Tag Archive: tp hcm


Mấy ngày gần đây dư luận lại xôn xao về đề xuất phương án đổi tên nước trở lại thành Việt Nam dân chủ cộng hòa thay cho tên hiện hành. Đề xuất này vốn không hề mới, nhưng nó nóng lên vì gắn với đợt tổng kết 3 tháng lấy ý kiến sửa đổi hiến pháp của ủy ban dự thảo sửa đổi hiến pháp. Tôi không rõ số liệu cụ thể mà Ủy ban tổng kết thế nào nhưng qua những gì báo chí thể hiện thì tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi Ủy ban lại cho rằng đây là một đề xuất có tính nghiêm túc. Tôi dẫn nguồn như sau:

Báo Pháp luật TP.HCM: Thêm phương án về tên nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Điều 1 dự thảo tiếp thu, bên cạnh cách viết cũ (tên nước là CHXHCN Việt Nam), xuất hiện phương án mới, phản ánh chính xác hình thức chính thể và chủ quyền quốc gia về lãnh thổ: “(1) Nước VN là một nước dân chủ cộng hòa, độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời. (2) Tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH)”.
Phương án này thể hiện ý kiến nhiều tầng lớp nhân dân, cho rằng VNDCCH là tên gọi gắn liền với sự ra đời của chính thể cộng hòa đầu tiên ở nước ta, là thành quả của Cách mạng Tháng Tám, đã được long trọng tuyên bố với nhân dân và toàn thế giới qua bản tuyên ngôn độc lập do Hồ Chủ tịch tuyên đọc ngày 2-9-1945 lịch sử. Tên gọi ấy được khẳng định trong HP 1946, 1959 và chỉ chính thức được thay đổi bởi HP 1980.Tên nước ấy gắn với hai cuộc kháng chiến, hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam và công cuộc xây dựng đất nướcVề mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay.

Trở lại với VNDCCH tạo ra sức lôi cuốn, tập hợp đoàn kết dân tộc, tạo đồng thuận toàn xã hội, thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế, góp phần phát huy, tranh thủ các nguồn lực kiến thiết, phát triển đất nước, vượt qua tình trạng khó khăn hiện nay. Trở lại với tên gọi ấy không phải là phủ nhận định hướng XHCN. Định hướng ấy nằm trong nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước và cả ở những nội dung cần thiết trong HP mới.

Báo Dân trí: Đề xuất phương án mới về tên nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Tên gọi này cũng được cho là phản ánh đúng trình độ phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay, phù hợp với tính chất của nền kinh tế định hướng XHCN. Tên gọi này có khả năng lôi cuốn, tập hợp đoàn kết toàn dân tộc, tạo sự đồng thuận chung trong xã hội, đồng thời thuận lợi hơn trong quan hệ hợp tác với các nước khác trên thế giới…

Việc lựa chọn tên nước theo phương án này, UB dự thảo nhận định, không làm ảnh hưởng đến việc tiếp tục phát triển đất nước theo định hướng XHCN bởi chủ trương, đường lối, pháp luật của nhà nước cũng như bản thân các quy định của Hiến pháp vẫn đang khẳng định mục tiêu nàyThực tế, trong giai đoạn từ 1954 đến 1976, với tên gọi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhà nước vẫn khẳng định và thực hiện công cuộc xây dựng CNXH.

Từ những lập luận đó, UB Dự thảo thể hiện lại Điều 1 để làm rõ hơn hình thức chính thể và chủ quyền của Nhà nước, đồng thời đề xuất phương án quy định tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Trong những vấn đề mà tôi gạch chân ở trên, điều đầu tiên mà tôi đặt dấu hỏi là cụm từ “Phương án này thể hiện ý kiến nhiều tầng lớp nhân dân” của báo Pháp luật TPHCM. Không hiểu đây là nguyên văn thông báo kết quả của Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp hay là của tác giả bài báo (Nghĩa Nhân) sáng tác ra? “Nhiều tầng lớp nhân dân” ở đây là những tầng lớp nào? mỗi tầng lớp có bao nhiêu “nhân dân”? Những “ný nuận” khác tôi gom lại như dưới đây:
1. Tên gọi gắn liền với Tuyên ngôn độc lập, với chính thể cộng hòa đầu tiên, do Bác Hồ đặt.
2. Tạo sức lôi cuốn, đoàn kết dân tộc, thuận lợi trong quan hệ quốc tế…
3. Phản ánh đúng trình độ phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.

Thứ nhất, tại sao tên gọi đầu tiên của nước ta là Việt Nam Dân chủ cộng hòa?

Chữ Cộng hòa trong tên nước thể hiện chế độ nghị viện (quốc hội) và có trong hầu hết tên các nước trên thế giới nên không bàn tới nữa. Chữ “dân chủ” vốn là một thuộc tính của các cuộc cách mạng tư sản chống lại sự thống trị của chế độ phong kiến, giai cấp quý tộc và đối lập với “quân chủ”. “Dân chủ” ở đây cũng không có nghĩa là toàn bộ nhân dân lao động được làm chủ đất nước mà chỉ dành cho giai cấp tư sản, chủ thể của cuộc cách mạng tư sản.

Cách mạng Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20 có 2 nhiệm vụ chính là: “phản đế, phản phong”, tức lật đổ chế độ phong kiến và ách thống trị của thực dân Pháp (“đế” là “đế quốc”, “phong” là “phong kiến”). Năm 1945, cách mạng tháng 8 thành công nhưng mới chỉ lật đổ được chế độ phong kiến chứ gốc rễ của thực dân vẫn bám chặt trên mảnh đất hình chữ S này (mục tiêu “dân chủ”). Mặt trận Việt Minh do Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập năm 1941 với mục đích Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, đang cùng nhau đánh đuổi Nhật – Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập, dựng lên một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”. Tức là  trong thời điểm bấy giờ, việc giành độc lập dân tộc là mục tiêu tối thượng, không phân biệt tầng lớp nhân dân, quan điểm chính trị, tôn giáo,… miễn là “người yêu nước”. Ngoài ra, để tránh việc trở thành quân cờ trong tình hình đối đầu ý thức hệ nóng bỏng của thế giới bấy giờ, cần thiết phải có một cái tên nước trung dung, không ngả nghiêng theo phe nào cả. Có được điều đó là nhờ con mắt tinh tường và kinh nghiệm của Bác Hồ sau bao năm lăn lộn ở chính trường quốc tế. Vì vậy tên gọi “Việt Nam dân chủ cộng hòa” bấy giờ là hoàn toàn hợp lý.

Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa – 2/9/1945

Những năm gần đây, các vị “bất đồng chính kiến” rất hay lợi dụng những câu nói của Bác để làm bình phong cho ý đồ của mình, hòng “lòe” thiên hạ vốn tin yêu tuyệt đối vào Người. Nhưng khi lợi dụng hình ảnh Bác, họ đã không biết, không hiểu hoặc cố tình quên rằng những điều Bác nói, Bác làm (hay bất kỳ nhân vật lịch sử nào khác) là thuận theo hoàn cảnh lịch sử, điều kiện cụ thể bấy giờ chứ không nhất thiết là phải áp dụng cho muôn đời sau (trừ những thứ đã là chân lý). Các thế hệ sau phải biết kế thừa và phát huy những thành tựu, di sản của Bác và thế hệ đi trước lên những tầm vóc cao hơn chứ không phải chăm chăm đòi quay trở lại “xuất phát điểm” như thế. Đó là suy nghĩ của những kẻ bất tài hoặc những kẻ âm mưu phá hoại sự nghiệp cách mạng của dân tộc.

Thứ hai, tại sao nước ta đổi tên thành Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam?

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thống nhất đất nước (cách mạng dân tộc, dân chủ), nhân dân ta đã đạt được một cột mốc mới trong sự nghiệp cách mạng của mình. Để đánh dấu chặng đường này và vạch ra phương hướng cho chặng đường tiếp theo, Quốc hội khóa VI ngày 2/7/1976 đã quyết định đổi tên nước thành nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Những lý do chính khác của việc thay đổi này là:

  • Khẳng định với thế giới và nhân dân rằng nước Việt Nam chúng ta kiên định xây dựng đất nước tiến lên theo con đường CNXH.
  • Thực trạng bấy giờ là đất nước ta đang tồn tại 2 tên nước: Việt Nam dân chủ cộng hòa và Cộng hòa miền nam Việt Nam. Do đó, tất yếu phải có một cái tên chung vừa thể hiện được bản chất, mục tiêu của chế độ vừa“tạo sự đoàn kết dân tộc” (chắc chắn không thể lấy tên CHMNVN đặt tên nước còn dùng VNDCCH thì có vẻ “áp đặt” đối với những người dân miền Nam, nhất là những người trung dung hoặc có liên quan đến chế độ cũ).

Như vậy, ngay việc đổi tên nước năm 1976 đã bao hàm ý nghĩa “đoàn kết dân tộc”rồi. Vậy mà bây giờ lại có những kẻ cố tình lộn ngược cái ý nghĩa đó rồi rêu rao rằng nhằm mục đích bảo vệ cho điều ấy! Ngu xuẩn hay lố bịch?

Quốc hội khóa VI – 1976. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đang phát biểu.

Họ còn nặn ra những “lợi ích” mơ hồ như: tạo ra sự lôi cuốn (?), tạo đồng thuận toàn xã hội (?), thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế (?),…
Đây thực sự chỉ là những cái lý lẽ vu vơ của những kẻ mồm loe mép dãi, vung vít những từ ngữ sáo rỗng để lòe bịp thiên hạ mà chẳng có một cơ sở khoa học, thực tế nào cả.

  • “Tạo sự lôi cuốn”: phải chăng các vị này học tập mấy đứa trẻ chơi Facebook, kiếm cái nick thật kêu và cái avatar thật gợi để “lôi cuốn”người khác? Thế nào là cái tên nước “lôi cuốn”? Tên “Cu Ba”, “Hai ti”, “Séc”, “Ê-cu-anh-đó (Ecuador)” có lôi cuốn không nhỉ? Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng đã “lôi cuốn” hai đế quốc Pháp, Mỹ sống chết nhảy vào tranh giành đó. Quý vị muốn “lôi cuốn” kiểu đó nữa hay không? Khuyến mãi cho quý vị một cách giải thích mang “tầm quốc tế” về cái tên Việt Nam để quý vị xem nó có “hấp dẫn” không nhé: V.I.E.T.N.A.M = Viagra In Every Time. Night And Morning. 
  • “Tạo sự đồng thuận xã hội”: Ối giời, vậy ra bấy lâu nay xã hội Việt Nam đang rất chia rẽ về cái tên nước à? Thông tin này ở đâu ra? Số liệu thống kê thế nào? Ai đảm bảo rằng sau khi đổi tên thành VNDCCH thì toàn xã hội lại đồng thuận cả? Dân Việt Nam bấy lâu nay ngoài việc lo “cơm áo gạo tiền” lại còn thừa thời gian để đi tranh cãi đến mức chia rẽ về cái tên nước nữa cơ đấy!
  • “Thuận lợi hơn trong quan hệ quốc tế”: nhảm nhí! Cái tên CHXHCN Việt Nam gặp bất lợi gì khi gia nhập Liên Hợp Quốc (20/09/1977), ASEAN (28/07/1995), WTO (07/01/2007) à? Hay do cái tên CHXHCN Việt Nam sẽ gặp bất lợi nếu chịu cúi đầu làm chư hầu cho Mỹ, Nato? Hay do cái tên CHXHCNVN viết dài hơn, tốn nhiều mực in hơn VNDCCH? Chẳng biết thuận lợi hơn cái gì chứ trước mắt là cả đống bất lợi cho các nước, doanh nghiệp quốc tế có quan hệ với Việt Nam khi phải thay đổi chứng từ có liên quan.. Muốn thuận lợi, muốn kêu gọi người ta đến hợp tác làm ăn với mình thì cái cần thay đổi là cung cách làm việc, môi trường đầu tư, thủ tục hành chính,.. chứ nào phải thay đổi cái tên? Một chuyện giản đơn như thế mà các vị “lật pháp” há chăng không hiểu?

Chưa hết, bên cạnh đó còn có những lý lẽ thể hiện sự thiếu hiểu biết hoặc cố tình bóp méo lịch sử như: Tên nước ấy gắn với hai cuộc kháng chiến, hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam và công cuộc xây dựng đất nước; Về mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay; Tên gọi ấy được khẳng định trong HP 1946, 1959 và chỉ chính thức được thay đổi bởi HP 1980.

