Tag Archive: ra


TTO – Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu vừa gửi đến Tuổi Trẻ bài viết nhân việc lần đầu tiên Quốc hội tổ chức lấy phiếu tín nhiệm đối với cán bộ chủ chốt của các cơ quan quyền lực cao nhất.

Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu – Ảnh tư liệu Tuổi Trẻ

Tiếp tục đọc

Advertisements

Dạo này trên mạng thấy nhiều đồng chí tôn thờ em gái này 1 cách điên dại thì mình xin giới thiệu cho các bác một số điều em gái siêu ngây thơ kinh dị này đã làm:
[Bão Lửa – C91]

Nguyễn Phương Uyên

Điều đầu tiên tôi muốn nói rằng em làm tôi cũng phải nể vì sự “ngây thơ” em thể hiện từ lúc bị bắt đến tận khi ra tòa. Em diễn quả thật có nghề và nếu thật sự tôi không đọc qua 9 trang bản Cáo Trạng về em của Viện Kiểm Sát Long An thì tôi không thể tưởng tưởng nổi em lại có thể làm được những việc như thế này:

– Em muốn lật đổ cả 1 chế độ. Em sẽ được gì ? Chúa dạy em những hành động này ? Em là con của Chúa sao lại có những suy nghĩ phản phúc như thế ?

– Em muốn dùng tiền để lừa người dân đọc những tờ rơi khi buộc những tờ 10.000, 20.000 vào tờ rơi ? Đây là cách em dùng để thu hút để thể hiện rằng người dân rất quan tâm đến việc này khi em dùng máy ảnh chụp hình người dân “lượm tiền” buộc ở tờ rơi em phát tán ?!

– Em cùng Đinh Nguyên Kha chuẩn bị cả thuốc nổ, bom hẹn giờ. Em muốn đánh bom ai ? muốn đánh bom kẻ thù nào ? Nơi em định đánh bom là nơi có tượng Bác Hồ, nơi người dân tập trung đông để làm lễ kỷ niệm. Vậy mục tiêu của em là có cả nhân dân ? Em đòi lật đổ chế độ để có tự do cho nhân dân nhưng em lại tính giết cả 1 số nhân dân ? Hay đây là vì Đại Nghiệp mà cũng cần phải hy sinh một chút của Việt Tân nói với em ?!

– Trong một tháng em kiếm được 6.485.000 đồng. Ngay cả lương thiếu úy của tôi cũng còn ít hơn em tiền em kiếm được. Chưa kể em còn được trang bị điện thoại Nokia 6131, 1 Laptop, 1 máy ảnh Canon xịn, 8 thẻ nhớ và nhiều USB và chưa kể những khoản tiền mà chúng tôi chưa lần ra được. Em kiếm khá thật, chỉ có phát tán vài ngàn truyền đơn (vứt bừa ra các nơi đã chỉ định và tờ rơi có buộc tiền) và chụp khoảng 20 tấm ảnh trong 1 buổi sáng là em có tiền Dollar gửi về từ Thailand do Nguyễn Thiện Thành một kẻ phản động lưu vong của Việt Tân đã bị kết án đang bị truy nã Quốc tế !

– Máu mà em dùng để viết lên khăn trắng là máu gà pha loãng với nước. Em mà bỏ ra được nhiều máu để viết huyết thư như thế tôi nghĩ em đã chết ngay sau khi máu chảy đủ để em viết rồi.

* Ngoài ra, trong nhiều Status về Phương Yên có số lượt like khá lớn thì đa phần những status có một số điểm chung như sau:

[NÊN XEM CÙNG ẢNH KÈM THEO ĐỂ HIỂU RÕ]

-Trích dẫn lời nói của Hồ Chủ tịch (chứng tỏ câu nói này góp thêm giá trị cho Status).

-> Nhưng để ý kĩ em gọi Bác Hồ là “Ông” Hồ. Một người dân Việt Nam khi gọi tên Vị Cha Già Dân Tộc trừ phi gọi đùa giỡn còn có thể bỏ qua chứ đứng trước hàng trăm con người ở tòa và hàng triệu người dân Việt Nam đang theo dõi vụ xử án mà lại dám gọi Bác Hồ theo cái kiểu này thì cần xem lại. Đúng là em có quyền tôn kính hay không tôn kính Bác Hồ nhưng ở đây em trích dẫn hành động của Bác với ý là tỏ sự tôn trọng nhưng em lại dùng từ ngữ như thế thì chứng tỏ em vốn không tôn trọng Bác Hồ mà chỉ nhằm giữa vào đó để thoát tội.

– Phương Uyên là một sinh viên yêu nước với hành động rải truyền đơn chống Trung Quốc ( ở VN ai chống Trung quốc đều được tôn vinh).

-> Vâng em chống Trung Quốc, chúng ta ai cũng chống lại sự vi phạm chủ quyền Biển đảo của Trung Quốc đối với Việt Nam nhưng em chống Trung Quốc mà em lại “đả đảo Đảng Cộng sản, đòi lật đổ chính quyền nhân dân”. Vậy em chống Trung Quốc hay mượn cái cớ để “chống chế độ”. Em bảo em chống Đảng chứ không chống Nhà nước. Không hiểu em có nhận thức thế nào mà nói câu này, Nhà nước này do Đảng Cộng Sản đứng đầu, mọi thành viên trong chính phủ đều là Đảng viên, “Đảng lãnh đạo – Nhà nước quản lý – Nhân dân làm chủ” mà em đòi lật đổ Đảng vậy những Đảng viên đang nằm trong bộ máy chính quyền nhà nước cũng nằm trong danh sách em lật đổ rồi, mà em lật đổ như thế là em đòi hủy luôn quyền “Nhân dân làm chủ” do Đảng và Nhà nước quy định. Thử hỏi vậy có phải em “Chống lại Chế Độ, Chống lại Chính Quyền Nhân Dân không ?”

– Phương Uyên bảo rằng: “tôi chỉ treo cờ vàng 3 sọc đỏ, luật nào của Việt Nam cấm hành vi đó”.

-> Cái này có lẽ em chưa học luật hay học luật không kĩ và có lẽ bọn đứng sau thao túng em không nói rõ cho em biết. Vậy tôi xin nói rõ:” Điều 88 BLHS quy định rât rõ tại khoản 1, điểm c: Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.” cờ đỏ 3 sọc vàng mà em làm ra bằng việc dùng giấy trắng A4, dùng bút sáp màu vàng và màu đỏ tô lên thành cờ, cờ này đại diện cho chế độ VNCH, một chế độ không được Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam công nhận và là một chế độ chống lại Đảng cũng như Chính quyền nhân dân hiện nay. Vậy em nghĩ nó có chứa nội dung chống phá không ?! Em đã mù mờ luật còn bị bọn Việt Tân lợi dụng xui dại.

Phương Uyên là một “hotgirl” và khi vào tù em có vẻ trắng trẻo và đẹp ra hẳn. Nhìn em ở tù 7 tháng mà tôi liên tưởng đến Lê Thị Công Nhân sau khi ra tù cũng mập mạp trắng ra cực, ở tù thế sướng thật em nhỉ, được ăn no, có tủ sách riêng, có phòng riêng, lại được các đại sứ Hoa Kỳ quan tâm thăm hỏi. Một bước em lên tiên rồi còn gì. Nhưng em không biết rằng chính phủ Hoa Kỳ với em cũng chỉ như “Củ cà rốt cho con thỏ và cái gậy theo sau”.

Nhưng tôi dám chắc một điều rằng, khi mọi người biết rằng em này rải truyền đơn, mục đích chính không phải chống Trung Quốc mà là chống Nhà nước Việt Nam, với lại em còn có âm mưu đặt bom, tuyên truyền cho chế độ ngụy quyền… và là một con tốt thí của tổ chức phản động bên nước Mỹ thì có lẽ mọi người sẽ “like” cho em thêm một lần nữa.

Thông tin có thể kiểm chứng ở một số bạn học của Phương Uyên ở trường công nghiệp thực phẩm.

Cuối cùng, tôi xót xa nghĩ rằng em án 6 năm đi tù nếu cải tạo tốt thì 3 năm là được ra tù. Sau khi ra tù em sẽ làm gì ? Vì sẽ chẳng có bất kỳ nơi nào dám nhận em vào làm hay dạy em bởi cái vết tỳ “Tội Phạm về An Ninh Quốc Gia” đã là dấu chấm hết cho tương lai của em ở Việt Nam. Thật sự chắc có lẽ em sẽ trở thành một Lê Thị Công Nhân, 1 Mẹ Nấm, 1 Bùi Hằng nữa quá.

P/s: Thật tiếc cho em một cô gái xinh xắn, đáng yêu nhưng lại không biết hối cải, không biết đúng sai, không biết nên dừng lại ở đâu. Em chỉ mãi mãi sẽ là công cụ của Việt Tân và những kẻ cơ mưu chính trị.

 

[Bão Lửa – C91] – MẶT TRẬN THANH NIÊN CHỐNG PHẢN ĐỘNG

Thế là xong , tòa đã xử em ,tình tiết vụ án rõ như ban ngày . Pháp luật Việt Nam được xây dựng không phải để đùa, em đã nhận bản án “rất hợp với dáng em” . Tên tuổi của em lại một lần nữa vụt sáng, nếu em trộm gà bẻ bí , ,móc túi thì chắc chẳng ma nào nhớ tới em dù em ..đẹp. Em thành hot girl chỉ vì em chống phá nhà nước Việt Nam, sự đời nó thế cái gì liên quan đến chống phá nhà nước thì đương sự trở thành hot nhân qua làn nước bọt của những anh hành nghề rân chủ . Về phiên tòa xử em thì không có gì nhiều để mà nói ,cái vui vẻ xôm tụ của nó là phần hậu , ở sân khấu của những nhà rân chủ và những anh ấm ớ chém gió ầm ầm trên internet về em mà không biết định nghĩa yêu nước nó ra làm sao , và không biết nhân loại đẻ ra pháp luật để làm gi .

Những kiếm sĩ bênh vực em có đủ thể loại,ngoài các nhà dân chủ tự phong còn có các cô chú trẻ trâu cho đến một ông đức cao vọng trọng của Tổ chức Nhơn quyền gì đấy
Vấn đề đặt ra là em có đáng được bênh vực hay không và khi bênh vực em thì người ta xem Luật Pháp Việt Nam là cái gì ?

Trươc hết , em là ..tội phạm, thì đúng rồi , em vi phạm điều 88 bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Các việc động trời mà em làm thì thôi khỏi nhắc lại vì ai cũng biết cả . Tât nhiên những anh bênh vực em chả dại mà sổ toẹt cái bộ Luật Hình sự của Việt Nam, các ảnh chỉ bô bô rằng em yêu nước , vì thế việc nhà nước Việt Nam bỏ tù một cô gái trẻ be bé xinh xinh vì em yêu nước là chuyện không thể chấp nhận được .
Vu khống nhà nước Việt Nam và ủng hộ cái chính thể VNCH là yêu nước ? Không biết cái đầu thông thái nào sáng tác ra cái định nghĩa yêu nước kỳ quái thế này ? trước tòa thì em cũng hung hồn mà nói rằng em làm như thế vì đó là yêu nước . “ Nước” nghĩa là một mảnh đất hình chữ S rộng 333,000 km vuông có 86 triệu người đang sinh sống . 86 triệu người này mỗi người “yêu nước “ mỗi kiểu và thích làm gì thì làm, cướp của, giết người, đốt nhà …. chỉ cần nói “ tui yêu nước “ là xong thì Việt nam không phải một quốc gia mà là một xứ thổ phỉ nào đó trong rừng rậm Amazon cách xa văn minh loài người .

