Tag Archive:


Nếu cứ làm việc theo cung cách của các ngành, các cơ quan chức năng hiện nay: Thiếu tâm – thiếu tầm, và thiếu cả… quyền, thì biết đâu, sẽ còn những Vina khác nữa đang… mỉm cười đứng Đợi?

Cả làng cùng “thiếu” có mình em đâu?

Mới đầu năm 2013, tại Hội nghị trực tuyến tổng kết công tác của ngành Giao thông Vận tải, một quan chức cao cấp của Nhà nước có phát ngôn thật ấn tượng: Quản lý GTVT thiếu tâm lẫn tầm! Theo ông, quản lý ngồi đút chân gầm bàn, không có tâm và tầm, sâu sát với cuộc sống đang vận động.

Trước đó, là một loạt những số liệu mất mát đau lòng: Năm 2012, toàn quốc xảy ra trên 36.000 vụ tai nạn giao thông làm gần 10.000 người chết, 38.000 người bị thương… Tai nạn giao thông trong những tháng cuối năm 2012 có xu hướng tăng trở lại, số người chết hoặc bị thương vẫn ở mức cao và vẫn còn xảy ra tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng.

Thực ra, sự thiếu tâm này không chỉ là thói quan liêu, xa rời cuộc sống, của cán bộ, công chức Nhà nước. Mà tệ hơn, suy đồi hơn, nó là lòng tham, là tham nhũng. Và một khi trở thành quốc nạn, nó gây nên những thương tổn sâu sắc cho xã hội, cả vật chất lẫn tinh thần, niềm tin.

Tại hội nghị, diễn giải cho những yếu kém, bất cập của ngành GTVT, đặc biệt về các con đường huyết mạch, một vị thứ trưởng của ngành cho rằng do thiếu vốn duy tu, sửa chữa định kỳ nên ảnh hưởng lớn đến chất lượng kết cấu hạ tầng  giao thông…

Thế nhưng chả lẽ, mới đưa vào sử dụng cuối năm 2012, và còn chưa khánh thành, cây cầu Đất Sét trên tuyến quốc lộ 1A (thị trấn Tân Phú Thạnh, huyện Châu thành A- Hậu Giang)- thuộc dự án do Bộ GTVT làm chủ đầu tư, với kinh phí 2.371 tỷ đồng, đã bị lún, nứt, có chỗ lún nứt kéo dài hàng chục mét, cũng là do… thiếu vốn duy tu, sửa chữa?

Hiện trường một vụ TNGT. Ảnh: Baoninhthuan.com.vn

Ngược hẳn với ý kiến ông thứ trưởng ngành GTVT, tại kỳ họp QH tháng 6/2012, khi thảo luận về bổ sung năm dự án, sử dụng vốn trái phiếu Chính phủ 2011- 2015, trong đó có ba dự án giao thông, chiếm tới gần 5000 tỷ đồng, ý kiến của nhiều đại biểu QH cho rằng tiền nhiều nhưng chất lượng giao thông vẫn kém. Đặc biệt là thất thoát tài chính, tiêu cực trong sử dụng kinh phí rất nhiều.

Có đại biểu nêu câu hỏi: Người ta đặt vấn đề xây dựng đường Việt Nam đắt nhất thế giới, đắt hơn Mỹ, đắt hơn các nước trong khu vực. Tại sao?

Đắt nên mới xắt ra… sụt lún, ra nứt toác, ra hố tử thần…

Phía nam, “nổi tiếng” nhất – thực chất là tai tiếng nhất, là Đại lộ Đông Tây. Có tổng chiều dài 22 km, được đầu tư tới 660 triệu USD, tính ra mỗi km đường ở đây đầu tư tới 30 triệu USD, thông xe vào cuối năm 2011.

Hoành tráng, khua chiêng gõ trống bao nhiêu ở “pha” động thổ, cắt băng khánh thành, thì mới chỉ sau sáu tháng sử dụng, Đại lộ Đông Tây đã “lộ” ra cái sự thê thảm của chất lượng. Mặt đường xuống cấp, lún sâu, thậm chí có chỗ lằn bánh xe tạo rãnh có độ sâu hơn 10cm. Và cũng lộ ra cái tâm làm ăn gian dối, tham lam vô độ của con người.

Phía bắc, không chịu…”kém miếng”, Đại lộ Thăng Long, chiều dài 30 km (được đầu tư tới 7.527tỷ đồng), chỉ sau nửa năm đưa vào sử dụng, đã bị xuống cấp, sụt, lún, nứt nẻ, bong tróc nghiêm trọng. Điệp khúc xuống cấp cũng lại được giành cho hai cây cầu mới của Thủ đô- cầu Vĩnh Tuy và Thanh Trì.

Vậy nhưng, nếu nói chữ thiếu tâm, hẳn ngành GTVT sẽ mượn câu ca dao xưa:Cả làng cùng “thiếu” có mình em đâu?

Bởi cái sự thiếu tâm ấy, sự tham lam ấy không phải là… độc quyền của riêng ngành GTVT, nó còn là của cả ngành ngân hàng. Khi chính vị lãnh đạo cao cấp nhất của ngành này phải thừa nhận: Có “lợi ích nhóm” trong hệ thống các tổ chức tín dụng.

Cũng theo vị quan chức này, mới thanh tra ở 27 tổ chức tín dụng, Ngân hàng Nhà nước thấy nhiều tổ chức tín dụng bị chi phối bởi một nhóm cổ đông, giữ chức danh lãnh đạo trong đó. Dư nợ cho vay nhóm cổ đông này chiếm tỷ lệ rất lớn trong tổng dư nợ, có lúc lên tới 90%, vi phạm nghiêm trọng quy định của Chính phủ và Ngân hàng Nhà nước.

Vết lún, nứt ở cầu Đất Sét nghìn tỷ. Ảnh: Quốc Huy

Tại kỳ họp QH cuối năm 2012, quan chức cao cấp nhất của ngành công an cũng cho biết, năm 2012 tội phạm về kinh tế, tham nhũng phức tạp nổi lên trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, gây thiệt hại hàng ngàn tỉ đồng, tác động xấu đến an ninh tài chính, tiền tệ.

Cái sự thiếu tâm ấy còn là của ngành xây dựng, quản lý đất đai. Khi các công trình Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, các công trình thủy điện thi nhau “hom hem, già lão”, thi nhau vỡ toang, lộ ra bê- tông chỉ là đất và gỗ mục… Khi tới 70% vụ khiếu kiện của người dân thuộc về lĩnh vực đất đai- cũng là nơi màu mỡ nhất cho lòng tham nảy nở. Quản lý đất đai không công khai minh bạch, còn là nguyên nhân của những xung đột gay gắt, thậm chí phân ly giữa người dân với chính quyền.