Tên nước CHXHCN Việt Nam đã được Quốc Hội thông qua từ ngày 2/7/1976, cùng với đó là Quốc kỳ, Quốc huy, Thủ đô, Quốc ca. Vậy thì các vị cho ý kiến này lấy tư cách gì mà nói rằng khoảng thời gian từ lúc đó đến khi hiến pháp 1980 ra đời thì tên nước CHXHCNVN là không có tính pháp lý? Không có pháp lý mà tên nướcCHXHCNVN được ghi nhận là thành viên thứ 149 của Liên Hiệp Quốc (1977) trong khi VNDCCH không có một giây phút nào là thành viên của tổ chức này? Không có pháp lý mà tên nước, quốc huy được sử dụng trong mọi văn bản pháp luật, công hàm quốc tế trong giai đoạn này à? Giả sử mà Quốc hội bấy giờ không cảm thấy cần thiết phải sửa đổi hiến pháp năm 1980 mà duy trì hiến pháp 1959 đến ngày nay thì 37 năm qua nước CHXHCNVN là không có tính pháp lý à?

Rồi từ cái lý luận củ chuối ấy mà họ cho rằng hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam gắn với cái tên VNDCCH chứ không phải CHXHCNVN. Trên Đôi Mắt có tài liệu “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc 30 năm qua“, xuất bản tháng 10/1979, được coi là “Sách trắng” của Bộ ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam, mời quý vị tham khảo. Rồi “Về mặt pháp lý, tính đến thời điểm này, tên gọi ấy được sử dụng nhiều hơn so với tên nước hiện nay” (?!). Câu này không ngu ngơ thì cũng tối tăm vô cùng. Sử dụng nhiều hơn là thế nào? Có ai đã thống kê bao nhiêu văn bản pháp luật, công văn, chứng từ,.. sử dụng VNDCCH và CHXHCNVN để so sánh tên nào được dùng nhiều hơn chưa? Còn nếu tính theo năm thì VNDCCH được sử dụng 31 năm trong khi CHXHCNVN tính đến nay là 37 năm. Mà trẻ con tiểu học cũng biết rằng 37 lớn hơn 31 nhé! Thật ra thì việc so sánh ít – nhiều kiểu này chẳng khác gì trò trẻ con?!

Thứ ba, phải chăng tên gọi là phải phản ánh chính xác thực trạng đất nước?

Theo quan niệm của người Việt Nam, việc đặt tên cho con cái là một vấn đề hệ trọng, bởi nó thể hiện mong muốn, ước nguyện của bậc cha mẹ đối với tương lai của con cái. Cái tên cũng chính là lời nhắc nhở cho người con ghi nhớ điều mà cha mẹ mong đợi ở mình để từ đó cố gắng hoàn thành ước nguyện ấy. Như vậy, cái tên có trước khi nguyện ước của đấng sinh thành trở thành hiện thực. Ví dụ như một đứa bé mới sinh được đặt tên là Trung Hậu thì không có nghĩa rằng người ta thấy nó trung hậu ngay từ lúc lọt lòng mà đặt tên như vậy. Hay như ông Nguyễn Phước Tương cố mãi mà không được công nhận hàm giáo sư nên tự đổi tên mình thành Tương Lai với mong ước sẽ thành giáo sư trong tương lai. Có điều ông này cố mãi, cố quá đến giờ, ở cái tuổi có thể “quá cố” bất cứ lúc nào nhưng vẫn chẳng được ai công nhận hàm giáo sư nên đành cố đấm ăn xôi tự gọi mình là giáo sư Tương Lai.

Quay trở lại tên gọi CHXHCNVN, như trên đã phân tích, đó là lời khẳng định nguyện vọng của nhân dân Việt Nam xây dựng đất nước tiến lên theo con đường XHCN. Bây giờ các vị ấy lại lấy lý do rằng ngày trước với tên VNDCCH, nước ta cũng đi theo con đường XHCN nên giờ có đổi tên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến “con đường đã chọn”. Tên nào cũng chẳng thay đổi bản chất của vấn đề thì đổi để làm gì? Làm một cái việc vô nghĩa như thế với đủ loại tốn kém và phiền hà kèm theo, tưởng đâu chỉ là chuyện của những kẻ có vấn đề về thần kinh mới nghĩ ra.

Quốc huy nước VNDCCH và CHXHCNVN

Nhìn ra thế giới thì thế nào? Liên Xô ngay từ thời kỳ đầu thành lập đã mang tên làLiên bang CHXHCN Xô Viết mà như Lê Nin giải thích rằng “CHXHCN” có nghĩa là chính quyền Xô viết quyết tâm thực hiện bước chuyển lên chủ nghĩa xã hội chứ hoàn toàn không có nghĩa là đã thừa nhận chế độ kinh tế hiện nay là chế độ xã hội chủ nghĩa. Điều đó giống như nước ta hiện nay: tên nước phản ánh mục tiêu, nhiệm vụ và quyết tâm chính trị của giai cấp cầm quyền. Nếu hiểu một cách trụi lủi như các vị “lật pháp” rằng tên nước cần phải “thể hiện đúng trình độ phát triển hiện nay của đất nước” thì không lẽ vài năm sau trình độ của đất nước lên 1 mức mới thì lại phải đổi tên nước lần nữa và cứ thế cứ thế đổi? Các nước phát triển trên thế giới hiện nay danh xưng chỉ có chữ Cộng hòa và tên nước như: Cộng hòa Pháp, Cộng hòa liên bang Đức, Cộng hòa Ý, Liên bang Nga, Hợp chúng quốc Hoa Kỳ,… chẳng nước nào có chữ Dân chủ cả. Vậy phải chăng ở những nước đó không có Dân chủ? Hay những nước như vậy đương nhiên là có dân chủ rồi nên không cần viết vào tên nước nữa? Nếu hiểu theo ý thứ hai này thì Việt Nam chẳng hề có dân chủ nên phải đặt tên là Việt Nam dân chủ cộng hòa? Rồi sau khi đổi tên nước thành VNDCCH được vài năm, các nhà “lật pháp” lại kiến nghị rằng nước ta hiện giờ đã thừa dân chủ rồi nên bỏ cái chữ dân chủ đi cho thành Việt Nam Cộng hòa? Ôi… tư duy các nhà “lật pháp”!!!!

Một vấn đề nhỏ nữa là trong cách hành văn tiếng Việt, danh xưng, tước hiệu, họ, chức vụ,.. đứng trước tên của đối tượng. Đầu thế kỷ 20, ảnh hưởng của Nho giáo Trung Quốc còn nặng nề nên cách gọi thường hơi hướng kiểu Tàu. Ví dụ: Tương Lai tiên sinh chứ không gọi tiên sinh Tương Lai… Theo cách đó, tên nước Việt Nam đã được đặt là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tương tự Trung Hoa Dân quốc, Đại Hàn dân quốc,… Ngày nay, tôn ti trật tự trong tiếng Việt đã ổn định, đi vào khuôn khổ, nề nếp nên danh xưng nước CHXHCN Việt Nam là “chuẩn men” chứ đổi lại thành VNDCCH thế nào cũng có bạn rận rành tiếng Việt lại lu loa lên rằng Nam Trung Hải đã thò tay vào sâu đến nỗi chỉnh sửa cả cái tên quốc gia!

Nói thêm chút về cấu trúc tiếng Việt ở đây:
Trong tiếng Việt thì danh từ đi trước và tính từ bổ nghĩa theo sau. Do đó một số ý kiến cho rằng đúng ngữ pháp thì phải là “Việt Nam Cộng hòa xã hội chủ nghĩa” (Việt Nam là danh từ, CHXHCN là tính từ theo sau) và do đó “Việt Nam dân chủ cộng hòa” là đúng ngữ pháp. Theo quan điểm của tôi, CHXHCN Việt Nam là đúng ngữ pháp vì: Cộng hòa là một danh từ (đầy đủ là “Nền cộng hòa”) còn XHCN là một tính từ bổ nghĩa cho danh từ “cộng hòa” trước nó. Hai từ này ghép lại là một cụm danh từ “CHXHCN”, nghĩa là “nền cộng hòa theo chủ nghĩa xã hội” và là danh xưng đứng trước danh từ Việt Nam. Tương tự vậy, “Việt Nam Dân chủ cộng hòa” đổi đúng theo ngữ pháp Việt Nam phải là “Cộng hòa dân chủ Việt Nam” (2 chữ “cộng hòa” và “dân chủ” đổi chỗ cho nhau). Nhìn sang tiếng Anh thì có thể thấy rõ hơn: Socialist Republic of Viet Nam, trong đó: Socialist (XHCN) là tính từ của Republic (Cộng hòa) of (của) nước Việt Nam.

Thứ tư, những hệ lụy trước mắt nếu đổi tên nước theo ý kiến của các nhà lật pháp

Trước bất kỳ sự thay đổi nào, một vấn đề luôn luôn được đặt ra là: làm điều đó chúng ta được gì và mất cái gì? Ví dụ khi bạn muốn đổi một cái điện thoại thì bạn phải trả lời được câu hỏi: mua nó bạn được trải nghiệm tính năng gì mới và khả năng tài chính của bạn có đáp ứng nổi điều đó một cách thoải mái không? Đôi khi chỉ vì “lỡ yêu rồi” nên cũng ráng “bóp mồm bóp miệng” để “rước được em nó về rinh”. Nhưng danh xưng một quốc gia thì đâu thể tùy hứng thế được! Đổi tên nước là một sự kiện trọng đại của quốc gia và chỉ xảy ra khi có những biến động chính trị to lớn và kéo theo nó là những thay đổi có hệ thống, phức tạp, phiền hà và tốn kém.

Chẳng phải quá thông minh để hình dung ra những phiền hà và tốn kém như sau:Thay đổi toàn bộ quốc huy, quốc danh trên các con dấu, biểu mẫu, tài khoản quốc tế, chứng từ quốc tế, sổ sách, ĐỔI TIỀN,.. Một con số khổng lồ, chưa kể đến khoảng thời gian mất cho những việc đó và những trục trặc, gián đoạn mà các công dân phải gánh chịu trong quá trình chuyển giao này. Tôi còn nhớ, sau khi “xứ Đoài” vinh dự được “nhập hộ khẩu Thủ đô” không bao lâu, tôi đi làm lại chứng minh nhân dân. Khi khai báo nguyên quán Hà Tây, cô nàng cán bộ lạnh lùng phán một câu: làm gì có tỉnh nào là tỉnh Hà Tây? Chợt rùng mình nghĩ giả sử các nhà “lật pháp” thành công, không biết bao nhiêu sương Sa Pa, Đà Lạt có đủ để bọc những câu tương tự: làm gì có nước nào là nước CHXHCN Việt Nam?

Mới chỉ là “kiến nghị” vu vơ mà đã có “hệ lụy” thế này đây!

Vậy đất nước này đánh đổi một khối lượng khổng lồ ngân sách, thời gian, sức lực cùng bao hệ lụy kèm theo để được cái gì? Chẳng được gì cả ngoài những cái “bánh vẽ” (đã chứng minh ở trên) và một cái tên nước “mới”, “tái chế” từ cái tên đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của chính mình, đồng thời chứng minh cho thiên hạ thấy rằng mình vừa dốt lịch sử, vừa dốt tiếng Việt lại thích … đi giật lùi! Chuyện này còn hài hước hơn việc ta có một cái áo đã sử dụng chán chê, vứt đâu đó và lãng quên đi, cho đến một ngày ta gặp nó trong một tiệm quần áo cũ, lúc này kiểu áo đó đang “mốt” lại và ta phải bỏ ra một khoản tiền kha khá để mua lại nó.

Thế thì kẻ nào thực sự được hưởng lợi từ câu chuyện hài hước trên nếu nó thành sự thật? Đương nhiên, dễ thấy nhất và cụ thể nhất là các nhà máy in, các cửa hàng khắc dấu, băng rôn cờ hiệu,…- những con kiến cặm cụi đi tha những mảnh vụn lợi ích rơi vãi từ cái mỏ của đàn kền kền quốc tế, của đám sâu đang đục khoét rường cột chế độ – và sự hí hửng, thỏa mãn của lũ rận khi chúng nhấm nháp chút hoa hồng của hợp đồng bán nước mà quan thầy ban cho. Và chắc chắn một điều, biên lai của “bữa tiệc mừng tên mới” này sẽ do nhân dân Việt Nam thanh toán!

Vậy thì… có ai quen biết với các vị trong Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp không nhỉ? Hãy nhắc họ rằng ngày cá tháng tư đã qua được nửa tháng rồi trừ phi họ muốn bán món cá ươn khi cho rằng đề xuất đổi tên nước này là một điều nghiêm túc!