Tùy tiện định nghĩa Hai chữ Yêu nước để biện minh cho hành vi xằng bậy của mình hay kẻ khác là việc mà những quý anh chị rân chủ này thường làm , Nghĩ mà tiếc cho Trần Ích Tăc, Lê Chiêu Thống vì thời các vị này không có Internet để các vị tự bào chữa cho mình là “ tui làm thế vì tui yêu nước “. Phương Uyên “ yêu nước “ vì cái laptop là chuyện em chả giấu được ai, em sở hữu một thứ yêu nước giả cầy rất độc đáo thế nhưng quý anh chị bênh vực em lờ tịt đi , cứ tô vẽ em là hiện thân của khát khao của tự do và dân chủ là tuổi trẻ yêu nước ! các anh chị Rân chủ không biết là dốt thật hay dốt cố tình mà không nhận ra một điều đơn giản : Em là một công dân vi phạm pháp luật và em phải bóc lịch , đó là chuyện đương nhiên . Không ai được đứng trên Pháp luật.

Cái quý ông : nhân quyền Á châu “PHIL ROBERTSON thì khôn ngoan hơn các nhà Rân chủ, ông ta không dám trơ trẽn tô vẽ nàng , cũng chả dám vứt cái bộ luật Hình sự Việt Nam vào sọt rác , ông chỉ dám bênh em theo cái kiểu “ Em thực hiện tự do ngôn luận , không đáng phải bỏ tù “. Nghe ông ta nói về tự do ngôn luận mà thiên hạ nổi da gà ,Chả biết ông này nghĩ gì nếu như người ta nói ông hiếp dâm bà già 100 tuổi . ? Ộng thích làm tình hay xem múa cột thì ông cứ nói , đó là tự do ngôn luận, nhưng ông bịa chuyện nói xâu người khác thì đó là vu khống , không có luật pháp xứ sở nào thừa nhận thứ tự do ngôn luận bá láp đó cả .

Nhìn đi nhìn lại thì mấy anh Rân chủ bênh vực Phương Uyên đều có một xì tai như nhau, cứ chế ra cái định nghĩa “ yêu nước “ theo ý mấy ảnh là xong, trong cái hệ quy chiếu yêu nước quái thai của mấy ảnh thì em Uyên cứ như Nữ thần tự do Xứ Mỹ. Còn mấy anh Nhân quyền có truyền thống dí mũi vào chuyện nội bộ của Việt nam thì chẳng có gì mới mẻ hơn, vẫn cái kiểu lôi ra định nghĩa nhân quyền của mấy ảnh mà bênh vực ẻm, Mấy ảnh không bao giờ khôn ra một chút để biết rằng nhân quyền ở mỗi quốc gia không phải là cái khung bất ,không là quyển Kinh Thánh . Nhân quyền Ở một nước thổ phỉ là người ta có thể tha hồ vu khống nhau còn một nước văn minh không ai chấp nhận chuyện đó . Một nước nào đó ở châu Phi, phụ nữ có thể để ngực trần , đàn ông quấn khố chạy long nhong khắp phố không ai cấm nhưng nước Mỹ thì không , vậy nước châu Phi kia nhân quyền được tôn trọng hơn nước Mỹ chắc ? người dân nước đó phê phán tòa án Mỹ bỏ tù một người ở truồng nơi công cộng thì được chăng ?

Nhà nước Việt Nam là một nhà nước pháp quyền, Luật Pháp Việt Nam có hiệu lực trên lãnh thổ Việt Nam và không ai được đứng trên Pháp luật . Yêu nước “chính chủ” mà phạm pháp vẫn bị phải bị Pháp luật sờ gáy nói chi “Yêu nước giả cầy “!!!

Thanh viên Bao Bựa.

[https://www.facebook.com/photo.php?fbid=548976575143644&set=a.457708244270478.95931.124739034234069&type=1]

Ngày 1-3, website của Hội đồng Giám mục Việt Nam đã công bố Thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp gửi tới Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Bức thư nhanh chóng được website tiếng Việt của BBC, VOA, RFA, RFI,… cùng một số website, diễn đàn điện tử đăng tải và phân tích. Ngày 2-4, web sachhiem công bố bài của tác giả Nguyễn Trọng Nghĩa – một công dân theo Thiên chúa giáo, trong đó đưa ra một số góp ý về bức thư này. Ðược sự đồng ý của tác giả, Báo Nhân Dân trích đăng một phần bài viết đó để bạn đọc tham khảo.

 

Tôi tên là Nguyễn Trọng Nghĩa, là giáo dân ở giáo xứ Cao Lãnh – giáo phận Mỹ Tho, ngụ tại số 37, đường Ðiện Biên Phủ, xã Mỹ Trà, TP Cao Lãnh, tỉnh Ðồng Tháp. Vừa qua, tôi thấy trên nhiều diễn đàn mạng điện tử đăng tải bức thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam (HÐGM), trong đó đưa ra nhận định, góp ý với Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Thiết nghĩ, việc góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp là quyền và việc làm cần thiết của mỗi công dân, là việc làm thể hiện chính kiến chính trị của mỗi cá nhân trong xã hội. Sau khi xem bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp của HÐGM, tôi có mấy điều góp ý như sau:

… – Các Giám mục (GM) viết: “Dự thảo khẳng định quyền tự do ngôn luận

(Ðiều 26), quyền sáng tạo văn học – nghệ thuật (Ðiều 43), quyền tự do tín ngưỡng (Ðiều 25). Tuy nhiên, ngay từ đầu, Dự thảo lại khẳng định đảng cầm quyền là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lấy chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng”

(Ðiều 4). Như thế, phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do ngôn luận và sáng tạo văn học,  nghệ thuật, bởi lẽ tư tưởng đã bị đóng khung trong một chủ thuyết rồi? Tương tự như thế, phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, bởi lẽ chủ nghĩa Mác – Lê-nin tự thân là chủ nghĩa vô thần? Phải chăng những quyền này chỉ là những ân huệ được ban cho tùy lúc tùy nơi, chứ không phải là quyền phổ quát, bất khả xâm phạm, và bất khả nhượng? Hiến pháp cần phải xóa bỏ những mâu thuẫn và bất hợp lý này, thì mới có sức thuyết phục người dân và thu phục lòng dân”.

Góp ý của tôi: Có lẽ các GM chưa có điều kiện tìm hiểu cặn kẽ về bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 cũng như các lý luận nền tảng đã được công khai khi xây dựng bản Dự thảo, vì tôi thấy các GM không phân tích ý nghĩa từng điều khoản trong Dự thảo Hiến pháp, nên đã nhận định chưa đúng với những gì mà tôi đã biết qua các cơ quan truyền thông đại chúng.

Vấn đề “tư tưởng bị đóng khung trong một chủ thuyết” là chưa đúng, vì theo tôi được biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh là tư tưởng để định hướng xã hội, đảng cầm quyền chỉ lấy tư tưởng đó để định hướng xã hội chứ không “đóng khung” tư tưởng của người dân. Quyền tự do ngôn luận không phải bao gồm quyền phỉ báng hay xúc phạm người khác, hay xuyên tạc nói không đúng một cách cố ý… Quyền sáng tạo văn học, nghệ thuật cũng không bao gồm sáng tạo tư tưởng cực đoan hay mê tín, đó cũng không phải là quyền sáng tạo hay dựng đứng sự việc để bài xích một hệ tư tưởng khác… Cũng thế, quyền tự do tín ngưỡng bao gồm cả quyền tự do không tín ngưỡng, không được nâng tôn giáo mình lên và hạ thấp tôn giáo khác… Ðảng cầm quyền quản lý một xã hội có nhiều thành phần dân cư, thì cần có các chuẩn mực về ngôn phong để giáo dục đạo đức cho con người trong xã hội, không bắt người dân “nói theo” Ðảng. Cũng như khi giáo dân hiệp thông cùng giáo hội, chúng ta trở nên khác biệt với người Tin lành, vì chúng ta chỉ được hiểu kinh thánh từ giáo hội chứ không phải tự do tùy ý giải nghĩa kinh thánh.

Như vậy, với các quyền được các GM đề cập thì: a. Theo tôi, tự thân nó được “tự do” mà cụ thể là pháp luật và pháp lệnh tương ứng, nếu có vấn đề thì chỉ cần điều chỉnh ở luật và pháp lệnh chứ không cần thiết điều chỉnh ở Hiến pháp; b. Tôi không biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin là chủ nghĩa vô thần, nên nếu có thể xin hãy chứng minh nhận định này của các GM, vì khi nhận định về một cá nhân hay tổ chức mà không toàn diện, cụ thể hay khách quan thì ý kiến của các GM trở nên chủ quan, thiên kiến và thiếu hiểu biết. Tôi nhận biết cụm từ “cộng sản vô thần” xuất phát từ sự xuyên tạc của những người chống cộng từ ý thức hệ, như là sự đối trọng giữa “tư bản” và “cộng sản” của thế kỷ trước. Hiện tại, tôi nhận biết rất nhiều người cộng sản có tín ngưỡng của nhiều tôn giáo, mà hầu hết là các tôn giáo phổ biến, còn những người không theo tín ngưỡng – tôn giáo nào đó thì cũng thờ cúng tổ tiên,… Vậy nhận định người cộng sản vô thần theo tôi là chưa đúng và quá thiên kiến hay chỉ là nhận định chống cộng sản không suy xét!?

Những quyền được Hiến pháp, pháp luật quy định thì chắc chắn không phải là ân huệ được ban phát cho, khi đã được ghi vào Hiến pháp và pháp luật thì chắc chắn đó là quyền phổ quát, những quyền được ghi vào luật là quyền bất khả xâm phạm, dĩ nhiên là bất khả nhượng. Tôi thấy rất lạ khi các GM không biết điều này, không phân tích, hay hiểu điều hết sức đơn giản này. Tất cả những quyền mà các GM đề cập đều có sự chế tài nếu cá nhân hoặc tổ chức nào vi phạm, tôi biết điều này vì tôi đã xem rất kỹ các luật này và cả Hiến pháp, các vị GM có tìm hiểu hay không mà sao tôi thấy như là các vị không biết đến? Tôi thấy các vị GM có nhiều điều chưa sáng trong nhận định của mình!

– Các GM viết: “Trong thực tế, sự trói buộc tư tưởng vào một hệ ý thức duy nhất đã kìm hãm tư duy sáng tạo của người dân Việt Nam. Ðây là một trong những lý do lớn, dẫn đến tình trạng trì trệ và chậm tiến của Việt Nam về nhiều mặt: giáo dục, khoa học và công nghệ văn hóa và nghệ thuật”.

Góp ý của tôi: Tôi nhận định rằng hệ tư tưởng hiện tại của đảng cầm quyền là hệ tư tưởng quản lý xã hội theo một hệ thống chuẩn mực. Ðến nay, Nhà nước ta đã ký kết tất cả các hiệp ước về quyền con người mà Liên hợp quốc cũng như hầu hết các quốc gia tiến bộ về nhân quyền đã ký kết. Hiện tại, Việt Nam là quốc gia tiến bộ về vấn đề nhân quyền – quyền con người, nếu nhận định rằng vì bị “trói buộc” nên bị “kìm hãm” là không thực, quá thiên kiến hay cố ý gán ghép. Vậy nếu được thì xin các GM cho một chứng minh về “sự trói buộc tư tưởng vào một hệ ý thức duy nhất đã kìm hãm tư duy sáng tạo của người dân Việt Nam”? Tôi công nhận nếu có sự ràng buộc về tư tưởng một cách cực đoan thì chắc chắn nhiều lĩnh vực sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hiện tại, ngành giáo dục nếu có chậm phát triển thì cũng không phải do “hệ tư tưởng” mà do “trình độ quản lý”. Thực tế, nhiều trường tư thục hay nước ngoài không bị hạn chế bởi một hệ tư tưởng mà vẫn không thể hiện được sự ưu việt hơn cách quản lý giáo dục công lập… Nếu các vị GM quan tâm tới các lĩnh vực giáo dục, khoa học và công nghệ, văn hóa và nghệ thuật, thì sẽ thấy các lĩnh vực này hiện đang rất phát triển, phát triển vượt bậc. Còn có một sự thật lịch sử cụ thể quan trọng mà các GM đã bỏ qua trong quá trình nhận định và góp ý là: Ðất nước chúng ta vừa trải qua chiến tranh chưa lâu, sau đó là những năm bị cấm vận. Ðất nước ta đang trong quá trình CNH, HÐH mở cửa, hội nhập quốc tế và đã đạt những thành tựu mà thế giới – cộng đồng quốc tế công nhận. Vậy tại sao các vị GM lại không biết vấn đề này?

