Tag Archive: suy


Dạo này trên mạng thấy nhiều đồng chí tôn thờ em gái này 1 cách điên dại thì mình xin giới thiệu cho các bác một số điều em gái siêu ngây thơ kinh dị này đã làm:
[Bão Lửa – C91]

Nguyễn Phương Uyên

Điều đầu tiên tôi muốn nói rằng em làm tôi cũng phải nể vì sự “ngây thơ” em thể hiện từ lúc bị bắt đến tận khi ra tòa. Em diễn quả thật có nghề và nếu thật sự tôi không đọc qua 9 trang bản Cáo Trạng về em của Viện Kiểm Sát Long An thì tôi không thể tưởng tưởng nổi em lại có thể làm được những việc như thế này:

– Em muốn lật đổ cả 1 chế độ. Em sẽ được gì ? Chúa dạy em những hành động này ? Em là con của Chúa sao lại có những suy nghĩ phản phúc như thế ?

– Em muốn dùng tiền để lừa người dân đọc những tờ rơi khi buộc những tờ 10.000, 20.000 vào tờ rơi ? Đây là cách em dùng để thu hút để thể hiện rằng người dân rất quan tâm đến việc này khi em dùng máy ảnh chụp hình người dân “lượm tiền” buộc ở tờ rơi em phát tán ?!

– Em cùng Đinh Nguyên Kha chuẩn bị cả thuốc nổ, bom hẹn giờ. Em muốn đánh bom ai ? muốn đánh bom kẻ thù nào ? Nơi em định đánh bom là nơi có tượng Bác Hồ, nơi người dân tập trung đông để làm lễ kỷ niệm. Vậy mục tiêu của em là có cả nhân dân ? Em đòi lật đổ chế độ để có tự do cho nhân dân nhưng em lại tính giết cả 1 số nhân dân ? Hay đây là vì Đại Nghiệp mà cũng cần phải hy sinh một chút của Việt Tân nói với em ?!

– Trong một tháng em kiếm được 6.485.000 đồng. Ngay cả lương thiếu úy của tôi cũng còn ít hơn em tiền em kiếm được. Chưa kể em còn được trang bị điện thoại Nokia 6131, 1 Laptop, 1 máy ảnh Canon xịn, 8 thẻ nhớ và nhiều USB và chưa kể những khoản tiền mà chúng tôi chưa lần ra được. Em kiếm khá thật, chỉ có phát tán vài ngàn truyền đơn (vứt bừa ra các nơi đã chỉ định và tờ rơi có buộc tiền) và chụp khoảng 20 tấm ảnh trong 1 buổi sáng là em có tiền Dollar gửi về từ Thailand do Nguyễn Thiện Thành một kẻ phản động lưu vong của Việt Tân đã bị kết án đang bị truy nã Quốc tế !

– Máu mà em dùng để viết lên khăn trắng là máu gà pha loãng với nước. Em mà bỏ ra được nhiều máu để viết huyết thư như thế tôi nghĩ em đã chết ngay sau khi máu chảy đủ để em viết rồi.

* Ngoài ra, trong nhiều Status về Phương Yên có số lượt like khá lớn thì đa phần những status có một số điểm chung như sau:

[NÊN XEM CÙNG ẢNH KÈM THEO ĐỂ HIỂU RÕ]

-Trích dẫn lời nói của Hồ Chủ tịch (chứng tỏ câu nói này góp thêm giá trị cho Status).

-> Nhưng để ý kĩ em gọi Bác Hồ là “Ông” Hồ. Một người dân Việt Nam khi gọi tên Vị Cha Già Dân Tộc trừ phi gọi đùa giỡn còn có thể bỏ qua chứ đứng trước hàng trăm con người ở tòa và hàng triệu người dân Việt Nam đang theo dõi vụ xử án mà lại dám gọi Bác Hồ theo cái kiểu này thì cần xem lại. Đúng là em có quyền tôn kính hay không tôn kính Bác Hồ nhưng ở đây em trích dẫn hành động của Bác với ý là tỏ sự tôn trọng nhưng em lại dùng từ ngữ như thế thì chứng tỏ em vốn không tôn trọng Bác Hồ mà chỉ nhằm giữa vào đó để thoát tội.

– Phương Uyên là một sinh viên yêu nước với hành động rải truyền đơn chống Trung Quốc ( ở VN ai chống Trung quốc đều được tôn vinh).

-> Vâng em chống Trung Quốc, chúng ta ai cũng chống lại sự vi phạm chủ quyền Biển đảo của Trung Quốc đối với Việt Nam nhưng em chống Trung Quốc mà em lại “đả đảo Đảng Cộng sản, đòi lật đổ chính quyền nhân dân”. Vậy em chống Trung Quốc hay mượn cái cớ để “chống chế độ”. Em bảo em chống Đảng chứ không chống Nhà nước. Không hiểu em có nhận thức thế nào mà nói câu này, Nhà nước này do Đảng Cộng Sản đứng đầu, mọi thành viên trong chính phủ đều là Đảng viên, “Đảng lãnh đạo – Nhà nước quản lý – Nhân dân làm chủ” mà em đòi lật đổ Đảng vậy những Đảng viên đang nằm trong bộ máy chính quyền nhà nước cũng nằm trong danh sách em lật đổ rồi, mà em lật đổ như thế là em đòi hủy luôn quyền “Nhân dân làm chủ” do Đảng và Nhà nước quy định. Thử hỏi vậy có phải em “Chống lại Chế Độ, Chống lại Chính Quyền Nhân Dân không ?”

– Phương Uyên bảo rằng: “tôi chỉ treo cờ vàng 3 sọc đỏ, luật nào của Việt Nam cấm hành vi đó”.

-> Cái này có lẽ em chưa học luật hay học luật không kĩ và có lẽ bọn đứng sau thao túng em không nói rõ cho em biết. Vậy tôi xin nói rõ:” Điều 88 BLHS quy định rât rõ tại khoản 1, điểm c: Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.” cờ đỏ 3 sọc vàng mà em làm ra bằng việc dùng giấy trắng A4, dùng bút sáp màu vàng và màu đỏ tô lên thành cờ, cờ này đại diện cho chế độ VNCH, một chế độ không được Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam công nhận và là một chế độ chống lại Đảng cũng như Chính quyền nhân dân hiện nay. Vậy em nghĩ nó có chứa nội dung chống phá không ?! Em đã mù mờ luật còn bị bọn Việt Tân lợi dụng xui dại.

Phương Uyên là một “hotgirl” và khi vào tù em có vẻ trắng trẻo và đẹp ra hẳn. Nhìn em ở tù 7 tháng mà tôi liên tưởng đến Lê Thị Công Nhân sau khi ra tù cũng mập mạp trắng ra cực, ở tù thế sướng thật em nhỉ, được ăn no, có tủ sách riêng, có phòng riêng, lại được các đại sứ Hoa Kỳ quan tâm thăm hỏi. Một bước em lên tiên rồi còn gì. Nhưng em không biết rằng chính phủ Hoa Kỳ với em cũng chỉ như “Củ cà rốt cho con thỏ và cái gậy theo sau”.