CẬP NHẬT 1:
Vậy là không phải chuyện cá ươn tháng tư nữa rồi. Hôm nay vnexpress.net phỏng vấn nhà “lật pháp” Nguyễn Minh Thuyết tại đây. Tôi đọc qua thì chẳng thấy có điều gì mới mẻ ngoài ba cái luận điệu cũ rích, rẻ tiền mà tôi đã phân tích ở trên. Xin điểm qua vài vấn đề mà ông “Giáo xư” này đưa ra:
NMT: Theo tôi, chúng ta nên trở lại với tên đầu tiên đã đặt khi mới giành được độc lập. Tên gọi này thể hiện đúng bản chất của chế độ là Cộng hòa Dân chủ. Thể chế Xã hội chủ nghĩa cũng là một kiểu nhà nước dân chủ, tuy nhiên tên Cộng hòa Dân chủ khái quát và phổ biến hơn.
Đôi mắt: Về “tên gọi” và “bản chất chế độ” thì tôi đã phân tích ở trên. Nhưng nếu nói “thể chế Cộng hòa Dân chủ là khái quát hơn và phổ biến hơn” thì không hiểu ông này muốn nói cái gì? Nếu phổ biến hơn nữa thì bỏ chữ Dân chủ đi cho thành Việt Nam cộng hòa đi. Bản chất chế độ “Cộng hòa dân chủ” là bản chất như thế nào? Cộng hòa Pháp, Hợp chúng quốc Hoa Kỳ,… không có chữ dân chủ thì bản chất nó như thế nào? Không hiểu ông GS này nói mà có hiểu những gì mình nói hay không?

NMT: Đối với đông đảo kiều bào nước ngoài, kể cả những người đã ra đi trước năm 1945 thì cái tên Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn là một tên gọi quen thuộc, gần gũi. Nó cũng sẽ tạo điều kiện để nhiều kiều bào xích lại gần hơn với đất nước.
Đôi mắt: Ông này lấy cái gì chứng minh rằng tên gọi VNDCCH là “một tên gọi quen thuộc, gần gũi” với kiều bào hơn để “tạo điều kiện để nhiều kiều bào xích lại gần hơn với đất nước”? Kiều bào trước ra đi do sự kiện 30/04/1975 thì thấy tên gọi VNDCCH “quen thuộc” với “nỗi ám ảnh bị xâm lược”, nên đến tận bây giờ vẫn có những “kiều bào” kêu gọi “báo thù”, “quốc hận”,… Giáo với chẳng sư!

NMT: Cái tên cũng giống như bức tượng Phật trong nhà. Có tượng hay không có tượng, tượng gỗ hay tượng đồng thì thế gian vẫn có Phật. Cái tên không phải là chỉ dấu cho một sự đổi hướng nào. Lấy tên nào thì mục tiêu của chúng ta vẫn là xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh.
Đương nhiên, đổi tên nước sẽ dẫn đến việc chi tiêu một khoản tiền nhất định để đổi con dấu, biển hiệu của cơ quan nhà nước, giấy tờ giao dịch… Tốn kém là có, nhưng cũng không lớn đến nỗi không nên làm. Nếu so sánh thì lợi ích đem lại lớn hơn nhiều. Và cũng phải cân nhắc, những gì không nhất thiết phải đổi như đồng tiền chẳng hạn thì không nên đổi.

Đôi mắt: ông này đúng là “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”! Miệng thì leo lẻo có tượng hay không có tượng (có đổi tên hay không đổi tên) thì bản chất sự việc không đổi, vậy thì đòi đổi tên nước làm cái gì? Ông ta căn cứ vào đâu mà nói là “tốn kém không đến nỗi lớn”? “Ích lợi đem lại” là những cái bánh vẽ mà tôi đã phân tích trong bài. Cái ông giáo sư này có thấy trên thế giới này có nước nào mà tên nước trên đồng tiền khác với tên nước thực hay không?
Lạy trời cho đất nước này bớt đi cái đám “giáo sư” như vậy!

CẬP NHẬT 2:Liên quan đến bài viết này có một số bạn như Phạm Như Ý có ý kiến rằng: “Mỗi người một quan điểm, ai cũng có lý lẽ riêng và có quyền bày tỏ chính kiến của mình. Một số người ủng hộ có vị trí cao trong xã hội như nguyên Chủ nhiệm VPQH Vũ Mão”. Bên cạnh đó, tôi lên Facebook cũng có nhiều người ủng hộ tên “VNDCCH” nhưng sau khi “đấu lý” không được, họ vẫn bảo lưu quan điểm của họ nhưng với lý lẽ “dù sao thì tôi vẫn thích cái tên VNDCCH hơn”!Thưa các bạn đọc!Việc đòi đổi tên nước thật ra không phải là vấn đề mới mà đã âm ỉ hàng chục năm nay, giờ bất chợt “bùng lên” cùng sự kiện nhà nước lấy kiến nghị sửa đổi hiến pháp. Nếu chỉ là một quan điểm đơn thuần thì không nói làm gì, nhưng đây là một trong những mục tiêu của “diễn biến hòa bình”: đổi tên nước, rồi đòi bỏ quyền lãnh đạo của ĐCS, rồi trung lập quân đội,…Nhưng cho dù biết là thế, tôi cũng không phản đối nếu như lý do họ đưa ra là đúng, là thuyết phục và có lợi ích cho đất nước này. Vậy như tôi phân tích ở trên, các bạn xem họ đúng chỗ nào và dân lợi chỗ nào?Về đối tượng, tôi không lên án ai nếu chưa biết rõ về họ (thông qua các hành động phá hoại hoặc âm mưu phá hoại sự yên ổn của đất nước) mà “đánh” vào cái tư tưởng mà tôi cho rằng sai trái. Do vậy, tôi có thể hiểu và thông cảm cho từng CON NGƯỜI cụ thể chứ không chấp nhận thỏa hiệp với TƯ TƯỞNG sai trái.Về vấn đề tên nước này, tôi chia thành phần ủng hộ ra thành các loại sau:

  1. Thành phần cố tình cổ vũ cho việc này nhằm mục đích phá hoại sự ổn định chính trị của đất nước (rận chủ, lật pháp và đám giật dây sau lưng).
  2. Thành phần thích cái tên VNDCCH một cách tự nhiên, cảm tính, vì nhiều lý do như: tên đầu tiên của đất nước, tên Bác Hồ đặt, tên nghe hay,…
  3. Thành phần có vai vế trong XH mà tôi không chứng minh được nằm trong loại 1 (coi như họ theo loại 2), tích cực ủng hộ phương án đổi tên nước, phát biểu cổ vũ trên báo chí mà không đưa ra được một lý luận hợp lý nào, như ông Vũ Mão.

Thành phần 1 thì đã nói trong bài. Thành phần 2 nếu là những người hiểu lý lẽ thì khi được “tư vấn” sẽ biết cân đối nặng nhẹ mà thay đổi ý kiến của mình. Nếu họ vẫn thích theo sở thích cá nhân, còn thiệt hại của đất nước thì “sống chết mặc bay”, tôi cũng tôn trọng ý kiến của họ (làm gì có cái gì hoàn hảo được đâu!). Riêng đối với loại thứ 3, một số bạn đưa ra làm “lá chắn” (ông ấy to thế, quan trọng thế mà còn ủng hộ,..), tôi lấy trường hợp ông Vũ Mão làm ví dụ để trình bày như sau:1. Với cá nhân ông Vũ Mão (và các ông bà tương tự), tôi tôn trọng và biết ơn ông về những gì đã làm cho đất nước. Tuy nhiên, thành tích trong quá khứ chỉ có giá trị tham khảo đối với những vấn đề hiện tại. Không thể lấy huy chương vàng mà 1 VĐV đoạt được năm ngoái ra làm cơ sở chắc chắn rằng anh ta sẽ đoạt HCV năm nay! Ông Hoàng Văn Hoan đã từng là một “cây đa cây đề” của cách mạng Việt Nam nhưng điều đó không đảm bảo rằng ông ta đã không sai lầm khi bắt tay với Trung Quốc để chống lại dân tộc mình. Đối với một vấn đề cần tranh luận, tôi tin vào lý lẽ chứ không thể tin vào “cái tên” được. Ví dụ bây giờ, ông Lê Đức Anh nói không thể đổi tên nước thì các bạn nghe ai hay chỉ cân đong đo đếm xem “tên tuổi” ông nào to hơn? Do đó, nếu ông Vũ Mão nhận định sai thì tôi có thể thông cảm cho cá nhân ông ấy chứ không thể “thông cảm” cho cái tư tưởng, cái lý lẽ sai được.2. Về những điều ông Vũ Mão phát biểu trên báo Dân trí, tôi thấy chẳng có gì khác mấy so với lý lẽ của ông Nguyễn Minh Thuyết mà tôi đã phân tích ở trên. Tôi lược qua vài lý luận hơi “tươi mới” của ông ấy cho mọi người cùng đánh giá:- “Cho rằng việc này thực sự hợp lòng dân”: câu này rất vô bổ, sáo rỗng. Đã ai thống kê bao nhiêu người đồng ý, bao nhiêu người không đồng ý mà ông ấy nói vậy? Đây là bệnh chung của các quan chức thì phải, cái gì cũng rất chung chung, khái quát, kiểu: “tham nhũng những năm gần đây đã giảm nhiều rồi” mà chẳng đưa ra được số liệu giảm thế nào, nhiều là bao nhiêu,..- “Đảng ta phát động phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Việc lấy lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một việc làm rất thiết thực. Tên nước là Việt Nam dân chủ cộng hoà được Bác Hồ đặt ra, được quy định trong Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1959.”: Lý này thì chẳng hề mới, vẫn dựa vào cái bóng của Bác. Ngoài việc tôi phân tích lý do tên nước là VNDCCH ở phần trên, xin hỏi thêm một câu cho những người có cùng quan điểm với ông Vũ Mão: các vị lấy cơ sở gì để nói rằng nếu Bác còn ở lại với chúng ta và vẫn tham gia chính sự đến hết năm 1976 thì Bác lại không đồng ý đổi tên nước thành CHXHCN Việt Nam? hay thậm chí rất có thể Bác lại là người tiên phong trong việc đề nghị điều đó?- “Trong nhiều năm qua, tôi đã nhiều lần được gặp gỡ, “tiếp xúc với các cử tri Việt Kiều”. Tôi hiểu được nguyện vọng của bà con. Tôi tin rằng việc đổi lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẽ được bà con hoan nghênh. Như thế, càng có lợi cho sự nghiệp Đại đoàn kết toàn dân tộc.”: lại là con bài “đoàn kết dân tộc”, lại chủ quan khi cho rằng “tôi tin rằng việc đổi lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẽ được bà con hoan nghênh”. Như đã nói ở trên, tên VNDCCH gắn liền với chiến tranh, đặc biệt là cuộc kháng chiến chống Mỹ, dẫn đến nỗi “ám ảnh” ăn sâu trong đầu của không ít kiều bào là “VNDCCH xâm lược VNCH”. 1976 đổi tên nước cũng một phần là xóa bỏ cái nỗi “ám ảnh” đó. Còn muốn xem kiều bào “hoan nghênh” thế nào thì mời mọi người xem ý kiến của độc giả hải ngoại đối với bài viết của tôi trên KBCHN.- “Tôi nghĩ bạn bè quốc tế cũng rất vui đón nhận tên gọi nói trên”: Vâng, lại nghĩ giùm cho cả thế giới! Có thể họ “vui vẻ” đó nhưng các bạn có bao giờ không đặt dấu hỏi cho một công ty đang làm ăn với mình bỗng dưng đổi tên, đổi dấu không? Chí ít là phải cảnh giác thế này: chắc nó gặp khó khăn nên đổi tên cho hợp phong thủy chăng? Vậy có ai mà “vui vẻ” tiếp tục làm ăn với 1 công ty như vậy không? Đổi tên nước thì một thằng nước ngoài vô tư nhất cũng phải đặt dấu hỏi về tình hình chính trị của nước này: cái gì biến động? có ảnh hưởng gì đến “nồi cơm” của mình không? chuẩn bị “đảo chính” à?.v.v… Vậy họ có “ngãng ra” để nghe ngóng một thời gian không? Ở đó mà “vui vẻ đón nhận”, trừ những thằng đã “biết trước” điều này!- “Các nước cùng thể chế chính trị như nước ta thì hầu như không nước nào đổi tên để có cụm từ xã hội chủ nghĩa như nước ta. Trung Quốc từ năm 1949 đến nay vẫn giữ nguyên gọi là nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa”: Chẳng có nước nào trong các nước này trải qua cảnh bị chia đôi đất nước và chiến đấu sát nhập lại được như nước ta. Vậy thì họ đâu cần đổi tên nước làm gì vì một trong những lý do đổi tên nước là có 1 cái tên chung? Một chuyện nữa là nếu nói cùng thể chế chính trị, sao ông ấy không nói về các nước thuộc Liên bang Xô Viết ngày trước cũng đều là CHXHCN? Mà tại sao chúng ta cứ phải nhìn xem thế giới họ đặt tên thế nào thì mình bắt chước? Nước Cu Ba theo CNXH nhưng tên chỉ là Cộng hòa Cu Ba, giống như các nước đại tư bản vậy!- Nói về “tốn kém” thì lại giống như ông Nguyễn Minh Thuyết, ông Vũ Mão cũng ý rằng “không đáng bao nhiêu so với đại cuộc” dù cái “đại cuộc” được gì mất gì thì tôi đã phân tích ở trên (phải chăng phần lớn các ông “quan” đều có cái suy nghĩ tiêu tiền nhà nước như vậy?). Xin hỏi đã có ai hình dung (chưa cần thống kê) là sẽ tốn bao nhiêu tiền (chưa tính phiền toái) cho việc này chưa mà các ông ấy cứ nói nhẹ tênh vậy nhỉ? Một cây cầu, một con đường bị “ngắt nhéo” thì ít ra người dân còn có cầu, có đường mà đi nhưng tốn kém để đổi tên nước thì người dân được gì ngoài việc đọc tên nước nó hay, nó sướng? Những câu dạy thuộc dạng “chân lý” của Bác Hồ như về “tiết kiệm”, “chống lãng phí” thì ai cũng thuộc và đọc rất to nhưng cái việc mà các ông đang ủng hộ làm này là “lãng phí” hay “tiết kiệm”? Phải chăng các ông ấy chỉ thích “vận dụng” lời Bác theo ý của mình? 3. Mỗi cá nhân đương nhiên là sẽ có quan điểm riêng của mình. Nhưng khi đã là người gánh vách trọng trách của xã hội thì bắt buộc người ta phải biết cân nhắc, biết đắn đo lợi – hại đối với đất nước, với nhân dân trước khi đưa ra ý kiến của mình. Với vai trò như ông Vũ Mão, ông Nguyễn Minh Thuyết thì những phát biểu một cách tùy tiện như thế thậtvô trách nhiệm, bởi lẽ đến một dân đen như tôi còn hình dung ra những tiêu cực của việc mà các ông ấy đang ủng hộ, thì chẳng có lý gì các ông ấy lại không nghĩ đến được. Giả sử nước ta đổi tên thật, mất một đống tiền và công sức (trong thời buổi “thóc cao gạo kém” hiện nay), sau cơn hoan hỉ của những người thích cái tên VNDCCH, mà nước ta vẫn không thể “đi lên” như ước nguyện thì những ông như Vũ Mão, Nguyễn Minh Thuyết,.. cũng nào phải gánh vác trách nhiệm gì ngoài việc mang tiếng “dự sai”!? Không lẽ lúc đó lại quay về CHXHCN Việt Nam? Năm rồi nước ta cũng có khối cái luật, quy định được “đưa vào rồi lại đưa ra” đó thôi! Không lẽ đất nước này đã đến mức cần phải nghe theo lời của các “thầy phong thủy” đổi tên nước đặng mong đổi vận để phát triển?! Ôi cái sự đời!!!Nói tóm lại, mỗi người có một ý thích đối với cái tên nước nhưng nếu là một người có lòng với đất nước thì cần phải tỉnh táo nhìn nhận vấn đề một cách khoa học, cân nhắc thiệt hơn chứ đừng để mình ngã vào “đám đông”.

