mặt đất với trọng tâm vào những lữ đoàn có tính lưu động cao, phản ứng nhanh, tăng cường khả năng viễn chinh. Vì thế, lục quân nước này liên tục được bổ sung nhiều loại phương tiện đổ bộ tấn công mặt đất.

Hiện tại, quân đội Trung Quốc được chia thành 7 quân khu: Bắc Kinh, Lan Châu, Nam Kinh, Quảng Châu, Tế Nam, Thành Đô, Thẩm Dương. Trong đó, 3 quân khu là Nam Kinh, Quảng Châu và Tế Nam kết hợp tạo thành vành đai quân sự Đông Nam của Trung Quốc với khoảng 400.000 binh sĩ.

Sơ đồ bố trí lực lượng lục quân Trung Quốc -  Đồ họa: Hoàng Đình
Sơ đồ bố trí lực lượng lục quân Trung Quốc –  Đồ họa: Hoàng Đình

Số lượng binh sĩ đóng tại vành đai này không nhiều so với các khu vực khác. Tuy nhiên, toàn bộ lục quân Trung Quốc hiện hữu tại đây chuyên trách tấn công, đổ bộ. Cụ thể, cả 8 quân đoàn đồn trú tại 3 quân khu này đều là lực lượng tấn công và đổ bộ, trong khi 10 quân đoàn đóng ở 4 quân khu còn lại chủ yếu tập trung vào chức năng phòng thủ. Trong đó, 3 quân đoàn tấn công tại quân khu Tế Nam đóng vai trò hỗ trợ điều phối trực tiếp cho lực lượng tại Quảng Châu và Nam Kinh.

Đồng thời, 3 sư đoàn kỵ binh bay và 2 lữ đoàn lính thủy đánh bộ chuyên tác chiến nhanh cũng đều hiện diện tại vành đai Đông Nam. Đặc biệt, lực lượng kỵ binh bay được đặt trọng tâm tại quân khu Quảng Châu. Bên cạnh đó, Bắc Kinh cũng tỏ ra rất ưu ái cho vành đai Đông Nam khi triển khai toàn bộ 2 sư đoàn pháo binh chủ lực đến đồn trú. Vì thế, lực lượng quân sự mặt đất của Trung Quốc đóng tại đây được xem như là tiền đồn cho các cuộc tấn công, đổ bộ khi cần thiết.


(Nguồn: Bộ quốc phòng Mỹ)

Ngô Minh Trí

Thế trận binh lực của Trung Quốc: Không quân dày đặc phía nam

25/05/2012 3:36

Trung Quốc đang bố trí lực lượng hùng hậu gồm máy bay tiêm kích, cường kích và ném bom ở khu vực biên giới phía nam của nước này.

Theo báo cáo Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2012 của Bộ Quốc phòng Mỹ,không quân Trung Quốc hiện có 29 sư đoàn gồm các loại: máy bay tiêm kích, máy bay cường kích, máy bay ném bom và máy bay vận tải. Ngoài ra, 3 hạm đội hải quân nước này cũng được biên chế tổng cộng 6 sư đoàn máy bay chiến đấu. Trong đó, Trung Quốc hiện có tổng cộng 8 sư đoàn chiến đấu cơ và 1 sư đoàn máy bay vận tải ở khu vực sát biên giới phía nam. Cụ thể, số sư đoàn chiến đấu cơ tại đây gồm: 1 sư đoàn tiêm kích của quân khu Thành Đô, 4 sư đoàn tiêm kích và 1 sư đoàn ném bom của quân khu Quảng Châu, 2 sư đoàn gồm máy bay tiêm kích, cường kích và ném bom của hạm đội Nam Hải. Theo đó, một lực lượng máy bay chiến đấu đông đảo của Trung Quốc đang đồn trú trên đảo Hải Nam (cách quần đảo Hoàng Sa Việt Nam khoảng 430 km). Vùng sát biên giới phía nam trở thành khu vực tập trung lực lượng chiến đấu cơ Trung Quốc dày đặc nhất.