Nhưng tôi dám chắc một điều rằng, khi mọi người biết rằng em này rải truyền đơn, mục đích chính không phải chống Trung Quốc mà là chống Nhà nước Việt Nam, với lại em còn có âm mưu đặt bom, tuyên truyền cho chế độ ngụy quyền… và là một con tốt thí của tổ chức phản động bên nước Mỹ thì có lẽ mọi người sẽ “like” cho em thêm một lần nữa.

Thông tin có thể kiểm chứng ở một số bạn học của Phương Uyên ở trường công nghiệp thực phẩm.

Cuối cùng, tôi xót xa nghĩ rằng em án 6 năm đi tù nếu cải tạo tốt thì 3 năm là được ra tù. Sau khi ra tù em sẽ làm gì ? Vì sẽ chẳng có bất kỳ nơi nào dám nhận em vào làm hay dạy em bởi cái vết tỳ “Tội Phạm về An Ninh Quốc Gia” đã là dấu chấm hết cho tương lai của em ở Việt Nam. Thật sự chắc có lẽ em sẽ trở thành một Lê Thị Công Nhân, 1 Mẹ Nấm, 1 Bùi Hằng nữa quá.

P/s: Thật tiếc cho em một cô gái xinh xắn, đáng yêu nhưng lại không biết hối cải, không biết đúng sai, không biết nên dừng lại ở đâu. Em chỉ mãi mãi sẽ là công cụ của Việt Tân và những kẻ cơ mưu chính trị.

 

[Bão Lửa – C91] – MẶT TRẬN THANH NIÊN CHỐNG PHẢN ĐỘNG

Anh còn bảo “Vì cô đã dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ.

“Gửi người đàn ông tôi đã từng yêu thương nhất!

Em sẽ không xưng là em mà xưng là tôi với anh trong thư này. Bởi vì khi xác định viết lá thư cuối cùng này cho anh, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể nói, chưa khi nào tôi bình tâm, thanh thản và tự tin như lúc này.

Nói thực, suốt gần 1 tuần nay, cứ hình dung khuôn mặt bất ngờ và đầy thất vọng của anh, ánh mắt khinh thường của anh, thái độ không muốn chạm vào người tôi của anh, tôi đã hiểu ra tất cả.

Tất cả chỉ vì tôi đã thú nhận đến thật thà, dại dột mà anh có thái độ lạnh lùng, ích kỷ và khó hiểu đó. Anh đã hỏi “Nếu chúng mình ‘yêu thật sự’, anh sẽ là người đàn ông đầu tiên của em chứ?”. Câu trả lời của tôi là “Em xin lỗi nhưng anh không phải người đầu tiên của em!”.

Và thế là, anh tránh mặt tôi, anh nhắn tin nói cần phải suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Bạn bè thân nói sao tôi dại thế. Sao không nói với anh vẫn còn trinh dù thực tế đã mất rồi và sau đó âm thầm đến bệnh viện mà vá lại tấm màng kia.

Ảnh minh họa.

Tôi biết nếu làm như vậy, anh sẽ vui mừng, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ muốn nói dối cũng như tiếc nuối về những gì đã nói, đã làm. Và cả lí do quan trọng hơn, bản thân tôi không thấy tôi mất cái ngàn vàng là lỗi lầm gì to lớn để phải che giấu.

Đúng vậy, tôi không còn trong trắng nhưng anh và tất cả mọi người không có quyền khinh tôi dù viện bất cứ lý do nào.

Người tôi đã dâng hiến là người yêu đầu tiên của tôi. Khi ấy, tôi yêu hết mình, yêu không toan tính thiệt hơn cho bản thân. Người đó hỏi tôi: “Có yêu không? Yêu thì việc gì phải tiếc!”. Và cuối cùng tôi đã chẳng tiếc thật.

Anh không chấp nhận được chuyện đó, anh nói rằng “Không ngờ còn trẻ mà cô đã sa đọa như thế!”. Tôi không cho rằng làm chuyện ấy trước hôn nhân là sa đọa. Chẳng phải anh cũng đang rủ tôi quan hệ trước hôn nhân đó sao? Tức là anh đang rủ tôi sa đọa cùng anh đấy!

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là yêu thì phải hết mình. Tôi không đắn đo nhiều khi trao thân cho người mà tôi tin tưởng là một nửa cuộc đời mình. Và sau này, khi tình cảm thay đổi, tôi và người đó không đến được với nhau, tôi cũng chẳng hối hận. Tại sao tôi phải hối hận vì đã yêu hết lòng cơ chứ?

Tôi đã nghĩ khi biết chuyện, anh sẽ chẳng giận tôi đâu. Bởi vì anh hiểu tôi, anh trân trọng tình yêu của chúng ta nên anh sẽ không coi cái màng trinh đó như là vương miện. Có nó, tôi là nữ hoàng của anh. Không có nó, tôi trở thành “đồ rẻ tiền”.

Anh còn bảo tôi là “Vì cô dễ dãi với một thằng, nên cô cũng dễ dãi được với ti tỉ thằng khác!”. Không biết cái thứ logic vớ vẩn đó, anh lấy ở đâu ra? Tôi “mất”, nhưng tôi không quan hệ vô tội vạ, không phải cứ có đàn ông rủ rê là tôi nhảy ngay lên giường với họ.

Tôi không phải là người con gái dễ dãi. Tôi chỉ thân mật với người đàn ông mà tôi có tình cảm, người tôi yêu thương. Còn những kẻ khác, đến nắm tay tôi cũng chẳng cho nữa là quan hệ thể xác.

Tôi không đáng bị anh sỉ nhục rằng “Mất trinh rồi, biết khoái cảm rồi, sẽ tìm đến đàn ông để thỏa mãn”. Tôi cũng có ham muốn, có thất tình lục dục như ai. Nhưng tôi biết kiềm chế, biết sống sao cho đúng là một con người chứ không phải một con vật chỉ biết tìm giống đực khi lên cơn thèm khát.

Tôi vẫn còn nhớ nụ cười khẩy của anh khi ấy. Anh thì thào “Thảo nào cô không cho tôi quan hệ, hóa ra là để che giấu chuyện đã mất…”.

Anh nhầm! Chẳng qua, tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi và anh chưa đến mức tiến tới bước ấy. Chúng ta mới yêu nhau được vài tháng. Cho dù tôi yêu anh rất nhiều nhưng chúng ta vẫn chưa tìm hiểu nhau kĩ, tôi chưa tin tưởng anh đến mức để đi đến cái giường.

Tôi muốn cuộc yêu giữa chúng ta sẽ là sự thăng hoa về cảm xúc, sự kết hợp của hai tâm hồn đồng điệu. Tôi không muốn chúng ta quan hệ chỉ vì bị thứ nhục dục tầm thường kia xô đẩy.