Thiếu tâm của ngành GTVT là quá rõ. Còn thiếu tầm, thì e vị lãnh đạo cao cấp của Nhà nước phát biểu vừa đúng, vừa chưa đủ.

Bởi riêng ách tắc giao thông đô thị, hiện đang là nỗi khổ không của riêng ai, nó vừa là cái nhìn ngắn hạn của ngành này, nhưng nó cũng là hệ lụy của cái nhìn không …dài hạn của cơ chế quản lý xã hội chúng ta. Rút cục, giao thông đô thị đang phải lãnh đủ.

Bởi ách tắc giao thông đô thị, là hệ lụy của quy hoạch đô thị với tầm nhìn kiểu ăn sổi ở thì.

Là hệ lụy của việc coi thường tầm quan trọng của  các đô thị “vệ tinh”.

Là hệ lụy của tỷ lệ dân số tăng quá nhanh, vv…và vv..

Thế thì, thiếu tâm- thiếu tầm đâu phải chỉ là của riêng ngành GTVT?

“Vô hiệu” và “thanh kiu”

Cái sự thiếu tâm– tham lam, tham nhũng, giờ thiên hình vạn trạng. Hội thảo khoa học “Bàn về những giải pháp phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam hiện nay” do Tạp chí Cộng sản cùng ĐH Quốc gia TP.HCM tổ chức mới đây đã đưa ra những con số đáng buồn.

Buồn, vì trong khi tham nhũng bị coi là quốc nạn, thì theo Gs Trần Đình Bút, nguyên Thành viên tư vấn Chính phủ, các vụ được phanh phui chỉ là những vụ nhỏ, ở cấp dưới – chỉ mới bắt được mèo con. Cán bộ xã, phường chiếm 30% còn cấp trung ương chỉ chiếm 0,3%, bằng 1/100 của cấp thấp nhất.

Bên cạnh kết quả chỉ mới bắt được mèo con, đáng lo ngại nhất là hiện tượng tham nhũng quyền lực và chính trị, như Gs Nguyễn Trọng Chuẩn, nguyên Viện trưởng Viện triết học đã chỉ ra. Vì quyền đẻ ra tiền, quyền đẻ ra lợi.

Ông cũng khẳng định, sức mạnh kinh tế một khi liên kết với quyền lực để hình thành lợi ích nhóm sẽ dẫn đến tham nhũng trong chính trị, chi phối chính sách. Đây mới là điều đáng lo ngại nhất đối với sự tồn vong của chế độ, đất nước.

Các vụ tham nhũng được phanh phui chỉ là những vụ nhỏ, ở cấp dưới- chỉ mới bắt được mèo con. Ảnh minh họa

Rõ ràng, tham nhũng có đủ “sức mạnh mềm”, để làm mưa làm gió, trong khi các công cụ chức năng “rắn” như Kiểm toán, như Thanh tra vận hành ra sao?

Trả lời phỏng vấn báo chí mới đây về vai trò, vị thế của Kiểm toán Nhà nước trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, ông Đặng Văn Thanh, Chủ tịch Hội Kế toán và kiểm toán VN cho rằng, nếu như kiểm soát nội bộ của bộ máy bị vô hiệu hóa thì sẽ lại dẫn đến những đổ vỡ như đã xảy ra với Vinashin, Vinalines…

Đó là một nhận xét mang tính thực tiễn sâu sắc, dù khá chua xót.

Kiểm toán là một lĩnh vực còn khá mới mẻ cho một xã hội văn minh nông nghiệp, nên đến tận giờ, vẫn còn “loay hoay” với “cái ghế” – địa vị pháp lý của mình, là giúp việc QH hay độc lập với QH? Tất cả còn trông chờ vào sự sửa đổi Hiến pháp 1992 sắp tới.

Nếu Kiểm toán thiếu tầm, thì Thanh tra khác hẳn.

Ngành thanh tra có tuổi đời gần 70 năm, cùng với tuổi đời của nước Việt, chứng kiến mọi sự thăng trầm, mọi thay đổi và đổi mới của quốc gia. Nghề nào cũng vậy, nhưng đặc biệt với thanh tra, nó đòi hỏi trước hết là phẩm cách chính trực, sự liêm khiết của cá nhân cán bộ thanh tra. Vì cái sự ông rút chân giò, bà thò chai rượu, ở đây rất dễ xảy ra.

Trong quá khứ (và hiện tại), xã hội ta từng có những cán bộ thanh tra liêm chính nổi tiếng. Nhưng…

Người viết bài chứng kiến một chuyện hài hước: Một chánh thanh tra ở cơ quan Bộ nọ, được cả cơ quan “trìu mến” gọi là “Chánh thanh- kiu” (cảm ơn). Ông chả giận, mà cứ dễ dãi cười…hề hề… Hay vì ông luôn phải “thanh- kiu” những nơi ông thanh tra? Chỉ ông và nơi bị thanh tra biết rõ nhất!

Hội nghị trực tuyến tổng kết công tác thanh tra ngày 4/1 mới đây cho thấy, hiệu quả công tác này trong phòng, chống tham nhũng rất hạn chế: Năm 2012, các ngành đã triển khai 1589 cuộc thanh tra trách nhiệm, nhưng chỉ xử lý hành chính 18 người, chuyển cơ quan điều tra ba vụ.

Một quan chức cao cấp của Chính phủ đã nói thẳng: Toàn hệ thống thanh tra có hơn 18.000 người. Thanh tra CP khoảng 700, còn lại khoảng 17.300 người là ở các bộ, ngành địa phương. Bộ nào cũng có thanh tra, sở nào quan trọng cũng có thanh tra nhưng vụ việc ai phát hiện? Báo chí phát hiện, Thanh tra CP phát hiện, đoàn thanh tra phát hiện… Vậy 17.300 người để làm gì?

Nếu kiểm soát nội bộ của bộ máy bị vô hiệu hóa, thì sẽ lại dẫn đến những đổ vỡ như đã xảy ra với Vinashin, Vinalines…

Người ta chợt nhớ, vụ Vinakhủng, suốt từ năm 2006 đến 2009, đã có ít nhất 11 cuộc thanh, kiểm tra các loại của đủ các đoàn kiểm tra, thanh tra. Vậy mà không đoàn nào đến thanh tra lại phát hiện ra… sai phạm (!) Thanh tra hay “thanh- kiu”, như dư luận xã hội nghi ngờ?