Nguồn: Đôi Mắt

Mọi người chú ý khi vào uống cafe dọc tuyến Đồng Nai – Vũng Tàu

 

CAFE CHẾT MÁY

Thời gian gần đây, trên đường đoạn từ Đồng Nai về Vũng Tàu có rất nhiều quán “Cafe Chết Máy”. Hiện tượng như sau: Khi khách hàng tấp vào một quán nước ven đường nào đó, sau khi uống nước xong, ra lấy xe thì đề máy không nổ nữa, mặc dù trước đó xe hoàn toàn bình thường. Và mới chiều qua, ngày 28/04, tôi cũng là nạn nhận của mô hình cafe chết người này…

Chuyện xảy ra khoảng 4h chiều, ngày 28/4, đang cùng bà xã đi trên đoạn từ Đồng Nai về Tp. HCM, đến đoạn thuộc xã Long Phước thì trời chuyển mưa to. Thấy vậy tôi cho xe ghé vào một quán nước bên đường để uống nước và trú mưa. Gọi một trái dừa ra và nằm trên chiếc võng, tôi quay mặt vô còn vợ thì ngồi quay ra đường. Không lâu sau thì trời cũng bớt giông, tôi lên xe và đề máy nhưng đề mãi vẫn không nổ. Tôi vẫn tiếp tục đề thử lại nhiều lần vì trước giờ xe tôi chưa bao giờ có hiện tượng lạ như vậy. Đang loay hoay có một thanh niên đứng gần đó bước lại hỏi:

– Hết xăng à, đề không nổ à?

Tôi: Ờ…

– Để xem nào.

Nói đế đây, anh thanh niên lạ mặt này tiến sát hơn tới chiếc xe của tôi và nắm hai tay vào tay cầm định đề giúp. Lúc này thì trực giác mách bảo tôi có chuyện không ổn. Những kinh nghiệm về body language cho tôi biết kẻ lạ mặt này không phải người tốt. Tôi lập tức phản ứng:

– Thôi được rồi, không cần anh giúp đâu.

Vừa nói, tôi vừa hất tay hắn ra không cho chạm vào xe tôi, bạn cũng lưu ý, đây là quyết định hết sức quan trọng, bạn đừng bao giờ dại dột cho người lạ mặt nào cầm vào tay lái xe mình, có thể họ sẽ chạy mất trong vòng 1 giây. Thấy thái độ hơi khó chịu của tôi, hắn diễn tiếp:

– Không cần giúp thì thôi, làm gì ghê vậy.

Bà xã tôi cũng hết sức bất ngờ trước phản ứng của tôi.

Lúc này, tôi có dịp quan sát hắn kỹ hơn, cách ăn mặc của hắn đúng là rất giống một tên cướp, lại chạy một chiếc ecxiter, và đi cùng một thanh niên khác đứng gần đấy như sẵn sàng hỗ trợ.

Tôi quay sang hỏi bà xã: “Nãy giờ em có thấy có người nào đi lại gần chiếc xe mình không?”

Chắc do mất bình tĩnh, bã xã tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.

Nói xong, tôi quyết định dắt bộ. Ngay cạnh quán nước là một tiệm sửa xe, chỉ cần vài bước là tới. Nhưng tôi dắt đi luôn mà không ghé tiệm này.

Bà xã tôi lại một phen bất ngờ:

– Ơ, sao anh không dắt vô tiệm này sửa?

Tôi giải thích:

– Xe chết máy một cách bất thường, sau đó thì xuất hiện hai thanh niên lạ mặt, dấu hiệu rất khả nghi, lại nhiệt tình giúp đỡ người lạ sửa xe, rồi ngay cạnh quán lại có sẵn một cái tiệm sửa xe nữa chứ. Em nghĩ, đây có phải là một kịch bản không?

Bà xã tôi nghe xong nhưng chắc là chưa hiểu lắm nhưng cũng ậm ừ nghe theo. Thường những lúc thế này bx luôn tôn trọng những quyết định của tôi.

Thế là tôi quyết định dắt xe đi tiếp, vừa đi tôi vừ suy nghĩ. Chợt tôi thấy chính hai người thanh niên kia chạy hai chiếc xe ngang qua mình. Tôi nghĩ chúng lại đón đầu và bày sẵn một kịch bản khác đây. Chưa biết giải quyết thế nào nhưng tôi cứ đi và nghĩ tiếp. Đi được một đoạn thì thấy trời bắt đầu chuyên mưa trở lại. Bà xã tôi mới ghé vô một tiệm tạp hóa ven đường để mua áo mưa. Còn tôi thì dừng xe lại và đi một vòng, rồi hai vòng quanh chiếc xe mình. Vừa đi tôi vừa quan sát thật kỹ chiếc xe xem có dấu hiệu gì lạ không. Đến vòng thứ ba thì mọi chuyện đã phơi bày các bạn ạ.

Nhìn kỹ vào phía sau chiếc Atila, tôi thấy có một góc nhỏ gần bình xăng, có vài sợi dây điện lòi ra. Cuối người xuống chút nữa, tôi thấy rất rõ, có hai cái chốt điện nhưng mà một trong hai cái bị rơi hẳn ra. Nhìn kỹ hơn thì đó chính là cục đề. Oh My God!!!

Đây chính là nguyên nhân, và hai tên kia chính là thủ phạm. Đến đây thì tôi cũng chẳng thèm gắn lại, đợi bà xã mua áo mưa ra tôi biểu diễn:

– Bà xã xem nè – tèng téng teng…

Vừa nói tôi vừa lấy tay cắm cái chốt còn lại vô cục đề. Rồi tôi đề máy.

Bùm bùm bùm… Xe nổ máy ngon lành, chưa bao giờ tôi nghe tiếng máy xe tôi nó thân thương như vậy.

Bà xã tôi hết sức vui mừng rồi hí hửng kể lại một câu chuyện khác, một bí mật khác.

– Hồi nãy, em vô mua áo mưa, sẵn tiện em hỏi chị chủ quán xem có tiệm sửa xe nào gần đây không. CHị chủ quán hỏi xe em hư thế nào? Em nói là bị sao mà đề không được nữa. Chị ấy bảo, có phải em mới ghé uống nước ở quán nước gần đây không? Em nói dạ đúng rồi. Vậy là em bị bọn lừa đảo phá xe rồi. Ở đây chúng hoạt động khá nhiều, nhất là ở các quán nước. Lúc trước cũng có vài quán bị công án bắt rồi nhưng chưa hết. Kịch bản của chúng là:

“Làm hư xe khách, sau đó giả vờ giúp đỡ, rồi có thể lấy xe khách chạy mất, hoặc hên lắm thì chúng sẽ kêu dắt vô tiệm kế bên sửa (cũng là tiệm của hắn). Thế chúng sẽ chém đẹp mỗi xe vài trăm đến vài triệu chứ chẳng chơi. Chúng giả vờ thay cái cục đề khác, mà cục lô nữa chứ, rồi lấy cục jean của khách để bán lại để kiếm tiền tiếp”

Đến đây thì mọi chuyện đã sáng tỏ, hai vợ chồng lên xe về mà cứ suy nghĩ mãi về chuyện này, cũng thầm cảm ơn ông trời còn thương người hiền, và cũng cảm ơn cái trực giác của mình vẫn luôn làm việc chính xác. Và đến lúc này, bà xã tôi mới nhớ ra, lúc vào quán nước, bà xã có thấy một thanh niên lạ mặt chạy xe vô rồi dựng kế bên và che mất một phần tầm nhìn chiếc xe của tôi rồi giả vờ sửa xe của mình. Đây cũng là lúc chúng hành sự.

Cũng trên đường về, tôi tự hứa sẽ kể lại câu chuyện này, nhằm giúp cho những ai không may trở thành nạn nhân của chúng biết đường mà tránh. Cũng hy vọng cơ quan công an sớm dẹp sạch các quán CAFE CHẾT MÁY kiểu này!

Các bạn đọc được câu chuyện này hãy bấm chia sẻ để bạn bè mình biết tránh sập bẫy bọn lừa đảo này nhất là những dịp lễ sắp tới các bạn nhé!

HUỲNH MINH THUẬN – 29/04/2013

TT – “Được minh oan con mừng lắm. Từ nay con không phải đội cái nón sùm sụp khi ra đường”, Hào Anh nói vậy khi biết tin Công an tỉnh Cà Mau kết luận (Tuổi Trẻ ngày 13-4) mình không liên quan đến vụ mất trộm xảy ra lúc 2g sáng 26-3. Cùng với Hào Anh, ba người bạn của em cũng được thông tin là vô tội.

Câu nói của Hào Anh không biết có làm động lòng các vị công an ở P.8, thị xã Cà Mau, những người mà theo lời kể lại của các em, đã bắt bốn đứa, trong đó có ba trẻ em lên đồn công an tra hỏi, không cho người thân có mặt trong cuộc hỏi cung dù Bộ luật tố tụng hình sự ghi rõ điều này. Cuộc “điều tra” sau đó còn dấn thêm một bước là giải các em lên công an tỉnh, trong khi chứng cứ chỉ vỏn vẹn một lời khai báo của người được cho là bị mất trộm là “thấy Hào Anh đứng ở cửa nhà mình”.

“Vụ án” có được kết luận chỉ sau 12 ngày làm việc là một thời gian nhanh kỷ lục, có lẽ cũng nhờ Hào Anh có bằng chứng ngoại phạm rất tốt vì lúc xảy ra vụ trộm, em đang chơi trong một tiệm game. Giả sử hôm đó Hào Anh đang ngủ ở nhà, thời gian em phải “đội nón sùm sụp” chắc còn kéo dài.