Sao anh có thể cho rằng tôi chưa tiến đến “bước cuối” với anh chỉ vì không muốn bị phát hiện bản thân không còn trinh trắng. Nếu tôi thủ đoạn như vậy, tôi chỉ cần bỏ dăm ba triệu đi “vá” rồi lừa dối anh. Thế chẳng đơn giản hơn nhiều ấy chứ!

Tất cả chỉ vì tôi không trong trắng mà anh khinh thường tôi. Nhưng này, liệu anh có còn zin không mà bắt tôi phải nguyên vẹn? Nếu anh không còn trong trắng thì anh dựa vào cái gì mà bắt tôi phải còn trắng trong chứ? Dựa vào anh là đàn ông, còn tôi là phụ nữ sao?

Tôi coi thường suy nghĩ ngu ngốc đó. Tại sao phụ nữ cứ phải giữ chữ “trinh”, còn đàn ông thì được lăng nhăng thoải mái. Tôi nói cho anh biết, cái thời trinh tiết là tất cả đối với phụ nữ qua lâu rồi. Nếu anh chỉ nhìn vào cái màng trinh mà không nhìn được vào tâm hồn tôi, anh chẳng xứng đáng được ở bên tôi đâu.

Mà kể cả nếu anh còn trong trắng, anh cũng chẳng có quyền khinh tôi. Nếu anh cay cú chỉ vì “tôi còn trinh mà cô không trinh”, thì anh là 1 thằng đàn ông quá trẻ con, quá so đo thiệt hơn. Người đàn ông như thế cũng chẳng xứng để bước vào cuộc đời tôi.

Anh bảo “Đàn ông ai cũng vậy thôi, cũng muốn mình là người độc chiếm, muốn mình là người đầu tiên và người cuối cùng của người phụ nữ mình yêu thương”. Ừ thì cũng buồn đấy. Nhưng nếu yêu thật sự, người ta sẽ chỉ buồn giây lát và bỏ qua tất cả. Đáng gì vài giọt máu trong lần đầu yêu nhau. Những thứ đó sao có thể sánh bằng tình cảm con người, bằng tương lai hạnh phúc.

Sẽ chẳng có ai dằn vặt người yêu, hành hạ người yêu chỉ vì cô ấy không còn tấm màng sinh học ấy. Thế mà, anh lại còn xách mé tôi “Đã sai còn không chịu xin lỗi” (?!).

Anh có đang nằm mơ không đấy? Tôi sẽ chẳng xin lỗi, van nài anh vì tôi đã mất “cái ngàn vàng”. Nếu làm như vậy, chẳng khác nào tôi đánh mất đi bản chất thật của mình – một người con gái yêu không toan tính và không bao giờ hối tiếc vì điều đó.

Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn cái tấm màng đó để anh yêu nữa.

Tôi nhất định sẽ không cầu xin tình yêu của anh đâu. Giờ tôi hiểu rằng, anh chỉ yêu cái màng của tôi chứ đâu yêu con người tôi. Mà tôi thì đâu còn tấm màng ấy để anh yêu nữa. Vậy thì chúng ta còn gì mà nói nữa, chúng ta nên dừng ở đây là được rồi.

Màng trinh của tôi có thể mất, nhưng danh dự thì không anh ạ. Tiếp tục ở bên anh, tôi sẽ là đứa con gái nhục nhã, hèn mọn, quanh năm bị anh sỉ vả và phải van lơn tình yêu rẻ mạt của anh. Không bao giờ tôi làm thế vì không ai có quyền khinh rẻ tôi, kể cả anh!

Cảm ơn anh vì đã vô tình hỏi đến cái màng của tôi. Cũng may vì nhờ đó mà tôi biết bộ mặt ích kỉ, gia trưởng, giả dối của anh. Và nói thẳng, tôi cũng không còn coi trọng anh một mi-li-mét nào.

Anh không xứng đáng để làm chú rể của tôi trong ngày cưới. Anh không xứng đáng trở thành người bố của các con tôi sau này. Nhất là anh không xứng đáng là người đàn ông để tôi tin tưởng, yêu thương, chia sẻ nỗi đau cũng như cuộc sống tuyệt vời này.

Vĩnh biệt anh!”.

Theo TTVN

– Những người cầm lá phiếu bỏ phiếu tín nhiệm vì lợi ích cá nhân hay vì cái ghế mình đang ngồi thì chế độ sẽ suy vong – Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định. 

Ngày 26/11, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng tổ đại biểu Quốc hội số 1 đã có buổi tiếp xúc cử tri quận 1, TP.HCM.

Đừng để dân mất lòng tin 

Tháng 6 năm sau, Quốc hội sẽ tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm đối với các nhân sự cấp cao của Chính phủ và Quốc hội. Hầu hết các ý kiến của cử tri đều bày tỏ vui mừng trước thông tin Quốc hội thực hiện lấy phiếu tín nhiệm đối với những người giữ chức vụ do Quốc hội hoặc HĐND bầu hoặc phê chuẩn.

Tuy nhiên, họ cho rằng, trong 3 mức độ để đánh giá cán bộ là “tín nhiệm”, “tín nhiệm cao” và “tín nhiệm thấp” thì những người bỏ phiếu thường có tư tưởng “dĩ hòa vi quý” sẽ bỏ phiếu ở mức độ “tín nhiệm” vì không ảnh hưởng đến ai. Cử tri yêu cầu người bỏ phiếu tín nhiệm cần tập trung và thể hiện rõ quan điểm của mình, không bị chi phối bởi người khác và không thiên vị cho bất cứ ai.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Không ai có quyền đoán cấm báo chí chống tham nhũng. Ảnh: Tá Lâm

Cử tri Phạm Thị Nga (phường Bến Thành) cho rằng, việc bỏ phiếu tín nhiệm rất được lòng tin của người dân. Tuy nhiên, bà băn khoăn, trong thực tế bỏ phiếu tín nhiệm còn thể hiện sự vận động, có thể xảy ra mua chuộc, tiêu cực, mua lá phiếu tín nhiệm.

Trả lời cử tri, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho biết, việc lấy phiếu tín nhiệm hàng năm đối với các nhân sự cấp cao là một việc làm cụ thể trong tổng thể những giải pháp chống tham nhũng. “Việc này nếu làm tốt, đúng đắn, hiệu quả thì chắc chắn sẽ xoay chuyển tình thế”, ông Trương Tấn Sang nói.

Chủ tịch nước nhấn mạnh, mỗi người cầm lá phiếu phải có trách nhiệm đầy đủ, khách quan, công tâm, vì sự nghiệp của đất nước chứ không phải vì lợi ích cá nhân hay vì cái ghế của mình đang ngồi.

“Nếu vì cái ghế mình đang ngồi thì chế độ sẽ suy vong. Muốn chế độ vững bền thì người cầm lá phiếu phải đầy trọng trách”, ông khẳng định.

Theo Chủ tịch nước, chất lượng lá phiếu phụ thuộc vào người đại biểu Quốc hội.

