Tag Archive: thanh xuân


(REDS.VN) các bài báo “sex” nhuốm màu sắc hư cấu đang đầy rẫy trên báo chí Việt Nam hiện nay có thể coi là một loại hình văn học khiêu dâm được hợp thức và công khai hoá dưới hình thức báo chí.

Bài viết của độc giả Lê Hùng (TP HCM) viết riêng cho REDS.VN. Bài cùng tác giả: BBC Việt ngữ rẻ tiền đến mức nào?)

Buổi tối nay, tôi lướt Facebook, thấy cả chục bạn trẻ trong Friendlist đồng loạt chia sẻ bài viết có tiêu đề “Thầy giáo yêu 20 cô gái không ai còn trinh trắng”.

Nội dung bài viết có thể tóm gọn trong phần giới thiệu đầu bài báo như sau: “Với kinh nghiệm yêu đương trong 2 năm, vào nhà nghỉ với khoảng 20 cô, tôi khẳng định 99% con gái bây giờ không còn trinh trắng, 1% còn lại không dở hơi, thần kinh thì cũng chả ra gì”, anh Nguyễn Trung Kiên (30 tuổi, giáo viên một trường tiểu học trên địa bàn quận Thanh Xuân, HN) chia sẻ.

Phía dưới bài viết, tôi thấy các bạn sôi nổi “ném đá” nhân vật giáo viên trong bài viết bằng những lời lẽ nặng nề nhất.

Và tôi cho rằng các bạn đã “ném đá” nhấm đối tượng.

Trong câu chuyện này, tôi không thể không đặt ra một số câu hỏi.

Thật sự có nhân vật như vậy, câu chuyện như vậy không, hay nhà báo “sáng tác” ra?

Với câu hỏi này, chỉ có người viết mới đưa ra được câu trả lời chính xác. Tôi không dám đưa ra kết luận, dù theo cảm tính, tôi thấy nó sặc mùi hư cấu, như rất nhiều bài báo tương tự xuất hiện trên chuyên mục “Đời sống”, “Tình yêu”, “Tâm sự” v..v của các trang mạng thời gian qua.

Điểm chung của các bài báo này là nhấn mạnh yếu tố “sex”, với những tình tiết rất “kích động”, thể hiện ngay ở cái title. Ví dụ như: “Chồng ngoại tình vì chê “cô bé” của tôi nhỏ”; “Vợ tôi thủ dâm bằng một bóng đèn quả nhót”; “Phát hiện chồng hiến tinh trùng… trực tiếp”; “Xin lỗi, em không cướp chồng chị!”; “Tôi lừa gạt tình để trả thù anh”; “Đừng bắt tôi phải ngoại tình!”; “Vào nhà nghỉ với bồ, bố gặp con đi cùng tình trẻ”; “Chồng tôi thề chỉ thử xem ôsin còn hay mất trinh”; “Lần đầu tiên tôi ăn vụng đã làm cô ấy có thai”; “Dân văn phòng gần như ai cũng… ngoại tình!”; “Thỏa mãn cùng lúc với 3 người, tôi ghê tởm chính mình”; “Kết cục bi thảm vì “quan hệ” với em vợ”; “Tôi đang mang thai đứa con của anh rể”; “Mẹ van xin con gái cho được ngoại tình”; “Hứng tình, mẹ mạnh tay chi tiền cho “trai bao””; “Em cứ sexy quá đà, anh chết mất!”; “Tôi bị con riêng của mẹ kế cưỡng hiếp… v..v

Những bài viết dạng này thường có nội dung lâm ly, bi đát, và không thể nào kiểm chứng được mức độ chân thực.

Liệu có bao nhiêu phần trăm trong số đó không phải là chuyện bịa? Tôi không nghĩ rằng có nhiều người rỗi hơi đến mức đi tâm sự hết những nỗi niềm sâu kín của mình với lều báo.

Báo chí chỉ là báo chí khi có người thật, việc thật, nếu không thì nhà báo chỉ là những kẻ dối trá, và sản phẩm của họ là rác rưởi văn hoá.

Đăng những bài viết kiểu như vậy để làm gì?

Tự đặt mình vào vị trí của người làm báo, tôi dễ dàng tìm ra câu trả lời muôn thuở: câu khách, tăng view, hút quảng cáo, làm phồng túi tiền.

Trong thời buổi khủng hoảng kinh tế, tôi hoàn toàn thông cảm cho điều này. Nhưng tôi chân thành khuyên quý toà soạn hay đăng các bài báo như vậy chớ có nhảy chồm chồm lên bày tỏ sự tự ái mỗi khi bị ai đó nói là báo lá cải.

Đã làm đĩ để kiếm tiền thì bị người đời thị phi là chuyện đương nhiên.

Những bài viết đó có gây hệ luỵ gì cho xã hội?

Như tôi đã đề cập, những bài viết trên chỉ xoáy vào ba chủ đề chính: sex, sex và sex. Sex được săm soi dưới đủ mọi khía cạnh sống sượng, thô tục, từ ngoại tình cho đến loạn luân, như muốn nhổ toẹt vào các giá trị đạo lý và văn hoá dân tộc mà chúng ta đang ngày đêm rao giảng.

