Tag Archive: Việt


Cờ Tư lệnh

Với mong muốn đất nước ta có thêm một loại hình cờ mang màu sắc Việt Nam, Đại tá, nhà văn Nguyễn Quí Hải, Cựu chiến binh, từng là Tiểu đoàn trưởng pháo 130mm trong chiến dịch tiến công Quảng Trị năm 1972, đã sáng chế ra loại cờ mới: CỜ TƯ LỆNH.


Về luật chơi, hình thức con cờ,  Cờ Tư lệnh vừa phù hợp với người già vừa phù hợp với lớp trẻ, vừa có thể chơi với bộ cờ sừng trâu có giá tiền cao dành cho bậc trung lưu, cũng có thể chơi với bộ cờ nhựa, bàn làm bằng tấm giấy vừa đủ kích cỡ, người chơi bình dân, kể cả các em học sinh bậc trung học cơ sở có thể tự vẽ.
Quân Cờ Tư lệnh, ngoài quân cờ tròn còn có quân cờ khối. Quân cờ hình khối tương tự như quân Cờ vua, nhưng không trừu tượng mà cụ thể là máy bay, xe tăng, tên lửa, tàu chiến…

 
Bàn cờ và quân cờ


CỜ TƯ LỆNH vừa mang tính giải trí, vừa mang tính trí tuệ; vừa thư giãn, vừa hình thành cho người chơi biết cách tổ chức sử dụng lực lượng hiệu quả, tốn ít quân mà giành được thắng lợi.

Khác Cờ tướng, Cờ Tư lệnh mang tính mở. Các quân cờ đều có thể đi thẳng, đi tiến, đi ngang, đi lui, tung hoành dọc ngang. Dân quân (còn gọi là Quân “tóc dài”) ngoài đi tiến, lui, ngang, dọc và ăn quân đối phương như quân bộ binh, còn được đi và ăn chéo quân đối phương.

Chỉ có pháo binh, không quân là được đi và ăn quân đối phương vượt qua cả khối chắn; được đi chéo, ăn chéo như quân tượng trong Cờ tướng nhưng khác tượng là không bị kìm chân ở bên này chiến tuyến.

Cao xạ, tên lửa tạo ra được vành đai hỏa lực trên không, máy bay đối phương không thể qua. Vì vậy máy bay muốn phát huy hỏa lực oanh kích vào các mục tiêu của đối phương thì phải tìm mọi cách tiêu diệt cao xạ và tên lửa trước. Nếu máy bay sơ ý bay qua vành đai hỏa lực của phòng không đối phương, thì lập tức bị bắn cháy. Nếu máy bay chủ đích tiêu diệt trận địa cao xạ để mở đường tiến công thì phải một đổi một.

Trên bàn cờ có vùng biển, lục địa, sông nước; lực lượng tham chiến đủ cả hải, lục, không quân và phòng không. Tàu chiến trên vùng biển, ngoài cao xạ, pháo binh còn được trang bị tên lửa hải đối hải. Pháo có thể đứng tại chỗ bắn và ăn quân đối phương trên đất liền.

Cờ có hai kiểu chơi: Chơi công khai dàn quân theo mẫu; hoặc chơi nâng cao, quân có thể bố trí theo chiến thuật riêng và giấu thế bố trí cho đến lúc bắt đầu cuộc chơi.

Cờ có tính mở, sau khi chơi thành thạo, người chơi có thể đúc kết kinh nghiệm và sáng tạo ra thế, ra nước cờ hay. Có thể tùy tính cách từng người, cờ có thể chơi với chiến lược phá hoại đối phương bằng không quân, hải quân. Cũng có thể chơi với chiến thuật phòng ngự phản công, tấn công, chính diện, vu hồi, hay thọc sâu đánh vào nơi hiểm yếu.

Cờ vừa mang màu sắc dân gian vừa mang hơi thở của thời đại. Cờ không có cung cấm, quân cờ cao nhất là Tư lệnh. Tư lệnh trong chiến tranh, trong từng trận đánh, trong từng chiến dịch là người chỉ huy trực tiếp, là người có vai trò đặc biệt quan trọng đến thành bại của cuộc chiến.

CỜ TƯ LỆNH rất gần gũi với lớp sĩ quan trẻ. Cờ có thể chơi đến tận cùng, khi diệt được tư lệnh đối phương, nhưng cũng có thể chơi 10 phút tính điểm, chơi từng trận, chơi từng cuộc chiến, chơi giữa giờ giải lao trên thao trường.

Hãy chơi và tìm ra nước cờ hay nhất. Hãy thách đấu nếu không ai thắng nổi, nước cờ đó sẽ mang tên bạn, bạn sẽ trở thành siêu Tư lệnh.

Ước mong của tác giả là cờ sớm được cộng đồng chấp nhận, được các cơ quan quản lý môn thể thao nghệ thuật giải trí trong và ngoài quân đội tạo điều kiện cả về tinh thần và vật chất giúp cho Cờ Tư lệnh mau thâm nhập vào cuộc sống, góp phần cho cuộc sống thêm phong phú nói chung, cho việc hình thành bản lĩnh chỉ huy cho lớp trẻ, đặc biệt lớp trẻ trong quân đội nói riêng.

CỜ TƯ LỆNH là sản phẩm trí tuệ của đại tá, nhà văn Nguyễn Quí Hải đã được Cục Bản quyền tác giả văn học nghệ thuật, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch chính thức công nhận ngày 16 tháng 11 năm 2010, số bằng chứng nhận 3283.

Cờ không chỉ phát triển rộng rãi ở trong nước mà có thể vươn ra cộng đồng quốc tế.

 

 
BẰNG CHỨNG NHẬN CỦA CỤC BẢN QUYỀN TÁC GIẢ
Tác giả Cờ Tư lệnh: Đại tá, nhà văn Nguyễn Quí Hải


Khi cần giải đáp thêm, quý độc giả có thể liên hệ trực tiếp với tác giả theo số điện thoại 04 38370007 hoặc 0975656290.

 

LUẬT CHƠI
CỜ TƯ LỆNH


I. Mục đích của ván cờ

Ván cờ được chơi giữa hai người, một người cầm quân Đỏ, một người cầm quân Xanh. Mỗi người tìm chiến thuật điều quân trên bàn cờ theo luật chơi để cuối cùng làm thất bại mục tiêu chiến lược của đối phương hoặc tiêu diệt được Tư lệnh của đối phương.

Cờ vừa giúp cho người chơi cả trẻ lẫn già (đặc biệt là giới quân sự) vừa có hứng thú giải trí, vừa có cơ hội rèn luyện cách tổ chức lực lượng giành chiến thắng, qua đó nâng cao trí thông minh, tài thao lược, góp phần nâng cao sức chiến đấu của lực lượng vũ trang trong nhiệm vụ Quốc phòng toàn dân bảo vệ đất nước.

II. Cấu trúc của bàn cờ

Bàn cờ hình chữ nhật, do 11 đường dọc và 12 đường ngang cắt nhau vuông góc tại 132 điểm hợp thành. Có một khoảng trống ước lệ, đó là sông (màu xanh nhạt – xem Hình 2). Sông nằm ngang, chia bàn cờ thành hai phần đối xứng bằng nhau gọi là chiến tuyến. Trên sông (chiến tuyến) có hai đoạn nước nông, dưới có nền đá, được gọi là ngầm. Mọi phương tiện đều có thể vượt qua ngầm. Bên trái bàn cờ (nhìn từ phía này), sẽ là bên phải (nhìn từ phía kia) có hai dãy ô vuông chạy dọc suốt hai chiến tuyến, được quy ước đó là biển (xanh đậm hơn màu sông), trên biển có lực lượng hải quân tham chiến.