Hay thanh tra không thiếu nghiệp vụ, cũng không thiếu tầm, mà chỉ … thiếu tâm?

Còn tại Hội nghị Chính phủ làm việc với các tập đoàn, doanh nghiệp Nhà nước, ông Phó Trưởng ban chỉ đạo Đổi mới và phát triển doanh nghiệp cho biết, tổng nợ phải trả của các TĐ, TCT đã lên tới hơn 1,3 triệu tỉ đồng (?) Mức lỗ phát sinh của tất cả TĐ, TCT là 2.253 tỉ đồng, trong đó có một số đã lỗ từ năm 2011 đến năm nay… lỗ tiếp. Đáng quan ngại là có 10 TĐ, TCT có tổng lỗ lũy kế lên tới 17.730 tỉ đồng. Ai sẽ là người …bù những cái lỗ khủng khiếp này đây?

Đến nỗi, người đứng đầu Chính phủ đã phải hỏi, một số doanh nghiệp Nhà nước làm ăn thua lỗ cả tỷ đồng, nói ra ai cũng xót ruột. Và nhân dân có quyền đặt ra câu hỏi, sau Vinashin, Vinalines, liệu còn thêm Vina nào nữa?

Chưa có câu trả lời.

Nhưng nếu cứ làm việc theo cung cách hiện nay: Thiếu tâm- thiếu tầm, vàthiếu cả…quyền, thì biết đâu, sẽ còn những Vina khác nữa đang…mỉm cười đứng Đợi?

Kỳ Duyên [bài trên vietnamnet]

——————

Tham khảo:

http://nld.com.vn/20130110100852683p0c1002/pho-thu-tuong-hoang-trung-hai-quan-ly-gtvt-thieu-tam-lan-tam.htm

http://tuoitre.vn/Ban-doc/529689/hau-giang-cau-chua-khanh-thanh-da-lun-nut.html

http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/05/cau-rong-nhat-thu-do-co-dau-hieu-xuong-cap/

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/105253/hot-het-bay-sau-lam-ngheo-dat-nuoc.html

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/105425/chong-tham-nhung–moi-bat-duoc-meo-con-.html

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/105078/con-vinashin-neu-kiem-soat-noi-bo-bi-vo-hieu-hoa.html

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130105/17-300-nguoi-lam-gi-ma-khong-phat-hien-tham-nhung.aspx

Advertisements

Một luận điệu thường gặp của các phần tử phản động là cộng sản Việt Nam dâng Ải Nam Quan và thác Bản Giốc cho TQ. Luận điệu này đã lừa phỉnh được khối người nhẹ dạ cả tin và lười tìm hiểu. Sau đây, HNNGBPĐ xin cung cấp đến các mem những thông tin để phản bác điều đó.

Thác Bản Giốc

1/ Ải Nam quan và thác Bản Giốc là 2 trở ngại cuối cùng trong việc đàm phán với TQ

Trả lời câu hỏi của phóng viên báo Vnexpress, nguyên thứ trưởng ngoại giao Vũ Dũng đã nói:

Trong cuộc đàm phán cuối cùng (28-31/12), vấn đề mấu chốt còn lại giữa hai bên là gì?Trong những ngày đàm phán cuối cùng, hai bên tập trung bàn thảo hai khu vực còn tồn tại, đó là khu vực thác Bản Giốc (Cao Bằng) và cửa sông Bắc Luân (Quảng Ninh). Đây là hai khu vực nhạy cảm, chưa được phân định rõ ràng.Trong những ngày đàm phán cuối cùng, hai bên tập trung bàn thảo hai khu vực còn tồn tại, đó là khu vực thác Bản Giốc (Cao Bằng) và cửa sông Bắc Luân (Quảng Ninh). Đây là hai khu vực nhạy cảm, chưa được phân định rõ ràng.
Khi ký hiệp ước năm 1999, các khu vực khác đều vẽ được đường biên giới chung, riêng hai khu vực này chỉ vẽ được đường chủ trương của hai bên, có nghĩa có hai đường chủ trương của Việt Nam và Trung Quốc. Do đó, đây là hai khu vực khó khăn nhất và được giải quyết vào phiên cuối cùng giữa hai Trưởng đoàn đàm phán.

http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2009/01/3ba0a080/
Ngoài ra còn có ý kiến của nguyên thứ trưởng ngoại giao Lê Công Phụng

Hai khu vực này thuộc các khu vực phức tạp, nhạy cảm nhất trong quan hệ biên giới giữa hai nước. Trên thực tế, tại hai khu vực này đã từng xẩy ra tranh chấp phức tạp và kéo dài trong nhiều năm. Các văn bản pháp lý về hoạch định và phân giới cắm mốc giữa chính quyền Pháp và Nhà Thanh cũng có những điểm quy định không rõ ràng. Đường biên giới được vẽ trên bản đồ tỷ lệ lớn (1/100.000), địa hình ở khu vực Hữu Nghị Quan được vẽ tổng hợp, không phù hợp với địa hình tự nhiên trên thực địa, nên rất khó xác định hướng đi của đường biên giới. Những hạn chế về cơ sở pháp lý và điều kiện tự nhiên đó đã dẫn đến hai bên có nhận thức khác nhau về hướng đi của đường biên giới ở hai khu vực này.

2./ Vấn đề Thác Bản Giốc được giải quyết theo tập quán quốc tế
Khu vực thác Bản Giốc là một trong số các khu vực đường biên giới đi theo sông, suối. Do đó, cũng như ở các khu vực sông, suối khác đường biên giới ở khu vực này được giải quyết theo tập quán quốc tế là theo trung tuyến dòng chảy chính; việc xác định trung tuyến dòng chảy chính ở thác Bản Giốc sẽ do hai bên cùng đo đạc xác định trong quá trình phân giới, cắm mốc và dòng chảy chính vẫn ở trên thác. Như vậy, hòan toàn không có việc ta mất thác Bản Giốc mà chỉ là việc xác định hu’ớng đi của đường biên giới phù hợp với nguyên tắc xác định hu’ớng đi của đu’ờng biên giới trên sông, suối đã được hai bên thỏa thuận, phù hợp với tập quán quốc tế.