Chúng không có bất cứ một giá trị gì khác ngoài tính “giải trí” đơn thuần. Ở điểm này, tôi thấy hoàn toàn có thể xếp chúng ngang hàng với các tác phẩm thuộc thể loại “cô giáo Thảo” (dòng văn học khiêu dâm ở miền Nam trước 1975) mà bọn học sinh chúng tôi chuyền tay nhau lén lút khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Theo quan điểm cá nhân của tôi, các bài báo “sex” nhuốm màu sắc “sáng tác”, trên phương diện nào đó có thể coi là một loại hình văn học khiêu dâm được hợp thức và công khai hoá dưới hình thức báo chí. Và hệ luỵ mà nó gây ra còn lớn hơn là văn học khiêu dâm đích thực.

Đọc “cô giáo Thảo”, ai cũng biết đó chỉ là chuyện hư cấu. Nhưng khi đọc trên báo, độc giả sẽ mặc nhiên coi câu chuyện là “người thật việc thật”. Việc tràn lan những “chuyện thường ngày” như vậy sẽ vẽ nên một bức tranh dơ dáy về xã hội, cũng như khiến con người trở nên chai sạn trước những chuyện đáng kinh tởm. Đó chính là cánh cửa dẫn đến sự tha hoá.

Ngay cả khi những câu chuyện trong bài báo là có thật đi chăng nữa, thì việc phơi bày chúng trên mặt báo dưới những hình thức li kỳ, khêu gợi, gây khoái trá trong độc giả vẫn xứng đáng bị coi là việc làm tội lỗi.

Trong mối quan hệ tương tác với báo chí, mỗi độc giả cũng cần phải tỉnh táo để không trở thành dạng độc giả “tò mò và rỗi hơi”, để lều báo dắt mũi vào những câu chuyện phản nhân văn (và có thể là hoàn toàn là bịa đặt).

LÊ HÙNG [ REDS.vn]

Ông lão lặng lẽ 10 năm đi bóc, xóa quảng cáo, rao vặt

Lặng lẽ giữa đường phố ồn ào, chiều nào ông Minh cũng tranh thủ lúc đi tập thể dục để bóc những tờ quảng cáo, rao vặt… dán bừa bãi trên bờ tường và cây cột điện để làm đẹp phố phường.

 

Ngày nào cũng vậy, cứ vào khoảng 5h chiều, người ta lại bắt gặp hình ảnh một ông lão tóc đã bạc trắng mặc bộ quần áo cũ kỹ, đội chiếc mũ đã bạc màu đi bộ dọc trên con đường Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội để bóc những tờ giấy quảng cáo, rao vặt dán bừa bãi trên các mảng tưởng, nơi chờ xe bus và cây cột điện.

Ông là Nguyễn Văn Minh (SN 1943, ở khu tập thể bóng điện Rạng Đông, Thanh Xuân, Hà Nội), một người dân Hà Nội gốc, đã từng tham gia phục vụ trong quân đội. Trò chuyện với ông lão tốt bụng, tôi được ông Minh tâm sự rằng, mỗi chiều, tranh thủ lúc đi bộ tập thể dục từ nhà ra tới gần Ngã Tư Sở (Hà Nội) ông thường đi dọc theo vỉa hè để bóc những tờ quảng cáo được dán lem nhem khắp nơi. Bất kể ngày nắng hay ngày mưa, ông đều giữ cái thói quen làm đẹp phố phường này.

Mỗi chiều đi tập thể dục, ông Minh đều bóc những tờ giấy quảng cáo, rao vặt dán bừa trên những cây cột điện, mảng tường, điểm chờ xe bus…

Dụng cụ của ông Minh cũng không có gì ngoài hai bàn tay cùng một con dao dọc giấy nhỏ để cạo sạch những miếng giấy bị keo dán chặt sau đó cho vào các thùng rác. Nói về việc làm của mình, ông Minh cười: “Mình là lính cụ Hồ thì học tập và làm việc theo tấm gương Bác Hồ chú ạ. Người ta cứ dán giấy lung tung thế này bừa bãi lắm, dù không bóc được hết tất cả những tờ “giấy tặc” kia nhưng làm được đến đâu hay đến đó để giúp phố phường thêm một chút sạch đẹp”.

Cứ thế, tính đến nay, ông Minh đã tiến hành công việc âm thầm của mình được 10 năm, có nhiều bạn trẻ thấy ông lão làm công việc thiện nguyện, cũng đã tham gia bóc giấy dán quảng cáo để làm sạch cảnh quan đường phố.

Dụng cụ của ông mang theo là một chiếc dao dọc giấy nhỏ

Thành đoàn Hà Nội đã rất nhiều lần tổ chức ra quân làm sạch Thủ đô, bóc, xóa các tờ rơi quảng cáo, rao vặt trái phép. Tuy nhiên, chỉ sau vài ngày những tờ rơi quảng cáo lại mọc lên nhan nhản. Khắp các bờ tường, ngõ ngách vẫn đang bị bao vây bởi hệ thống quảng cáo, rao vặt “siêu ngắn, siêu rẻ” của vô số công ty, doanh nghiệp như: Khoan cắt bê tông, rút hầm cầu, trung tâm gia sư, tuyển dụng, mua bán nhà đất…

Ai cấm mặc ai, những “quảng cáo tặc” vẫn vô tư dán, khiến người dân bức xúc, mỹ quan của thành phố ngày một nham nhở…Vấn đề cần làm để chấm dứt tình trạng trên chủ yếu cần nâng cao ý thức chung của người dân. Nếu như mỗi người đều có tinh thần vì cộng đồng như ông lão Nguyễn Văn Minh, hẳn đường phố Hà Nội đã được đẹp hơn biết bao nhiêu.

KINH VÂN

Theo Infonet.vn