 

 
Hình 2. Bàn cờ


Mỗi ván cờ lúc bắt đầu có đủ 38 quân, số quân đó được chia đều cho hai bên: 19 quân Đỏ, 19 quân Xanh bao gồm 11 loại quân. Quân cờ của bên Xanh hoặc bên Đỏ, chỉ khác nhau về màu sắc, còn ký hiệu, cách đi và cách ăn quân đối phương của chúng hoàn toàn giống nhau.
Ký hiệu và số lượng của 11 loại quân đó được thể hiện ở Hình 3 dưới đây:

 

 
Hình 3. Quân cờ


Đường kính mỗi quân cờ khoảng 3,2cm

III. Các cách chơi CỜ TƯ LỆNH

Có hai cách chơi: chơi cơ bản và chơi nâng cao

1. Chơi cơ bản

Việc bố trí quân cơ bản lúc đầu, hai bên công khai bố trí giống nhau theo quy định của luật chơi (như hình vẽ).

 

 
Hình 4. Cách xếp quân cờ

 

2. Chơi nâng cao (sau khi đã chơi cơ bản thành thạo)

Hai bên theo ý đồ chiến thuật của mình, bí mật bố trí quân (có thể dùng bìa giấy để che giấu) và hoàn toàn tự do, phá cách, không nhất thiết bố trí như lối chơi cơ bản. Khi cuộc chơi bắt đầu mới lật cờ ngửa và tổ chức lực lượng căn cứ tình huống thực tế tìm ra lối đánh sao làm thất bại chiến lược của địch, diệt được tư lệnh đối phương.

IV. Quy tắc chơi

1. Đi và ăn

– Công binh, bộ binh, cao xạ, dân quân “tóc dài” được đi tiến, đi lùi, đi ngang và ăn thẳng, nghĩa là di chuyển tung hoành dọc ngang theo trục bàn cờ từng đoạn một. Có thể đứng tại chỗ ăn mục tiêu trên biển cách một đoạn. Đặc biệt, “tóc dài” ngoài quy định trên còn được đi và ăn chéo từng đoạn một.

– Xe tăng đi và ăn thẳng dọc ngang theo trục từ một đến hai đoạn. Với mục tiêu trên biển, ăn theo quy định, nhưng đứng tại chỗ.

– Pháo binh mặt đất, được đi và ăn thẳng dọc ngang theo trục, đi và ăn chéo 45 độ, từ một đến ba đoạn; được ăn vượt qua khối chắn. (Kiểu quân tượng trong Cờ tướng nhưng không bị kìm chân bên này chiến tuyến)… Pháo được phép đứng tại chỗ bắn và ăn quân đối phương trên biển trong khoảng từ một đến ba đoạn.

– Tên lửa phòng không được đi và ăn quân mặt đất, quân trên không theo vành đai hỏa lực có bán kính hai đoạn theo trục và một đoạn chéo 45 độ.

– Máy bay đi và ăn thẳng, ăn chéo quân đối phương từ một đến bốn đoạn. Được phép vượt khối chắn. Được phép dừng lại ở nơi ăn quân đối phương hay trở lại ngay vị trí sân bay, để tránh bị đối phương tiêu diệt. Máy bay sơ ý bay qua vành đai hỏa lực cao xạ và tên lửa phòng không của đối phương sẽ bị bắn rơi. Nếu mục tiêu của máy bay nhằm vào trận địa cao xạ và tên lửa thì cả hai đều bị tiêu diệt, tức là một đổi một.

– Tàu chiến, trên đó có cao xạ, pháo binh và tên lửa hải đối hải. Cao xạ theo nguyên tắc chung nêu trên. Khi tham chiến hợp đồng binh chủng, pháo trên tàu đứng tại chỗ và bắn các mục tiêu trên đất liền theo quy định đối với pháo binh mặt đất. Tên lửa hải đối hải đi và ăn thẳng, ăn chéo từ một đến bốn đoạn mục tiêu trên biển và dọc bờ biển. Không ăn mục tiêu sâu trên đất liền. Tàu chiến có thể đi vào đoạn sông sâu phía ngoài đoạn có ngầm cạn.

 

 
Hình 5. Cách đi và ăn quân


2. Quy tắc vượt sông

–  Sông có hai đoạn ngầm (xem Hình 2. Bàn cờ), mọi phương tiện đều có thể vượt qua.

– Ngoài hai chỗ đó, còn lại là các đoạn nước sâu, chỉ bộ binh, dân quân tóc dài, tư lệnh và công binh đi qua được. Các phương tiện nặng như cao xạ, pháo binh, xe tăng muốn cơ động qua các đoạn nước sâu ấy thì phải theo sau công binh (đã bắc cầu), nhưng khi ăn quân đối phương bên kia sông, thì được phép qua luôn bất kỳ chỗ nào.

3. Quy tắc công sự

– Trên bàn cờ mỗi bên có 2 công sự (hình lô cốt). Chúng tạo thành sở chỉ huy của Tư lệnh.

–  Công sự không cơ động và không ăn được quân đối phương.

– Công binh, xe tăng, pháo binh, máy bay… phá được công sự để diệt Tư lệnh đối phương. Tư lệnh khi cần vào ẩn nấp trong công sự.

4. Quy tắc vùng cấm trên không

– Cao xạ tạo ra vùng cấm trên không thành một hình tròn có cự ly bán kính bằng một đoạn thẳng, (vòng tròn nhỏ như hình vẽ).

–  Tên lửa phòng không tạo được một vùng cấm hình tròn trên cự ly bán kính hai đoạn thẳng, (chéo chỉ phát huy tác dụng trong phạm vi một đoạn).

– Dải hỏa lực phòng không lớn là của tên lửa phòng không.

– Dải hỏa lực phòng không nhỏ là của cao xạ trên bộ và trên tàu chiến tạo ra. Máy bay muốn oanh kích các mục tiêu sâu trong căn cứ đối phương phải dùng xe tăng bộ binh pháo binh tập trung tiêu diệt cao xạ và tên lửa. Mục tiêu số 1 là tên lửa phòng không. Nếu tiêu diệt được tên lửa phòng không thì máy bay có thể nhanh chóng oanh kích vào sở chỉ huy và các lực lượng phòng thủ của đối phương.

– Máy bay đối phương xâm phạm vùng cấm là bị rơi. Muốn qua lưới hỏa lực phòng không để phát huy sức mạnh của không quân, đối phương phải tập trung hỏa lực, xung lực của bộ binh, xe tăng, pháo binh thọc sâu tiêu diệt các mục tiêu cao xạ và đặc biệt tên lửa phòng không trước. Máy bay oanh kích vào trận địa cao xạ, tên lửa phòng không thì một đổi một.

 

 
Hình 6. Vùng cấm trên không


5. Quy tắc với Tư lệnh

– Tư lệnh không nhất thiết cứ ở trong hầm chỉ huy.