Cách nay chưa lâu, câu chuyện bé T. – học sinh lớp 2 Trường tiểu học Trung Lập Thượng (TP.HCM) – bị cô giáo nghi lấy cắp hơn 1 triệu đồng nên đã báo công an. Bé bị giải về công an xã hỏi cung – cũng không báo cho người giám hộ đi theo, phải khai nhận là có lấy tiền của cô giáo, bỏ ở hàng rào… May mà sau đó cô giáo lục lại giỏ xách, thấy tiền còn ở nguyên trong đó!

Có biết bao nhiêu người không có được may mắn như Hào Anh, như bé T.. Như anh Trương Hoàng Hiếu mất sáu năm và 900 ngày tù oan trong vụ án xảy ra từ tháng 8-2007, mới được TAND huyện Mỹ Tú, Sóc Trăng tổ chức xin lỗi ngày 12-3-2013. Ông Trịnh Xuân Tùng mất cả mạng sống chỉ vì “tội” ngồi sau xe môtô, không đội mũ bảo hiểm. Cơ quan điều tra đã kết luận ông Tùng bị chấn thương cột sống cổ sau khi bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh túm gáy, ấn ghì đầu làm ông ngã xuống đất. Phiên tòa phúc thẩm đã tuyên y án Nguyễn Văn Ninh 4 năm tù về tội “làm chết người trong khi thi hành công vụ”. Và còn có thể kể thêm nhiều vụ khác như công an, dân quân xã Trà Đa, TP Pleiku, Gia Lai đã bắn cả tiểu liên AR-15 trong một vụ truy đuổi người đi xe không đội mũ bảo hiểm; vụ ông Nông Văn Thanh ở xã Phú Hội, huyện Đức Trọng, Lâm Đồng bị công an xã bắt, còng tay, đánh vì “tội” trả lại của rơi…

Trong báo cáo của ngành kiểm sát năm 2012, đã hủy 236 quyết định khởi tố bị can không có căn cứ… Tuy không có phân tích chi tiết trong số những vụ việc oan sai có bao nhiêu vụ là do trình độ nhận thức yếu kém, bao nhiêu vụ do lạm quyền mà ra, nhưng nếu xem xét trên cơ sở lý luận rằng trình độ năng lực của những người thi hành tố tụng phải được đảm bảo bởi tiêu chuẩn tuyển dụng thì lý do lạm quyền sẽ là phần lớn.

Hậu quả của sự lạm quyền vô cùng khủng khiếp. Tốc độ lan truyền và sự oán thán phải theo cấp số nhân. Gõ trên trang tìm kiếm Google cụm từ “công an lạm quyền” cho ra tới 518.000 kết quả.

Quyền lực được trao cho cơ quan hành pháp là để bảo vệ an ninh trật tự xã hội, bảo vệ người dân. Nếu quyền lực đó bị lạm dụng làm xâm hại đến sự an toàn, thậm chí tính mạng của người dân, thì chẳng khác nào thuốc để ngừa bệnh, trị bệnh mà hóa thành thuốc độc! Tình trạng “biến chất” thuốc nếu để xảy ra thường xuyên sẽ dẫn đến việc người dân không còn tin tưởng vào “thuốc” trị các loại bệnh tội phạm, còn kẻ phạm tội lại “lờn thuốc”, và “cơ thể” xã hội đứng trước nguy cơ bệnh nặng.

Cho nên, dù sao cũng hoan nghênh Công an Cà Mau đã nhanh chóng nhận sai và đang “chỉ đạo tiếp tục xác minh, điều tra đến nơi đến chốn những nội dung chưa được kết luận. Những cán bộ làm sai, căn cứ vào mức độ sai phạm cụ thể sẽ xử lý theo quy định của pháp luật và của ngành”. Mỗi vụ sai phạm, mỗi người sai phạm đều cần phải bị xử lý nghiêm khắc, thích đáng thì mới lấy lại được lòng tin của người dân. Đừng để công quyền phải “đội nón sùm sụp” khi những vụ án lạm quyền cứ tiếp tục xảy ra.

THỦY CÚC

[ Nguồn:http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Thoi-su-suy-nghi/542927/dung-de-cong-quyen-doi-non-sum-sup-!.html]

Đường hoa Nguyễn Huệ đang gấp rút hoàn thành trước 27 Tết Nguyên đán, trong khi các con đường trung tâm lung linh đèn màu.
Chợ hoa trên bến sông ở Sài Gòn / Khai hội hoa xuân lớn nhất TP HCM

Sau những tuyến đường lớn như Đồng Khởi, Lê Duẩn, Lê Lợi, một số phố khác ở trung tâm thành phố cũng hoàn thành việc trang trí Tết. Đây là năm mà TP HCM có nhiều tuyến được thắp sáng bằng các dải đèn màu, theo từng chủ đề khác nhau.
Thương xá Tax năm nay lấy màu hoa mai làm chủ đạo với ánh đèn đỏ, ấm vàng. Bên dưới là các trang trí Tết, từ 18h, rất đông người đến chụp ảnh và ngắm không khí xuân.
Trong khi đó, từ các cửa hiệu lớn…
… đến các trung tâm thương mại, khách sạn bắt đầu trang trí bằng ánh sáng đủ màu.
Đường hoa Nguyễn Huệ đang bước vào những ngày cuối cùng trước khi khai mạc sáng 27 tháng Chạp. Các biểu tượng năm rắn và quê hương đất nước đã gần hoàn thành.
Những công nhân đang tưới các giò hoa treo cao. Mỗi chủ đề trên con đường hoa năm nay được dàn dựng bằng các hình ảnh mang cảnh sắc quen thuộc của Việt Nam.
Rặng tre, ruộng lúa và khóm hoa xuất hiện giữa đường.
Nhiều tuyến phố trung tâm thành phố được trang trí bằng đủ các loại hoa sặc sỡ.
Tượng đài Hồ Chủ tịch trước UBND thành phố với sen chủ đạo và các cánh hoa màu sắc khác nhau.
Các con thuyền hoa bên cạnh hồ Bán nguyệt, quận 7.
Các hội chợ, lễ hội hoa đã diễn ra từ ngày 23 tháng Chạp. Năm nay, hoa từ các tỉnh miền Tây và phía Bắc chuyển về nhiều, mức giá vừa phải. Trong những ngày đầu mở cửa, lượng khách vãn cảnh nhiều, nhưng người mua ít.

Nhật Anh

Trong mấy ngày gần đây, dư luận xôn xao về nghi án chuyển giá, trốn thuế của Coca Cola nhưng Coca Cola không phải trường hợp duy nhất.

Ngoài Coca Cola, có rất nhiều doanh nghiệp lớn khác cũng bị nghi chuyển giá, trốn thuế như Pepsico, Bảo Long, Adidas, Metro,…

Uống Coca Cola “làm nghèo” đất nước

Số liệu của Cục thuế TP HCM cho biết, Coca-Cola lỗ dài dài kể từ khi chính thức hoạt động tại Việt Nam đến nay.10 năm qua, số lỗ của Coca-Cola luôn ở mức trên 100 tỷ đồng/năm, có năm số lỗ chiếm gần 1/3 doanh thu.Năm 2011, tình hình có vẻ khá hơn, công ty này ‘chỉ còn’ lỗ 39 tỷ đồng.

Tuy nhiên, tính đến ngày 30/9/2011, Coca-Cola đã lỗ lũy kế 3.768 tỷ đồng – một khoản ‘lỗ sụ’.Không chỉ lỗ lớn, tính đến thời điểm cuối tháng 9/2011, Coca-Cola thậm chí đã ‘âm’ vốn chủ sở hữu đến hơn 800 tỷ đồng.Có nghĩa rằng, công ty này hiện chỉ đang ‘sống nhờ’ vào các khoản vay, kể cả vốn vay từ công ty mẹ, hoặc tiền của khách hàng…

 

Ông Lê Duy Minh, trưởng phòng kiểm tra thuế số 1 Cục Thuế TP.HCM, cho biết “bí quyết” để doanh nghiệp này có thể liên tục kê khai lỗ nằm ở chi phí nguyên phụ liệu, trong đó chủ yếu là hương liệu được nhập trực tiếp từ công ty mẹ với giá rất cao.

Trung bình chi phí nguyên phụ liệu chiếm trên 70% giá vốn, cá biệt năm 2006-2007 chi phí nguyên phụ liệu lên đến 80-85% giá vốn. Như năm 2010 chi phí do nhập nguyên vật liệu từ công ty mẹ lên đến 1.671 tỉ đồng trên doanh thu 2.329 tỉ đồng. Năm 2009 chi phí này là 1.065 tỉ đồng.

Pepsico ít “làm nghèo” hơn?

Trong khi đó, tình hình từ phía PepsiCo có vẻ có khả quan hơn, mặc dù, kể từ khi thành lập cho tới năm 2007, PepsiCo cũng lỗ liên tục (tới năm 2006 vẫn lỗ 122 tỷ đồng). Lỗ kéo dài từ năm 1991, nên trên bảng cân đối tài sản của PepsiCo, lỗ lũy kế tính đến ngày 31/12/2010 là 1.206 tỷ đồng.

Thực tế, năm 2009, PepsiCo đạt doanh thu 3.840 tỷ đồng, còn năm 2011 là 6.915 tỷ đồng. Tức là, tỷ lệ lợi nhuận trên doanh thu rất thấp, chỉ trên 2%.

Mặc dù lời lãi chẳng được bao nhiêu nhưng cũng giống như Coca Cola, PepsiCo vẫn liên tục khai trương các nhà máy mới ở Đồng Nai (45 triệu USD), và mới đây nhất là Bắc Ninh (73 triệu USD). Tổng vốn đầu tư của đại gia này tại Việt Nam cũng vào khoảng 500 triệu USD.

 

Tất nhiên, PepsiCo có cái lý của mình, bởi thực tế, mấy năm gần đây, dù ít, dù nhiều, doanh nghiệp này đã báo cáo lãi và dù lỗ lũy kế cũng đã lên tới hơn 1.200 tỷ đồng, nhưng trên bảng cân đối tài sản, công ty này vẫn “dương” khoảng 700 tỷ đồng. Còn Coca-Cola, đã “cụt cả vốn”, vậy đâu là động lực để doanh nghiệp này tiếp tục đầu tư ở thị trường Việt Nam?

Tất nhiên, “miếng bánh hấp dẫn” của thị trường Việt Nam là điều dễ hiểu. Nhưng khó hiểu ở chỗ, lẽ thường, không nhà đầu tư nào muốn dốc vốn vào một thị trường mà ở đó, họ liên tục kinh doanh thua lỗ.

Mặc dù cũng bị nghi án chuyển giá, trốn thuế nhưng Pepsico ít gây ồn ào hơn Coca Cola vì doanh nghiệp này đang làm ăn có lãi, và tỷ trọng hương liệu trong giá bán thành phẩm của công ty này cũng không lớn như của Coca Cola.

Kinh doanh kém hiệu quả, Adidas vẫn rầm rập đầu tư

Tổng cục Thuế vừa yêu cầu cơ quan thuế TP.HCM rà soát quan hệ giữa Adidas Việt Nam và một số công ty trong cùng hệ thống toàn cầu để xác định lại các khoản chi phí mà doanh nghiệp này khai báo khi tính thuế.

Yêu cầu này được đưa ra sau khi Cục thuế TP.HCM có văn bản xin ý kiến Tổng cục về chính sách thuế đối với Công ty Adidas Việt Nam.

 

Việc mở cửa hàng thứ 50 tại VN vào cuối năm 2011 (tại TP.HCM) cho thấy Adidas đang ăn nên làm ra tại Việt Nam.
Căn cứ theo báo cáo của Cục thuế TP.HCM và các quy định hiện hành, Tổng cục Thuế cho rằng các giao dịch giữa Adidas Việt Nam và một số công ty khác trong hệ thống toàn cầu có thể là các giao dịch liên kết (giao dịch giữa các bên có quan hệ điều hành, kiểm soát, góp vốn và đầu tư với nhau).

Do chưa có đủ căn cứ để kết luận, Tổng cục yêu cầu cơ quan thuế TP.HCM kiểm tra cụ thể mối quan hệ, các hợp đồng thương mại giữa Adidas Việt Nam và một loạt công ty khác trong cùng hệ thống của Adidas toàn cầu, cũng như các nhà bán lẻ. Các công ty này bao gồm Adidas AG (công ty mẹ), Adidas Singapore, Adidas International Trading B.V…

Khách kéo đến ùn ùn, siêu thị Metro vẫn chưa nộp một đồng thuế

Công ty TNHH Metro Cash & Carry VN (người dân gọi là siêu thị Metro), sau 11 năm mở rộng đến 19 trung tâm bán sỉ trên cả nước nhưng do lỗ nên đến nay cũng không nộp một đồng thuế thu nhập doanh nghiệp nào.