 Thế trận binh lực của Trung Quốc: Không quân dày đặc phía nam
Sơ đồ bố trí lực lượng không quân Trung Quốc  – Đồ họa: Hoàng Đình

Để tăng cường khả năng tác chiến cho lực lượng trên không hùng hậu, Bắc Kinh ra sức nâng cấp, hiện đại hóa các loại chiến đấu cơ. Về máy bay tiêm kích, Trung Quốc đang chủ yếu sử dụng các loại gồm J-7, J-8, J-10, J-11 do nước này tự sản xuất và Su-27, Su-30 được Nga chế tạo. Số máy bay trên hầu hết là chiến đấu cơ đa nhiệm, được trang bị đầy đủ các loại vũ khí gồm súng pháo, tên lửa đối không, đối hạm, tấn công mặt đất và bom. Tuy nhiên, Trung Quốc đang dần thay thế 2 dòng chiến đấu cơ J-7 và J-8 bằng các loại hiện đại hơn như J-10, J-11, JF-17. Gần đây, J-10, J-11 và JF-17 trở thành niềm tự hào của Bắc Kinh nhờ vào năng lực tác chiến tầm xa. Điển hình như máy bay tiêm kích đa năng J-10 có tốc độ tối đa trên 2.000 km/giờ, bán kính chiến đấu lên đến 1.600 km (khi được tiếp nhiên liệu trên không).

Đối với máy bay cường kích, Trung Quốc chủ yếu dựa vào loại JH-7 có bán kính tác chiến lên đến 1.700 km. Ngoài ra, Bắc Kinh còn nâng cấp số máy bay ném bom H-6, vốn có nguồn gốc từ dòng Tu-16 của Nga, đạt bán kính chiến đấu 1.800 km và mang được 9 tấn bom, tốc độ xấp xỉ 1.000 km/giờ. Bên cạnh đó, Trung Quốc còn bổ sung hàng chục máy bay do thám, cảnh báo sớm tối tân cho lực lượng không quân.

Ngoài việc tăng cường năng lực không quân, Bắc Kinh còn phát triển nhiều dòng tên lửa tấn công. Đến nay, tên lửa DF-5 của Trung Quốc đạt tầm bắn lên đến 13.000 km, đủ sức bao trùm khu vực Nam Thái Bình Dương lẫn toàn bộ châu Phi.

Phân bổ lực lượng không quân

 

Quân khu Lực lượng
Bắc Kinh 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

2 sư đoàn máy bay vận tải

Lan Châu 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

Nam Kinh 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

Quảng Châu 4 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay ném bom

1 sư đoàn máy bay vận tải

Tế Nam 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

Thành Đô 2 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay vận tải

Thẩm Dương 3 sư đoàn máy bay tiêm kích

1 sư đoàn máy bay cường kích

Hạm đội Nam Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ
Hạm đội Đông Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ
Hạm đội Bắc Hải 2 sư đoàn chiến đấu cơ

 

 (nguồn: Bộ Quốc phòng Mỹ)

Lực lượng tên lửa tấn công của Trung Quốc

 

Chủng loại Tầm bắn

(km)

Số lượng

tên lửa

Số lượng bệ phóng
Tên lửa liên lục địa Trên 5.500 50 – 75 50 – 75
Tên lửa đạn đạo tầm xa 3.000 – 5.500 5 – 20 5 – 20
Tên lửa đạn đạo tầm trung 1.000 – 3.000 75 – 100 75 – 100
Tên lửa đạn đạo tầm ngắn Dưới 1.000 1.000 – 2.000 200 – 250
Tên lửa hành trình Trên 1.500 200 – 500 40 – 55

Ngô Minh Trí [Thanh niên]

PVN yêu cầu công ty Trung Quốc hủy ngay hoạt động mời thầu

Chiều nay 27/6, tại trụ sở Tập đoàn Dầu khí Quốc gia VN (PVN) diễn ra buổi họp báo về việc Trung Quốc mở thầu quốc tế 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam.

Ông Đỗ Văn Hậu – Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) cho biết, từ ngày 23/6/2012 mạng tiếng Trung và tiếng Anh của Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) đã công bố mời thầu 9 lô dầu khí hợp tác thăm dò khai thác trong năm 2012 với các công ty nước ngoài, tổng diện tích của khu vực này là 160.129,38 km2. Qua kiểm tra tọa độ do phía Trung Quốc công bố, các lô này nằm sâu vào thềm lục địa của VN, chồng lên các lô từ 128 đến 132 và từ 145 đến 156 mà PVN đã và đang tiến hành các hoạt động dầu khí từ lâu nay.