Kính thưa các vị Giám mục,

Con cho rằng các vị GM cũng là công dân nên không đứng ngoài chính trị, nhưng con thấy rằng các nhận định và đóng góp có hơi hướng của các thành phần chống cộng rất thiên kiến, cực đoan, xuyên tạc sự thật (hoặc do các vị không biết?). Con nghĩ với trình độ của các GM, nhận thức sẽ cao hơn giáo dân chúng con, con cũng biết các tàn dư mâu thuẫn trong quá khứ và cả tư tưởng quản lý xã hội khác với người cộng sản hẳn đã làm các ngài không sáng suốt trong nhận định về người cộng sản… Con tin không 100% GM đồng quan điểm với bản nhận định và góp ý, nhưng các vị ấy vẫn phải đứng tên cùng “các Giám mục Công giáo Việt Nam”. Các ngài GM nên biết rằng chúng con cũng có suy tư, cũng có quan điểm về mọi vấn đề khác nhau. Các GM không thể đại diện cho toàn thể giáo dân Việt Nam mượn việc góp ý với Hiến pháp để thể hiện thiên kiến của mình.

 

NGUYỄN TRỌNG NGHĨA
[Bài được đăng trên báo NHÂN DÂN]

50 lời khuyên cho bạn khi theo Graphic Design

Đây là một bài viết mà tôi đọc thấy rất hay và dịch lại, những kiến thức đc viết cực kì ngắn gọn của nó ko chỉ hữu ích với những học sinh mà cả những người đã đi làm, hy vọng các bạn sẽ tìm thấy 1 cái gì đó có lợi cho mình qua bài viết này.

 

Bắt đầu nào!!

 

 

 

 

1. Bạn không phải là người đầu tiên 

 

Đã từng có hàng trăm hàng ngàn người mở studio, làm freelance, hoặc xin đc thử việc tại các công ty nước ngoài rồi.

 

2. Luôn có người giỏi hơn bạn 

 

Cho dù bạn giỏi đến đâu, cũng sẽ luôn có người khác giỏi hơn bạn, thậm chí gấp 10000.123654789 lần bạn, vì vậy đừng phí thời gian lo lắng về chuyện đó.

 

3.Thành công không phải là một tài nguyên hữu hạn

 

Trường học thường  tiêm nhiễm vào đầu bạn một suy nghĩ sáo rỗng là: Một ai đó sẽ phải thất bại thì bạn mới chiến thắng. Nhưng trên thực tế, Thành công của người khác cũng chẳng ảnh hưởng gì tới bạn cả.

 

4. Bạn không thế thành công nếu không có mục tiêu 

 

Thử nghĩ xem, nếu bạn ko biết mình muốn gì, thì làm sao bạn có thể theo đuổi nó đc ? Đặt ra một mục tiêu giúp bạn có một đích đến, và tất nhiên, một điểm để bắt đầu.

 

5. Mọi thứ khi bắt đầu đều cần 1 lực tác động

 

Bạn mất nhiều công sức để bắt đầu 1 việc hơn là khi dừng nó lại. Hãy luôn nhớ điều này.

 

6. Con đường mà bạn đang chọn thoải mái hơn bạn tưởng 

 

Để tiến vào ngành công nghiệp thiết kế, bạn chỉ cần 3 thứ: Khả năng làm việc tốt, năng lượng dồi dào và 1 tính cách dễ gần.

Nhưng rất nhiều người bỏ quên mất yếu tố cuối cùng.

 

7. Giữ hình tượng bản thân tốt

 

Sự nhận thức của bạn là tài sản quan trọng nhất, hãy xem như mình là người mà bạn muốn trở thành, và mọi người cũng sẽ như vậy

 

8. Hãy làm 1 trang web cá nhân đơn giản và sạch sẽ 

 

Porfolio chính là điểm khởi đầu và kết thúc sự nghiệp của bạn, với sự tiến bộ vượt bậc của công nghệ ngày nay, không lý do gì mà bạn không có 1 website.

 

9. Luôn tỉ mỉ với công việc của bạn 

 

Đừng bao giờ ngừng việc chỉnh sửa portfolio. Ba sản phẩm tốt lúc nào cũng hơn 10 sản phẩm chất lượng thấp, chả có ai quan tâm số lượng, chỉ có chất lượng mới quan trọng

 

10. Lắng nghe con tim mình 

 

Nếu sản phẩm bạn làm ra ko thể tạo hứng thú cho bạn được, thì nó sẽ ko tạo hứng thú cho ai cả. Thật sự rất khó để giả mạo sự nhiệt tình trong những sản phẩm tầm thường, vứt chúng đi!

 

11. Hãy để sản phẩm của bạn dễ nhìn 

 

Con người ai chẳng lười,  nếu bạn muốn người ta xem tác phẩm của mình, hãy làm cho nó dễ nhìn. Nhiều lúc khách hàng chỉ cần xem file JPG hay PDF thôi.

 

12. Viết địa chỉ thư bằng tay 

 

Khách hàng, nhà đầu tư và khách hàng tiềm năng bị thu hút bời những bức thư có địa chỉ được viết tay, bạn biết đấy, các mối quan hệ thân mật thường tiến xa hơn ;))

 

13. Thời gian rất quí báu, hãy đi thẳng vào công việc

 

Tránh những trò đùa cũng như mánh lới quảng cáo khi liên hệ với các studio để làm việc, họ biết hết các chiêu của bạn, hãy thẳng thắn, như thế họ sẽ biết ơn bạn hơn.

 

14. Đừng bao giờ nhận thử việc ko lương 

 

Nó là một tội ác, những studio ko trả lương cho người thử việc (cho dù là ở mức tối thiểu) là những studio ko đáng để bỏ sức vào làm việc.

 

15. Hãy thử việc ở nhiều nơi nhất mà bạn có thể 

 

Thử việc là một gánh nặng tài chính, nhưng nó khá quan trọng. Nó giúp bạn cọ sát nhiều trong ngành công nghiệp này và tìm ra vị trí phù hợp cho bạn nhất.

 

16. Đừng phí phạm quãng thời gian thử việc của bạn 

 

Công việc ở 1 studio có thể nhàm chán hoặc thú vị, đừng để tâm những chuyện đó và luôn nhớ rằng, trách nhiệm của bạn là tìm ra những thứ cần làm.

 

17. Kết bạn với người ở xưởng in (hoặc nhân viên IT nếu bạn làm mảng digital)

 

Một mối quan hệ tốt với những người làm trong xưởng in là vô giá, họ sẽ giúp bạn tiết kiệm tiền cũng như góp phần bảo vệ môi trường. Nếu làm trong mảng Digital bạn cần tìm hiểu các công nghệ mới, những người làm IT sẽ giúp bạn cập nhật những điều này.

 

18. Tìm những cửa hàng đồ tự chế

 

Những nơi như thế là nguồn tài nguyên vô giá với những hiện vật độc đáo giá rẻ đc chuẩn bị sẵn sàng cho bạn mày mò và trang trí lại.

 

19. Hãy kiên nhẫn

 

Việc bạn ko tìm được chỗ làm thích hợp sau nhiều lần thử việc là chuyện bình thường, hãy thử với những studio mà bạn vẫn chưa xin vào.

 

20. Luôn đặt câu hỏi

 

Đặt giả thuyết với mọi thứ, hãy đặt câu hỏi, cho dù bạn nghĩ là bạn đã biết câu trả lời, tin tôi đi, bạn sẽ bất ngờ bởi những hiểu biết của mình quá ít ỏi.

 

21. Hãy chủ động với những cơ hội

 

Bạn sẽ cám thấy mình khá táo tợn khi làm như vậy,  nhưng bạn phải chủ động xin xỏ, hãy hỏi xin để được tham gia vào 1 buổi triễn lãm hay có tên trên một tạp chí…nếu bạn ko chủ động, bạn sẽ ko có gì cả

 

22. Tìm kiếm lời phê bình, ko phải lời khen

 

Bạn sẽ ko học đc gì khi được bảo rằng bạn giỏi như thế nào, thậm chí nếu những gì bạn làm ra là hoàn hảo, hãy tìm những lời phê bình, hãy luôn hỏi “làm sao tôi có thể khiến nó tốt hơn?”, “có vần đề gì với tác phẩm này?”, bạn luôn có 1 sự lựa chọn bỏ qua lời phê bình nào đó nếu thấy chúng không hợp lý.

 

23. Kết bạn, ko phải tạo kẻ thù

 

Nền công nghiệp thiết kế là một thế giới rất nhỏ, nó là một mạng lưới mà ở đó ai cũng biết đến nhau. Hãy luôn nhớ tới điều này trước khi chọc giận 1 ai đó.

 

24. Tiếng lành đồn xa

 

Một người thử việc tốt sẽ nhận thấy danh tiếng của người ấy luôn đi trước họ. Công việc sẽ thường xuyên tìm đến bạn theo đường miệng truyền miệng này

 

25. Đừng để bị say xỉn ở những sự kiện chuyên nghiệp

 

Luôn có sự khác nhau giữa “vui vẻ” và “be bét”. Những việc như thế sẽ làm hao hụt nhân phẩm, danh tiếng và có khả năng là công việc của bạn nữa đấy.

 

26. Mạng lưới

 

Có một vài sự thật trong câu “nó không phải những gì bạn biết, đó là những người bạn biết”. Nói chuyện với mọi người, gửi email, hoặc ít nhất thì cũng nên đăng kí 1 tài khoản Twitter (hoặc Facebook).

 

27. Ăn mặc đàng hoàng và nghiêm túc (1 chút)

 

Bạn nghiêm túc với công việc của mình ? Vậy thì hãy ăn mặc 1 cách nghiêm túc. Khách hàng thích bàn bạc với những người mà họ có vẻ quan tâm đến công việc

 

28. Đừng bao giờ làm free

 

Việc làm này không chỉ hạ thấp sự chuyên nghiệp của bạn, mà nó còn làm bạn có vẻ non kém. Cho dù là những khách hàng “dễ thương” cũng sẽ lợi dụng điều này.

 

29. Thương lượng

 

Nếu thực sự bạn phải làm mà không được gì cả, hãy thương lượng. Ko phải lúc nào các khoảng thanh toán đều phải quy về tiền bạc. Khách hàng có thể có những thứ mà bạn cần hơn là tiền.

 

30. Đọc hợp đồng

 

Đừng bao giờ kí một hợp đồng trước khi bạn đọc kĩ nó, và tất nhiên, đừng bắt đầu làm việc cho một cty nào nếu ko có hợp đồng, bạn có thể tự viết nó nếu cảm thấy cần thiết.