Tuyệt tác của thiên nhiên – Việt Nam

Tại thác Bản Giốc, hai bên đã thống nhất đường biên giới đi từ mốc 53 cũ (do Pháp – Thanh xây dựng). Thác Bản Giốc có hai phần, phần hoàn toàn về phía Việt Nam gọi là thác cao. Thác cao nhưng lại là thác phụ vì lượng nước không lớn. Thác thấp là thác chính sẽ chia đôi, mỗi bên được một nửa. Đương nhiên chỗ đó không cắm mốc, chỉ để nhận biết và quản lý.
Thỏa thuận thứ hai đạt được ở thác Bản Giốc là hai bên không xây dựng các công trình nhân tạo trong phạm vi hẹp khu vực thác để giữ nguyên cảnh quan, vì đây là một thác đẹp thác có thể khai thác du lịch.
Thỏa thuận thứ ba là hai bên sẽ cùng nhau nghiên cứu và hợp tác phát triển du lịch khu vực thác Bản Giốc. Nếu chúng ta hợp tác, phát triển khu du lịch có thể thu hút khách nội địa, khách Trung Quốc và các nước khác.
Hai bên còn hai cột mốc nữa ở thác Bản Giốc chưa cắm, đó là cột mốc trên thượng lưu ở mốc 53 mà tôi vừa đề cập và cột mốc ở ngay dưới chân thác. Hy vọng ngày 2/1 sẽ cắm cột mốc này.
Về vấn đề cửa sông Bắc Luân, hai bên đã đạt được thỏa thuận tạo được đường biên giới từ thượng lưu cho đến hạ lưu và đi ra điểm đầu của đường phân định Vịnh Bắc bộ.

Thác Bản Giốc – Việt Nam

3. Ải Nam Quan ở phía Nam đường biên giới theo công ước Pháp – Thanh

Nói Ải Nam Quan phải nhắc tới Pháp – Thanh.

Khu vực Hữu Nghị Quan có liên quan đến đoạn biên giới đi qua đ¬ờng bộ nối liền hai n¬u’ớc và đi qua tuyến đ¬ờng sắt. Đối với đoạn đ¬ờng bộ thì Biên bản hoạch định Pháp – Thanh năm 1886 quy định rằng đ¬u’ờng biên giới “nằm ở phía Nam ải Nam Quan, trên con đ¬ờng từ Nam Quan đến làng Đồng Đăng”. Khi phân giới, hai bên đã cắm mốc số 18 để xác định
đường biên giới và vị trí của mốc này cũng được mô tả là nằm trên đường từ Nam Quan đến Đồng Đăng (mốc này đã bị mất); còn trên bản đồ cắm mốc Pháp – Thanh năm 1894 thì địa danh Nam Quan nằm ở phía Bắc đường biên giới. Như’ vậy, đư’ờng biên giới luôn luôn ở phía Nam của Nam Quan, chứ không phải đi qua địa danh đó. Đối với đoạn đường sắt, phía Trung Quốc cho rằng đường biên giới đi qua điểm nối ray, nhưng qua đàm phán hai bên đã đi đến giải pháp là đường biên giới nằm ở phía Bắc điểm nối ray 148m, chứ không phải ở điểm nối ray như ý kiến của Trung Quốc.

4. Tại sao lại chọn công ước Pháp – Thanh 1887 và 1895 lại được chọn như là một tiêu chuẩn để giải quyết các tranh chấp
Trong số các nguyên tắc giữa 2 bên thì nguyên tắc số 1 là
Một là, hai bên lấy các Công ước Pháp – Thanh năm 1887, 1895 cùng các văn kiện, bản đồ hoạch định và cắm mốc biên giới kèm theo, cũng như các mốc giới cắm theo quy định để xác định lại đu’ờng biên giới trên đất liền. Đây là nguyên tắc cơ bản và quan trọng.

Tại sao vậy ?
Theo hòa ước Giáp Thân 1884 được kí kết giữa triều đình nhà Nguyễn và Pháp , có điều khoản nhà Nguyễn công nhận sự bảo hộ của Pháp ở Việt Nam. Tháng 9/1884 tới tháng 6/1885, Pháp và Thanh đánh nhau để tranh giành ảnh hưởng đối với VN.
Năm 1887, Công ước Pháp-Thanh được kí kết nhằm phân chia lại đường biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Quốc.
Rõ ràng nếu như Ải Nam Quan có từng thuộc về Việt Nam thì nhà Nguyễn phải chịu trách nhiệm đã làm mất nó vì đã nhu nhược , bán nước cho Pháp, chấp nhận sống dưới trướng bảo hộ, để Pháp và TQ thỏa thuận về chủ quyền dân tộc.

5/ Ý nghĩa của việc giải quyết cắm mốc biên giới trên đất liền với TQ.
Cắm mốc biên giới để xác định chủ quyền trên đất liền là một vấn đề quan trọng đối với bất cứ quốc gia nào. Nói một cách dễ hiểu, cũng tương tự như việc xây một cái hàng rào để xác định khuôn viên của một hộ dân cư được qui định trong số đỏ.
Trong số các nước láng giềng TQ, có những nước vẫn chưa hoàn thành xong cắm mốc hoặc là hoàn thành trễ và đã trở thành nạn nhân để TQ lấn chiếm đất như Ấn Độ, Nga, Kazakhstan và Triều Tiên.

Việc hoàn thành cắm mốc biên giới giữa VN và TQ là một thành tựu quan trọng, cho thấy sự khôn khéo của Việt Nam trong vấn đề chủ quyền.
Nguồn
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2009/01/3ba0a080/
http://viet.vietnamembassy.us/tintuc/story.php?d=20020916234331

Title do kenminhthien.net đặt lại. Title gốc: ĐẬP TAN LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC VỀ ẢI NAM QUAN – THÁC BẢN GIỐC.

Chào mọi người.
Mình xin giới thiệu cho mọi người một ứng dụng thú vị trên trình duyệt Chorme cho mọi người xem.

Để rõ hơn bạn đọc ở đây: http://kenminhthien.net/2012/07/04/viewtube-xem-video-tren-mang-xa-hoi-bang-popup/
Mình sẽ để link phía dưới của youtube nha.

Bây giờ mọi người xem mình dùng ứng dụng này trước rồi tiến hành cài đặt trong Chorme. 🙂

Tiếp theo là bạn trang cửa hàng trực tuyến của Chorme và search cụm từ: Viewtube nha.

Bạn làm tương tự thế là xong.
Chúc bạn may mắn trong cuộc sống.
pp

Mặt trăng dù cách xa trái đất 400.000 km nhưng lại xuất hiện trong bộ ảnh của chàng trai 21 tuổi vô cùng gần gũi và thú vị.

Những bức ảnh này được chụp bởi nhiếp ảnh gia trẻ tuổi Adrin Limani tại Raince, Serbia. Bằng cách lựa chọn góc chụp độc đáo, Adrin Limani dùng mặt trăng thay cho hình ảnh quả bóng rổ. Các bức ảnh được người em trai của Limani thể hiện lại những động tác như dẫn bóng hay lên rổ.