“Cử tri là những người bầu ra đại biểu Quốc hội nên cử tri cũng phải có trách nhiệm đòi hỏi đại biểu làm đúng ý chí của mình. Còn nếu không thực hiện ý chí đó là không còn tư cách đại biểu nữa. Tôi hy vọng rằng, các vị đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND trên cả nước đừng để mất lòng tin của dân khi họ đã bỏ phiếu cho mình”, ông nói.

Không ai có quyền cấm báo chí chống tham nhũng 

Ngoài bỏ phiếu tín nhiệm, vấn đề chống tham nhũng một lần nữa được cử tri quận 1 bức xúc gay gắt. Họ cho rằng, Quốc hội đã nhất trí thành lập Ban chỉ đạo TƯ về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, do Tổng bí thư đứng đầu, liệu có làm an lòng dân không, bởi vì từ trước đến nay “nói hoài, nói mãi” mà vẫn không đẩy lùi được.

Cử tri Nguyễn Thị Hiệp (phường Bến Thành) nhắc lại lời Chủ tịch nước khi trả lời cử tri quận 1 trong một lần tiếp xúc trước đây rằng, vấn nạn tham nhũng chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”. “Nhưng hôm nay, vấn nạn này đã phổ biến, không còn là con sâu làm rầu nồi canh nữa mà là nồi canh sâu. Chủ tịch nước có biện pháp gì để giải quyết vấn đề này?”, cử tri Hiệp nói.

Hay như cử tri Trần Văn Lân cho rằng, “nhóm lợi ích” cũng là biểu hiện của tham nhũng. Tuy nhiên, cách xác định “nhóm lợi ích” này chưa được cụ thể hóa. “Tôi đề nghị, khoa học hóa nhóm lợi ích để bắt bệnh”, ông Lân nói.

Còn cử tri Phạm Thị Nga (phường Bến Thành) đề nghị, nên rộng mở quyền cho báo chí viết bài về chống tham nhũng. “Nếu phát hiện thấy tham nhũng, tiêu cực thì Đảng và Nhà nước phải tiếp thu và có biện pháp xử lý ngay”, bà Nga nói.

Trả lời cử tri, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho biết, kênh thông tin báo chí rất quan trọng trong việc phát hiện những vụ tham nhũng, lãng phí. “Gần đây, tôi nghe anh em than vãn là kênh này không được coi trọng lắm và cũng nghe nói, đồn thổi ông A, ông B, ông C ra lệnh cấm đoán. Không ai có quyền. Nếu cấm là phải nhân danh cái gì và phải căn cứ đạo luật nào đã quy định thì mới được quyền”, Chủ tịch nước khẳng định.

Còn những trường hợp đấu tranh, tố cáo tham nhũng bị trù úm, trù dập, ức hiếp, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho rằng, trong trường hợp đó phải đấu tranh lại. “Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người chứ không thể trù úm cả dân tộc này”, Chủ tịch nước nhắc lại.

Tá Lâm

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/98526/-bo-phieu-vi-cai-ghe–che-do-se-suy-vong-.html

– “Các em ở tuổi vị thành niên thường tâm lý chưa ổn định, rất khó kiềm chế bản thân và đặc biệt thiếu kinh nghiệm sống. Đa phần sống theo cảm xúc, có thể cáu gắt, bực bội vì những chuyện hết sức nhỏ nhặt. Và tuổi này là tuổi thần tượng vì vậy con có thần tượng là điều rất bình thường. Bố mẹ ngăn cấm hoàn toàn không hợp lý – Chuyên gia tâm lý chương trình “Cửa sổ tình yêu” Vũ Minh Phượng phân tích hiện tượng teen lên mạng mạt sát người thân.


Câu nói phản cảm học từ ai?

Theo chuyên gia tâm lý Vũ Minh Phượng, lứa tuổi này, các em chưa có suy luận chững chạc để phân tích, giải thích các vấn đề gặp phải và bị ảnh hưởng rất nhiều của bạn đồng đẳng. Chỉ cần có một, hai hiện tượng như thế chúng rất dễ adua, vui thì chúng adua theo vui, buồn thì chúng adua theo buồn. Nếu có một “làn sóng” tích cực trên mạng thì chúng sẽ là thành viên tích cực nhất và ngược lại.

Chuyên gia tâm lý Vũ Minh Phượng

Một điểm nữa, các bạn trẻ luôn muốn tự khẳng định bản thân, điều này sẽ bị mâu thuẫn nếu như ở gia đình bố mẹ không biết điều đó, càng quản lý chặt, khắt khe, ra mệnh lệnh với chúng thì chúng càng chống đối để thể hiện chúng là người lớn.

Một thực tế, không phải chỉ trên mạng mà ngay trong đời sống thường ngày, nhiều em tuổi vị thành niên, thanh niên văng tục, chửi bậy không chút ngượng ngùng, xấu hổ. Chúng ta lại đặt ra câu hỏi: Vậy những câu nói phản cảm đó học ở ai? Nhà trường rõ ràng không dạy, bố mẹ cũng không dạy. Chúng chỉ học theo cách bắt chước. Bắt chước bạn đồng đẳng, từ mọi hoạt động diễn ra xung quanh chúng, thậm chí học từ chính người lớn. Nhiều bậc cha mẹ đánh nhau, chửi nhau, văng bậy vô tình khiến trẻ “học” được, chúng phát ngôn như một “từ mới” và bạn bè chúng cứ thế nói theo, làm theo.

Tóm lại, một trong những nguyên nhân đẩy “căn bệnh lạ” lên tới cao trào, diễn ra một cách quá mức vì những đứa trẻ này đang ở tuổi vị thành niên, tâm sinh lý chưa ổn định.

Tại một hội thảo về vị thành niên, một chuyên gia người Thụy Điển đã nói: “Tuổi vị thành niên là tuổi của các bệnh tâm thần” tức là có những biểu hiện mà người ta nghĩ rằng chỉ có người tâm thần mới làm như vậy ví dụ như: xúc phạm cha mẹ. Chuyên gia này cũng nói rằng: “Khi đã tìm hiểu tâm sinh lý ở vị thành niên, nhiệm vụ của chúng ta phải làm thế nào để trẻ qua được cái tuổi xao động này không bị quá đà về văn hóa, và an toàn về bạo lực hay tình dục .

“Trong trường hợp này, cũng có lỗi của người lớn trong cách tiếp cận và cư xử với con. Nếu cha mẹ cùng ngồi bàn bạc, lên kế hoạch một cách thân thiện như bạn bè, tôn trọng con như người đã trưởng thành thì có thể chúng sẽ không phản ứng tiêu cực như vậy” – chuyên gia tâm lý Vũ Minh Phượng nhận định.

Thay vì ra lệnh, quát mắng, đe nẹt hay đánh đập con hãy chọn cách nói phù hợp với lứa tuổi như: “Hè này con thử khéo tay việc nhà đi” hay “Con trổ tài “nữ công gia chánh” cho cả nhà nhé…”. Cha mẹ nên khích lệ, giao việc bằng cách cho chúng cơ hội để chúng thể hiện bản thân.