 

31. Làm cho hoá đơn của bạn nổi bật

 

Các cty lúc nào cũng ngập lụt với các hoá đơn. Làm cho cái của bạn bạn nổi bật với màu sắc hoặc hình dạng khác và nó có khả năng tăng lên đầu cọc ‘chi trả’.

 

32. Ko có công việc nào ‘bèo’ cả

 

Lúc nào cũng phải tự nhắc bản thân làm hết sức có thể. Dù sao thì, bạn ko thể nào ko cảm thấy thỏa mãn khi đã hoàn thành công việc một cách tốt nhất.

 

33. Không có khách hàng ‘bựa’

 

Trách nhiệm của bạn là làm vừa lòng khách hàng. Nếu nó là bất khả thi, “chia tay sớm bớt đau khổ”.

 

34. Chấp nhận sự hạn chế

 

Sự hạn chế là điều vô giá cho việc tạo ra một sản phẩm thành công: Chúng cho bạn một cái gì đó để chống lại. Từ sự căng thẳng này dẫn đến 1 cái gì đó suất sắc.

 

35. Môi trường xung quanh không phải là hạn chế

 

Sản phẩm của bạn tác động lên môi trường như thế nào ko thể chỉ nhận định một cách sơ sài được, với tư cách là 1 nhà thiết kế, nó là vấn đề quan trọng nhất đối với bạn.

 

36. Những vấn đề vớ vẩn sẽ dẫn đến những giải pháp vớ vẩn

 

Luôn luôn đặt câu hỏi với bản tóm tắt của khách hàng, định nghĩa lại các câu hỏi, hai bản tóm tắt ko nên giống nhau, một vấn đề độc đáo sẽ dẫn đến một giải pháp độc đáo.

 

37. Những ý tưởng mới lúc nào cũng ‘ngốc nghếch’

 

Ý tưởng mới được hình thành mà không có bối cảnh và không có các giải pháp để thành công – điều này làm cho chúng ngớ ngẩn, vụng về, thậm chí không thể.

 

38. Đừng đánh giá thấp việc làm tự khởi xướng

 

Khách hàng liên lạc với bạn vì công việc bạn tự khởi xướng. Trớ trêu thay, ngành kinh doanh thích thú với những ý tưởng ko bị ảnh hưởng bởi những mối quan tâm của doanh nghiệp.

 

39. Biện minh cho quyết định của bạn

 

Khách hàng lo sợ những quyết định tùy tiện – họ muốn giải quyết vấn đề. Có một lý do cho tất cả mọi thứ, thậm chí nếu điều này là không hợp lý.

 

40. Đưa ra bản phác thảo, không đánh bóng ý tưởng

 

Khách hàng thường nhầm lẫn các thiết kế thô cũng là các thiết kế cuối cùng. Đưa ra các bản phác thảo khi bạn có thể, nó làm cho họ cảm thấy họ có liên quan.

 

41. Làm việc với khách hàng, không phải chống lại họ

 

Bạn có thể nghĩ rằng bạn đang đúng, nhưng nếu nhìn vào giải pháp của khách hàng cùng lúc với giải pháp của bạn, đôi khi bạn sẽ phải ngạc nhiên.

 

42. Đừng luôn luôn không trả lời

 

Đấu tranh cho các giải pháp vượt trội. Chứng tỏ suy nghĩ của bạn với khách hàng, dẫn dắt họ đi qua nó – thật khó để tranh luận với logic.

 

43. Chọn cuộc chiến của bạn

 

Ngành công nghiệp sáng tạo thường dễ làm người ta nổi điên, nhưng không phải tất cả các cuộc tranh luận đều cần thiết. Điều này cần có thời gian để hiểu.

 

44. Nếu bạn chuẩn bị thất bại, hãy thất bại một cách đẹp mắt

 

Trở nên tham vọng có nghĩa là bạn phải làm những thứ bạn ko thể làm đc. Thất bại là một rủi ro, nhưng đôi khi nó là cần thiết.

 

45. Hãy là một người thẳng thắn

 

Bất kể bạn đang làm việc với ai, hãy lên tiếng nếu có gì đó ko đúng.

 

46. Nhận trách nhiệm nếu làm sai

 

Nếu công việc có sai sót, hãy biết nhận trách nhiệm. Có vẻ khó, nhưng có trách nhiệm thì có nghĩa là bạn có thể làm một điều gì đó.

 

47.Chia sẻ ý tưởng của bạn

 

Bạn sẽ không có gì để đạt được nếu giữ chằm chặp ý tưởng của bạn, chúng có thể quý giá, nhưng bạn chia sẻ càng nhiều bạn càng nhận được những ý tưởng mới.

 

48. Ra khỏi studio

 

Một thiết kế tốt được tạo nên từ sự hiểu biết các mối quan hệ giữa các vật xung quanh ta. Những mối liên quan này ko thể tìm đc nếu bạn chỉ ở trong studio.

 

49. Những giải thưởng là rất tuyệt, nhưng không quá quan trọng

 

Những tấm bằng khen để trên kệ rất đẹp, nhưng khách hàng ít khi nhấc điện thoại lên liên lạc với bạn vì chúng, nhưng những sản phẩm tốt lại khuyến khích họ làm vậy.

 

50. Đừng quá nghiêm túc

 

Làm việc thì nghiêm túc, nhưng bạn đừng quá nghiêm túc, những người như vậy thường hay bị người ít nghiêm túc hơn (như tôi) chọc ghẹo. :))

 

 

Nguồn: http://www.jamiewieck.com yeuthietke dịch

Khi sự thật hoàn toàn vắng bóng!

Ảnh- Hạ viện Hoa Kỳ
Ở Việt Nam.Bảo đảm quyền con người là nguyện vọng tha thiết của nhân dân Việt Nam vì dân tộc này đã từng bị thực dân, đế quốc tước bỏ những quyền tự do cơ bản nhất khi phải làm người dân thuộc địa và dân tộc này đã trải qua muôn vàn hy sinh trong các cuộc chiến tranh vệ quốc để giành lại quyền sống. Sự hy sinh của nhân dân Việt Nam trải qua nhiều thập kỷ qua có thể coi đó là biểu tượng phấn đấu vì quyền con người một cách mạnh liệt nhất. Điều đó đã được nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới lấy đó là biểu tượng noi theo.
Trong những năm sau khi giành lại được độc lập, đất nước hoàn toàn thống nhất, đặc biệt sau 25 năm đổi mới, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu to lớn trong việc đảm bảo quyền con người trên tất cả các lĩnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa xã hội và được cộng đồng quốc tế ghi nhận. Người dân Việt Nam tham gia đầy đủ và tích cực vào mọi mặt của đời sống xã hội. Quyền con người được đảm bảo và phát huy là nhân tố quan trọng tạo sự đồng thuận, đưa đến thành công của công cuộc đổi mới ở Việt Nam.
Ngày 19-4-2013. Ngoại trưởng Mỹ, Ông John Kerry đã công bố báo cáo thường niên của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền trên thế giới. Riêng về Việt Nam, bản báo cáo này đã có những điều mà chúng ta có thể nhận thấy rằng: Bằng những luận điệu không mới, dựa trên những thông tin rất phiến diện mà có thể nhận ra là sự thật hoàn toàn vắng bóng. Thông qua đó họ đã chỉ trích: “chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền”!?- Nội dung báo cáo của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ cáo buộc là:”Chính quyền Hà Nội vẫn hạn chế nghiêm ngặt các quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ, hạn chế các quyền tự do dân sự….”!?
Tiếp theo cuộc họp báo trước thềm Quốc hội Hoa Kỳ ngày thứ Tư 10-4-2013 để giới thiệu cái gọi là “phái đoàn” tham dự cuộc điều trần về tình hình vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam. Ngày thứ Năm, 11-4-2013, trước một số dân biểu dưới sự chủ tọa của dân biểu Chris Smith, Chủ tịch Tiểu ban nhân quyền của ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ (ông Chris Smith .Hạ nghị sĩ đã từng hai lần đề nghị Dự luật Nhân quyền cho Việt Nam và được Hạ viện Mỹ thông qua nhưng đều bị Thượng viện bác bỏ), còn có những gương mặt quen thuộc mà trong quá khứ và hiện tại đã có nhiều “Thành tích” thuộc hạng bất hảo.Cộng đồng người Việt tại hải ngoại gọi họ là những kẻ bịp bợm, những người này tự phong cho mình những chức danh thuộc hạng “Tự sướng” mà hành động chống nước Cộng hoà XHCN Việt Nam là mục tiêu hàng đầu như: Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ quyền làm người Việt Nam (Vietnam Committee on Human Rights) . Nguyễn đình Thắng:Giám đốc Điều hành của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển. Cựu dân biểu Cao quang Ánh.Hòa Thượng Thích Viên Lý, Chủ tịch Hội đồng điều hành GHPGVN Thống nhất hải ngoại tại Mỹ.Mấy vị này không ai lạ lẫm gì, họ hành nghề vu vạ Việt Nam trong một thời gian dài, hễ nghe nhắc tên của các tổ chức của các vị này trên các phương tiện truyền thông ở hải ngoại là mọi người có thể đoán ra là đang làm cái gọi là: “Phúc trình, Thông cáo, thỉnh nguyện thư….”. Đã quá quen đến nỗi mọi người nói đó là”Gánh hát rong” cứ “Đến hẹn lại lên” trong thời gian qua. Chính nghị sỹ Eni Faleomavaega, thành viên Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, đã có lần khẳng định : “Tôi không nhất trí với cách nhìn nhận về nhân quyền của một số nghị sỹ Mỹ, những người có thiên hướng áp đặt tiêu chí mà họ cho rằng chuẩn mực trong vấn đề này. Mỗi nước đều có giá trị và nguyên tắc riêng trong thực thi nhân quyền. Tôi cho rằng chính phủ Việt nam đã làm những gì tốt nhất. Tôi luôn phản đối việc các nghị sỹ Mỹ chỉ trích tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Tôi cho rằng thực tế nhân quyền tại Việt Nam chưa được phản ánh chính xác.”
Trước hết, cần khẳng định rằng: Báo cáo thường niên của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền Việt Nam đã đi ngược lại nguyên tắc tôn trọng quyền dân tộc tự quyết trong quan hệ quốc tế , điều đã được Hiến chương Liên hiệp quốc ghi nhận. Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị của Liên hiệp quốc từng quy định rõ: “Các dân tộc tự do có quyền quyết định thể chế chính trị của mình. Việc xây dựng và thực thi Hiến pháp, pháp luật như thế nào là quyền của mỗi quốc gia, dân tộc”. Theo đó, mọi quyền của người dân Việt Nam, trong đó có quyền làm chủ, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tôn giáo… đã được Hiến pháp và pháp luật của Nhà nước Việt Nam bảo đảm. Trên thực tế, nhân dân Việt Nam đã và đang được hưởng những quyền này. Người dân Việt Nam được tự do tham gia vào mọi mặt đời sống chính trị, xã hội của đất nước, được đóng góp ý kiến với Đảng và Nhà nước Việt Nam về những vấn đề quan trọng liên quan đến quốc kế dân sinh, kể cả việc xây dựng và chỉnh đốn Đảng và những chiến lược xây dựng và phát triển đất nước ,quyền con người, đồng thời là công cụ hữu hiệu bảo vệ pháp luật, đấu tranh có hiệu quả với các loại tội phạm và vi phạm. Nội dung báo cáo của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ cho thấy,Họ đang tự cho mình cái quyền được phán xét, cũng như can thiệp vào Việt Nam bằng cách gắn các mối quan hệ với các đòi hỏi chính trị. Họ đã cố tình phớt lờ những tiến bộ thực chất mà Việt Nam đã đạt được trong việc thực hiện đầy đủ các quyền con người.Các chính sách vì dân của Nhà nước Việt Nam đã mang lại những kết quả đáng kể trong việc giảm tỷ lệ đói nghèo, phát triển giáo dục, chăm sóc y tế, tạo việc làm, cải thiện đời sống cho người dân. Chính vì thế, Việt Nam được đánh giá là một trong những nước đi đầu trong việc thực hiện Mục tiêu Thiên niên kỷ của LHQ khi đã hoàn tất 5/8 mục tiêu đề ra trước thời hạn 2015″. .
 