Limani chia sẻ: “Tôi luôn muốn mang tới cho mọi người những gì mới mẻ nhất, đại diện cho sự tự do, tình yêu và hòa bình. Những bức hình này là sự liên hệ mật thiết giữa tình yêu của nhân loại với thiên nhiên, với ánh trăng”.

Limani hi vọng, nhiếp ảnh sẽ đưa anh đi khắp thế giới. “Nhiếp ảnh là nghệ thuật quan sát”, anh nói.

Chiêm ngưỡng bộ ảnh độc đáo của Adrin Limani:

Hải Anh

KHÔNG BIẾT XẤU HỔ THÌ… GAY!

Không biết xấu hổ thì có nghĩa là không bao giờ có thể tự mình tu tỉnh, rèn luyện, khắc phục những yếu kém, sai lầm của mình. Và cứ như vậy, họ như đôi giày đã giẫm bùn… Không cần gìn giữ nữa, cứ thế mà giẫm bạt mạng, bất kể là vào đâu.

1. Cách đây mấy năm, tôi sang Hàn Quốc. Trong một buổi gặp gỡ với Bộ trưởng Bộ Thông tin Hàn Quốc, chúng tôi có đặt câu hỏi rằng, tại sao Hàn Quốc lại có sự phát triển về kinh tế thần kỳ đến như vậy? Không cần suy nghĩ lâu, ngài Bộ trưởng nói: “Chúng tôi có được như ngày hôm nay chính là vì dân tộc chúng tôi cảm thấy rất nhục nhã, xấu hổ khi phải thua kém các nước khác, đặc biệt là với nước Nhật”.

Rồi ông kể cho chúng tôi nghe rằng, vào những năm 60, 70 thế kỷ trước khi người Nhật đã chế tạo ra được những chiếc đài bán dẫn chỉ to hơn bàn tay thì người Hàn Quốc mới làm ra chiếc đài bán dẫn nặng gần 2kg. Mặc dù hàng hóa mẫu mã xấu xí, chất lượng thua rất xa hàng Nhật, hàng Mỹ nhưng người Hàn Quốc vẫn dùng và kiên quyết không dùng hàng Nhật, hàng Mỹ. Họ coi việc sử dụng hàng nội địa là yêu nước. Và cho đến bây giờ, hàng điện tử của Hàn Quốc đã “đánh” cho hàng điện tử của Mỹ, Nhật và nhiều quốc gia khác “xất bất xang bang”.

Ở Hàn Quốc, rất hiếm thấy hàng Nhật, hàng Mỹ. Ôtô chạy trên đường có đến 99% là xe Hàn, còn hàng điện tử và hàng tiêu dùng thì khỏi phải nói đất Hàn không có chỗ đứng cho hàng Nhật. Đúng là sự “cảm thấy xấu hổ” khi thua kém bạn bè đã tạo động lực tinh thần cho người Hàn Quốc. Văn hóa Hàn Quốc đang xâm nhập một cách sâu rộng vào Nhật Bản, Trung Quốc. Còn ở Việt Nam này, người ta mê văn hóa Hàn Quốc đến mức độ đặt tên con cái theo các ngôi sao Hàn, rồi những fan hâm mộ đến hôn cả ghế mà ngôi sao Hàn Quốc vừa ngồi. Chỗ nào cũng thấy sự hiện diện của người Hàn Quốc, từ đồ điện tử, chăn ga gối đệm và đến cái món kim chi vốn khó ăn với người Việt, nay cũng ngự trị trên menu của rất nhiều nhà hàng.

2. Nhìn về nước Việt ta, bấy lâu nay cái dây thần kinh “xấu hổ” đã bị đứt ở rất nhiều người và thực sự đã phần nào làm triệt tiêu tinh thần sáng tạo và vươn lên trong xây dựng và phát triển kinh tế, văn hóa của người Việt.

Không ít cán bộ Việt Nam khi đi sang Cuba đã chê bai, dè bỉu rằng, Cuba nghèo quá, người dân sống khốn khổ quá, thiếu thốn quá và nhiều người đã thẳng thừng tuyên bố, một xã hội như Cuba thì không thể chấp nhận được. Nhưng họ lại không biết rằng, không một trẻ em nào ở Cuba dưới 6 tuổi thiếu sữa uống. Họ không biết rằng, Cuba không có một trẻ em nào thất học và họ càng không biết rằng, ở đất nước này trẻ em đi học không những không phải đóng học phí, mà còn được cấp sách vở, quần áo và một bữa ăn ở trường. Còn khám chữa bệnh cho người dân thì khỏi phải nói, chúng ta đừng bao giờ mơ thấy được như vậy.

Thế vận hội Olympic London vừa rồi, Cuba xếp hạng 15 về thành tích thể thao. Trong khi đó, Việt Nam tự hào vỗ ngực với đủ mọi thứ thành tựu thì đứng ở hàng 86, cùng với 20 quốc gia khác “đem quân” đi thi đấu mà trắng tay không được một mảnh huy chương nào. Ấy thế mà cấm thấy có một ai ở ngành thể dục thể thao có lời xin lỗi. Cũng rất nhiều người nghĩ rằng, CHDCND Triều Tiên đang kiệt quệ. Ấy vậy mà họ xếp thứ 20 về thành tích thể thao trên thế giới đấy.

Bao nhiêu năm nay, chúng ta tự vẽ ra một vòng hào quang cho mình và người ta lầm tưởng rằng, một quốc gia có thể đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất trên thế giới thì có thể làm gì cũng được, kể cả trong xây dựng và phát triển kinh tế. Nhưng tất cả đều nhầm. Và thực tế cho thấy, nền kinh tế Việt Nam đang “đứng ở đâu”.

Chúng ta có rất nhiều đại gia mà về thói ăn chơi của họ thì có lẽ các tỷ phú trên thế giới cũng còn phải chào thua. Nhưng thử hỏi đã có bao nhiêu doanh nghiệp tư nhân vươn ra được thị trường thế giới? Hay là loanh quanh chỉ có vài ba doanh nghiệp cò con…

Bao nhiêu năm chúng ta đã sống trong những vầng hào quang giả tạo và không dám thừa nhận một thực tế rằng, trí tuệ Việt Nam ngày càng thấp đi trên bảng xếp hạng toàn cầu. Người Việt Nam ngày càng kém đi về sức lực (mặc dù tuổi thọ cao hơn); môi trường sống ngày càng bị tàn phá nặng nề; trật tự an toàn xã hội ngày một lộn xộn… Còn trong phát triển kinh tế thì khỏi phải bàn. Chúng ta chẳng có gì đáng tự hào ngoài việc là nước xuất khẩu nhiều gạo, nông sản nhiệt đới… Nhưng xuất khẩu lắm gạo, đứng vị trí cao mà giá thấp, khiến người nông dân vẫn cứ nghèo khó?