 
Bản đồ thể hiện những vị trí Trung Quốc mở thầu quốc tế trái phép trên lãnh hải Việt Nam

Ông Hậu nói: “Về việc này, PVN khẳng định, CNOOC đã thông báo chào thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của VN. Đây hoàn toàn không phải là khu vực có tranh chấp. Đây là việc làm sai trái, không có giá trị, trái với Công ước Liên Hiệp Quốc 1982 về luật Biển và không phù hợp với thông lệ dầu khí quốc tế. Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán và lợi ích quốc gia của VN, làm phức tạp thêm tình hình và gây căng thẳng ở biển Đông”.

“Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN cực lực phản đối và yêu cầu CNOOC hủy bỏ ngay hoạt động mời thầu sai trái trên, nghiêm túc tuân thủ thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển VN – Trung Quốc, tôn trọng luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển năm 1982 và tinh thần tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC)”, ông Hậu nói.

Tổng giám đốc PVN cũng đề nghị các công ty dầu khí quốc tế không tham gia dự thầu 9 lô dầu khí mà CNOOC gọi thầu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa VN.

 9 lô dàu khí 1
Vị trí 9 lô dầu khí Trung Quốc mời thầu trái phép trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam –

Theo ông Hậu, VN luôn coi trọng quan hệ hợp tác hữu nghị với Trung Quốc. PVN cũng luôn coi trọng hợp tác hữu nghị với CNOOC. Trên thực tế, PVN và CNOOC đã ký và triển khai một số thỏa huận hợp tác trong lĩnh vực dầu khí. PVN hoan nghênh CNOOC và các công ty dầu khí Trung Quốc tham gia hợp tác cùng PVN trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN như đối với các đối tác nước ngoài khác.

 9 lô dàu khí
Ông Đỗ Văn Hậu khẳng định mọi hoạt động khai thác dầu khí của Việt Nam vẫn diễn ra bình thường

Ông Hậu cũng khẳng định, PVN và các đối tác sẽ tiếp tục triển khai các hoạt động dầu khí phù hợp với các hợp đồng dầu khí đã ký và luật pháp của VN. PVN sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng của VN bảo đảm cho các hoạt động này triển khai thuận lợi.

Theo Thanh Niên

Trước thông tin phía Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” với phạm vi quản lý bao gồm huyện đảo Trường Sa (tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam) và huyện đảo Hoàng Sa (thành phố Đà Nẵng, Việt Nam), lãnh đạo hai tỉnh, thành phố trên đã lên tiếng phản đối quyết định trên của phía Trung Quốc.

Trường Sa, Hoàng Sa là bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam.

Ông Nguyễn Chiến Thắng, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Khánh Hòa khẳng định huyện đảo Trường Sa là một bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam và trực thuộc quyền quản lý hành chính của tỉnh Khánh Hòa.

Ông Thắng nhấn mạnh chính quyền và nhân dân tỉnh Khánh Hòa hết sức bất bình trước việc Trung Quốc quyết định thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” với phạm vi quản lý bao gồm huyện đảo Trường Sa. Quyết định này đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam và không có giá trị về pháp lý.

“Chúng tôi kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ quyết định sai trái và phi pháp này, không có thêm hành động làm tổn hại đến quan hệ hai nước, tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước và tình cảm của nhân dân Tỉnh Khánh Hòa.” – Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên bố.

Ông Văn Hữu Chiến, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Đà Nẵng cũng khẳng định huyện đảo Hoàng Sa là một bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam và trực thuộc quyền quản lý hành chính của thành phố Đà Nẵng.

Ông Chiến cho biết chính quyền và nhân dân thành phố Đà Nẵng hết sức bất bình trước việc Trung Quốc quyết định thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” với phạm vi quản lý bao gồm huyện đảo Hoàng Sa.

Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Đà Năng tuyên bố: “Quyết định này đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam và không có giá trị về pháp lý. Chúng tôi kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ quyết định sai trái và phi pháp này, không có thêm hành động làm tổn hại đến quan hệ hai nước, tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước và tình cảm của nhân dân thành phố Đà Nẵng”./.

 Nguồn: Báo Thanh Niên Online

Sự thật đằng sau việc Trung Quốc thu mua đỉa Việt Nam ???