Riêng về quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí, theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ: “chính quyền Việt Nam tiếp tục sử dụng các điều luật về an ninh quốc gia và vu khống, để hạn chế các quyền này, chẳng hạn như điều 88 về tội tuyên truyền chống Nhà nước “!? Những thực tế này được chính những người Mỹ và nhiều người nước ngoài từng đến Việt Nam chứng kiến, cũng từng được Việt Nam khẳng định và công bố trong các Báo cáo kiểm điểm định kỳ về nhân quyền tại Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc trong những năm gần đây. Cũng cần khẳng định rằng, ở Việt Nam không có cái gọi tù nhân tôn giáo hay tù nhân chính trị. Những kẻ mà trong báo cáo của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ nêu ra mà Họ đã dùng những ngôn từ mĩ miều để gán cho là “những nhà hoạt động đấu tranh vì nhân quyền và dân chủ,” Trớ trêu thay, lại là những kẻ vi phạm luật pháp Việt Nam. Những biện pháp mà Nhà nước Việt Nam thực hiện đối với các đối tượng này thời gian qua là nhằm duy trì ổn định chính trị-xã hội để bảo đảm sự phát triển. Theo luật pháp ở bất kỳ quốc gia nào thì những hành vi vi phạm pháp luật, đe dọa lợi ích căn bản của đất nước đều phải bị trừng trị theo pháp luật.
Cũng theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ , chính quyền Việt Nam tiếp tục kiểm soát Internet, đặc biệt là sử dụng điều luật về tội “tuyên truyền chống Nhà nước”!? Việt Nam cũng khẳng định rằng: 

Việc viết bài trên các blog, mạng xã hội… với nội dung xuyên tạc, vu cáo, chống chính quyền nhân dân là vi phạm các quy định hiện hành của luật pháp Việt Nam. Ngay tại nước Mỹ, nơi được cho là “thiên đường tự do ngôn luận”, thì luật pháp các bang ở Mỹ cũng quy định rất rõ vấn đề này và không ít cá nhân vi phạm đã bị bắt, xử lý.
Về mặt tín ngưỡng trong báo cáo của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ là : “Quyền tự do tôn giáo tiếp tục là đối tượng bị diễn giải và bảo vệ không đồng nhất” !?Chẳng hiểu căn cứ vào đâu mà Bộ Ngoại giao Mỹ lại cho mình cái quyền phán xét như vậy? Chỉ cần dẫn lời của những người Mỹ đã lên tiếng phản bác nội dung của Báo cáo cũng thấy rõ mưu đồ thực sự của việc đưa ra những đánh giá đó là gì. Nhiều người đã lên tiếng phản đối và vạch rõ: “chính quyền xử lý các hành vi phạm pháp mà có vài cá nhân theo đạo trong đó thì lại nói là đàn áp tôn giáo. Thấy dân tập trung khiếu nại đông người hay biểu tình thì lại ghép cho hai chữ “dân oan”. Nhận thức hết sức lệch lạc. Nếu thấy người dân biểu tình mà bảo là dân oan thì chắc chắn trên thế giới này nước Mỹ là nước có nhiều dân oan nhất”. Mọi công dân Việt Nam đều có quyền tự do theo đạo hoặc không theo đạo. Những người theo đạo được tạo điều kiện thuận lợi, cả trong khuôn khổ pháp lý cũng như trên thực tế, để thực hành những nghi lễ theo đức tin của họ. Mọi tổ chức tôn giáo được pháp luật Việt Nam thừa nhận đều được tự do hành đạo theo quy định của pháp luật. Những thực tế này được chính những người Mỹ và nhiều người nước ngoài từng đến Việt Nam chứng kiến, cũng từng được Việt Nam khẳng định và công bố trong các Báo cáo kiểm điểm định kỳ về nhân quyền tại Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc trong những năm gần đây.
Chủ tịch Tiểu ban về châu Á – Thái Bình Dương và Môi trường Toàn cầu thuộc ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ – Hạ nghị sĩ Eni F.H.Faleomaveaga đã có lần đưa ra ý kiến của mình không đồng tình về cách đánh giá phiến diện trên của Bộ Ngoại giao Mỹ trong những lần trước đây khi nói về tự do tôn giáo ở Việt Nam, Ông cho biết: “Trong các chuyến thăm đến Việt Nam, không có bất cứ nơi nào mà tôi phải chứng kiến cảnh người ta bị cấm đoán vì lý do tín ngưỡng”. Ông cho biết tiếp : “Qua tất cả những gì tôi biết và tất cả những chuyến đi của tôi đến Việt Nam chưa bao giờ trong đầu tôi tồn tại ý nghĩ rằng Chính quyền Việt Nam đàn áp những người theo tôn giáo của họ. Đó là tất cả trải nghiệm bản thân của tôi và tôi cũng muốn biết ai là những người viết ra bản báo cáo đó và tại sao họ lại có những kết luận như vậy”. Theo Ông, ngay cả khi bản báo cáo đã được công bố nhưng “có nhiều chi tiết mà những người viết báo cáo đó không bao giờ đến trực tiếp nước này để chứng kiến tận nơi” xem liệu những điều đó có diễn ra ở đấy không?.
Chỉ căn cứ vào lời vu khống, bịa đặt theo kiểu “Kinh niên” của một số người chống cộng cực đoan ở hải ngoại và một số tổ chức, cá nhân không có thiện cảm với Việt Nam mà khẳng định rằng ở Việt Nam đã xảy ra tình trạng “truy bức tôn giáo”, “chính trị và sắc tộc” thậm chí là còn là thủ phạm của việc “buôn người lao động cưỡng bức và mại dâm cưỡng bức” để đánh giá về tình hình nhân quyền của Việt Nam thì chỉ có thể là nhận xét hồ đồ hoặc xuất phát từ những định kiến lỗi thời của một cá nhân có “Thâm niên” về vu cáo với sự dẫn dắt kiểu “Cầm tay” của ông Chris Smith,mà bản báo cáo thường niên của bộ ngoại giao Hoa Kỳ là một minh chứng cổ vũ cho sự dối trá.
Bản báo cáo thường niên của bộ ngoại giao Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền trên thế giới trong đó có Việt Nam.Báo cáo này đang đi ngược lại lợi ích của cả hai quốc gia đang trên đà ngày càng thăng tiến. Tại Hội nghị cấp cao Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) lần thứ 19 ngày 10/11/2011, tổ chức tại thành phố Honolulu, bang Hawaii (Mỹ), Chủ tịch nước Cộng hoà XHCN Việt Nam Trương Tấn Sang đã có cuộc trao đổi với Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton. Tại cuộc trao đổi trên, bà Ngoại trưởng khẳng định: “Mỹ tiếp tục coi trọng và mong muốn thúc đẩy hơn nữa quan hệ hợp tác nhiều mặt với Việt Nam, trong đó có việc nâng tầm quan hệ, hướng tới đối tác chiến lược”. Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng khẳng định: “Việt Nam luôn coi trọng quan hệ với Mỹ như một đối tác hàng đầu có ý nghĩa chiến lược”.Nỗ lực của 2 quốc gia. 

Để xây dựng lòng tin trên mọi phương diện, trong đó có vấn đề nhân quyền, không có cách nào khác là các bên phải tôn trọng sự khác biệt và tăng cường đối thoại. Chỉ có hợp tác, trao đổi thẳng thắn, thì những khúc mắc trong vấn đề nhân quyền mới được hóa giải.
Tại Việt Nam, những nền tảng cơ bản để bảo đảm quyền con người được củng cố ngày một vững chắc và đây là những tiến bộ cả thế giới công nhận. Việc “Sao chép” những thông tin mang tính định kiến từ các nhân vật mang tư tưởng chống phá Nhà nước Việt Nam là bằng chứng để chỉ trích Việt Nam “truy bức tôn giáo, chính trị và sắc tộc”, thậm chí là “thủ phạm của việc cưỡng bức lao động”… là không thực tế, thiếu công bằng và không thể chấp nhận được.Có thể khẳng định, Quyền con người ở Việt Nam không ngừng được phát huy và sự tham gia tích cực của người dân vào mọi mặt đời sống kinh tế xã hội của đất nước là nhân tố quan trọng của thành công của công cuộc đổi mới ở Việt Nam . Quyền con người luôn luôn gắn liền với lịch sử, truyền thống và phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế, văn hoá của đất nước. Do vậy không thể áp đặt các tiêu chuẩn, mô thức của nước này cho nước khác.Hoa Kỳ hãy thực hiện lời hứa của họ đó là: “sẽ lắng nghe” chứ không “chỉ dạy” các nước khác trong vấn đề nhân quyền.
AMARI TX
Viết tại Houston TX Hoa Kỳ

Đừng nhìn vào công nghệ kỹ xảo “ma thuật” mà “choáng váng” trước điện ảnh Mỹ. Họ cũng có những bế tắc, những lối mòn không thể thoát ra nổi. Ví dụ đơn giản như việc thiết kế poster, ở đó cũng có những lối mòn hài hước…

Hình ảnh đôi môi mọng đỏ luôn có sức gợi mở, ẩn chứa nhiều ma lực hấp dẫn. Poster của các thể loại phim, từ phim kinh dị, phim tình cảm cho tới phim hành động đều từng đưa đôi môi lên làm yếu tố điểm nhấn.

Lối mòn hài hước từ điện ảnh Mỹ
Những bờ rìa chênh vênh, nguy hiểm chắc chắn phải để dành cho những người hùng. Trong nhiều poster phim hành động, các nhân vật người hùng thường đứng trên một gờ tường hay một mép đá như thế này.

Lối mòn hài hước từ điện ảnh Mỹ
Những nhân vật nữ cá tính thường có chung một tư thế trên poster: họ quay lưng lại rồi ngoảnh mặt về phía sau.

Chiếc ghế băng ở các địa điểm công cộng là nơi chứng kiến rất nhiều câu chuyện hấp dẫn.
Chiếc ghế băng ở các địa điểm công cộng là nơi chứng kiến rất nhiều câu chuyện hấp dẫn.

Trong những bộ phim có hai nhân vật chính, họ thường đứng “lưng đối lưng” trên poster.
Trong những bộ phim có hai nhân vật chính, họ thường đứng “lưng đối lưng” trên poster.

Trong những bộ phim có hai nhân vật chính, họ thường đứng “lưng đối lưng” trên poster.
Những bộ phim đề cập tới đề tài công lý thường mượn hình ảnh Nữ thần Công lý buộc dải khăn lên mắt để thiết kế poster.

Những bộ phim tài liệu làm về thế giới tự nhiên rất ưa chuộng màu xanh nước biển.
Những bộ phim tài liệu làm về thế giới tự nhiên rất ưa chuộng màu xanh nước biển.

Nhiều bộ phim hài thích chọn màu vàng cho poster.
Nhiều bộ phim hài thích chọn màu vàng cho poster.

Nhiều bộ phim hài thích chọn màu vàng cho poster.
Poster được tạo nên bởi hai màu chủ đạo đen và trắng cùng ánh lửa lóe lên báo hiệu cho một bộ phim hành động.

Nhiều bộ phim hài thích chọn màu vàng cho poster.
Những bức chân dung ấn tượng hoặc kỳ quái thường xuất hiện trên những tấm poster phim trinh thám, phim kinh dị hoặc phiêu lưu, mạo hiểm.