Thêm vào đó, chuyên gia Minh Phượng cũng khuyến cáo: Bố mẹ phải biết cách nói chuyện và giao việc cho con chứ không phải sáng đi làm chỉ lạnh lùng: “Ở nhà lo quét nhà, cơm nước đầy đủ, chăm em đi!”.

Ngay cả người lớn cũng sống theo cảm xúc, ít kiềm chế được cảm xúc, và trẻ vị thành niên còn sống thiên hướng cảm xúc nhiều hơn. Khi tiếp nhận một thông tin mang tính chất áp đặt, khó chịu thì cảm xúc của chúng bị nén xuống, sẽ dẫn đến hành vi kháng cự lại hoặc im lặng. Nếu nhận được những cử chỉ vui vẻ, trẻ sẽ thấy được quan tâm, yêu thương hơn.

Khoan trách giới trẻ vô cảm

Trong cuộc sống hiện đại, nhiều gia đình bố mẹ thường xuyên “tối mắt tối mũi” ở cơ quan, chịu sức ép lớn của công việc nên ít thời gian quan tâm tới con cái. Đến trường, học sinh bị nhồi quá nhiều chữ nhưng kết quả học nhiều nhưng vẫn không có việc làm. Lại thêm môi trường xã hội xung quanh các em nhiều nơi “ô nhiễm” về văn hóa, các giá trị truyền thống đang dần mất đi. Ví dụ gần gũi nhất là việc một em nhỏ đánh rơi chiếc mũ trên đường, nếu như cách đây chục năm về trước, sẽ có rất nhiều người dừng lại nhặt giúp nhưng ngày nay, hành động vốn dĩ đã hiếm hoi đó lại được xem như “chuyện lạ”. Và khoan hãy vội trách giới trẻ ngày càng vô cảm, ích kỷ, thực dụng bởi có thể việc nó làm cũng chỉ là hành động “bắt chước” những gì nó nhìn thấy, lắng nghe từ người xung quanh.

Ảnh có tính chất minh họa

Xét từ góc độ gia đình, những bậc làm cha mẹ cần quan tâm và cư xử với con một cách hợp lý. Nếu thực sự hiểu chúng phải thay đổi cách tiếp cận, làm mẹ đồng thời làm bạn. Rất nhiều người có con ở độ tuổi này đã từng nghỉ làm để làm bạn với con để chúng tâm sự, chia sẻ những vấn đề của chúng mỗi ngày. Nếu chúng có những hành vi nguy hiểm, ngôn từ không chuẩn mực thì bố mẹ phải là người có kinh nghiệm để giải thích cho con hiểu, vì lúc đó chúng mất bình tĩnh như cốc nước đang sôi sùng sục, phải để nó lắng lại thì mới hiểu hết điều mình phân tích.

Bố mẹ cũng phải làm gương mẫu mực cho con cái từ những chuyện nhỏ nhất để tránh mâu thuẫn, xung đột trong gia đình. Như chuyện “cậu con trai bất hiếu” xin 2 triệu mua điện thoại không được cho nhưng nếu bố mẹ lại thay đổi điện thoại hàng chục triệu như chơi, rồi hội hè, ăn mặc xa xỉ, chúng cho rằng 2 triệu đó chẳng là gì cả mà bố mẹ “khó khăn” một cách vô lý.

Nhưng có những em lại so sánh 2 triệu với gia đình khá giả, bố mẹ sẵn sàng cho con nhiều hơn nhưng lại không hiểu kinh tế nhà mình khó khăn, bố mẹ không tiếc nhưng số tiền đó đã bằng 1/3 lương của bố mẹ, bằng một tháng tiền học thêm của con. Nếu nói cho con hiểu hoàn cảnh gia đình mình thay vì nhiếc móc, hằn học, nó sẽ không phản ứng gay gắt như vậy.

“Tuổi này là tuổi thần tượng vì vậy con có thần tượng là điều rất bình thường. Bố mẹ ngăn cấm hoàn toàn không hợp lý. Cần biết con hâm mộ người đó về khía cạnh nào để phân tích nếu thần tượng sai, lệch hướng, còn thần tượng đúng phải lấy ưu điểm để khích lệ con vì chỉ cấm không thì không được.” – chuyên gia tâm lý Minh Phượng nói thêm.

  • Thu Thảo (ghi)

[Tựa được kenminhthien.net đặt lại]

Nghèo đến nỗi không có cả tiền ăn, khổ đến mức “chưa thấy ai khổ như mình”… rồi một ngày, cô gái ấy bất ngờ sắm xe hơi 7 tỉ, chi 1 tỉ làm MV ca nhạc, có nhà triệu đô. Bất ngờ “lột xác”, Vy Oanh tuyên bố mình chỉ nỗ lực đi xuyên qua những tổn thương để tìm lại danh dự mà cô… chưa từng mất, nhưng đã tự tử vì nó năm 15 tuổi.

Tôi đến gặp ca sỹ Vy Oanh bằng sự tò mò bởi vài suy nghĩ chủ quan của mình: một ca sĩ chưa có nhiều hit, một diễn viên chưa mấy quen tên, sao bỗng nhiên giàu, có tiền mua được chiếc xe hơi 7 tỉ đồng?

Vy Oanh đến sớm, ngồi đợi tôi ở một quán cà phê giản dị giữa Q.1 (TP.HCM) sau buổi đi quay cho đài truyền hình. Mặc dù cô nói hôm nay trang điểm đậm nhưng tôi vẫn thấy ở Oanh nét gì đó mộc mạc, thân thiện và dễ mến. Tôi đặc biệt ấn tượng về cách cô ngước mắt lên cao rồi ngay lập tức lại nhoẻn miệng cười sau mỗi lần chực khóc. Giọng nói nhẹ như bay, đều đặn kể cả khi nói về chuyện vui hay những chuyện buồn đã đi qua của Oanh khiến tôi giật mình về sự bình thản đến kỳ lạ của cô gái có vẻ đẹp ướt át rất đàn bà ấy.

Ca sỹ Vy Oanh

Gốc Nghệ An nhưng cả gia đình Vy Oanh chuyển vào Nam từ khi cô chưa ra đời với giấc mơ tìm kế sinh nhai cho cả nhà bớt khổ. Cô con gái út Vy Oanh được sinh ra trong khó khăn tột cùng, mẹ ốm, nghề thợ mộc của ba không nuôi nổi gia đình có tới 5 đứa con. Trong một ngôi làng nhỏ ở Bình Thuận, nhà nghèo không có cả tiền ăn, suốt những năm tuổi thơ Vy Oanh phải sống nhờ tình thương của các sơ ở nhà thờ. Thường xuyên hát múa và được yêu chiều từ nhỏ, nhưng với sự nhạy cảm trời sinh, Oanh bật lên những thắc mắc đầu tiên: “Các sơ lấy của nhà giàu nuôi nhà nghèo, mình toàn được nuôi bằng tiền dư ra của các bạn nhà giàu thì phải”. Rồi mỗi lần về thăm nhà, thấy ba mẹ cực khổ, gặp những ánh mắt khinh thường, Oanh cảm giác cái gì nghèn nghẹn trong cổ họng, cô bé nghĩ thầm: “Rồi một ngày mình sẽ làm ra nhiều tiền để chẳng ai có thể khinh chê ba mẹ mình như thế nữa”.