Như thường lệ, sáng ra lên linkhay tra tin, thấy có bài giật tip “Trung Quốc mua đỉa Việt Nam – 10.000đ/con”. Thấy hay hay nên ngó qua xem. Nội dung đại loại là “Nông dân một số tỉnh miền Bắc đang lùng bắt đỉa để bán với giá hơn một triệu đồng/kg. Nhiều người bán cho biết, đỉa được đưa ra nước ngoài làm thuốc” và“nước ngoài” ở đây không ai khác chính là “ông bạn hàng xóm tốt bụng quý hóa” mang tên Tung Của.

Search trên mạng về tác dụng của đỉa thấy không ít các bài báo đề cập. Hầu như chỉ đề cập là đỉa có tác dụng chữa bệnh bệnh khớp, tim mạch, bởi trong tuyến nước bọt của loài hút máu này chứa chất chống viêm sưng, chống đông máu cùng một số chất có khả năng hạn chế triệu chứng viêm khớp, … Bên cạnh đó có một vấn đề cần lưu tâm là “Dùng bừa bãi sẽ gây tác hại khôn lường. Nếu khi đốt, tán đỉa không đúng cách sẽ khiến một số tế bào đỉa còn sống. Khi người bệnh uống, tế bào còn sót lại sẽ sinh trưởng và lớn lên thành con đỉa ở trong người bệnh” – Lương y Trần Văn Quảng, Hiệp hội Đông y Việt Hoàng Nam.

Đỉa là loài sinh vật lưỡng tính, ngoài hình thức sinh sản như thông thường, đỉa còn có thể sinh sản theo phương thức sinh sản vô tính phân mảnh, nói đơn giản thì nếu ta cắt con đỉa ra làm nhiều mảnh nhỏ, thì từ mỗi mảnh đó lại có thể phát triển thành một con đỉa mới, hình thức này giống hệt với sao biển mà chúng ta từng biết.

Trong bài viết này, mình không phải có “ham muốn” đề cập tới việc đỉa sinh sản thế nào hay cấu tạo của đỉa ra sao, mà điều mình muốn nói là thực chất sự thật đằng sau việc Trung Quốc mua đỉa của Việt Nam với giá cao là gì ???

Chúng ta hẳn vẫn chưa quên, chúng ta từng phải trả những cái giá quá đắt khi tin tưởng vào ông bạn chí tốt hàng xóm Trung Quốc. Có thể lấy dẫn chứng như sau:

Từng có thời gian, thương lái Trung Quốc về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán,… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam. Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!

Ở một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn “hồi tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí tốt” Việt Nam; Khoảng giữa thập niên 1990, con buôn Trung Quốc từng đặt mua mèo, trăn, rắn không giới hạn số lượng và sau những đơn đặt hàng này, mùa màng ở tất cả các miền gần như mất trắng vì bị chuột phá hoại;

Rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia “láng giềng tốt” Việt Nam. Mình còn nhớ, ngày khoảng 3 hay 4 tuổi gì đó, thấy các anh lớn trong xóm đua nhau nuôi ốc biêu vàng, chia nhau những cụm trứng ốc biêu vàng để nuôi.

Chưa hết, chắc hẳn các bạn còn nhờ từng có thời gian, trên thị trường bán vật tư thuốc nông nghiệp của Việt nam ồ ạt bán các loại thuốc diệt chuột nhập ngoại dán mắc China. Thấy rẻ, dân ta hồ hởi mua để diệt chuột, chắc mẩm rằng sau vụ này cho họ hàng nhà chuột chúng may đi đời sạch. Chuột đi đời đâu chẳng thấy, chỉ thấy sau vụ đó sô lượng chuột càng tăng mạnh, kiểm tra mới vỡ lẽ trong thuốc diệt chuột đó có thành phần của thuốc kích dục, chuột ăn vào chẳng chết mà còn thi nhau đẻ vượt kế hoạch, làm dân mình khốn đốn

Rồi đến vụ, hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam. Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các “đồng chí tốt” từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.

Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời,” đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng tốt” để nước này đốt đèn dầu đi theo họ “hướng tới tương lai.” Có nơi, bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức: “Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).

Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới “ngã ngửa” ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc là các “đồng chí Việt Nam” nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người “đồng chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo “trót dại” lặn xuống biển chặt trộm cáp quang.