Những đôi mắt chứa đựng cả một thế giới.
Những đôi mắt chứa đựng cả một thế giới.

Biển luôn khơi nguồn cảm hứng cho những câu chuyện tình yêu.
Biển luôn khơi nguồn cảm hứng cho những câu chuyện tình yêu.

Biển luôn khơi nguồn cảm hứng cho những câu chuyện tình yêu.
Những ngõ hẻm tối tăm luôn là nơi lý tưởng để diễn ra những câu chuyện kinh dị rùng rợn hoặc những pha hành động gay cấn.

Những nhân vật nữ ranh ma thường có đôi chân dài quyến rũ và ưa thích màu đỏ.
Những nhân vật nữ ranh ma thường có đôi chân dài quyến rũ và ưa thích màu đỏ.

Theo Dân trí
[http://www.nguoiduatin.vn/loi-mon-hai-huoc-tu-dien-anh-my-a76513.html]

Dinh cơ cựu chủ tịch tỉnh và chuyện ‘hoa hồng’

 

Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng quốc hoa là… hoa hồng.

Từ lâu, các quốc gia trên thế giới đều có sự lựa chọn biểu tượng quốc hoa, mang ý nghĩa khí chất, khí phách quốc gia mình. Việt Nam cũng không ngoại lệ.

Điều bất ngờ nhất, và cũng thật đáng chú ý. Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng là… hoa hồng.

Hoa hồng “nở” trên giấy, sắt thép, bê tông…

Vì sao hoa hồng, vốn là biểu tượng lớn nhất về Tình yêu, cũng là biểu tượng quốc hoa từ lâu của đất nước Bungari- mệnh danh xứ sở Hoa hồng, giờ lại được đề xuất, trong một trạng thái cảm xúc trái ngược, bất bình, một trạng thái tâm lý bị tổn thương. Đó là sự Căm ghét?

Có hoa hồng tây- và có hoa hồng ta. Hoa hồng tây mập mạp, ăn khỏe, hoa hồng ta yếm thế hơn…., đều giống nhau ở chỗ, là loài hoa rất kiêu kỳ, khó tính, đòi hỏi sự chăm sóc  kỹ lưỡng.

Có điều, loại hoa hồng mà bạn đọc bình xét, lại là loại hoa hồng “phàm ăn” đến độ, có thể “nở” được ở bất cứ môi trường “chất đất” nào- trên giấy, trên bê tông…, như một bạn đọc báo Đời sống đã thốt lên. Bởi đó là loại hoa hồng mang tên % (phần trăm) do vấn nạn tham nhũng trồng và chăm bón.

Oái oăm, hoa hồng, mà chả phải… hoa hồng.

Hoa hồng nở giữa thiên nhiên có hình hài, có mầu sắc, có hương thơm.

Hoa hồng %, chỉ nở giữa hai bên “đối tác” làm ăn, có duy nhất- mùi “đồng”.

Thực ra, tiền hối lộ, và tiền hoa hồng có khác nhau. Tiến sĩ Nguyễn Vân Nam (TP. HCM) trong một lần trả lời phỏng vấn, từng phân biệt rất rõ:

Tiền hoa hồng là khoản tiền trả cho công sức môi giới một giao dịch. Người nhận khoản tiền đó, hoàn toàn không phải nằm trong vị trí có thể trực tiếp hay gián tiếp quyết định sự thành bại của mối giao dịch.

Còn tiền (ăn) hối lộ là người nhận tiền có một vị trí trực tiếp (hay gián tiếp) có thể quyết định được thành hay bại của một giao dịch. Hoặc chưa cần phải nhận, chỉ cần đưa ra lời hứa hẹn thôi, để quyết định cho giao dịch thành đạt. Như vậy, điểm quan trọng nhất để phân biệt tiền hoa hồng hay tiền hối lộ là vị trí của người nhận tiền.

Hoa hồng %, chỉ nở giữa hai bên “đối tác” làm ăn, có duy nhất- mùi “đồng”

Thế nhưng, từ lâu trong xã hội, khái niệm tiền hoa hồng (%) chỉ được dùng chung cho tất cả hành vi tham nhũng, ăn hối lộ.Và theo khái niệm chung đó, điều đáng lo ngại, các doanh nghiệp trong xã hội ta đang… hòa ca Triệu bông hồng.

Báo cáo xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI)  được công bố ngày 14/3 mới đây, cho thấy hiệu quả kinh doanh của các doanh nghiệp sụt giảm chưa từng thấy. Các DN đều bi quan…

Nhưng hoa hồng % vẫn nở tưng bừng, khi môi trường kinh doanh khó khăn (năm 2012) càng tạo dư địa cho tham nhũng (biến tướng). Nếu như PCI 2011 nổi lên tham nhũng vặt, thì hiện tượng này đã giảm đi trong PCI 2012. Nhưng tham nhũng trong đấu thầu công lại tăng lên. Có 42% DN đã trả hoa hồng (%) cho cán bộ có liên quan để giành được hợp đồng với cơ quan Nhà nước, tăng rất mạnh so với mức 23% của năm 2011.

Cụ thể, so với năm 2011, ngành xây dựng cơ bản có 42,5% DN phải trả hoa hồng để có hợp đồng, tăng 12%, chiếm tỷ lệ cao nhất. Con số này ở ngành dịch vụ/ thương mại, là 35,4% DN, tăng gấp đôi.  Thấp nhất là ngành sản xuất, nhưng vẫn có 34% DN phải trả hoa hồng (tăng gần 4%). Báo cáo cũng cho biết, các DN có liên quan đến các cơ quan chính phủ thường có hành vi chi trả hoa hồng… cao hơn(?)

Còn ông Edmund Malesky, Trường ĐH Duke (Mỹ), Trưởng nhóm nghiên cứu PCI nhận xét: Các DN có vốn đầu tư nước ngoài cho rằng càng hoạt động lâu ở Việt Nam càng phải tăng hối lộ. Do đó, họ rất lo ngại mỗi khi Nhà nước ban hành giấy phép hoặc chính sách mới (Tăng tham nhũng, lo ngại hối lộ, ngày 14/3…)

Trong khi đó, vụ việc Vinakhủng vẫn đang để lại những hệ lụy đau xót, không biết sẽ đi về đâu.

Không phải ngẫu nhiên, ngày 19/3, Dân trí đưa tin, các thủy thủ Vinashinlines (Tổng Công ty Hàng hải VN Vinalines) trên tàu Hoa Sen bị bỏ rơi, một lần nữa lại gửi thư về tòa báo kêu cứu. Vì số phận của họ đang sống lay lắt, đủ thứ “không”: Không tiền, không nước ngọt, không điện…, phụ thuộc vào con tàu nát có bán được hay không? Con tàu nát đang bị chìm, còn số phận họ trôi nổi, lặn ngụp giữa biển… nợ, mà họ không hề là thủ phạm.

Không phải ngẫu nhiên, mà báo chí mới đây, rộ lên việc đưa hình ảnh trang trại- dinh cơ hoành tráng của một ông chủ tịch tỉnh từng bị cách chức vì lối sống sa đọa. Và so sánh với hình ảnh bà Tổng thống Hàn Quốc Park Geun- Hye khi đi chợ, cầm theo chiếc ví sờn nội địa hiệu Sosandang chỉ trị giá 4.000 won (khoảng 76.000 đồng VN), đã không còn sản xuất hai năm nay. Trong khi lương một tổng thống của Hàn Quốc, như dưới thời ông Lee Myung Bak, vào khoảng 226,38 triệu won, khoảng 4,1 tỷ đồng VN.

Có lẽ sự khác biệt là quan niệm về thang giá trị, lối sống,  và khác biệt cả cách kiếm ra đồng tiền chăng? Vì những đồng tiền mà bà Tổng thống Hàn Quốc kiếm được, hẳn nó tương xứng với lao động của bà, nên nó được tiêu dùng cũng …khiêm nhường, cần kiệm như cách bà dùng chiếc ví.

Dinh cơ hoành tráng của ông chủ tịch tỉnh từng bị cách chức. Ảnh: Song Nguyên/ Khám phá

Còn ở xã hội ta, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam từng có một tính toán rất đáng nghĩ: Nếu chỉ trông vào lương, người nghèo đừng nghĩ đến nhà thu nhập thấp, vì lương cỡ Bộ trưởng cũng phải 40 năm mới đủ tiền mua.

Không biết vị quan chức nọ làm chủ tịch tỉnh ở một tỉnh miền núi nghèo nhất, nhì nước đã được hơn… 40 năm chưa? Cũng không biết trong điền viên của ông, giữa bao nhiêu loài cây cảnh quý, hiếm, độc đáo, có loại hoa hồng nào không?

Hay với ông, hoa hồng chỉ “nở” giữa …quyền lực?

Và “nở” trên những số phận đáng thương

Sự phàm ăn của hoa hồng giờ không còn giới hạn, khiến cho hành vi của không ít kẻ trở nên quá bất nhẫn, tàn tệ.

Có hai câu chuyện thương tâm và xót xa, khiến người viết bài không thể không “chọn” là… điển hình. Bởi thứ hoa hồng này, giờ nó nhẫn tâm “nở” cả trên những số phận đặc biệt rất đáng thương, đáng ra phải được chăm sóc.

Câu chuyện thứ nhất: Quan xã ém tiền trợ cấp của người điên (Tiền phong online, ngày 14/3).

Có lẽ các cán bộ UBND xã Thanh Chi (Thanh Chương- Nghệ An) cũng mắc bệnh “điên” không kém, khi làm việc này.

Đó là từ năm 2007, anh Nguyễn Văn Đồng (bị mất trí, điên loạn từ năm 2000, đến mức gia đình phải dùng dây xích xích lại, kẻo gây hại cho dân làng), chỉ được nhận trợ cấp 120 nghìn đồng/ tháng. Năm 2004 được tăng lên 240 nghìn đồng. Bán tín bán nghi, ông Nguyễn Văn Mẫu, người cha khốn khổ lên tận UBND xã để hỏi.

Nhưng không, các cán bộ UBND xã không hề… điên. Như ông Chủ tịch xã này, rất tỉnh, khi trả lời ông Nguyễn Văn Mẫu rằng, chế độ chính sách cao nhất là vậy.

Khổ nỗi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Sự thật cuối cùng vẫn bị phơi bầy. Từ năm 2007, tiêu chuẩn cho “người điên” Nguyễn Văn Đồng là 240.000đồng/ tháng, xã chỉ trả 120.000đồng. Năm 2009, tăng lên 360.000đồng/tháng, xã chỉ trả 240.000 đồng.

Cuối cùng, hơn 2,8 triệu đồng, từng bị các cán bộ xã ỉm đi phải hoàn trả lại cho “người điên” Nguyễn Văn Đồng…

Hết người cha Nguyễn Văn Mẫu, đến lượt người mẹ Trần Thị Hóa (thôn Xuân Long, cũng thuộc xã Thanh Chi). Bà Trần Thị Hóa có đứa con gái Lê Thị Thùy Giang, 20 tuổi, bị u máu, rồi bại liệt. Cũng như ông Mẫu, bà phải “kiên trì” gõ cửa, vận động, cuối cùng, các cán bộ UBND xã Thanh Chi cũng mới chịu hoàn trả hơn 2,8 triệu đồng… không phải của họ.

Rõ ràng, các cán bộ UBND xã Thanh Chi không hề mất trí, chỉ lương tâm cán bộ, và lòng nhân tối thiểu của con người ở họ… bị mất, hay bị tê liệt thôi.