Theo thống kê của Cục Thuế TP.HCM, dù doanh thu tăng liên tục qua các năm nhưng kết quả kinh doanh của công ty này lỗ triền miên. Cụ thể, năm 2007 doanh thu đạt hơn 6.607 tỉ đồng, nhưng số lỗ là 157 tỉ đồng. Năm 2008 doanh thu vọt lên 8.175 tỉ đồng, số lỗ lên đến hơn 190 tỉ đồng. Năm 2009 doanh thu đạt 8.728 tỉ đồng, số lỗ cũng rất ấn tượng: 160 tỉ đồng.

 

Từ khi thành lập (2001) đến nay, chỉ duy nhất năm 2010 công ty này khai có lãi 116 tỉ đồng, nhưng do được chuyển lỗ của những năm trước đó nên đến nay doanh nghiệp này cũng chưa đóng một đồng thuế thu nhập doanh nghiệp nào. Đến năm 2011 Metro lại khai lỗ 89 tỉ đồng.

Trả lời câu hỏi liên tục thua lỗ như vậy thì vốn ở đâu để doanh nghiệp này tiếp tục đầu tư mở rộng trong khi chi phí đầu tư một trung tâm bán sỉ không hề nhỏ, lãnh đạo Cục Thuế TP.HCM cho biết Metro Cash & Carry VN giải trình rằng việc đầu tư dựa trên nguồn vốn vay từ một ngân hàng châu Âu và một tổ chức tài chính của Đức.

Về nghi án kê đội giá trang thiết bị để nâng khống vốn đầu tư, Cục Thuế TP.HCM cho biết việc nhập thiết bị lạnh Metro ký hợp đồng trực tiếp với một đối tác ở Hong Kong, Singapore chứ không thông qua công ty mẹ và cũng không nhập khẩu từ công ty mẹ. Riêng việc có giao dịch liên kết với những đối tác này hay không thì Cục Thuế sẽ kiểm tra lại.

 

(Theo VTC News)

Trung Quốc rất giỏi trong việc xâm chiếm bằng cách làm đường. Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy, di dân đến đấy. Họ mưu tính làm một con đường suốt từ Vân Nam đi dọc Lào xuống tới tận Tây Nguyên, mà ở đoạn cuối Tây Nguyên thì Campuchia và Lào cho họ thuê đất tới 55 năm. Như vậy cả khu vực sẽ gần như là đất của họ…

Con đường bành trướng xuống phía nam của Trung Quốc được thực hiện cả trên bộ lẫn trên biển. Nếu quá bị cuốn vào chuyện biển Đông, chúng ta có thể rơi vào bẫy của Trung Quốc.

“Cần phải nhìn nhận quá trình nam tiến của Trung Quốc một cách toàn diện, trong đó không chỉ có khu vực biển Đông và hình thức xung đột quân sự. Đó còn là quá trình diễn ra trên đất liền với những hình thức chiến tranh kinh tế, chiến tranh tiền tệ, chiến tranh mạng, là bành trướng văn hóa, là áp lực chính trị, là quá trình di dân…” – Đại tá Quách Hải Lượng, nguyên Tùy viên quân sự Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, nhận định.

Phân tích vị trí địa lý của Trung Quốc, ông Quách Hải Lượng không đánh giá cao cơ hội của Trung Quốc ở phía bắc (giáp với Nga), phía đông (bị Nhật Bản, Hàn Quốc án ngữ, mà đó là những đồng minh thân cận của Mỹ) và phía tây (giáp vùng Trung Á, vốn bất ổn với sự cạnh tranh của nhiều cường quốc). Hướng mở rộng của Trung Quốc gần như chỉ có một.

Nhận định này cũng trùng với ý kiến của TS chính trị học Đinh Hoàng Thắng. Trong một cuộc trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, ông Thắng nói: “Phải thấy là Trung Quốc chỉ còn phía nam để phát triển xuống. Thế kỷ 21 là thế kỷ của đại dương, nếu chỉ dừng chân trong lục địa Trung Hoa thì không được, mà các ngả khác thì bị chặn hết rồi”.

Biểu hiện rõ ràng nhất của tư tưởng “nam tiến” có lẽ đã xuất hiện từ thời Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung Quốc từ năm 1949 đến năm 1976. Tháng 9-1963, Chu Ân Lai phát biểu trong cuộc gặp gỡ với các đại diện của Đảng Lao động Việt Nam, Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và Đảng Cộng sản Indonesia tại Quảng Đông: “Nước chúng tôi thì lớn nhưng không có đường ra, cho nên rất mong Đảng Lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu Á” (Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm, NXB Sự thật, năm 1979).

Đồng tiền đi trước

Hiếm khi nào trong lịch sử sự hiện diện của Trung Quốc ở Đông Nam Á lại mạnh mẽ trên tất cả lĩnh vực như từ một thập kỷ trở lại đây. Việt Nam, Lào, Campuchia và Myanmar, với sự gắn kết chặt chẽ về địa lý và văn hóa với Trung Quốc, với những yếu kém nội tại của mình, là mắt xích yếu nhất dọc biên giới mà người láng giềng phương bắc của họ có thể khai thác. Đồng tiền đi trước, con đường đầu tư kinh tế có lẽ là lối đi nhanh và hiệu quả nhất. Trong một bài viết mới đây, nhà nghiên cứu Trung Quốc Bonnie S. Glaser (Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS, Mỹ) cho biết: “Trong hơn một thập kỷ qua, Trung Quốc đã theo đuổi một chiến lược ở Đông Nam Á với nội dung căn bản là sử dụng “củ cà rốt” kinh tế để làm tăng lợi ích của các nước Đông Nam Á trong việc gìn giữ quan hệ tốt với Trung Quốc”.

Năm 2010, với những khoản đầu tư trị giá 2,9 tỉ USD, Trung Quốc trở thành nhà đầu tư lớn nhất tại Lào và có trong tay khoảng 10.000 km2 đất dự án, tương đương với 4% diện tích của cả nước Lào. Người Trung Quốc kiểm soát phần lớn nền kinh tế Lào, từ khai thác mỏ, thủy điện đến cao su, hay cả ngành bán lẻ và dịch vụ khách sạn.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra ở Campuchia: Trong năm năm qua, Campuchia đã nhận được khoảng 2 tỉ USD tiền viện trợ từ Bắc Kinh với những điều kiện hết sức hào phóng.

Tại Myanmar, 8,7 tỉ USD đã được Trung Quốc rót vào các dự án đầu tư trong năm 2010, chưa kể khoản vay không lãi trị giá 4,2 tỉ USD. Tính đến tháng 7-2011, 800 dự án của các nhà đầu tư Trung Quốc cũng đang hoạt động tại Việt Nam với số vốn đăng ký 3,2 tỉ USD, đứng thứ năm trong các nhà đầu tư nước ngoài tại Việt Nam.

“Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy”

Đầu tháng 7-2012, lần đầu tiên Hội nghị các ngoại trưởng ASEAN với lịch sử 45 năm không thể đưa ra được thông cáo chung mà lý do là sự bất đồng của nước chủ nhà Campuchia với các nước có liên quan đến tranh chấp trên biển Đông. Nguyên nhân sâu xa này nhanh chóng được lý giải khi ngay sau hội nghị, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cảm ơn Campuchia về sự hợp tác chặt chẽ của chủ nhà trong tiến trình hội nghị.

Nhà phân tích Bonnie S. Glaser nhận định: “Việc Trung Quốc gây ảnh hưởng khống chế lên Campuchia không phải điều đáng ngạc nhiên. Bắc Kinh đã cung cấp tới hơn 10 tỉ USD đầu tư trực tiếp cho Campuchia. Chỉ tính riêng trong năm 2011, lượng đầu tư mà Trung Quốc cam kết với Phnom Penh cao gấp 10 lần con số Mỹ cam kết. Sự phụ thuộc của Campuchia vào Trung Quốc, về mặt kinh tế, thể hiện rõ ở Cung điện Hòa Bình – công trình được xây bằng tiền tài trợ của Trung Quốc – là nơi họp hội nghị thượng đỉnh ASEAN vừa qua”.

Tháng 6-2011, thủ tướng Campuchia công khai khẳng định Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất, đồng thời là nhà tài trợ lớn nhất trong việc giúp đỡ Campuchia xây dựng cơ sở hạ tầng, gồm đường sá, cầu cống… Vấn đề ở đây, theo các nhà phân tích, là các thỏa thuận kinh tế luôn kéo theo những hệ quả chính trị, xã hội, quân sự đã được hoạch định từ trước đó.

Đại tá Quách Hải Lượng nói: “Trung Quốc rất giỏi trong việc xâm chiếm bằng cách làm đường. Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy, di dân đến đấy. Họ mưu tính làm một con đường suốt từ Vân Nam đi dọc Lào xuống tới tận Tây Nguyên, mà ở đoạn cuối Tây Nguyên thì Campuchia và Lào cho họ thuê đất tới 55 năm. Như vậy cả khu vực sẽ gần như là đất của họ”.

“Đứng về chiến lược quân sự, đó là những con đường cơ động chiến lược và cơ động chiến dịch. Về kinh tế thì có thể khống chế được toàn bộ các hành lang quan trọng của bán đảo Đông Dương. Họ xây dựng cơ sở hạ tầng là nhằm như thế” – ông Lượng giải thích.

Trung Quốc đang nắn dần đường biên giới quốc gia không theo cách thức tấn công quân sự truyền thống mà bằng cách di dân. Số liệu thống kê chưa đầy đủ cho thấy có khoảng 2,5 triệu người Hoa đến Đông Nam Á làm ăn sinh sống trong vòng 30 năm qua. Khoảng 1 triệu người Trung Quốc cũng đã di dân đến Myanmar trong giai đoạn 1995-2005, theo báo cáo của nhà nghiên cứu độc lập Sudha Ramachandran (Ấn Độ) và khoảng 300.000 người Trung Quốc đang sinh sống rải rác khắp nơi ở Campuchia. Đây hầu hết là lao động Trung Quốc tìm cách ở lại khu vực bản địa sau khi hết hợp đồng với các dự án. Họ thậm chí hình thành nên các khu “phố Tàu” như ở Mandalay (Myanmar) hay Viêng Chăn (Lào).

Tại Lào, một doanh nghiệp Trung Quốc đã thuê cả một thị trấn nằm sát biên giới hai nước và biến nơi đây gần như thành khu vực của riêng người Trung Quốc. Thị trấn rộng 21 km2 được đặt tên là Bò Thèn này có ngôn ngữ chính là tiếng Trung, thanh toán bằng nhân dân tệ và sử dụng giờ Bắc Kinh thay vì giờ Viêng Chăn. Hệ thống điện, viễn thông và ngay cả các lực lượng chức năng như công an cũng đều được “kéo” từ Trung Quốc sang. Lực lượng hải quan đã dời từ biên giới Lào-Trung xuống phía nam của thị trấn này. (Trung Quốc tăng cường di dân sang Lào, website nghiencuubiendong.vn, Học viện Ngoại giao, 29-3-2010).

Nói đến sự hiện diện của người Trung Quốc ở các khu Hoa kiều và nhiều khu vực có dự án đầu tư ở Việt Nam, Đại tá Quách Hải Lượng nói: “Nếu chấm trên bản đồ Việt Nam những khu vực có người Trung Quốc sinh sống, chúng ta sẽ có một tấm bản đồ da báo”.

ĐOAN TRANG (BLOGSPOT)

[Tựa được kenminhthien.net đặt lại]

Nghèo đến nỗi không có cả tiền ăn, khổ đến mức “chưa thấy ai khổ như mình”… rồi một ngày, cô gái ấy bất ngờ sắm xe hơi 7 tỉ, chi 1 tỉ làm MV ca nhạc, có nhà triệu đô. Bất ngờ “lột xác”, Vy Oanh tuyên bố mình chỉ nỗ lực đi xuyên qua những tổn thương để tìm lại danh dự mà cô… chưa từng mất, nhưng đã tự tử vì nó năm 15 tuổi.

Tôi đến gặp ca sỹ Vy Oanh bằng sự tò mò bởi vài suy nghĩ chủ quan của mình: một ca sĩ chưa có nhiều hit, một diễn viên chưa mấy quen tên, sao bỗng nhiên giàu, có tiền mua được chiếc xe hơi 7 tỉ đồng?