Tôi đã tiếp xúc với không ít doanh nhân Việt. Điều mà tôi nhận thấy nhất ở nhiều người đó là thói huênh hoang, vỗ ngực, nhìn thiên hạ bằng con mắt “mục hạ vô nhân” và nặng về thói làm ăn chộp giật. Rất hiếm người có những khát khao, trăn trở và có suy nghĩ xấu hổ rằng, tại sao chúng ta lại không vươn được ra thế giới?

3. Một sự không biết xấu hổ nữa, đó là người ta đã coi những kẻ tham nhũng, những kẻ phạm tội là… “rất bình thường”. Đã có không ít những trường hợp khi giám đốc bị bắt vì tội tham nhũng thì công đoàn, cấp ủy đơn vị vào tận trại giam tiếp tế thăm nuôi, động viên. Đã có không ít những kẻ khi được mãn hạn tù trở về được người ta tổ chức đón tiếp, thậm chí mang cả hoa đến cổng trại giam để tặng. Chao ôi! Thời bao cấp nhà nào có con hư đốn bị công an bắt; có người đảo ngũ, có người mắc vòng lao lý thì người thân trong gia đình khi ra đường chỉ cúi mặt, không muốn để thiên hạ nhìn thấy. Nhưng bây giờ, khái niệm “xấu hổ” trong rất nhiều, rất nhiều người khi mắc sai phạm hầu như không còn nữa. Một người không biết xấu hổ thì cũng có nghĩa rằng họ không còn liêm sỉ. Mà với kẻ không có liêm sỉ thì có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích cá nhân.

Cách đây ít hôm, tôi có dịp được trò chuyện với một Bí thư Tỉnh ủy. Ông đã cay đắng thốt lên rằng, cán bộ, đảng viên bây giờ nhiều người không còn biết xấu hổ nữa. Họ không biết xấu hổ khi đã không làm tròn chức trách được Đảng, nhân dân giao phó. Và vì không biết xấu hổ cho nên họ trở nên vô cảm đối với dân. Cái họa cũng chính từ đây mà ra. Tôi có hỏi ông rằng: Vậy tình hình như thế này thì phải làm thế nào? Ông cười như mếu và nói: Nghị quyết Trung ương IV có rồi, vấn đề bây giờ là làm thế nào để cho cán bộ thấy rằng cần phải biết xấu hổ với những việc làm của mình. Có xấu hổ thì mới biết tu tỉnh. Nhân dân ta vốn là một dân tộc rất rộng lòng tha thứ. Người dân cũng sẽ sẵn sàng bỏ qua cho những lỗi lầm của người khác nhưng vấn đề ở chỗ là người ấy phải biết xấu hổ và còn phải biết giữ liêm sỉ cho mình.

Không biết xấu hổ thì có nghĩa là không bao giờ có thể tự mình tu tỉnh, rèn luyện, khắc phục những yếu kém, sai lầm của mình. Và cứ như vậy, họ như đôi giày đã giẫm bùn… Không cần gìn giữ nữa, cứ thế mà giẫm bạt mạng, bất kể là vào đâu.

Theo : Petrotimes

Ở Việt Nam mình thì sao? Trên 30 phút hay 1 tiếng ?… thì mới bị nói là trễ hẹn. Cặp danh hài Quang Minh và Hồng Đào có nói một câu cười châm biếm như sau: “Không đi trễ không phải là người Việt Nam”. Thật thấm thía vô cùng, không biết vui hay buồn đây?

Xã hội phát triển thì ý niệm về giờ giấc cũng phải thay đổi để thích ứng với hoàn cảnh mới. Giữ đúng giờ hẹn là một đức tính công nghiệp rất cần thiết trong xã hội văn minh, nó nói lên độ tin cậy và tinh thần tôn trọng những người chung quanh ta.

Người có tính đúng giờ là người biết xếp đặt công việc cho cuộc sống của mình, là người không lười biếng, là người có trách nhiệm và tôn trọng người khác. Có thể nói đức tính tôn trọng giờ hẹn nói lên trình độ văn minh của người đó.

So với nhiều dân tộc khác, người Nhật rất tôn trọng giờ hẹn, đi làm đúng giờ, đến dự tiệc hay tham dự 1 buổi họp cũng rất đúng giờ. Bởi vì người Nhật rất nghiêm khắc với việc trễ giờ.

Được biết 80 năm trước đây, vào những năm đầu thời vua Minh Trị (1867 – 1912), khi mà người Nhật phải thuê mướn kỹ sư ngoại quốc đến Nhật để dạy nghề cho kỹ sư và công nhân của mình. Người Nhật cũng đã từng bị chê bai là làm việc không tôn trọng tính đúng giờ.

Vào thời đó xã hội Âu châu đã sớm phát triển, đã hình thành ra những quy tắc đúng giờ và được coi như là một giá trị đạo đức của xã hội. Ông Jean Calvin, nhà thần học người Pháp nổi tiếng, đã tạo ra ý tưởng giáo dục này, gây ảnh hưởng sâu đậm và loan rộng ra khắp nơi bên Âu châu, đặc biệt là tại Thụy Sỹ, nơi mà ông đã dành gần hết cuộc đời của mình sống tại Geneva (1536-1538 và 1541-1564).

Thế nhưng, người Nhật đã khắc phục được tính đúng giờ là nhờ:

– Sớm áp dụng hệ thống thời gian hiện đại của Tây phương.

– Phổ biến đồng hồ và áp dụng luật đúng giờ.

– Áp dụng phương pháp quản lý khoa học của Mỹ.

– Quy định “Ngày kỷ niệm của Giờ”

– Bản tính dân tộc của người Nhật: điềm tĩnh

Ở Nhật, kể từ khi xe điên Shinkasen (Đường sắt cao tốc “Tân Cán Tuyến”) xuất hiện vào năm 1964 đến nay, nếu trễ hẹn trên 1 phút thôi là bị khiển trách ngay. Trong khi đó ở các nước khác như: ở Ý là trên 15 phút, ở Anh là trên 10 phút, ở Đức là trên 5 phút.

Còn ở Việt Nam mình thì sao? Trên 30 phút hay 1 tiếng ?… thì mới bị nói là trễ hẹn. Cặp danh hài Quang Minh và Hồng Đào có nói một câu cười châm biếm như sau: “Không đi trễ không phải là người Việt Nam”. Thật thấm thía vô cùng, không biết vui hay buồn đây?.