Người cha Nguyễn Văn Mẫu, bị đứa con điên loạn từng đánh chửi thậm tệ, ông không khóc. Nhưng lại khóc vì những cán bộ xã “tỉnh táo”, khi ông nghẹn ngào:Định ăn của ai chứ ăn của một đứa tâm thần như rứa, có tội không!?

Anh Nguyễn Văn Đồng bị mất trí, điên loạn từ năm 2000. Ảnh: Quang Long/ Tiền Phong

Câu chuyện thứ hai, là chuyện cơ quan chức năng huyện Tịnh Biên (An Giang) vừa khởi tố, bắt tạm giam năm cán bộ, nhân viên Trường THCS Cao Bá Quát để điều tra về hành vi ăn chặn hơn 1,3 tỷ đồng của học sinh dân tộc nội trú.

Đáng hổ thẹn nhất, họ lại là những người thầy, người cô, hàng ngày luôn dạy học sinh sống thật thà, trung thực. Đó là ông Hiệu trưởng Văn Công Hiển, bà Phó HT Nguyễn Thị Liễu, ông Lê Thanh Đủ (thủ quỹ 2009- 2010), Đỗ Văn Doanh (thủ quỹ từ 2011 đến nay), bà Trần Vy Vân- kế toán.

Ngoài việc chỉ phát cho học sinh số tiền học bổng theo quy định cũ (lẽ ra phải là số tiền học bổng mới theo thông tư mới), điều bất ngờ nữa, nhà trường còn “kê khống” cả số lượng học sinh được nhận thưởng; “kê khống” cả năng lực học sinh, đôn từ khá thành giỏi, hưởng chênh lệch tiền thưởng.

Bệnh dối trá của ngành giáo dục bị xã hội lên án lâu nay, có khi còn được tích tụ chỉ vì những đồng tiền “bẩn” kiểu này?

Số tiền tham nhũng, ăn chặn được của các đối tượng đặc biệt nói trên không lớn. Nhưng nó cho thấy, thứ hoa hồng nhiều “độc tính” này sẵn sàng len lỏi, sẵn sàng mọc ở bất cứ môi trường nào, kể cả môi trường cần nhân tính nhất.

Cho thấy, lương tâm, nhân cách của một số cán bộ chính quyền cơ sở đã bị hoa hồng “tha hóa” tồi tệ.

Bungari vốn là đất nước của hoa hồng, của loài hương hoa thơm ngát thanh bạch, thanh khiết, thanh nhã. Dù vậy, xin đừng để nước Việt cũng được gọi là “đất nước của hoa hồng”, nhưng là của thứ “hoa hồng” lại quả, của % trao tay, rất tủi hổ. Thậm chí, có ý kiến nghe đắng ngắt, khi đề nghị chọn hoa xấu hổ là biểu tượng quốc hoa. Một xã hội biết xấu hổ là một xã hội có lòng tự trọng cao. Có thế, xã hội đó mới khá được.

Xương máu của các bậc tiền nhân đã đổ xuống, đâu phải để cho hậu bối giờ đây “trồng” những thứ hoa hồng ma quái, bởi lòng tham. Hơn 300 năm trước đây, đại thi hào Nguyễn Du vô tình đã là một thầy thuốc, có “xét nghiệm” rất tinh tế :Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê.

Nhưng ngược lại, nhiều ý kiến khác vẫn cho rằng, xét cho cùng, hoa hồng hay hoa xấu hổ, nếu thực sự là một biểu tượng kích thích lòng tự tôn, tự trọng của người Việt nhìn thẳng vào những khuyết tật, để tạo nên những đổi thay tích cực, từ những lỗ hổng, những khuyết tật của cơ chế, thì đều là những loài hoa đáng “ngưỡng mộ”.

Bởi đã qua lâu rồi, cái thời: Không tự ngắm mình/ Anh chẳng hay đâu/ Hỡi chàng dũng sĩ/ Cả năm châu, chân lý đang nhìn theo (*)

Nhưng có thể đổi thay tích cực được không?

Chắc chắn rất khó, chừng nào mà xã hội còn bị thao túng bởi các “nhóm lợi ích”.

Kỳ Duyên

—————-

Tham khảo:

http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201303/Viet-Nam-hay-chon-hoa-xau-ho-la-quoc-hoa-2212084/

http://phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201303/Buc-xuc-tham-nhung-doc-gia-de-xuat-chon-hoa-hong–2212134/

http://nld.com.vn/20130314100032280p0c1002/tang-tham-nhung-lo-ngai-hoi-lo.htm

http://phapluattp.vn/20130319010355846p0c1019/bat-nam-nguoi-an-chan-tien-cua-hoc-sinh.htm

(*) Chào xuân 68- Thơ Tố Hữu

 

 

 

Đường hoa Nguyễn Huệ đang gấp rút hoàn thành trước 27 Tết Nguyên đán, trong khi các con đường trung tâm lung linh đèn màu.
Chợ hoa trên bến sông ở Sài Gòn / Khai hội hoa xuân lớn nhất TP HCM

Sau những tuyến đường lớn như Đồng Khởi, Lê Duẩn, Lê Lợi, một số phố khác ở trung tâm thành phố cũng hoàn thành việc trang trí Tết. Đây là năm mà TP HCM có nhiều tuyến được thắp sáng bằng các dải đèn màu, theo từng chủ đề khác nhau.
Thương xá Tax năm nay lấy màu hoa mai làm chủ đạo với ánh đèn đỏ, ấm vàng. Bên dưới là các trang trí Tết, từ 18h, rất đông người đến chụp ảnh và ngắm không khí xuân.
Trong khi đó, từ các cửa hiệu lớn…
… đến các trung tâm thương mại, khách sạn bắt đầu trang trí bằng ánh sáng đủ màu.
Đường hoa Nguyễn Huệ đang bước vào những ngày cuối cùng trước khi khai mạc sáng 27 tháng Chạp. Các biểu tượng năm rắn và quê hương đất nước đã gần hoàn thành.
Những công nhân đang tưới các giò hoa treo cao. Mỗi chủ đề trên con đường hoa năm nay được dàn dựng bằng các hình ảnh mang cảnh sắc quen thuộc của Việt Nam.
Rặng tre, ruộng lúa và khóm hoa xuất hiện giữa đường.
Nhiều tuyến phố trung tâm thành phố được trang trí bằng đủ các loại hoa sặc sỡ.
Tượng đài Hồ Chủ tịch trước UBND thành phố với sen chủ đạo và các cánh hoa màu sắc khác nhau.
Các con thuyền hoa bên cạnh hồ Bán nguyệt, quận 7.
Các hội chợ, lễ hội hoa đã diễn ra từ ngày 23 tháng Chạp. Năm nay, hoa từ các tỉnh miền Tây và phía Bắc chuyển về nhiều, mức giá vừa phải. Trong những ngày đầu mở cửa, lượng khách vãn cảnh nhiều, nhưng người mua ít.

Nhật Anh

Đặc trưng cơ bản của tâm lý học Phật giáo

Mục đích chủ yếu của Tâm lý học Phật giáo là nhằm giải đáp rốt ráo nguyên nhân khổ đau mà nhân loại phải tiếp nhận, và, vấn đề là làm thế nào để giải thoát sự thống khổ đó. Triết học và Tâm lý học của Phật giáo đều có một thứ “Thủ hướng trị liệu” (Therapy oriented).

Mục đích chủ yếu của Tâm lý học Phật giáo là nhằm giải đáp rốt ráo nguyên nhân khổ đau mà nhân loại phải tiếp nhận, và, vấn đề là làm thế nào để giải thoát sự thống khổ đó. Triết học và Tâm lý học của Phật giáo đều có một thứ “Thủ hướng trị liệu” (Therapy oriented).

Một cách rõ ràng, Phật giáo đã kết hợp hành vi tâm lý và luân lý để luận cập. Luân lý học Phật giáo đã không chỉ giới ở quan niệm luân lý và phân tích lý luận, mà xa hơn, còn chỉ dạy những phương thức sinh hoạt và chuẩn tắc cho mọi hành vi. Luân lý học của Phật giáo đã dạy con người không làm những điều ác, bồi dưỡng thiện tâm và thanh tịnh tâm ý. Chỉ cần hành vi phù hợp với chuẩn mực, thước đo quy phạm của văn hóa xã hội thì đó là tâm lý lành mạnh.

LUÂN LÝ HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN TÍNH

Đức Phật dạy rằng, sự hài hòa của thế giới nhân loại được đặt trên nền tảng tâm lý. Vì vậy hành vi xã hội phải được nối kết với tâm lý học của Phật giáo để phân tích. Nếu vấn đề cá nhân đã được giải quyết thì sự khẩn trương và xung đột của xã hội sẽ giảm thiểu. Tạo ra những cảm tính như tham lam, kiêu mạn, sân hận v.v… đều có thể ảnh hưởng đến sự quan hệ của nhân tế. Đức Phật dạy : “Bảo hộ chính mình là bảo hộ người khác; bảo hộ người khác cũng chính là bảo hộ tự thân.” Đức Phật lại nhấn mạnh, bồi dưỡng tố chất tâm lý đã được nhìn nhận là có giá trị văn hóa xã hội, như tự tiết chế, tâm lý an bình thanh tịnh, tự răn buộc v.v..

Tóm lại, luân lý xã hội gồm có hai mặt tích cực và tiêu cực : Đứng trên mặt tiêu cực để nói thì sự tiết chế trên phương tiện nhân cách và thực tiễn luân lý chuẩn tắc sẽ có thể làm giảm thiểu sự xung đột của xã hội; đứng trên mặt tích cực để luận cập thì, bồi dưỡng, phát triển nhân cách lành mạnh, có thể kiến lập được một xã hội lương thiện. Đức Phật ví dụ nhân tính như một mỏ vàng, có những lúc bề ngoài tuy bị vô minh làm mê hoặc, nhưng sự huấn luyện của nội tại khả dĩ chuyển hoá và biến nó thành lương thiện.

LÝ LUẬN CỦA TRI THỨC

Ý nghĩa của tri thức, nếu nói trên một nghĩa rộng thì gồm có hai loại, đó là lý tính và kinh nghiệm. Kinh nghiệm có thể được chia thành kinh nghiệm cảm quan (sense experience) và kinh nghiệm trực quan (intutive experience). Thông thường thì con người biết sử dụng cả kinh nghiệm lý tính lẫn cảm quan; nhưng, chỉ có những người phát huy kỹ xảo trực quan mới có thể đạt đến phương pháp sử dụng tri thức một cách đầy đủ. Loại sử dụng phương pháp tri thức đầy đủ nầy, đã chẳng phải là một loa/i thần bí; trong Phật giáo, những ai có sự huấn luyện đặc biệt đều có thể đạt đến mục đích nầy.

Những kẻ ở cõi thế tục đều ràng buộc kinh nghiệm trên khái niệm của một loại kinh nghiệm nào đó, nhưng, Phật giáo thì vượt qua phạm vi cục hạn nầy. Lý do là vì khi chúng ta truy tầm tri thức thường bị chấp trước (craving), và vô minh (ignorance) dụ phát, còn Phật giáo khi phân tích về khái niệm đã không dừng lại ở ngôn ngữ hoặc trên tầng thức của luận lý học mà tiến thêm một bước, Phật giáo có thể tiềm nhận vào cảnh giới tâm lý chân thật. Đối với phương diện nầy, Phật giáo có thể tầm cầu được một loại mô thức mới của nhận thức luận (a new model of epistemology).

LÝ LUẬN THỰC TẠI (THE THEORY OF REALITY)

Khi thảo luận đến vấn đề con người và vũ trụ. Phật giáo cho rằng hành động của con người là do ý chí tự do của chúng ta đối với sự phải trái và không bị quyết định bởi bất cứ hình thức nào khác; Khi Đức Phật biện luận với sáu nhà tư tưởng nổi tiếng đương thời, Ngài đã nắm lấy chủ trương nầy.