Lên lớp 10, Vy Oanh rời nhà sơ về với cha mẹ, để rồi đời xô cô, giúp cô nhận ra sự yêu ghét, khinh khi của người đời đôi khi chỉ là những thứ ngoài mình. Ôm những bài học sống, cô đi xuyên qua tổn thương của chính mình bằng sự nỗ lực. Chưa bao giờ cô gái ấy cho phép mình giữ trong lòng những mối hận, dù đường đời có nhiều bất ngờ khắc nghiệt dội xuống.

Vy Oanh tên thật là Nguyễn Mỹ Oanh, sinh năm 1985 tại Phan Thiết, quê gốc Nghệ An. Từng theo học tại Nhạc viện TP.HCM, hệ trung cấp. Cô được biết đến với các ca khúc Mưa nhạt nhòa, Thiên đường của anh… Sau album đầu tay, Vy Oanh tham gia nhiều phim truyền hình.Tháng 2.2012 Vy Oanh bất ngờ tậu chiếc S500 Blue Efficiency của Mercedes Benz trị giá 7 tỉ đồng. Sự kiện này làm dư luận được một phen xôn xao. Mới đây, Vy Oanh lại chi 1 tỉ đồng cho MV Fly và nửa tỉ đồng để họp báo giới thiệu MV này.

Các cô ấy có gì, tôi đều có cả

Chị nổi như cồn trên mặt báo nhờ chiếc xe… 7 tỉ đồng, dư luận cho rằng một ca sĩ trẻ như chị không thể giàu đến mức tự mua một chiếc xe hơi có khi bằng gia tài… cả làng chị cộng lại!

Tôi có một miếng đất, trước đây định xây nhà nhưng cuộc sống có vài thay đổi nên tôi quyết định bán nó khi được giá. Tôi bán đất và mua chiếc xe này. Khi mua xe, tôi được hãng gợi ý ký hợp đồng PR trong hai năm, theo đó sẽ được giảm giá một phần đáng kể nên đồng ý. Tôi không định gây sốc, chỉ tại tôi rất mê xe hơi, 18 tuổi lên Sài Gòn, tôi đã được đi học lái cùng mẹ nuôi.

Đột nhiên nổi tiếng không vì tài năng trong nghề mà bằng thứ khác, thành thực chị có cảm giác thế nào?

Kỳ chứ. Khoảng 2 năm trước tôi hoạt động rất nhiều, đi hát, đóng phim, làm MC. Những việc đó có rất nhiều thông tin để đăng báo nhưng dường như không ai quan tâm.

Giờ chỉ vì cái xe mà mọi chuyện trở nên ồn ào, có người nghĩ tốt, có người nghĩ xấu. Tôi hiểu rằng, dù mình có giữ gìn thì cuộc sống có nhiều cái không phải tốt đẹp là được, đôi khi phải thay đổi để đi theo xu hướng.

Nhưng rõ ràng chiêu PR đã có tác dụng tốt hơn?

Đương nhiên bản chất của nghề này phải bon chen. Khi không dùng đồ hiệu, tôi biết có nhiều người nhìn mình là quê mùa, nhưng thực ra tôi ổn định về kinh tế.

Chiếc Mercedes trị giá 7 tỉ đồng của Vy Oanh.

Trở thành hội viên của câu lạc bộ Celebrities Mercedes (Người nổi tiếng đi xe Mercedes), chị bỗng dưng xuất hiện đàng hoàng bên cạnh những cái tên thuộc hàng top như Thanh Hằng, Jennifer Phạm. Cảm giác của chị thế nào?

Tôi chẳng cảm giác gì. Tại tôi thực tế! Tôi những năm trước, khi chưa nổi vì chiếc xe này, cho đến giờ vẫn như nhau. Từ khoảng 2 năm nay công việc dày đặc khiến tôi quên mất việc phải PR ầm ĩ. Mỗi chúng tôi đều có một thế đứng riêng của mình. Điều quan trọng là khán giả vẫn sẽ nhớ đến chúng tôi bằng những hoạt động nghệ thuật nghiêm túc mà thôi.

Thật ra mấy cô đó có gì, tôi cũng có cái đó, nhưng tính tôi không quen phô trương. Tôi muốn dành tiền làm thiện nguyện, nó phù hợp với tôi, mang lại cho mình và những người thiệt thòi niềm vui thực sự hơn các hoạt động bề nổi thoáng qua.

Người mẹ nuôi mà Vy Oanh hay nhắc tới trong các cuộc trò chuyện là mẹ của một người bạn thân tên Trang, học cùng lớp cấp 3. Năm lớp 11, Vy Oanh hay về nhà bạn chơi, ngày đó kinh tế gia đình Trang chưa vững chắc như bây giờ. Khi đó, nhà bạn có nhiều chuyện không vui và mẹ của Trang thường hay chia sẻ với Vy Oanh, còn cô lại ngưỡng mộ cách bà đối diện và xử lý những việc trong gia đình. Từ đó, bà đem lòng yêu thương Vy Oanh như con và nhận cô làm con nuôi.Sau này gia đình bà chuyển vào Sài Gòn. Những năm tháng chập chững đến thành phố này, Vy Oanh đã được mẹ nuôi cưu mang, nuôi đi học, chỉ dạy làm kinh doanh và cách tồn tại, vươn lên trong cuộc sống. Rồi cô bạn thân đi du học, Vy Oanh chính là người để mẹ nuôi chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.

Nghe nói chị còn có căn nhà ở Mỹ trị giá đến 5 triệu USD (hơn 100 tỉ đồng), chuyện đó có thật không?

Tôi không bàn đến trị giá ngôi nhà. Với tôi, đó là món quà vô cùng ý nghĩa mà vị hôn phu tương lai đã tặng cho tôi nhân một dịp đặc biệt. Nếu so ra thì trị giá của ngôi nhà đó vẫn chẳng là gì so với tình yêu mà anh ấy đã dành cho tôi. Tôi vẫn thường nói với anh rằng có lẽ tôi là người may mắn nhất thế gian này vì đang yêu và được yêu, được quan tâm và chia sẻ.

Tôi chưa thấy ai khổ như mình

Nhìn chị bây giờ, khó mà hình dung được chị có thời rất khổ. Chị làm thế nào để có được cái bình thản ngày hôm nay?