– Tư lệnh được phép thoát ra ngoài, kể cả sang bên đối phương để chỉ huy, để tham gia chiếu tư lệnh đối phương.

– Tư lệnh không được mặt đối mặt với tư lệnh đối phương. Bên nào sơ hở để lộ mặt trước thì bị tư lệnh bên kia ăn.

– Tư lệnh được đi theo trục không hạn chế, miễn là không vướng vật cản và chỉ được ăn quân đối phương từng đoạn một.

– Khi cấp bách Tư lệnh được đi thẳng vào công sự.

– Cờ thắng, thua trong trận chiến tổng lực là khi Tư lệnh bị diệt. Thắng thua, trong chiến tranh phá hoại bằng không quân là khi một bên mất cả hai máy bay. Thắng thua trong chiến tranh phá hoại bằng đường biển là khi một bên mất cả hai tàu chiến. Thắng thua trong chiến tranh cục bộ là khi một bên mất cả hai quân bộ binh, hai quân xe tăng và hai quân pháo binh. Thắng thua trong lối chơi theo séc (10 hoặc 15 phút) là tính theo số điểm.

6. Quy tắc tính điểm

Nếu chơi tính điểm thì căn cứ để tính điểm như sau:

Bộ binh, công binh, cao xạ, dân quân tóc dài: 10 điểm.

Xe tăng, tên lửa phòng không: 20 điểm.

Pháo binh: 30 điểm.

Máy bay: 40 điểm.

Tàu chiến trên có tên lửa, cao xạ và pháo binh được cộng tiêu chuẩn của ba thứ vũ khí: cao xạ 10 điểm + pháo 30 điểm + tên lửa hải đối hải 40 điểm = 80 điểm.

7. Quy tắc quân anh hùng

Quân nào có cơ hội trực tiếp chiếu Tư lệnh quân đối phương, buộc Tư lệnh phải chạy thì quân đó được phong quân anh hùng. Khoảng cách đi, ăn và điểm tính của quân anh hùng đều được cộng thêm một đoạn (10 điểm). Ví dụ: Bộ binh thường chỉ đi và ăn quân đối phương một đoạn, khi được là quân anh hùng thì được ăn quân đối phương từ một đến hai đoạn. Xe tăng thường đi và ăn quân đối phương một đến hai đoạn, xe tăng anh hùng được đi và ăn quân đối phương thêm một đoạn là ba đoạn… Máy bay anh hùng được diệt cao xạ và tên lửa đối phương mà không bị rơi.

8. Cấu trúc quân cờ

Quân cờ có hai loại: Loại quân tròn như cờ tướng, trên mặt có in ký hiệu các binh chủng; Loại thứ hai là hình khối như cờ vua, nhưng không trừu tượng mà cụ thể là xe tăng, pháo binh, tên lửa… được đúc như những tượng đài nhỏ xíu, in màu xanh đỏ hấp dẫn đủ sức quyến rũ tuổi teen.

V. Chức năng từng thành phần

1. Tư lệnh (*)

Chỉ huy sở của Tư lệnh gồm 2 lô cốt boong ke có thể bố trí thay đổi, lệch sang trái, sang phải, không nhất thiết ở giữa, khi cần thì chuyển lên trên (lối chơi nâng cao) tùy chiến thuật của người đánh cờ, mục đích luyện cho người chơi tìm ra chiến thuật hay nhất trong tấn công cũng như phòng ngự để giành chiến thắng. Tư lệnh khi cần thiết được phép xuất trận, khi đó không nằm trong sở chỉ huy nên dễ bị thương vong, hoặc bị đối phương bắt sống, nhưng điều đó là cần thiết trong chiến tranh. Luật chơi không được lộ mặt Tư lệnh. Tư lệnh chỉ được đi dọc, ngang hoặc lui về sở chỉ huy, với số đoạn không hạn chế, miễn là không vướng khối chắn và chỉ được ăn quân đối phương từng đoạn một. Khi cấp bách Tư lệnh được chui vào boong ke. Tài chỉ huy của Tư lệnh chính là tài chỉ huy của người chơi cờ.

2. Công binh (C)

Công binh có 2 đơn vị (2 quân cờ). Công binh có nhiệm vụ bắc cầu cho lực lượng binh chủng hợp thành vượt chiến tuyến ở đoạn nước sâu, khi đoạn ngầm bị phong tỏa lực lượng không qua được. Sau khi bắc cầu, các phương tiện khác như bộ binh, cao xạ, tên lửa phòng không khi cơ động phải đi theo cầu công binh đã bắc. Công binh đi và ăn quân đối phương theo trục từng đoạn một, kể cả bên kia sông và có thể đứng tại chỗ ăn quân trên biển cách một đoạn.

3. Xe tăng (T)

Xe tăng đi và ăn theo trục từ một đến hai đoạn (không có khối chắn phía trước). Xe tăng khi cơ động phải đi qua ngầm hoặc theo sau công binh. Khi ăn quân đối phương được phép qua luôn bất kể ở đoạn sông nào.

4. Bộ binh (B)

Bộ binh có 2 đơn vị (2 quân cờ), bố trí thường cách chiến tuyến một hàng ngang. Bộ binh đi và ăn quân địch từng đoạn một theo trục tọa độ. Bộ binh được phép tiến, lùi hoặc đi ngang theo ý đồ chiến thuật. Bộ binh đỉ và ăn quân đối phương bên kia sông bất kể đoạn sông nào, được phép đứng tại chỗ ăn quân trên biển cách một đoạn.

5. Dân quân tóc dài (D)

Dân quân ngoài việc được đi và ăn như quân bộ binh, còn được đi và ăn chéo 45 độ từng đoạn một.

6. Pháo binh (P)

Pháo binh có 2 đơn vị. Pháo binh đi và ăn quân đối phương theo trục và chéo 45 độ cách từ một đến ba đoạn, được phép vượt qua khối chắn (do tính năng đường đạn cầu vồng). Pháo được phép đứng tại chỗ để bắn và ăn quân đối phương trên biển. Khi chỉ cơ động, không ăn quân đối phương thì khi qua sông phải qua ngầm cạn hoặc qua đoạn công binh đã bắc cầu.

7. Cao xạ (F)

Cao xạ có 2 trận địa. Cơ động từng đoạn một có nhiệm vụ bảo vệ  quân ta trong dải hỏa lực vòng tròn có bán kính bằng một đoạn thẳng và ăn thẳng quân mặt đất của đối phương từng đoạn một. Cao xạ bắn cháy tất cả máy bay địch khi bay qua dải hỏa lực trận địa, trừ khi quân đối phương là quân anh hùng.

8. Tên lửa phòng không (L)

Tên lửa phòng không đi và ăn quân mặt đất từ một đến hai đoạn thẳng theo trục khi phía trước không có khối chắn và ăn chéo 45 độ chỉ một đoạn (trong vành đai hỏa lực). Tên lửa có vành đai hỏa lực bán kính bằng hai đoạn thẳng. Máy bay đối phương xâm phạm dải hỏa lực đó đều bị cháy.

9. Hải quân (H)

Hải quân trên tàu chiến có cao xạ (H1), pháo (H3) và tên lửa hải đối hải (H4). Cao xạ có dải hỏa lực vòng tròn bằng một đoạn thẳng để bảo vệ tàu và bảo vệ quân mình trong tác chiến hợp đồng. Máy bay đi qua dải hỏa lực của cao xạ một đoạn trên tàu chiến đối phương thì coi như bị cháy.