Chắc hẳn chúng ta ai cũng biết về tính không tôn trọng giờ giấc trong những buổi tiệc cưới hay những buổi sinh hoạt văn hóa của người Việt Nam mình. Đi trễ đã trở thành một thói quen, nhiều người nghĩ rằng đến trễ nói lên sự quan trọng của mình, để được những người đến trước chú ý đến mình hơn.

Một số người thành công trong cuộc sống, trở nên giàu có, bằng cấp cao, tự hào là người văn minh nhưng vẫn giữ nguyên thói xấu này là không tôn trọng tính đúng giờ. Đó là một trong những tính xấu mà con cái của chúng ta không kính phục, chúng cảm thấy xấu hổ khi mời bạn bè ngoại quốc tới tham dự các buổi tiệc hay các buổi sinh hoạt văn hóa của người Việt Nam mình.

Nếu có cơ hội sinh sống ở Nhật lâu, chúng ta đều thấy rằng người Nhật rất khiêm nhường, lễ độ, thành thật, có trách nhiệm, sạch sẽ và rất đúng giờ. Người Nhật luôn khiêm nhường khi làm việc chung, nghiêm túc về giờ giấc, làm tròn nhiệm vụ được giao phó và có trách nhiệm với việc làm của mình.

Theo KHÔN NGÔ TRÍ (VNEXPRESS)

Con gái thường hỏi những câu .. khó trả lời. Nhưng nếu bạn trả lời được, 100% chiến thắng trong tay bạn. Dưới đây là câu trả lời…khè khè zui và ngộ lắm nè

Hỏi: Em là mối tình thứ mấy của anh?
Đáp: Không phải là đầu tiên, chưa chắc là cuối cùng, và dĩ nhiên không phải là “duy nhất”. Nhưng là mãi mãi. ( pó tay)

H: Tại sao anh yêu em?
Đ: Nếu biết tại sao thì anh đã biết cách ngừng yêu em rồi.( wá hey)

H: Anh có phải là người chung thủy không?
Đ: Không. Nếu chung thủy anh đã không phản bội lại người phụ nữ từng là duy nhất của đời anh để quay sang yêu em.
H: (nghẹn ngào)
Đ: Mẹ anh.

H: Nếu em không xinh/ giỏi…. như bây giờ liệu anh có yêu em không?
Đ: Không. Lúc đó em đâu còn là em nữa.

H: Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh dám nhảy xuống hồ này vì em?
Đ: Không. Anh đâu có muốn em yêu một thằng ngu. ( tài wá nha)

H: Không biết sau này anh hay em chết trước nhỉ?!
Đ: Hy vọng là em. Anh không muốn em phải chịu đựng cảm giác đau khổ khi phải sống một mình trên đời này.

H: Bạn bè anh có ủng hộ chúng ta quen nhau không?
Đ: Dĩ nhiên là không. Yêu em, anh không còn tâm trí và thời gian để dành cho bạn bè nữa.

H: Trước đây anh có từng nghĩ sẽ yêu một người như em không?
Đ: Không. Anh thậm chí không dám nghĩ đến điều cao xa như thế.

H: Anh ghét đi shopping với em lắm đúng không?
Đ: Ừ, rất ghét. Cùng một quãng thời gian đó, nếu ta vào quán café, anh sẽ nói được một ngàn lần câu “anh yêu em”.

H: Khi nói “anh yêu em”, anh có lừa dối em không?
Đ: Có. Thật ra là “anh yêu em rất nhiều”

H: Anh có nhớ em khoảng 10 phút một lần không?
Đ: Vậy trong 10 phút đó anh biết làm gì khác?

1 phút có 61 giây vào ngày 30/6

Các nhà chuyên môn đo thời gian trên toàn thế giới chuẩn bị tiến hành chiến dịch kỳ lạ nhất trong nghề: kìm giữ thời gian vào ngày 30/6.

Phút cuối cùng của ngày 30/6/2012 được trù định từ trước là có 61 giây, để những người bấm giờ có thể bổ sung “một giây ngắt quãng” nhằm bù cho sự chuyển động của thế giới chúng ta.

Việc bổ sung thêm một giây sẽ bù vào điểm chệch so với giờ Mặt trời, nghĩa là thời gian đòi hỏi để Trái đất hoàn tất một ngày. Hành tinh của chúng ta mất 86.400 giây để hoàn thành một vòng quay 360 độ. Tuy nhiên, nó bị lắc lư trên trục và bị ảnh hưởng bởi sức hút của Mặt trăng, Mặt trời và thủy triều, tất cả những yếu tố này kìm giữ vòng quay bằng một giây.

Kết quả là, Trái đất bị trệch bước so với Thời gian Nguyên tử Quốc tế (TAI) vốn dùng nhịp đập của nguyên tử để đo thời gian với độ chính xác vài nghìn tỷ phần giây.

Để tránh thời gian mặt trời và TAI cách xa nhau, Thời gian Phối hợp Toàn cầu (UTC) được dùng để chỉnh nhằm cho chúng ta có được 86.401 giây trong một ngày.

Việc điều chỉnh bắt đầu từ năm 1972. Trước đó, thời gian được đo bằng vị trí của mặt trời hoặc các ngôi sao có liên quan tới Trái đất, được thể hiện bằng giờ GMT hoặc UT1.

Lần chỉnh sửa vào ngày 30/6 tới sẽ là lần chỉnh thứ 25 nhằm bổ sung thêm một giây ngắt quãng vào UTC.

“Ngày nay, thời gian được xác định và đong đếm bằng đồng hồ nguyên tử, vốn ổn định hơn nhiều so với giờ thiên văn. Nó cho phép chúng ta đảm bảo rằng mọi người trên Trái đất có thời gian chính xác”, Noel  Dimarcq, Giám đốc Hệ thống Tham chiếu Thời gian Vũ trụ SYRTE tại đài quan sát Paris cho hay.

TAI được duy trì bằng hàng trăm đồng hồ nguyên tử đặt khắp nơi trên thế giới, đo sự dao động trong nguyên tử của các phần tử hóa học xezi, cho phép chúng ta phân chia một giây thành 10 tỷ phần nhỏ hơn.

Mỗi lúc sự khác nhau giữa TAI và UT1 trở nên quá lớn, Dịch vụ hệ thống tham chiếu và vòng quay Trái đất quốc tế phải vào cuộc và thông báo về giây ngắt quãng, thường là trước vài tháng. Giây bổ sung thường được cho thêm vào UTC, còn được biết tới dưới cái tên giờ Zulu, vào nửa đêm, vào ngày 31/12 hoặc vào ngày 30/6.