Vy Oanh đến sớm, ngồi đợi tôi ở một quán cà phê giản dị giữa Q.1 (TP.HCM) sau buổi đi quay cho đài truyền hình. Mặc dù cô nói hôm nay trang điểm đậm nhưng tôi vẫn thấy ở Oanh nét gì đó mộc mạc, thân thiện và dễ mến. Tôi đặc biệt ấn tượng về cách cô ngước mắt lên cao rồi ngay lập tức lại nhoẻn miệng cười sau mỗi lần chực khóc. Giọng nói nhẹ như bay, đều đặn kể cả khi nói về chuyện vui hay những chuyện buồn đã đi qua của Oanh khiến tôi giật mình về sự bình thản đến kỳ lạ của cô gái có vẻ đẹp ướt át rất đàn bà ấy.

Ca sỹ Vy Oanh

Gốc Nghệ An nhưng cả gia đình Vy Oanh chuyển vào Nam từ khi cô chưa ra đời với giấc mơ tìm kế sinh nhai cho cả nhà bớt khổ. Cô con gái út Vy Oanh được sinh ra trong khó khăn tột cùng, mẹ ốm, nghề thợ mộc của ba không nuôi nổi gia đình có tới 5 đứa con. Trong một ngôi làng nhỏ ở Bình Thuận, nhà nghèo không có cả tiền ăn, suốt những năm tuổi thơ Vy Oanh phải sống nhờ tình thương của các sơ ở nhà thờ. Thường xuyên hát múa và được yêu chiều từ nhỏ, nhưng với sự nhạy cảm trời sinh, Oanh bật lên những thắc mắc đầu tiên: “Các sơ lấy của nhà giàu nuôi nhà nghèo, mình toàn được nuôi bằng tiền dư ra của các bạn nhà giàu thì phải”. Rồi mỗi lần về thăm nhà, thấy ba mẹ cực khổ, gặp những ánh mắt khinh thường, Oanh cảm giác cái gì nghèn nghẹn trong cổ họng, cô bé nghĩ thầm: “Rồi một ngày mình sẽ làm ra nhiều tiền để chẳng ai có thể khinh chê ba mẹ mình như thế nữa”.

Lên lớp 10, Vy Oanh rời nhà sơ về với cha mẹ, để rồi đời xô cô, giúp cô nhận ra sự yêu ghét, khinh khi của người đời đôi khi chỉ là những thứ ngoài mình. Ôm những bài học sống, cô đi xuyên qua tổn thương của chính mình bằng sự nỗ lực. Chưa bao giờ cô gái ấy cho phép mình giữ trong lòng những mối hận, dù đường đời có nhiều bất ngờ khắc nghiệt dội xuống.

Vy Oanh tên thật là Nguyễn Mỹ Oanh, sinh năm 1985 tại Phan Thiết, quê gốc Nghệ An. Từng theo học tại Nhạc viện TP.HCM, hệ trung cấp. Cô được biết đến với các ca khúc Mưa nhạt nhòa, Thiên đường của anh… Sau album đầu tay, Vy Oanh tham gia nhiều phim truyền hình.Tháng 2.2012 Vy Oanh bất ngờ tậu chiếc S500 Blue Efficiency của Mercedes Benz trị giá 7 tỉ đồng. Sự kiện này làm dư luận được một phen xôn xao. Mới đây, Vy Oanh lại chi 1 tỉ đồng cho MV Fly và nửa tỉ đồng để họp báo giới thiệu MV này.

Các cô ấy có gì, tôi đều có cả

Chị nổi như cồn trên mặt báo nhờ chiếc xe… 7 tỉ đồng, dư luận cho rằng một ca sĩ trẻ như chị không thể giàu đến mức tự mua một chiếc xe hơi có khi bằng gia tài… cả làng chị cộng lại!

Tôi có một miếng đất, trước đây định xây nhà nhưng cuộc sống có vài thay đổi nên tôi quyết định bán nó khi được giá. Tôi bán đất và mua chiếc xe này. Khi mua xe, tôi được hãng gợi ý ký hợp đồng PR trong hai năm, theo đó sẽ được giảm giá một phần đáng kể nên đồng ý. Tôi không định gây sốc, chỉ tại tôi rất mê xe hơi, 18 tuổi lên Sài Gòn, tôi đã được đi học lái cùng mẹ nuôi.

Đột nhiên nổi tiếng không vì tài năng trong nghề mà bằng thứ khác, thành thực chị có cảm giác thế nào?

Kỳ chứ. Khoảng 2 năm trước tôi hoạt động rất nhiều, đi hát, đóng phim, làm MC. Những việc đó có rất nhiều thông tin để đăng báo nhưng dường như không ai quan tâm.

Giờ chỉ vì cái xe mà mọi chuyện trở nên ồn ào, có người nghĩ tốt, có người nghĩ xấu. Tôi hiểu rằng, dù mình có giữ gìn thì cuộc sống có nhiều cái không phải tốt đẹp là được, đôi khi phải thay đổi để đi theo xu hướng.

Nhưng rõ ràng chiêu PR đã có tác dụng tốt hơn?

Đương nhiên bản chất của nghề này phải bon chen. Khi không dùng đồ hiệu, tôi biết có nhiều người nhìn mình là quê mùa, nhưng thực ra tôi ổn định về kinh tế.

Chiếc Mercedes trị giá 7 tỉ đồng của Vy Oanh.

Trở thành hội viên của câu lạc bộ Celebrities Mercedes (Người nổi tiếng đi xe Mercedes), chị bỗng dưng xuất hiện đàng hoàng bên cạnh những cái tên thuộc hàng top như Thanh Hằng, Jennifer Phạm. Cảm giác của chị thế nào?

Tôi chẳng cảm giác gì. Tại tôi thực tế! Tôi những năm trước, khi chưa nổi vì chiếc xe này, cho đến giờ vẫn như nhau. Từ khoảng 2 năm nay công việc dày đặc khiến tôi quên mất việc phải PR ầm ĩ. Mỗi chúng tôi đều có một thế đứng riêng của mình. Điều quan trọng là khán giả vẫn sẽ nhớ đến chúng tôi bằng những hoạt động nghệ thuật nghiêm túc mà thôi.

Thật ra mấy cô đó có gì, tôi cũng có cái đó, nhưng tính tôi không quen phô trương. Tôi muốn dành tiền làm thiện nguyện, nó phù hợp với tôi, mang lại cho mình và những người thiệt thòi niềm vui thực sự hơn các hoạt động bề nổi thoáng qua.

Người mẹ nuôi mà Vy Oanh hay nhắc tới trong các cuộc trò chuyện là mẹ của một người bạn thân tên Trang, học cùng lớp cấp 3. Năm lớp 11, Vy Oanh hay về nhà bạn chơi, ngày đó kinh tế gia đình Trang chưa vững chắc như bây giờ. Khi đó, nhà bạn có nhiều chuyện không vui và mẹ của Trang thường hay chia sẻ với Vy Oanh, còn cô lại ngưỡng mộ cách bà đối diện và xử lý những việc trong gia đình. Từ đó, bà đem lòng yêu thương Vy Oanh như con và nhận cô làm con nuôi.Sau này gia đình bà chuyển vào Sài Gòn. Những năm tháng chập chững đến thành phố này, Vy Oanh đã được mẹ nuôi cưu mang, nuôi đi học, chỉ dạy làm kinh doanh và cách tồn tại, vươn lên trong cuộc sống. Rồi cô bạn thân đi du học, Vy Oanh chính là người để mẹ nuôi chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.

Nghe nói chị còn có căn nhà ở Mỹ trị giá đến 5 triệu USD (hơn 100 tỉ đồng), chuyện đó có thật không?

Tôi không bàn đến trị giá ngôi nhà. Với tôi, đó là món quà vô cùng ý nghĩa mà vị hôn phu tương lai đã tặng cho tôi nhân một dịp đặc biệt. Nếu so ra thì trị giá của ngôi nhà đó vẫn chẳng là gì so với tình yêu mà anh ấy đã dành cho tôi. Tôi vẫn thường nói với anh rằng có lẽ tôi là người may mắn nhất thế gian này vì đang yêu và được yêu, được quan tâm và chia sẻ.

Tôi chưa thấy ai khổ như mình

Nhìn chị bây giờ, khó mà hình dung được chị có thời rất khổ. Chị làm thế nào để có được cái bình thản ngày hôm nay?

Tôi từng đọc tiểu sử của nhiều người, nhưng thậm chí chưa thấy ai khổ như mình. Nhưng nếu tôi kể một câu chuyện theo mô-típ “nhà tôi nghèo lắm, từ nhỏ tới lớn tôi không được sống với gia đình”, tự tôi thấy cái màu khổ hạnh. Cho dù thực tế tôi đã đi từ cái nghèo mà ra, nhưng tôi vẫn muốn nhìn cuộc sống này tốt đẹp. Suốt những năm học phổ thông, tôi học bằng sách đi mượn của mấy bạn hàng xóm, vở lĩnh thưởng và tiền học do mấy sơ xin tài trợ. Lớn rồi nhưng ngay cả những đồ dùng tối thiểu của con gái tôi cũng đâu có tiền để mua.

Hè năm lớp 9, vì muốn có tiền mua bộ áo dài để bước vào trung học, tôi trốn ba mẹ xuống Phan Thiết, phụ việc cho quán lẩu dê nhà cô bạn. Làm được một hai tuần, tôi thấy công việc không phù hợp và tủi thân với cô bạn đồng trang lứa nên xin thôi.

Khi đó có một người em họ lên Sài Gòn thi đại học. Tôi đi theo em, vất vả lắm mới tìm được việc phụ bán cà phê. Hè ấy, tôi cũng tích cóp được mấy trăm ngàn, dự định sẽ may cho mình bộ áo dài đi học, còn lại thì nộp tiền học phí.

Ba mẹ không cho phép nhưng chị vẫn trốn nhà đi, không sợ họ lo lắng sao?

Thời đó nhà làm gì có điện thoại nên khi ra Phan Thiết là tôi hoàn toàn mất liên lạc với gia đình. Người ở nhà đồn tôi đi làm gái, bán xì ke hút chích gì đó rồi bị bắt vô tù. Nhà tôi theo đạo Thiên Chúa, ba mẹ trước giờ cũng theo nếp nghĩ cũ nên khi nghe tin tôi như thế thì suy sụp.

Mẹ nuôi của Vy Oanh

Về nhà, thấy ba mẹ bệnh èo uột như sắp chết, tôi chạy ra chợ định mua cái gì ngon về cho ba mẹ ăn thì gặp đám bạn nhà giàu, chúng nói tỉnh bơ: “Mày đi làm đ… chắc sướng lắm ha?”. Trời ơi, lúc đó tôi nghe xong điếng luôn, bao nhiêu niềm tin về cuộc sống tự nhiên bay biến hết. Rồi thay vì đi mua đồ ăn cho ba mẹ, tôi đã mua thuốc ngủ về uống tự tử, nhưng may là gia đình phát hiện kịp.

Tôi tỉnh dậy và bắt đầu nghĩ về hành trình lấy lại danh dự cho mình. Đó là lý do sau này tôi đặt tên cuốn hồi ký của mình là: Hành trình lấy lại danh dự.

Từng sống ở nhà sơ, tại sao chị lại lựa chọn con đường ồn ào: trở thành ca sĩ?

Thực ra tôi chẳng lựa chọn. Hồi nhỏ lúc nào tôi cũng nổi bật với hát, múa, đánh đàn, thi và mang giải về cho trường. Lên Sài Gòn ở với mẹ nuôi, bà hướng tôi theo nghề của bà, học kinh doanh. Còn ba mẹ nghèo nên mong con học làm bác sĩ, cô giáo. Nhưng thời gian ôn thi tôi bị đụng xe, phải nhập viện mấy tháng nên năm đó không thi được. Một ngày lơ ngơ ngang Nhạc viện TP.HCM, tôi thấy đang tuyển sinh, khi đó còn 2 tuần nữa thi thôi. Tôi đăng ký thi và đậu chứ chẳng ôn gì hết.

Trong phim Thiên đường vắng em.

Bất ngờ theo nghề hát vậy trước đó chị từng ước mơ thành ai?

Tôi nghĩ cái dở nhất của tôi là không biết… ước mơ. Có lẽ cái nghèo làm tôi không biết đến cả giấc mơ, chỉ nghĩ đủ cơm ăn áo mặc chắc là may mắn lắm rồi. Với lại tính tôi không hay vòi vĩnh nên cũng chưa từng muốn gì cao sang.

Kể cả sau khi đi hát 2, 3 năm rồi, tôi mới biết làm nghề này thì phải… nổi tiếng.

Đến khi nào thì chị làm ra tiền để không phải dựa vào mẹ nuôi và tự lo cho gia đình?