Tàu chiến đi trên biển từ một đến bốn đoạn, theo tiêu chuẩn tên lửa hải đối hải. Tên lửa hải đối hải chỉ bắn mục tiêu trên biển và trên bờ, không bắn mục tiêu sâu vào đất liền. Pháo trên tàu vừa cơ động vừa bắn mục tiêu trên biển, trên bộ sâu vào đất liền, ăn quân đối phương cách từ một đến ba đoạn theo trục tọa độ và theo đường chéo 45 độ. Tàu chiến có thể vào đoạn sông sâu phía ngoài đoạn có ngầm đá cạn.

10. Không quân (K)

Không quân có 2 sân bay. Máy bay có thể cơ động thẳng theo trục, chéo 45 độ và oanh kích mục tiêu đối phương với quy định khoảng cách trong phạm vi từ một đến bốn đoạn. Được phép bay vượt qua khối chắn. Được phép oanh tạc mục tiêu, song có thể trở lại vị trí xuất phát ngay hoặc ở lại nơi đã oanh kích. Nhưng nếu bay qua dải hỏa lực vòng tròn của cao xạ, của tên lửa thì coi như máy bay bị cháy. Máy bay nhằm oanh kích trận địa cao xạ, tên lửa thì một đổi một. Trừ khi máy bay là quân anh hùng.

11. Công sự

Mỗi bên có 2 công sự hợp thành sở chỉ huy. Công sự không được cơ động và không ăn được quân đối phương.

VI. Cách ghi nước đi khi chơi trên mạng

Trong các thế cờ, để ghi lại vị trí và sự dịch chuyển quân cờ, người ta thường ghi lại các nước đi như sau:

Dấu chấm (.) là tiến. Ví dụ: Cao xạ tiến 1 đoạn ghi là F1.

Hai gạch ngang (=) là đi ngang. Ví dụ: Xe tăng đi ngang 2 đoạn về bên trái ghi là T=2t.

Gạch chéo (/) là đi chéo. Ví dụ: Pháo binh ăn chéo hai đoạn về bên phải ghi là P/ 2f.

Hai chấm (:) là đi lùi.

Quá trình chơi Cờ tư lệnh, có thể rút ra cách đánh sao cho hiệu quả, ít mất quân mà vẫn giành thắng lợi. Qua một thời gian, khi đã chơi thành thạo, người chơi cờ có thể rút ra các nước chơi, các thế cờ tối ưu.

Chơi Cờ Tư lệnh, không bị gò bó về bố trí quân và phát huy tối đa mưu trí, sáng tạo, quyết đoán, rèn luyện tài tổ chức lực lượng giành chiến thắng.

Khi đã chơi thành thạo, người chơi chuyển lên chơi nâng cao. Trong cách chơi nâng cao, hai bên bí mật bố trí đội hình của mình. Khi bắt đầu chơi mới cùng lộ đội hình, buộc người chơi phải nhanh chóng xử trí mọi tình huống.

VII. Ván cờ kết thúc như thế nào

A. Khi chơi theo thời gian, 10 hoặc 15 phút, trong giờ giải lao, cờ sẽ kết thúc khi đến giờ quy định và thắng thua tính theo số điểm, như trong quy tắc đã nói. Trong các cuộc thi có thể phân thắng bại qua ba séc, tính theo điểm, nếu không kết thúc từng chiến cuộc. Mỗi séc thường từ 10 đến 15 phút.

B. Khi chơi không khống chế thời gian:

– Kết thúc khi dừng chơi, thắng thua tính theo số điểm của các quân mỗi bên ăn được.

– Kết thúc khi trận không chiến kết thúc, nghĩa là khi một bên mất cả hai quân máy bay không còn sức chiến đấu trên không. Bên thắng, ngoài số điểm tính theo số quân ăn được còn được thưởng thêm số điểm tương đương số điểm của hai quân máy bay (80 điểm).

– Kết thúc khi trận hải chiến kết thúc, nghĩa là khi một bên mất cả hai quân tàu chiến không còn sức chiến đấu trên biển. Bên thắng, ngoài số điểm tính theo số quân ăn được còn được thưởng thêm số điểm tương đương với số điểm của hai quân tàu chiến (160 điểm).

– Kết thúc khi chiến tranh cục bộ kết thúc, nghĩa là khi một bên mất hết quân xe tăng, quân bộ binh, quân pháo binh, không còn sức chiến đấu. Bên thắng, ngoài tính điểm theo số quân ăn được còn được thưởng thêm số điểm của ba binh chủng đó cộng lại. Cụ thể hai quân pháo 30×2, hai quân xe tăng 20×2, hai quân bộ binh 10×2, vậy tổng cộng điểm thưởng là 120 điểm.

– Kết thúc khi Tư lệnh bị bắt sống, bị chiếu hết đường thoái lui, hoặc Tư lệnh không còn quân. Bên thắng, ngoài điểm tính theo số quân ăn được còn được thưởng 200 điểm và người thắng được phong là Siêu Tư lệnh.

 

… Phải nhìn cho rộng suy cho kỹ
Kiên quyết không ngừng thế tấn công
… Lạc nước hai Xe đành bỏ phí
Gặp thời một Tốt cũng thành công….
… Tấn công phòng thủ không sơ hở 
Đại tướng anh hùng mới xứng danh. 
                   Hồ Chí Minh


Hà Nội, ngày 1 tháng 11 năm 2010
Người sáng chế
Nguyễn Quí Hải
Advertisements

Từ góc độ công chúng bị những trí thức không biết tự trọng “tra tấn” trên truyền thông, người ta lại thấy thêm một vấn đề nghiêm trọng khác là mặt bằng và chuẩn mực những giá trị tri thức truyền thông phục vụ đại chúng đang bị một số gương mặt trí thức thuộc sở hữu của nhóm lợi ích truyền thông thao túng.

Những scandal sách dịch, sách giáo khoa, tác phẩm học thuật, đạo văn, đạo luận án… đặt ra một vấn đề: phải chăng đang có sự thoái hoá trong những người tự nhận là trí thức, và nếu đúng thì đâu là nguyên nhân?

Sự xuống cấp trong công việc trí thức

Nhiều người không tin những lỗi dịch thuật nghiêm trọng, những sai lầm sơ đẳng của những tác phẩm học thuật… là do kém trình độ ngoại ngữ, trình độ học thuật, văn chương của người, nhóm người đứng tên tác giả, dịch giả. Bởi không ai viết sách, dịch sách được xuất bản, được lăng xê và thành danh mà kém cả. Chỉ có thể giải thích: những người này đã không nghiêm khắc với bản thân trước công việc trí thức.