Rồi mới đây, người anh em Trung Quốc còn phao tin mua gỗ sưa – một loại gỗ quý của Việt Nam, với mục đích chữa bệnh tật gì đó, … Thấy lãi, anh em ta thi nhau đi chặt trộm gỗ sưa đem bán cho Trung Quốc…

Phía trên chỉ là một vài trong số nhiều “nguồn lợi” mà người anh em Trung Quốc đem ra để chia sẻ cho chúng ta mà thôi. Search trên mấy trang báo còn thấy dân ta giờ đang ồ ạt thu mua đỉa, không ít anh em còn đang nuôi mộng nuôi đỉa nhằm mục đích bán cho Trung Quốc lấy lãi. Liệu rằng vụ mua đỉa với quy mô lớn này có phải là vụ ốc bươu vàng lập lại trước đây, nếu đơn thuần chỉ là chữa bệnh thì OK, 10.000 đồng/con ta nên bán quá đi chứ, nhưng mình nghĩ, với người anh em Trung Quốc, đến cả gạo, trứng họ còn làm giả cho chính người dân của họ ăn, thì không có lý gì họ bỏ ra một số tiền như vậy để mua một con đỉa về làm thuốc. Cuối cùng mình chỉ muốn chốt hạ một câu mà thôi “Hãy cảnh giác với người anh em tốt mang tên Trung Quốc”.

P/S: Quá nhiều bài học mà chúng ta đã phải trả 1 cái giá quá đắt. Hãy là người luôn cảnh giác cao độ với các mưu mô khó lường của TQ nhé các bạn ^^!

Nguồn: Internet [Phan Tiểu Ngư ]

Kỳ 5: Độ chênh của lịch sử trong Sách trắng Trung Quốc

Để hiểu rõ câu chuyện, có thể tham khảo Sách trắng của Bộ Ngoại giao nước CHND Trung Hoa năm 1980 và Sách trắng của Bộ Ngoại giao CHXHCN VN năm 1979, 1981 và 1988. Nhằm chứng minh sự quản lý của Trung Quốc (TQ) trên các đảo tranh chấp này từ hàng nghìn năm, Bộ Ngoại giao TQ chỉ đưa ra được ba sự kiện sau:

>> Kỳ 4: “Bằng chứng khảo cổ” mập mờ và thiếu chính xác của Trung Quốc

– Sự kiện thứ nhất: Từ thời nhà Tống (960 – 1127) Hải quân TQ đã đi tuần tra đến vùng biển quần đảo Tây Sa. Sự khẳng định này dựa trên cơ sở đoạn văn trích từ Vũ Kinh tổng yếu có lời tựa của vua Nhân Tông đời Bắc Tống. Đoạn trích trong văn kiện chính thức của TQ như sau:


Theo Nguyên sử (bộ sử chính thức của nhà Nguyên – TQ), “lãnh thổ TQ” dưới thời Nguyên phía Nam chỉ tới đảo Hải Nam, phía Bắc không quá sa mạc Gobi – Nguồn: gis.chinhphu

“Triều đình Bắc Tống lệnh cho Vương Sư đi phòng giữ đặt dinh lũy thủy quân tuần biển ở Quảng Nam (tức Quảng Đông ngày nay) và “đóng tàu chiến đao ngư”.

Tác phẩm trên còn khẳng định: “Từ Đồn Môn Sơn, dùng gió Đông hướng Tây Nam 7 ngày thì đến Cửu Nhũ Loa Châu. Cửu Nhũ Loa Châu là quần đảo Tây Sa ngày nay. Điều đó chứng tỏ quần đảo Tây Sa đã thuộc phạm vi cai quản của đời Bắc Tống”.

Theo Sách trắng 1981 của VN thì đoạn trích từ Vũ Kinh tổng yếu này là sự kết hợp ba đoạn riêng rẽ khác nhau trong một đoạn sau lời tựa:

“Lệnh cho quân nhà vua đi trấn giữ đặt dinh lũy thủy quân tuần biển ở hai cửa biển phía Đông và phía Tây rộng 280 trượng đến Đồn Môn Sơn 200 lý đóng tàu chiến đao ngư. Từ Đồn Môn Sơn dùng gió Đông đi về hướng Tây Nam bảy ngày thì đến Cửu Nhũ Loa Châu, đi ba ngày nữa đến Bất Lao Sơn (thuộc địa giới nước Hoàn Châu), ([1]) đi 300 hải lý nữa về phía Nam đến lăng Sơn Đông. Phía Tây Nam nơi đó là các nước Đại Thực Phật, Sư Tử, Thiên Trúc không thể tính được hành trình”.