CƠ SỞ TRỊ LIỆU CỦA TÂM LÝ HỌC PHẬT GIÁO

Mục đích chủ yếu của Tâm lý học Phật giáo là nhằm giải đáp rốt ráo nguyên nhân khổ đau mà nhân loại phải tiếp nhận, và, vấn đề là làm thế nào để giải thoát sự thống khổ đó. Triết học và Tâm lý học của Phật giáo đều có một thứ “Thủ hướng trị liệu” (Therapy oriented). Triết học Phật giáo cung cấp một loại giải trừ khốn hoặc của tri tánh; còn tâm lý học Phật giáo thì cung cấp phương pháp trị liệu về sự nhiễu loạn của tình cảm.

Erich Fromm bảo rằng Sigmund Freud không thể trị liệu tật bệnh tâm lý mà Sigmund Freud chỉ muốn giải trừ sự lo âu, nóng nảy không hợp lý và tánh cưỡng bức của nhân loại mà thôi. Phương thức trị liệu của những nhà tâm lý học hiện nay đó là mô thức điều chỉnh vấn đề và bệnh lý xã hội một cách rộng rãi hơn. Trên thực tế, những quốc gia có nền công nghiệp hóa và đã đang phát triển cao độ thì những tâm trạng như hoang vắng trống rỗng, lãnh cảm, sự thiếu sót về mặt hướng đạo nhân sinh trong lòng nhân loại, đều là khái niệm và mục tiêu của tâm lý trị liệu ngày nay. Phật giáo thuyết minh rằng tâm cảnh khó khăn, xung đột, bất mãn, nóng nảy, lo lắng, tham lam, ghét hận, mê chấp v.v… của nhân sinh đều có thể cho là phù hợp với thông bệnh của con người hiện đại; nhưng, Phật giáo còn có khả năng chỉ dạy cho mọi người hướng đến con đường lớn huy hoàng đại giải thoát, tối cực phúc lạc, đó là cảnh giới Niết Bàn.

LÃNH VỰC CHỦ YẾU CỦA TÂM LÝ HỌC PHẬT GIÁO

Những lãnh vực nghiên cứu của Tâm lý học Tây phương đều có chủ đề trung tâm của nó, như tâm lý học Hoàn Hình Phái (Gestlat Psychology) chủ yếu là nghiên cứu về tri giác (Perception); Phân tích tâm lý của Sigmund Freud thì nhắm vào sự nghiên cứu động cơ và nhân cách. Và tâm lý học Hành vi phái (Behaviourism) thì chủ yếu nghiên cứu về lý luận học tập (learning) v.v…

Nhưng, vấn đề quan thiết nhất của tâm lý học Phật giáo đó là căn nguyên khổ đau của nhân loại và con đường giải thoát; vì thế, động cơ thúc đẩy (motivation) và cảm xúc (emotion) chính là giáo nghĩa chủ yếu; Tri nhận (cognition) là điều kiện tiên quyết phải được nghiên cứu thêm; ngoài ra, như tính tình, nhân cách (personality) kể cả sự kết cấu trị liệu của tâm lý học Phật giáo; giảo nghiệm trên phương diện tâm lý học, như phân tích tâm lý của Sigmund Freud, tâm lý học nhân tính của Carl Rogers và A. Maslow có thể thấy một cách thấu triệt về cách trị liệu của chủ nghĩa tồn tại và cách trị liệu của chủ nghĩa hành vi đều là lãnh vực chủ yếu của sự nghiên cứu tâm lý học Phật giáo.

NGUỒN TƯ LIỆU TÂM LÝ HỌC PHẬT GIÁO

Dùng văn Pàli để tập thành kinh điển Phật giáo nguyên thủy (đều có dịch sang Anh Văn) làm gốc, kinh điển được chia thành 3 loại : Một là lời dạy của đức Phật được gọi là Kinh tạng (Sutta Pitaka), hai là những điều mục huấn luyện, răn chế của Tỳ Kheo và Tỳ Kheo Ni gọi là Luật tạng (Vinaya Pitaka) và ba là Luận tạng (abhidhamma pitaka), trong đó gồm có phân tích tâm lý của tri thức. Nhưng, Kinh tạng lại có thể được chia thành 5 loại :

Trường Bộ 
(The Digha Nikaya or Dialogues of the Buddha) :
Đối thoại trường thiên của đức Phật, bao gồm 34 kinh điển trường thiên, trong đó có thể trùng kiến sự tích bình sanh của đức Phật và thật sử về chánh trị, xã hội và tôn giáo Ấn Độ đương thời. Trong đó Sigalovada Sutra đã đưa ra những chỉ dẫn về quan điểm luân lý học Phật giáo thực dụng.

Trung Bộ A Hàm Kinh 
(The Majjhina Nikaya of Middle Langth Saying)
Bao gồm 152 kinh. Giá trị của nó ở chỗ là có thể làm cho chúng ta biết được tình hình tiến hóa ở thời kỳ bắt đầu của Phật giáo và những giáo pháp của đức Phật cũng như tình huống khái quát của những đệ tử thân cận và những sinh hoạt của xã hội Ấn Độ đương thời. Kinh Trung A Hàm cũng chứa đựng một số tài liệu về Luật tạng.

Tạp Bộ A Hàm Kinh
(The Samyutta Nikaya of Kindred Sayings)
Gồm 2889 kinh do 56 chương tiết hợp thành, trong ấy có rất nhiều chỗ lập lại, trùng phúc.

Tăng Chi Bộ A Hàm Kinh 
(The Anguttara Nikaya of Gradual Sayings)
Thâu tập 2308 kinh, chia thành 11 chương tiết và có thêm phần thảo luận. Đặc điểm chủ yếu là sự đơn giản, thanh khiết và gồm rất nhiều câu thức tỉnh nhân sinh.

Tiểu Bộ A Hàm Kinh 
(The Khuddaka Nikaya of Division of Small Works)
Là một loại đoản thiên danh ngôn sử dụng tán văn hoặc hình thức thi ca viết nên, thường được dùng để kỳ đảo, vịnh thi, ca xướng v.v… Đứng trên quan điểm văn học, Phật giáo sử và Triết học để nhận xét thì Tiểu Bộ A Hàm Kinh là một bộ kinh rất có giá trị.

Ngoài những sự kiện nầy, những tác phẩm nổi tiếng của Đại Thừa kinh điển đã dùng Phạn văn, Hán văn, Nhựt văn và Tạng văn để viết thành, cũng có thể tìm được những tư liệu liên quan như Kinh Dược Sư (Bhaisajya – Guru – Sutra of the Lapis Lazuli Radiance Tathagata). Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, kinh Duy Ma Cật v.v… Truyền thống của Đại Thừa Phật giáo đặc biệt nhấn mạnh đến sự thành Phật hoặc những hành hoạt của các bậc Bồ Tát. Còn Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thì được miêu tả trong kinh điển Pàli, như là một bậc có khả năng trị liệu vĩ đại, phương thức trị liệu của Ngài gồm có hai loại : Trị liệu trên giáo nghĩa và tâm lý hoặc thần tích.

Đem kinh Phật và một số nguyên lý của tâm lý học Tây phương hiện đại, nhất là một số học lý của các loại học phái y liệu để so sánh tìm hiểu trên tinh thần nghiên cứu thì mới có thể nhận thức một cách sâu sắc về Tâm lý học Phật giáo.

VẤN ĐỀ THUỘC TRÊN PHƯƠNG PHÁP LUẬN

Trên phương diện hiện tượng tâm lý, đức Phật chủ trương do kinh nghiệm mà chứng thực lý luận. Nhưng kinh nghiệm đã không chỉ là kinh nghiệm cảm quan mà còn là công phu của trực quan (intuition) và nội tỉnh. Bởi lẽ đức Phật nhận thức rằng truyền thống nhân tập, hoặc sử dụng luận lý học và lý tánh đều có sự giới hạn của nó và, chỉ có kinh nghiệm mới được sự bảo hiểm tốt nhất. Kinh nghiệm của đức Phật ngoài việc căn cứ vào ngũ quan còn tái dụng Nội Tỉnh Pháp (Introspection) như là một giá trị cao độ để đạt được kỹ thuật tri thức và phát huy thấu thị (quán sát một cách thấu triệt). Trực quan pháp là một loại kỹ thuật “Phân tích tự ngã” (Self-analysis). Ở Tây Phương người ta sử dụng trực quan pháp để nghiên cứu hiện tương tâm lý và đã được cho là kỹ thuật không đáng được tin cậy, bởi vì kinh nghiệm của riêng mình không thể làm cho người khác giác sát được. Nhưng, Phật giáo cho rằng do công phu thiền định cao độ mà có thể đạt đến năng lực vượt qua cảm quan, và chính vì thế mà nó là phương thức khảo nghiệm khách quan. Nếu có thể đạt đến kỹ thuật thiền định một cách nhất định thì không bị vô minh làm trở ngại và do vậy mà tâm lý có khả năng đạt đến giai đoạn của sự an bình và thanh tịnh.

KHÁI NIỆM VỀ TÂM (MIND)

Đức Phật phủ định bất cứ thực thể nào có tánh vĩnh cửu tức Tâm hoặc Ý Thức (Mind or Consciousness). Phật dạy : cái được gọi là tâm là một loại phức tạp thể của nhân thể (a psycho-physical complex of nama-rupa), nama là chỉ cho 4 loại quần thể phi vật chất tức là cảm giác, ấn tượng của cảm giác (tưởng tượng, quan niệm, khái niệm), ý chí hoạt động (conative activity) và ý thức; rupa là nói về 4 nguyên tố lớn, tức là khuếch đại (extention), ngưng tụ lực (cohesion), nhiệt (heat) và hình trạng vật chất (materialshape) có được từ những nguyên tố nầy. Vì vậy, có thể nói, nó là một phúc hạp thể được tổ thành bởi những thành phần tâm lý và vật chất và có tính chất tâm thể (hoặc thể tâm) nương tựa lẫn nhau. Muốn liễu giải một cách rốt ráo về hiện tượng tâm lý thì cần phải xuyên qua luật nhân quả, bởi vì chúng cùng làm nhân và quả cho nhau.

Nhân duyên giả hợp là sự biểu thị của điều kiện hỗ vi của tâm lý và vật chất. Giáo nghĩa vô ngã (egolessness) cũng còn chỉ dạy rằng cả nội lẫn ngoại đều không có cái gọi là thực thể tồn tại. Vì thế, hai giáo nghĩa nhân duyên giả hợp và vô ngã là tâm lý học Phật giáo giải thích về tâm (có thể dùng phương pháp tổng hợp và phương pháp phân tích để phân biệt giải thích hai loại hiện tượng nầy). Căn cứ theo tâm lý học Phật giáo, chúng ta có thể bảo rằng Tâm là một thể loại liên tục động thái (dynamic continuum), có thể khuếch đại đến khởi nguyên và khó mà tính đếm được, vả lại, nó còn có thể phát triển bên ngoài của sự kết liễu của thọ mạng.

Loại thuyết pháp nầy hiện vẫn chưa được sự thừa nhận của tâm lý học Tây Phương. Nhưng, “Tính chất di truyền nguyên thủy của người” (Archaic heritage of mind) của Sigmund Freud và quan niệm về “Tập thể vô ý thức” (Collective Unconsciousness) của Carl Jung đều muốn thăm dò vào một lãnh vực sâu xa khác, trong tương lai, rất có thể sự khám phá mới sẽ hội tụ cùng chủ trương tâm lý học của Phật giáo.

Theo Phật giáo và Tâm lý học hiện đại