Lịch sử trí thức Việt Nam và thế giới không thiếu tấm gương sáng của những thiện trí thức về tư duy nghiêm cẩn, lao động chữ nghĩa và nhận thức tự phê rạch ròi… Một loạt sự cố về sách và dịch phẩm trong đời sống trí thức đất nước gần đây lại không mang tinh thần và phẩm chất của giới trí thức đúng nghĩa. Không ít những trí thức nổi tiếng, được xã hội ca ngợi tới đỉnh đang bị chính thứ hào quang đó đẩy mình vào tư thế cẩu thả, ngạo mạn trong công việc trí thức. Có một nhà văn khá nổi tiếng mà chúng tôi không tiện nêu tên, khi được hỏi vì sao gần đây ít thấy sáng tác mới, đã trả lời: “Vì cái gì mình viết cũng được khen hay trong khi chính mình lại thấy chưa được hay, nên sợ…”

Bên trong mỗi người trí thức chân chính đều có một nhà phê bình nghiêm khắc. Nếu danh tiếng anh lớn hơn tài năng và lao động sáng tạo của anh thì hậu quả không phải chỉ là nỗi nhục nhã ê chề mà lưỡi dao háo danh sẽ giết chết mọi thành quả.

Trong bối cảnh Việt Nam thiếu diễn đàn tranh luận trí thức và gần như là số không trong lĩnh vực phê bình học thuật, văn chương, người ta lại thấy một hiện tượng bất thường là những nhóm lợi ích trong lĩnh vực này đang nổi lên cướp vai trò chính thống của giới phê bình để thủ lợi. Những nhóm lợi ích này đang thâu tóm việc tôn vinh một tác phẩm và lăng xê tác giả. Ai cũng biết kiểu thao túng văn chương – học thuật như con buôn này nguy hại cho các giá trị sáng tạo và học thuật quốc gia đến mức nào. Nhưng trong khi bảng hiệu xuất bản thì của Nhà nước, thực lợi xuất bản lại thuộc về những nhóm lợi ích, hệ thống biên tập ở nhiều nhà xuất bản chính thức gần như chỉ còn giữ vai trò gác cửa chính trị, còn tất cả các nội dung khác của tác phẩm thì “treo đầu dê bán thịt chó”, kiểu nào cũng được các nhóm lợi ích đưa qua mọi cửa kiểm duyệt.

Sự thao túng của các nhóm lợi ích

Trong giới trí thức hiện nay, người ta thấy không thiếu những gương mặt “nổi tiếng” thay nhau xuất hiện tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng. Họ phát ngôn đủ loại đề tài, cả những đề tài không thuộc chuyên môn của mình. Từ góc độ công chúng bị những trí thức không biết tự trọng “tra tấn” trên truyền thông, người ta lại thấy thêm một vấn đề nghiêm trọng khác là mặt bằng và chuẩn mực những giá trị tri thức truyền thông phục vụ đại chúng đang bị một số gương mặt trí thức thuộc sở hữu của nhóm lợi ích truyền thông thao túng.

Trong công việc của trí thức, hầu như ai cũng nằm lòng một điều là: bên trong mỗi trí thức chân chính đều có một nhà phê bình nghiêm khắc. Nếu danh tiếng anh lớn hơn tài năng và lao động sáng tạo của anh thì hậu quả không phải chỉ là nỗi nhục nhã ê chề mà lưỡi dao háo danh sẽ giết chết mọi thành quả. Nhận diện những nhóm lợi ích đang huỷ hoại mình là cần thiết, nhưng cần thiết hơn là hãy tự trọng bảo vệ và hành xử theo lương tri nghiêm khắc của mình sao cho xứng với danh hiệu trí thức.

GIAO CẢM (SÀI GÒN TIẾP THỊ)

QUÂN HÀM, QUÂN HIỆU QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

Xem lại các phần trước:

QUÂN HÀM, QUÂN HIỆU QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

Ảnh tư liệu quân hiệu, cấp hiệu, phù hiệu và lễ phục Của Quân đội nhân dân Việt Nam ( Phần 1 )

QUÂN HÀM, QUÂN HIỆU QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

DK1 23 tuổi: Còn nhà giàn là còn biển

TT – Ngày 5-7-2012 là ngày kỷ niệm 23 năm thành lập cụm nhà giàn DK1. “Sinh nhật” nhưng mọi sinh hoạt của các cán bộ, chiến sĩ tại nhà giàn cũng như ban chỉ huy vẫn diễn ra bình thường.

Đoàn đại biểu TP.HCM đến thăm cán bộ, chiến sĩ trên nhà giàn DK1/15 vào tháng 4-2012 – Ảnh: MINH ĐỨC

“Vì là năm lẻ mà” – thiếu tá Nghiêm Xuân Thái, chính trị viên phó tiểu đoàn DK1, cười nói khi tiếp đoàn đại diện báo Tuổi Trẻ đến thăm hỏi, chúc mừng.

Món quà lần này báo Tuổi Trẻ đại diện bạn đọc ở đất liền mang đến DK1 là những chiếc tủ đông. Trong đợt thăm nhà giàn gần nhất vào tháng 5-2012, các chiến sĩ nhà giàn đã thổ lộ mong muốn có được chiếc tủ đông để trữ thức ăn tươi, sau khi những tấm pin mặt trời đã cung cấp đủ điện cho các sinh hoạt thường ngày.

“Trước khi có chương trình Thắp sáng nhà giàn của Tuổi Trẻ, chúng tôi thật là trăm bề khổ” – trung tá Dương Thế Đường, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn DK1, nhắc. Những câu chuyện cũ ùa về: những ngày không đủ điện, không ánh sáng, không phương tiện giải trí, để duy trì liên lạc có khi tàu phải chở máy phát điện đi từ nhà giàn này sang nhà giàn kia, lại có khi tàu đi rồi phải quay lại vì máy phát thiếu tay quay…

Chuyện như từ ngày xưa nhưng thật ra chỉ mới đây thôi, trước tháng 5-2009, trước sinh nhật lần thứ 20 của nhà giàn, trước khi Tuổi Trẻ phát động chương trình Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1.

15 nhà giàn DK1, những căn nhà treo trên cọc thép đang lần lượt được sửa chữa, nâng cấp để tiếp tục trụ vững với nhiệm vụ làm cột mốc chủ quyền của Việt Nam giữa biển Đông. 23 năm, đã có chín cán bộ, chiến sĩ hi sinh khi bảo vệ nhà giàn và hàng trăm cán bộ, chiến sĩ khác vẫn đang ngày đêm bám trụ giữa nắng gió, mưa bão và những căng thẳng chính trị.

“Hôm rồi đổi quân, có nhiều anh em xung phong ở lại không về” – trung tá Đường kể trong câu chuyện. Hết chuyện cũ đến chuyện mới, không thể không nhắc về những bất ổn trên biển Đông những ngày gần đây, các sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn DK1 khẳng định: “Các chiến sĩ của chúng tôi trên nhà giàn coi như treo trên biển, chân không đạp đất nhưng đầu đội trời Việt Nam. Dù có việc gì xảy ra, chúng tôi không có chọn lựa nào khác ngoài việc bảo vệ nhà giàn, bảo vệ biển Việt Nam. Còn người là còn nhà giàn, còn nhà giàn là còn biển”.

Những khẳng định mạnh mẽ dường như đối lập với những thiếu thốn mà các chiến sĩ đã và vẫn đang phải kiên trì chịu đựng, khắc phục. Thiếu nước, thiếu điện, thiếu tiện nghi, thiếu tình cảm. Chỉ có sự hi sinh là dư thừa. Và vì vậy, càng biết rằng món quà nhỏ mà chúng tôi mang đến hôm nay thật nhỏ bé, càng biết rằng đất liền còn quá nhiều việc phải làm để góp phần gìn giữ biển Đông.