Ba lần chỉnh thời gian gần đây nhất là 2008, 2005 và 1998.

Xã hội Việt Nam cần có một ngày ‘diệt sâu bọ’

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

Tết Đoan ngọ năm nay đúng vào thứ Bảy, ngày nghỉ của cán bộ công nhân viên. Vợ N. rảnh rỗi hơn mọi năm, hào hứng làm bún vịt xáo măng. Thắp hương trên bàn thờ gia tiên có rượu nếp, bánh tro, vải thiều… Thế cũng được gọi là tươm tất, cô ấy bảo. Năm nay chợ vắng hơn năm ngoái, mà hàng hóa cho ngày 5/5 thì lại ê hề. Nhìn chung, giá rẻ, đời sống đi lên… Mừng!

Đúng là đàn bà. Thấy mua được rẻ là mừng. N. nghĩ, rẻ, thì là do CPI giảm. Đọc báo thấy chỉ số giá tiêu dùng (CPI) cả nước giảm 0,26% trong tháng 6. Đây là lần đầu tiên kể từ tháng 3/2009, CPI có mức âm. Con số này vừa được Tổng cục Thống kê công bố. Sức mua đang giảm, hàng hóa tăng giá làm sao được. Như thế này là giảm phát, giảm phát có khi còn đáng sợ hơn lạm phát. Nhưng nói với vợ cũng bằng thừa, cô ấy hoàn toàn không hiểu. Ngay cả ngày Tết Đoan ngọ, cô ấy cũng chăm chăm mua bán thắp hương chứ chẳng cần tìm hiểu xem ý nghĩa ngày ấy là gì.

Ngồi vỉa hè sáng thứ Bảy, N. nghe dân tình tranh cãi nhau, ngày Đoan ngọ 5/5 âm lịch là Tết Tàu hay Tết ta, hay Tết Hàn. Ngày ông Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La 5/5, dân nhớ người trung nghĩa thì thắp hương ngày ấy. Nhưng lại có lần nghe nói Hàn Quốc đề nghị Liên Hiệp Quốc công nhận Tết Đoan ngọ vào ngày 5/5 là “di sản văn hóa phi vật thể” của Hàn Quốc. Việt Nam thì chưa đòi công nhận di sản ngày này, nên cho đến giờ, N. thấy ngày 5/5 đơn giản là ngày giết sâu bọ. Vả lại, xem xét nguồn gốc lễ này hội kia là việc của các nhà nghiên cứu.

Các nhà nghiên cứu thỉnh thoảng đưa ra những giả thiết cực kỳ hay, về người Việt, chữ Việt… Nghe không biết thực hư thế nào, nhưng thấy tự hào. Chẳng hạn gần đây, N. mới thấy vỉa hè bảo đã có tài liệu cho rằng nàng Vương Chiêu Quân, một trong tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Hoa, hóa ra cùng quê với chị Hai Năm Tấn. Tác giả bài báo đưa ra câu chuyên này kể rằng tình cờ có mặt trong ngày hội làng Diêm Tỉnh, xã Thụy Dũng, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, 13 tháng 3 Âm lịch và rất bất ngờ khi được mời đến dự hội với lời giới thiệu: “Hôm nay là ngày sinh của Bà Chúa Vương Chiêu Quân người làng này. Vì vậy, ban tế toàn là nữ và sẽ có màn tế Nữ Quan”. Có thần tích, có sắc phong và dân làng khẳng định: “Đúng là Chiêu Quân cống Hồ đấy, nhưng là người làng này”.

Có nhiều điều bất ngờ trên đời như vậy, cũng chẳng nên nhọc công tranh luận xem nguồn gốc ngày Tết Đoan ngọ là ở xứ nào.

N., thì thích cái tên Ngày diệt trừ sâu bọ ở nước mình. Có lẽ còn chút máu nông dân chảy trong huyết quản, nhưng ý tưởng có một ngày toàn dân làm sạch ruộng đồng và bản thân từ bên trong, một ngày cho sự thanh tẩy bệnh tật một cách dân dã với cây lá ruộng vườn, ngẫm thấy thật hay. Đã thế, bạn trà lá vỉa hè lại còn rủ rỉ thêm là giá có một ngày 5/5 nào đấy được Nhà nước quy định là ngày diệt trừ sâu bọ trong xã hội thì tốt quá.

Lâu nay người ta ít dùng cái câu “Con sâu bỏ rầu nồi canh”, là vì sâu trong canh quá nhiều. Cứ nghĩ như ở một xã nào đó trong tỉnh Thanh, dân đang phải ngày đêm góp thóc, 5 tạ thóc mất 1 tạ “phí” để nuôi cán bộ ăn không ngồi rồi, thì thấy đúng là rùng mình. Xã có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân, nhưng cán bộ xã thì có tới 500 người.

Mà riêng gì xã này đâu, tương tự, theo thống kê của Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An, đội ngũ cán bộ công chức cấp phường xã của tỉnh hiện có trên 10.000 người. “Cán bộ phường… đông như quân Nguyên”, bài báo viết như vậy.

Đông quá, người tốt tất nhiên có, nhưng lượng người không tốt, bám vào chính sách ăn theo, làm hại dân chắc cũng phải vô số. Ước một ngày diệt trừ sâu bọ theo nghĩa bóng, cũng phải thôi!

HÀ PHẠM (TT&VH CUỐI TUẦN)

Nếu bạn thích xem video trên các trang xã hội như là Facebook, Twitter, Google+, ViewTube là một extension của Chrome có thể giúp bạn xem video một cách khác biệt. Videos mà bạn xem sẽ được hiện thành popup, và bạn có thể di chuyển nó xung quanh trang, giúp bạn vừa xem video vừa đọc tin tức mà không phải lo bị mất tập trung.

 Sau khi cài đặt extension, nó sẽ tự động chạy mỗi khi bạn chạy video trên facebook, twitter hoặc google+, và bạn có thể tự do di chuyển màn hình khắp nơi xung quanh trang. Bạn có thể bấm like, dislike hoặc comment ngay trên video mà không cần phải mở youtube lên.

 

 

Bình thường, khi video được chơi trên Twitter, nó sẽ tự động mở tab mới, và bạn sẽ bị mất tập trung vào trang. Do đó, khi sử dụng ViewTube, bạn có thể xem trực tiếp videos trên Twitter, mà không cần mở thêm tab.

 

 

Cài đặt ViewTube cho Google Chrome tại đây 

 

Nguồn: addictivetips