Tôi từng đọc tiểu sử của nhiều người, nhưng thậm chí chưa thấy ai khổ như mình. Nhưng nếu tôi kể một câu chuyện theo mô-típ “nhà tôi nghèo lắm, từ nhỏ tới lớn tôi không được sống với gia đình”, tự tôi thấy cái màu khổ hạnh. Cho dù thực tế tôi đã đi từ cái nghèo mà ra, nhưng tôi vẫn muốn nhìn cuộc sống này tốt đẹp. Suốt những năm học phổ thông, tôi học bằng sách đi mượn của mấy bạn hàng xóm, vở lĩnh thưởng và tiền học do mấy sơ xin tài trợ. Lớn rồi nhưng ngay cả những đồ dùng tối thiểu của con gái tôi cũng đâu có tiền để mua.

Hè năm lớp 9, vì muốn có tiền mua bộ áo dài để bước vào trung học, tôi trốn ba mẹ xuống Phan Thiết, phụ việc cho quán lẩu dê nhà cô bạn. Làm được một hai tuần, tôi thấy công việc không phù hợp và tủi thân với cô bạn đồng trang lứa nên xin thôi.

Khi đó có một người em họ lên Sài Gòn thi đại học. Tôi đi theo em, vất vả lắm mới tìm được việc phụ bán cà phê. Hè ấy, tôi cũng tích cóp được mấy trăm ngàn, dự định sẽ may cho mình bộ áo dài đi học, còn lại thì nộp tiền học phí.

Ba mẹ không cho phép nhưng chị vẫn trốn nhà đi, không sợ họ lo lắng sao?

Thời đó nhà làm gì có điện thoại nên khi ra Phan Thiết là tôi hoàn toàn mất liên lạc với gia đình. Người ở nhà đồn tôi đi làm gái, bán xì ke hút chích gì đó rồi bị bắt vô tù. Nhà tôi theo đạo Thiên Chúa, ba mẹ trước giờ cũng theo nếp nghĩ cũ nên khi nghe tin tôi như thế thì suy sụp.

Mẹ nuôi của Vy Oanh

Về nhà, thấy ba mẹ bệnh èo uột như sắp chết, tôi chạy ra chợ định mua cái gì ngon về cho ba mẹ ăn thì gặp đám bạn nhà giàu, chúng nói tỉnh bơ: “Mày đi làm đ… chắc sướng lắm ha?”. Trời ơi, lúc đó tôi nghe xong điếng luôn, bao nhiêu niềm tin về cuộc sống tự nhiên bay biến hết. Rồi thay vì đi mua đồ ăn cho ba mẹ, tôi đã mua thuốc ngủ về uống tự tử, nhưng may là gia đình phát hiện kịp.

Tôi tỉnh dậy và bắt đầu nghĩ về hành trình lấy lại danh dự cho mình. Đó là lý do sau này tôi đặt tên cuốn hồi ký của mình là: Hành trình lấy lại danh dự.

Từng sống ở nhà sơ, tại sao chị lại lựa chọn con đường ồn ào: trở thành ca sĩ?

Thực ra tôi chẳng lựa chọn. Hồi nhỏ lúc nào tôi cũng nổi bật với hát, múa, đánh đàn, thi và mang giải về cho trường. Lên Sài Gòn ở với mẹ nuôi, bà hướng tôi theo nghề của bà, học kinh doanh. Còn ba mẹ nghèo nên mong con học làm bác sĩ, cô giáo. Nhưng thời gian ôn thi tôi bị đụng xe, phải nhập viện mấy tháng nên năm đó không thi được. Một ngày lơ ngơ ngang Nhạc viện TP.HCM, tôi thấy đang tuyển sinh, khi đó còn 2 tuần nữa thi thôi. Tôi đăng ký thi và đậu chứ chẳng ôn gì hết.

Trong phim Thiên đường vắng em.

Bất ngờ theo nghề hát vậy trước đó chị từng ước mơ thành ai?

Tôi nghĩ cái dở nhất của tôi là không biết… ước mơ. Có lẽ cái nghèo làm tôi không biết đến cả giấc mơ, chỉ nghĩ đủ cơm ăn áo mặc chắc là may mắn lắm rồi. Với lại tính tôi không hay vòi vĩnh nên cũng chưa từng muốn gì cao sang.

Kể cả sau khi đi hát 2, 3 năm rồi, tôi mới biết làm nghề này thì phải… nổi tiếng.

Đến khi nào thì chị làm ra tiền để không phải dựa vào mẹ nuôi và tự lo cho gia đình?

Thật ra từ hồi nhỏ xíu, khi có 2-3 ngàn đồng, tôi đã nghĩ đến việc phải mua cho mẹ cái gắp than bằng sắt để tay mẹ không bị bỏng. Khi vào nhạc viện, tôi may mắn được mời đi hát đám cưới rồi quán bar, cứ chịu khó chạy show mỗi ngày cũng kiếm được năm chục hoặc trăm ngàn đồng. Bạn bè không biết tôi nghèo vì tôi đi Spacy và xài di động đẹp được mẹ nuôi mua cho.

Nhưng tiền lo cho gia đình tôi muốn phải do mình tự kiếm. Tôi đi hát, gom tiền và gửi về cho ở nhà mua gạch, cát, đá, xi măng… mỗi năm xây một vách nhà. Dần dần, sau bốn năm cũng xây được bốn vách. Căn nhà được các anh dựng lại trên nền nhà cũ. Đó cũng là lý do giờ dù có chút điều kiện nhưng mẹ và các anh vẫn muốn giữ lại căn nhà đầy kỷ niệm ấy.

Không mất danh dự mà phải đi tìm lại, nghe có vẻ nghịch lý quá nhỉ, vậy hành trình ấy sau này còn nhiều gian truân không?

Tôi chưa bao giờ đánh mất danh dự, nhưng họ áp đặt và tung tin xấu cho tôi, tôi muốn chứng minh cho họ thấy không phải ai cũng giống ai. Hành trình đó nhiều gian truân lắm. Tôi chỉ có thể nói ở đời cái gì đau khổ nhất và không thể chịu đựng được, tôi đã trải qua rồi. Có lẽ vậy nên lúc này tôi mới bình thản đến vậy.

Vy Oanh trong MV Fly được đầu tư đến 1 tỉ đồng, hình ảnh rất đẹp và chất lượng.

Những đau khổ ấy bắt đầu từ tình yêu hay những ngáng trở trong công việc?

Trước đây, tôi không may mắn trong tình cảm. Khác với tưởng tượng, tình yêu toàn mang đến cho tôi cuồng phong bão tố.

Tôi còn nhớ có thời điểm công việc xếp hàng chờ không có giờ nghỉ, tôi vừa lo cho mình vừa lo cho gia đình, chăm mấy cháu mới vô Sài Gòn đi học, cuộc sống lại liên tiếp những sóng gió làm tôi bị sốc liên tục, có lúc tôi không còn tí sức lực nào, phải thường xuyên vào viện truyền nước biển.