Thật ra từ hồi nhỏ xíu, khi có 2-3 ngàn đồng, tôi đã nghĩ đến việc phải mua cho mẹ cái gắp than bằng sắt để tay mẹ không bị bỏng. Khi vào nhạc viện, tôi may mắn được mời đi hát đám cưới rồi quán bar, cứ chịu khó chạy show mỗi ngày cũng kiếm được năm chục hoặc trăm ngàn đồng. Bạn bè không biết tôi nghèo vì tôi đi Spacy và xài di động đẹp được mẹ nuôi mua cho.

Nhưng tiền lo cho gia đình tôi muốn phải do mình tự kiếm. Tôi đi hát, gom tiền và gửi về cho ở nhà mua gạch, cát, đá, xi măng… mỗi năm xây một vách nhà. Dần dần, sau bốn năm cũng xây được bốn vách. Căn nhà được các anh dựng lại trên nền nhà cũ. Đó cũng là lý do giờ dù có chút điều kiện nhưng mẹ và các anh vẫn muốn giữ lại căn nhà đầy kỷ niệm ấy.

Không mất danh dự mà phải đi tìm lại, nghe có vẻ nghịch lý quá nhỉ, vậy hành trình ấy sau này còn nhiều gian truân không?

Tôi chưa bao giờ đánh mất danh dự, nhưng họ áp đặt và tung tin xấu cho tôi, tôi muốn chứng minh cho họ thấy không phải ai cũng giống ai. Hành trình đó nhiều gian truân lắm. Tôi chỉ có thể nói ở đời cái gì đau khổ nhất và không thể chịu đựng được, tôi đã trải qua rồi. Có lẽ vậy nên lúc này tôi mới bình thản đến vậy.

Vy Oanh trong MV Fly được đầu tư đến 1 tỉ đồng, hình ảnh rất đẹp và chất lượng.

Những đau khổ ấy bắt đầu từ tình yêu hay những ngáng trở trong công việc?

Trước đây, tôi không may mắn trong tình cảm. Khác với tưởng tượng, tình yêu toàn mang đến cho tôi cuồng phong bão tố.

Tôi còn nhớ có thời điểm công việc xếp hàng chờ không có giờ nghỉ, tôi vừa lo cho mình vừa lo cho gia đình, chăm mấy cháu mới vô Sài Gòn đi học, cuộc sống lại liên tiếp những sóng gió làm tôi bị sốc liên tục, có lúc tôi không còn tí sức lực nào, phải thường xuyên vào viện truyền nước biển.

Nhưng sau này tôi biết rằng cuộc đời mỗi người một sai lầm, không sai lầm nào giống sai lầm nào thì cũng là lúc nước mắt đã chảy ngược vào trong không còn khóc được nữa. Tôi cố gắng tạo một vỏ bọc tốt đẹp để người thân không phải lo lắng, buồn lòng vì mình… Tôi thật sự đã trải qua tất cả những nỗi đau của một người phụ nữ không may mắn.

Ca sỹ Vy Oanh

Dường như chị đang được cuộc đời ban tặng lại điều kỳ diệu sau khi trải qua những đau khổ ấy? Ví dụ, người yêu hiện tại của chị rất tuyệt vời?

Anh ấy rất tin tưởng tôi và cho tôi sự yên bình trong cuộc sống cũng như trong môi trường nghệ thuật phức tạp này. Anh ấy là một người sống có tâm, không màu mè lại rất tài giỏi mà tôi hết sức ngưỡng mộ. Tôi quen anh ấy trong một chương trình ca nhạc từ thiện ở Mỹ. Một người sinh ra và lớn lên ở Mỹ, chẳng biết gì Việt Nam cho đến khi mẹ anh ấy bị mắc bệnh ung thư, đưa mẹ về Việt Nam anh mới biết đến quê hương mình. Như một cách tự nhiên, anh ấy yêu Việt Nam vô cùng. Sau này anh thường xuyên về nước làm từ thiện, trong đó có những nơi tôi đang làm, tôi dắt anh cùng đi. Tôi cảm mến vì thấy trân quý tấm lòng của anh. Những nơi tôi sống, những mối tình trước đây của tôi, anh ấy đều biết cả, chúng tôi không giấu giếm nhau bất cứ thứ gì và luôn hướng về những điều tốt đẹp.

Cảm ơn những chia sẻ của chị.

KIM SEN – Ảnh: Tee Le, T.L [Mốt và cuộc sống]

Bát nháo xe đò tết

12/01/2012 1:40

Những ngày cận tết, hàng trăm ngàn người ào ạt kéo đến các bến xe để về quê. Đây cũng là cơ hội thuận lợi cho xe dù, “cò” xe, các băng nhóm trộm cắp, cưỡng đoạt tài sản tung hoành, gây mất an ninh trật tự.

Ép “thượng đế” lên xe

Những ngày cận tết, hàng ngàn chuyến xe (trong đó có cả xe “dù”) từ các bến xe xuôi ngược Bắc – Nam đưa hàng trăm ngàn người về quê ăn tết. Hoạt động này rầm rộ tại các cửa ngõ TP.HCM khiến tình hình an ninh trật tự cực kỳ phức tạp.

Trước tiên là hiện tượng dù nhà xe đã bán hết ghế nhưng vừa xuất bến, xe vẫn cố tình dừng lại ngay trước cổng bến bắt thêm khách, nhồi nhét cho ngồi ghế “xúp” để thu lợi. Thêm vào đó, xe “dù” từ các nơi cũng tụ tập về khu vực này đón khách; các lơ xe, “cò” xe đe dọa thậm chí hành xử theo kiểu giang hồ với hành khách.

 
Một trong những điểm “đen” trên QL1A (Q.Thủ Đức), nơi kẻ gian thường trà trộn móc túi hành khách khi lên xe – Ảnh: Đàm Huy

10 giờ 20 ngày 5.1, chúng tôi có mặt tại cổng Bến xe Miền Đông (P.26, Q.Bình Thạnh), bị hàng chục “cò” vé vây quanh chèo kéo. Biết chúng tôi đang tìm xe về Bù Đăng (Bình Phước), một vài “cò” đã kéo túi xách, giật ngược ra ngoài bến, gợi ý đi xe bên ngoài với giá 130 ngàn đồng/người, có xe đi liền. Chúng tôi quyết định không thông qua “cò” mà đi thẳng vào quầy vé thì được biết giá xe đi Bù Đăng chỉ có 80 ngàn đồng/vé nhưng phải đợi đến 11 giờ 30 xe mới xuất bến. Thấy phải đợi gần 1 tiếng đồng hồ mới có xe chạy nên chúng tôi định trở ra cổng. Những “cò” vé khi nãy vẫn bám sát, nghe chúng tôi than phiền xe xuất bến trễ quá, một cò xưng tên T., kéo chúng tôi đi một cách vội vàng, còn miệng liên tục chào mời: “Để tao chỉ xe chạy liền cho đi. Đảm bảo lên xe là đi liền không phải chờ đợi ai hết, xe trong bến đàng hoàng, giá 130 ngàn đồng/người”. Chúng tôi nói giá vé trong bến chỉ bán  80 ngàn đồng/vé, T. đổi giọng chát chúa: “Mày tưởng 80 (ngàn – PV) của mày lớn lắm hả, ở đâu có vé 80 mà đi liền thì mày cứ dẫn tao đi”. Thấy chúng tôi vẫn lấy đủ cớ từ chối, T. chuyển giọng tục tĩu…

Một xe ôm khác kéo chúng tôi ra nói nhỏ: “Nếu chịu đi thì sẽ chở ra bến xe dù ở ngã tư Bình Phước với giá 40 ngàn, có xe chạy liền”. T. thấy chúng tôi nói chuyện với một xe ôm khác nên quay sang cự cãi kịch liệt ngay trước cổng với người xe ôm kia. Thấy tình hình căng thẳng, chúng tôi tìm đi xe khác ở bên ngoài.

Ra khỏi cổng, chúng tôi theo xe ôm đến bãi xe dù ở ngã tư Bình Phước vì nghe nói “có xe chạy ngay”. Tại đây, một bãi tập kết xe dù đón khách về các tỉnh Bình Phước, Đắk Lắk, Gia Lai giờ nào cũng đông nghẹt. Chúng tôi vừa đến nơi, chiếc xe tuyến Miền Đông – Gia Lai (BS: 47V-19…) cũng vừa trờ tới, lơ xe nhảy xuống hỏi chúng tôi đi đâu. Vừa nghe chúng tôi nói đi Bù Đăng, lơ liền đẩy chúng tôi thẳng lên xe mà không cần biết chúng tôi có đồng ý đi hay không. Chiếc xe sau đó cũng dừng vài phút bắt khách tại đây rồi lăn bánh chầm chậm, liên tục bốc, đẩy khách dọc đường lên thẳng xe không ai kịp nói lời nào về giá cả.

Ngày 7.1, chúng tôi làm hành khách đón xe ở bãi xe “dù” Suối Tiên, thấy chúng tôi mang ba lô đứng đợi, lơ xe tuyến TP.HCM – Đà Lạt nhảy xuống hỏi thăm. Vừa nghe chúng tôi nói đi Đà Lạt, lơ xe lập tức kéo chúng tôi thẳng lên xe, không chịu đi, chúng tôi cương quyết xuống xe vì còn đang đợi bạn. Lơ xe sau đó yêu cầu dừng xe cho chúng tôi xuống kèm theo một tràng chửi rủa.

Xe “dù” lộng hành

Theo tìm hiểu của PV Thanh Niên, mỗi ngày có hàng chục chuyến xe “dù” (xe không phải trong bến – PV) cứ chạy lòng vòng khu vực ngoài bến xe bắt khách khiến hành khách dở khóc dở cười vì lỡ leo lên những chuyến xe này. Để đối phó với lực lượng thanh tra giao thông, các chủ xe “dù” dùng đủ chiêu để qua mặt. Một trong những “chiêu” hữu hiệu nhất hiện nay là các nhà xe làm giả hợp đồng chở khách với một cá nhân, tổ chức nào đó; sau đó làm bảng to đùng ghi chữ “xe hợp đồng” để trước kính xe, là vô tư chạy bắt khách mà khỏi lo sợ CSGT hỏi thăm “sức khỏe”.

Tại ngã tư Bình Phước, ngã tư Gò Dưa, Suối Tiên, chúng tôi nhận thấy càng cận tết, xe “dù” hoạt động càng bát nháo. Đường sá đông nghẹt nhưng tài xế chạy các tuyến Vũng Tàu, Đà Lạt, Phan Thiết… đua nhau giành giật khách. Chỉ cần nhìn thấy khách đứng ven đường là lơ nhảy ngay xuống, miệng vừa hỏi còn tay chộp lấy hành lý nhảy lên xe. Chỉ khi khách giật lại và phản ứng quyết liệt thì mới được buông tha. Chỉ tính riêng tại khu vực Suối Tiên, trong vòng 15 phút, chúng tôi đã “bị” gần 20 “nhà xe” tấp vào giật túi xách, đẩy lên xe như chuyện đã rồi mà không cần biết chúng tôi có nhu cầu đi hay không.

Tại Bến xe Miền Tây, tình trạng xe “dù” cũng diễn ra khá phổ biến. Trên đường Kinh Dương Vương hướng về vòng xoay An Lạc (Q.Bình Tân), mỗi ngày hàng chục chiếc xe khách vừa xuất bến đã tấp vào lề đường bắt khách gây ùn tắc giao thông. Có ngày, những chiếc xe này đậu thành hàng dài khiến việc lưu thông qua đây rất khó khăn. Một người dân sống gần khu vực này bức xúc: “Các xe đậu tại đây bắt khách, la ó… thường xuyên gây mất trật tự”.

 

Đánh nhau vì tranh giành khách

Sáng 3.1, xe khách C.M (BS: 47B- 001…) do tài xế Trương Quyết Hùng (SN 1967, ngụ Đắk Lắk) điều khiển, chở 20 hành khách từ Bến Tre đi Đắk Lắk. Khi xe tới cầu Vĩnh Bình (P.Vĩnh Phú, TX Thuận An, Bình Dương), có bốn người vẫy bắt xe. Xe dừng lại, bốn đối tượng xông lên dùng roi điện, ống tuýp sắt tấn công khiến chủ xe và 2 lơ xe bất tỉnh. Bọn chúng còn dùng gạch ném bể kính rồi mới chịu bỏ đi. Nguyên nhân là do trước đó, khi xe anh Hùng bắt khách trên đường thì có một chiếc xe khách chạy tới và lơ xe này la lớn: “Bọn mày trả khách xuống cho xe tao”. Và các đối tượng định hành hung, nhưng xe anh Hùng kịp chạy thoát. Bước đầu, cơ quan chức năng xác định đây là vụ đánh nhau vì tranh giành khách. Hiện sự việc đang được cơ quan chức năng  tiếp tục điều tra làm rõ.

 

Đ.Huy – G.Phương – C.Nguyên