P.VŨ [Tuổi trẻ]

Người dân Trung Quốc đang bị kích động

TT – Tại sao ở Trung Quốc liên quan đến vấn đề biển Đông lại xuất hiện dư luận hiếu chiến đến mức mù quáng, bất chấp lẽ phải và sự thật, bất chấp luật pháp quốc tế? Kết quả của một cuộc thăm dò của Thời báo Hoàn Cầu.

Tàu Trung Quốc tuần tra trên biển Đông – Ảnh: Mạng quân sự Trường Giang

Kết quả của một cuộc thăm dò do Thời báo Hoàn Cầu thực hiện với gần 1.500 người ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thành Đô, Tây An, Thẩm Dương… cho thấy rõ điều này. Gần 80% ủng hộ Trung Quốc “sử dụng vũ lực để đập tan các hành động gây hấn và xâm phạm” trên biển Đông. Chỉ vỏn vẹn 16,6% là nói không.

Thử khảo sát trên các trang Weibo… của cư dân mạng Trung Quốc cũng dễ dàng nhận thấy một dư luận tương tự. Rất nhiều ý kiến đòi chính quyền tuyên chiến trên biển Đông. “Không có chỗ cho đàm phán khi xét đến vấn đề lãnh thổ. Một cuộc chiến có thể đem lại 10 năm hòa bình” – một người viết. Người khác lại thẳng thừng: “Tôi ủng hộ việc bắn phá Philippines”. Nhiều người còn chỉ trích chính quyền Trung Quốc là hèn nhát, không dám bảo vệ đất nước. Đa số khẳng định căng thẳng trên biển Đông là “âm mưu thâm độc” do Mỹ dàn dựng để chống Trung Quốc…

Tâm lý nạn nhân

Tất nhiên, ở Trung Quốc vẫn còn có những người tử tế, biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, biết yêu đất nước mình và tôn trọng quyền lợi chính đáng của những nước khác như hội thảo “Chủ quyền quốc gia và quy tắc quốc tế” do Viện Nghiên cứu kinh tế và báo mạng Tân Lãng tổ chức mới đây đã cho thấy. Thế nhưng những tiếng nói như vậy còn ít ỏi và lẻ loi, thậm chí đang có nguy cơ bị xem là “những kẻ phản quốc”. Nguyên văn tuyên bố của thiếu tướng quân đội Trương Châu Trung như sau: “Có hơn 1 triệu kẻ phản quốc ở Trung Quốc. Một số học giả là do Mỹ đào tạo, đọc sách Mỹ, chấp nhận quan niệm Mỹ và họ đang giúp Mỹ chống Trung Quốc”.

Tại sao dư luận Trung Quốc lại mù quáng, bất chấp đạo lý và lẽ phải đến như vậy? Câu trả lời dễ nhận ra là do người dân đã bị “tẩy não” và bị “đầu độc” hằng ngày hằng giờ những điều sai lệch.

Các phương tiện truyền thông Trung Quốc, điển hình nhất là tờ Thời báo Hoàn Cầu, thường xuyên cáo buộc Việt Nam và Philippines là “kích động”, “gây hấn” trên biển Đông và đòi chính quyền Bắc Kinh phải phát động “một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ” chống lại các quốc gia Đông Nam Á. Giới tướng lĩnh quân đội Trung Quốc (PLA) liên tục đe dọa sẽ trừng trị các nước láng giềng.

Sách giáo khoa của học sinh tiểu học và trung học đều khẳng định cực nam lãnh thổ Trung Quốc là quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Các bản đồ chính thức của Trung Quốc cũng vẽ lãnh thổ Trung Quốc kéo dài tới tận Trường Sa.

Tất nhiên, sách giáo khoa Trung Quốc đã lờ tịt việc hải quân nước này đánh chiếm bất hợp pháp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974. Giới “học giả” Trung Quốc cứ ra rả một luận điệu dối trá khi nhấn mạnh trước thập niên 1970 không hề có cái gọi là “vấn đề biển Đông” do “biển Đông thuộc quyền quản lý của Trung Quốc”.

Trung Quốc hiện có một số tổ chức lớn chuyên nghiên cứu về biển Đông như Viện Hàng hải Trung Quốc, Viện Nghiên cứu Nam Hải, Học viện Khoa học xã hội, Viện Quan hệ quốc tế đương đại… Các “học giả” và “chuyên gia” của các tổ chức này, thông qua các hội nghị, hội thảo, diễn đàn, đều chung một luận điệu dối trá cho rằng khu vực được quy định bởi “đường chín đoạn” là thuộc chủ quyền lịch sử của Trung Quốc.

Phân tích dư luận của Trung Quốc về vấn đề biển Đông, nghiên cứu của Tổ chức Khủng hoảng quốc tế (ICG) cho rằng nguyên nhân là do chính quyền Bắc Kinh đã “tẩy não” người dân nước mình ngay từ khi họ còn là những đứa trẻ và “đầu độc” họ hằng ngày, nên người dân luôn tin rằng toàn bộ biển Đông là của Trung Quốc. Hằng ngày họ liên tục tiếp nhận những thông tin méo mó, dối trá qua các phương tiện thông tin. Do đó, niềm tin này càng trở nên mạnh mẽ đến mức họ coi các quốc gia khác là kẻ gây hấn, còn Trung Quốc là người vô tội.

Tâm lý của kẻ bị vây hãm

Vẫn theo ICG, trong vấn đề biển Đông, chính quyền Trung Quốc đã kích động một tâm lý dân tộc cực đoan bằng cách mô tả Trung Quốc là “nạn nhân” của các quốc gia xung quanh, là “kẻ yếu thế” trong các tranh chấp trên biển Đông. Chẳng hạn, báo chí Trung Quốc thường đưa tin theo kiểu: “Có hơn 1.000 giàn khoan dầu trên biển Đông và bốn sân bay ở Trường Sa, nhưng không có một cái nào là của Trung Quốc”.

Việc Mỹ tuyên bố trở lại châu Á càng là cơ hội để truyền thông Trung Quốc tô đậm “tâm lý nạn nhân” này, đẩy nó lên thành “tâm lý của kẻ bị vây hãm” bởi “những thế lực chống Trung Quốc” ở bên ngoài, và Trung Quốc đang phải tả xung hữu đột để chống đỡ và cố thoát ra tình trạng bị bủa vây này. Tất nhiên, như ICG vạch rõ, bằng cách này các cơ quan và chính quyền địa phương ở Trung Quốc mới có thể lợi dụng để thực hiện những ý đồ riêng. Họ thường công khai chỉ trích các quốc gia khác để gây sức ép buộc chính quyền Bắc Kinh hỗ trợ thêm nguồn lực. PLA cũng lợi dụng tranh chấp ở biển Đông để mở rộng ngân sách quốc phòng.

Chính do những thứ tâm lý này, các giọng điệu hiếu chiến luôn chiếm ưu thế trước quan điểm ôn hòa trong dư luận Trung Quốc. Cũng chính vì tự thổi ngọn lửa dân tộc cực đoan, chính quyền Bắc Kinh lại luôn bị áp lực phải thể hiện bộ mặt cứng rắn để không bị xem là yếu thế mỗi khi đề cập đến vấn đề biển Đông. Một số học giả nhận định chính Bắc Kinh đã “tự tạo ra một con quái vật mà nó sẽ khó lòng kiểm soát”.