Nhưng sau này tôi biết rằng cuộc đời mỗi người một sai lầm, không sai lầm nào giống sai lầm nào thì cũng là lúc nước mắt đã chảy ngược vào trong không còn khóc được nữa. Tôi cố gắng tạo một vỏ bọc tốt đẹp để người thân không phải lo lắng, buồn lòng vì mình… Tôi thật sự đã trải qua tất cả những nỗi đau của một người phụ nữ không may mắn.

Ca sỹ Vy Oanh

Dường như chị đang được cuộc đời ban tặng lại điều kỳ diệu sau khi trải qua những đau khổ ấy? Ví dụ, người yêu hiện tại của chị rất tuyệt vời?

Anh ấy rất tin tưởng tôi và cho tôi sự yên bình trong cuộc sống cũng như trong môi trường nghệ thuật phức tạp này. Anh ấy là một người sống có tâm, không màu mè lại rất tài giỏi mà tôi hết sức ngưỡng mộ. Tôi quen anh ấy trong một chương trình ca nhạc từ thiện ở Mỹ. Một người sinh ra và lớn lên ở Mỹ, chẳng biết gì Việt Nam cho đến khi mẹ anh ấy bị mắc bệnh ung thư, đưa mẹ về Việt Nam anh mới biết đến quê hương mình. Như một cách tự nhiên, anh ấy yêu Việt Nam vô cùng. Sau này anh thường xuyên về nước làm từ thiện, trong đó có những nơi tôi đang làm, tôi dắt anh cùng đi. Tôi cảm mến vì thấy trân quý tấm lòng của anh. Những nơi tôi sống, những mối tình trước đây của tôi, anh ấy đều biết cả, chúng tôi không giấu giếm nhau bất cứ thứ gì và luôn hướng về những điều tốt đẹp.

Cảm ơn những chia sẻ của chị.

KIM SEN – Ảnh: Tee Le, T.L [Mốt và cuộc sống]

Chiến Tranh Năm 1979- Cái nhìn từ Người Nga

Việt Nam vẫn đang kiêu hãnh về những chiếc đầu lâu của lính Trung Quốc trong rừng rậm

Sergei Balmasov

Ngày 5-3-2009
Việt Nam đã anh dũng đẩy lùi cuộc tấn công của Trung Quốc cách đây 30 năm. Mối thù nghịch giữa hai nước tiếp tục trong hơn 2.000 năm.

Cách đây 2500 năm, lãnh thổ của Việt Nam đã từng lan rộng tới Sông Yangtze. Người Việt Nam đã chứng tỏ cách đây 30 năm rằng họ có thể vẫn còn tiến hành được một cuộc chiến tranh.

Cuộc chiến đã nổ ra năm 1979 bởi vì những mối quan hệ căng thẳng giữa Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Sô Viết và Trung Quốc. Hai chế độ cộng sản đang tranh giành ảnh hưởng đối với các quốc gia trong phe xã hội chủ nghĩa. Bắc Kinh đã không thể khoác lác được về bất cứ thành công nào: phạm vi ảnh hưởng của họ chỉ bao gồm có hai nước Albania và Kampuchea.

Pol Pot đã tấn công sang những vùng lãnh thổ biên giới của Việt Nam năm 1978. Hà Nội đã đáp trả bằng cách đưa quân tràn sang Kampuchea từ tháng 12-1978. Trung Quốc đã có được một lý do để xen vào phe Pol Pot và xâm chiếm Việt Nam cốt để làm suy yếu ảnh hưởng của Liên Xô trên thế giới.
Hoa Kỳ đứng đằng sau cuộc xung đột: nước này đang đấu tranh chống chủ nghĩa cộng sản. Hoa Kỳ khi đó đã đặt Trung Quốc vào vị trí chống lại các nước đồng minh của Liên Xô bằng hứa hẹn sẽ trợ giúp Bắc Kinh.

Đội quân Trung Quốc hùng hậu với 600.000 người đã tấn công Việt Nam dọc theo toàn tuyến biên giới dài 1.460 km. Việt Nam chỉ có hai sư đoàn để chống lại 44 sư đoàn Trung Quốc. Khoảng 85% binh lính Việt Nam khi đó đang đóng tại Campuchea, cách xa hàng ngàn cây số. Tuy nhiên, Trung Quốc đã thất bại trong một cuộc chiến tranh chớp nhoáng: Việt Nam đã hành động tuyệt vời mà không cần có vai trò cơ bản của các lực lượng chính quy.

Các đơn vị biên phòng và dân quân địa phương đã tỏ rõ sức kháng cự mãnh liệt trước kẻ thù xâm lược. Những toán quân Trung Quốc chỉ di chuyển được có 15 km trong lãnh thổ Việt Nam trong ba ngày đầu của cuộc chiến. Chỉ vài ngàn lính biên phòng Việt Nam nhưng đã ngăn cản được cả một đoàn quân.

Chỉ sang ngày thứ ba dân quân Việt Nam mới tham chiến. Các toán quân Trung Quốc di chuyển dọc theo những con đường hẹp trong rừng rậm – địa thế xung quanh rất tiện lợi cho việc gài bẫy. Các binh lính Việt Nam dần dần đã chia cắt quân đội địch thành nhiều mảnh.

Một nhóm cố vấn Liên Xô đã tới Việt Nam ngày 19 tháng Hai 1979. Moscow đặt quân đội ở Đông Âu của mình trong tình trạng báo động cao độ và đã hăm doạ tràn qua Trung Quốc. Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô khi đó đang tiến vào vùng biển Trung Quốc. Các chiến đấu cơ Sô Viết chuyển vận một nhóm quân đội Việt Nam từ Campuchea về , để có thể tổ chức được một đội quân Việt Nam hùng hậu 100.000 người.

Trung Quốc bắt đầu rút các toán quân của họ vào ngày 5 tháng Ba. Họ đã tuyên bố chiến thắng nhưng không bao giờ giải thích lý do vì sao họ lại thất bại trong việc bảo vệ Pol Pot, đồng minh khát máu của mình. Mãi mười năm sau Việt Nam mới rút quân khỏi Campuchea, sau khi đã đánh bại Khmer Đỏ.

Các binh lính Việt Nam đi theo sau cuộc triệt thoái của quân đội Trung Quốc trong hai tuần và đã tiêu diệt 62.500 lính Trung Quốc. Họ còn phá hủy tới 50% vũ khí hạng nặng của quân đội Trung Quốc được sử dụng cho cuộc gây hấn này.

Những dấu tích của cuộc chiến vẫn còn vang vọng lại cho tới hôm nay. Cách đây không quá lâu, mỗi sinh viên Việt Nam đang học tập tại các trường y khoa địa phương được chấp thuận để mang vài ba cái đầu lâu của binh lính Trung Quốc từ trong rừng rậm cho các lớp học thực tâp. Cuộc tấn công bất ngờ năm 1979 đã chứng tỏ rằng Việt Nam có một trong những đội quân thiện chiến nhất trên thế giới, họ hiểu rõ cách làm sao để bảo vệ vùng đất quê hương mình.

Hiệu đính: Trần Hoàng