Rõ ràng trong đoạn trích kể trên của Vũ Kinh tổng yếu, có đoạn văn Bắc Tống “lệnh cho quân nhà vua đi trấn giữ đặt dinh lũy thủy quân tuần biển ở Quảng Nam (Quảng Đông ngày nay)”, “đóng tàu chiến đao ngư”, có đoạn mô tả vị trí địa lý của đồn binh nhắc trên, đoạn khác tả lộ trình đi từ cảng Quảng Nam tới tận Ấn Độ Dương. Đó là hành trình khảo sát địa lý, đúng hơn là tuần tra lãnh thổ TQ. Không có gì trong đoạn trích trên cho phép khẳng định rằng Cửu Nhũ Loa Châu chính là quần đảo Tây Sa. Đối với chúng ta, đó không thể là bằng chứng đầy đủ chứng minh rằng ngay từ thời nhà Tống, quần đảo Hoàng Sa đã thuộc quyền quản lý của TQ và “Hải quân TQ đã đi tuần tới các đảo Tây Sa”.

– Sự kiện thứ hai: Việc đo thiên văn trong biển Nam Hải vào đầu đời Nguyên đã khẳng định rằng các đảo là một bộ phận của lãnh thổ TQ.

Sách trắng của Bộ Ngoại giao TQ 1980 viết:

“Năm thứ nhất đời Nguyên tiến hành đo đạc thiên văn 27 nơi trong nước, nhà Nguyên năm thứ 16 (Công nguyên năm 1279) Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt đích thân sai Đồng Trí Thái, Sử viện sử Quách Thụ Kinh, nhà thiên văn nổi tiếng đến biển Nam tiến hành đo đạc. Theo Nguyên Sử, điểm thiên văn Nam Hải nằm ở phía Nam Châu Nhai (thuộc đảo Hải Nam) và kết quả đo đạc cho thấy Nam Hải ở vĩ tuyến Bắc 15 độ. Điểm thiên văn Nam Hải chính là ở quần đảo Tây Sa ngày nay. Điều đó nói rõ quần đảo Tây Sa thời Nguyên đã là nằm trong biên thùy TQ”.

Thực ra, Nguyên Sử, bộ sử chính thức của nhà Nguyên, việc đo đạc thiên văn được ghi chép như sau:

“Việc đo bóng mặt trời bốn biển ở hai mươi bảy nơi. Phía Đông đến Cao Ly, phía Tây đến Điền Trì, phía Nam qua Chu Nhai, phía Bắc đến Thiết Lặc”.

Khái niệm “bốn biển”, theo ngôn từ TQ, chỉ rằng các lãnh thổ này nằm ngoài lãnh thổ quốc gia. Trên thực tế, dưới đầu đề “đo đạc bốn biển”, Nguyên Sử chép rõ tên 27 nơi đo đạc thiên văn trong đó có những địa danh hoàn toàn không thuộc cương vực TQ như Cao Ly (Triều Tiên), Thiết Lặc (Siberia). Chính Nguyên Sử cũng nói rõ “lãnh thổ TQ” dưới thời Nguyên phía Nam chỉ tới đảo Hải Nam, phía Bắc không quá sa mạc Gobi.

Các quan trắc thiên văn trên có phần tiến hành trên lãnh thổ TQ, có phần nằm ngoài cương vực TQ. Do đó, nó không thể tạo ra bằng chứng xác đáng cho chủ quyền TQ. Ngay cả khi điểm quan sát thiên văn “Nam Hải” nằm trên các đảo Tây Sa, thì việc quan sát thiên văn đó… cũng không đủ để thể hiện ý chí của “Chính phủ đó thực hiện chủ quyền trên các đảo đá nhỏ này”. Hơn nữa một hành động nghiên cứu khoa học không thể tạo nên một danh nghĩa chủ quyền.

TS Nguyễn Hồng Thao

[1] Bất Lao Sơn: Cù Lao Chàm; Hoàn Châu: Nước Chămpa

>> Kỳ 6: Những luận cứ chủ quyền không vững chắc