SƠN HÀ – ĐÔNG PHƯƠNG

Xem thêm nhiều bài báo tại Tuổi Trẻ

Xem hồ sơ Trung Quốc mở thầu phi pháp trên biển Đông: “Công ty nước ngoài không tham gia gói thầu Trung Quốc” I Thượng nghị sĩ Mỹ: Các lô dầu khí là của Việt Nam I Trung Quốc tự xóa sạch cam kết I Trung Quốc mời thầu phi pháp: Ngang ngược và tráo trở I Bắc Kinh “diễn trò chính trị” I Hội Luật gia VN phản đối TQ mời thầu sai trái I Trung Quốc đang bành trướng I Vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam I “Khu vực Trung Quốc mời thầu thuộc chủ quyền Việt Nam” | Trao công hàm phản đối Trung Quốc mời thầu phi pháp | Trung Quốc mời thầu tại thềm lục địa VN là phi pháp I Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí trên biển Việt Nam

Xã hội Việt Nam cần có một ngày ‘diệt sâu bọ’

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

Tết Đoan ngọ năm nay đúng vào thứ Bảy, ngày nghỉ của cán bộ công nhân viên. Vợ N. rảnh rỗi hơn mọi năm, hào hứng làm bún vịt xáo măng. Thắp hương trên bàn thờ gia tiên có rượu nếp, bánh tro, vải thiều… Thế cũng được gọi là tươm tất, cô ấy bảo. Năm nay chợ vắng hơn năm ngoái, mà hàng hóa cho ngày 5/5 thì lại ê hề. Nhìn chung, giá rẻ, đời sống đi lên… Mừng!

Đúng là đàn bà. Thấy mua được rẻ là mừng. N. nghĩ, rẻ, thì là do CPI giảm. Đọc báo thấy chỉ số giá tiêu dùng (CPI) cả nước giảm 0,26% trong tháng 6. Đây là lần đầu tiên kể từ tháng 3/2009, CPI có mức âm. Con số này vừa được Tổng cục Thống kê công bố. Sức mua đang giảm, hàng hóa tăng giá làm sao được. Như thế này là giảm phát, giảm phát có khi còn đáng sợ hơn lạm phát. Nhưng nói với vợ cũng bằng thừa, cô ấy hoàn toàn không hiểu. Ngay cả ngày Tết Đoan ngọ, cô ấy cũng chăm chăm mua bán thắp hương chứ chẳng cần tìm hiểu xem ý nghĩa ngày ấy là gì.

Ngồi vỉa hè sáng thứ Bảy, N. nghe dân tình tranh cãi nhau, ngày Đoan ngọ 5/5 âm lịch là Tết Tàu hay Tết ta, hay Tết Hàn. Ngày ông Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La 5/5, dân nhớ người trung nghĩa thì thắp hương ngày ấy. Nhưng lại có lần nghe nói Hàn Quốc đề nghị Liên Hiệp Quốc công nhận Tết Đoan ngọ vào ngày 5/5 là “di sản văn hóa phi vật thể” của Hàn Quốc. Việt Nam thì chưa đòi công nhận di sản ngày này, nên cho đến giờ, N. thấy ngày 5/5 đơn giản là ngày giết sâu bọ. Vả lại, xem xét nguồn gốc lễ này hội kia là việc của các nhà nghiên cứu.

Các nhà nghiên cứu thỉnh thoảng đưa ra những giả thiết cực kỳ hay, về người Việt, chữ Việt… Nghe không biết thực hư thế nào, nhưng thấy tự hào. Chẳng hạn gần đây, N. mới thấy vỉa hè bảo đã có tài liệu cho rằng nàng Vương Chiêu Quân, một trong tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Hoa, hóa ra cùng quê với chị Hai Năm Tấn. Tác giả bài báo đưa ra câu chuyên này kể rằng tình cờ có mặt trong ngày hội làng Diêm Tỉnh, xã Thụy Dũng, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, 13 tháng 3 Âm lịch và rất bất ngờ khi được mời đến dự hội với lời giới thiệu: “Hôm nay là ngày sinh của Bà Chúa Vương Chiêu Quân người làng này. Vì vậy, ban tế toàn là nữ và sẽ có màn tế Nữ Quan”. Có thần tích, có sắc phong và dân làng khẳng định: “Đúng là Chiêu Quân cống Hồ đấy, nhưng là người làng này”.

Có nhiều điều bất ngờ trên đời như vậy, cũng chẳng nên nhọc công tranh luận xem nguồn gốc ngày Tết Đoan ngọ là ở xứ nào.

N., thì thích cái tên Ngày diệt trừ sâu bọ ở nước mình. Có lẽ còn chút máu nông dân chảy trong huyết quản, nhưng ý tưởng có một ngày toàn dân làm sạch ruộng đồng và bản thân từ bên trong, một ngày cho sự thanh tẩy bệnh tật một cách dân dã với cây lá ruộng vườn, ngẫm thấy thật hay. Đã thế, bạn trà lá vỉa hè lại còn rủ rỉ thêm là giá có một ngày 5/5 nào đấy được Nhà nước quy định là ngày diệt trừ sâu bọ trong xã hội thì tốt quá.

Lâu nay người ta ít dùng cái câu “Con sâu bỏ rầu nồi canh”, là vì sâu trong canh quá nhiều. Cứ nghĩ như ở một xã nào đó trong tỉnh Thanh, dân đang phải ngày đêm góp thóc, 5 tạ thóc mất 1 tạ “phí” để nuôi cán bộ ăn không ngồi rồi, thì thấy đúng là rùng mình. Xã có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân, nhưng cán bộ xã thì có tới 500 người.

Mà riêng gì xã này đâu, tương tự, theo thống kê của Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An, đội ngũ cán bộ công chức cấp phường xã của tỉnh hiện có trên 10.000 người. “Cán bộ phường… đông như quân Nguyên”, bài báo viết như vậy.

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

HÀ PHẠM (TT&VH CUỐI TUẦN)

Dấu tích về chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam ở Lý Sơn

Bảo tàng Lý Sơn, Quảng Ngãi, đang lưu giữ nhiều hình ảnh, bản đồ từ thế kỷ thứ 16 đến 19, khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa.

 
 Hiện tại bảo tàng Hoàng Sa (Lý Sơn, Quảng Ngãi) còn lưu giữ nhiều tài liệu quý về Hoàng Sa.
 
 Những bài báo và bản đồ chính trị (từ thời Việt Nam Cộng Hòa 1954 – 1975) nêu rõ quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam.
 
 Những dòng chữ được ghi trong Đại Nam Thực Lực Chính Biên (năm 1848) và Quảng Ngãi Tỉnh Chí (năm 1933) ghi chép về quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
 
 Những dấu tích, bản đồ, sắc phong còn được giữ nguyên vẹn tại bảo tàng.
 
 Dụng cụ trã đất nấu ăn của binh phu Hoàng Sa khi đi ra đảo.
 
 Những vật chứng của ngư dân và đội lính có mặt tại Hoàng Sa từ thời nhà Nguyễn.
Bia chủ quyền Việt Nam ở Hoàng San năm 1930.
Bản đồ phía Đông Ấn Độ và những vùng lân cận, xác định quần đảo Hoàng Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam, bản đồ xuất bản tại London, Anh năm 1956.
Bản đồ Nam Việt ghi rõ, Hoàng Sa và Vạn lý Trường Sa trong sách Đại Nam Thống Nhất Toàn Đồ do quốc sử quán triều Nguyễn ấn hành thế kỷ 19.
 
 Bản dịch tài liệu châu bản của Tống Lý đại thần ngày 15/12 niên hiệu Bảo Đại thứ 15 (1939) về việc xin truy thưởng Tú hạng long tinh cho cai đội Hoàng Sa người Pháp M.Fontan.
 Bản đồ Việt Nam do người Hà Lan vẽ năm 1594, hiện đang lưu giữ tại Amsterdam (Hà Lan). Khi đó Hoàng Sa, Trường Sa đã là của Việt Nam.
Một góc đảo Đá Lát, quần đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa năm 2009.
Hải đăng Việt Nam trên quần đảo Trường Sa trước năm 1945.
 Cơ sở hành chính trên đảo Hoàng Sa trước năm 1945.
Ông Nguyên Giáo, nhân viên ty khí tượng Hoàng Sa, trước năm 1974 đang đo nhiệt độ, độ ẩm tại lều máy trạm khí tượng Hoàng Sa.
 
 Văn tế trong lễ khao lế thế lính Trường Sa năm Tự Đức thứ 20, Đinh Mão 1867.
 
 Bài vị các tướng quân, binh sĩ hy sinh tại Hoàng Sa.
 Thuyền nhỏ được đội quân Hoàng Sa kiêm Bắc Hải ra Hoàng Sa để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ biển đảo.
Cho đến nay, lớp lớp người dân Lý Sơn vẫn tự hào về quá khứ hào hùng của cha ông. Các em nhỏ luôn được nhắc nhở về Hoàng Sa như một phần máu thịt của đất nước.

THÁI AN

theo infonet

Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc

Song hành cùng tuyên bố thành lập TP.Tam Sa, Bắc Kinh âm mưu biến thành phố này thành tiền đồn quân sự mang ý nghĩa chiến lược.

Cuối tháng trước, Trung Quốc tuyên bố thành lập TP.Tam Sa, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nhật báo Phương Nam ngày 2.7 nhận định động thái trên nhằm “nâng cấp” đảo Phú Lâm, ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, để đảo này đóng vai trò thủ phủ của TP.Tam Sa. Đồng thời, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh ngày 28.6 tuyên bố thiết lập bộ chỉ huy quân sự cho TP.Tam Sa. Vì thế, nhật báo Phương Nam đánh giá đảo Phú Lâm sẽ đóng vai trò “trung tâm chính trị, quân sự” trong tham vọng thâu tóm Hoàng Sa và Trường Sa mà Bắc Kinh đang theo đuổi.

 

Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc 1
Mô hình phát triển do Trung Quốc đề ra cho đảo Phú Lâm – Ảnh: Baidu

 

Ráo riết chuẩn bị quân sự

 

Tàu hải giám Trung Quốc diễn tập ở Trường Sa

Đội tàu hải giám Trung Quốc gồm 4 tàu số 83, 84, 71 và 66 tổ chức diễn tập trái phép tại bãi Châu Viên, ở quần đảo Trường Sa vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam, vào ngày 2.7. Theo Tân Hoa xã, đội tàu này xuất phát từ TP.Nam Á vào ngày 26.6 để đến biển Đông thực hiện chuyến tuần tra dài 2.400 hải lý (4.500 km). Sau khi đến Châu Viên vào ngày 1.7, đội tàu trên nhanh chóng triển khai diễn tập vào sáng hôm sau. Tuy nhiên, một trực thăng được mang theo đã không thể tham gia diễn tập vì điều kiện thời tiết xấu.

 

Thực tế, phát ngôn viên Cảnh đã công khai việc Trung Quốc ráo riết thiết lập cơ sở quân sự tại Tam Sa. Không chỉ bất chấp luật pháp quốc tế để xâm phạm chủ quyền Việt Nam, phát ngôn viên này còn ngang ngược cho rằng việc thiết lập cơ sở quân sự nói trên là “điều tất yếu”. Theo Tân Hoa xã, Trung Quốc hiện có nhiều cơ sở (trái phép) tại đảo Phú Lâm như: tòa nhà chính phủ, ngân hàng, bưu điện, bệnh viện, cửa hàng, khách sạn, thư viện, sân bay, cầu cảng, trạm khí tượng, doanh trại…

Ủng hộ cho quan điểm sai trái trên, phó giáo sư Bạch Tú Lan của Viện Nghiên cứu chiến lược quốc tế thuộc Trường Đảng trung ương Trung Quốc, cho rằng Tam Sa cần được tập trung đầy đủ cả hải, lục, không quân. Ông còn đề nghị Trung Quốc cần bổ nhiệm một lãnh đạo cấp tướng cho bộ chỉ huy quân sự tại đây. Cụ thể, ông Bạch đưa ra đề xuất biến Tam Sa thành một tiền đồn quân sự khi kêu gọi rằng: “TP.Tam Sa có vị trí chiến lược nên cần nhiều binh lực hơn nữa. Ngoài lục quân, nơi này cần có thêm không quân và hải quân để cùng nhau phối hợp”. Đáng quan ngại hơn, ông này cho rằng đề xuất trên nhằm phục vụ cho mưu đồ bá quyền của Bắc Kinh là: “Thành lập cơ quan quân sự mới cho TP.Tam Sa sẽ giúp tăng cường thực lực để Trung Quốc thâu tóm Trường Sa, Hoàng Sa và bãi ngầm Macclesfield. Khi đó, Bắc Kinh sẽ chủ động trong việc chiếm giữ các khu vực này”.

Vị thế chiến lược

 

 Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc 2
Đường băng hiện tại trên đảo Phú Lâm – Ảnh: Koming.com.hk

 

Vốn dĩ, Phú Lâm là đảo san hô có địa hình phẳng và cảnh quan đẹp. Tuy nhiên, lý do then chốt khiến đảo này được chọn làm trọng tâm của chính quyền TP.Tam Sa không phải vì vẻ đẹp độc đáo mà là tham vọng của Bắc Kinh nhằm thâu tóm biển Đông. Tân Hoa xã dẫn lời phó giáo sư Bạch công khai ý định trên: “Phần lớn các đảo trên quần đảo Hoàng Sa đều là đảo san hô, tương đối nông. Nhiều đảo không có sẵn điều kiện để con người sinh sống. Trong đó, Phú Lâm là một đảo lớn, có sân bay, bưu điện, có môi trường làm việc bình thường và ở gần biển Đông. Điều này rất có lợi cho việc Trung Quốc kiểm soát cả khu vực biển Đông”. Theo đó, Bắc Kinh có thể biến đảo Phú Lâm thành địa điểm trung chuyển, tiếp vận cho tàu chiến, máy bay của Trung Quốc trên hành trình từ đảo Hải Nam đến các đảo gần Philippines. Hiện tại, sân bay tại đảo Phú Lâm có thể cho phép máy bay Boeing 737 cất và hạ cánh. Đồng thời, cầu cảng tại đây cũng có chỗ neo đậu cho tàu tải trọng lên đến 5.000 tấn.

Lucy Nguyễn [Thanh Niên]